Phiêu Miểu 4 - Quyển Diêm Phù - Chương 3: Kèn hoa

Cập nhật lúc: 2026-03-10 07:22:11
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chợ Tây, Phiêu Miểu Các.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu từ phủ Thái Bình trở về Phiêu Miểu Các, lúc đó là buổi chiều, Bạch Cơ viện cớ uống nhiều rượu, lên lầu ngủ, dặn Ly Nô khi ăn tối thì gọi nàng dậy.

Ly Nô viện cớ ăn nhiều cá khô cũng hành lang phơi nắng ngủ.

Nguyên Diệu thấy việc gì, uống một chén cho tỉnh táo, xuống bàn ngọc xanh trong phòng trong, mài mực cầm bút, định một bài thơ về buổi tiệc xuân.

Thư sinh suy nghĩ hồi lâu, mà chữ nào.

Một con mèo Ngọc Diện đứt đuôi lặng lẽ bước Phiêu Miểu Các.

Mèo Ngọc Diện quanh sảnh, thấy ai, bèn thẳng phòng trong, vòng qua bình phong mẫu đơn. Nó thấy thư sinh đang cầm bút ngẩn ngơ bèn nhảy lên bàn ngọc xanh.

Nguyên Diệu giật , kịp rõ là gì thì theo phản xạ dùng bút đ.â.m con mèo.

Mèo Ngọc Diện nhẹ nhàng nhảy tránh, : "Nguyên công tử, là ."

Nguyên Diệu kỹ, : "Hóa là A Thử, lâu gặp, ngươi đến tìm Ly Nô ?"

A Thử là bạn thở nhỏ của Ly Nô, là một trong ít bạn của Ly Nô. Sau sự kiện mèo Ngọc Diện, A Thử sống cùng hoàng t.ử Ba Tư Tô Lượng, và cũng lâu gặp Ly Nô. Vì cả hai đều sống ở Trường An, thỉnh thoảng A Thử vẫn đến Phiêu Miểu Các tìm Ly Nô chơi.

A Thử : " , than đen ?"

Nguyên Diệu đáp: "Ly Nô đang ngủ ở sân ."

"Ta tìm nó." A Thử vèo một cái chạy sân .

Nguyên Diệu , tiếp tục cầm bút suy nghĩ.

Chẳng bao lâu, A Thử và Ly Nô và phòng trong, A Thử thì vui vẻ, còn Ly Nô trông vẻ tự nhiên.

Ly Nô : "A Thử, chuyện ... ngươi tìm khác ."

A Thử liếc Ly Nô, : "Sao ? than đen, chẳng lẽ ngươi thổi kèn hoa ?"

Ly Nô bực , : "Ta tất nhiên là ! Không chỉ kèn hoa, nhạc cụ gì cũng thổi!"

A Thử : "Dù ngươi cũng rảnh, theo dự tiệc nhạc mèo ."

Ly Nô gãi đầu : "Ta hợp với mấy con mèo ngu ngốc đó, giờ thích tham gia mấy buổi tụ tập ngớ ngẩn ."

A Thử cọ cọ Ly Nô, : "Thì coi như giúp một . than Đen, giấu gì ngươi, gặp yêu A Sinh nhà Địch tể tướng, nàng thích âm nhạc. Nếu chúng thể và biểu diễn một khúc tại buổi tiệc nhạc mèo khiến kinh ngạc, nàng chú ý, thì đời còn gì nuối tiếc."

Nguyên Diệu và Ly Nô và hỏi: "A Sinh nhà Địch tể tướng là ai?"

A Thử ngượng ngùng : "A Sinh là một con mèo sư tử, . Mắt nàng một bên xanh lá, một bên xanh lam, lông như tơ tuyết mềm mại mượt mà, là con mèo nhất ở Trường An."

Ly Nô hài lòng : "Chậc, một mắt xanh lá, một mắt xanh lam, chắc là yêu quái chứ đẽ gì."

Nguyên Diệu nhịn : "Ly Nô chẳng cũng là mèo yêu ?"

Ly Nô lườm Nguyên Diệu một cái, Nguyên Diệu vội vàng im lặng.

A Thử : "Dù thì nàng vẫn hơn cái cục than đen ngươi! Quyết định nhé, đ.á.n.h đàn hầu, ngươi thổi kèn hoa, để bản nhạc ở đây cho ngươi luyện , vài ngày nữa đến luyện cùng."

Ly Nô tức giận, định từ chối.

"Tiệc nhạc mèo bắt đầu tối ngày mười lăm tháng , hôm nay là mùng một, thời gian còn nhiều, ngươi mau luyện tập !" A Thử cho Ly Nô cơ hội, xong câu đó vội vàng chạy .

Sau khi A Thử , Ly Nô chằm chằm bản nhạc đất, tức giận.

Nguyên Diệu thấy buồn , nhịn : "Ly Nô, A Thử hiếm khi nhờ ngươi giúp, ngươi cứ cố gắng luyện ."

Ly Nô gãi đầu : "Mọt sách nè, kèn... kèn hoa là gì? Bản nhạc giống như bùa chú , ?"

