Phiêu Miểu 4 - Quyển Diêm Phù - Chương 6: Si Dại

Cập nhật lúc: 2026-03-10 07:22:14
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi Vi Ngạn bỏ trốn hôn ước, Thẩm Quân Nương đả kích. Khi những kẻ thích chuyện thị phi chuẩn nhạo coi nàng lóc, thậm chí tự t.ử nhưng nàng chỉ âu sầu hai ngày phấn chấn trở . Dù ở Thẩm phủ tại các buổi tiệc của các quý phụ, nàng vẫn rạng rỡ, đối phó khéo léo với những lời trêu chọc ác ý, ba câu đều , như chuyện gì xảy . Còn Thẩm Tự Đạo thì nổi giận đùng đùng, cho rằng việc Vi Ngạn bỏ trốn mất mặt Thẩm gia, chỉ đòi hủy hôn mà còn cắt đứt quan hệ với Vi Đức Huyền.

Vi Đức Huyền sai, nhiều đến Thẩm gia xin .

Thẩm Tự Đạo hủy hôn nhưng Thẩm Quân Nương kiên quyết đồng ý, rằng con giữ lời, định thì thể hủy. Nàng còn , Vi công t.ử còn trẻ, chỉ du lịch bốn phương để mở mang tầm và rèn luyện phẩm chất. Khi Vi công t.ử hiểu ý nghĩa của việc kết hôn, sẽ trở về Trường An. Nàng sẽ luôn chờ .

Thẩm Quân Nương còn khuyên Thẩm Tự Đạo rằng việc Vi công t.ử bỏ trốn liên quan gì đến Vi đại nhân, nên giận lây, ảnh hưởng đến tình đồng nghiệp. Thẩm Tự Đạo thấy con gái lý, và Vi Đức Huyền nhiều thành khẩn xin , nên tha thứ cho Vi Đức Huyền.

Vi Đức Huyền hành động và lời của Thẩm Quân Nương, khỏi tán thưởng trong lòng, yêu thích sự thông minh và đức hạnh của nàng. khi nghĩ đến con cái của , Vi Đức Huyền buồn bã, con trai thì gì, con gái thì trái luân lý, con rể thì xuất gia, ai nên . Dù con trai gì nhưng con dâu như Thẩm Quân Nương, thông minh và điều, cũng là tổ tiên linh thiêng phù hộ.

Vi Đức Huyền tưởng rằng sóng gió do con trai bỏ trốn hôn ước qua, để Thẩm Quân Nương chờ đợi quá lâu, ông quyết tâm tìm con trai về. khi ông nhận tin tức và phái đến Lạc Dương tìm thì Vi Ngạn biến mất. Sau vài tháng, khi nhận thư khẩn cấp từ Vương Hoài Nhân, Vi Đức Huyền mới Vi Ngạn mắc kẹt trong hang cướp, nguy hiểm tính mạng. Quá lo sợ, ông bệnh dậy .

Vi Đức Huyền nghĩ rằng Vi Ngạn khó mà sống sót, bản bất lực nên tìm Thẩm Tự Đạo xin ý kiến. Ông gắng gượng đến Thẩm gia, ngờ Thẩm Quân Nương gần đây quỷ quái ám, nguy kịch đến tính mạng.

Thấy Thẩm Tự Đạo lo lắng, Vi Đức Huyền nên lời. Con trai và con dâu đều nguy kịch, Vi Đức Huyền bất lực, chỉ từ đường quỳ bái, cầu khấn tổ tiên.

Sau đó, Vi Ngạn Vi Phi Yên cứu về, và Thẩm gia mời pháp sư trừ tà, Thẩm Quân Nương cũng cứu. lâu , do quá sợ hãi Thẩm Quân Nương dần trở nên si dại, còn sự thông minh lanh lợi đây nữa.

Vi Ngạn : "Phụ cho rằng Thẩm Quân Nương trở nên si dại là của gia đình , tự trách. Ta cũng cảm thấy bất an, nàng là một cô nương , thể để nàng si dại cả đời . Vì Thẩm Quân Nương yêu quái ám mà thành như , Bạch Cơ nàng giỏi giải quyết những chuyện kỳ bí, chắc chắn cách giúp nàng khôi phục thần trí. Bạch Cơ, xin hãy giúp Quân Nương."

Bạch Cơ đang trầm ngâm, Nguyên Diệu cũng nhịn : "Bạch Cơ, Thẩm tiểu thư là một , trở nên si dại thật quá đáng thương, ngươi hãy giúp nàng ."

Bạch Cơ : "Vậy thì đến Thẩm phủ xem ."

Phường Vĩnh Ninh, Thẩm phủ.

