Phiêu Miểu 4 - Quyển Diêm Phù - Chương 5: Lời Nói Của hồ Ly
Cập nhật lúc: 2026-03-10 07:22:30
Lượt xem: 21
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Cơ hỏi: "Chuyện rốt cuộc là thế nào?"
Hồ Quý quanh, hạ giọng : "Chuyện bắt đầu từ mùa hè năm ngoái. Để chuẩn cho hội họp mùa xuân , chúng bắt đầu sửa chữa nhà cửa từ năm ngoái. Ta cha giao nhiệm vụ phụ trách việc khai thác gỗ và vận chuyển đất đá. Núi Thúy Hoa và núi Chung Nam liền kề , thường dẫn lấy gỗ và đá ở núi Chung Nam, đó vận chuyển về núi Thúy Hoa. Vào mùa thu năm ngoái, phát hiện một con hồ ly ngàn năm lấy mất xương ở núi Chung Nam, lòng kinh hãi, vội vàng báo cho cha . Cha dặn giữ kín chuyện để tránh khách từ xa đến hoảng sợ. chuyện dừng ở đó, ngoài cha và , ai chuyện . Cái c.h.ế.t của hai con hồ ly ngàn năm là kết thúc mà chỉ là khởi đầu. Trong những gia tộc hồ ly tham dự hội, Ngũ Lang của nhà Kim Hồ, Thất Cô nương của nhà Xích Hồ, và Tiểu Minh của nhà Thiện Hồ đều g.i.ế.c c.h.ế.t bằng cách lấy mất xương... Đó là những điều chúng , còn những con hồ ly hoang g.i.ế.c mà ai đến, c.h.ế.t rải rác trong núi do chiến loạn giữa và hồ, tất cả đều đổ tội cho đạo sĩ."
Nguyên Diệu kinh ngạc đến nỗi há hốc miệng, thốt nên lời.
Bạch Cơ hỏi: "Tại cái c.h.ế.t của Kim Ngũ Lang, Xích Thất, và Tiểu Minh ai đến?"
Hồ Quý run rẩy : "Vì ai họ đến dự Hồ hội ly, nên tất nhiên cũng họ c.h.ế.t. Họ đến cốc hồ ly, kịp gặp thì g.i.ế.c c.h.ế.t t.h.ả.m hại ở núi Chung Nam ."
Bạch Cơ nhíu mày hỏi: "Nếu , ngươi và lão Hồ vương phát hiện ?"
Hồ Quý : "Từ khi phát hiện xác hồ ly ngàn năm ở núi Chung Nam, cha suy nghĩ nhiều, cuối cùng dỡ bỏ kết giới của cốc hồ ly, lập một kết giới mới ở núi Chung Nam để xem rốt cuộc là chuyện gì xảy . cha tuổi cao sức yếu, sức lực hạn, mà núi Chung Nam thì lớn hơn núi Thúy Hoa nhiều, ông thể nào lo hết . Chỉ tìm thấy xác của Kim Ngũ Lang và những khác, nhưng ai là hung thủ. Vì quá tức giận và liên tục kinh hãi, cha còn đủ sức để duy trì kết giới ở núi Chung Nam nữa. Để gây hoang mang trong lòng các hồ ly, cha bảo lặng lẽ thu thập xác của họ và dặn với bất kỳ ai."
Bạch Cơ nhíu mày hỏi: "Dù chuyện là như ngươi , tại lão Hồ vương g.i.ế.c Hồ Thần?"
Hồ Quý cúi mặt : "Bạch Cơ đại nhân, ngài quen cha hơn ngàn năm, chẳng lẽ ngài ông cẩn trọng và lo xa thế nào ? Lửa thể giữ kín mãi , thể giấu diếm trong hội nhưng thể che giấu mãi mãi, cái c.h.ế.t của Kim Ngũ Lang, Xích Thất và những khác sớm muộn gì cũng sẽ phát hiện. Họ c.h.ế.t gần núi Thúy Hoa, đến tham dự Hồ hội ly, gia tộc Thuần Hồ khó lòng thoái thác trách nhiệm, đưa lời giải thích. Không giấu gì ngài, các đại gia tộc hồ ly ngoài vẻ hòa thuận nhưng thực tế chất chứa mâu thuẫn, ai chịu nhường ai, ai cũng âm thầm mở rộng thế lực, chuẩn nuốt chửng các gia tộc khác. Tài sản của gia tộc Thuần Hồ từ lâu các đại gia tộc hồ ly dòm ngó, chỉ chờ một thời cơ và lý do thích hợp để tay. Cha lo sợ các đại gia tộc hồ ly sẽ nắm lấy chuyện , lấy cớ để cùng tiêu diệt gia tộc Thuần Hồ, thì gia tộc Thuần Hồ sẽ còn đường sống. Có những điều con cái nên , cha là một Hồ vương nhưng là một cha . Vì tộc Thuần Hồ, ông thể từ thủ đoạn, hy sinh tất cả. Ông từng với vài câu, khiến lo lắng, yên giấc đêm ngày. Ông , 'Chuyện thất bại ở chỗ các gia tộc khác đều c.h.ế.t chỉ riêng gia tộc Thuần Hồ thương vong, nếu Thần nhi cũng c.h.ế.t, gia tộc Thuần Hồ cũng là nạn nhân, thì các gia tộc khác sẽ còn cớ nữa. Con khỉ đáng ghét là đạo sĩ của Giang Thành Quán, mà đạo sĩ chính là kẻ thù của chúng '. Không lâu đó, nhị ca c.h.ế.t, và cái tên Tôn Thượng Thiên nghi ngờ là hung thủ, gây nên t.h.ả.m họa ."
