Phiêu Miểu 4 - Quyển Diêm Phù - Chương 2: Quạ đen
Cập nhật lúc: 2026-03-10 07:21:59
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mặt trăng lên đầu cành liễu, côn trùng mùa hè kêu râm ran.
Bạch Cơ mang một bình rượu Trúc Diệp Thanh ở sân ngâm thơ ngắm trăng, Nguyên Diệu rảnh rỗi việc gì cũng uống rượu trò chuyện với nàng.
Bạch Cơ ngẩng đầu trời : "Trăng đêm nay thật ."
Nguyên Diệu : " , đêm như thế , và phi nhân đều sẽ say đắm vì ánh trăng."
Bạch Cơ : "Dưới ánh trăng Trường An, và phi nhân và chung sống. Chúng cố gắng học cách sống của loài , học theo thất tình lục d.ụ.c của họ, nhưng rốt cuộc chỉ học bề ngoài, trong xương cốt chẳng giống chút nào."
"Phi nhân tại học loài ?"
"Bởi vì chúng tiềm ẩn trong loài , nhận sẽ ảnh hưởng, bắt đầu bắt chước loài , học một con ."
"Từ khi tiểu sinh gặp Bạch Cơ, thấy ngươi giống loài ."
Bạch Cơ uống một ngụm Trúc Diệp Thanh trong cốc sứ, : "Đó là vì ở nhân gian nhiều năm , ban đầu chẳng giống loài chút nào, lúc gặp Ly Nô, còn ăn thịt để no bụng."
Nguyên Diệu cảm thấy lạnh sống lưng, vội vàng chuyển chủ đề.
"Bạch Cơ thấy điều gì ở loài là khó học nhất?"
"Lòng ."
"Không." Bạch Cơ nghĩ một lúc, uống một ngụm rượu xanh biếc, đổi câu trả lời: "Có lẽ là tình yêu. Lòng dù phức tạp quanh co nhưng cuối cùng thiện thì là ác. Muốn học lòng thì thể bắt chước theo hình dáng. tình yêu thực sự khó nắm bắt, tình yêu như gió khó miêu tả, khó bắt giữ, khó để phi nhân học theo."
"Tình yêu là một cảm xúc phát từ nội tâm, khó kiểm soát. Tiểu sinh tuy hiểu rõ nhưng lẽ thể cảm nhận ."
"Tình yêu của loài là điều khó hiểu nhất đối với phi nhân."
Bạch Cơ và Nguyên Diệu đang thảo luận về tình yêu thì một con chim ác là bay Phiêu Miểu Các, đậu cành đào bên cạnh giếng cổ.
Nguyên Diệu nhận , đó là con chim ác là tên Cát, nó chuyên báo tin vui cho các yêu ma quỷ quái trong thành Trường An, đồng thời cũng kiêm mối kiếm sống.
Chim ác là ríu rít : "Các ngươi còn tâm trí ở đây chuyện tình yêu?"
Bạch Cơ híp mắt : "Ồ, thì là Cát."
Nguyên Diệu vô cùng lúng túng, vội vàng giải thích: "Bạch Cơ và tiểu sinh chuyện tình yêu, chỉ về tình yêu."
"Không đều giống ?" Con chim ác là nghiêng đầu hỏi.
"Ờ, giữa hai điều vẫn sự khác biệt!" Nguyên Diệu lớn tiếng .
Bạch Cơ : "Cát, hiếm khi thấy ngươi đến Phiêu Miểu Các, đây uống một ly Trúc Diệp Thanh nào?"
"Ngài khách sáo quá, khát khách sáo nữa." Con chim ác là nhận lời mời của Bạch Cơ, bay tới đậu ly rượu của Bạch Cơ, cúi đầu uống một ngụm rượu xanh biếc.
Con chim ác : "Rượu ngon thật. Tuy nhiên chỉ đến để uống rượu, vì tiện đường nên đến báo cho Bạch Cơ , con mèo đen xui xẻo nhà ngài đang cãi với một con quạ ba chân ở phường Sùng Hóa, cãi kịch liệt suốt hai canh giờ , các yêu ma quỷ quái đều mang theo rượu và đồ ăn vặt đến hóng chuyện kìa."
"Hả? Ly Nô ? Nó chạy phường Sùng Hóa lúc nào ?" Bạch Cơ ngạc nhiên, lúc mới phát hiện bữa tối Ly Nô biến mất.
Ly Nô lão chạy cãi ? Nguyên Diệu há hốc miệng, tính Ly Nô nên về , nhưng vì và Bạch Cơ uống rượu trò chuyện, quên mất thời gian nên chú ý.
Nguyên Diệu vội vàng giải thích: "Bạch Cơ, là như thế , bữa tối, tiểu sinh nhờ Ly Nô lão phường Sùng Hóa mang cơm trắng cho bà cụ Trương gia. Ly Nô lão bèn mang . Không nó thế nào cãi với con quạ ba chân ."
