Phiêu Miểu 3 - Quyển Thiên Chỉ - Hồi 3: Tụ Bảo Bồn - Chương 1: Bác Thiết

Cập nhật lúc: 2026-03-06 06:30:14
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mùa hè nóng bức, mặt trời che khuất bầu trời.

Bạch Cơ rảnh rỗi việc gì một bộ y phục mát mẻ mới, bèn cùng Nguyên Diệu đến Phù Vũ Cư định xem loại lụa nào ý .

Phù Vũ Cư cũng ở chợ Tây, là một tiệm lụa nổi tiếng kiêm may sẵn. Ông chủ của Phù Vũ Cư họ Chu, tên gì thì quên, chỉ gọi ông là Chu Bác Thiết*. Tại gọi ông là Chu Bác Thiết? Vì ông quá keo kiệt, quá bủn xỉn. Chim nhạn bay qua mắt ông cũng nhổ một chiếc lông. Trên một cây kim may, ông cũng thể lột sắt , Đừng đến việc g.i.ế.c một con gà, ông cũng móc mấy hạt ngũ cốc tiêu hóa trong bụng nó.

*bác là bóc trong bóc lột, thiết là sắt

Vì Chu Bác Thiết quá keo kiệt nên giữ , Phù Vũ Cư thường xuyên , phần lớn thời gian chỉ Chu Bác Thiết và thê t.ử của ông, Chu Trần Thị, quản lý cửa hàng. Chu Trần Thị cũng chịu tính keo kiệt của Chu Bác Thiết, thường xuyên khuyên nhủ ông, nhưng mấy chục năm mà chẳng tác dụng gì.

Dù Chu Bác Thiết keo kiệt nhưng phu thê ông tay nghề may y phục tinh xảo, vải lụa trong cửa hàng cũng đầy đủ, nên việc buôn bán vẫn khá . Bạch Cơ thường đến mua, còn là khách quen của Phù Vũ Cư.

Khi Bạch Cơ và Nguyên Diệu bước Phù Vũ Cư, Chu Bác Thiết đang hò hét mắng một tên nhóc mặt mày vàng vọt gầy yếu. Hóa tối qua tên nhóc khi thu dọn đồ thắp đèn dầu, hao hụt nửa lạng dầu Chu Bác Thiết phát hiện.

Chu Bác Thiết xót dầu đèn, gào lên: "Ngươi sống nữa ? Ta bao nhiêu , buổi tối thắp đèn, tốn dầu! Cần soi đồ gì thì trời trăng đó, trăng thì đom đóm. Ta mặc cho sương lạnh ngoại ô bắt một lồng đom đóm là để dùng đèn. Có đom đóm thì còn cần gì đèn nữa? Ta thuê ngươi đến là để việc chứ để phá nhà!"

Tên nhóc Vương Nguyên Bảo cúi đầu yên, dám lên tiếng.

Chu Trần Thị vọng từ trong phòng: "Đừng đến cái lồng đom đóm của ông nữa! Ông keo kiệt đến nỗi cho đom đóm uống nước, ăn thức ăn nên c.h.ế.t hết một nửa . Dùng nó soi đồ đưa tay còn thấy rõ mấy ngón."

Chu Bác Thiết : "Đom đóm còn cần ăn uống ?! Ngươi sống nữa ? Ta bắt chúng để đèn chứ để phá nhà!"

Chu Trần Thị buồn rầu : "Mấy ngày nay trăng non ánh trăng, mấy bộ y phục của khách gấp rút thành trong đêm, ông cho thắp đèn thì việc hả?"

Chu Bác Thiết : "Tối nay bà sang nhà bà Hoàng hàng xóm mượn đèn việc, ngoại ô bắt đom đóm."

Chu Trần Thị thì mỉa mai: "Đi ngoại ô một chuyến, nhiều đường như , mòn bao nhiêu đế giày? Quá phá nhà!"

