Phiêu Miểu 3 - Quyển Thiên Chỉ - Hồi 1: Bạch Ngọc Kinh - Chương 1: Đà Điểu

Cập nhật lúc: 2026-03-06 06:29:55
Lượt xem: 24

Gió xuân thổi nhẹ qua mặt, hoa hạnh rơi đầy đầu.

Nguyên Diệu xách một chiếc lồng chim tinh xảo bước đường Trường An đầu xuân. Gần đây, Trường An đang nổi lên một trào lưu ngắm chim, đến tận phường Bình Khang để đưa con chim Oanh cổ đỏ* thể hót một ca kỹ nổi tiếng.

* nguyên gốc là hồng điển hầu, dịch là Oanh cổ đỏ: Một loài chim ăn sâu cảnh, còn gọi là "hồng hầu", "điển hầu", "hồng hầu ca kỳ", "hồng cổ", "dã kỳ", là loài chim quý trong lồng của Trung Quốc.

Phường Bình Khang còn gọi là "Bình Khang Lý", ở phía đông bắc phồn hoa và náo nhiệt nhất của Trường An, nơi đây đầy rẫy các tửu lâu, quán rượu, rạp hát, thanh lâu và sòng bạc, ca vũ kỹ nghệ hầu như đều tập trung ở đây.

Nguyên Diệu đến một nhạc phường tên là "Ôn Nhu Hương" để đưa Oanh cổ đỏ cho ca kỹ. Sau khi giao dịch rõ ràng, chuẩn về. Khi bước đến sân vườn thì một ông lão bán chim hạc tiên dẫn theo một đàn chim hạc đến "Ôn Nhu Hương" để bán.

Mụ tú bà thấy chim hạc tiên sinh động, ý mua để trang trí sân vườn, bèn thương lượng giá cả với ông lão. Một ca kỹ đang tập luyện ca vũ thấy chim hạc tiên, bèn chạy sân vườn hóng chuyện.

Nguyên Diệu đám đông chặn , một lúc lâu cũng "Ôn Nhu Hương". Hắn bao giờ thấy chim hạc sống, cũng vội về, nên cũng trong đám đông hóng chuyện.

Có tổng cộng năm con hạc tiên, mỗi con đều một buộc dây chân, nối thành một chuỗi. Chúng cao một mét, dáng vóc thanh thoát và đẽ, khí chất cao khiết như tiên.

Cổ, má và cổ của hạc tiên đều màu nâu đậm, bộ lông trắng như tuyết bao phủ , lông cánh đen dài cong thành hình cung, phủ lên lông cánh trắng.

Đôi mắt linh hoạt và long lanh của hạc tiên yên xung quanh, mỏ dài phát âm thanh "Gr... gr..."

Tuy nhiên, con chim cuối cùng khác với bốn con đó, nó hình lớn hơn hạc tiên, dáng vóc béo mập và ngộ nghĩnh, bộ lông nâu rối bù. Nó một cái đầu tròn, cổ dài lông, chân hai ngón.

Mụ tú bà chê ông lão đòi giá quá cao, phe phẩy quạt hoa : "Bốn con hạc tiên, ông đòi năm mươi lượng bạc là quá đắt. Hôm , 'Trường Tương Tư' ở đối diện mua một đôi công Ấn Độ, chỉ tốn mười lượng bạc thôi."

Ông lão : "Những con công màu mè đó so với hạc tiên cao khiết? Quan lớn yêu thích là vì phẩm vị cao nhã, bà mua hạc tiên là để đảm bảo kinh doanh thịnh vượng. Lão phu chỉ bốn con hạc tiên, mà là năm con, giá rẻ ."

Mụ tú bà liếc hạc tiên, nhíu mày : "Làm gì năm con hạc tiên? Rõ ràng là bốn con."

Ông lão : "Lão phu tuy chữ nhưng vẫn đếm, sợi dây rõ ràng đang buộc năm con chim mà."

Mụ tú bà bĩu môi, : "Một sợi dây buộc năm con chim thì đúng, nhưng con chim ngốc cuối cùng đó công nhận là hạc tiên."

Ông lão con chim thứ năm, ngạc nhiên : "Nó là hạc tiên ?"

Mụ tú bà nghĩ rằng ông lão dùng con chim quái đản để giả mạo hạc tiên lừa tiền, châm biếm : "Nếu nó là hạc tiên thì ông lão là thần tiên ."

Mọi rộ lên.

Trong đám đông, một đầu bếp Tây Vực : "Ông lão, đó là đà điểu*. Lấy đà điểu giả mạo hạc tiên để bán, ông tiền đến phát điên coi tất cả chúng mù hả?"

