Phiêu Miểu 4 - Quyển Diêm Phù - Chương 4: Thiên Sơn
Cập nhật lúc: 2026-03-10 07:22:01
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyên Diệu đang suy nghĩ về quạ Bát Chỉ thì đột nhiên thấy tiếng gầm từ phía của Ly Nô.
"Con quạ già, ngươi định chạy ?"
Nguyên Diệu đầu , thấy cối xay đá trong sân một con quạ đang . Con quạ ba chân, mỏ nhọn, mắt màu tím, lông đen, đuôi như đuôi công màu xanh.
Quạ Bát Chỉ cúi đầu Ly Nô, mắt sáng quắc, đuôi xòe như cái màn. Ly Nô cối xay đá đối mặt với con quạ ba chân, nó rạp xuống, lưng cong lên, đuôi dựng .
Quạ Bát Chỉ chửi: "Phì! Lại là ngươi, con mèo hoang!"
"Đồ quạ, ngươi c.h.ử.i ai là mèo hoang hả!"
"Chửi ngươi đó! Kẻ thua trận, còn mặt mũi ?"
"Đồ quạ thối! Có bản lĩnh đấu khẩu với thêm ba trăm hiệp nữa!"
"Đồ ngốc! Đấu tám trăm hiệp nữa ngươi vẫn thua!"
"Meo meo meo..."
"Quạ quạ quạ..."
Quạ Bát Chỉ và Ly Nô ai chịu nhường ai, cãi ầm ĩ.
Nghe thấy tiếng ồn ào ngoài sân, bà lão tóc bạc và nữ nhân định ngoài xem nhưng hiểu , họ thể mở cửa . Thậm chí, các cửa sổ vốn đang mở cũng "cạch" một tiếng, đóng .
Gia đình nhốt trong nhà.
Bạch Cơ ôm trán : "Cãi trong nhà như thế còn thể thống gì? Muốn cãi thì ngoài mà cãi."
Nguyên Diệu khổ : "Tốt nhất là đừng cãi nữa."
Quạ Bát Chỉ dừng , nghiêng đầu Bạch Cơ và Nguyên Diệu, hỏi: "Các ngươi là kẻ nào? Có cùng phe với con mèo c.h.ế.t tiệt ?"
Bạch Cơ : "Ta là Bạch Cơ, chủ nhân của con mèo ngốc ."
Nguyên Diệu vội : "Tiểu sinh họ Nguyên, tên Diệu, tự là Hiên Chi. Chào quạ thần đại nhân."
Quạ Bát Chỉ ngạc nhiên, : "Bạch Cơ? Bạch Cơ của Phiêu Miểu Các?"
Bạch Cơ : " ."
Quạ Bát Chỉ ngừng cãi , đầu Bạch Cơ, hỏi: "Nghe , Phiêu Miểu Các thể thực hiện ước nguyện?"
Bạch Cơ : " . Không quạ thần đại nhân ước nguyện gì?"
Ánh mắt của quạ Bát Chỉ bỗng trở nên u ám. Một lúc , nó mới : "Ta luôn tìm kiếm của , nó tên là Cô Diệp, nó mất tích ở Trường An."
Bạch Cơ hỏi: "Chuyện là thế nào?"
Nguyên Diệu tò mò quạ Bát Chỉ. Ly Nô cũng dừng cãi , tò mò quạ Bát Chỉ.
Quạ Bát Chỉ bỗng biến thành một thiếu niên dáng cao gầy. Thiếu niên nét mặt tuấn tú, dáng vẻ cô độc, mặc áo dài bằng gấm xanh biếc, giày da đen, bên hông đeo một viên ngọc Bát Chỉ.
Dưới ánh trăng Trường An, trong sân nhà dân, thiếu niên từ từ kể nguyện vọng của cho Bạch Cơ.
