Phiêu Miểu 3 - Quyển Thiên Chỉ - Chương 9: Ván cờ quỷ quyệt
Cập nhật lúc: 2026-03-06 06:30:04
Lượt xem: 25
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Cơ liếc đống tóc trong hộp gỗ, bỗng một ý tưởng, đôi môi đỏ khẽ nở nụ kỳ dị: "Có cách ."
Bạch Cơ thổi một cái hộp gỗ, một lọn tóc của Quang Tạng bay lên. Những sợi tóc tung bay trong trung, tỏa ánh sáng rực rỡ, mỗi sợi tóc rơi xuống đất bèn biến thành một Quang Tạng.
Chẳng mấy chốc, trong Phiêu Miểu các chín mươi chín Quang Tạng đó.
Các Quang Tạng đồng loạt cúi chào Bạch Cơ, đồng thanh : "Chủ nhân."
Bạch Cơ : "Các ngươi hãy hái ngọc Hồng Anh đến các nhà giàu trong thành Trường An gõ cửa bán. Nói rằng đây là quả tiên hái từ trời xuống. Có thể kéo dài tuổi thọ cho khách lớn tuổi, da cho khách nữ trẻ tuổi. Mười lượng bạc một viên, mặc cả, ai mua thì bán, ai mua thì ép. Sau khi nhận bạc hãy mang về đây."
"Vâng, thưa chủ nhân." Các Quang Tạng nhận lệnh, nối đuôi .
Nguyên Diệu đầu óc mơ hồ, hiểu Bạch Cơ đang gì.
Bạch Cơ ung dung uống , mỉm .
Tiểu hồ ly vội vã chạy đến, mặt đầy vẻ kinh hãi.
"Bạch Cơ, Phiêu Miểu các đột nhiên nhiều đầu trọc, họ hái ngọc Hồng Anh ngoài."
"Không , đó là những hầu mới thuê tạm thời." Bạch Cơ .
"Hóa là , sợ c.h.ế.t ." Tiểu hồ ly thở phào nhẹ nhõm cơm.
"Bạch Cơ, rốt cuộc ngươi đang gì ?" Nguyên Diệu nhịn hỏi.
Bạch Cơ : "Bán ngọc Hồng Anh để gom tiền bồi thường xây lầu Bát Quái."
"Bán ngọc Hồng Anh thì , nhưng tại ngươi biến tóc thành hình dáng Quốc sư Quang Tạng để bán?"
"Để tiết kiệm nhân lực." Bạch Cơ lấy tay áo che mặt.
Nguyên Diệu toát mồ hôi. Hắn nghi ngờ liệu ngọc Hồng Anh thể bán : "Cách bán giống như lừa đảo, còn đòi mười lượng bạc một viên, bán ?"
Bạch Cơ lấy tay áo che mặt: "Người khác bán thể coi là lừa đảo, đ.á.n.h đuổi, nhưng nếu là Quốc sư Quang Tạng thì khác. Những sống trong các nhà giàu ở Trường An quý tộc thì cũng là quan , ai mà đến Quốc sư Quang Tạng Võ Hậu yêu mến nhất? Đối với những nhà giàu đó thì mười lượng bạc chẳng khác gì một xu, chỉ cần họ tin tưởng Quốc sư Quang Tạng thì họ sẽ tiếc mười lượng bạc."
Nguyên Diệu vẫn tin rằng ngọc Hồng Anh thể bán .
Sau thời gian một tách , các Quang Tạng lượt mang bạc về, họ đặt bạc lên bàn ngọc xanh hái ngọc Hồng Anh.
Nhìn đống bạc án ngọc xanh ngày càng cao, tiểu thư sinh thể tin rằng ngọc Hồng Anh mà ăn đến phát ngán thật sự thể bán với giá mười lượng bạc một viên.
Bạch Cơ chống nạnh : "Ha ha, đợi đến khi gom đủ tiền bồi thường xây lầu Bát Quái thì sẽ gọi Quốc sư Quang Tạng đến loại bỏ ngọc Hồng Anh."
Nguyên Diệu lau mồ hôi. Hắn nghĩ nếu Quốc sư Quang Tạng thực sự đến, chắc chắn sẽ loại bỏ con yêu long giả danh lừa đảo .
Khoảng nửa canh giờ , một Quang Tạng vội vã chạy đến. Quang Tạng khác với các Quang Tạng khác, tay , vẻ mặt giận dữ. Hắn gầm lên: "Yêu long! Ngươi thật to gan, dám biến tóc của thành để bán đồ?! Bây giờ khắp Trường An đều thấy chạy lung tung, bắt đầu nghi ngờ là yêu quái, ngươi bảo để đính chính đây?!"
