Phiêu Miểu 4 - Quyển Diêm Phù - Chương 13: Rắn Nhện
Cập nhật lúc: 2026-03-10 07:22:21
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyên Diệu sợ đến mức rùng , cả run bần bật.
Ly Nô sốt ruột hóa thành một con mèo yêu chín đuôi to bằng cọp, định phun lửa lung tung.
Bạch Cơ vội ngăn : "Ly Nô! Đừng! Đây đều là ảo ảnh, yêu hỏa của ngươi sẽ thiêu rụi Phiêu Miểu các thành tro đấy!"
Ly Nô vội bịt miệng.
Nguyên Diệu những con nhện trắng chi chít bò lên chân , mặt mày méo xệch, kêu rên: "Bạch Cơ, mau nghĩ cách !"
"Suỵt!" Bạch Cơ đặt ngón tay trỏ lên môi đỏ, hiệu im lặng.
Không hiểu , từ Bạch Cơ phát ánh sáng vàng, những con nhện kỳ lạ ngăn cách ngoài ánh sáng, thể gần nàng.
Một cơn gió nhẹ nhàng thổi qua, Nguyên Diệu cảm thấy xung quanh cũng phát ánh sáng vàng, những con nhện trắng nhỏ bèn rút lui khỏi phạm vi ánh sáng. Ly Nô cũng , cũng bao phủ trong ánh sáng vàng, nó phồng má trợn mắt, tức giận những con nhện nhỏ dần rút lui như thủy triều rút.
Phiêu Miểu các đầy tơ nhện, hàng ngàn hàng vạn con nhện nhỏ bò lổm ngổm, dù Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô thương nhưng giữa cảnh tượng cũng khiến họ cảm thấy rùng .
Nguyên Diệu mặt mày méo mó : " là kinh khủng, tiểu sinh ăn tối, còn định ăn chút đồ đêm, bây giờ thì mất hết cả khẩu vị ."
Ly Nô nhắm chặt mắt, cảnh tượng nữa.
"Mọt sách, thấy thì sợ, ngươi học nhắm mắt , sẽ thấy gì nữa."
Nguyên Diệu : "Tiểu sinh như ngươi, đột nhiên xảy chuyện kỳ quái , nhắm mắt càng đáng sợ hơn."
Ly Nô ngáp một cái, : "Mọt sách tự chuốc phiền não, chủ nhân ở đây, thể xảy chuyện gì chứ?"
Nguyên Diệu đầu Bạch Cơ, khẩn cầu: "Bạch Cơ, mau nghĩ cách ."
Bạch Cơ vẫn im lặng trầm ngâm, dường như đang suy nghĩ gì đó, thấy lời của Nguyên Diệu , nàng lặng lẽ gạt tơ nhện, bước lên lầu hai.
Nguyên Diệu bóng dáng Bạch Cơ biến mất tầng . Hắn do dự nên theo , đột nhiên, tơ nhện và những con nhện nhỏ như sương đêm gặp ánh sáng ban mai, tất cả đều biến mất.
Trong phòng, ánh đèn nhè nhẹ, thứ đều bình thường.
Nguyên Diệu cạnh bàn ngọc xanh, Ly Nô nhắm mắt bàn ngọc, dường như những tơ nhện và con nhện nhỏ chỉ là ảo ảnh.
Nguyên Diệu mơ màng.
"Ly Nô lão , mở mắt , nhện biến mất !"
Chú mèo đen phát tiếng ngáy.
Ly Nô thật sự ngủ ? Nó thật sự thể ngủ ?! Nguyên Diệu tức giận chịu .
Bạch Cơ từ lầu hai bước xuống, trong tay nàng một ngọn lửa.
Nguyên Diệu thấy, một đoạn tóc giống như thứ gì đó đang cháy trong ngọn lửa.
"Bạch Cơ đốt gì ?"
Bạch Cơ : "Tơ nhện. Trước đây, chúng đến Thẩm phủ lấy tóc của Thẩm tiểu thư, Hiên Chi tìm thấy một đoạn tơ nhện từ sách nữ tắc ? Lúc đó mang nó và tóc về Phiêu Miểu các, để trong hộp trang điểm ở phòng lầu, đó quên mất. Tối nay, đoạn tơ nhện một sức mạnh nào đó điều khiển, bắt đầu gây rối."
"Sao ngươi đốt nó?"
"Đốt tơ nhện thì ảo ảnh mới biến mất."
"Ảo ảnh thật đáng sợ."
"Những nữ hồn , chắc chắn khi còn sống trải qua những ảo ảnh kinh khủng như thế ."
"Thật tội nghiệp." Nguyên Diệu cảm thấy buồn bã trong lòng.