Chu Bác Thiết : "Phu nhân đúng. Ta sẽ chân ."

Chu Trần Thị tức nghẹn.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu thấy cuộc cãi vã của nhà họ Chu, một gian xảo, một thì đen mắt.

Thấy Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến, Chu Bác Thiết đổi khuôn mặt tươi đón: "Bạch Cơ cô nương đến , gần đây nhiều lụa mới đến, ngươi xem loại nào mắt ?"

Bạch Cơ : "Đi cả đoạn đường , trời nắng gắt nên mệt, nghỉ một lát xem cũng muộn."

Chu Bác Thiết mời Bạch Cơ và Nguyên Diệu trong, dặn Vương Nguyên Bảo pha .

Vương Nguyên Bảo nhận lệnh pha nhưng Chu Bác Thiết kéo , hạ giọng, bí mật : "Chỉ dùng một lá thôi, đừng dùng nhiều quá." Vương Nguyên Bảo khóe miệng giật nhẹ, cúi đầu xuống .

Tai Bạch Cơ thính nên vẫn thấy, cô phe phẩy quạt mẫu đơn, : "Dùng một lá gì, quá lãng phí, nửa lá là đủ ." Chu Bác Thiết thấy thì đồng tình, vội vàng đuổi theo Vương Nguyên Bảo: "Bạch Cơ cô nương thật cách sống! Nguyên Bảo chỉ dùng nửa lá thôi! Đừng dùng nhiều quá! Lãng phí!"

Bạch Cơ thảnh thơi xuống, môi nở một nụ gian xảo. Nguyên Diệu đối diện Bạch Cơ, khóe miệng giật nhẹ.

Không lâu , Chu Bác Thiết tự tay bưng hai cốc lên. Ông đặt hai chiếc cốc sứ trắng mặt Bạch Cơ và Nguyên Diệu: "Mời hai vị dùng ."

Nguyên Diệu liếc , quả nhiên trong cốc chỉ nửa lá nổi lên.

Bạch Cơ đưa tay cầm cốc , như bỏng, bất ngờ buông tay, chiếc cốc sứ rơi xuống đất "choang" một tiếng, vỡ tan.

Chu Bác Thiết thấy thì kinh hoảng kêu lên: "Ôi trời ơi! Cốc của !"

Bạch Cơ xin : "Trời nóng tay trơn, cẩn thận vỡ bảo vật của ông, xin ."

Chu Bác Thiết những mảnh sứ vỡ đất, thở dài than thở: "Thật lãng phí! Chiếc cốc nhà họ Chu chúng thể dùng cho bảy đời đó. Bạch Cơ cô nương vỡ bảo vật của , bồi thường."

Bạch Cơ nhẹ: "Nhà kho của Phiêu Miểu các thiếu bảo vật. Mời ông chủ Chu đến Phiêu Miểu các tùy ý chọn một món, coi như bồi thường."

Chu Bác Thiết Phiêu Miểu các nhiều bảo vật giá trị, Bạch Cơ cho ông tùy ý chọn bèn cho rằng đây là cơ hội để lợi dụng. Sợ Bạch Cơ đổi ý định ông lập tức Phiêu Miểu các.

Bạch Cơ đồng ý, chọn lụa y phục mới nữa mà dẫn Chu Bác Thiết và Nguyên Diệu về Phiêu Miểu các.

Phiêu Miểu các.

Con mèo đen nhỏ bàn ngọc xanh, lông đen nửa ướt nửa khô, nó bực bội chằm chằm một chiếc ly hoa sen sứ màu lục bích.

