Phiêu Miểu 3 - Quyển Thiên Chỉ - Chương 9: Quyết Biệt
Cập nhật lúc: 2026-03-06 06:30:27
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ly Nô định mang Tiểu Điệp nhưng Tiểu Điệp hấp hối trong bình pha lê
Cá bướm mặt trăng là loài cá biển, thể sống lâu đất liền, dù bao quanh bởi nước biển ấm áp và thức ăn tinh tế, dù chăm sóc nó cẩn thận đến . Ánh mắt đầy thương cảm của Bùi Tuyên Ngọc chính là sự xót xa cho cuộc đời ngắn ngủi của cá bướm mặt trăng, nhớ về những tổ tiên trong gia đình Phối c.h.ế.t trẻ chiến trường. Từ xưa, cá như tướng giỏi, thấy tóc trắng ở nhân gian. Không ngờ, ánh mắt Ly Nô hiểu lầm, khiến y sợ đến ngất .
Ly Nô thổ lộ tâm sự với Tiểu Điệp, hy vọng Tiểu Điệp sẽ cùng .
Tiểu Điệp đồng ý.
Ly Nô định cưỡng ép đưa Tiểu Điệp , nhưng Tiểu Điệp vội vàng nhảy lên để tự sát.
Ly Nô dám cưỡng ép, đành và chạy .
Ly Nô đau khổ đến mức tuyệt vọng, gốc cây lớn bên ngoài Bùi phủ, lóc ngừng, tình cờ gặp Bạch Cơ và ba hồn ma của tên cướp. Bạch Cơ Ly Nô , mắt sáng lên, an ủi rằng Tiểu Điệp là một con cá kiêu ngạo, bỏ trốn, đúng lễ nghĩa, nên cầu hôn . lúc đó, Ốc Sên ngang qua, Bạch Cơ nhờ Ốc Sên truyền lời đến Nguyên Diệu chuẩn sính lễ đến cầu hôn. Ly Nô chê Ốc Sên chậm, bắt một con chim én nhỏ đang tránh mưa lá cây, đặt Ốc Sên lên đó.
Tin tức về việc Bùi Tuyên Ngọc mèo yêu dọa sợ truyền đến tai Bùi Ngọc Nương, nàng vội vã cùng trượng phu về nhà nương đẻ thăm cha. Lúc , Bùi Ngọc Nương và Lưu Chương đang ở Tiểu Bùi phủ, chỉ cách Đại Bùi phủ một bức tường.
Theo yêu cầu của Bạch Cơ, Bùi Tiên sai mời phu thê Lưu Chương từ . Lúc , gia nhân báo rằng phu thê Lưu Chương đến lầu. Bùi Tiên liếc Bạch Cơ, Bạch Cơ gật đầu, Bùi Tiên lệnh gia nhân dẫn phu thê Lưu Chương lên lầu.
Bạch Cơ con chim tương tư vai Nguyên Diệu, : "Thúy Nương, ngươi gặp một ."
Chim tương tư hót ngân nga: "Là phu quân ?"
Bạch Cơ trả lời, chỉ : "Ngươi gặp sẽ ."
Bùi Tiên thấy Bạch Cơ chuyện với khí, cảm thấy kỳ lạ. Ranh giới giữa ngày và đêm mờ nhạt, một thế giới khác đang dần thức tỉnh. Trong một khoảnh khắc, Bùi Tiên thấy vai Nguyên Diệu một con chim đẽ, và Bạch Cơ đang chuyện với nó.
Chẳng mấy chốc phu thê Lưu Chương bước . Lưu Chương thấy Bạch Cơ và Nguyên Diệu thì ngạc nhiên nhưng vội bình tĩnh . Hắn thấy ba hồn ma của tên cướp trong góc tối, cũng thấy ánh mắt đầy căm hận và giận dữ của họ đang .
Lưu Chương hành lễ với Bùi Tiên, : "Không biểu ca tìm Lưu mỗ việc gì?" Chim tương tư thấy giọng Lưu Chương thì sững sờ.
Bùi Tiên kịp trả lời thì Bạch Cơ : "Là nhờ Bùi tướng quân mời ngươi đến, vẫn là vì chuyện đây."
Lưu Chương tức giận, : " là phiền phức! Ta và Thúy Nương là quá khứ, giờ đây nương t.ử là Ngọc Nương, yêu thương nương t.ử , gặp Thúy Nương! Ta thể đưa tiền bạc bồi thường cho Thúy Nương, cũng sẽ cho hộ tống nàng về Lĩnh Nam, coi như Lưu mỗ c.h.ế.t, mong nàng đừng quấy rầy nữa."