Bạch Cơ : "À, đó là quạ Bát Chỉ."
Nguyên Diệu : "Bạch Cơ, chúng nên xem , cứ cảm thấy yên tâm về Ly Nô lão ."
Bạch Cơ đôi mắt lờ đờ vì say : "Thôi cứ để nó . Chỉ là cãi thôi, gì to tát, cãi xong sẽ về thôi."
Nguyên Diệu lo lắng, nhưng nhớ Bạch Cơ từng quạ Bát Chỉ là thần điểu lương thiện, dù cãi cũng ăn thịt Ly Nô nên an tâm hơn.
Con chim ác là xin một ly Trúc Diệp Thanh, uống xong mới vỗ cánh bay .
Bạch Cơ và Nguyên Diệu uống thêm một lúc chúc ngủ ngon, ngủ.
Trước khi ngủ, Nguyên Diệu cổng chính một lúc nhưng Ly Nô vẫn về. Hắn mệt, để cửa hờ một chút mới ngủ.
Sáng hôm , Nguyên Diệu thức dậy, phát hiện cửa đóng kín, Ly Nô cũng về.
Ly Nô mặt mày ủ rũ đang chải chuốt bên giếng cổ, thấy Nguyên Diệu bèn : "Mọt sách, gia cãi thua ."
Nguyên Diệu ngạc nhiên, vội an ủi: "Thắng bại là chuyện thường tình, Ly Nô lão đừng để tâm. Tối qua rốt cuộc xảy chuyện gì thế?"
Ly Nô kể: "Tối qua, gia đến phường Sùng Hóa mang cơm cho bà cụ Trương gia, vốn dĩ chuyện cũng thỏa..."
Ly Nô chạy vội đến Trương gia, nhảy qua tường, tìm thấy căn phòng gỗ mục nát lén đặt cơm và trứng chưng lên bàn.
Bà cụ bệnh giường, ngửi thấy mùi thơm bèn dậy, thấy cơm trắng bàn, tưởng con trai mang đến. Ly Nô núp ngoài phòng gỗ bà cụ ăn cơm và trứng chưng.
Đột nhiên, Ly Nô cảm thấy ai đang mổ m.ô.n.g , thì là một con quạ ba chân.
Quạ ba chân, mỏ nhọn, đôi mắt màu tím, lông đen nhưng lông đuôi xanh biếc như lông công.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-4-quyen-diem-phu/chuong-2-qua-den.html.]
Quạ Bát Chỉ : "Ngươi là yêu quái phương nào dám đột nhập nhà dân?! Cút ngoài!"
Mèo đen tức giận, chửi: "Yêu quái? Con chim mỏ bằng nhà ngươi, cũng mở to mắt mà gia là ai?"
Quạ Bát Chỉ tính khí nóng nảy, bèn tức giận: "Ngươi là con mèo nhà quê lông trụi, ngươi đến đây ăn trộm cá ?"
Ly Nô phì một tiếng, chửi: "Gia ăn trộm con chim lông trụi ngươi !"
Quạ Bát Chỉ tức chịu nổi, chửi: "Con ch.ó đen! Ngươi c.h.ử.i ai lông trụi?"
Ly Nô nhe răng: "Gia c.h.ử.i ngươi là con heo ba chân lông trụi !"
Quạ Bát Chỉ giận dữ: "Đồ khốn nạn! Sao đ.á.n.h c.h.ế.t con mèo !"
Một con mèo đen và một con quạ cãi ầm ĩ trong viện Trương gia.
Trương Đại và thê t.ử thấy trong sân "meo meo meo..." "quạ quạ quạ..." loạn cả lên, thê t.ử Trương Đại bèn bảo lấy chổi đuổi con mèo và con quạ ngoài, Ly Nô và quạ Bát Chỉ đuổi khỏi Trương gia, tiếp tục cãi phố.
Thê t.ử Trương Đại thấy bàn trong phòng gỗ cơm trắng và trứng chưng còn thừa, tưởng Trương Đại giấu mang đến, tức giận ném bát đĩa c.h.ử.i mắng. Trương Đại và bà cụ , một cố gắng giải thích, một rấm rứt. Trong ngoài Trương gia ồn ào, gà ch.ó yên.
Ly Nô và quạ Bát Chỉ cãi từ hẻm hai phố ba đến giữa phố, lời qua tiếng , ai chịu thua, nhiều phi nhân đêm dừng hóng chuyện.
Đêm hè nóng nực, một phi nhân thấy còn mua dưa hấu, ăn xem. Một khác hóng chuyện chê chuyện lớn, mang rượu ngon, xem trọng tài đặt cược, để yêu ma quỷ quái đặt cược xem ai cãi thắng.
