Phiêu Miểu 4 - Quyển Diêm Phù - Chương 11: Đoạn Chỉ (Đứt ngón tay)

Cập nhật lúc: 2026-03-10 07:22:19
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm , Ly Nô vẫn giận vì chuyện của A Thử, bữa sáng chỉ qua loa, thấy thư sinh cũng mắt, liên tục kiếm chuyện.

Nguyên Diệu giận nhưng dám .

Sau bữa sáng, Bạch Cơ đờ đẫn suốt buổi sáng một cái bình sứ màu xám án thư bằng ngọc bích.

Nguyên Diệu tò mò, kìm hỏi: "Bạch Cơ, cái bình để ?" Bạch Cơ : "Phong ấn yêu quái."

Nguyên Diệu kỹ, thấy cái bình sứ niêm phong chặt chẽ, bên dán bùa chú ngả vàng.

Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Bình phong ấn yêu quái gì?"

Bạch Cơ : "Không gì cả."

Nguyên Diệu ngạc nhiên hỏi: "Yêu quái ?"

Bạch Cơ thở dài, : "Đã chạy từ lâu ."

"Bình từ thế?"

"Trong mơ đến Gia Châu, đất Thục, lấy từ tổ đình của Lôi gia."

Nguyên Diệu kinh ngạc : "Ngươi trộm bình phong ấn yêu quái của ? Không đúng, tại trong tổ đình Lôi gia bình phong ấn yêu quái?" Bạch Cơ đang định trả lời Nguyên Diệu thì thấy tiếng Ly Nô bên ngoài đang mắng ai đó.

"Tên ma men từ đến? Cút ngay! Đừng nôn trong Phiêu Miểu các!" Bạch Cơ và Nguyên Diệu tò mò, vội xem chuyện gì.

Trong đại sảnh, Ly Nô đang chống tay hông, mắng một kẻ say rượu xông Phiêu Miểu các.

"Say rượu, uống quá chén xông đây, đừng nôn đất!" Kẻ say đó dường như uống quá nhiều, dường như chuyện đau lòng, đất nôn.

Nguyên Diệu vội đến, đỡ kẻ say dậy.

Kẻ say ngẩng đầu lên, Nguyên Diệu giật , thì là Lôi Nghiêu.

Bạch Cơ cũng ngạc nhiên, bảo Nguyên Diệu đưa Lôi Nghiêu phòng trong.

Khi đỡ Lôi Nghiêu, Nguyên Diệu thấy đôi tay của , tay đỏ như máu, da nứt nẻ, đó hiện lên những câu chú đỏ, hai chiếc nhẫn hình bánh xe lửa phát ánh sáng u ám kỳ lạ.

Nguyên Diệu đưa Lôi Nghiêu phòng trong, đặt cạnh bàn ngọc xanh, lấy một viên đá giải rượu đặt miệng Lôi Nghiêu.

Lôi Nghiêu ngậm viên đá giải rượu thì nôn nữa, ngủ yên.

Bạch Cơ đến bên Lôi Nghiêu, quỳ xuống cẩn thận quan sát đôi tay của , suy nghĩ điều gì đó. Một lúc , mắt Bạch Cơ sáng lên, dường như hiểu điều gì nhưng gương mặt nàng trở nên vô cùng nghiêm trọng.

"Hóa !"

"Bạch Cơ phát hiện ?"

Bạch Cơ bí ẩn, : "Hiên Chi nên tự suy nghĩ, tự phát hiện, đừng luôn mong đợi cho ngươi câu trả lời."

Nguyên Diệu bĩu môi : "Tiểu sinh là , ngươi là rồng, nhiều việc sức thể , tiểu sinh nghĩ ."

Bạch Cơ : "Chờ Lôi tỉnh , Hiên Chi sẽ thôi." Nguyên Diệu bĩu môi, đành chờ Lôi Nghiêu tỉnh .

Bạch Cơ đặt cái bình sứ màu xám ở góc của tủ trưng bày bảo vật.

Lôi Nghiêu trong giấc ngủ vẫn cau mày, thần sắc đau khổ.

Nguyên Diệu cảm thấy thời gian Lôi Nghiêu hẳn suôn sẻ, vì so với đầu gặp ở yến tiệc Xuân Cầm ở phủ Thái Bình, Lôi Nghiêu gầy gò tiều tụy nhiều, tóc mai còn vài sợi bạc.

Lôi Nghiêu ngủ nửa canh giờ thì tỉnh dậy.

Lôi Nghiêu nhả viên đá giải rượu , tinh thần hơn chút, xung quanh, Bạch Cơ và Nguyên Diệu, thần sắc mơ hồ.