* Đà điểu: Theo "Sử Đường, truyện Đột Quyết" ghi chép: Năm Vĩnh Chinh nguyên niên (năm 650 Công nguyên), nước Đột Quyết dâng con chim lớn, cao bảy thước, màu đen, chân giống lạc đà, đập cánh mà , mỗi ngày ba trăm dặm, thể ăn sắt, dân gian gọi là đà điểu.

Đà điểu nhạo bèn rụt đầu cánh, dường như buồn bã.

Ông lão đà điểu, khỏi sững sờ, như thể bừng tỉnh từ giấc mơ, ông kêu lên: "Lại là con quái vật ! Nó luôn tự cho là hạc tiên! Khi lão phu bắt hạc tiên, nó nhiều trộn lẫn hạc tiên. Khi lão phu bán hạc tiên nó dùng ảo giác mê hoặc lão phu, trộn lẫn hạc tiên để bán, nào cũng phát hiện, lão phu mất mặt, cản trở việc kinh doanh của lão phu!"

Ông lão tức giận dùng roi trong tay đ.á.n.h đà điểu. Đà điểu vội vàng tránh né, nhưng ông lão hung hăng chịu buông tha. Đà điểu vụng về kịp né tránh nên đ.á.n.h mấy cái. Roi đ.á.n.h mạnh đà điểu, nó yếu ớt vỗ cánh phát vài tiếng kêu đau đớn.

Mọi thấy ông lão đ.á.n.h đà điểu thì cảm thấy buồn , đều lớn.

Nguyên Diệu chịu bèn chạy đến chắn giữa ông lão và đà điểu, : "Xin ông đừng đ.á.n.h nó nữa!"

Ông lão giận dữ : "Nó là chim của lão phu, lão phu thích đ.á.n.h thế nào thì đ.á.n.h thế đó. Lão phu sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t nó bán nó cho tửu lâu món ăn."

Đà điểu nước mắt đầm đìa, vô cùng sợ hãi, nó rụt đầu cánh, vẻ mặt như phó mặc cho phận.

Nguyên Diệu đành lòng với ông lão: "Ông giá , sẽ mua nó."

Ông lão Nguyên Diệu , mắt sáng lên, đưa giá trời: "Mười lượng bạc. Dù nó xí và vụng về nhưng là loài chim thường gặp, hơn nữa kích thước của nó lớn, giá mới bán."

Nguyên Diệu cầm ba mươi lượng bạc nhận khi đưa con Oanh cổ đỏ cho ca kỹ. Hắn lấy mười lượng đưa cho ông lão mua đà điểu. Mọi đều cho rằng Nguyên Diệu quá ngốc, bỏ mười lượng bạc mua một con chim lớn ngốc nghếch, nên bàn tán xôn xao.

Nguyên Diệu dắt con đà điểu thương rời khỏi "Ôn Nhu Hương", chán nản bước khỏi phường Bình Khang. Hắn lo lắng, tự ý lấy mười lượng bạc để mua, lúc giải thích với Bạch Cơ đây?!

Ở một ngã ba, Nguyên Diệu tháo dây buộc đà điểu, thả nó : "Ngươi tự . Sau đừng giả hạc tiên nữa."

Nói xong Nguyên Diệu bèn rời .

Đà điểu mở to đôi mắt tròn xoe bóng dáng tiểu thư sinh rời .

Một lát , đà điểu đột nhiên nhấc chân chạy nhanh về phía tiểu thư sinh, theo .

Nguyên Diệu phát hiện đà điểu theo , đuổi vài cũng đuổi , đành dẫn nó về Phiêu Miểu các.

Phiêu Miểu các.

Một con mèo đen lười biếng quầy, ăn khô cá thơm uống rượu La Phù Xuân trong chiếc chén sứ xanh, thoải mái và thư thái.

Khi Nguyên Diệu dẫn đà điểu bước Phiêu Miểu các, Ly Nô hét lên: "Meo! Mọt sách ngốc, ngươi mua con lạc đà về gì?! Phiêu Miểu các chỗ để nuôi gia súc ."

Nguyên Diệu : "Không lạc đà, mà là đà điểu. Nó là chim."

Đà điểu cúi đầu hổ.

Thấy Ly Nô uống rượu giữa ban ngày, Nguyên Diệu nhịn : "Ly Nô lão , tửu lượng của ngươi càng ngày càng lớn. Ban ngày cũng uống, nếu uống say thì việc ? Ngươi việc, cũng Bạch Cơ trừ lương với ngươi."