Nguyên Diệu chợt tỉnh , đây là Quang Tạng thật, nhận tin tức và đến hỏi tội.
Bạch Cơ ngừng đếm bạc, : "Tóc của quốc sư tặng cho , sử dụng thế nào ngài quản . Nếu điều gây rắc rối cho quốc sư thì thật lòng xin ."
lúc đó, hai Quang Tạng mang bạc trở về.
Quang Tạng giận dữ, vung tay áo, hai Quang Tạng biến thành hai sợi tóc, rơi xuống đất. Bạc trong tay họ cũng "bốp" một tiếng, rơi xuống đất.
Quang Tạng vung tay đập lên bàn ngọc xanh, giận dữ : "Yêu long! Mau thu hồi hết những kẻ giả mạo cho !"
Bạch Cơ kiểm tra bàn ngọc xanh, thấy hỏng mới : "Ta như thể x.úc p.hạ.m quốc sư, nhưng mà nỗi khổ tâm."
"Nỗi khổ tâm gì?" Quang Tạng hỏi.
Bạch Cơ thở dài, lấy tay áo che mặt, nhỏ hai giọt lệ: "Trước đây để cứu quốc sư khỏi Bạch Ngọc Kinh, mất bảy tám ngày, thời gian chăm sóc Phiêu Miểu các. Kết quả là khi trở về, Phiêu Miểu các trở nên lạnh lẽo thê thảm. Nói thật với ngài, Phiêu Miểu các một tháng nay bán gì. Ta cũng tiền tích trữ, bây giờ ngay cả ăn uống cũng khó khăn, để tiết kiệm nên hàng ngày chỉ thể ăn ngọc Hồng Anh. Ngài xem, Hiên Chi ăn đến mặt mày xanh xao kìa."
Nguyên Diệu giật giật khóe miệng, con rồng yêu diễn trò kể khổ, hy vọng Quang Tạng lừa.
Quang Tạng Nguyên Diệu, nghi ngờ : "Không đúng, mặt vẫn hồng hào, còn béo hơn so với lúc thấy ở Bạch Ngọc Kinh."
"Đó là do ăn nhiều ngọc Hồng Anh nên sưng phù lên thôi." Bạch Cơ giải thích.
Nguyên Diệu tức giận trừng mắt Bạch Cơ.
Bạch Cơ lau nước mắt : "Nếu Phiêu Miểu các khôi phục nguyên trạng thì chỉ thể bán ngọc Hồng Anh sống qua ngày, nếu sẽ thể sống nổi. Tuy là thiên long nhưng cũng là một nữ nhi yếu đuối, chỉ thể trông cậy lòng khoan dung và từ bi của quốc sư. Xin ngài hãy cho Phiêu Miểu các khôi phục nguyên trạng! Số bạc bán ngọc Hồng Anh tuy nhiều, nhưng sẵn sàng dâng cho quốc sư để xây lầu Bát Quái."
Nữ nhi yếu đuối?! Một con yêu long đ.á.n.h sập lầu Bát Quái cũng dám tự xưng là nữ nhi yếu đuối?! Nguyên Diệu gầm lên trong lòng.
Không là do nước mắt của Bạch Cơ cảm động do chiếc mũ "khoan dung từ bi" đội chặt, hoặc do đống bạc bàn ngọc xanh che mắt mà Quang Tạng dường như đồng cảm với Bạch Cơ, tình thương bắt đầu tràn ngập trong lòng .
Quang Tạng ngửa mặt lên trời thở dài, : "Sư tôn khi còn sống thường rằng vạn vật thế gian đều tính , yêu quái cũng . Yêu nên đối đãi như bạn để ứng với tự nhiên. Yêu nên trừ bỏ để thuận theo thiên đạo. Ngươi vốn là long vương, ở thiên đạo năm nghìn năm, tu Phật duyên ở nhân gian năm nghìn năm, linh tính, Phật tính và nhân tính. Ngươi ở nhân gian cũng điều ác lớn, đây đến Bạch Ngọc Kinh cứu , là quên ơn, nên sẽ giúp ngươi trừ bỏ ngọc Hồng Anh."
Quốc sư Quang Tạng, đừng tin con yêu long gian xảo ! Nguyên Diệu thầm hét lên trong lòng.
"Cảm ơn quốc sư." Bạch Cơ vui mừng, để biểu lộ thành ý, nàng bèn triệu hồi chín mươi bảy Quang Tạng trở hình dạng tóc nguyên gốc và hứa khi xong việc sẽ trả tóc quý cho Quang Tạng.