Vi Ngạn dẫn Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến Thẩm phủ, Thẩm Tự Đạo tiếp đón ba . Thẩm Tự Đạo mặt mày tiều tụy, đầy vẻ lo lắng, từ khi Thẩm Quân Nương trở nên si dại, ông từng vui vẻ.

Vi Ngạn : "Thẩm bá phụ, đây là Bạch Cơ mà con với , nàng tài nghệ đặc biệt, chắc chắn cách giúp Quân Nương khôi phục thần trí."

Nghe , ánh mắt u ám của Thẩm Tự Đạo bỗng sáng lên.

Thẩm Tự Đạo mắt rưng rưng, giọng run run với Bạch Cơ: "Tiểu nữ tính tình hiền lành, luôn từ thiện, thường chùa lễ Phật, hiểu gặp nạn . Xin Bạch Cơ cô nương hãy cứu giúp tiểu nữ..."

Bạch Cơ dịu dàng : "Thẩm đại nhân đừng quá lo lắng, chúng hãy đến xem Thẩm tiểu thư ."

Thẩm Tự Đạo lau khô nước mắt, tự dẫn Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Vi Ngạn đến phòng của Thẩm Quân Nương.

Tỳ nữ cận của Thẩm Quân Nương là Hỉ Nhi, nhận tin lão gia dẫn đến thăm tiểu thư, cúi chờ sẵn ngoài phòng. Sau khi Thẩm Quân Nương si dại, sinh hoạt đều do Hỉ Nhi chăm sóc. Hỉ Nhi mặt mày tiều tụy, đầy vẻ lo lắng, thấy Thẩm Tự Đạo và đến, hành lễ nhỏ giọng : "Tiểu thư đang ăn cơm."

Thẩm Tự Đạo gật đầu, với Bạch Cơ: "Xin mời ."

Hỉ Nhi lộ vẻ khó xử, : "Lão gia, tiểu thư đang ăn cơm, dáng vẻ , tiện để ngoài thấy..."

Thẩm Tự Đạo : "Làm gì ngoài? Vi hiền điệt là vị hôn phu của Quân Nương, Bạch Cơ cô nương và Nguyên thế điệt là đến chữa bệnh cho Quân Nương, cần giấu giếm gì."

Hỉ Nhi đành dẫn phòng.

Phòng riêng của Thẩm Quân Nương trang nhã và quý phái, bên ngoài là thư phòng giải trí, bên trong là phòng ngủ. Phía bắc thư phòng một giá sách bằng tre xanh, đó bày các sách như Nữ Giới, Liệt Nữ Truyện, Nữ Sử Châm. Bên cạnh giá sách là một chiếc bàn gỗ hoa lê, bàn đặt bút, mực, giấy và nghiên mực.

Nguyên Diệu nhận thấy, mặc dù thứ sắp xếp ngăn nắp nhưng rõ ràng lâu ai động tới.

Thẩm Quân Nương ở thư phòng mà ở trong gian trong.

Nguyên Diệu lắng tai , từ trong gian tiếng động khe khẽ.

Hỉ Nhi dẫn Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Vi Ngạn, và Thẩm Tự Đạo bước gian trong. Nguyên Diệu xung quanh, thấy một chiếc giường khung gỗ t.ử đàn chạm trổ đặt ở tường phía nam, một bàn trang điểm đồi mồi đặt cạnh cửa sổ gần nước, bàn trang điểm một chiếc gương đồng hình thoi và một hộp trang sức sơn đỏ hình hoa mai.

Thẩm Quân Nương giường, lưng về phía .

Trước mặt Thẩm Quân Nương vài đĩa thức ăn, nàng đang dùng tay bốc ăn, ăn xong nhả , nhặt những gì nhả mà cho miệng. Nước canh dầu mỡ bết mặt và tóc của Thẩm Quân Nương nhưng nàng hề .

Nghe thấy tiếng động, Thẩm Quân Nương ngẩng đầu , ánh mắt đờ đẫn, mặt đầy dầu mỡ. Đôi mắt nàng trống rỗng như c.h.ế.t, còn chút thần thái nào, nàng nhận , kể cả cha nàng, Thẩm Tự Đạo.

Nguyên Diệu cảm thấy đau lòng, nhớ gặp Thẩm Quân Nương đây, nàng thông minh và xinh , cử chỉ tao nhã, giờ trở nên bẩn thỉu thế .

Hỉ Nhi thể chịu nổi, cầm khăn tay tới lau mặt cho Thẩm Quân Nương. Thẩm Quân Nương tưởng Hỉ Nhi đến cướp thức ăn của , giống như một con thú hoang bảo vệ thức ăn, điên cuồng gào thét với Hỉ Nhi, động tác c.ắ.n xé, Hỉ Nhi đành rút lui trong nước mắt.