Ly Nô say, má ửng hồng, : "Hehe, mọt sách ngốc ngươi siêng năng một chút, hết việc của thì sẽ chủ nhân trừ lương đúng ? Trong bếp còn một ít củi chẻ, mọt sách ngốc nhanh chẻ củi ."

Nguyên Diệu tức giận : "Ta Phường Bình Khang đưa Oanh cổ đỏ cho ngươi , hôm nay sẽ thêm việc gì nữa, dù cả hai chúng đều nhận lương."

"Mọt sách ngốc tính toán chi li ghê. Năm ngoái khi ngươi bệnh mấy ngày, tất cả việc của ngươi, còn sắc t.h.u.ố.c cho ngươi hai một ngày. Ta kêu ca một lời, từ sáng sớm đến tối mịt, việc kêu ca gì."

Nguyên Diệu cãi , đành : "Ừ. Ly Nô lão bệnh."

"Say rượu cũng là một loại bệnh mà."

Chén sứ xanh cạn, mèo đen đưa móng vuốt lấy hũ rượu.

nó bất ngờ chạm .

Mèo đen , phát hiện hũ rượu di chuyển, đà điểu từ lúc nào bước đến, vùi đầu hũ rượu uống ừng ực.

Mèo đen giận dữ, nhảy lên tóm đà điểu: "Tên ngốc to xác , dám uống trộm rượu của ?!"

Đà điểu hoảng sợ, bỏ chạy.

Hũ rượu mỏ đà điểu va , đầu nó hũ rượu phủ kín. Đà điểu đội hũ rượu chạy, mắt tối đen như mực, thấy gì, loạng choạng chạy về phía hậu viện.

Ly Nô và Nguyên Diệu vội vàng đuổi theo đà điểu.

Cỏ xuân tươi , xanh mướt như thảm.

Bạch Cơ mặc một chiếc váy lụa trắng họa tiết mây nước, khoác khăn choàng màu ánh trăng. Nàng búi tóc nửa đầu, tóc cài một chiếc trâm vàng khảm ngọc xanh. Nàng cầm một chiếc cuốc nhỏ trong đám cỏ, đang gì.

Đà điểu đội hũ rượu đầu, lao thẳng Bạch Cơ từ phía , nàng ngã xuống đất, giẫm qua lưng và đầu nàng đ.â.m cây đào bên cạnh giếng cổ.

"Rầm..." hũ rượu vỡ nát, đà điểu cũng ngã xuống, hai chân chổng lên trời, bất tỉnh nhân sự.

Nguyên Diệu và Ly Nô mái hiên cảnh tượng bất ngờ , một kinh ngạc bịt miệng, một giơ móng vuốt che mắt.

Bạch Cơ cỏ một lúc lâu động đậy.

Nguyên Diệu và Ly Nô , vội vàng chạy đến bên Bạch Cơ nhúc nhích.

Nguyên Diệu đỡ Bạch Cơ lên, mới phát hiện sắc mặt nàng tái nhợt, lạnh như băng.

Ly Nô đưa móng vuốt thăm dò mũi Bạch Cơ, khỏi há hốc miệng : "Hình như, hết thở ."

Nguyên Diệu , vội đưa tay kiểm tra thở của Bạch Cơ, quả nhiên là thở. Chẳng lẽ nàng đà điểu giẫm c.h.ế.t .

Nguyên Diệu chảy nước mắt ròng ròng, buồn bã : "Bạch Cơ sống cả vạn năm c.h.ế.t, hôm nay một con đà điểu giẫm c.h.ế.t thế ?!"

Ly Nô cũng đau buồn, nước mắt lưng tròng đến bên giếng cổ, chuẩn nhảy xuống giếng để c.h.ế.t cùng chủ: "Chủ nhân , Ly Nô cũng sống nữa."

Nguyên Diệu vội vàng ngăn mèo đen , : "Ly Nô lão , xin đừng càn. Ít nhất chúng lo liệu hậu sự cho Bạch Cơ xong hãy chuyện khác."

Mèo đen chảy nước mắt, : "Cũng . Giao hậu sự của chủ nhân cho mọt sách ngốc ngươi, cũng yên tâm."

Nguyên Diệu lau nước mắt, : "Ta nên mua một cỗ quan tài ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-3-quyen-thien-chi/hoi-1-bach-ngoc-kinh-chuong-1-da-dieu.html.]

"Không cần mua quan tài, chủ nhân là thiên long nên thủy táng. Chúng đem t.h.i t.h.ể của chủ nhân Đông Hải thả biển."

Nguyên Diệu lo lắng : "Đông Hải cách Trường An hàng ngàn dặm, chúng mang ? Chỉ sợ tới Đông Hải thì t.h.i t.h.ể của Bạch Cơ phân hủy ."