"Ta tên là Thiên Sơn, đến từ Đào Nguyên Tiên Cảnh núi Côn Lôn. Ta đang tìm kiếm của là Cô Diệp. Tộc quạ Bát Chỉ của chúng luôn sống yên bình và tự do tại Đào Nguyên Tiên Cảnh. Tuy nhiên, tộc quạ Bát Chỉ một nghi lễ trưởng thành: khi một con quạ Bát Chỉ trưởng thành thì nó xuống trần gian để rèn luyện, tẩy sạch tâm hồn của chín thiện lương, đó trở về Đào Nguyên Tiên Cảnh, tham gia lễ trưởng thành do trưởng lão tổ chức mới công nhận là trưởng thành. Đệ là Thiên Diệp, năm ngoái đến tuổi trưởng thành, nên rời Đào Nguyên Tiên Cảnh một năm để thành nghi lễ , nhưng từ đó đến nay tin tức gì. Thông thường, nghi lễ trưởng thành của quạ Bát Chỉ kéo dài quá ba tháng, thể nào kéo dài hơn một năm mà tin tức, chắc chắn Cô Diệp gặp chuyện . Ta lo lắng nên ngoài tìm kiếm Cô Diệp. Ta hỏi thăm khắp nơi, và đến thành Trường An, chắc chắn Cô Diệp biến mất ở thành Trường An, nhưng tìm một tháng mà vẫn thấy. Nghe Phiêu Miểu các thể thực hiện điều ước, nhưng vẫn duyên tìm thấy Phiêu Miểu các. Hôm nay may mắn gặp Bạch Cơ, mong giúp tìm tung tích của Cô Diệp."
Bạch Cơ : "Tìm ... , tìm quạ là sở trường của . Tuy nhiên, Phiêu Miểu các bao giờ từ chối bất kỳ điều ước nào của ai. Đã duyên gặp mặt, sẽ thử một ."
Thiên Sơn : "Cảm ơn Bạch Cơ. Nghe , quy tắc của Phiêu Miểu các là một vật đổi một vật, cần đổi gì?"
Bạch Cơ : "Chuyện thù lao, đợi tìm thấy Cô Diệp ."
"Bốp bốp bốp..."
"Thùng thùng thùng..."
"Oa oa oa..."
Trong nhà, vì cửa sổ và cửa đều mở , bà lão tóc bạc và nữ nhân ngừng đập cửa, xen lẫn tiếng sợ hãi của cô bé.
"Ôi chao!" Bạch Cơ : "Mải chuyện mà quên mất trong nhà còn . Trời cũng còn sớm, chúng xin cáo từ, tin tức của Cô Diệp thì sẽ để Ly Nô báo cho ."
"Cảm ơn Bạch Cơ." Thiên Sơn chân thành .
Con mèo đen : "Chủ nhân, là ngươi và mọt sách về ngủ . Ly Nô còn cãi xong với con quạ lông trụi mỏ bằng !"
Nghe , Thiên Diệp tức giận đến nỗi biến thành quạ ba chân.
Quạ Bát Chỉ c.h.ử.i rủa: "Mèo ôn dịch! Đến đây! Đấu thêm ba trăm hiệp nữa!"
Bạch Cơ ngáp một cái, : "Hiên Chi về cùng , ở cãi với Ly Nô?"
Nguyên Diệu cũng buồn ngủ, dụi mắt : "Ta về ngủ đây."
Thế là Bạch Cơ và Nguyên Diệu rời khỏi nhà, để Ly Nô tiếp tục cãi với quạ Bát Chỉ.
Sau khi Bạch Cơ và Nguyên Diệu bước khỏi nhà, cửa sổ và cửa bèn mở , bà lão tóc bạc và nữ nhân phá cửa xông , thấy một con mèo đen và một con quạ đang kêu lung tung cối xay trong sân, bèn lấy chổi đuổi chúng .
Đêm đó, đường Nhị Điều ở phường Cư Đức, một con quạ Bát Chỉ và một con mèo đen cãi ầm ĩ, thu hút đám yêu ma quỷ quái đến xem, yêu khí tản mãi đến sáng.
Tại chợ Tây, Phiêu Miểu các.
Nguyên Diệu dậy sớm, thu dọn chỗ ngủ giếng cổ ở sân rửa mặt. Khi đến giếng cổ, thấy Ly Nô mặc đồ chỉnh tề tươi như hoa trong bếp nấu cháo, là nó dậy sớm ngủ.
Nguyên Diệu : "Ly Nô lão , ngươi vui thế?"
Ly Nô : "Mọt sách, công sức phụ lòng ! Hôm qua cãi thắng ! Ta mắng con quạ già đó cứng họng, gì, cuối cùng nó tức quá phun một ngụm m.á.u ngất xỉu."