Quang Tạng xin Bạch Cơ một ít chu sa và giấy vàng, bắt đầu vẽ bùa phép ở hậu viện. Bạch Cơ lệnh ba con thỏ đến giúp Quang Tạng, còn nàng và Nguyên Diệu bên bàn ngọc xanh uống đ.á.n.h cờ.
Nguyên Diệu bất an, lo lắng Quang Tạng thể trừ bỏ ngọc Hồng Anh .
Bạch Cơ cũng lòng yên, nàng cầm quân cờ nghĩ ngợi gì đó, miệng mỉm nhưng .
Ván cờ xong, Phiêu Miểu các bỗng nhiên bừng sáng, những ngọc Hồng Anh chồng chất bắt đầu héo tàn. Ánh nắng buổi chiều chiếu Phiêu Miểu các, dây leo xà nhà, giá hàng và sàn nhà dần dần héo khô, gió thổi qua, tan thành tro bụi.
Tiểu hồ ly vội vã chạy , mặt đầy vẻ kinh hãi: "Bạch Cơ, trong hậu viện một đầu trọc đang phép, ngọc Hồng Anh đều biến mất !"
"Thập Tam Lang cần lo lắng, . Từ nay Phiêu Miểu các sẽ khôi phục nguyên trạng." Bạch Cơ mỉm .
Chẳng mấy chốc, Quang Tạng bước , lau mồ hôi trán, : "Xong . Ngọc Hồng Anh sẽ mọc nữa."
Bạch Cơ rót một chén đưa cho Quang Tạng, : "Cảm ơn quốc sư vất vả."
Quang Tạng uống nửa chén , thấy trời còn sớm bèn cáo từ về. Bạch Cơ trả tóc cho Quang Tạng và bọc bạc bán ngọc Hồng Anh cho ông .
Quang Tạng hài lòng mang tóc và bạc về.
Bạch Cơ cũng hài lòng.
Tiểu hồ ly bên cạnh cảm thấy kỳ lạ. Đợi đến khi Quang Tạng rời , nó mới ngơ ngác dụi mặt, hỏi: "Người đầu trọc đó mang theo một bọc quân cờ để gì thế?"
Nguyên Diệu cúi đầu xuống bàn cờ, mới phát hiện bàn cờ chất đầy bạc. Thì Bạch Cơ dùng ảo thuật biến quân cờ thành bạc để đưa cho Quang Tạng, còn bạc thật thì biến thành quân cờ để bàn cờ. Quang Tạng mệt mỏi đề phòng, nên phát hiện mưu kế của Bạch Cơ.
Nguyên Diệu xuống bất lực: "Bạch Cơ lừa Quốc sư Quang Tạng ..."
"Hi hi." Bạch Cơ gian.
Để tránh Quang Tạng phát hiện lừa và gây chuyện, Bạch Cơ lập tức dựng lên ba tầng kết giới, một nữa ẩn giấu Phiêu Miểu các ở nơi mà Quang Tạng và Sư Hỏa bao giờ tìm thấy.
Mọi thứ trở về như ban đầu.
Đêm đó, một cửa hàng bán cá khô trong thành Trường An trộm. Kẻ trộm lấy tiền chỉ ăn hết một giỏ cá khô thơm ngon và để bốn chiếc bánh trung thu.
Ngày hôm , chủ cửa hàng phát hiện cá khô trộm, định báo quan nhưng khi ăn nửa chiếc bánh trung thu ông đổi ý. Ông từng ăn bánh trung thu ngon như , bánh trung thu của Hằng Nga cũng ngon ngọt đến thế, bốn chiếc bánh trung thu đổi lấy một giỏ cá khô cũng đáng.
Khi Nguyên Diệu tỉnh dậy, ánh nắng tràn Phiêu Miểu các. Hắn vươn vai thì phát hiện tiểu hồ ly bên cạnh biến mất. Đoán rằng tiểu hồ ly dậy sớm việc, cũng ngại ngủ nướng.
Khi Nguyên Diệu đang dọn dẹp chỗ ngủ, bỗng thấy tiếng động lạ ngoài Phiêu Miểu các.
Nguyên Diệu cảm thấy kỳ lạ, bèn đến cửa và mở cửa .
Ngoài cửa, một con hồ ly đỏ nhỏ ném bậc thềm, nó trói chặt, đáng thương Nguyên Diệu. Vì miệng nhét giẻ, nó chỉ thể phát tiếng: "Ưm...ưm... ưm..."
