Phiêu Miểu 4 - Quyển Diêm Phù - Chương 3: Thanh tịnh
Cập nhật lúc: 2026-03-10 07:22:00
Lượt xem: 25
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trường An, phường Sùng Hóa.
Nguyên Diệu và Ly Nô đến cửa Trương gia, Ly Nô đưa mũi, ngửi xung quanh, xụ mặt xuống.
Ly Nô cụp tai, : "Mọt sách, con quạ lông trụi đó còn ở Trương gia nữa ."
"Hả?" Nguyên Diệu trong lòng lấy lạ, ngẩng đầu lên mái Trương gia, quả nhiên thấy chiếc lông quạ xanh biếc ảo ảnh .
Nguyên Diệu đang băn khoăn, cửa Trương gia đột nhiên mở . Một nữ nhân trẻ đỡ một bà lão tóc bạc phơ bước , nữ nhân mỉm : "Nương, hôm nay thời tiết , con đỡ nương dạo trong ngõ. Cả ngày ở trong nhà, bệnh cũng ốm ."
Bà lão vẻ ngạc nhiên, run rẩy.
Nguyên Diệu thấy giọng của nữ nhân quen, dường như là Trương Dư Thị.
Vậy thì bà lão hẳn là bà cụ Trương gia.
Trương Dư Thị : "Nương, hôm nay nương ăn gì, con sẽ chợ mua. Cơ thể nương mới khỏe một chút, vẫn còn yếu, là mua ít thịt về hầm canh cho nương uống nhé?"
Bà cụ Trương kinh ngạc : "Con hôm qua nấu cơm trắng cho nương , sáng nay cũng mua sủi cảo thịt, A Di Đà Phật, dám phiền thêm."
Trương Dư Thị : "Không phiền chút nào, hiếu kính nương là điều nên ."
Bà cụ Trương run rẩy : "Nhà cũng giàu , thôi thì bỏ qua . Nương một bát cơm nóng là ."
Trương Dư Thị dịu dàng : "Nhà dù giàu , cũng là con với chồng nên ăn cháo đạm bạc, tuyệt đối để nương thiếu thốn. Cơ thể nương mới khỏe , cần bồi bổ, chuyện gia đình nương đừng lo lắng. Ôi chao, giày của nương rách tả tơi , ngón chân còn thò , con còn một ít vải giày, mấy ngày con cho nương đôi giày mới mềm mại."
Bà cụ Trương sợ hãi : "Không cần, cần, nương thường ngoài, đôi giày rách cũng . Vải thì để giày cho A Đại ."
Trương Dư Thị : "Thế ? Chúng con thể cho nương cuộc sống hổ thẹn , hãy để con dâu tròn bổn phận hiếu thảo ."
Không chỉ bà cụ Trương, mà cả Nguyên Diệu cũng sốc, Trương Dư Thị cay nghiệt hống hách đây dường như biến thành một khác, trở nên hiếu thảo và dịu dàng.
Nguyên Diệu kỹ Trương Dư Thị, chỉ thấy đỉnh đầu nàng mọc một bông hoa nhỏ màu hồng. Khi Trương Dư Thị đỡ bà cụ Trương xa, bông hoa nhỏ đung đưa theo gió, trông mắt.
Không tìm đối tượng để cãi , Nguyên Diệu và Ly Nô đành Phiêu Miểu Các. Ly Nô như quả bóng xì , về đến nơi dài sân phơi nắng.
Nguyên Diệu trong lòng đầy nghi ngờ, bận rộn với các việc vặt trong sảnh.
Bạch Cơ ngủ dậy, duỗi lưng xuống lầu.
Nguyên Diệu vội vàng kể cho Bạch Cơ những gì thấy ở Trương gia tại phường Sùng Hóa.
"Bạch Cơ, quạ Bát Chỉ còn ở Trương gia nữa! Trương Dư Thị bỗng nhiên biến thành một con dâu hiếu thảo! Hơn nữa, đỉnh đầu nàng mọc một bông hoa!"
Bạch Cơ : "Quạ Bát Chỉ thanh tẩy bóng tối trong lòng Trương Dư Thị, nên tất nhiên sẽ rời . Bông hoa đỉnh đầu nàng là dấu hiệu của quạ Bát Chỉ thanh tẩy."
Nguyên Diệu hỏi: "Vậy Trương Dư Thị trở nên cay nghiệt và độc ác, ngược đãi già như nữa ?"
Bạch Cơ : "Chỉ cần bông hoa đỉnh đầu nàng héo tàn, thì nàng sẽ luôn giữ sự hiếu thảo và nhân hậu."