Nguyên Diệu há hốc mồm, lo lắng : "Quạ thần đại nhân chứ?"
Ly Nô vui : "Nó tất nhiên , g.i.ế.c tướng bại trận, để nó mái nhà về. Ngươi chỉ lo cho con quạ xui xẻo đó, chẳng quan tâm đến thắng thua của ."
Nguyên Diệu đành : "Chúc mừng Ly Nô lão rửa hận, thắng lớn."
Ly Nô tươi : "Mọt sách lý, ha ha ha..."
Nguyên Diệu nổi da gà, rửa mặt.
Sau khi ăn sáng, Bạch Cơ sai Nguyên Diệu và Ly Nô chạy lên chạy xuống giữa đại sảnh và kho lầu hai, tiếp tục dọn dẹp đồ đạc dọn xong tối qua.
Nguyên Diệu mệt mỏi, mồ hôi nhễ nhại. Hắn nhịn : "Bạch Cơ đừng ở mãi trong Phiêu Miểu các, ngươi quên việc Quạ thần đại nhân nhờ ngươi tìm của ? Ngươi nên hỏi thăm Cô Diệp ở ."
Bạch Cơ vỗ trán, : "À! Ngủ một giấc suýt quên mất! mà, thành Trường An lớn như , dễ tìm ."
Ly Nô xen : "Chủ nhân, Ly Nô con quạ thối khác đang ở !"
Bạch Cơ hỏi: "Ở ?"
Ly Nô : "Chủ nhân, ngài quên ? Trước đây nửa năm, khi Ly Nô thăm Đồi Mồi, thấy lông vũ của quạ Bát Chỉ mái nhà của một gia đình ở phường Bình Khang. Tối qua, con quạ già rằng nó mới đến Trường An một tháng , nên con quạ thối xuất hiện ở phường Bình Khang nửa năm chắc chắn nó, lẽ đó là của nó. Phường Bình Khang là địa bàn của Ngạ Quỷ Đạo, Quỷ Vương loại dễ chơi, xui xẻo của nó chắc Quỷ Vương bắt luyện thành quạ đan !"
Bạch Cơ chìm suy tư.
Nguyên Diệu nhịn : "Ly Nô lão , tại đêm qua ngươi những điều ?"
Ly Nô khúc khích : "Nếu tâm trạng vì cãi thắng, thì bây giờ còn chẳng . Để con quạ già đó lo lắng c.h.ế.t luôn !"
Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh.
Bạch Cơ lo lắng : "Phiêu Miểu các và Ngạ Quỷ Đạo xưa nay nước sông phạm nước giếng, và Quỷ Vương luôn đối đầu như nước với lửa, bây giờ địa bàn của Ngạ Quỷ Đạo tìm , thực sự là việc dễ dàng."
Ly Nô : "Chủ nhân, để Ly Nô âm thầm hỏi thăm Đồi Mồi xem thể tìm tung tích của con quạ xui xẻo đó ."
Bạch Cơ : "Cũng , việc nên chậm trễ, ngươi ngay ."
"Vâng, thưa chủ nhân." Ly Nô nhận lệnh và ngay.
Sau khi Ly Nô rời , Nguyên Diệu cảnh hỗn độn khắp nơi, mặt dài như quả mướp đắng.
"Ly Nô lão , lẽ việc đều để một dọn dẹp ?"
"Làm phiền Hiên Chi ." Bạch Cơ vui vẻ .
Đến chiều tối, Ly Nô về. Vừa về đến nơi, nó bếp nấu bữa tối. Vì hôm nay chợ, bữa tối đơn giản.
Trong bữa tối, Bạch Cơ hỏi Ly Nô điều tra gì buổi chiều.
Ly Nô đặt đũa xuống, thở dài : "Chủ nhân, Ly Nô tìm Đồi Mồi để hỏi thăm, đúng là xui xẻo của con quạ đó đang ở Ngạ Quỷ Đạo. Ly Nô hiện giờ nó Quỷ Vương giam cầm tại Phúc Địa, chắc là luyện thành quạ đan !"
Nguyên Diệu lo lắng : "Vậy bây giờ?"