Nguyên Diệu ngạc nhiên : "Ly Nô nhạc lý ?"

Ly Nô : "Ta ghét nhất là tiếng ồn, ai mà thèm mấy thứ con rảnh rỗi bày đó? Kèn hoa là trống sáo? A Thử thổi kèn hoa, chắc là sáo nhưng thổi thế nào? Mọt sách dạy !"

Nguyên Diệu há hốc mồm : "Âm nhạc là nghệ thuật con dùng để biểu đạt cảm xúc là thứ rảnh rỗi bày . Hơn nữa, âm nhạc thể thanh lọc tâm hồn, dịu cảm xúc, là thứ đẽ..."

Ly Nô ngắt lời Nguyên Diệu : "Được , , mọt sách đừng mấy điều vô dụng đó nữa. Mau cho cách thổi kèn hoa ."

Thư sinh gãi đầu : "Ta chỉ thổi sáo thổi kèn hoa. Kèn hoa là nhạc cụ của Hồ, cũng từng thấy. Việc cấp bách bây giờ là Ly Nô ngươi mau cửa hàng nhạc cụ của hồ ở phố mua một cây kèn hoa về ."

"A Thử gây phiền phức cho !" Ly Nô , vội vàng chạy ngoài mua kèn hoa.

Tiếng càu nhàu của Ly Nô dần dần xa. Nguyên Diệu nhặt bản nhạc đất lên, một lúc cũng hiểu nhiều.

Chẳng bao lâu, Ly Nô mua về cây kèn hoa, ném cho Nguyên Diệu bếp nấu cơm.

Nguyên Diệu cây kèn hoa, thử thổi một chút bản nhạc, cũng hiểu nhiều về nhạc cụ ống tám lỗ .

Chiều tối, Ly Nô nấu xong bữa tối, chạy lên lầu gọi Bạch Cơ xuống ăn cơm. Bạch Cơ ngái ngủ xuống lầu, một lúc bên bàn ăn mới tỉnh hẳn.

Nguyên Diệu ăn : "Bạch Cơ, từ trưa về đến giờ nàng ngủ suốt, chắc là mơ thấy gì lắm hả?"

Bạch Cơ bí ẩn : "Ta mơ thấy nước Thục. Đường khó khăn, chẳng từ lúc nào mà lỡ nhiều thời gian."

Nguyên Diệu : "Đừng đùa với , trong mơ nước Thục thì cần đường?"

Bạch Cơ : "Trong mơ cũng đường mà."

Nguyên Diệu gắp thức ăn : "Ngươi mơ nước Thục ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-4-quyen-diem-phu/chuong-3-ken-hoa.html.]

Bạch Cơ ăn một miếng cơm, : "Ta nước Thục tìm đồ."

Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Tìm gì?"

Bạch Cơ : "Trong mơ, thấy một con rắn nuốt voi trong rừng, mê mẩn quá, quên mất tìm gì."

Nguyên Diệu : "Giấc mơ của ngươi thật thú vị."

"Hehe." Bạch Cơ tinh quái.

Ly Nô buồn rầu : "Chủ nhân, chiều nay A Thử đến tìm , mời dự tiệc nhạc mèo."

Bạch Cơ : "Tiệc nhạc mèo chắc vui, ngươi cũng mà."

Ly Nô buồn rầu : "Đi thì nhưng A Thử và nó biểu diễn, thổi kèn hoa mà thổi."

Bạch Cơ : "Không thì học."

Ly Nô buồn rầu : "Mọt sách cũng , chẳng ai dạy ."

Bạch Cơ : "Người Quy Tư giỏi thổi kèn hoa, ngươi đến nhạc phường của Quy Tư ở phường Bình Khang bái sư học ."

Ly Nô : "Vậy thì thời gian chợ nấu cơm, xin phép chủ nhân một thời gian."

Bạch Cơ : "Không . Chỉ một thời gian thôi, ở chợ Tây đầy đồ ăn, Hiên Chi sẽ lo liệu ba bữa cơm mỗi ngày."

Ly Nô : "Vậy nhờ mọt sách nhé."

Nguyên Diệu cuối cùng cũng nhận rằng Ly Nô bái sư học thổi kèn hoa thì công việc của sẽ tăng lên gấp đôi. Hắn hài lòng nhưng dám phản đối, chỉ thể : "Tiểu sinh sẽ cố gắng hết sức, Ly Nô lão cứ yên tâm mà học."

Đêm khuya, trăng non như lưỡi câu.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu trong sân uống rượu ngắm trăng, một cây đào xanh tươi nở hoa rực rỡ như đám mây đỏ, cánh hoa bay lả tả.

Một con mèo đen đang luyện thổi kèn hoa trong đám cỏ xuân um tùm, tiếng thổi như tiếng vải rách, điệu nhạc.

Có lẽ thấy chuyện nhàm chán, Bạch Cơ dậy rời , lâu , nàng ôm một cây đàn trở .

"Đêm xuân, thích hợp để đ.á.n.h đàn." Bạch Cơ .