Chiếc ly hoa sen sứ màu lục bích yên lặng đặt bàn ngọc xanh, nước bên trong đổ ngoài. Thời tiết nóng bức, Ly Nô định pha một ly mát cho Bạch Cơ giải nhiệt. Gần đây Bạch Cơ tìm thấy chiếc ly hoa sen sứ màu lục bích trong kho, vì mùa hè hợp với hoa sen nên dùng nó trong suốt mùa hè. chiếc ly hoa sen sứ màu lục bích kiêu căng, tính tình khó chịu, khi Bạch Cơ thì dám gì, nhưng khi Bạch Cơ ở đó thì nó hoặc chê nước quá nóng, hoặc chê nước quá lạnh, hoặc chê lá là loại thượng hạng, luôn chịu để yên cho nước . Ly Nô bực , mấy đập vỡ nó nhưng đều Nguyên Diệu khuyên can.

"Ngươi còn thế nào nữa? Ta bằng tím ngon !" Mèo đen bực bội với chiếc ly hoa sen sứ màu lục bích.

Chiếc ly hoa sen sứ màu lục bích lắc nhẹ, vẻ khinh thường, đổ hết nước còn ngoài, : "Ta là báu vật từ sứ Bích Không Diêu, tím nhỏ bé đó xứng với ? Chỉ Mông Đỉnh thượng hạng mới xứng đáng với sự cao quý của ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-3-quyen-thien-chi/hoi-3-tu-bao-bon-chuong-1-bac-thiet.html.]

Mèo đen tức giận : "Trà Mông Đỉnh uống hết , còn nữa."

"Thế thì mua." Chiếc ly hoa sen sứ màu lục bích lệnh.

Mèo đen giận dữ cầm chiếc ly lên định đập, chiếc ly hoảng hốt kêu: "Cứu mạng! Mèo đen định g.i.ế.c ly ! Mèo đen định g.i.ế.c ly !"

Mèo đen và chiếc ly hoa sen sứ màu lục bích đang ầm ĩ, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Chu Bác Thiết đến.

Mèo đen ngẩn , dựng tai ngóng, chiếc ly hoa sen sứ màu lục bích nhân cơ hội chạy ngoài. Mèo đen hoảng hốt vội vàng đuổi theo: "Đừng chạy lung tung! Hình như khách!"

Chu Bác Thiết bước Phiêu Miểu các, quanh thì thấy kệ hàng đầy những báu vật quý giá chói mắt ông. Những thứ như vàng bạc ngọc ngà, Chu Bác Thiết còn nhận , nhưng nhiều thứ khác ông từng thấy, cũng từng , nhận .

Chu Bác Thiết đến hoa mắt chóng mặt, nhân cơ hội chọn một món bảo vật giá trị nhất, nhưng món nào là giá trị nhất. Ông ngước quanh, đầu óc suy nghĩ nhanh khổ sở, chỉ mong thể đem tất cả bảo vật .

Bạch Cơ đảo mắt lia lịa nhin Chu Bác Thiết, đôi môi đỏ nhếch lên một nụ gian xảo.

Lúc , chiếc ly hoa sen sứ màu lục bích chạy từ trong ngoài.

Bạch Cơ tinh mắt thấy chiếc ly hoa sen sứ màu lục bích chạy phương hướng, bèn xoay dùng khăn lụa mỏng trùm lấy nó.

Ly Nô chạy , thấy chiếc ly hoa sen sứ màu lục bích trùm thì kêu meo meo hai tiếng.

Chu Bác Thiết chỉ lo ngắm những báu vật quý giá xung quanh, để ý đến sự khác lạ.

Bạch Cơ cúi nhặt chiếc ly hoa sen sứ màu lục bích lên, : "Sao chiếc ly rơi xuống đất? May mà vỡ. Nguyên Diệu, chiếc ly quá nghịch ngợm, dùng nữa, cất nó kho ."

"Vâng." Nguyên Diệu nhận chiếc ly hoa sen sứ màu lục bích từ tay Bạch Cơ, đáp.

Chiếc ly hoa sen sứ màu lục bích hài lòng nhưng dám lên tiếng phản đối, nó giãy giụa trong tay Nguyên Diệu về kho.

