Phiêu Miểu 4 - Quyển Diêm Phù - Chương 4: Quản Hồ
Cập nhật lúc: 2026-03-10 07:22:29
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Cơ theo bóng lưng của Hồ Thập Tam Lang và Trường Ấn, nhẹ nhàng hát: "Tô tô bạch hồ, cửu vĩ bàng bàng. Thành t.ử gia thất, nãi đô du xương..."
Nguyên Diệu ngây , : "Bạch Cơ đang hát gì ?"
Bạch Cơ định trả lời thì một giọng nữ dịu dàng vang lên: "Bạch Cơ đại nhân đang hát bài hát của Đồ Sơn. Hì hì, bài cổ khúc ít hát lắm."
Bạch Cơ và Nguyên Diệu theo tiếng , thấy một nữ t.ử yểu điệu trong trang phục màu tím đang tiến về phía họ. Nữ t.ử áo tím khuôn mặt như hoa phù dung, lông mày như lá liễu, đôi môi đỏ mọng kiêu sa, đôi mắt còn mê hoặc hơn hoa đào say đắm lòng . Nàng búi tóc cao, mặc váy dài màu tím thêu hoa văn hoa sen Tây Phương, chiếc khăn mỏng màu tím nhạt dài quét đất, phấp phới như sóng.
Nguyên Diệu dám thẳng đôi mắt của nữ t.ử áo tím, cảm thấy đôi mắt quyến rũ dường như một sức mạnh đáng sợ, thể mê hoặc lòng , mất lý trí.
Bạch Cơ nữ t.ử áo tím, : "Hóa là Tam Vĩ Hữu Tô Thị. Hữu Tô Thị ai ai cũng là tuyệt thế mỹ nhân, hôm nay mới gặp nhất."
Nữ t.ử áo tím che miệng : "Hì hì, Bạch Cơ đại nhân thật chuyện, Tô Mị Nhi dám nhận là nhất. Tổ tiên Đát Kỷ của mới nhất Hữu Tô Thị."
Bạch Cơ : "Ngươi và Đát Kỷ đều cực kỳ xinh ."
Tô Mị Nhi : "Chuyện đều thấy cả . Bạch Cơ đại nhân, với ngài một bí mật."
Bạch Cơ nhướng mày, : "Bí mật gì?"
Tô Mị Nhi nở nụ , : "Thần là do Lật g.i.ế.c. Một ngày khi Thần c.h.ế.t, lão Hồ vương rằng ..."
Hồ Hội sẽ giao tộc Thuần Hồ cho Thần. Lật tham vọng lớn, lòng độc ác, vì trở thành Hồ vương mà ngần ngại g.i.ế.c Thần, đổ tội cho con khỉ ngốc ."
Nguyên Diệu kinh ngạc.
Bạch Cơ mỉm , : "Tô cô nương, dám hỏi nàng quan hệ gì với Hồ Thần thế?"
Tô Mị Nhi c.ắ.n môi, : "THần là vị hôn phu của . Nếu còn sống, chúng sẽ kết hôn dịp Trung thu, và sẽ trở thành hồ hậu của tộc Thuần Hồ."
Bạch Cơ : "Thì là . Tô cô nương xin hãy nén đau thương."
Tô Mị Nhi rực rỡ, hề vẻ đau buồn.
"Bạch Cơ đại nhân, ngài đừng nghĩ bừa, bằng chứng Hồ Lật g.i.ế.c Thần."
Bạch Cơ mắt lộ vẻ nghi ngờ.
Tô Mị Nhi chuyển chủ đề: "Nghe Phiêu Miểu Các thể thực hiện điều ước..."
Bạch Cơ hứng thú : "Điều ước của Tô cô nương là gì?"
Tô Mị Nhi ngẩng đầu, ánh mắt lấp lánh.
"Ta... trở thành hồ hậu của tộc Thuần Hồ."
Bạch Cơ , : "Điều khó với ngươi chút nào. Thần còn, kế nhiệm vị trí Hồ vương thể là Lật. Ngươi dùng thuật quyến rũ của Hữu Tô Thị để mê hoặc Lật, kết hôn với , chẳng sẽ trở thành hồ hậu ?"
Tô Mị Nhi mắt ánh lên tia căm hận, nghiến răng.