Bạch Cơ : "Lôi cuối cùng cũng tỉnh ."

Lôi Nghiêu mơ hồ : "Ta đang ở thế ?"

Bạch Cơ : "Phiêu Miểu các."

Lôi Nghiêu lẩm bẩm: "Ta chỉ vì trong lòng uất ức, đến chợ Tây uống chút rượu, Phiêu Miểu các ?"

Bạch Cơ : "Người duyên tự nhiên sẽ bước Phiêu Miểu các."

Lôi Nghiêu quỳ bên bàn ngọc xanh, thần sắc mơ hồ.

Bạch Cơ : "Lôi điều gì khổ não khó hiểu thì cứ ."

Lôi Nghiêu cau mày, : "Ngươi từng , Phiêu Miểu các thể thực hiện bất kỳ nguyện vọng nào, đúng ?"

Bạch Cơ ánh mắt sâu xa, : " . Ngươi nguyện vọng gì?"

Lôi Nghiêu đưa tay , đau khổ : "Ta tháo chiếc nhẫn ." Nguyên Diệu kinh ngạc, lòng đầy tò mò.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-4-quyen-diem-phu/chuong-11-doan-chi-dut-ngon-tay.html.]

Bạch Cơ hỏi: "Rốt cuộc chuyện ?"

Lôi Nghiêu thần sắc tuyệt vọng, bắt đầu kể .

"Chuyện bắt đầu từ cụ tổ của ..."

Cụ tổ của Lôi Nghiêu, Lôi Âm, từng ở trong núi Nga Mi gặp một yêu quái tên là Lang và lập một giao ước. Lang đưa cho Lôi Âm tinh phách của Thái t.ử Trường Cầm, giúp Lôi gia chế tạo đàn . Lôi Âm đồng ý đổi bằng ngón tay của con cháu Lôi gia. Từ đó, con cháu Lôi gia đều mất một ngón tay. Đồng thời, Lôi gia chế tạo nhiều cây đàn nổi tiếng khắp thiên hạ. Vì con cháu Lôi gia đều mất một ngón tay, ngoài ghen tỵ đồn đại rằng Lôi gia bán linh hồn cho yêu ma.

Về già, Lôi Âm, đang hưởng thụ giàu sang và danh tiếng, nghĩ đến việc con cháu đều mất một ngón tay, đời chỉ trích nên trong lòng hối hận.

Ông giữ lời hứa với Lang nữa.

Lôi Âm đến núi Thanh Thành tìm một cao nhân trừ yêu, phong ấn Lang và chôn bình phong ấn ở trong núi Nga Mi.

khi Lang phong ấn, con cháu Lôi gia sinh vẫn mất một ngón tay, sinh thiếu một ngón tay, trong quá trình lớn lên vì t.a.i n.ạ.n mà mất một ngón tay, đều cho rằng đó là lời nguyền của Lang.

Lôi Âm đến c.h.ế.t vẫn hiểu tại Lang còn mà lời nguyền vẫn còn.

"Khi sinh , hai tay đều nguyên vẹn, cha luôn lo lắng sẽ mất một ngón tay, để tránh cho khỏi Lang nguyền rủa, cha tìm đến Vu . Vu bói một quẻ, đến núi Nga Mi, xem Lang cụ tổ phong ấn thế nào. Vu và cha và chú đến núi Nga Mi, khi trở về chỉ còn Vu và chú . Chú rằng, thật Lang thoát khỏi phong ấn từ lâu, nên con cháu Lôi gia vẫn nguyền rủa. Vu phong ấn Lang một nữa, tiếc là trong quá trình giao đấu với Lang, cha may mất mạng trong miệng yêu quái. Vu và chú mang bình phong ấn Lang về Lôi gia, đặt tổ đình, lấy bài vị của cụ tổ để trấn áp. Vu với chúng rằng, để phá bỏ lời nguyền của Lang, đeo nhẫn Hỏa Luân. Vu , Lang nguyền rủa bốn đời Lôi gia, nhẫn Hỏa Luân đeo bốn năm, bốn tháng, bốn ngày, bốn canh giờ, lời nguyền mới thể vĩnh viễn biến mất. Từ đó, chỉ mà con cháu Lôi gia cũng sẽ thoát khỏi lời nguyền đứt ngón tay."

Lôi Nghiêu ngừng , cúi đầu đôi tay , run rẩy vì sợ hãi.

Nguyên Diệu khó hiểu hỏi: "Không nguyền rủa nữa, chẳng ?"

