Phiêu Miểu 4 - Quyển Diêm Phù - Chương 2: Nước Thục
Cập nhật lúc: 2026-03-10 07:21:36
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chợ Tây, Phiêu Miểu các.
Mưa xuân ngớt, Nguyên Diệu bước cổng Phiêu Miểu các, thấy tiếng chuyện từ bên trong.
Lẽ nào là khách đến? Nguyên Diệu bước nhanh đến bên ngoài phòng, lắng .
Trong phòng, bên cạnh bình phong mẫu đơn, một nữ t.ử mặc áo trắng đang uống trầm tư, một con mèo đen ướt sũng đất lóc: "Chủ nhân ơi, ngài , những ngày sống nổi! Ngài mấy ngày nay, tên mọt sách đó cả ngày lười biếng việc, cứ cuốn sách vô dụng của , ngay cả khoai trong bát cũng chỉ chọc một cái động đậy. Khó khăn lắm mới khiến việc, đầu thấy bóng dáng . Nếu Ly Nô chăm chỉ việc, cả ngày ăn ít hơn mèo, nhiều hơn chó, Phiêu Miểu các thể duy trì ! Ngài xem, mưa ướt cả lông mèo mà Ly Nô vẫn quên việc. Tên mọt sách đó thì chẳng thấy bóng dáng , trốn ở lười biếng , ngày tháng thế thì mà sống nổi!"
Hoá là Bạch Cơ trở về, Ly Nô đang mách lẻo.
Nguyên Diệu chút bực bội, Ly Nô luôn thích mách lẻo lưng với Bạch Cơ, trừ tiền công.
Bạch Cơ lời Ly Nô gì , mặt đờ đẫn, lẩm bẩm: " là sống nổi mà! Ngày tận thế sắp đến, thế giới sắp hết, hãy tạm sống qua ngày thôi."
Mèo đen : "Chủ nhân, theo ý Ly Nô thì trừ tiền công của tên mọt sách đó! Ngày tận thế đến cũng trừ!"
Nguyên Diệu ở bên ngoài thể chịu nổi nữa, vội vàng chạy , hỏi: "Bạch Cơ gì về ngày tận thế ? Nghe vẻ nghiêm trọng."
"A, Hiên Chi về ." Bạch Cơ ngẩng đầu , thuận tay rót cho Nguyên Diệu một chén .
Nguyên Diệu xuống bên bàn ngọc xanh, để ý ánh mắt g.i.ế.c c.h.ế.t của Ly Nô, uống một ngụm hỏi: "Bạch Cơ, lời ngươi là ý gì, thấy bất an quá."
Bạch Cơ thở dài, : "Nói dài dòng. Tóm là còn nhiều ngày yên bình nữa, hãy tạm sống qua ngày thôi."
Mèo đen lên tiếng: "Chủ nhân, còn việc trừ tiền công...?"
Bạch Cơ : "Nếu ngươi kiên quyết thì ngươi và Hiên Chi mỗi trừ một quan tiền nhé."
Mèo đen ngạc nhiên: "Chủ nhân, Ly Nô là trừ tiền công của tên mọt sách, trừ của Ly Nô!"
Bạch Cơ dậy, : "Dù cũng sắp tận thế , các ngươi cầm tiền công cũng chẳng chỗ tiêu, tiện thể trừ hết ."
Nói xong, Bạch Cơ bèn rời .
Ly Nô tức giận, nhưng dám phát tác, thấy Nguyên Diệu đang uống , nó lao đến cào : "Đồ mọt sách! Tất cả là tại ngươi khiến trừ tiền công! Ta sẽ cào c.h.ế.t ngươi!"
Nguyên Diệu sợ hãi né tránh, hét lên: "Ly Nô lão , việc liên quan gì đến ? Rõ ràng ngươi tự tiểu nhân mách lẻo lưng, thành công mất cả đống tiền..."