Nguyên Diệu lo lắng hỏi: "Vậy khi nào bông hoa đỉnh đầu Trương Dư Thị sẽ tàn?"
Bạch Cơ : "Dù thế nào cũng ba đến năm mươi năm . Có thanh tẩy , đến khi đó qua đời bông hoa đỉnh đầu mới héo tàn."
Nguyên Diệu thở phào, kìm thở dài: "Quạ Bát Chỉ đúng là một loài thần kỳ."
Bạch Cơ : " . Quạ Bát Chỉ thể xuất hiện ở thành Trường An, đối với con ở Trường An mà là một điều may mắn lớn."
Nguyên Diệu : "Vậy Ly Nô lão còn cãi với quạ Bát Chỉ, đúng là nên."
"Quạ trọc lông! quạ già! quạ xui xẻo! quạ bẩn thỉu!" tiếng Ly Nô cãi với khí từ sân vang lên, Bạch Cơ và Nguyên Diệu vội vàng bịt tai , nó chửi.
Đến chiều tối, Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô ăn xong bữa tối, chợt việc gì . Bạch Cơ nghĩ gần đây buôn bán , bèn nghĩ đến việc lấy hàng cũ kệ kho, bằng một lô bảo vật mới theo mùa.
Bạch Cơ thắp bốn ngọn đèn bảy lá bằng đồng ở bốn góc sảnh lớn, sáng rực cả sảnh, chỉ huy Nguyên Diệu và Ly Nô mang đồ từ kho sảnh.
Khi cả ba đang bận rộn trong sảnh, bên ngoài Phiêu Miểu Các bỗng truyền đến một giọng thở hổn hển.
"Phiêu Miểu Các ai ? Ta cuối cùng cũng bò đến đây ! Chuyện lớn ! Có chuyện lớn xảy !"
Nguyên Diệu theo tiếng , thấy một con ốc sên đang bò chậm chạp Phiêu Miểu Các.
Nguyên Diệu nhận con ốc sên , là con thường xuyên di chuyển giữa một trăm lẻ tám phường ở Trường An đưa tin cho những phi nhân ở thành Trường An.
Ly Nô hỏi: "Xảy chuyện gì ?"
Ốc sên thấy Ly Nô, ngạc nhiên : "Ồ, Ly Nô đang ở phường Sùng Hóa cãi với một con quạ ba chân ? Ngươi còn gọi đến Phiêu Miểu Các để gửi tin cho Bạch Cơ, nhanh về Phiêu Miểu Các ?"
Ly Nô im lặng một lúc, : "Đó là chuyện của tối hôm ..."
"Hả? Ta bò hai ngày ?" Ốc sên kinh ngạc .
Bạch Cơ hỏi: "Tối hôm Ly Nô bảo ngươi gửi tin gì?"
Ly Nô vội vàng ngăn : "Chủ nhân, Ly Nô về , cần con ốc sên lề mề truyền tin nữa."
Ốc sên hài lòng, : "Ta dù bò chậm nhưng tin tức vẫn truyền. Tối hôm Ly Nô bảo truyền tin, nó đang cãi với một con quạ, đợi cãi thắng sẽ về, Bạch Cơ và công t.ử Nguyên buồn ngủ thì cứ ngủ để cửa hở cho nó là ."
Ly Nô bực bội mắng: "Gia cãi thua , chính ngươi, con ốc sên tệ hại , nhiều quá."
Ốc sên vui : "Ta nhiều ư? Rõ ràng là ngươi bảo truyền tin, còn cho ?"
Ly Nô đang đầy lửa giận, nhịn mắng: "Ngươi là con ốc sên ngu ngốc, bò chậm cũng thôi , cả ngày còn nhảm! Bò chậm mà truyền tin, chỉ khó chịu, gia đều thấy hổ cho ngươi, mau tìm cái hốc đất mà im ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-4-quyen-diem-phu/chuong-3-thanh-tinh.html.]
Ốc sên mắng : "Ngươi là con mèo đen xui xẻo! Ta cần cù chăm chỉ đưa tin cho , việc cẩn thận, bao giờ lười biếng, cũng nhận một đồng, ngươi còn x.úc p.hạ.m như ?"
Ly Nô định mắng , Nguyên Diệu vội vàng khuyên: "Ly Nô lão , Ốc sên công lao cũng khổ lao, ngươi bớt một chút ."
Bạch Cơ cũng : "Ly Nô, vô lễ."
Ly Nô trong lòng bực tức, nhưng dám trái lời Bạch Cơ, chỉ thể nhịn.