Bạch Cơ bước tới tủ báu, chỗ lẽ đặt cái bình màu xám, : "Xem , đợi Lôi mang tinh phách về . Hiên Chi, chúng đến Lôi gia một chuyến nhé."
Nguyên Diệu : "Được. Có cần gọi Ly Nô lão dậy cùng , cũng thêm một giúp đỡ?"
Bạch Cơ : "Ngươi điên ? Nó mà tỉnh dậy, ép chúng luyện nhạc. Chúng khi đ.á.n.h trống hạt gõ chũm chọe suốt đường đến Lôi gia mất."
"Cũng ." Nguyên Diệu đổ mồ hôi, bỏ ý định gọi Ly Nô dậy.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu rời khỏi Phiêu Miểu các, con mèo đen nhỏ vẫn ngủ bàn đá xanh, dường như trong mơ cũng đang thổi kèn hoa, miệng phồng phồng.
Phường Hoài Viễn, Lôi gia.
Trăng lưỡi liềm như cái móc, mây đêm phớt hồng.
Nguyên Diệu thể tin mắt khi thấy Lôi gia, há hốc mồm.
"Bạch Cơ, thành thế ?"
Trong bóng tối, Lôi gia tơ nhện trắng xóa quấn chặt tầng tầng lớp lớp như một cái kén tằm khổng lồ kín mít, phát ánh sáng trắng nhợt nhạt.
Bạch Cơ : "Chẳng trách Lôi mãi về, hóa nhốt ở đây. Đến mức thì oán hận lớn thế nào đây."
Nguyên Diệu buồn bã : "Bạch Cơ, đến cửa còn ở thì ?"
Bạch Cơ lắc đầu : "Không . Có dùng thuật phong tỏa bộ Lôi gia, cũng cách nào ."
Nguyên Diệu kinh ngạc : "Vậy ?"
Bạch Cơ suy nghĩ một lát, : "Thuật thể ngăn cách sinh t.ử âm dương nhưng thể ngăn cách linh hồn. Muốn Lôi gia, chỉ còn cách nhờ một ."
"Ai?"
"Thẩm tiểu thư."
"Tại ?"
"Vì trong những nữ hồn ở Lôi gia, một là Thẩm tiểu thư."
Vì thể đến thăm Thẩm gia ban đêm, Bạch Cơ và Nguyên Diệu Phiêu Miểu các, mỗi ngủ.
Sáng hôm , Bạch Cơ và Nguyên Diệu lấy cớ xử lý việc Lôi gia, chịu luyện nhạc. Ly Nô tức giận vô cùng nhưng cũng cách nào, đành một thổi kèn hoa.
Bạch Cơ từ sáng sớm xem một cuộn sách da cừu, Nguyên Diệu tò mò, nhịn hỏi: "Bạch Cơ đang xem sách gì ?"
Bạch Cơ : "Đây sách, là ghi chép."
Nguyên Diệu ngạc nhiên: "Ghi chép gì?"
Bạch Cơ : "Ghi chép về yêu quái khắp nơi. Nói thì thế giới lớn, yêu quái gì cũng , nhiều yêu quái trong từng ."
Nguyên Diệu ngạc nhiên: "Ai ?"
Bạch Cơ : "Không nữa. Rất lâu , để cuốn ghi chép ở Phiêu Miểu các, chỉ là nhặt , tặng cho . Khi rảnh mở xem, chỉ thấy vô đầu vô cuối, chuyện quỷ quái lảm nhảm, nhiều yêu quái trong từng từng , cứ ngỡ là ai đó những lời mê sảng trong mơ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-4-quyen-diem-phu/chuong-13-ran-nhen.html.]
Nguyên Diệu tò mò : "Ta thể xem ?"
Bạch Cơ đưa cuộn da cừu qua, Nguyên Diệu nhận lấy, thấy miệng méo xệch.
"Chữ như giun thế , ."
Bạch Cơ che miệng : "Đó là kim văn."
Nguyên Diệu một nữa, tuy kim văn nhưng đó còn hình vẽ. Chỗ Bạch Cơ đang xem vẽ một con quái thú giống nhện, đầu giống rắn, miệng thè lưỡi, quấn đầy tơ nhện. Con nhện quái chỉ sáu chân, phía kéo dài đuôi rắn.
"Đây là nhện ?"
Bạch Cơ : "Đây là rắn nhện Huyễn Âm, một loài yêu vật hiếm gặp. Trong ghi chép rằng, rắn nhện Huyễn Âm sinh ở rừng rậm Ba Thục, tụ tinh khí trời đất mà thành, hai mệnh, xà châu thể tăng âm luật, tơ nhện thể hóa thành ảo ảnh."
Nguyên Diệu lè lưỡi : "Còn loại yêu vật kỳ diệu như ?"