Nguyên Diệu chạy sân tránh Ly Nô.
Bạch Cơ mái hiên thở dài, mặt đầy lo lắng.
Nguyên Diệu hiếm khi thấy Bạch Cơ dáng vẻ , trong lòng tò mò về những lời ngày tận thế của nàng. Hắn nhịn tiến tới, hỏi: "Bạch Cơ, hàng hóa ngươi mua ở Lạc Dương ? Trong sảnh và phòng trong đều thấy, ngươi để ở ? Ta sắp xếp ."
Bạch Cơ buồn bã : "Phần lớn hàng hóa còn ở Lạc Dương, tâm trạng mang về. Nên về ."
Rốt cuộc xảy chuyện gì? Đến mức khiến con rồng yêu mê tiền cũng hàng hóa nữa?!
Nguyên Diệu hỏi: "Lần ngươi Lạc Dương rốt cuộc xảy chuyện gì? Ta cảm thấy như ngươi chuyện phiền lòng, chuyện gì phiền lòng thì , tuy thể giải quyết nhưng cũng thể chia sẻ đôi chút."
Bạch Cơ : "Thật đến lúc c.h.ế.t , những ngày cuối cùng Hiên Chi sống yên, định cho Hiên Chi . nếu Hiên Chi hỏi thì sẽ . Hiên Chi, thế giới sắp hết , một trận đại hồng thủy sẽ ập đến, chỉ Trường An, Lạc Dương sẽ ngập, mà từ Đông đến Phù Tang, Tây đến Ba Tư, Bắc đến Thổ Phồn, Nam đến Thiên Trúc, tất cả đều sẽ trận hồng thủy nhấn chìm, ai sống nổi."
Nguyên Diệu kinh ngạc, vội vàng ngoáy tai, : "Ta nhầm chứ? Mùa xuân mà, tuyết núi cao còn tan, lấy hồng thủy?"
Bạch Cơ thở dài, : "Hồng thủy từ nước Thục cổ."
Nguyên Diệu kinh ngạc: "Nước Thục cổ ư? Là vương triều Thục Sơn do Ngư Phu thị lập nên trong truyền thuyết ?"
Bạch Cơ : " . Xem những cuốn sách rảnh rỗi của Hiên Chi uổng, cũng khá nhiều đó."
Nguyên Diệu khoa tay múa chân : "Nước Thục cổ sớm còn, nó hồng thủy gì chứ?"
Bạch Cơ thở dài, : "Nước Thục cổ sớm còn, nhưng thuyền Ngọc Phương vẫn còn. Vua nước Thục cổ cũng vẫn ở thuyền Ngọc Phương."
"Bạch Cơ, sốt ruột c.h.ế.t mất, ngươi chuyện đừng từng câu, hãy một lèo rõ ràng ngọn ngành !"
"Nhìn Hiên Chi kìa, cơm thì ăn từng miếng, chuyện cũng từng câu một. Chuyện kể từ Nước Thục cổ, Nước Thục cổ một bảo vật trấn quốc gọi là thuyền Ngọc Phương..."
"Ầm..." Bạch Cơ hết, một tiếng sét giữa trời quang vang lên, mặt đất đột nhiên rung chuyển, cả Phiêu Miểu các cũng rung động, Bạch Cơ và Nguyên Diệu đều vững.
Một con mèo đen vội vàng chạy đến, kinh hãi kêu lên: "Chủ nhân, ! Gặp ma , tường trong sảnh vô duyên vô cớ nứt !"
Bạch Cơ ngẩn , nàng bình tĩnh , tính toán thì lập tức hiểu .
Bạch Cơ bay đến giữa sân, nàng giơ hai tay lên, một luồng ánh sáng trắng b.ắ.n lên trời.