"Quạ Bát Chỉ dù là thần thú, nhưng từng thể luyện thành đan. Quỷ Vương vô cớ bắt giữ quạ Bát Chỉ gì ? Rốt cuộc là chuyện gì xảy ?" Bạch Cơ xong, trầm ngâm suy nghĩ.
Ly Nô : "Đồi Mồi rõ chi tiết, Ly Nô cũng hỏi ."
Bạch Cơ lẩm bẩm: "Có lẽ, tối nay chỉ cách đến Ngạ Quỷ Đạo một chuyến."
Ly Nô vui mừng reo lên: "Chủ nhân, để Ly Nô cùng ngài, Ly Nô ghét Quỷ Vương, ngài ăn !"
Bạch Cơ : "Quỷ Vương là một cái xác sống nghìn năm, vị ngon, dễ ăn . Hơn nữa, dù gì Quỷ Vương cũng là Quỷ Vương, bao năm nay thể thống trị ở nơi như Ngạ Quỷ Đạo, tất nhiên là thần thông quảng đại, năng lực phi thường, thể coi thường , chắc ăn ."
Nguyên Diệu nhịn : "Hay là một lá thư gửi đến Ngạ Quỷ Đạo, hỏi xem Quỷ Vương thể nể tình thả Cô Diệp ? Biết Quỷ Vương lòng nhân tự, nhận thư sẽ thả Cô Diệp , thì Cô Diệp sẽ cứu."
Bạch Cơ kịp trả lời, Ly Nô vội : "Quỷ Vương đó chẳng lòng nhân từ gì , với tính cách của , nếu chủ nhân con quạ, chắc chắn chủ nhân lấy Phiêu Miểu các đổi."
Bạch Cơ trầm ngâm một lúc, : "Dù nữa cũng đến Ngạ Quỷ Đạo một chuyến. Đêm nay trăng sáng gió mát, đúng là thời điểm để thăm viếng, cứ lễ phép ghé thăm Quỷ Vương ."
Bạch Cơ kêu Ly Nô lên kho tầng hai lấy hai bình rượu lâu năm, một bình Lục Nghĩ Tửu, một bình Hổ Phách Quang.
Ly Nô nhăn mặt : "Hai bình rượu đem tặng Quỷ Vương đúng là tiếc."
Bạch Cơ : "Đi thăm viếng mà tay thì thể thống gì."
Ly Nô : "Theo Ly Nô thấy, đêm nay trăng mờ sương mỏng, thích hợp để cãi hơn là thăm viếng. Để Ly Nô dò đường , chủ nhân và mọt sách theo , Ly Nô sẽ c.h.ử.i bới từ ngoài tận Phúc Địa của Quỷ Vương, c.h.ử.i thậm tệ."
Bạch Cơ : "Không , vẫn lễ phép mới dùng vũ lực."
Nguyên Diệu vội : "Dù là thăm viếng c.h.ử.i bới, đêm nay thấy khỏe, nghỉ ngơi sớm, cùng các ngươi ."
"Không , Hiên Chi cũng ."
"Không , mọt sách đừng hòng trốn!"
Bạch Cơ và Ly Nô đồng thanh .
Nguyên Diệu lòng đầy khổ sở, dám phản đối, chỉ nhỏ giọng than thở: "Ta thực sự đau đầu nghỉ ngơi mà."
Thế là, Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô ánh trăng rời Phiêu Miểu các, lên xe ngựa, và phường Bình Khang để thăm Quỷ Vương.
Nguyên Diệu kéo tay áo, ngơ ngác hỏi: "Phúc Địa của Quỷ Vương ở Hoàng Kim Đài ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-4-quyen-diem-phu/chuong-4-thien-son.html.]
Bạch Cơ : "Hoàng Kim Đài chỉ là lối của Phúc Địa thôi."
Ly Nô : "Chủ nhân, đến đây , thử vận may một chút?"
Nguyên Diệu buồn bã : "Ly Nô lão , chúng đến để thăm Quỷ Vương, để đ.á.n.h bạc. Hãy thăm hỏi xong sớm để còn về sớm."
Bạch Cơ : "Hiên Chi lý."
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Ly Nô bước Hoàng Kim Đài. Dù do lệnh giới nghiêm mà buổi tối khách đ.á.n.h bạc ít hơn ban ngày nhiều nhưng vẫn đông đúc và hỗn loạn. Buổi tối, là nhiều hơn.