Bùi Ngọc Nương định mở miệng khuyên nhủ phu quân vài lời, nhưng cuối cùng vẫn im lặng.
Thúy Nương vai Nguyên Diệu, sững sờ.
Nguyên Diệu thể chịu nổi, bèn bất bình vì Thúy Nương, lớn tiếng mắng Lưu Chương: "Làm gì lý như ?! Đã kết phu thê thì trọn đời bên , rời bỏ. Lưu đại nhân phụ bạc bỏ rơi thê t.ử kết tóc, những nhận sai, cảm thấy hổ về hành vi của còn chuyện bỏ rơi nương t.ử cũ một cách tự nhiên như thế ư?! Lưu đại nhân đúng mất mặt sách!"
Lưu Chương tức giận định mở miệng nhưng chim tương tư vai Nguyên Diệu cất tiếng: "Không , , là phu quân của , phu quân của ở ?!"
Lưu Chương thấy chim tương tư vai Nguyên Diệu, cũng thấy tiếng của nó.
Bùi Tiên thấy chim tương tư vai Nguyên Diệu cất tiếng , khỏi ngạc nhiên há hốc miệng.
Nguyên Diệu : "Thúy Nương, đây là Lưu Chương đấy."
Chim tương tư lắc đầu, : "Không đúng, , phu quân của . Dù mù nhưng thể tiếng, đây là giọng của phu quân ."
Lưu Chương thấy Nguyên Diệu chuyện với khí, cảm thấy đùa cợt, bè lớn tiếng : "Các ngươi đang giở trò gì thế?!"
Bạch Cơ : "Không chuyện , sợ ma gõ cửa. Lưu đại nhân cần căng thẳng."
Lưu Chương hừ một tiếng, : "Lưu mỗ đường hoàng, thẹn với trời đất."
Bạch Cơ : "Lưu đại nhân gặp Thúy Nương thì thôi . Dù , ngươi và Thúy Nương cũng liên hệ gì. Tuy nhiên, ba quen ngươi chắc chắn gặp, vì ngươi còn nợ họ một thứ."
Lưu Chương kiêu ngạo : "Lưu mỗ nợ ai thứ gì cả."
Bạch Cơ : "Đừng quá sớm, khó khăn lắm Lưu đại nhân mới đến, ba ngươi còn mau tới đòi nợ?" Ba hồn ma của tên cướp từ trong bóng tối bước , tiến về phía Lưu Chương.
Lưu Chương thấy thì hoảng sợ: "Các ngươi... các ngươi... g.i.ế.c ?!"
Ba tên cướp lộ vẻ đau khổ, giận dữ : "Mã Tứ, ngươi trả mạng cho chúng !"
"Thuốc độc ruột gan nát bấy, đau đớn lắm!"
"Mã Tứ, ngươi đúng là lòng sắt đá, bỏ qua chuyện chúng là kết nghĩa!"
Bùi Ngọc Nương hoảng hốt hỏi: "Phu quân, chuyện là ?!" Lưu Chương vội rút kiếm c.h.é.m ba hồn ma, nhưng kiếm chỉ đ.â.m khí.
Lưu Chương : "Các ngươi là cướp, g.i.ế.c như ngóe, nhiều điều ác, c.h.ế.t cũng đáng!"
Tên cướp mập u ám : "Ngươi cũng là cướp ?"
Tên cướp gầy và tên cướp thấp cũng Lưu Chương với ánh mắt đầy đau khổ.
Lưu Chương : "Ta là cướp! Ta là quan chức triều đình! Ta là Lưu Chương, thư lệnh sử của Bộ Lại!"
"Ha ha ha ha..."
"Đừng tự lừa dối nữa, Mã Tứ."
"Lưu Chương chúng g.i.ế.c c.h.ế.t từ lâu , chính ngươi g.i.ế.c ." Ba tên cướp mà như .
Lưu Chương kịp đáp thì chim Tương Tư như điên cuồng lao tới.
"Các ngươi gì? Phu quân của ... c.h.ế.t ?!"
Ba tên cướp chim Tương Tư với ánh mắt thương xót, : "Lưu Chương chúng g.i.ế.c c.h.ế.t ba năm , cùng với lão bộc và thư đồng của cũng g.i.ế.c."