Nguyên Diệu ôm cột hiên từ xa, thấy luồng ánh sáng trắng phá vỡ màn chắn vô hình của sân, như thứ gì đó vỡ tan.
lúc , từ trời rơi xuống một một thú lăn cỏ. Người đó vội vàng dậy, là một đạo sĩ mặc áo bào tím vàng. Thú đôi mắt như chuông đồng, bờm bay phấp phới như một con sư t.ử oai vệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-4-quyen-diem-phu/chuong-2-nuoc-thuc.html.]
Nguyên Diệu kỹ, nhận từ trời rơi xuống là Quang Tạng và Sư Hỏa.
Quang Tạng là t.ử của Lý Thuần Phong, thông hiểu thiên văn, địa lý, giỏi hàng yêu phục ma, Võ Hoàng sủng tín, hiện giữ chức quốc sư Đại Đường. Sư Hỏa là một con toan nghê, là một trong chín đứa cháu của Bạch Cơ, luôn theo Quang Tạng tu hành, Võ Hoàng phong hộ quốc thần thú. Quang Tạng và Bạch Cơ nhiều oán thù, là kẻ thù đội trời chung, Bạch Cơ luôn dùng kết giới ngăn Quang Tạng tìm thấy Phiêu Miểu các.
Hôm nay, Quang Tạng và Sư Hỏa từ trời rơi xuống, sân Phiêu Miểu các, đây đúng là đầu tiên trong lịch sử.
Khi Quang Tạng và Sư Hỏa rơi xuống, Phiêu Miểu các cũng hết rung động, dường như xáo động chỉ là ảo giác, tất cả giống như từng xảy chuyện gì.
Gió nhẹ thổi qua, cỏ xanh rạp xuống, Bạch Cơ và Quang Tạng trong sân . Gió nhẹ vạt áo hai bay phất phơ, ánh mắt hai sắc như dao, đan xen ân oán nhiều năm.
Trong mắt Nguyên Diệu, một cuộc đấu pháp giữa và yêu chỉ cần chạm là nổ .
Lòng Nguyên Diệu đắng ngắt, để ngăn cản.
Mèo đen phì một tiếng, thêm dầu lửa: "Cứ tưởng là gặp ma, hóa là mũi trâu giở trò, suýt nữa sập Phiêu Miểu các! Chủ nhân, đừng tha cho !"
Bạch Cơ đột nhiên , nàng nhẹ nhàng hành lễ, : "Hóa là Quốc sư đến chơi, ngài cho gửi thiệp, chắc chắn sẽ pha rượu đợi ngài đến. Sao ngài đột nhiên từ trời xuống, phá vỡ kết giới của thế? Nếu thấy, còn cố tình trốn tránh Quốc sư chứ."
Quang Tạng hừ một tiếng, : "Rồng yêu, ngươi giấu Phiêu Miểu các kỹ quá, bản Quốc sư phá kết giới ?"
Bạch Cơ lớn, : "Quốc sư đến thì mời uống . Ly Nô, đun nước pha ."
Quang Tạng giơ tay ngăn , : "Không cần. Bản Quốc sư hứng uống , đây vài lời."
Bạch Cơ : "Quốc sư điều gì dạy bảo?"
Quang Tạng lo lắng : "Tốt lành gì, ngươi đưa thuyền Ngọc Phương lên bờ gì? Thứ đó cứ để nó trôi biển chẳng hơn ? thuyền Ngọc Phương hiện thế tất sẽ đại hồng thủy nhấn chìm nhân gian, giờ đây?"
Bạch Cơ : "Hóa Quốc sư . Thực chuyện thể trách , cũng đến Lạc Dương mới . Chỉ thể trách Đào Ngũ hồ đồ, đưa nhầm thuyền Ngọc Phương lên bờ."
Sư Hỏa chen : "Thấy Quốc sư, do cô cô, chắc chắn là do gã Đào Ngũ ngốc gây chuyện !"
Quang Tạng để ý đến Sư Hỏa, hỏi Bạch Cơ: "Thuyền Ngọc Phương hiện ở ?"