Ly Nô nghĩ một lúc, : "Hay là chúng thiêu xác chủ nhân thành tro, mang tro cốt ?"

"Ý kiến ." Nguyên Diệu .

Ly Nô và Nguyên Diệu bếp mang củi , chất đống bên cạnh Bạch Cơ, chuẩn thiêu nàng thành tro.

Nguyên Diệu kiểm tra đà điểu ngất xỉu gốc cây đào, thấy nó chỉ ngất, thì yên tâm.

Ly Nô : "Thiêu luôn con chim ngốc ."

Nguyên Diệu : "Nó chỉ ngất thôi, c.h.ế.t mà."

Mèo đen nghiến răng : "Nó giẫm c.h.ế.t chủ nhân, nên chôn cùng chủ nhân."

Nguyên Diệu : "Nó cố ý. Xét cho cùng đều do Ly Nô lão uống rượu mà ."

Mèo đen : "Vì nên quyết định theo chủ nhân."

Nguyên Diệu rơi nước mắt. Nghĩ đến việc còn thấy Bạch Cơ nữa, cảm thấy đau lòng, trái tim như vỡ nát.

Nguyên Diệu và Ly Nô chất đủ củi xung quanh Bạch Cơ, lấy đá lửa , đang lúc chuẩn châm lửa thì Bạch Cơ đột nhiên dậy, nàng đưa tay che mặt, cả run rẩy.

"Bạch Cơ... thành xác sống ?!" Nguyên Diệu kinh ngạc, đá lửa rơi xuống đất.

Mèo đen nhảy lên, dùng móng vuốt vỗ gáy tiểu thư sinh, mắng: "Ngốc! Xác sống cái gì chứ? Là chủ nhân sống !!"

Nguyên Diệu ôm đầu, lẩm bẩm: "Xác sống và sống gì khác ..."

Mèo đen bước đến chỗ Bạch Cơ, rơi nước mắt : "Chủ nhân sống thật ..."

Nguyên Diệu thấy Bạch Cơ che mặt run rẩy thì lo lắng, : "Bạch Cơ, đầu ngươi chứ? Có cần mời đại phu ?"

Bạch Cơ buông tay xuống, ánh mắt sắc như điện quét về phía mèo đen và tiểu thư sinh.

Mèo đen và tiểu thư sinh hẹn mà cùng rùng , cảm thấy Bạch Cơ gì đó đúng.

"Chủ nhân chứ?"

"Bạch Cơ?"

Bạch Cơ đột nhiên vươn tay , tay trái túm lấy cổ áo tiểu thư sinh, tay bóp cổ mèo đen, nhấc họ lên, miệng phát giọng nam: "Mèo yêu, thư sinh, con rồng yêu đó ở ? Mau gọi nó , bản quốc sư việc khẩn cấp cần bàn!"

Nghe kỹ mới phát hiện, giọng phát từ miệng Bạch Cơ là của Quang Tạng.

Quang Tạng là quốc sư của Đại Đường, sống trong Đại Giác Quan ở Đại Minh Cung. Hắn là t.ử của Lý Thuần Phong, tinh thông huyền môn áo nghĩa, Võ Thái Hậu vô cùng trọng dụng, cũng ngàn yêu quỷ trong thành Trường An kính sợ. Tuy nhiên, Quang Tạng quá mê đắm thuật trường sinh, thích luyện đan hơn bắt yêu trừ quỷ. Vì uống nhiều đan d.ư.ợ.c rõ nguồn gốc nên tóc và lông mày của đều rụng sạch, còn thường Bạch Cơ lừa lấy bạc bằng t.h.u.ố.c trường sinh giả.

Lần Bạch Cơ đùa giỡn Quang Tạng, sợ đến trả thù nên bày kết giới trong Phiêu Miểu các khiến bao giờ tìm thấy . Hôm nay, Bạch Cơ biến thành Quang Tạng. Hoặc lẽ là Quang Tạng nhập ?!

"Con rồng yêu đó ở ? Nó ở ?!" Bạch Cơ hét lên bằng giọng của Quang Tạng.

"Ờ..."

"Ờm..."

Nguyên Diệu và Ly Nô gì.

Bạch Cơ lắc mạnh Nguyên Diệu và Ly Nô, dùng giọng thô kệch : "Mau gọi rồng yêu , thuật phi hồn tiêu hao nhiều thể lực, bản quốc sư chịu lâu!"

"Chủ nhân... ngoài ..." Mèo đen choáng váng đáp.