"Người kế nhiệm Hồ vương chắc là Lật." Tô Mị Nhi , lè lưỡi l.i.ế.m môi đỏ tươi, : "Có lẽ là Hồ Thập Tam Lang đáng yêu ."
Bạch Cơ : "Nếu kế nhiệm Hồ vương là Thập Tam Lang, thì hồ hậu càng dễ trong tay ngươi hơn."
Tô Mị Nhi khúc khích: "Nghĩ kỹ , Thập Tam Lang còn xuất sắc hơn Thần nhiều, chỉ cần thêm thời gian sẽ càng khí phách của vua."
Nguyên Diệu kinh ngạc, chỉ cảm thấy da đầu tê dại. Hắn nhịn : "Tô đại tỷ, suy nghĩ của ngươi trái với đạo lý của thánh nhân, đúng là bất chính. Nàng đính hôn với Thần, tức là tẩu tẩu của Thập Tam Lang, thể ý nghĩ đắn với em chồng của ? Điều là sai."
Tô Mị Nhi mỉm , bước tới gần Nguyên Diệu.
Nguyên Diệu chỉ ngửi thấy một mùi hương ngọt ngào, tâm trí khỏi d.a.o động.
Tô Mị Nhi Nguyên Diệu bằng đôi mắt sâu thẳm, môi đỏ khẽ mở: "Công t.ử đúng, Mị Nhi sai. Công t.ử học vấn uyên thâm, Mị Nhi còn thêm giáo huấn nhưng thể gần gũi công tử..."
Giọng của Tô Mị Nhi như đôi bàn tay mềm mại, khuấy động lòng Nguyên Diệu, như thể linh hồn rút , đang ở , ngày nào tháng nào.
Từ góc độ của Bạch Cơ, thể thấy Tô Mị Nhi đang áp sát Nguyên Diệu, một luồng khí mơ hồ từ Nguyên Diệu tỏa , Tô Mị Nhi hút miệng.
Đó là yêu hồ dùng mê thuật để hút dương khí của con .
Khi Nguyên Diệu đang mê man, đột nhiên từ xa một luồng nước lạnh từ thác bay tới, dội lên đầu và .
"Ư!" Nguyên Diệu giật , tỉnh .
Tô Mị Nhi cũng dội nước mặt, nàng đầu Bạch Cơ, ánh mắt lộ vẻ giận dữ.
Bạch Cơ vẫy tay áo, : "Ôi chao, cơn gió thật kỳ lạ, thổi nước từ thác tới đây? Làm ướt cả tay áo của ."
"Hừ!" Tô Mị Nhi lườm tên thư sinh ngớ ngẩn một cái, : "Bạch Cơ đại nhân, ướt tay áo nhưng ngài đừng vì một phàm mà mất bình tĩnh."
Bạch Cơ : "Cảm ơn ngươi nhắc nhở."
Tô Mị Nhi chỉnh mái tóc ướt, rời .
Bạch Cơ lớn tiếng gọi: "Tô cô nương, chứng cứ Hồ Lật g.i.ế.c Hồ Thần ?"
Tô Mị Nhi đầu , : "Ta về quần áo ướt , đến buổi tiệc sẽ cho ngươi."
Bạch Cơ nhíu mày.
Sau khi Tô Mị Nhi rời , Bạch Cơ đột nhiên nghiêng đầu hỏi: "Ai đó?"
Nguyên Diệu ngơ ngác, lau mặt xung quanh.
Cây hợp hoan rung động, một con hồ ly nâu nhỏ nhảy , bay lượn mặt Bạch Cơ và Nguyên Diệu. Con hồ ly nhỏ, như con rắn linh hoạt, dài một thước ba tấc, đuôi dài chín tấc năm phân.
Bạch Cơ : "Hóa là Quản Hồ."
Quản Hồ bay một vòng, hạ xuống hóa thành một thiếu nữ mặc váy dài màu nâu. Thiếu nữ buộc tóc hai vòng, eo thon ôm hết, mặt mày cong cong, mặt nhiều tàn nhang.
Quản Hồ cúi đầu Bạch Cơ, : "A Phiêu bái kiến Bạch Cơ đại nhân."
Bạch Cơ : "Hồ Hội của Thanh Khâu mời khách từ Phù Tang ?"
A Phiêu : "Ta theo bạn đến để vui chơi thôi."