Trong đại sảnh, và tấp nập, ồn ào, náo nhiệt. Có đang chơi chò trù, chơi song lục, chơi bài lá, chơi lục bác, còn những con bạc đang vây quanh bàn chơi đoán lớn nhỏ, họ cược cả ngàn vàng, thắng thì vui mừng khôn xiết, thua thì ủ rũ buồn bã.
Nguyên Diệu kỹ, trong ánh đèn, khuôn mặt của những con bạc là , lớp mặt lộ dáng vẻ của chim thú, còn những hồn quỷ mờ ảo ẩn hiện ánh nến.
Nguyên Diệu rùng , cúi thấp đầu.
Xà nữ và Hiệt nữ(bò cạp) đang tuần tra sòng bạc, một lắc lư hình quyến rũ qua các bàn, một lan can tầng hai, ánh mắt như đèn pha quét qua đám đông.
Xà nữ thấy ba Bạch Cơ, nở nụ m.á.u đỏ, bước chậm rãi về phía họ.
Xà nữ : "Hóa là khách quý."
Bạch Cơ : "Đêm nay trăng sáng gió mát, thích hợp thăm viếng, đến thăm Quỷ Vương."
Xà nữ : "Gần đây Quỷ Vương bệ hạ khỏe, ở yên trong Phúc Địa, thích gặp . Bạch Cơ đại nhân đến, sẽ thông báo."
Bạch Cơ : "Làm phiền ."
Xà nữ lên tầng hai : "Tầng một quá ồn ào, mời Bạch Cơ đại nhân lên phòng trang nhã tầng hai chờ đợi."
Bạch Cơ gật đầu, bước theo Xà nữ. Nguyên Diệu và Ly Nô vội vàng theo .
Xà nữ dẫn ba Bạch Cơ một phòng trang nhã, thông báo.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô chờ trong phòng trang nhã, lâu , tỳ quỷ bưng và điểm tâm lên. Ba chén màu hồng nhạt nổi cánh hoa đào, một đĩa bánh hạnh nhân trắng như ngọc, một đĩa điểm tâm chiên vàng giống như tai . Bạch Cơ và Ly Nô đến bánh, Nguyên Diệu khát nước định uống . Hắn cầm chén lêm chuẩn uống.
Bạch Cơ : "Hiên Chi thực sự uống ?"
Nguyên Diệu ngơ ngác : "Uống thì ?"
Bạch Cơ : "Hiên Chi, kỹ xem trong gì."
Nguyên Diệu kỹ, lập tức sợ đến tê cả da đầu. Trong chén màu hồng đào, ngoài cánh hoa đào, còn một con mắt đẫm máu. Con mắt m.á.u là mắt mắt thú, nhuộm thành màu hồng đào.
Nguyên Diệu vội vàng ném chén , kinh tởm sợ hãi.
Ly Nô khúc khích: "Trà hoa đào mắt thực ngon. Ở Hoàng Kim Đài chỉ bán ban đêm, một chén một lượng bạc đấy."
Bạch Cơ gian: "Nhân tiện với Hiên Chi, điểm tâm cũng đừng ăn, đó là đậu phụ não , tai chiên đường."
Nguyên Diệu chỉ cảm thấy tê dại da đầu.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô tiếp tục chờ trong phòng trang nhã. Chờ một giờ trôi qua.
"Bùm!" Ngọn đèn nổ một đốm lửa.
Ly Nô nhịn chửi: "Quỷ Vương đúng là bệ vệ! Đi từ Hoàng Kim Đài đến Phúc Địa qua cũng chỉ mất nửa nén hương, mỗi Ly Nô đến chủ nhân truyền lời cũng như , Quỷ Vương thích bày vẻ khiến chờ, đợi hai giờ chịu lộ mặt."
Nguyên Diệu đang buồn ngủ, mở mắt : "Dù cũng là Vua của các loài quỷ, lẽ công việc nhiều, quy củ rắc rối hơn."
Ly Nô : "Tên Quỷ Vương chỉ thích bày vẻ!"
Bạch Cơ, đang nhắm mắt dưỡng thần, mở mắt : "Chờ một chút cũng . Dù gì, chúng việc cần tìm Quỷ Vương còn thể đến Hoàng Kim Đài, Quỷ Vương thể bước chân Phiêu Miểu các."
