Phiêu Miểu 4 - Quyển Diêm Phù - Chương 2: Quỷ Ô
Cập nhật lúc: 2026-03-10 07:21:44
Lượt xem: 25
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phiêu Miểu các, đại sảnh.
Ly Nô chợ về, đang dựa quầy hàng say sưa ăn cá khô thơm ngon.
Nguyên Diệu bước , Ly Nô ngẩng đầu, khi thấy phía thư sinh, khỏi ngẩn .
"Ly Nô lão về ." Nguyên Diệu chào hỏi.
Ly Nô gật đầu, há miệng định gì đó nhưng cuối cùng gì.
Nguyên Diệu trong phòng lấy một tấm chăn len Ba Tư và sân , định pha một ấm táo đỏ để ấm nắng ngủ một giấc ấm áp.
Bạch Cơ tỉnh dậy, đang kiết già ánh mặt trời để thiền.
Nghe thấy tiếng động, Bạch Cơ mở mắt, khi thấy thư sinh đang run rẩy, ánh mắt nàng bỗng sáng lên, khóe miệng nở một nụ kỳ quái.
"Lễ hội du xuân vui ? Sao Hiên Chi về sớm ?" Bạch Cơ .
Nguyên Diệu buồn bã : "Ta đột nhiên cảm lạnh, chỉ cảm thấy phía lạnh, tinh thần cũng lắm nên về nghỉ ngơi ."
Bạch Cơ che miệng bằng tay áo, : "Phía lạnh, đó là vì phía Hiên Chi một... con quỷ đấy."
"Cái gì?" Nguyên Diệu vội vàng đầu , nhưng phía trống trơn, gì cả.
"Làm gì ma? Bạch Cơ dọa !" Thư sinh tức giận .
"Chà, vẻ như, nàng sợ lạ, hiện , cũng chuyện." Bạch Cơ chằm chằm phía Nguyên Diệu, lẩm bẩm .
Nguyên Diệu vội vàng đầu vài , nhưng vẫn thấy gì.
Từ góc độ của Bạch Cơ chỉ thấy một cô nương cầm ô bám chặt phía Nguyên Diệu. Thân hình cô nương mảnh khảnh, ô che thấp đầu và mặt. Đột nhiên, cô nương nâng ô lên, ngẩng đầu xa về phía Bạch Cơ, đôi mắt đen ngòm, miệng cong như trăng lưỡi liềm.
Bạch Cơ thoáng kinh ngạc, nàng chằm chằm khuôn mặt của cô nương, giọng nhẹ như gió.
"Chuyện , thú vị thật."
"Bạch Cơ, đừng dọa nữa." Nguyên Diệu thấy Bạch Cơ cứ chằm chằm phía , yên tâm .
Nguyên Diệu bếp pha một ấm táo đỏ, còn thêm vài lát gừng để xua lạnh, uống gừng táo đỏ ấm áp, quấn trong tấm chăn len mềm mại, nắng trong sân và ngủ .
Nguyên Diệu ngủ một mạch đến lúc ăn tối, khi tỉnh dậy thì mặt trời lặn. Bạch Cơ còn ở sân , Ly Nô đang bận rộn nấu bữa tối trong bếp.
Nguyên Diệu cảm thấy kỳ lạ, một buổi chiều, lười biếng cả buổi, Ly Nô đến gọi dậy cũng mắng lười biếng việc. Điều đúng là một chuyện bất thường! Hơn nữa khi Ly Nô giếng lấy nước, nó chằm chằm thư sinh đang cỏ tỉnh dậy, những mắng mà ánh mắt còn kỳ quái.
Một cơn gió đêm thổi qua, Nguyên Diệu cảm thấy phía lạnh, cảm thấy điều gì đó bèn chạy đại sảnh tìm Bạch Cơ.
Bạch Cơ ngân nga một khúc hát nhỏ, sắp xếp những món đồ ngọc, hương liệu và bảo thạch lấy từ kho .
Thư sinh lo lắng : "Bạch Cơ cho , phía rốt cuộc cái gì?"
Bạch Cơ đầu Nguyên Diệu một cái, : "Ta với ngươi , phía ngươi một con quỷ mà."
Thư sinh lo lắng đến mức múa tay múa chân, : "Ma? Sao thấy gì?"
"Vì quỷ ở phía ngươi mà, lẽ nàng để ngươi thấy, nên ngươi thể thấy."