Bạch Cơ A Phiêu, tỏ vẻ sâu xa.
"Tại ngươi lén lút theo dõi Tô cô nương?"
A Phiêu đảo mắt, thần bí : "Bạch Cơ đại nhân, một bí mật, nên ."
Nguyên Diệu ngạc nhiên nghĩ: Những hồ ly ai cũng bí mật ?
Bạch Cơ đầu, về phía thác nước, : "Nếu là bí mật thì cần ."
A Phiêu thể kiềm chế nữa, nghiến răng : "Bạch Cơ đại nhân chắc chắn bí mật . Hồ Thần là do Tô Mị Nhi g.i.ế.c!"
Nguyên Diệu kinh ngạc.
Bạch Cơ hỏi: "Tại như ?"
A Phiêu đáp: "Bạch Cơ đại nhân đó, chỉ Hồ Thần g.i.ế.c, mà còn Thiên Hồ Ly Thương, của A Không, và Không Hồ A Khoan, ca ca của Trường Ấn. Tô Mị Nhi là kẻ lẳng lơ, luôn tình cảm với A Khoan. Hồ Thần chuyện và định hủy hôn. Trước khi Hồ Thần hủy hôn, Tô Mị Nhi và A Khoan cùng g.i.ế.c Hồ Thần và đổ tội cho con khỉ ngốc . Sau đó, để bịt đầu mối con hồ ly độc ác đó g.i.ế.c c.h.ế.t A Khoan, khiến tưởng rằng đó là do đạo sĩ ."
Nguyên Diệu kinh ngạc.
Bạch Cơ hỏi: "Thế còn Ly Thương thì ?"
A Phiêu mắt ảm đạm, nghiến răng : "Ly Thương phát hiện âm mưu g.i.ế.c Hồ Thần của Tô Mị Nhi và A Khoan nên chúng g.i.ế.c để bịt đầu mối."
Bạch Cơ hỏi: "Ngươi quan hệ gì với Ly Thương?"
A Phiêu rơi Lật, nghẹn ngào : "Ly Thương là bạn của ... Ta theo Ly Thương đến tham gia Hồ Hội . Nếu sẽ xảy chuyện như , để đến..."
Nguyên Diệu cảm thấy tình cảm giữa A Phiêu và Ly Thương sâu đậm. Theo mức độ đau buồn của nàng, lẽ họ chỉ là bạn bè, mà còn thể là một cặp uyên ương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-4-quyen-diem-phu/chuong-4-quan-ho.html.]
A Phiêu như thấy tiếng lòng của Nguyên Diệu, : "Ta và Ly Thương trở thành tình nhân nhưng chúng cảm tình với . Chúng hẹn Hồ Hội sẽ cùng vượt biển đến quê hương Phù Tang của để du ngoạn, thể lúc đó chúng sẽ trở thành tình nhân. Nếu đến tham gia Hồ Hội , nếu gặp con hồ ly độc ác ba đuôi đó, và Ly Thương thể hạnh phúc..."
Nguyên Diệu buồn. Nếu đời "nếu", nhiều và sẽ hạnh phúc. Đáng tiếc, đời "nếu", chỉ thể vật lộn trong nuối tiếc và đau khổ, lối thoát.
Bạch Cơ hỏi: "Ngươi bằng chứng gì chứng minh Hồ Thần Tô Mị Nhi g.i.ế.c?"
A Phiêu mở to mắt, : "Ly Thương thấy tận mắt! Ta cũng tận mắt thấy Hồ Thần c.h.ế.t trong phòng! Đêm Hồ Thần c.h.ế.t, Ly Thương hái dâu rừng cho trong thung lũng, về muộn, khi qua hành lang, thấy Tô Mị Nhi đầy máu, lén lút rời khỏi phòng của Hồ Thần. Ly Thương vốn nhút nhát, sợ hãi, dám phòng của Hồ Thần xem xét, vội vàng tìm và kể chuyện . Ta khuyên yên tâm, biến thành hình dạng Quản Hồ phòng Hồ Thần để thăm dò tình hình. Khi đến, Hồ Thần c.h.ế.t! Hắn c.h.ế.t thảm, chỉ còn một đống da thịt, thậm chí còn xương. Ta dám lộ , vội vàng trốn . Ta và Ly Thương lo lắng cả đêm ngủ, sáng hôm xác Hồ Thần phát hiện, cả cốc hồ ly hỗn loạn. Ta định kể chuyện Tô Mị Nhi lén rời khỏi phòng Hồ Thần đêm qua nhưng Ly Thương ngăn . Hắn rằng khi hái dâu rừng, vô tình thấy Tô Mị Nhi và A Khoan đang lén lút núi, A Khoan còn dọa sẽ g.i.ế.c Hồ Thần. Ly Thương cho rằng cái c.h.ế.t của Hồ Thần là mối hận thù giữa dòng họ Thuần Hồ và Hữu Tô, hơn là nên dính để tránh liên lụy, giả vờ như ."
