Phiêu Miểu 4 - Quyển Diêm Phù - Chương 3: Lăng Tiêu

Cập nhật lúc: 2026-03-10 07:21:37
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyên Diệu mở mắt, đang ở , chỉ thấy xung quanh tối tăm. Sự tối tăm là đêm đen mà như là ánh hoàng hôn lúc thắp đèn, đến mức thấy gì nhưng cũng rõ ràng.

Chờ mắt thích nghi một chút với bóng tối, Nguyên Diệu phát hiện trong phòng mà đang một vùng hoang dã vô biên.

"Bạch Cơ, đây là nơi nào thế?"

"Đây là tầng ba của Phiêu Miểu các."

"Đây là Phiêu Miểu Các... Phiêu Miểu Các căn phòng lớn như thế , nơi đây mái nhà cũng chẳng tường bao quanh."

Bạch Cơ : "Đây mới là bộ mặt thật của Phiêu Miểu Các. Nếu Hiên Chi thể gọi nơi là thời gian hoang dã, vì nơi đây là nơi quá khứ và tương lai cùng tồn tại."

Vừa Bạch Cơ đến những điều huyền diệu khó hiểu, đầu Nguyên Diệu lập tức đau nhức.

"Bạch Cơ, hiểu, ngươi cứ cho xem thuyền Ngọc Phương ."

Bạch Cơ : "Thuyền Ngọc Phương đang ở ngay mắt ngươi đấy."

Nguyên Diệu kỹ, thấy ánh sáng mờ ảo tan , mắt hiện một thần vật phát hào quang kỳ diệu.

Đó là một con thuyền lớn hình chữ nhật, thuyền chia thành ba tầng: thượng, trung và hạ, mỗi tầng thuyền một khoang tàu bố trí tinh xảo. Trên khoang tàu các hình tượng lễ tế, đầu nha thần, ngọc tông, thần thú, rắn, dê, hổ, hoa, chim cu cu, v.v. Ở tầng của thuyền ngọc, bốn góc đều một đầu nhân thần của nước Thục cổ, biểu cảm trang nghiêm và thành kính như những đại tư tế linh thiêng. Hai bên đầu tư tế là các hoa văn hình cá và ngọc, ở giữa là ngọc tông, biểu tượng của bàn thờ tế lễ, xung quanh bàn thờ là tám con chim, bốn con là chim cu cu, bốn con là chim bồ câu.

Nguyên Diệu thần vật tinh xảo , trong lòng dường như hiểu điều gì đó.

"Thì thuyền Ngọc Phương ý nghĩa như ."

Bạch Cơ : "Nước Thục cổ thường xuyên lũ lụt tàn phá, sự biến mất của nước Thục cổ cũng do trận đại hồng thủy gây t.h.ả.m họa, vạn vật hủy diệt, phương chu hồi sinh, lũ lụt, nền văn minh phục hồi. Ý nghĩa của thuyền Ngọc Phương ở sự phục hồi và cứu rỗi, và sự xuất hiện của nó cũng kèm với lũ lụt và hủy diệt."

Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Thuyền Ngọc Phương đây ở ? Tại bây giờ đột nhiên xuất hiện, còn đến Phiêu Miểu Các?"

Bạch Cơ suy tư : "Phương chu tất nhiên luôn trôi nổi biển. Tại xuất hiện ở Phiêu Miểu Các, đó là do tên ngốc Đào Ngũ, khi mang bảo vật lên bờ vô tình vớt thứ . Tuy nhiên, thuyền Ngọc Phương là thần vật, thể vô cớ xuất hiện, càng thể tình cờ lên bờ đến Phiêu Miểu Các, cảm thấy duyên pháp trong đó nhưng cũng rõ nên tạm thời đặt nó ở chỗ thời gian hoang dã ."

"Bạch Cơ, thuyền Ngọc Phương hiện thế, chắc chắn sẽ đại hồng thủy nhấn chìm nhân gian, thật ?"

Bạch Cơ lo lắng : "Đây là lời sấm truyền từ xưa, chắc chắn giả, nhưng thuyền Ngọc Phương bao giờ hiện thế, nên cũng lời sấm thật . Tạm thời cứ coi là thật, chuẩn cho tình huống nhất vẫn hơn."

"Vậy nếu đại hồng thủy là thật, thì cách nào ngăn chặn ?" Nguyên Diệu cũng bắt đầu lo lắng.

"Không nữa, quang Tạng Quốc sư cũng đang tìm cách. Hiện tại nhiều phi nhân cũng tin thuyền Ngọc Phương hiện thế, họ cũng sẽ tìm cách, dù đang sống yên thì chẳng ai thế giới bỗng dưng hủy diệt cả."

"Bạch Cơ, tại ngươi cầu xin Phật Tổ và thần tiên? Bọn họ pháp lực vô biên, chắc chắn sẽ cách."

"Hiên Chi , thiên kiếp như thế Phật Tổ và thần tiên cũng lo . Hơn nữa, họ cũng sẽ lo, dù đại hồng thủy cũng ngập tới thiên giới và Tây Thiên."

"Vậy thì đây!" Thư sinh lo lắng quanh thuyền Ngọc Phương.