Lôi Nghiêu run rẩy : "Ta... ... phát hiện sự việc đơn giản như ... chú và Vu luôn hại . Ở đất Thục, từ khi đeo nhẫn Hỏa Luân, trong thành Gia Châu ba nữ nhân c.h.ế.t một cách kỳ lạ. Thành Gia Châu lớn, chuyện lan truyền ầm ĩ, cao nhân ở núi Thanh Thành rằng Lôi gia chuyện quỷ quái nhưng vì chứng cứ nên việc bỏ qua. Không chịu nổi lời đàm tiếu, , chú và Vu rời đất Thục dọn đến Trường An. Nửa năm đầu định cư ở Trường An, vài nha trong nhà cũng trúng tà phát điên, c.h.ế.t một cách kỳ lạ. Lúc đó nghi ngờ Vu nhưng chú lo lắng quá mức. Sau đó, trong nhà xảy chuyện gì nữa. Gần đây, trong lòng bất an lạ thường, thấy chú và Vu hành động kỳ quái, bèn bí mật theo dõi họ. Ta phát hiện trong phòng Vu một căn phòng bí mật, ông và chú đang chuyện yêu quái. Họ g.i.ế.c nhiều . Tối qua, thể ngủ , lén phòng bí mật, thấy chú và Vu đang phép thuật tà ác..."

Trong phòng bí mật, mười hai chiếc đầu lâu nến lung lay theo gió, đất vẽ những hình thù kỳ dị bằng chu sa, thoáng qua như một mạng nhện khổng lồ. Trận pháp bảy góc, ở trung tâm mỗi góc xếp theo hình Bắc Đẩu thất tinh là bảy viên ngọc đỏ, góc Tây Nam chỉ năm viên.

Vu Lãng đang múa hát trong trận pháp, những viên ngọc đỏ hiện lên từng gương mặt nữ nhân, những gương mặt mang vẻ sầu bi kinh sợ, tiếng và tiếng hét vang lên ngừng.

Lôi Nghiêu bất ngờ xông , Vu Lãng dừng múa hát, Lôi Toàn cũng ngạc nhiên.

Lôi Nghiêu tức giận chất vấn Lôi Toàn: "Chú, rốt cuộc đây là chuyện gì thế? Các đang ?" Lôi Toàn im lặng .

Vu Lãng cũng gì.

"Những... những... đều do các hại c.h.ế.t ?" Lôi Nghiêu trong trận pháp hồn nữ, vì sợ hãi và phẫn nộ mà run rẩy, cảm thấy đôi tay cũng đau đớn như đ.â.m xé.

Lôi Toàn phủ nhận, : "Đây là điều bất đắc dĩ, phá bỏ lời nguyền của Lôi gia, hiến tế bốn mươi chín hồn nữ. Ta nhưng buộc ." Lôi Nghiêu phẫn nộ, sợ hãi, chỉ Vu Lãng, : "Vu , những tưởng ông là một chính trực, giúp chú những việc tàn ác như thế ?"

Vu Lãng rũ mắt, : "Nhận tiền của , việc cho ."

Lôi Nghiêu trong lòng đau đớn, đột nhiên bắt đầu tháo chiếc nhẫn Hỏa Luân tay.

"Ta cần đôi tay nữa, các đừng hại nữa."

, chiếc nhẫn Hỏa Luân dường như kết nối với m.á.u thịt, Lôi Nghiêu đau đến đổ mồ hôi cũng thể tháo xuống.

Lôi Toàn vội vàng ngăn cản, : "Đến thời khắc cuối cùng , tùy tiện. Bây giờ giữ đôi tay vì ngươi, mà là vì cả Lôi gia. Đợi khi chuyện thành công, con cháu Lôi thị sẽ mất ngón tay nữa. Quan trọng hơn, chúng thể sở hữu tinh phách của Thái t.ử Trường Cầm lâu dài!" Nói câu cuối, mắt Lôi Toàn tràn đầy cuồng nhiệt.

"Không, , nhiều mạng như ... thể ngơ, đôi tay nữa." Lôi Nghiêu chấp nhận, kiên quyết tháo chiếc nhẫn tay, ngón tay vì cào cấu mà m.á.u đỏ tràn .

Lôi Toàn tức giận quát: "Vu ! Ông còn đó ?!" Vu Lãng vung tay áo, Lôi Nghiêu như một cú đ.á.n.h đầu, ngất .