"Thực vụ buôn bán đó thật sự lời, cũng bao nhiêu tài sản, việc chôn ba họ cũng tốn ít sức lực của chúng ."
"Ai bảo phản kháng, ngoan ngoãn giao tiền tài thì chuyện gì ?"
Phu nhân của Lưu Chương, Bùi Ngọc Nương kinh ngạc hỏi: "Nếu Lưu Chương c.h.ế.t, phu quân của là ai?!"
Ba tên cướp Bùi Ngọc Nương với ánh mắt thương xót, : "Phu quân của ngươi tên là Mã Tứ, là lão của chúng ."
Ba năm , bốn tên cướp cướp bóc Lưu Chương khi đang đường nhận chức ở Trường An, vì Lưu Chương sợ hãi mà phản kháng quyết liệt nên chúng g.i.ế.c c.h.ế.t cùng lão bộc. Những tên cướp để thư đồng trẻ tuổi, định bán lấy tiền.
Mã Tứ khi trở thành cướp cũng từng sách, thấy văn thư Lưu Chương và ép hỏi thư đồng về thế của Lưu Chương, nhận đây là cơ hội kiếm tiền lớn. Sau khi hỏi xong Mã Tứ g.i.ế.c c.h.ế.t thư đồng và mang văn thư rời .
Sau khi Mã Tứ rời , ba tên cướp chỉ thể chôn xác của Lưu Chương và lão bộc, tiếp tục công việc cướp bóc.
Gần đây, ba tên cướp vô tình gặp Mã Tứ, tin lấy phận của Lưu Chương mà sống ở Trường An thì lòng tham trỗi dậy. Chúng tìm đến Mã Tứ, đe dọa tống tiền , tuyên bố nếu đáp ứng yêu cầu của chúng thì chúng sẽ đến quan phủ tố cáo tội của .
Mã Tứ giả vờ đồng ý yêu cầu của ba tên cướp, mời họ đến biệt viện ngoại ô uống rượu ôn chuyện cũ, bỏ độc rượu g.i.ế.c c.h.ế.t ba . Đêm đó Mã Tứ chôn xác ba tên cướp trong vườn hoa biệt viện, sáng hôm trở Trường An, tiếp tục sống như chuyện gì xảy .
Bùi Ngọc Nương thể chấp nhận sự thật , từ từ lùi , như ngã quỵ.
Bùi Tiên thấy bèn chạy đến đỡ lấy biểu .
Chim Tương Tư tin phu quân c.h.ế.t, cảm thấy trời đất như sụp đổ. Trong lòng nó dâng lên ngọn lửa căm hận vì tuyệt vọng và giận dữ, biến nó thành yêu quái.
Chim Tương Tư hóa thành chim yêu, mắt đỏ như máu, lao tới Mã Tứ.
"Ngươi là tên cướp. trả phu quân cho !"
Mã Tứ thấy chim yêu thì hoảng sợ, kinh hoàng vung kiếm đ.â.m tới.
Chim Tương Tư mắt mù thấy kiếm đ.â.m tới, mũi kiếm sắp xuyên qua n.g.ự.c nó.
ngay lúc đó, một bóng lao chắn chim Tương Tư, mũi kiếm sáng loáng đ.â.m xuyên qua n.g.ự.c đó. điều tác dụng gì, kiếm đ.â.m xuyên qua cơ thể mờ ảo như sương của đó, vẫn đ.â.m n.g.ự.c chim yêu.
Ngực chim yêu kiếm đâm, m.á.u tuôn như suối. Nó kêu lên một tiếng đau đớn ngã xuống đất.
Người lao chắn kiếm là nam nhân thổi sáo gốc liễu. Hắn yên tâm về chim Tương Tư nên theo dõi Nguyên Diệu đến Đại Bùi phủ, thấy chim Tương Tư gặp nguy hiểm bèn do dự lao tới cứu. tiếc , chỉ là một hồn ma, thể bảo vệ chim Tương Tư.
Bùi Ngọc Nương, Nguyên Diệu, Bùi Tiên và những khác đều kinh ngạc khi thấy nam nhân lao .
Nguyên Diệu kêu lên: "Huynh đài, ..."
Mã Tứ và ba tên cướp càng kinh ngạc hơn. Mã Tứ hoảng sợ rút kiếm về, m.á.u từ n.g.ự.c chim yêu phun .
Khi m.á.u từ n.g.ự.c chim yêu b.ắ.n lên nam nhân, như điện giật, nhiều hình ảnh hiện lên trong đầu , nhiều tiếng thì thầm bên tai, ký ức quên lãng từ từ trở .