Bạch Cơ duỗi bàn tay ngọc ngà, bắt đầu gảy đàn, âm thanh của cây đàn vô cùng tuyệt diệu, âm sắc lả lướt nhưng cũng bao la.

Nguyên Diệu uống rượu Bạch Cơ gảy đàn, chỉ thấy tóc nàng đen như mực, khuôn mặt nghiêng như tranh, chiếc váy dài màu trắng thêu hoa sen Tây Phi như cây hoa tuyết. Dưới ánh trăng, đôi mày đôi mắt của nàng ngàn vạn vẻ quyến rũ nhưng trong mắt một vẻ thanh tịnh, cách biệt khỏi trần tục.

Thư sinh nhịn mà ngẩn ngơ .

Tiếng đàn vang lên, Bạch Cơ đang chơi khúc "Phụng Cầu Hoàng".

Con mèo đen nhỏ cũng thổi kèn hoa nữa, bắt đầu lắng khúc nhạc. Nó đột nhiên cảm thấy âm nhạc là thứ con rảnh rỗi bày , dường như thực sự thể tạo một loại an ủi dịu dàng, chữa lành tâm hồn.

Một khúc kết thúc, vạn vật im lặng.

Bạch Cơ : "Hiên Chi, khúc 'Phụng Cầu Hoàng' thế nào?"

Thư sinh lắc đầu, đong đưa : "Rất . tiểu sinh cảm thấy 'Phụng Cầu Hoàng' là khúc nhạc nam nữ tư tình, hợp với giáo huấn của thánh nhân, nên chơi nhiều khúc như 'Cao Sơn Lưu Thủy' để tu dưỡng tính tình thì hơn."

Bạch Cơ : "Hiên Chi sai , cây đàn Lục Ỷ hợp nhất với khúc 'Phụng Cầu Hoàng', chơi 'Cao Sơn Lưu Thủy' thì uổng mất âm sắc tuyệt diệu ."

Nguyên Diệu há hốc miệng : "Đây là đàn Lục Ỷ ư?!"

Bạch Cơ dùng tay áo che miệng, : " . Cây đàn Lục Ỷ thật sự đang ở Phiêu Miểu các. Đây là cây đàn Tư Mã Tương Như tự tay đưa tới, đổi cho một điều ước của ông ."

Chẳng trách khi tham gia yến tiệc đàn xuân tại phủ Thái Bình, Bạch Cơ thèm cây đàn Lục Ỷ mà nó là giả. Nguyên Diệu giờ mới vỡ lẽ .

Nguyên Diệu ghé kỹ cây đàn Lục Ỷ thật sự, cây cổ cầm bằng cây đàn giả của công chúa Thái Bình, đen như mực, trông như một cục than lớn, chỉ lưng đàn một vệt xanh như tia chớp. Hơn nữa, đúng như Lôi Nghiêu , cây đàn Lục Ỷ là loại đàn linh hoạt, bên trong đàn khắc dòng chữ "Đồng T.ử Hợp Tinh".

Nguyên Diệu nhịn : "Bạch Cơ, chẳng lẽ trong Phiêu Miểu các tất cả các bảo vật quý giá từ xưa đến nay?"

Bạch Cơ : "Làm thể, thiên hạ nhiều bảo vật như , thu gom hết ? Trong Phiêu Miểu các chỉ một bảo vật duyên mà thôi."

Nguyên Diệu : " . Thiên hạ rộng lớn, bảo vật như mây, nghĩ ngươi tài thánh cũng thể thu hết Phiêu Miểu các."

Bạch Cơ nhớ điều gì đó, buồn bã : " . Cây đàn Lôi Thị ở ngay mắt mà còn ."

Nguyên Diệu : "Nói về Lôi Thị, Bạch Cơ dường như quan tâm đến chiếc nhẫn tay Lôi ? Phải chăng chiếc nhẫn đó gì kỳ lạ ư?"

Bạch Cơ ánh mắt sâu xa, : "Ta chắc. Thuật pháp của Ba Thục thâm sâu, thấu . Vì , trong mơ một chuyến đến đất Ba Thục, kết quả vì mải mê cảnh rắn Ba Thục nuốt voi mà tra gì."

Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh.

Bạch Cơ : "Hiên Chi, chắc chắn cây đàn Lôi Thị."

Nguyên Diệu buồn rầu : ", Lôi nhận yêu cầu khắc đàn mà?"

Bạch Cơ : "Hiên Chi quên Phiêu Miểu các tồn tại vì cái gì ?"

Nguyên Diệu nghĩ một lúc, : "Vì d.ụ.c vọng của chúng sinh. Lôi dường như d.ụ.c vọng mà?"

Bạch Cơ : "Ông d.ụ.c vọng nhưng rắc rối."

Nguyên Diệu : "Tiểu sinh nghĩ, ông rắc rối cũng đến Phiêu Miểu các."

Bạch Cơ : "Ông đến thì chúng . Hiên Chi, ngày mai theo đến phường Hoài Viễn thăm Lôi ."

 

Loading...