Vi Ngạn cảm thấy buồn bã, thúc giục Bạch Cơ: "Bạch Cơ hãy xem thử nàng còn thể khôi phục thần trí ?"

Bạch Cơ bước tới, nghiêm trọng Thẩm Quân Nương.

Thẩm Quân Nương ăn nhả, nhả ăn, còn ngây ngô với Bạch Cơ.

Thẩm Tự Đạo lo lắng hỏi: "Bạch Cơ cô nương, tiểu nữ còn thể cứu ?"

Bạch Cơ lẩm bẩm: "Kỳ lạ, thật kỳ lạ."

Nguyên Diệu kìm hỏi: "Bạch Cơ, gì kỳ lạ ?"

Bạch Cơ : "Thẩm tiểu thư c.h.ế.t ."

Thẩm Tự Đạo kinh hãi, chỉ Thẩm Quân Nương đang ngớ ngẩn, run giọng : "Tiểu nữ chẳng vẫn còn sống đây ?"

Vi Ngạn cũng sốt ruột: "Bạch Cơ đừng bậy! Quân Nương đang sống sờ sờ ở mà!"

Bạch Cơ : "Người ở đây chỉ là một cái vỏ trống rỗng, hồn phách của nàng còn. Người mất hồn thì thể tỉnh táo? Cái vỏ trống cũng sẽ sớm c.h.ế.t thôi."

Như sét đ.á.n.h giữa trời quang, Thẩm Tự Đạo suýt vững, ông quỳ sụp xuống Bạch Cơ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-4-quyen-diem-phu/chuong-6-si-dai.html.]

"Bạch Cơ cô nương, ngươi chuyện , chắc chắn cách cứu . Xin hãy cứu lấy tiểu nữ, dù đổi mạng già của cũng !" Thẩm Tự Đạo đau đớn tột cùng cầu xin.

"Xin cứu tiểu thư! Tiểu thư còn trẻ, thể c.h.ế.t như thế , Hỉ Nhi nguyện đổi mạng để cứu tiểu thư!" Hỉ Nhi cũng lóc quỳ xuống.

Thẩm Tự Đạo quỳ, Vi Ngạn dám , cũng quỳ phịch xuống.

Nguyên Diệu thấy Vi Ngạn quỳ, cũng vô thức quỳ xuống nhưng nghĩ thấy bèn dậy.

Bạch Cơ đỡ Thẩm Tự Đạo dậy, : "Thẩm đại nhân đừng như , Thẩm tiểu thư là bạn của , cũng thấy nàng hương tiêu ngọc vẫn. Ta chắc chắn sẽ cố hết sức."

"Cảm ơn Bạch Cơ." Thẩm Tự Đạo dậy, Thẩm Quân Nương ngớ ngẩn, nước mắt rơi đầy mặt.

Bạch Cơ : "Thẩm đại nhân, vài chuyện ."

Thẩm Tự Đạo : "Nếu thì sẽ hết."

Bạch Cơ : "Nghe Thẩm tiểu thư đây yêu quái ám, chuyện là thế nào?"

Thẩm Tự Đạo và Hỉ Nhi bèn kể chuyện xảy .

Sau khi Vi Ngạn bỏ trốn hôn ước, Thẩm Quân Nương mặc dù biểu lộ vẻ buồn bã, vẫn sống như bình thường nhưng trong lòng luôn u uất. Trước đó, vụ mất tích của đại tướng Minh Uy Lưu Tấn Bằng trở thành một vụ án lớn ở Trường An. Giờ đây, Vi Ngạn bỏ trốn hôn ước, nàng trở thành trò trong thành Trường An.

Một đêm nọ, Thẩm Quân Nương tỉnh dậy giữa đêm, rằng một con quái vật ăn thịt nàng. Hỉ Nhi chỉ nghĩ rằng nàng gặp ác mộng. Trong thời gian tiếp theo, Thẩm Quân Nương thường xuyên kinh sợ vô cớ, lúc thì trong phòng một con chuột to bằng nửa căn phòng đang trợn mắt đỏ ngầu c.ắ.n nàng, lúc xà nhà một con nhện trắng to bằng giường khung đang nhả tơ quấn lấy nàng, lúc thì trong ao nổi lên một đám bộ xương , răng nanh múa vuốt tiến về phía nàng ăn thịt nàng.

Thẩm Quân Nương như chim sợ cành cong, thường xuyên kinh hãi. Hỉ Nhi luôn bên cạnh nàng nhưng thấy gì cả.

Thẩm Quân Nương vì sợ hãi, ăn , ngủ yên, ngày càng gầy yếu, bệnh nặng, thoi thóp.

Hỉ Nhi nghĩ rằng đó trong phủ quỷ quái quấy phá, chắc cũng là yêu quái loạn.