Hắn sinh trong cảnh nghèo khó, khổ công học hành. Hắn gặp tình yêu của đời , cùng nàng vượt qua nhiều trở ngại, cuối cùng thành . Họ yêu thương , sống hòa thuận. Hắn nhận lệnh Trường An, vượt qua ngàn dặm, nhưng vận mệnh trớ trêu, cướp g.i.ế.c c.h.ế.t. Lúc c.h.ế.t vẫn nhớ về nàng ở xa, thể rời xa.
Đã qua cầu Nại Hà, uống nước canh Mạnh Bà nhưng lòng vẫn tràn đầy tương tư và tình yêu dành cho nàng, thể rời xa nàng. Hắn trốn khỏi địa phủ, lang thang nhân gian.
vì uống nước canh Mạnh Bà nên quên hết tiền kiếp, quên nàng. Hắn chỉ dựa một chút ám ảnh mờ nhạt trong lòng đến Trường An, lang thang giữa các phường.
Hắn nhớ . Hắn tên là Lưu Chương, nương t.ử yêu quý của tên là Thúy Nương.
Máu từ n.g.ự.c chim yêu chứa đầy tình yêu và nỗi nhớ dành cho Lưu Chương, giúp lấy ký ức.
Lưu Chương đầu chim yêu.
Ngực chim yêu vẫn chảy máu, nhưng vì phẫn nộ mà điên cuồng. Đôi mắt đỏ rực như lao xé xác Mã Tứ.
Lưu Chương đưa tay vuốt ve lông chim yêu, buồn bã : "Thúy Nương, đến đón nàng đây."
Chim yêu giọng Lưu Chương bèn bình tĩnh . Nó mở đôi mắt mù, thể tin Lưu Chương, : "Ngươi gì?"
Lưu Chương nhẹ nhàng : "Ta , đến đón nàng. Thúy Nương, là , là phu quân của nàng, mới nhớ chuyện."
Chim yêu bèn biến thành một con chim nhỏ màu xanh, n.g.ự.c vẫn rỉ máu.
Chim Tương Tư bay lòng bàn tay Lưu Chương, buồn bã : "Chàng thật sự là phu quân của ? Chàng thật sự cướp g.i.ế.c c.h.ế.t ?"
Lưu Chương dịu dàng : " . Ta c.h.ế.t đường nên thể đến đón nàng như hứa. Thúy Nương, nàng chịu khổ ."
Chim Tương Tư buồn bã : "Phu quân, vì nhớ nhung mà mù đôi mắt. Ta thấy cũng nhận ."
Lưu Chương rơi lệ, : "Xin , Thúy Nương, nàng chịu khổ ."
Nước mắt của Lưu Chương rơi mắt chim Tương Tư, nước mắt chứa đầy tình yêu và nỗi nhớ dành cho Thúy Nương mắt chim Tương Tư dần sáng , vết thương ở n.g.ự.c cũng dần lành lặn.
Chim Tương Tư dần thấy rõ hình dáng Lưu Chương, nó thấy yêu thì vui mừng hót vang.
"Phu quân, thấy ."
Lưu Chương cũng , : "Thúy Nương, chúng sẽ bao giờ chia lìa nữa." Cơ thể của Lưu Chương lóe lên một tia sáng trắng, bỗng chốc hóa thành một con chim tương tư màu xanh biếc. Hai con chim tương tư quấn quýt bên , bay lượn quanh ngôi nhà.
"Cảm ơn Bạch Cơ." Thúy Nương .
"Cảm ơn Nguyên ." Lưu Chương với Nguyên Diệu.
Nói xong, hai con chim tương tư bay , tung tích.
Bạch Cơ thở dài : "Ta còn hiểu rõ chuyện gì xảy , chúng bay mất ."
Nguyên Diệu bối rối : "Tiểu sinh cũng hiểu gì cả."
Bùi Tiên cau mày : "Đừng lo về hai con chim đó nữa! Trước hết hãy rõ chuyện của phu quân của biểu và ba tên cướp ."
Bạch Cơ và Nguyên Diệu bừng tỉnh, trong đại sảnh vẫn căng thẳng như dây đàn. Sau khi Thúy Nương và Lưu Chương hóa chim bay , hồn ma của ba tên cướp và Mã Tứ vẫn đối đầu .
Ba tên cướp đầy oán hận đòi mạng Mã Tứ.