Bạch Cơ : "Thế giới rộng lớn, yêu quái gì cũng ."
"Khoan !" Mọt sách ngốc nghếch chợt nhớ điều gì, : "Con nhện tinh mà chúng đang tìm, là con rắn nhện Huyễn Âm ?"
Bạch Cơ : "Có thể , cũng thể ."
Nguyên Diệu : "Bạch Cơ, đừng quan tâm đến nhện nữa, cứu Lôi quan trọng hơn. Chúng vẫn nên tìm Thẩm tiểu thư để Lôi gia thôi."
Bạch Cơ : "Ta đến núi Lam Điền để tìm một thứ, thể phân . Hiên Chi đến Thẩm phủ, đưa Thẩm tiểu thư đến Phiêu Miểu các ."
Nguyên Diệu đành đồng ý.
Nguyên Diệu vội vã đến Thẩm phủ, Thẩm Tự Đạo tiếp đón . Nguyên Diệu mở lời đưa Thẩm Quân Nương , Thẩm Tự Đạo tuy nghi ngờ nhưng suy nghĩ kỹ cũng đồng ý.
Nguyên Diệu cưỡi xe ngựa của Thẩm phủ, đưa Thẩm Quân Nương đang hôn mê trở về Phiêu Miểu các.
Trên đường chỉ một nam một nữ là Nguyên Diệu và Thẩm Quân Nương ở chung trong một khoang xe, Nguyên Diệu cảm thấy thích hợp, suốt dọc đường luôn nghiêng ngoài. Khi xuống xe ngựa, thư sinh cố chấp chịu bế Thẩm Quân Nương đang hôn mê Phiêu Miểu các, mà chạy sân gọi Ly Nô, đang phồng má thổi ống sáo gốc cây đào, để cùng khiêng Thẩm Quân Nương trong, đặt nàng lên giường .
Bạch Cơ ở Phiêu Miểu các, .
"Chủ nhân núi Lam Điền , nàng sẽ trở về buổi trưa." Ly Nô .
Nguyên Diệu đành chờ. Đợi đến trưa, vẫn thấy Bạch Cơ trở về, lo lắng cho Lôi Nghiêu. Vì phường Hoài Viễn gần chợ Tây, Nguyên Diệu sốt ruột trong lòng, bèn đến Lôi gia xem xét.
Ban ngày, Lôi gia khác hẳn ban đêm, tơ nhện bao quanh, kén trắng quấn chặt, thứ đều bình thường. Chỉ điều đúng là quá yên tĩnh, hầu, thậm chí tiếng chim kêu côn trùng kêu.
Nguyên Diệu kỹ, cửa lớn của Lôi gia hé mở.
Nguyên Diệu tò mò, bước trong.
Trong Lôi gia, cây cối hoa lá xanh tươi, ánh nắng chan hòa nhưng vắng tanh vắng ngắt, trống trải một bóng . Nguyên Diệu một vòng, thấy ai, xung quanh yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ tiếng gió thổi.
Người trong Lôi gia hết ?! Lôi Nghiêu, Lôi Toàn, Vu Lãng ? Còn những hầu ? Chẳng lẽ họ đều biến mất dấu vết?
Nguyên Diệu một vòng trong Lôi gia, phát hiện gì, thấy thời gian còn sớm bèn trở về Phiêu Miểu các.
Khi Nguyên Diệu trở về Phiêu Miểu các, Bạch Cơ trở về.
Bạch Cơ bên bàn đá xanh, trải giấy bút, dùng bút lông nhúng chu sa lên một tờ bùa màu vàng. Trên bàn đá còn một chiếc lá vàng, chiếc lá hình dạng như một chiếc thuyền nhỏ, phát ánh sáng vàng nhạt.
Bạch Cơ ngẩng đầu Nguyên Diệu bước , : "Hiên Chi thế?"
Nguyên Diệu : "Ta đến Lôi gia một chuyến, vì , Lôi gia một ai."
Bạch Cơ : "Người Lôi gia đều nhốt trong tơ nhện ảo cảnh ."
Nguyên Diệu Thẩm Quân Nương đang ngủ giường, : "Việc thể chậm trễ, Bạch Cơ trở về, Thẩm tiểu thư cũng ở đây, chúng nên cứu Lôi gia ngay thôi."
Bạch Cơ : "Bây giờ cũng vô ích, đợi đến lúc hoàng hôn, khi quỷ lực hiện chúng mới thể mượn xác của Thẩm tiểu thư để trong."
Nguyên Diệu đành xuống chờ đợi, Bạch Cơ tiếp tục vẽ bùa của nàng.
Nguyên Diệu chiếc lá vàng hình chiếc thuyền phát sáng, : "Bạch Cơ, đây là gì thế?"