Ốc sên thấy Ly Nô dám , bèn tiếp: "Ngươi là con mèo ngu xuẩn, con quạ ba chân nhục, trút giận lên ? Nói cho ngươi , chiều nay qua phường Cư Đức, thấy mái nhà một hộ lông quạ xanh, bản lĩnh ngươi tìm con quạ ba chân đó mà tiếp tục cãi !"
Ly Nô xong, mắt sáng lên, vội vàng hỏi: "Là nhà nào?"
"Hừ! Ta cho ngươi, ngươi tự mà tìm."
Ốc sên lườm một cái chậm rãi bò .
Nguyên Diệu vội cửa tiễn khách, : "Ốc sên cẩn thận."
Ly Nô lời ốc sên thì yên, định ngay lập tức phường Cư Đức tìm quạ Bát Chỉ.
"Chủ nhân, Ly Nô một chuyến đến phường Cư Đức."
Nguyên Diệu lo lắng sẽ xảy chuyện, khuyên can Ly Nô đừng .
"Ly Nô lão , chuyện qua thì hãy để nó qua , đừng gây thêm rắc rối nữa."
Bạch Cơ suy nghĩ một lúc, : "Nếu Ly Nô thì chúng và phường Cư Đức xem ."
Thế là, Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô tắt đèn, để một Phiêu Miểu Các bừa bộn, và phường Cư Đức trong đêm.
Trăng lên đến đỉnh, phố phường tĩnh lặng. Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô bước ánh trăng phường Cư Đức, đường Nhị Điều. Đường Nhị Điều nhiều nhà cửa, vì là ban đêm nên hàng dài mái nhà kéo dài, thấy rõ mái lông quạ nên ba chợt quạ Bát Chỉ ở nhà nào.
lúc đó, đột nhiên tiếng và đ.á.n.h mắng thê t.h.ả.m vang lên trong đêm.
"Đau quá! Hu hu hu..."
"Cha, đừng đ.á.n.h nương nữa. Hu hu hu..."
"Đánh c.h.ế.t chúng bay...đánh c.h.ế.t chúng bay..."
"Ông đ.á.n.h thì đ.á.n.h , đừng đ.á.n.h con...hu hu hu..."
Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô cảm thấy lạ, theo tiếng tới, đến cửa một ngôi nhà. Nguyên Diệu ngẩng đầu , phát hiện mái nhà một mảnh lông quạ xanh biếc. Thì quạ Bát Chỉ ở nhà ! Nguyên Diệu thầm nghĩ, Bạch Cơ quạ Bát Chỉ sẽ tâm đen tối thu hút, nhà ai tâm đen tối đây?
Ly Nô cũng thấy lông quạ mái, mắt sáng lên định c.h.ử.i rủa.
Bạch Cơ ngăn : "Ly Nô, để xem nhà xảy chuyện gì ."
Ly Nô gật đầu, : "Vâng, chủ nhân."
Ly Nô nhảy lên mấy cái, nhẹ nhàng nhảy qua tường rào trong nhà. Chẳng bao lâu , cổng nhà Ly Nô lặng lẽ mở , Bạch Cơ và Nguyên Diệu lượt bước .
Đây là một gia đình bình thường, ba gian phòng, sân nuôi mấy con gà vịt, trồng một ít rau, cối xay đá ngoài nhà kho phơi vài miếng đậu khô và rau khô. Đã là giờ Tý nhưng nhà vẫn sáng đèn, bên trong vang lên tiếng ngừng.
Nguyên Diệu qua cửa sổ hé mở, thấy một nam nhân to lớn râu quai nón đang dùng roi đ.á.n.h một nữ nhân yếu ớt. Nữ nhân tóc tai bù xù, nước mắt giàn giụa, lưng và tay đầy vết roi. Nàng ôm chặt đứa con trai nhỏ. Một bà lão tóc bạc trắng bệt trong góc , ôm một bé gái đang thút thít.
Nam nhân râu quai nón đ.á.n.h nữ nhân uống rượu, mắt lờ đờ chửi: "Ông uống rượu thì ? Mày là đàn bà mà dám xen ! Có vẻ là ông đ.á.n.h ít quá, đ.á.n.h c.h.ế.t mày! Đánh c.h.ế.t mày!"
Nữ nhân nhận thêm mấy roi nữa, dám phản kháng, chỉ nức nở. Đứa bé trai trong vòng tay nương vùng vẫy : "Cha, đừng đ.á.n.h nương nữa!"