Nguyên Diệu giữ chặt chiếc ly hoa sen sứ màu lục bích để nó chạy thoát, lên tầng hai cất kho.

Nguyên Diệu đến cửa kho, mở cửa, giữ chặt chiếc ly hoa sen sứ màu lục bích .

Trong kho tĩnh lặng và yên tĩnh, bụi mỏng trôi nổi trong ánh nắng ngưng đọng thời gian, ngưng đọng dòng chảy năm tháng. Một hàng giá gỗ đó chứa đựng các vật cổ xưa, một trong bụi, một phong ấn trong hộp dán bùa.

Nguyên Diệu dọc theo lối , đến chỗ đặt các dụng cụ như cốc, bát, đĩa, đặt chiếc ly hoa sen sứ màu lục bích lên kệ.

Chiếc ly hoa sen sứ màu lục bích vui, với Nguyên Diệu: "Ta sai chuyện gì, Bạch Cơ nhốt ở nơi tăm tối c.h.ế.t chóc ?"

Nguyên Diệu : "Hôm nay ngươi suýt khách sợ hãi, chắc chắn Bạch Cơ tức giận. Thôi thì ngươi nghỉ ngơi vài ngày, chờ Bạch Cơ hết giận đem ngươi dùng."

Chiếc ly hoa sen sứ màu lục bích buồn bã : "Cũng chỉ thể như , tất cả là tại con mèo đen đáng ghét đó!"

Nguyên Diệu khuyên nhủ chiếc ly hoa sen sứ màu lục bích vài câu mới cáo từ về.

Trong kho hàng yên tĩnh và tối tăm, chiếc ly hoa sen sứ màu lục bích ủ rũ kệ gỗ, tâm trạng .

Đột nhiên, một nắm đ.ấ.m xuất hiện mặt nó, chiếc ly hoa sen sứ màu lục bích lên, thấy một thiếu niên mặc quần áo rách nát. Thiếu niên xinh xắn, đôi mắt sáng ngời.

Thiếu niên nháy mắt với chiếc ly hoa sen sứ màu lục bích, : "Đừng buồn nữa, tặng ngươi một thứ ho."

Thiếu niên mở nắm tay , trong tay xuất hiện một viên đạn vàng.

Trong kho hàng tối tăm, viên đạn vàng tỏa ánh sáng rực rỡ.

Chiếc ly hoa sen sứ màu lục bích ném viên đạn vàng lòng đèn, lắc lắc vài cái, vẫn vui.

Thiếu niên đảo mắt, đưa nắm tay đến mặt chiếc ly hoa sen sứ màu lục bích, mở , trong lòng bàn tay thêm một viên ngọc trai lớn.

Thiếu niên ném viên ngọc trai lớn lòng ly, chiếc ly hoa sen sứ màu lục bích lắc lắc , viên đạn vàng và viên ngọc trai lớn va , phát âm thanh êm tai.

Chiếc ly hoa sen sứ màu lục bích tâm trạng khá hơn một chút, với thiếu niên: "Tiểu Thông, ngươi ở trong kho hàng bao năm thấy buồn chán ?"

Thiếu niên xuống đất, chống cằm : "Cũng khá buồn chán. giống ngươi, cách vài năm còn thể ngoài rót cho Bạch Cơ, còn thì chẳng tác dụng gì, chỉ thể ở trong kho hàng tự trò ảo thuật để giải khuây."

Chiếc ly hoa sen sứ màu lục bích thì bật : "Lần chọc giận Bạch Cơ, chắc chắn nàng sẽ cho ngoài nữa. Ta mong ước gì khác, chỉ mong chơi ngoài một mùa hè. Tiểu Thông, nể tình chúng hàng xóm bao năm, ngươi cầu xin Bạch Cơ giùm nhé."

Tiểu Thông chiếc ly hoa sen sứ màu lục bích đang buồn bã, thấy nó thật đáng thương, : "Được . Ta sẽ thử."

 

 

Loading...