Ba Bạch Cơ cố gắng chống cự cơn buồn ngủ, đợi thêm một giờ, cửa phòng trang nhã mới kêu kẽo kẹt mở , Xà nữ lắc eo bước .
Xà nữ mặt đầy vẻ xin : "Thật xin , tối nay Quỷ Vương vui, gặp khách, xin Bạch Cơ đại nhân hãy về."
Nguyên Diệu sững sờ, dù tính tình đến cũng cảm thấy tức giận. Quỷ Vương gặp khách cũng , nhưng rõ ngay từ đầu, để họ giữa đêm khuya cố gắng thức chờ hai giờ, mới nhẹ nhàng một câu gặp, thật đúng mực.
Bạch Cơ im lặng, nhưng ánh mắt sắc như dao.
Ly Nô giận dữ, lập tức nổi đóa.
"Tên Quỷ Vương đáng c.h.ế.t! Không gặp thì sớm, đây thèm mặt ngươi! Giữa đêm khuya ngươi trong quan tài, còn để chúng thức ngủ chờ ngươi, mặt ngươi to hơn cả thành Trường An! Ta nhổ! Còn ngươi, con rắn hôi thối, chỉ mặt rắn của ngươi thấy bực, từ Hoàng Kim Đài đến Phúc Địa qua chỉ mất nửa nén hương, thế mà ngươi hai giờ mới đến, ngươi chân mà bò ? Còn nữa, lắc là eo con rắn nước, eo ngươi thô như cái thùng nước cũng dám lắc qua lắc , đúng là mờ mắt mèo của !"
"Loài rắn chúng vốn chân, đều bò mà . Ta là rắn mãng xà, rắn nước, tất nhiên eo thô hơn một chút ." Mặt Xà nữ đỏ bừng trắng bệch, biện minh.
Ly Nô mắng: "Ta nhổ! Các ngươi, đám Ngạ Quỷ chẳng thứ gì ! Ngoại trừ Đồi Mồi ! Quỷ Vương là cái bánh ú ngàn năm, rùa vạn năm, chỉ xứng đáng co đầu rút cổ trong Phúc Địa con rùa rụt đầu! Không gặp khách ư? còn lười gặp đây nè! Nhìn cái mặt xác sống của buồn nôn đến nửa năm ăn cá! Còn các ngươi, đám lính tôm lính cua thối nát, theo một xác sống cầu trường sinh, não của mấy đều xác sống ăn hết ? Còn bắt luyện đan nữa chứ! Các ngươi nên ăn vài viên đại bổ để bổ não !"
Xà nữ khinh thường một tiếng, : "Ồ, xem con mèo thối cãi !"
Ly Nô chống nạnh : "Cãi thì cãi! Ai sợ ai kẻ đó yêu quái!"
Xà nữ nghiến răng, vội vàng lắc eo cửa, gọi to ngoài: "Hiệt nữ, đây! Con mèo cãi , giỏi cãi, ngươi đến ."
Hiệt nữ sớm thấy động tĩnh bên trong, tình nguyện bước tới, : "Ta cũng giỏi cãi , Đồi Mồi giỏi cãi nhất, là Phúc Địa gọi nó đến?"
Mặt Xà nữ lộ vẻ khó xử, đang định mở miệng thì Bạch Cơ lên tiếng , : "Nếu Quỷ Vương chịu gặp thì thôi ."
Ly Nô : "Chủ nhân, Quỷ Vương là thứ gì, dám bày vẻ gặp ngài! Chi bằng Ly Nô mắng đến Phúc Địa, ngài g.i.ế.c đến Phúc Địa, trực tiếp đạp phẳng đám Ngạ Quỷ luôn."
Nguyên Diệu , vội vàng ôm đầu : "Tiểu sinh đau đầu quá, về nghỉ ngơi ."
Bạch Cơ : " chúng đến đây , giờ về cũng còn sớm, chi bằng xuống đ.á.n.h vài ván giải trí ."
Xà nữ và Hiệt nữ sững sờ, con rồng yêu xảo quyệt đang định gì. Tuy nhiên, Hoàng Kim Đài vốn là sòng bạc, nên cũng cớ ngăn cản nàng giải trí.