"Thập Tam Lang?!" Nguyên Diệu kinh ngạc, tại nó bên ngoài Phiêu Miểu các trong tình trạng ?
Nguyên Diệu vội cúi xuống cởi trói cho tiểu hồ ly.
Vì trời đêm sương lạnh, tiểu hồ ly lạnh ngắt, lông ướt nhẹp.
Tiểu hồ ly thở phào, bèn tức giận chạy Phiêu Miểu các, xông thẳng bên trong.
Nguyên Diệu vội vàng đuổi theo.
Trong phòng, một con mèo đen đang lăn cái bụng tròn trịa, bốn chân chỏng lên trời mà ngủ, miệng còn chảy nước dãi.
"Ly Nô lão về khi nào ?!" Nguyên Diệu vui mừng .
Tiểu hồ ly tức giận nhảy bổ bóp cổ mèo đen: "Con mèo đen thối tha! Nửa đêm về mà dám đ.á.n.h lén mỗ, ném mỗ ngoài! Ngươi hại mỗ chịu lạnh suốt đêm! Mỗ liều mạng với ngươi!!"
Mèo đen bóp tỉnh vội vàng vùng vẫy cào lung tung đẩy tiểu hồ ly .
Mèo đen xuống, nhe răng : "Ta ở trời chịu khổ chịu đói chịu khát, ngươi hưởng phúc trong Phiêu Miểu các, ném ngươi ngoài là nhẹ !"
Đêm qua, Ly Nô từ cung trăng trở về Trường An, nó ăn một rổ cá khô ở cửa hàng về Phiêu Miểu các. Người trong Phiêu Miểu các ngủ, nó bèn nhảy từ cửa sổ , thấy Nguyên Diệu đang ngủ say thì cảm thấy thiết. lúc nó đầu thấy thấy Hồ Thập Tam Lang ngủ bên cạnh Nguyên Diệu ngáy khò khò.
Không hiểu , trong lòng Ly Nô bùng lên một cơn giận vô cớ, chủ nhân và mọt sách mãi thấy đón nó, chắc chắn là do con hồ ly gian xảo xúi giục, chắc chắn nó đang tính toán chiếm chỗ của nó ở Phiêu Miểu các.
Ly Nô nghĩ một lúc, chợt nảy một ý tưởng. Nó lặng lẽ lấy một chiếc ngọc như ý kệ. Sau đó nó kéo tiểu hồ ly đang ngủ rời khỏi Nguyên Diệu. Tiểu hồ ly quấy rầy tỉnh, mơ màng mở mắt: "Ai đang kéo mỗ..."
Tiểu hồ ly kịp rõ bộ dạng của mèo đen thì mèo đen dùng ngọc như ý đ.á.n.h nó.
Tiểu hồ ly kịp kêu lên tiếng nào ngất xỉu.
Mèo đen nhe răng, tìm dây thừng trói tiểu hồ ly , nhét giẻ miệng nó.
Mèo đen nhẹ nhàng mở cửa Phiêu Miểu các ném tiểu hồ ly ngoài.
Mèo đen đóng cửa, hài lòng mỉm .
Mèo đen đến bên cạnh gối của Nguyên Diệu, tiểu thư sinh đang ngáy khò khò, thì lẩm bẩm: "Tên mọt sách c.h.ế.t tiệt béo , khi ở đây chắc chắn lười biếng việc ."
"Ngày mai sáng dậy sẽ chào chủ nhân ." Tiểu mèo đen ngáp một cái, trong phòng dọn chỗ ngủ của ngủ tiếp.
Tiểu hồ ly tức đến run rẩy, nhảy bổ c.ắ.n xé mèo đen, mèo đen cũng chịu thua, hăng hái nghênh chiến, hai con thú nhỏ đ.á.n.h loạn xạ, dần dần kéo chiến trường đến đại sảnh.
Lần , Nguyên Diệu phản ứng nhanh, khi mèo đen và tiểu hồ ly kịp yêu hóa đ.á.n.h gây phá hoại lớn, mặc kệ tóc tai bù xù chạy lên lầu tìm Bạch Cơ.
"Rầm rầm rầm..." Nguyên Diệu gõ mạnh cửa phòng Bạch Cơ, hét lên: "Bạch Cơ! Bạch Cơ! Ly Nô lão và Hồ Thập Tam Lang đ.á.n.h !"
Chẳng mấy chốc, Bạch Cơ mở cửa, nàng vẫn còn xõa tóc, rõ ràng là còn tỉnh ngủ, ngáp liên tục: "Ly Nô về ? Đánh với Thập Tam Lang ?"