Bạch Cơ hét lên: "Nó ?!"

"Chắc là... một nơi gọi là Tây Thiên..." Nguyên Diệu choáng váng đáp.

Bạch Cơ thả tay, Ly Nô và Nguyên Diệu cùng ngã xuống đất.

Bạch Cơ lẩm bẩm: "Con rồng yêu đó Tây Thiên... Khi nó về, các ngươi với nó, bản quốc sư giam ở Bạch Ngọc Kinh, chịu đủ cực hình. Xét tình nghĩa quen , xin nó đến Bạch Ngọc Kinh cứu bản quốc sư... Các ngươi chắc chắn với nó... Trong những mà bản quốc sư , chỉ nó mới cứu bản quốc sư..."

Nước mắt đau khổ chảy xuống gương mặt trắng trẻo của Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô cảm thấy đó là Quang Tạng đang .

Mắt Bạch Cơ đột nhiên mắt trắng dã, co giật vài cái yếu ớt ngã xuống đất.

Một lúc , Nguyên Diệu và Ly Nô mới dám gần kiểm tra.

Mắt Bạch Cơ tái nhợt, lạnh lẽo, vẫn thở.

Nguyên Diệu và Ly Nô , đặt Bạch Cơ đống củi chuẩn thiêu thành tro.

Nguyên Diệu hỏi: "Ly Nô lão , xảy chuyện gì ?"

Ly Nô lắc đầu: "Không ."

Nguyên Diệu : "Bạch Ngọc Kinh là nơi nào?"

Ly Nô : "Trên trời."

Nguyên Diệu : "Nếu nhầm thì quốc sư Quang Tạng dường như giam ở Bạch Ngọc Kinh, và đang cầu cứu."

Ly Nô : "Chủ nhân c.h.ế.t , ai thèm quan tâm đến gã mũi trâu đó, để chôn cùng chủ nhân ."

Nguyên Diệu chuẩn châm lửa, Bạch Cơ đột nhiên dậy, mắt chằm chằm .

Nguyên Diệu kinh hãi: "Quốc sư Quang Tạng đến ?!"

Ly Nô vội vàng bò đất, lóc giải thích: "Quốc sư đại nhân, ngài nhầm , Ly Nô để ngài chôn cùng chủ nhân..."

Bạch Cơ đầu , ánh mắt bối rối Ly Nô và Nguyên Diệu, : "Ly Nô, Hiên Chi, các ngươi đang gì thế? Tại bên cạnh nhiều củi như ?"

Nguyên Diệu và Ly Nô thấy Bạch Cơ sống , vô cùng vui mừng, tươi rạng rỡ.

"Thật quá! Bạch Cơ sống !"

"Thật quá! Chủ nhân c.h.ế.t!"

"Chuyện gì xảy ? Sao gáy đau thế ..." Bạch Cơ đưa tay sờ gáy, phát hiện sưng lên một cục.

Nguyên Diệu và Ly Nô kể chuyện Bạch Cơ đà điểu húc ngã, dẫm lên đầu, và việc nàng Quang Tạng nhập để cầu cứu khi hôn mê.

Bạch Cơ bầu trời xanh, lẩm bẩm: "Bạch Ngọc Kinh..."

"Bạch Ngọc Kinh là nơi nào thế?" Nguyên Diệu tò mò hỏi.

Bạch Cơ : "Đạo gia sáu giới, ba mươi sáu tầng trời, Bạch Ngọc Kinh ở giới thứ năm của Ngọc Thanh Thiên."

Tiểu thư sinh ngây ngô trời, hiểu Bạch Cơ đang gì. hiểu đại khái, Bạch Ngọc Kinh chắc là một cung điện thần tiên xa xôi.

"Bạch Cơ, quốc sư Quang Tạng đang cầu cứu... ngươi sẽ đến Bạch Ngọc Kinh cứu chứ?"

"Không." Bạch Cơ chắc nịch.

"Tại ?"

"Đạo sĩ và phi nhân là kẻ thù trời sinh, Quang Tạng và cũng là kẻ thù. Hắn giam ở Bạch Ngọc Kinh về , thì càng cho ." Bạch Cơ tươi .

Nhớ sự bất lực và đau khổ của Quang Tạng khi cầu cứu, Nguyên Diệu cảm thấy đành lòng, : "Quốc sư Quang Tạng cầu cứu ngươi, chứng tỏ tin tưởng ngươi, coi ngươi là kẻ thù."

" coi là kẻ thù." Bạch Cơ .

"..." Nguyên Diệu nghẹn họng.

Xem , quốc sư Quang Tạng tự lo liệu lấy

 

 

Loading...