Bạch Cơ cũng nhíu mày lo lắng.

Nguyên Diệu thuyền Ngọc Phương, đột nhiên dường như phát hiện điều gì, bèn đến gần xem kỹ thuyền Ngọc Phương.

"Hiên Chi ?" Bạch Cơ hỏi.

Nguyên Diệu chỉ khoang tàu ở tầng của thuyền Ngọc Phương, : "Bạch Cơ xem, những con vật thuyền Ngọc Phương như rắn, dê, chim, thỏ, trâu, ngựa, cá đều đôi, nhưng con bạch hổ chỉ một con và nó còn mắt."

Bạch Cơ liếc , quả nhiên như lời Nguyên Diệu , những con vật thuyền Ngọc Phương đều đôi cặp, chỉ duy nhất con bạch hổ là cô độc, hơn nữa con bạch hổ còn mắt.

"Hiên Chi đôi mắt tinh tường! Bạch hổ là thánh vật của tộc Thục Sơn, là hóa của chiến thần, thiếu một con thì là điềm lành." Bạch Cơ suy tư .

Nguyên Diệu đột nhiên nhớ điều gì, : " , Bạch Cơ, hôm nay Đan Dương đến Phiêu Miểu Các, nhà xảy vài chuyện kỳ quái. Vi phu nhân đến am Lăng Tiêu thắp hương, gặp chuyện gì mà trở nên sống dở c.h.ế.t dở, cả Vi gia phủ lo lắng yên. Còn nữa, con hổ Đế Ất mà Đan Dương nuôi hành xử kỳ lạ, đáng sợ. Đan Dương vội vàng đến tìm ngươi giúp xem tình hình thế nào."

Bạch Cơ : "Đã đến tận ngày tận thế, ai còn lo chuyện nhà ai nữa, để Vi công t.ử tự cầu phúc ."

Nguyên Diệu : "Bạch Cơ, ngươi nhận , luôn cảm thấy con bạch hổ thuyền Ngọc Phương và Đế Ất giống . Ngoài màu lông khác , thì hình dáng chúng gần như giống hệt."

Bạch Cơ nhướn mày : "Vậy thì hãy đến Vi phủ một chuyến."

Đã là buổi chiều, Bạch Cơ và Nguyên Diệu rời Phiêu Miểu Các đến Vi phủ.

Vi phủ ở quận Quang Đức, cách chợ Tây xa lắm, chẳng bao lâu Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến nơi.

Nguyên Diệu rõ ý định, gác cổng vội vàng thông báo, một lát Vi Ngạn đích đón, dẫn Bạch Cơ và Nguyên Diệu Thùy Hoa Đường.

Vi Đức Huyền việc công đến Đại Minh Cung, Vi Phi Yên chăm sóc nương suốt cả ngày, tạm thời xuống nghỉ ngơi, trong Thùy Hoa Đường chỉ còn vài hầu đang chăm sóc Vi Trịnh Thị đang mê man.

Bạch Cơ đến bên giường, qua Vi Trịnh Thị, khẽ nhăn mũi, : "Có mùi của trành."

Vi Ngạn hỏi: "Ý ngươi là gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-4-quyen-diem-phu/chuong-3-lang-tieu.html.]

Bạch Cơ : "Vi phu nhân trành quỷ lấy mất hồn phách. Hắn đừng vội, dẫn xem Đế Ất ."

Vi Ngạn : "Đế Ất về, ."

"Dẫn xem nơi giam giữ Đế Ất."

"Được."

Vi Ngạn dẫn Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến lầu Nhiên Tê, một căn phòng u ám, đến chiếc lồng sắt nhốt Đế Ất. Chiếc lồng sắt và xích sắt đều hư hỏng, mặt đất còn vết m.á.u lốm đốm, rõ là của Đế Ất của ai khác.

Bạch Cơ cúi xuống, dùng tay chạm vết m.á.u đưa lên mũi ngửi.

"Thú vị thật. Che giấu kỹ quá, giờ phát hiện nó là một con hổ bình thường." Đôi môi đỏ của Bạch Cơ nở một nụ kỳ lạ.

Nghe , Vi Ngạn lạnh cả .

Nguyên Diệu nhịn hỏi: "Bạch Cơ, Đế Ất g.i.ế.c ?"

Bạch Cơ trả lời Nguyên Diệu, mà hỏi Vi Ngạn: "Vi công tử, ngươi Đế Ất như thế nào? Tại đặt tên nó là Đế Ất?"

Vi Ngạn suy nghĩ : "Ta mua Đế Ất từ Hồ ở chợ Tây. Đêm mua về, mơ thấy một con hổ trắng uy mãnh tiếng , tự xưng là Đế Ất. Sáng hôm , đặt tên cho con hổ mua về là Đế Ất."

Bạch Cơ lẩm bẩm: "Thì , chuyện thuyền Ngọc Phương sớm dấu hiệu, xem tất cả đều là duyên pháp. Hiên Chi, chúng ngoài thành đến am Lăng Tiêu xem ."