Thư sinh kích động : "Ta quỷ bám theo, Bạch Cơ ngươi mau đuổi nó !!!"
"Có thể Phiêu Miểu các, tức là khách duyên. Nàng , cũng cách nào. Ta là mở tiệm, thể đuổi khách , ngươi chịu khó một chút nhé."
"Vậy, Bạch Cơ ngươi hỏi xem nàng mua gì, để nàng mua ngay cho nhờ. Nghĩ đến việc một con quỷ theo , rùng ."
Bạch Cơ che miệng bằng tay áo, : "Nàng , chịu ."
"Tại nàng chịu ?"
Bạch Cơ sâu sắc, : "Vì nàng đầy oán hận, lời của nàng chứa đầy độc tố, một khi , sẽ mất mạng."
Thư sinh sợ đến mức răng va lập cập.
"Chà, Phiêu Miểu các gần đây cũng bảo vật gì thú vị, nên tự tay một món nhỉ." Bạch Cơ đặt hương liệu Tô Hợp lên kệ, lẩm bẩm.
Sân , bên chiếc bàn gỗ lê, Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô cùng ăn tối.
Trên bàn bày một nồi canh đậu phụ cá chép, một chén trứng hấp măng non, một con cá trắm cỏ nướng muối ớt, và ba bát cơm tẻ thơm ngon. Cá trắm cỏ nướng muối ớt luôn là món sở trường của Ly Nô, công thức muối ớt là bí quyết riêng của nó, nướng đủ lửa, cả con cá tỏa mùi thơm ngát, ngon miệng.
Bạch Cơ ăn nhiều, một bát cơm tẻ ăn mãi mới hai miếng, cũng gắp thức ăn nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-4-quyen-diem-phu/chuong-2-quy-o.html.]
Ly Nô cũng , nó thấy phía Nguyên Diệu, bèn ăn nổi.
Cả bàn thức ăn chỉ Nguyên Diệu là ăn lấy ăn để, ăn ngon miệng.
Nguyên Diệu cảm thấy kỳ lạ, bình thường, một con cá trắm cỏ nướng muối ớt Ly Nô cũng thể ăn hết hơn nửa con, hôm nay thấy nó động đũa?
Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, Ly Nô lão , các ngươi khẩu vị ?"
Ly Nô định , Bạch Cơ : "Chiều nay cảm lạnh, khẩu vị. Nguyên Diệu ăn nhiều một chút."
Bạch Cơ hiệu bằng mắt với Ly Nô, Ly Nô ậm ừ một tiếng, : "Bị cảm lạnh, ăn vô. Mọt sách ăn nhiều chút ."
Nguyên Diệu lắc đầu : "Bạch Cơ, Ly Nô lão , các ngươi giữ gìn sức khỏe."
Sau đó, ánh mắt đầy ý vị của Bạch Cơ và Ly Nô, thư sinh phản ứng chậm chạp đang tận hưởng món ăn bàn gỗ một cách thích thú.
Xuân sắc tươi , hoa đào đỏ thắm, liễu xanh rũ. Trong Phiêu Miểu các, mùa xuân dài dằng dặc gì để g.i.ế.c thời gian, Bạch Cơ đang bên bàn ngọc xanh một quyển truyền kỳ do Nguyên Diệu mua về từ chợ. Ly Nô chợ mua thức ăn, còn Nguyên Diệu đang ở đại sảnh dùng chổi lông gà quét bụi kệ.
Từ hôm qua, Nguyên Diệu một con quỷ theo , thỉnh thoảng cảm thấy lạnh sống lưng. Con quỷ gì chỉ lặng lẽ theo , Nguyên Diệu từng thấy hình dáng của nó.
Nguyên Diệu sợ hãi, đuổi quỷ nhưng Bạch Cơ chịu giúp, cũng cách nào khác, đành chấp nhận. May mắn , ngoài cảm giác lạnh sống lưng đôi lúc thì thư sinh biểu hiện gì khác.
Đột nhiên, tiếng bước chân vang lên, một bước Phiêu Miểu các.
Nguyên Diệu đầu , hóa là Vi Ngạn.
Vi Ngạn mặc một bộ kim bào tím thêu trúc cúc, thắt đai ngọc bích. Mùa hè đến, cầm một cây quạt, vẻ tao nhã.