Bạch Cơ nhướng mày hỏi: "Ngươi thấy Tôn Thượng Thiên khi phòng Hồ Thần tối đó ?"
A Phiêu đáp: "Không. Nghe hôm , thấy Tôn Thượng Thiên cầm d.a.o bên xác Hồ Thần, cũng ngạc nhiên. Mọi đều nghĩ Hồ Thần Tôn Thượng Thiên g.i.ế.c, chỉ và Ly Thương thực ."
Bạch Cơ lạnh lùng: "Các thấy Tôn Thượng Thiên oan mà giữ im lặng, dám sự thật thấy đêm đó. Kết quả là Tôn Thượng Thiên giam cầm, mời đến đạo sĩ Giang Thành Quan, gây cuộc chiến giữa và hồ. Ly Thương tránh khỏi, Thiên Hồ tránh khỏi, và ngươi cũng mất quan trọng nhất của ."
A Phiêu buồn bã và hối hận : "Nếu ngay từ đầu , lẽ tình hình sẽ như bây giờ, lẽ Ly Thương sẽ c.h.ế.t..."
Nguyên Diệu nhịn : "A Phiêu cô nương, bây giờ ngươi cũng muộn... chuyện ?"
A Phiêu buồn bã và tự giễu : "Ta, bao giờ thể nữa..."
Nguyên Diệu nghi ngờ hiểu.
Bạch Cơ thở dài, : "Hiên Chi, nàng c.h.ế.t ."
"?" Nguyên Diệu vẫn hiểu.
Bạch Cơ giải thích: "Hiên Chi, mắt ngươi bây giờ là một mảnh chấp niệm còn sót của A Phiêu thế gian. Quản Hồ là một loại tồn tại đặc biệt, bản nó là con hồ ly sống, mà là hồn của con hồ ly pháp sư điều khiển. Sau khi Quản Hồ c.h.ế.t, nếu còn chấp niệm sẽ biến thành một mảnh u hồn tồn tại thế gian, cho đến khi chấp niệm tiêu tan thì sẽ trở về hư vô."
A Phiêu cúi đầu, nghiến răng : "Chấp niệm của là tìm sự thật của vụ việc , khiến kẻ thủ ác đền tội, để và Ly Thương thể yên nghỉ."
Nguyên Diệu kinh ngạc: "Vì , ngươi luôn theo dõi Tô cô nương ?"
Trong mắt A Phiêu bừng lên ngọn lửa giận dữ, : " , là kẻ g.i.ế.c Hồ Thần, hại c.h.ế.t Ly Thương và . Ta chắc chắn vạch trần đuôi hồ ly của nàng !"
Bạch Cơ dịu dàng hỏi: "Ly Thương c.h.ế.t như thế nào?"
A Phiêu nghiến răng : "Ly Thương c.h.ế.t Hồ Thần và A Khoan. Hắn và A Khoan ngoài thung lũng đối phó với đạo sĩ săn hồ ly. A Khoan mang xác về, rằng đạo sĩ g.i.ế.c. Ta tin!"
Bạch Cơ hỏi: "Thế ngươi c.h.ế.t như thế nào?"
Trong mắt A Phiêu, sự hận thù dần chuyển thành mơ hồ, nó lẩm bẩm: "Ta ... Ta c.h.ế.t như thế nào... Ta nhớ... Có thể là do đạo sĩ g.i.ế.c, hoặc thể là Tô Mị Nhi g.i.ế.c... Không, chắc chắn là Tô Mị Nhi g.i.ế.c..."
A Phiêu đột nhiên trở nên hỗn loạn, đầu đau như búa bổ, nó nắm chặt tóc, đau khổ vô cùng.