Nguyên Diệu sững sờ, dám tin những gì thấy.
Bạch Cơ chằm chằm Hồ Quý, hỏi: "Lão Hồ vương thật sự những lời đó ?"
Hồ Quý thẳng mắt Bạch Cơ, : "Chính xác. Nếu dối nửa lời, nguyện trời đ.á.n.h sét đánh, vạn kiếp phục. Kẻ g.i.ế.c hồ ly khác là ai , nhưng nhị ca... lẽ là do chính cha ..."
Nguyên Diệu run rẩy : "Chắc chắn là nhầm lẫn ở đó. Hổ dữ ăn thịt con, lão Hồ vương nhân từ, yêu thương con cái, thể nào chuyện đó."
Mặt Hồ Quý lóe lên một tia oán hận, : "Cha thiên vị, con mà ông thật lòng yêu thương chỉ Thập Tam mà thôi. Những đứa con khác đối với ông chẳng qua chỉ là để nền cho Thập Tam."
Nguyên Diệu : "Hồ Quý , tuyệt đối nên nghĩ như , cha , ai cũng yêu thương con cái như ."
Bạch Cơ Hồ Quý, hỏi: "Ngươi, tại cho bí mật ?"
Ánh mắt Hồ Quý tràn ngập sợ hãi, giọng run rẩy: "Bởi vì, quá nhiều, cha thể sẽ g.i.ế.c để diệt khẩu... Bạch Cơ đại nhân, may mà đến kịp, chỉ mới thể cứu ..."
Nguyên Diệu một phen kinh ngạc.
Bạch Cơ đang định hỏi kỹ hơn thì bỗng thấy tiếng của Hồ Thập Tam Lang từ xa vọng .
"Bạch Cơ, Nguyên công tử, hai thế?"
Hồ Quý giật , vội vàng : "Bạch Cơ đại nhân, đừng với Thập Tam rằng đến đây, sẽ đến lầu Trích Tinh gặp ."
Nói xong, Hồ Quý lập tức ẩn trong bóng đêm, nhanh chóng rời .
Hồ Thập Tam Lang chạy đến, : "Bạch Cơ, Nguyên công tử, hai chậm thế!"
Bạch Cơ mỉm : "Đêm ở cốc hồ ly mê hồn, thể chậm một chút."
Hồ Thập Tam Lang xoa mặt, : "Ta cũng thấy cốc hồ ly thật tuyệt vời!"
Nguyên Diệu nụ trong sáng của Hồ Thập Tam Lang, nghĩ đến những con hồ ly tranh đấu, mưu mô lẫn , lòng chợt thấy buồn bã.
"Thập Tam Lang, nếu... nếu ngươi ở cốc hồ ly nữa, thì hãy đến Phiêu Miểu Các. Bạch Cơ cũng ngại thuê thêm một con hồ ly, nếu nàng tiếc trả lương cho ngươi, thì cùng lắm sẽ nhường hết lương của cho ngươi."
Hồ Thập Tam Lang ngạc nhiên: "Nguyên công t.ử thế? Sao những lời ? Mỗ sẽ rời cốc hồ ly , và dù ở cùng Bạch Cơ, Nguyên công t.ử vui, nhưng mỗ chẳng thích đối mặt với bộ mặt khó chịu của con mèo đen đó suốt ngày."
Nguyên Diệu với Hồ Thập Tam Lang những chuyện xảy từ chiều đến giờ, nhưng cuối cùng nên lời.