Bạch Cơ ngẩng đầu, : "Lá Phù Chu. Ta hái từ cây Phù Chu trong rừng sâu núi Lam Điền về."
"Lá Phù Chu tác dụng gì?"
Bạch Cơ mỉm , : "Lá Phù Chu đưa hồn qua sông."
Nguyên Diệu hiểu lắm, hỏi: "Bạch Cơ đang vẽ bùa gì ?"
Bạch Cơ : "Bùa chuyển hồn."
Nguyên Diệu tò mò: "Bùa chuyển hồn dùng cho ai?"
Bạch Cơ chỉ Nguyên Diệu, : "Dùng cho ngươi."
Nguyên Diệu giật , : "Ý ngươi là gì?"
Bạch Cơ nghiêm túc : "Có dùng oán niệm mạnh kết thành một ảo cảnh tơ nhện, nhốt cả Lôi gia . Ảo cảnh tơ nhện là một nơi kín, dù thể trong cũng tốn ít thời gian. Lời nguyền của chiếc nhẫn Đoạn Chỉ sẽ bắt đầu đêm nay, nếu tối nay thể ngăn cản, Lôi sẽ mất mạng. Cách duy nhất để nhanh chóng ảo cảnh tơ nhện là mượn xác Thẩm tiểu thư. Thẩm tiểu thư là sợi tơ nhện của chúng ."
Nguyên Diệu đầu óc mơ hồ, : "Ta hiểu lắm, Bạch Cơ rõ hơn chút ."
Bạch Cơ vẽ nét cuối cùng lên lá bùa, : "Hiên Chi còn nhớ tại Thẩm tiểu thư, An cô nương và Trần cô nương đều hại ?"
Nguyên Diệu : "Vì tơ nhện."
Bạch Cơ : "Nói chính xác là vì tơ nhện, một yêu quái xâm nhập tâm trí của Thẩm tiểu thư, An cô nương, Trần cô nương, dùng ảo giác kinh hoàng để hù dọa họ, đoạt hồn phách của họ, khiến họ mất trí và c.h.ế.t. An cô nương chúng cứu, Trần cô nương c.h.ế.t, chỉ còn Thẩm tiểu thư, hồn phách của nàng ở Lôi gia, còn xác thì ở chỗ chúng . Dù cách giữa xác và hồn phách xa đến , cũng luôn một sợi tơ nhện thể cắt đứt nối liền. Chúng thông qua sợi tơ nhện của Thẩm tiểu thư, thể dễ dàng Lôi gia nhốt."
Nguyên Diệu hiểu lờ mờ, : "Ta vẻ hiểu . vẫn hiểu, tại bùa chuyển hồn dùng cho ?"
Bạch Cơ che miệng , : "Thẩm tiểu thư bây giờ là một cái vỏ rỗng, thể Lôi gia, định đưa hồn phách của Hiên Chi xác của Thẩm tiểu thư, đó dẫn Lôi gia."
Nguyên Diệu giật , vội vàng xua tay, : "Không , , nam nữ khác biệt, hơn nữa Thẩm tiểu thư là vị hôn thê của Đan Dương, như hợp lễ giáo của thánh nhân."
Bạch Cơ : "Thánh nhân cũng , đại trượng phu câu nệ tiểu tiết. Hơn nữa, Thẩm tiểu thư tuy là vị hôn thê của Vi công t.ử nhưng Hiên Chi và Vi công t.ử từng bái đường thành , đều là một nhà, Vi công t.ử sẽ để ý ."
Nguyên Diệu tức giận : "Đó là chuyện của Yên Nhi và Ngọc Lang thành ! Đừng nhắc chuyện hoang đường đó nữa!"
Bạch Cơ thở dài một tiếng, : "Thời gian cấp bách, tính mạng con quan trọng, nếu còn cách nào khác cũng sẽ đưa hạ sách . Ta ép Hiên Chi. Thôi , thôi , nếu Hiên Chi , sẽ bỏ qua ân oán của Lôi gia, cứu Lôi và Thẩm tiểu thư nữa."
Nguyên Diệu gấp gáp : "Sao thể như ?! Đây là chuyện liên quan đến tính mạng con mà!"
Bạch Cơ khẽ mỉm , : "Ta cũng cứu nhưng thể ép buộc Hiên Chi. Sự an nguy của trong Lôi gia, việc Thẩm tiểu thư thể hồi phục thần trí , đều phụ thuộc sự lựa chọn của Hiên Chi"
Thư sinh kéo dài gương mặt khổ sở, : "Nàng như , còn lựa chọn nào nữa? Chỉ cần thể cứu , thứ đều theo Bạch Cơ."
Bạch Cơ vui vẻ : "Vì Hiên Chi đồng ý, thời gian cũng còn sớm, chúng bắt đầu chuẩn thôi."