Vi Ngạn thấy thư sinh đang chăm chỉ việc, mở cây quạt : "Hiên Chi thật chăm chỉ, sáng sớm việc, xem cảm lạnh hôm qua khỏi ."
Vì thể với Vi Ngạn rằng thực quỷ ám ở hội xuân, Nguyên Diệu đành đáp: "Đa tạ Đan Dương quan tâm, tiểu sinh khá hơn nhiều. Bạch Cơ đang ở trong sách, Đan Dương mua bảo vật gì? Tiểu sinh sẽ gọi Bạch Cơ ."
Vi Ngạn : "Hôm nay đến để mua bảo vật. Ta đến để đưa thiệp mời."
Nguyên Diệu ngạc nhiên hỏi: "Đưa thiệp mời? Đưa cho ai?"
Vi Ngạn từ tay áo lấy một tấm thiệp dát vàng hình hoa phù dung, : "Đưa cho Bạch Cơ, , cho Long công tử."
Bạch Cơ thấy động tĩnh bên ngoài thì nhẹ nhàng bước . Nàng bên cạnh kệ, mỉm Vi Ngạn : "Ai đưa thiệp mời cho ? Còn phiền công t.ử đích tới."
Vi Ngạn lạnh, : "Là nha đầu Phi Yên."
Bạch Cơ ngạc nhiên, : "Ồ? Võ phu nhân tại đưa thiệp mời cho ?"
Vi Ngạn : "Nha đầu Phi Yên tổ chức một buổi ngắm hoa tại Võ phủ, mời Hiên Chi và Long công t.ử đến. nàng tìm thấy Phiêu Miểu các, nên nhờ đến đây đưa thiệp mời cho Long công tử. Ban đầu xen chuyện của nó nhưng là cho Long công t.ử nên lập tức đồng ý."
Vi Ngạn và Vi Phi Yên là cùng cha khác nương, nhưng hai hòa thuận, luôn đối đầu chế giễu lẫn . Mệnh của họ đặc biệt và trái ngược, Vi Ngạn dù "dục vọng" cũng thể Phiêu Miểu các. Vi Phi Yên dù "dục vọng" mạnh mẽ cũng thể .
Vi Phi Yên yêu Long công t.ử từ cái đầu tiên trong sự kiện Trúc phu nhân, luôn mời Long công t.ử đến Võ phủ uống . Bạch Cơ luôn từ chối, nhưng Phi Yên vẫn quên Long công tử.
Nguyên Diệu toát mồ hôi, trong lòng nghĩ rằng Vi Ngạn đang chơi khăm . Vi Ngạn tuyệt đối nhiệt tình giúp Phi Yên tiểu thư, giúp đưa thiệp chắc chắn vì Bạch Cơ là Long công tử, và Phi Yên thích Bạch Cơ là một chuyện lớn, xem trò của nàng.
Bạch Cơ lẽ vì rảnh rỗi, bèn hỏi: "Võ phu nhân tổ chức buổi ngắm hoa khi nào?"
Nguyên Diệu toát mồ hôi, : "Bạch Cơ định chứ?"
Vi Ngạn mở quạt, đáp: "Hôm nay."
Bạch Cơ : "Dù cũng rảnh rỗi, thì xem náo nhiệt."
Vi Ngạn : "Vậy thì thôi."
Bạch Cơ : "Hiên Chi ?"
Nguyên Diệu dính rắc rối, đang định từ chối thì Vi Ngạn trả lời: "Hiên Chi cũng . Nếu Hiên Chi thì ở Võ phủ một phút nào."
"Vậy thì quyết định , cùng ngắm hoa nào." Bạch Cơ .
Nguyên Diệu thể từ chối đành đồng ý cùng ngắm hoa.
Bạch Cơ lên lầu một bộ đồ Hồ màu trắng thêu hoa văn mây, thắt đai ngọc lân, búi tóc thành một búi, đội một chiếc mũ hạc.
Vi Ngạn là một công t.ử tuấn tú, Long công t.ử cạnh càng thêm phong thái hơn. Nguyên Diệu cùng họ, cảm thấy bình thường, bằng họ, khỏi buồn bực.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Vi Ngạn rời khỏi Phiêu Miểu các, lên xe ngựa của Vi Ngạn ở đầu ngõ, cùng đến Võ phủ ở phường Thái Bình.