Thẩm Tự Đạo bèn mời thầy chùa đạo sĩ đến trừ tà, ồn ào một thời gian nhưng hiệu quả. Thẩm Quân Nương vẫn thấy những con quái vật đó, nàng vốn yếu ớt, kinh sợ càng hao tổn tinh thần, t.h.u.ố.c thang uống , tính mạng như ngàn cân treo sợi tóc.

Thẩm Tự Đạo lo lắng yên, một pháp sư từ đất Thục giỏi trừ tà, bèn mời ngay. Pháp sư tên là Vu Lãng, quả thật lợi hại, ông đến Thẩm phủ ba buổi pháp sự, Thẩm Quân Nương bèn khỏe .

Thẩm Quân Nương còn thấy những quái vật kinh khủng, còn kinh sợ, thể uống t.h.u.ố.c ăn cơm.

Thẩm Tự Đạo vui mừng, nghĩ rằng yên.

lâu , Thẩm Tự Đạo phát hiện con gái dần trở nên si dại. Nàng nhận ai, còn lễ nghĩa, chuyện, sống như một con rối. Hỉ Nhi cho nàng ăn thì nàng ăn, nếu đói mà Hỉ Nhi mang thức ăn, nàng sẽ ăn giấy, ăn kim chỉ. Nàng sạch sẽ, tự mặc đồ rửa mặt, chỉ ngây ngô .

Thẩm Tự Đạo thấy tình trạng bèn mời pháp sư Vu Lãng nhưng khi Vu Lãng pháp sư xem xét, rằng đây do yêu ma quấy nhiễu, ông thể .

Thẩm Tự Đạo mời danh y đến khám cho Thẩm Quân Nương, danh y rằng Thẩm Quân Nương kinh hãi quá độ, thần trí kiệt quệ nên mới trở nên như , khỏi bệnh cần điều trị từ từ, thể gấp gáp. Danh y kê vài thang t.h.u.ố.c an thần để Thẩm Quân Nương uống dưỡng sức.

Ban đầu, Thẩm Tự Đạo nghĩ rằng mặc dù con gái trở nên điên dại nhưng ít nhất giữ mạng, đành từ từ điều dưỡng, thêm chút thời gian sẽ phục hồi thần trí. Sau đó, dần dần, Thẩm Quân Nương ngày càng mất trí, Thẩm Tự Đạo rằng hy vọng hồi phục là vô vọng, lòng vô cùng lo lắng.

"Chuyện là như ." Nói đến chỗ đau lòng, Thẩm Tự Đạo tuôn trào nước mắt.

Bạch Cơ suy tư, : "Lại là pháp sư Vu Lãng..."

Nguyên Diệu : "Pháp sư Vu Lãng đúng là giỏi giang, Thẩm tiểu thư thể giữ mạng, nhờ cả ông ."

Thẩm Tự Đạo cũng thở dài: " , tiểu nữ thể giữ mạng là nhờ pháp sư Vu Lãng."

Vi Ngạn kìm hỏi: "Bạch Cơ, Quân Nương còn thể chữa trị ?"

Bạch Cơ : "Có thể chữa."

Vi Ngạn vội hỏi: "Chữa bằng cách nào?"

Bạch Cơ : "Thẩm tiểu thư trở nên như là vì mất hồn phách, nếu tìm hồn phách thì nàng sẽ khỏi bệnh."

Vi Ngạn hỏi: "Đi để tìm đây?"

Bạch Cơ lắc đầu, : "Không . chỉ cần hồn phách của nàng còn tồn tại thì sẽ cách tìm ."

Vi Ngạn do dự một lúc, thăm dò hỏi: "Nếu hồn phách của Quân Nương còn thì ?"

"Vậy thì đành chịu thôi." Giọng Bạch Cơ mơ hồ như gió.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu cáo từ về, Vi Ngạn ở Thẩm phủ để bầu bạn với Thẩm Tự Đạo.

Trên đường về Phiêu Miểu các, Bạch Cơ luôn trầm ngâm .

Nguyên Diệu kìm hỏi: "Bạch Cơ đang nghĩ gì ?"

Bạch Cơ : "Ta đến Lôi gia một nữa."

Nguyên Diệu : "Ngươi vẫn từ bỏ ý định cầu xin chiếc đàn ?"

Bạch Cơ : "Không, cầu xin chiếc đàn, mà là để thăm pháp sư Vu Lãng."

Nguyên Diệu gãi đầu, hiểu .

"Ngươi thăm pháp sư Vu Lãng để ?"

Bạch Cơ : "Pháp sư Vu Lãng từng trừ tà cho Thẩm tiểu thư, tìm hồn phách của Thẩm tiểu thư thì bắt đầu từ ông ."

Nguyên Diệu hiểu lờ mờ, gật gật đầu.

 

Loading...