Nguyên Diệu sững sờ, mặt lập tức đỏ bừng như thiêu, há miệng mà lời nào.
Bạch Cơ ngáp dài bước khỏi phòng, : "Ta xuống xem. Chớ phá hỏng bảo vật nữa."
Nguyên Diệu mới hồn, vội to với bóng lưng của Bạch Cơ: "Ngươi mặc quần áo hãy xuống! Trần truồng là trái với giáo huấn của thánh nhân!"
Bạch Cơ thấy bước xuống .
Nguyên Diệu vội chạy phòng, cầm lấy váy áo của Bạch Cơ bình phong, lao xuống lầu đuổi theo Bạch Cơ để nàng mặc .
Khi Nguyên Diệu đến tầng một thì Bạch Cơ ngoài .
Nguyên Diệu bối rối vội vàng chạy đại sảnh.
Trong đại sảnh, một con rồng trắng nhỏ to bằng cánh tay trẻ con đang lơ lửng , mèo đen và tiểu hồ ly ngừng đ.á.n.h , chúng phục đất, mỗi con một sợi xích vàng trói chặt, thể cử động.
Rồng trắng nhỏ chằm chằm những chiếc bình sứ, bát ngọc, gương đồng vỡ mặt đất, đầu bắt đầu bốc khói.
Mèo đen và tiểu hồ ly hối , run rẩy ngừng.
Nguyên Diệu đổ mồ hôi hột, hỏng , Bạch Cơ chắc chắn sẽ tha cho Ly Nô và Thập Tam Lang.
Sau một lúc, rồng trắng nhỏ mới lên tiếng: "Ta sẽ lên lầu bình tĩnh ..."
Rồng trắng nhỏ bay , khi lướt qua Nguyên Diệu nó duỗi móng lấy váy áo từ tay tiểu thư sinh.
Rồng trắng nhỏ ủ rũ mặt mày, Nguyên Diệu mở miệng an ủi nhưng gì.
Rồng trắng nhỏ bay , xích mèo đen và tiểu hồ ly cũng biến mất.
Mặc dù tự do, nhưng mèo đen và tiểu hồ ly cũng đ.á.n.h nữa, chúng im lặng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-3-quyen-thien-chi/chuong-9-van-co-quy-quyet.html.]
Tiểu hồ ly dụi mặt : "Hỏng ! Bạch Cơ giận ! Nàng chắc chắn ghét mỗ ! Đều con mèo đen thối nhà ngươi!"
Ly Nô gãi đầu : "Mới về chọc giận chủ nhân, ngài chắc chắn sẽ tăng lương cho . Đều tại con hồ ly c.h.ế.t tiệt nhà ngươi!"
Tiểu hồ ly định cãi , Nguyên Diệu vội khuyên: "Đừng cãi nữa, ít một câu ."
Mèo đen dậy bỏ : "Ta bữa sáng để bình tĩnh ."
Tiểu hồ ly cũng dậy, : "MỖ dọn dẹp để bình tĩnh ."
Nguyên Diệu suy nghĩ một chút, cũng hậu viện rửa mặt để bình tĩnh .
Mèo đen bếp, phát hiện bếp Hồ Thập Tam Lang dọn dẹp sạch sẽ, ngăn nắp, tâm trạng hơn một chút.
Trên bếp đặt một đĩa lớn, trong đĩa ba con cá nướng bọc trong lá tre. Mặc dù nguội nhưng vẫn còn ngửi thấy mùi thơm của gia vị và cá.
Mèo đen thầm trong lòng, chắc chắn là Hồ Thập Tam Lang nướng cá để lấy lòng chủ nhân và mọt sách, kết quả nướng quá tệ nên chủ nhân và thư sinh ăn.
Ly Nô bưng đĩa cá khỏi bếp, định đem hậu viện đổ .
Nguyên Diệu đang rửa mặt bên giếng cổ, chỉnh trang quần áo.
Mèo đen với Nguyên Diệu: "Mọt sách, cá nướng của hồ ly chắc chắn khó ăn, hôm nay sẽ cá nướng ngon cho ngươi."
Nguyên Diệu nghi hoặc : "Thập Tam Lang bao giờ cá nướng cho tiểu sinh và Bạch Cơ ăn."
Vì Ly Nô ngày nào cũng cá nên khi Hồ Thập Tam Lang đến việc, tránh cá, chỉ món khác để đổi vị cho Bạch Cơ và Nguyên Diệu.