Bạch Cơ : "Thập Tam Lang, đừng để tâm đến lời của Hiên Chi. Hiên Chi đang giận dỗi vì cãi với Ly Nô, cảm thấy cô đơn nên ngươi đến Phiêu Miểu Các để bầu bạn với thôi."
Tiểu hồ ly an ủi Nguyên Diệu: "Nguyên công tử, mỗ sẽ thường xuyên đến Phiêu Miểu các để bầu bạn với ."
Nguyên Diệu gật đầu, trong lòng đầy nỗi niềm khó tả.
Bạch Cơ hỏi: "Còn bao xa nữa mới đến thủy lao?"
Con hồ ly nhỏ trả lời: "Không xa . Quẹo qua góc là đến . nhắc một câu, Bạch Cơ, Nguyên công tử, vị Tôn Thượng Thiên đó dễ đối phó . Nói chuyện với , e là sẽ chịu khổ đấy."
Bạch Cơ và Nguyên Diệu tỏ nghi ngờ.
Con hồ ly nhỏ xoa mặt và : "Mỗ giỏi ăn , diễn tả , các khi chuyện với sẽ hiểu ý mỗ thôi. Phụ đại nhân ghét , mấy tức đến mức nên lời. Mọi đều thích . Ai mà nhị ca kết bạn với như thế."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-4-quyen-diem-phu/chuong-5-loi-noi-cua-ho-ly.html.]
Nhắc đến Hồ Thần, Hồ Thập Tam Lang tỏ buồn bã.
Bạch Cơ xoa đầu con cáo nhỏ và : "Thập Tam Lang đừng buồn nữa, chúng hãy đến thủy lao xem ."
Con cáo nhỏ gật đầu.
Quẹo qua góc đường, mặt là một nơi cỏ cây um tùm, mắt hiện một hồ nước xanh biếc u tịch. Dưới ánh trăng, bên bờ hồ một cánh cổng đá lớn, đom đóm bay lượn giữa những bụi cỏ bàng, lúc sáng lúc tắt.
Hồ Thập Tam Lang dẫn Bạch Cơ và Nguyên Diệu tiến về cổng đá và : "Đây là thủy lao. Đi qua cánh cổng , chúng sẽ xuống đáy hồ... Ủa, chuyện gì thế ?!"
Cổng đá của thủy lao mở toang, bậc thang dẫn xuống ngang hai con hồ ly canh giữ.
"Chẳng lẽ kẻ phá ngục?!" Hồ Thập Tam Lang điên cuồng xoa mặt.
Bạch Cơ tiến gần kiểm tra, phát hiện hai con hồ ly đó c.h.ế.t, chỉ là ngất . Dưới ánh sáng của những chiếc đèn dầu hai bên tường, nàng thoáng qua cầu thang dẫn xuống , dậy bước xuống theo. Nguyên Diệu và Hồ Thập Tam Lang vội vàng theo .
Cuối cầu thang là đáy hồ, khí lạnh lẽo tràn ngập, buốt lạnh thấu xương. Thủy lao chia thành từng phòng đá, tường treo những chiếc đèn dầu lập lòe.
Các phòng giam trong thủy lao đều trống , chỉ một phòng giam là nhốt Tôn Thượng Thiên. Phòng giam dễ tìm vì bên ngoài hai con hồ ly dài vì bất tỉnh. Từ hành lang , cửa phòng giam mở toang, dường như rời .
"Hỏng , chắc chắn Tôn Thượng Thiên trốn thoát!" Hồ Thập Tam Lang vội vàng chạy tới kiểm tra tình hình.
Con hồ ly nhỏ c.h.ế.t lặng cửa phòng giam.
Bạch Cơ cũng vội vàng bước tới, nhưng cũng khỏi dừng , gương mặt lộ biểu cảm kỳ lạ.
Nguyên Diệu tò mò, bước nhanh đến bên phòng giam và bên trong. Chỉ thấy trong phòng giam, một đạo sĩ với cặp lông mày dính liền đang đối diện với một con mèo đen.
Vị đạo sĩ trông trẻ, chỉ hai mươi tuổi, mũi cao môi mỏng, phong thái đường hoàng, chỉ là cặp lông mày đen đậm dính liền phần nổi bật. Vị đạo sĩ trẻ thể chính là Tôn Thượng Thiên.
Dưới sàn của phòng giam la liệt những xiềng xích mở , Tôn Thượng Thiên còn trói buộc nữa nhưng ông vẫn chạy trốn, chỉ khoanh chân ở đó.
Đối diện với Tôn Thượng Thiên, một con mèo đen cũng đang hiên ngang. Không là Ly Nô thì ai chứ?