Xà nữ giả vờ : "Vậy, chúc Bạch Cơ đại nhân vận đỏ, chơi vui vẻ."
"Cảm ơn lời chúc của ngươi." Bạch Cơ gian.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Ly Nô đại sảnh tầng một, thấy đại sảnh tấp nập và phi nhân, ồn ào, rôm rả. Có đang chơi chò trù, chơi song lục, chơi bài lá, chơi lục bác...
Bạch Cơ hứng thú với các trò chơi phức tạp , bèn xuyên qua đám đông ồn ào, thẳng đến một bàn lớn hình quạt. Trên bàn hình quạt đang diễn một trò chơi đơn giản, đoán lớn nhỏ của xúc xắc. Nhà cái là Hoàng Kim Đài, nhà cái lắc ba viên xúc xắc, các con bạc đặt cược lớn nhỏ, hoặc cược tất cả đều giống , theo tỷ lệ mà thắng thua. Vì trong đám yêu ma quỷ quái nhiều kẻ đầu óc , chơi các trò phức tạp như song lục lục bác, nên quanh bàn cược hình quạt tập trung nhiều phi nhân nhất.
Nguyên Diệu nheo mắt , trong đám con bạc đó những ác quỷ mặt xanh nanh dài, những yêu quái đầu thú đuôi rậm, còn những tiểu tiên cấp thấp với khí tím quấn quanh , đều cầm đồng tiền hò hét lớn nhỏ. Một ván mở , kẻ thắng thì điên cuồng, kẻ thua thì ủ rũ buồn bã.
Bạch Cơ đến bên cạnh bàn hình quạt, những phi nhân nhận nàng vội vàng tránh đường. Nguyên Diệu theo , Ly Nô cũng xách hai vò rượu theo.
Một yêu quái đầu hổ đuôi báo phụ trách lắc xúc xắc, nó Bạch Cơ bắt đầu lắc xúc xắc. Trên bàn hình quạt, mặt nhà cái chất đống hàng trăm quan tiền đồng, còn một thỏi vàng bạc lẻ như những ngọn núi nhỏ.
Yêu quái đầu hổ lắc xúc xắc xong, các con bạc lượt đặt cược lớn nhỏ.
Bạch Cơ tươi móc một miếng vàng lớn, đặt lên "lớn".
Những yêu ma quỷ quái nhận Bạch Cơ đều vội vàng đặt cược theo nàng "lớn". Những yêu quái nhận nàng, các yêu quái xì xào cũng vội vàng chuyển cược đặt "lớn".
Yêu quái đầu hổ mở chén xúc xắc, quả nhiên là lớn.
Đám yêu ma quỷ quái reo hò vui mừng.
Nhà cái đành trả tiền.
Bây giờ vốn cược của Bạch Cơ là hai miếng vàng.
Ván thứ hai, Bạch Cơ đặt hai miếng vàng lên cược tất cả giống , : "Cược tất cả là một."
Cược tất cả giống nghĩa là đặt cược cụ thể, nhà cái mở ba viên xúc xắc và một chấm, con bạc thắng. Vì khó thắng nên tỷ lệ là một ăn một trăm năm mươi.
Bạch Cơ đặt cược là một, nếu mở ba viên xúc xắc và là một, Hoàng Kim Đài sẽ trả nàng ba trăm miếng vàng. Ước chừng là thu nhập ba tháng của Hoàng Kim Đài.
Đám yêu ma quỷ quái thấy đều móc bộ tiền cược, đặt theo Bạch Cơ.
Ly Nô cũng vội móc một xâu tiền, đặt theo Bạch Cơ.
Ly Nô đẩy Nguyên Diệu, : "Mọt sách, cơ hội phát tài đến , mau đặt cược !"
Nguyên Diệu sững sờ, : "Sống c.h.ế.t , lớn nhỏ do trời, các ngươi Bạch Cơ sẽ thắng, nếu thua thì ?"
Bên cạnh Nguyên Diệu một bán tiên thấp kém quấn đầy khí tím, ông vuốt râu nhỏ: "Theo con rồng yêu keo kiệt, yêu tiền như mạng đặt cược thì sai , trong Trường An, nàng là trời."