Ly Nô nhạo: "Vậy cái đĩa là gì?"
"Ồ, cá nướng bọc lá tre . Đây là Thập Tam Lang cho tiểu sinh và Bạch Cơ ăn, mà là nó cố ý cho Ly Nô lão đó. Nghe ở cung trăng chỉ thể ăn bánh trung thu để no bụng, Thập Tam Lang lo ngươi đói. Hôm qua Thập Tam Lang nghĩ ngươi sắp về bèn món cá nướng bọc lá tre. Ai ngờ đến bữa tối ngươi vẫn về. Bạch Cơ ngươi thể sẽ về buổi tối nên Thập Tam Lang để cá nướng , rằng ngươi lúc về sẽ đói, tìm thấy đồ ăn thì thể ăn cá nướng."
Mèo đen thì như sét đánh, móng vuốt thả lỏng, đĩa cá "choang..." một tiếng rơi xuống đất, vỡ tan.
Đây là cho nó ăn?! Con hồ ly thối đó quan tâm nó?!
Mèo đen im lặng, nghĩ đến việc đêm qua đ.á.n.h ngất hồ ly, còn ném nó ngoài, khiến nó chịu lạnh cả đêm thì cảm thấy vô cùng áy náy.
"Ly Nô lão chứ?" Nguyên Diệu giật hỏi.
"Không ." Mèo đen xuống, nhặt cá nướng bọc lá tre rơi xuống đất, bóc lá tre và c.ắ.n một miếng cá. Mặc dù cá nguội nhưng trong lòng nó cảm thấy ấm áp, nó ăn hết từng miếng cá nướng, nước mắt lăn dài. Nó cảm thấy đây là món cá nướng ngon nhất mà nó từng ăn trong đời.
Tiểu hồ ly cầm giẻ đến giếng nhà để giặt, thấy mèo đen ăn cá nướng do thì ngạc nhiên.
Ly Nô thấy Hồ Thập Tam Lang thì ngại ngùng, : "Cá nướng già, ngươi giữ lửa, nướng cá ngon hơn."
Tiểu hồ ly vẫn còn giận, thèm đáp , thẳng đến giếng múc nước.
Ly Nô theo đến giếng, : "Hằng Nga tiên t.ử gửi ít bánh trung thu cho , thể chia cho ngươi vài cái, ngươi thích vị gì?"
Tiểu hồ ly vẫn thèm để ý đến Ly Nô, giặt xong giẻ thì thẳng.
Ly Nô gãi đầu, .
Nguyên Diệu nhắc nhở: "Ngươi Thập Tam Lang tha thứ thì xin chứ."
Ly Nô như bừng tỉnh, nhanh chóng đuổi theo tiểu hồ ly, : "Này! Lần sai, xin ?"
Tiểu hồ ly dừng bước, tức giận : "Mỗ tên ''."
"Thập Tam Lang, là sai, cho ngươi cào một đ.á.n.h trả."
Tiểu hồ ly dựng tai lên, hỏi: "Thật ?"
Ly Nô gật đầu, : "Thật."
Tiểu hồ ly giơ móng vuốt sắc nhọn, cào mạnh mèo đen.
"Đồ mèo thối! Bắt mỗ chịu lạnh cả đêm!"
"Méo...!" Ly Nô kêu lên t.h.ả.m thiết, nước mắt giàn giụa.
"Mèo đen, mỗ tha thứ cho ngươi." Tiểu hồ ly hả giận, vui vẻ chạy .
"Đồ hồ ly c.h.ế.t tiệt! Dám tay nặng như !" Mèo đen nước mắt lưng tròng bẹp xuống đất.
Nguyên Diệu xa khỏi bật . Có vẻ mặt trời mọc từ phía tây , chúng thực sự lành.
Bạch Cơ bình tĩnh bay xuống. Hồ Thập Tam Lang nấu cháo đậu xanh để hạ nhiệt cho Bạch Cơ, hy vọng nàng sẽ khoan dung xử lý chuyện vỡ bảo vật. Ly Nô dâng bánh trung thu của Hằng Nga tặng cho Bạch Cơ để nịnh nọt, xin nàng xử lý nhẹ nhàng.
Bạch Cơ thấy Ly Nô và Hồ Thập Tam Lang giảng hòa, trở thành bạn bè thì ngạc nhiên. Nàng ăn cháo đậu xanh ăn bánh trung thu, : "Ly Nô, ngươi ở cung trăng giã thuốc, thường trăng nhớ ngươi, ngươi trở về thật quá. Ta sẽ lập tức tăng lương cho ngươi, mỗi tháng thêm ba lạng bạc kèm hai túi cá khô thơm, thế nào?"