Hồ Thập Tam Lang tức giận : "Con mèo đen thối, ngươi chạy đến lao ngục để gì? Ngươi còn mở cả xiềng xích của Tôn Thượng Thiên nữa?! Mấy tên canh gác ngoài cũng ngươi đ.á.n.h ngất ?!"
Ly Nô thấy Hồ Thập Tam Lang, ánh mắt thoáng lảng tránh, run rẩy ria mép, sang Bạch Cơ và Nguyên Diệu, : "Chủ nhân, mọt sách, các cũng đến đây ?"
Nguyên Diệu liền hỏi : "Ly Nô lão , ngươi chạy đến đây? Làm cho lão Hồ vương sai tìm ngươi khắp nơi!"
Tôn Thượng Thiên thấy tình hình , bỗng nhiên lớn: "Mèo đen quả nhiên là đồng bọn với đám hồ ly , may mà bần đạo thông minh, mắc lừa ngươi!"
Bạch Cơ nghiêm mặt hỏi: "Ly Nô, rốt cuộc chuyện là ?"
Ly Nô thấy Bạch Cơ hỏi, thể giấu nữa, đành gãi đầu đáp: "He he, chủ nhân, Ly Nô rảnh rỗi gì , đến bên hồ để bắt cá ăn. Vì thấy đạo sĩ đáng thương nên mềm lòng đây thả ."
Bạch Cơ còn kịp phản bác, thì Tôn Thượng Thiên lên tiếng: "Kỳ lạ! Kỳ lạ! Con mèo đen dối trá! Nó cố tình xông đây để thả bần đạo ! Bần đạo chịu trốn, nó còn cố sức thuyết phục bần đạo rời !"
Ly Nô nuốt một ngụm nước bọt, mắng: "Cái tên đạo sĩ thối tha , nhiều quá! Ngươi mèo bụng là gì !"
Tôn Thượng Thiên lắc đầu : "Kỳ lạ! Kỳ lạ! Không chuyện gì bỗng dưng bụng, hẳn là gian manh hoặc trộm cắp! Bần đạo với ngươi vốn quen , ngươi tới thả bần đạo chắc chắn ý đồ, bần đạo mắc mưu !"
Bạch Cơ vỗ trán, hỏi: "Ly Nô, tại ngươi chạy lao ngục để thả Tôn đạo trưởng thế?"
Ly Nô thôi, cuối cùng cũng đành .
"Chủ nhân, Ly Nô là để cho chúng một đường lui. Ly Nô dạo quanh cốc hồ ly, phát hiện đám hồ ly mỗi một ý, chẳng ai thật lòng cả, e rằng thắng nổi bọn đạo sĩ . Bây giờ Ly Nô thả tên đạo sĩ thối , phòng khi cốc hồ ly còn, đám đạo sĩ vẫn nể mặt Ly Nô từng thả mà tha cho chủ nhân, Ly Nô và mọt sách mạng."
Hồ Thập Tam Lang tức đến đ.á.n.h Ly Nô, nhưng nghĩ bây giờ đang thời kỳ rối ren, lo việc lớn, thể gây xung đột lộn xộn, nên đành nhẫn nhịn.
Tôn Thượng Thiên kinh ngạc, thì con mèo đen là để tạo mối quan hệ, lập tức hối hận vì suy nghĩ quá nhiều mà nhân cơ hội trốn thoát. Giờ đây rời cũng kịp nữa ! Tuy trong lòng hối tiếc, nhưng miệng của Tôn Thượng Thiên vẫn cứng, : "Kỳ lạ! Kỳ lạ! Chẳng lẽ chỉ bần đạo nghĩ rằng hành động của con mèo đen quá kỳ quặc, hợp lẽ thường ? Sợ rằng, chính nó g.i.ế.c A Thần!"
Ly Nô nhổ nước bọt về phía Tôn Thượng Thiên, : "Ta nhổ nhé! Nếu ông đây g.i.ế.c thì g.i.ế.c ngươi , cái đồ tinh tinh thối tha !"
"Các ngươi , con mèo đen là nó g.i.ế.c bần đạo , mới g.i.ế.c A Thần - A Thần chính là nó g.i.ế.c mà! Bần đạo oan uổng..." Tôn Thượng Thiên quên cả câu "kỳ lạ", lớn tiếng kêu lên.
Ly Nô tức giận định lao cào Tôn Thượng Thiên, Nguyên Diệu vội kéo nó , : "Ly Nô lão , ngươi cố nhịn một chút, bỏ qua chuyện ."
Ly Nô liếc Bạch Cơ, nhịn xuống.