Nguyên Diệu tuy hiểu rõ nhưng nghĩ rằng kiếm chút tiền mua sách cũng tồi, bèn sờ áo, nhưng trống .
Nguyên Diệu : "Tiểu sinh vội ngoài mang tiền. Ly Nô lão , thể cho tiểu sinh mượn nửa xâu tiền ?"
"Không còn, tiền của cược hết ."
Nguyên Diệu đành bỏ ý định đ.á.n.h bạc, ngơ ngác bên .
Các con bạc đặt cược xong, yêu quái đầu hổ bắt đầu tung xúc xắc, vì quá căng thẳng nên trán nó đẫm mồ hôi.
Xúc xắc lắc xong, yêu quái đầu hổ mở chén xúc xắc, quả nhiên là ba con một.
Đám yêu ma quỷ quái reo hò vui mừng.
Yêu quái đầu hổ ngã sụp xuống đất.
Chỉ trong một cái chớp mắt, Hoàng Kim Đài bồi thường ba tháng lợi nhuận. Ly Nô hớn hở gọi Hoàng Kim Đài mau mau đổi tiền trả cho . Đám yêu ma quỷ quái cũng hùa theo.
Hoàng Kim Đài lúc đủ vàng để bồi thường, yêu quái đầu hổ cũng thể quyết định , Xà nữ và Hiệt nữ vội vàng chạy đến trấn an, mặt mày bối rối, .
Bạch Cơ tươi giải vây cho Xà nữ và Hiệt nữ, : "Mọi đừng vội, Hoàng Kim Đài uy tín như vàng, tuyệt đối sẽ nợ tiền cược, cứ ghi nợ sổ là . Giờ còn sớm, là chúng đ.á.n.h thêm một ván nữa."
Nghe câu đầu tiên của Bạch Cơ, Xà nữ và Hiệt nữ còn thấy dễ chịu, nhưng đến câu thứ hai thì mặt họ xanh lè.
Bạch Cơ : "Ba trăm miếng vàng, vẫn đặt cược tất cả là một."
Hoàng Kim Đài lập tức yên lặng, đó nổ tiếng như sấm.
"Ta cũng đặt cược tất cả là một. Tất cả."
"Tất cả là một, tất cả."
"Theo!"
"..."
Những con yêu ma quỷ quái đầu óc kém cỏi chỉ chơi đoán lớn nhỏ lúc đầu óc sáng suốt, đều cầm hết tiền cược đặt theo Bạch Cơ, thậm chí những yêu ma quỷ quái đang chơi chò trù, song lục, bài lá, lục bác ở nơi khác cũng đều bỏ dở, cầm tiền cược đến góp vui.
Ly Nô cũng đặt hết tất cả, Nguyên Diệu thấy , cũng kiếm chút tiền mua sách. Vì Ly Nô chịu cho mượn, đành mặt dày vay tiền những yêu ma quỷ quái xung quanh nhưng chẳng ai chịu cho mượn, chỉ bán tiên quấn đầy khí tím bụng đếm mười đồng tiền cho thư sinh vay.
Nguyên Diệu vội vàng đặt cược theo Bạch Cơ.
Yêu quái đầu hổ bẹp đất thể nhà cái lắc xúc xắc, Xà nữ và Hiệt nữ cũng dám động, thấy Hiệt nữ và Xà nữ dám động đậy, những tiểu quỷ bảo vệ Hoàng Kim Đài cũng dám động.
Tuy nhiên, theo quy định của sòng bạc, chỉ cần con bạc đặt cược thì nhà cái thể từ chối cuộc đ.á.n.h bạc. Nếu Hoàng Kim Đài mặt nhận cược của Bạch Cơ thì coi như phá vỡ quy tắc, mất uy tín, sẽ chẳng còn ai đến Hoàng Kim Đài quy tắc uy tín chơi nữa. nếu chấp nhận ván , mà Bạch Cơ thắng, thêm đó là đám yêu ma quỷ quái đặt cược theo, với tỷ lệ gấp một trăm năm mươi , lợi nhuận ba năm của Hoàng Kim Đài cũng đủ để bồi thường.
Mặt Xà nữ và Hiệt nữ tái nhợt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, ứng phó thế nào thì bỗng một giọng nhọn vang lên.
"Bạch Cơ đại nhân, Quỷ Vương đại nhân mời!"