Mèo đen vui mừng : "Cảm ơn chủ nhân."
Bạch Cơ : "Tuy nhiên, sáng nay ngươi và Thập Tam Lang đ.á.n.h , vỡ một bình hoa sen men sứ trắng, hai bát ngọc lá sen, một gương đồng hình con thú biển, ba cái..."
Mèo đen lóc ngắt lời Bạch Cơ, : "Chủ nhân, đừng nữa, Ly Nô hiểu , Ly Nô lương tháng nữa cũng ăn cá khô thơm nữa..."
Bạch Cơ xoa đầu mèo đen, : "Chỉ cần ngươi việc chăm chỉ lười biếng, lương và cá khô thơm đều ."
Mèo đen lau nước mắt, : "Ly Nô chắc chắn sẽ việc chăm chỉ."
Thế là, hợp đồng bán của Ly Nô tăng thêm hai trăm năm.
Hồ Thập Tam Lang lo lắng : "Bạch Cơ, mỗ cũng tham gia đ.á.n.h , mỗ bồi thường bao nhiêu tiền thế?"
Bạch Cơ : "Thập Tam Lang cần bồi thường, ngươi là khách, những ngày giúp việc chăm chỉ cho Phiêu Miểu các, vài cái bình bát đáng gì, cần bồi thường. Hơn nữa nguyên nhân đ.á.n.h là do Ly Nô, nó chịu bộ trách nhiệm."
Tiểu hồ ly ngại ngùng, : "Như , đa tạ Bạch Cơ."
Vì Ly Nô về, tiểu hồ ly hôm đó bèn từ biệt trở về núi Thúy Hoa. Bạch Cơ tặng cho nó ba bình mứt ngọc Hồng Anh, là quà cảm ơn, để nó mang về cho lão hồ vương thưởng thức. Hồ Thập Tam Lang cảm tạ nhận lấy. Ly Nô tặng Hồ Thập Tam Lang ba cái bánh trung thu, coi như cảm ơn ba con cá nướng.
Hồ Thập Tam Lang rời , Phiêu Miểu các trở bình thường. Không còn ngọc Hồng Anh chắn đường nên khách đến, Bạch Cơ vui mừng.
trời bất trắc, hiểu , chiều đó Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô đều tiêu chảy. Ba ăn bữa tối, mãi đến tối khó chịu.
Trăng lưỡi liềm mọc lên, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô ở hậu viện nhưng tâm trạng ngắm trăng.
Nguyên Diệu mặt mày đau khổ : "Ta ăn gì bẩn cả tiêu chảy?"
Bạch Cơ hỏi: "Ngươi ăn gì ?"
Nguyên Diệu nghĩ ngợi : "Ta ăn một bát hoành thánh buổi sáng, buổi trưa ăn hai cái bánh trung thu, uống một bình Dương Hi... mấy thứ chắc vấn đề gì."
Bạch Cơ hồi tưởng : "Ta hôm nay chỉ ăn một bát cháo đậu xanh, vài miếng mứt Hồng Anh châu, một cái bánh trung thu..."
Ly Nô nghĩ ngợi : "Ta hôm nay chỉ ăn ba con cá nướng bọc lá tre, vì buổi trưa tiêu chảy, chiều ăn gì nữa..."
Nguyên Diệu : "Thật khó chịu..."
*
Lúc bấy giờ, trăng khuyết mọc ở phía đông, hoa mùa hè nở rộ.
Trong Phiêu Miểu các, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Ly Nô ở hậu viện uống rượu ngắm trăng. Hạc Tiên cũng đến, nhưng xuất hiện hình dạng đà điểu, vì say rượu gây họa nên tiên nhân phạt xuống nhân gian đà điểu.
Nguyên Diệu tưởng rằng đà điểu đến để xin Bạch Cơ cho mây ngũ sắc ăn để về trời, ai ngờ nó chỉ đến xin rượu uống. Có lẽ vì dù cẩn thận đày xuống nhân gian, nó cũng còn tha thiết về trời nữa.
Đà điểu cạnh Nguyên Diệu, Nguyên Diệu rót rượu cho nó uống, nó vui vẻ, dùng đầu cọ cổ Nguyên Diệu.
Bạch Cơ ngắm trăng khuyết như chiếc lược ngọc, đang nghĩ gì, khóe miệng hiện lên một nụ .
Ly Nô vui vẻ chạy nhảy trong bụi cỏ, bắt côn trùng kêu vang.
Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Bạch Cơ đang nghĩ gì ?"
Bạch Cơ : "Ta đang nhớ cảnh chúng Bạch Ngọc Kinh, đây tuy cũng lên trời nhiều , nhưng dường như thú vị hơn nhiều."
"Ồ? Tại thú vị?"
"Vì Hiên Chi ở đó. Nhìn dáng vẻ buồn của Hiên Chi thật thú vị."
"Ngươi bỏ câu thì tiểu sinh sẽ vui."
"Hì hì."
"Bạch Cơ, tiểu sinh một thắc mắc, giờ thời gian hỏi."
"Thắc mắc gì?"
"Ngươi thật sự là vua của Thiên Long ?"
Bạch Cơ giật , đó : "À, đó là chuyện từ lâu ."
"Thì , tộc Thiên Long truyền ngôi vị vua cho nữ nhân."
"Hiên Chi sai . Vì tuổi thọ của Thiên Long dài, vua của Long tộc giống như vua nhân gian truyền ngôi qua các thế hệ. Mỗi Thiên Long đều thể trở thành Long Vương, chỉ cần khả năng thách đấu và đ.á.n.h bại Long Vương đang tại vị. Tuy nhiên, nếu thua thì kết cục sẽ thê thảm." Bạch Cơ mỉm .
Nguyên Diệu há hốc miệng : "Thì là . Ngươi đây cũng từng thách đấu Long Vương ?"
" ." Bạch Cơ .
"Bạch Cơ, tại ngươi trở thành Long Vương?"
Bạch Cơ chống cằm, thở dài: "Lúc đó nghĩ rằng trở thành Long Vương chắc chắn sẽ thú vị, kết quả khi trở thành Long Vương cũng thú vị chút nào."
Con rồng yêu thật quá tùy hứng! Làm vua của một tộc thì trách nhiệm chứ, nên chỉ vì vui mà tự ý vua. Nguyên Diệu nghĩ thầm.
"Ngươi Long Vương nữa nên đến nhân gian mở Phiêu Miểu các, thu thập 'nhân quả' ?"
Bạch Cơ buồn bã, : "Không , giữa chừng còn xảy một việc, mới đến nhân gian thu thập 'nhân quả'."
"Giữa chừng xảy chuyện gì?" Nguyên Diệu tò mò, truy hỏi đến cùng.
Bạch Cơ ngẩng đầu trăng, : "À , đêm hè thích hợp để chuyện ma quái, đêm đông mới thích hợp để nhớ chuyện xưa, đợi đến mùa đông ngắm tuyết sẽ kể cho Hiên Chi ."
"Đến mùa đông ngươi đêm đông thích hợp để quanh lò sưởi chuyện, còn đêm hè mới thích hợp để nhớ chuyện xưa." Nguyên Diệu nghĩ thầm. Hắn Bạch Cơ nên cũng hỏi thêm. Tuy nhiên, vẫn còn một thắc mắc.
"Bạch Cơ, hiện giờ vua của tộc Thiên Long là ai?"
"Năm nghìn năm qua, Long tộc vua."
"Ơ? Tại ?"
"Vì ai thể đ.á.n.h bại ! Hahaha..." Bạch Cơ lớn.
Nguyên Diệu lau mồ hôi.
", cũng còn là Long Vương nữa. Một Thiên Long thể về biển lớn, chỉ là một kẻ lưu đày thì thể là vua ?" Giọng của Bạch Cơ đầy đau buồn và tự giễu.
Thấy ánh mắt buồn bã của Bạch Cơ, lòng Nguyên Diệu cũng thấy buồn, bỗng thấy đau lòng.
"Bạch Cơ, đừng nghĩ về chuyện cũ nữa, chúng chuyện ma quái ."
"Được, Hiên Chi chuyện gì?"
Nguyên Diệu : "Nói về Bạch Ngọc Kinh , trong Bạch Ngọc Kinh chắc chắn nhiều truyền thuyết."
Bạch Cơ , : "Trên trời Bạch Ngọc Kinh, mười hai lầu năm thành, mỗi thành của Bạch Ngọc Kinh đều truyền thuyết, mỗi lầu đều câu chuyện..."
Bạch Cơ thao thao bất tuyệt, mắt rạng rỡ, Nguyên Diệu lắng hứng thú, uống rượu, Bạch Ngọc Kinh thấy trong mây đêm, tâm hồn phiêu lãng.
Một cơn gió thổi qua, cỏ xanh rập rờn, mùa hè đến.
(Bạch Ngọc Kinh kết thúc)
Hồi 2: Xà Phật Tự