Bạch Cơ mỉm , : "Ở tầng ba của Phiêu Miểu các."
Nguyên Diệu run rẩy, tầng ba?! Tầng ba tồn tại đó ư, Nguyên Diệu bao giờ lên và Bạch Cơ cũng luôn cấm lên tầng ba kỳ lạ đó.
Quang Tạng cũng giật , : "Ngươi đặt thuyền Ngọc Phương trong Phiêu Miểu các?! Chẳng lẽ ngươi nghĩ ngươi thể ngăn cản đại hồng thủy đến ?"
Bạch Cơ : "Hồng thủy diệt thế là một trận thiên kiếp, ngay cả thần tiên Phật tổ cũng thể ngăn cản, chỉ là một con Thiên Long nhỏ bé, khả năng ngăn cản thiên kiếp. thuyền Ngọc Phương hiện thế, đặt ở cũng đổi lời tiên tri , đặt trong Phiêu Miểu các chỉ vì duyên khởi tại Phiêu Miểu các, tất cả còn nhờ Quốc sư tìm cách."
Quang Tạng : "Đại kiếp thiên địa, tất dị tượng, bản Quốc sư hề chiêm đoán dị tượng nào, việc chắc tồi tệ đến . Thôi , cứ tạm đặt thuyền Ngọc Phương ở Phiêu Miểu các, bản Quốc sư về nghĩ cách, nếu manh mối gì sẽ phái giấy đưa tin cho ngươi."
Bạch Cơ hỏi: "Quốc sư thuyền Ngọc Phương một ?"
Quang Tạng : "Không nữa, thứ đó phàm chỉ tổ giảm thọ, xin cáo từ."
Quang Tạng và Sư Hỏa cáo từ rời .
Bạch Cơ mặt đầy lo âu trong, bên bàn ngọc xanh, chống tay suy nghĩ.
Nguyên Diệu pha một ấm Dương Hiên, lấy một đĩa bánh hạnh nhân, một đĩa bánh hoa hồng mang đến mặt Bạch Cơ.
"Bạch Cơ ăn chút điểm tâm ." Nguyên Diệu rót cho Bạch Cơ, .
"Hiên Chi cũng xuống uống ăn điểm tâm cùng ." Bạch Cơ .
Nguyên Diệu xuống đối diện Bạch Cơ, tò mò về thuyền Ngọc Phương, uống hỏi: "Bạch Cơ, thuyền Ngọc Phương là gì?"
Bạch Cơ : "Thuyền Ngọc Phương là bảo vật của nước Thục cổ. Bảo vật truyền thuyết chứa đựng sức mạnh hủy diệt thế giới, thuyền Ngọc Phương hiện thế, tất sẽ hồng thủy nhấn chìm nhân gian."
Nguyên Diệu khó hiểu hỏi: "Tại truyền thuyết như ?"
Bạch Cơ : "Hiên Chi xem thuyền Ngọc Phương ? Nhìn thấy sẽ hiểu."
Nguyên Diệu tò mò : "Nếu thể mở rộng tầm mắt, thấy thần vật."
Bạch Cơ dậy về phía tầng hai.
Nguyên Diệu dậy theo.
Bạch Cơ lên tầng hai, đến cầu thang dẫn lên tầng ba. Bạch Cơ bước lên cầu thang, nàng đưa tay về phía Nguyên Diệu, : "Hiên Chi, nhắm mắt theo . Ta gọi ngươi mở mắt thì ngươi tuyệt đối mở mắt."
Nguyên Diệu nhắm mắt, nắm tay Bạch Cơ, từng bước từng bước lên cầu thang.
Nguyên Diệu thấy, chỉ cảm thấy chân giống như đang bước cầu thang mà như đang mây, mềm mại. Hắn dám mở mắt, chỉ nắm tay Bạch Cơ .
"Dừng . Hiên Chi thể mở mắt ." Giọng Bạch Cơ vang lên.