Tranh thủ trời tối hẳn, Bạch Cơ và Nguyên Diệu từ biệt Vi phủ, trở về Phiêu Miểu Các dặn dò Ly Nô một tiếng, dắt hai con thiên mã từ trong tranh, cưỡi ngựa khỏi thành ánh chiều tà mờ mịt.

Linh Tiêu am ở vùng ngoại ô tây nam thành Trường An, đường gần, cả ngày Nguyên Diệu bôn ba, ăn uống gì, bụng đói cồn cào.

"Bạch Cơ, hôm nay ăn trưa lẫn tối, bụng đói lắm ." Nguyên Diệu kéo dài giọng .

Bạch Cơ : "Sắp tận thế còn ăn gì nữa, chịu đựng mà sống thôi."

Nguyên Diệu nhăn mặt : "Người c.h.ế.t cũng con ma no. Dù là tận thế cũng ăn no chứ."

Bạch Cơ : "Hiên Chi tạm nhịn một chút, đến am Lăng Tiêu chúng sẽ xin chút đồ ăn."

Hoàng hôn buông xuống, gió chiều thổi qua rừng cây, lá cây phát tiếng xào xạc. Trong rừng sâu một đôi mắt đỏ như máu, giống như mãnh thú chằm chằm hai và hai con ngựa đang xa.

Bạch Cơ đột nhiên đầu , đôi mắt nàng lập tức biến thành màu vàng, rực rỡ như hổ phách.

Đôi mắt đỏ trong rừng cây biến mất ngay lập tức.

"Bạch Cơ ?" Nguyên Diệu tò mò hỏi.

"Không gì. Chỉ là một con thỏ chạy qua thôi." Nụ của Bạch Cơ mơ hồ như gió.

Am Lăng Tiêu.

Khi Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến am Lăng Tiêu, trời tối, trời như bàn cờ.

Am Lăng Tiêu đóng cửa thắp đèn, Bạch Cơ và Nguyên Diệu gõ cửa, một lúc vài ni cô mở cửa. Nguyên Diệu kỹ, trong đó một ni cô trung niên mà nhận , là Huệ Thanh mà gặp ở Vi phủ sáng nay.

Huệ Thanh cũng nhận Nguyên Diệu, nàng ngạc nhiên hỏi: "Đây chẳng là Nguyên công t.ử gặp ở Vi phủ ?"

Nguyên Diệu chào: "Tiểu sinh chào Huệ Thanh sư thái."

Huệ Thanh Nguyên Diệu và Bạch Cơ, nghi ngờ và cảnh giác hỏi: "Trời tối, các ngươi đến am Lăng Tiêu gì?"

Nguyên Diệu kịp mở miệng, Bạch Cơ : "Là thế , Vi phu nhân vẫn còn hôn mê bất tỉnh, bà yêu quái ở quý am bắt mất hồn phách, Vi phủ mời đến quý am trừ yêu gọi hồn. Việc gấp quá và Hiên Chi vội vàng đến đây, xin sư thái cho chúng quý am một đêm."

Huệ Thanh tin lắm, Bạch Cơ từ đầu đến chân hỏi: "Ngươi... trừ yêu gọi hồn?"

Bạch Cơ : "Không giấu gì sư thái, là một nữ đạo sĩ. Hôm nay vội đến nên mặc đạo bào."

Huệ Thanh bán tín bán nghi, nhưng thấy Nguyên Diệu thực sự là gặp ở Vi phủ, nên đành : "Trời tối, hai vị vì Vi phu nhân mà đến, thì mời ."

Huệ Thanh dẫn Bạch Cơ và Nguyên Diệu am Lăng Tiêu, vì trụ trì sư thái già yếu ngủ nên Huệ Thanh báo mà tự quyết định để Bạch Cơ và Nguyên Diệu ở .

Trong am Lăng Tiêu, các ni cô sống ở thiền phòng phía đông, còn phòng khách cho khách ở ở phía tây. Vì sáng nay xảy chuyện của Vi Trịnh Thị, mấy khách ở phía tây sợ hãi mà bỏ , hôm nay am Lăng Tiêu đóng cửa nhận khách. Lúc mười mấy phòng khách ở phía tây nào, cả sân viện yên tĩnh đến đáng sợ.

Huệ Thanh cầm một chiếc đèn lồng màu cam đỏ, dẫn Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến một thiền phòng yên tĩnh nho nhã, sắc mặt bà chút sợ hãi, : "Đây là phòng mà Vi phu nhân ở đêm qua."

Bạch Cơ : "Cảm ơn Huệ Thanh sư thái, tối nay và Hiên Chi sẽ ở đây. Xin sư thái báo với các vị sư thái khác là nếu tối nay dù phía tây động tĩnh gì cũng nên đến, cứ yên tâm ngủ thôi."

Nguyên Diệu bụng đói cồn cào, mở miệng xin chút cơm tối, nhưng thấy am Lăng Tiêu đóng cửa im ỉm, đoán là nhà bếp tắt lửa, các ni cô cũng nghỉ ngơi, thật tiện mở miệng phiền khác.

Huệ Thanh trong lòng sợ hãi, đáp lời Bạch Cơ một tiếng lo lắng rời .

 

Loading...