Bạch Cơ lặng lẽ A Phiêu, trong mắt lộ vẻ đau lòng.
A Phiêu hóa thành một con hồ ly dài trong đau khổ, bay về phía nơi Tô Mị Nhi rời .
Bạch Cơ nhẹ nhàng nhấp một ngụm rượu, : "Lão Hồ vương vẫn còn tráng niên, còn dẫn dắt con cháu hồ ly qua ngàn thu vạn đại nữa."
Lão Hồ vương hài lòng với lời , đến nỗi mắt thấy nhưng vẫn xua tay : "Không , còn dùng nữa, chỉ là một bộ xương già thôi."
Bạch Cơ trò chuyện với lão Hồ vương một lúc chuyển sang chuyện chính.
"Những chuyện xảy trong cốc hồ ly, lão Hồ vương còn điều gì với ?"
Lão Hồ vương thoáng qua các hồ ly đang ăn uống , thở dài một tiếng, : "Tộc hồ ly trải qua kiếp nạn nhưng vì Hồ Hội mà tất cả đổ lên đầu tộc . Không giấu gì Bạch Cơ, mâu thuẫn giữa và hồ đổ m.á.u nhuộm đỏ núi Thúy Hoa, tộc hồ ly tổn thất nặng nề, còn mặt mũi nào đối diện với các tộc hồ ly khác. Tất cả đều do bọn đạo sĩ ý đồ xa, họ ngóng về Hồ Hội, từ lâu kế hoạch lấy xương hồ ly."
Bạch Cơ ngạc nhiên : "Lão Hồ vương , chẳng lẽ Hồ Thần là con hồ ly đầu tiên lấy xương ?"
Lão Hồ vương với vẻ mặt đau buồn : "Thần nhi là đầu tiên. Trước khi nó trở về, hai con hồ ly ngàn năm thành tinh ở núi Chung Nam lấy xương. Những đạo sĩ đó từ lâu kế hoạch! Thần nhi mang con tinh tinh từ Giang Thành Quan, thấy lo lắng nhưng vì nó là ngươi của Thần nhi nên cũng tiện đuổi khách, đó mới xảy t.h.ả.m họa đó. Giờ nghĩ , con tinh tinh đó lẽ là nội gián do bọn đạo sĩ phái đến để gây xung đột."
Bạch Cơ : "Xem , lão Hồ vương tin rằng tai họa đều do bọn đạo sĩ gây . Nếu Tôn Thượng Thiên là chim trong lồng, tại ngài g.i.ế.c để báo thù?"
Lão Hồ vương liên tục xua tay : "Động đến m.á.u thịt bằng tính toán kỹ càng. Dù g.i.ế.c con tinh tinh , Thần nhi và các con hồ ly c.h.ế.t cũng sống . G.i.ế.c con tinh tinh ngoài việc hả giận thì chẳng còn tác dụng gì? Điều vô dụng nhất đời là cảm xúc. Con tinh tinh địa vị cao, yêu mến trong đám đạo sĩ. Giữ trong tay, bọn đạo sĩ sẽ e ngại, dám quá. Và lùi một bước nghĩ, nếu tộc hồ ly thất bại đến mức diệt vong, mạng của con tinh tinh thể đổi lấy cơ hội sống cho một hai con hồ ly."
Nói , lão Hồ vương thoáng qua Hồ Thập Tam Lang đang ăn một đĩa ngọc lộ đoàn, ánh mắt đầy yêu thương.
Bạch Cơ thở dài : "Vẫn là lão Hồ vương suy tính sâu xa, chu việc."
Lão Hồ vương thở dài một tiếng, buồn bã : "Haiz, ghế Hồ vương , thì phận là lo lắng."
Bạch Cơ an ủi lão Hồ vương vài câu, : "Ta gặp Tôn Thượng Thiên."
Lão Hồ vương : "Con tinh tinh đó giam trong thủy ngục phía nam, để bảo đưa đến đây..."
Bạch Cơ thoáng qua Lật và Tô Mị Nhi, : "Không cần phiền, để thủy ngục một chuyến."
Lão Hồ vương : "Cũng , để Thập Tam Lang dẫn đường cho ngài."
"Làm phiền ."
Lão Hồ vương thấp giọng dặn dò hầu bên trái truyền lời cho Hồ Thập Tam Lang, Hồ Thập Tam Lang vội vàng đặt chén canh tuyết nhĩ bát bảo xuống, dậy về phía Bạch Cơ.