Cuối cùng, khi trăng lặn về tây, vẫn là quạ Bát Chỉ cao tay hơn, cãi thắng. Yêu ma quỷ quái mỗi một vẻ, tản hết.
Ly Nô trở về trong bộ dạng hổ, tâm trạng tệ, khi về đến Phiêu Miểu Các, cả đêm ngủ , hối hận vì cãi thắng.
Nguyên Diệu xong chuyện của Ly Nô, thấy buồn nhưng tiện , chỉ thể khuyên: "Thực đều là chuyện nhỏ, đừng tranh cãi vì chút tự ái nữa. Ly Nô lão hãy quên chuyện . Tiểu sinh lát nữa sẽ mua cá khô thơm cho ngươi."
Ly Nô gào lên: "Gia bao giờ mất mặt thế ! Gia thể bỏ qua, chắc chắn lấy mặt mũi."
Nguyên Diệu an ủi Ly Nô vài câu rửa mặt.
Ly Nô ủ rũ suốt cả buổi sáng, nấu bữa sáng cũng quên bỏ muối, càng tâm trạng mua đồ ăn. Nguyên Diệu chủ động giúp Ly Nô chợ mua đồ ăn, còn mua cho nó một gói cá khô thơm.
Ly Nô đến cả cá khô thơm cũng hứng ăn, cứ mãi buồn bã.
Bạch Cơ thấy , : "Ly Nô ủ rũ thế cũng vô ích, thua thì nghĩ cách thắng . Cãi là chuyện thể luyện tập mà."
Lời của Bạch Cơ như đ.á.n.h thức con mèo đang ngủ mơ!
Ly Nô từ bữa trưa bèn ý chí bừng bừng, bắt đầu tập cãi với khí ở sân .
Bạch Cơ nhét tai trong phòng ngủ trưa.
Nguyên Diệu nhét tai ở sảnh lớn sắp xếp hàng hóa.
Đến tối, bữa tối Ly Nô tiếp tục luyện tập cãi trong sân. Nó còn nhờ Nguyên Diệu chỉ dạy nhiều cách tu từ trong tiếng lóng, còn xin Bạch Cơ vài viên kẹo ô mai chữa ho, chịu đựng vị đắng mà ngậm để giọng lớn hơn.
Nguyên Diệu phàn nàn với Bạch Cơ: "Chuyện qua thì thôi. Tất cả là do ngươi, tự dưng khuyên Ly Nô lão học cãi , nó sắp tẩu hỏa nhập ma ."
Tuy nhiên, Bạch Cơ nhét đầy bông tai, thấy lời phàn nàn của Nguyên Diệu.
Ngày thứ ba, Ly Nô tinh thần sảng khoái, tràn đầy sức sống. Nó bữa sáng xong, Bạch Cơ và Nguyên Diệu ăn xong bữa sáng, một phòng trong tĩnh dưỡng, một bận rộn mở cửa hàng.
Ly Nô tìm Nguyên Diệu, : "Mọt sách, cùng gia đến phường Sùng Hóa một chuyến."
Nguyên Diệu ngạc nhiên: "Đi phường Sùng Hóa gì ?"
Ly Nô : "Gia tìm con quạ xui xẻo đó để rửa nhục."
Nguyên Diệu mặt mày ủ rũ khuyên: "Oan gia nên giải nên kết, Ly Nô lão , ngươi khổ ."
Ly Nô : "Gia nuốt trôi cục tức !"
Bạch Cơ thấy, : "Không tranh miếng bánh nhưng tranh cục tức. Ly Nô, vui buồn tự do mới là một con mèo !"
Ly Nô nắm tay : "Ừ! Ly Nô nhất định tranh giành! Mắng c.h.ế.t con quạ già đó!"
Nguyên Diệu mặt mày khổ sở: "Bạch Cơ đừng thêm dầu lửa nữa."
Bạch Cơ : "Hiên Chi cứ cùng Ly Nô một chuyến ."
Nguyên Diệu cách nào, đành đồng ý cùng Ly Nô đến phường Sùng Hóa tìm quạ Bát Chỉ.
Ly Nô tìm một cái bình nước tre, đổ đầy nước hoa cúc đường phèn, dự định khi mắng khát thì uống. Ly Nô tìm hai chiếc ghế gấp để Nguyên Diệu mang, lỡ mắng mệt thì thể mà tiếp tục mắng. Bạch Cơ còn đưa cho Ly Nô và Nguyên Diệu mỗi một chiếc quạt, trời nóng quá, mắng mệt thể quạt gió, giảm bớt lửa giận.
Nguyên Diệu và Ly Nô mang một đống đồ lên đường.
Sau khi Nguyên Diệu và Ly Nô , Bạch Cơ duỗi , lấy bông khỏi tai, : "À, Phiêu Miểu Các cuối cùng cũng yên tĩnh, ngủ một giấc thôi."
Bạch Cơ bay lên lầu hai ngủ.