"Khi tỉnh dậy là sáng hôm nay, đang trong phòng đàn của . Chú canh chừng bên giường, khuyên bảo lâu, rằng ông cũng hại nhưng vì tương lai của Lôi thị nên như . Chuyện đến nước , dù từ bỏ đôi tay thì những nữ nhân đó cũng cứu nữa, ông bảo nghĩ đến cha Lang g.i.ế.c c.h.ế.t, nghĩ đến nhân Lôi thị ở Gia Châu. Trong lòng uất ức nên ngoài đến quán rượu ở chợ Tây uống nhiều, Phiêu Miểu các." Nguyên Diệu trong lòng kinh ngạc và phẫn nộ, cảm thấy những việc Lôi Toàn và Vu Lãng thật đáng sợ.

Bạch Cơ : "Sống chung một mái nhà, Lôi phát hiện Vu Lãng và chú cấu kết với Hồng Bốc, việc bắt hồn nữ ?"

Lôi Nghiêu đau khổ lắc đầu, : "Không . Khi mới dọn đến Trường An, mấy hầu trong nhà lượt phát điên và c.h.ế.t, giống như chuyện xảy ở Gia Châu, từng nghi ngờ nhưng ngờ là họ . Hầu hết thời gian đều tự nhốt trong phòng đàn, hoặc chăm chú nghiên cứu cổ thư, từng quan tâm đến việc họ . Nếu , chắc chắn sẽ ngăn cản họ. Những cô nương đó đều là sinh mạng vô tội! Nếu thể sớm nhận và ngăn chặn chuyện thì bao."

Bạch Cơ nở một nụ mơ hồ, : "Lôi , ngươi thực sự quyết định tháo chiếc nhẫn Hỏa Luân ? Dù , theo lời chú ngươi, đây là vì tương lai của Lôi thị, hơn nữa bắt bao nhiêu hồn nữ, chỉ còn một bước nữa là thành công, ngươi đành lòng từ bỏ ?"

Ánh mắt Lôi Nghiêu rõ ràng, kiên quyết : "Nếu sự thật, thể sẽ mù quáng để họ điều khiển. bây giờ sự thật, ít nhất vẫn còn lương tâm nên thể vì , vì Lôi thị mà hy sinh sinh mạng vô tội. Ta tin rằng con cháu cũng là chính trực lương thiện, nếu ngón tay giữ nhờ cách , chắc chắn cũng sẽ yên tâm sống cả đời. Ngón tay của con cháu Lôi thị mất vì lời hứa của tổ tiên, hứa thì giữ lời. Đây là mệnh của con cháu Lôi thị. Ta quyết định , thà giữ đôi tay . Nếu tháo chiếc nhẫn, xin hãy chặt đứt đôi tay của ."

Nguyên Diệu giật , đối với thợ thủ công, đôi tay còn quý hơn mạng sống. Lôi Nghiêu trẻ tuổi, danh tiếng đang lên, nếu mất đôi tay thì cuộc đời thợ đàn của coi như chấm dứt. Đối với , chắc chắn đưa quyết định lớn.

Bạch Cơ , : "Thời , chính trực nguyên tắc như Lôi nhiều. Nếu tổ tiên của ngươi cũng phẩm chất như ngươi thì sẽ gây rắc rối khiến con cháu suýt mất tay hết cả."

Lôi Nghiêu ngạc nhiên, : "Câu nghĩa là ?"

Nguyên Diệu cũng cảm thấy lời của Bạch Cơ dường như ẩn ý, trong lòng tò mò.

Bạch Cơ chuyển giọng, : "Lôi , chiếc nhẫn Hỏa Luân đeo bao lâu ?"

Lôi Nghiêu : "Bốn năm bốn tháng hai ngày. Tối mai là lúc Vu phép tháo nhẫn. Tháo nhẫn xong, tay sẽ giữ , con cháu Lôi thị cũng mất ngón tay nữa."

Khi câu cuối, giọng Lôi Nghiêu đầy bi thương. Hắn vốn ngây thơ nghĩ rằng chỉ cần đeo nhẫn là phá lời nguyền, ngờ còn cần bốn mươi chín hồn nữ. Bình thường, đôi tay đau đớn vì chiếc nhẫn, thậm chí dần trở nên xí lột da, đều thể chịu đựng. Chỉ thể chịu nổi, Lôi Toàn và Vu Lãng tàn nhẫn, hại vô tội như thế.

Bạch Cơ , : "Còn kịp. Tuy nhiên, câu cuối cùng của Lôi sai." Lôi Nghiêu bối rối hiểu.

Bạch Cơ : "Chiếc nhẫn Đoạn Chỉ thể tháo xuống. Sau tối mai, ngươi sẽ c.h.ế.t vật tế, từ đó con cháu Lôi thị chỉ mất ngón tay mà còn mất cả đôi tay."

 

Loading...