Bạch Cơ uống cạn chén rượu Bát Nhã, tít mắt với Nguyên Diệu: "Hiên Chi cùng nhé."
Nguyên Diệu hôm nay chỉ ăn bữa sáng, chạy cả buổi chiều, đói. Hắn đang cắm cúi ăn một bát cơm ngọc hoàng vương mẫu, thấy Bạch Cơ gọi đành đặt bát xuống, cầm một chiếc đùi gà từ món gà hồ lô, nhai ngoài với Bạch Cơ.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Hồ Thập Tam Lang rời , lão Hồ vương chịu nổi nữa, giao cho Lật chiêu đãi rút lui nghỉ ngơi. Một đám hồ ly tiếp tục ăn uống vui chơi trong yến tiệc, cảnh tượng rôm rả.
Một bóng dáng màu xanh đậm lén lút rời khỏi yến tiệc, rời khỏi điện Hoa Nguyệt.
Trăng lưỡi liềm như lược, gió lay bóng di chuyển.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Hồ Thập Tam Lang đang đường đến thủy ngục.
Đột nhiên, Hồ Thập Tam Lang ôm bụng : "Không xong , mỗ vệ sinh một lát. Bạch Cơ, Nguyên công tử, hai cứ tiếp theo đường , sẽ đến ngay."
Nói xong, tiểu hồ ly bèn vội vàng chạy .
Bạch Cơ và Nguyên Diệu đành bước ánh trăng.
Nguyên Diệu nhai đùi gà, : "Bạch Cơ, ăn no mới gặp Tôn Thượng Thiên?"
Bạch Cơ : "Trong lòng lo lắng, cảm giác ăn ngon. Luôn cảm thấy chuyện kết thúc. Kết giới thủy long luôn yếu dần, xem các đạo sĩ cũng chịu nổi, xông . Việc thể trì hoãn, sớm rõ mới yên tâm."
Hai vài bước, một bóng dáng màu xanh đậm vội vã đến, kêu lên: "Bạch Cơ đại nhân xin dừng bước."
Bạch Cơ và Nguyên Diệu .
Người đó là một nam thanh niên, mặc áo tròn cổ xanh đậm, đội mũ mềm cùng màu. Mặt mày thanh tú, môi đỏ như tô son, khôi ngô, chỉ ánh mắt luôn lấp lóe, mang theo chút gian xảo.
Nguyên Diệu cảm thấy chút quen thuộc, hình như thấy trong yến tiệc nhưng ấn tượng gì.
Bạch Cơ : "Ngươi là hồ gia nhánh nào nhỉ?"
Nam thanh niên cúi chào, : "Tiểu bối là hồ gia Bát Lang, tên là Hồ Quý."
Bạch Cơ : "Hóa là Bát Lang, ngươi vội vã đến chuyện gì thế?"
Hồ Quý lo lắng : "Bạch Cơ đại nhân, một việc khiến tiểu bối lo lắng từ lâu, sợ gây tai họa, thể với ai. Nay ngài đến cốc hồ ly chủ trì đại cục, nên tiểu bối chắc chắn cho ngài !"
Bạch Cơ nhướn mày : "Chuyện gì ?"
Hồ Quý quyết tâm, c.ắ.n răng : "Nhị ca là phụ đại nhân g.i.ế.c!"
"Phịch!" Nguyên Diệu kinh ngạc rơi chiếc đùi gà xuống đất.
Bạch Cơ cau mày : "Ngươi dám , hẳn là điều gì."
Hồ Quý khổ : "Không ai rõ hơn tiểu bối."
---
*管狐 Quản Hồ (くだぎつね, Kudagitsune) là một loại yêu quái trong truyền thuyết dân gian Nhật Bản khả năng nhập cơ thể . Tín ngưỡng về chúng chủ yếu tồn tại ở các khu vực như tỉnh Nagano, các vùng Trung Bộ, Đông Nhật Bản, phía Nam Kanto và vùng Tohoku. Ở giữa tỉnh Chiba và Kanagawa thuộc khu vực Kanto, truyền thuyết về管狐 Quản Hồ, mà các khu vực cho là thuộc về quyền lực của尾先狐 (オサキ, Osaki).(theo wiki)