"Mày chống tao , thằng nhãi con, còn dám cãi tao! Đánh c.h.ế.t chúng bay!" Nam nhân râu quai nón ngà ngà say, con cãi càng tức giận, đ.á.n.h mạnh hơn, ngừng quất roi lên thê t.ử con cái.
Nữ nhân vội ôm chặt con trai lòng, nhưng đứa bé vẫn trúng mấy roi, hai mẫu t.ử ôm .
Thấy cảnh , bà lão tóc bạc thả bé gái cố gắng bò kéo nam nhân râu quai nón. Bà lão : "Kiếp gì sai mà sinh đứa con bất hiếu như ngươi! Suốt ngày chỉ uống rượu, say đ.á.n.h thê tử, thê t.ử ngươi từ khi về dâu, bao giờ lành lặn! Ta mà đau lòng! Sao ngươi c.h.ế.t quách cho ! Biết thế bóp c.h.ế.t ngươi từ khi ngươi mới sinh , để ngươi khổ cả nhà thế ."
Nam nhân râu quai nón say rượu nhận cả nương, đá bà lão một cái, la hét đ.á.n.h thê t.ử con cái loạn xạ. Bà lão còn cách nào, đành bò qua lấy che cho con dâu và cháu trai. Nữ nhân vội che chắn cho bà lão, : "Nương, đừng như , mẫu già , chịu nổi !"
Bé gái thút thít chạy : "Nương, bà, ca ca, con sợ..." Nam nhân râu quai nón tiếng động, roi quật bé gái. Lúc roi sắp quất mặt bé gái, bà lão, nữ nhân và bé trai đều hoảng sợ biến sắc. Trẻ con yếu đuối, nếu roi trúng đầu mặt bé gái, e rằng giữ mạng.
Nguyên Diệu sợ quá định lao ngăn cản, Bạch Cơ bèn kéo .
"Hiên Chi, đừng vội, sẽ đ.á.n.h trúng ."
Chiếc roi như con rắn linh hoạt trong trung bỗng , quấn cổ nam nhân râu quai nón. Nam nhân kéo mạnh tự quật ngã , đầu đập xuống đất ngất xỉu. Bà lão, nữ nhân và bé trai thấy nam nhân râu quai nón ngất xỉu thì đều thở phào nhẹ nhõm. Cơn ác mộng tạm thời kết thúc.
Bà lão con trai ngất xỉu, c.ắ.n răng lấy dây thừng định siết cổ . Nữ nhân vội ngăn : "Nương, nương đang gì ?"
Bà lão tóc bạc : "Từ khi con về dâu nhà , con luôn thằng bất hiếu hành hạ. Con chẳng gì, luôn nhẫn nhịn, vất vả lo toan cho gia đình, còn luôn tận tâm chăm sóc bà lão . Ta hy vọng rằng khi con cái, thằng nghịch t.ử sẽ lòng nhân từ. ngờ rằng, khi con nó chẳng những hối cải mà còn trở nên tàn bạo hơn, hành hạ con nhiều hơn. Cha nó mất sớm, ai quản nó. Nhân lúc , bà lão nên siết cổ c.h.ế.t nó, sẽ tự thú với quan phủ, con và các cháu sẽ một con đường sống. Nếu nó cứ điên cuồng như mãi, e rằng ba mẫu t.ử con sớm muộn gì cũng sẽ thằng nghịch t.ử đ.á.n.h c.h.ế.t thôi!"
Nữ nhân níu lấy tay áo bà lão tóc bạc, : "Nương, nương thể như . Biết sẽ hối cải thì ."
Bà lão tóc bạc : "Bà lão thương con, cũng thương các cháu... Con đừng ngăn cản, để siết cổ nó c.h.ế.t !"
Dù , nhưng bà lão nỡ tay, hai mẫu t.ử ôm . Cô bé và bé cũng nức nở bên cạnh.
Nguyên Diệu Bạch Cơ, thấy nàng biểu lộ cảm xúc, nhưng trong lòng hiểu rõ, chắc chắn là nàng đổi hướng của chiếc roi, ngăn chặn t.h.ả.m kịch.
Nguyên Diệu cảm kích : "Bạch Cơ, thực nàng là bụng."
Bạch Cơ : "Ta . Bởi vì quạ Bát Chỉ đang ở nhà , chuyện chúng cần can thiệp nữa."
Nguyên Diệu nhớ chuyện Trương gia ở phường Sùng Hóa, bà Trương cay nghiệt quạ Bát Chỉ thanh tẩy, trở nên hiền lành, hiếu thảo với mẫu già. Có lẽ nam nhân râu quai nón tàn bạo cũng sẽ quạ Bát Chỉ thanh tẩy.