Tên cướp mập : "Mã Tứ, ngươi thật độc ác, trả mạng cho chúng !"
Tên cướp gầy : "Ôi ôi, đau quá, bụng vẫn đau lắm!"
Tên cướp lùn : "Mã Tứ, lão của , ngươi hãy xuống địa phủ với chúng !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-3-quyen-thien-chi/chuong-9-quyet-biet.html.]
Mã Tứ mặt xanh như tàu lá, : "Là do các ngươi! Các ngươi tự tìm đường c.h.ế.t! Nếu các ngươi đến đe dọa và tống tiền thì g.i.ế.c các ngươi! Những năm qua, các ngươi g.i.ế.c cướp của, oan hồn c.h.ế.t tay các ngươi ít, các ngươi tội ác đầy trời, c.h.ế.t cũng oan!"
Ba tên cướp mà như , chúng vây quanh Mã Tứ : "Thế còn ngươi thì ? Ngươi giả Lưu Chương nhưng vẫn là Mã Tứ."
"Ngươi cũng là một tên cướp g.i.ế.c gớm tay."
Mã Tứ giận dữ : "Ta cướp đủ ! Ta sống lẩn trốn, sống trong nguy hiểm, l.i.ế.m m.á.u lưỡi d.a.o nữa. Ta sống ánh mặt trời, yêu bên cạnh. Vinh hoa phú quý là gì? Ta cần, chỉ yêu bên cạnh. Ai chia rẽ và Ngọc Nương sẽ g.i.ế.c !"
Mã Tứ Bùi Ngọc Nương run rẩy, đưa tay với nàng: "Ngọc Nương, nàng ở bên, sợ gì cả. Vì nàng thể g.i.ế.c hết những ai cản đường chúng !"
Bùi Ngọc Nương mặc dù yêu phu quân tha thiết, nhưng những gì xảy quá nhiều khiến nàng bối rối thể chấp nhận ngay . Phu quân nàng đột nhiên là Lưu Chương mà là một tên cướp. Tên cướp g.i.ế.c Lưu Chương, giả và kết hôn với nàng. Tên cướp cũng g.i.ế.c ba đồng bọn. Thúy Nương biến thành chim yêu, một hồn ma tự xưng là Lưu Chương cùng chim yêu hóa thành đôi chim tương tư bay . Ba oan hồn của ba tên cướp xuất hiện mặt đòi mạng phu quân nàng.
Chuyện rốt cuộc là ? Phu quân nàng là ai? Ai thể cho nàng , bây giờ nàng gì? Nhìn thấy Mã Tứ đưa tay về phía , Bùi Ngọc Nương bối rối, lùi một bước và mặt .
Mã Tứ thấy Bùi Ngọc Nương tránh , ngọn lửa trong mắt như dội một gáo nước lạnh. Nàng chê bai ? Nàng còn yêu nữa ? Hắn mất nàng ?
Trong khoảnh khắc đó, Mã Tứ cảm thấy tuyệt vọng, còn luyến tiếc cuộc sống, nỗi đau vô hạn trào dâng trong lòng. Hắn c.ắ.n răng cầm thanh kiếm đặt ngang cổ .
Mã Tứ lạnh lùng với ba tên cướp: "Ta trả lợi mạng nợ cho các ngươi." Nói xong, Mã Tứ rạch kiếm tự vẫn.
Mã Tứ ngã gục trong vũng máu.
Trong giây phút cuối cùng, Mã Tứ vẫn ngây dại Bùi Ngọc Nương, tay trái đặt lên ngực, tay và n.g.ự.c đều m.á.u nhuộm đỏ.
Thấy Mã Tứ c.h.ế.t, ba tên cướp , oán nợ trả chúng bèn biến mất.
Khoảnh khắc Mã Tứ c.h.ế.t , Bùi Ngọc Nương chợt tỉnh ngộ, nàng lao đến Mã Tứ, nước mắt như mưa: "Phu quân... phu quân..." , Mã Tứ xa nàng mãi mãi, thể thấy nữa.
Bùi Ngọc Nương đau đớn tột cùng, nghĩ đến việc mất phu quân yêu quý, nàng cảm thấy đau đớn như d.a.o cắt. Thực , là Lưu Chương Mã Tứ gì quan trọng ? Nàng yêu ở bên nàng suốt hai năm qua! Hắn yêu nàng, nàng yêu , hai yêu thương trân trọng thế là đủ . Trước đây, tại nàng bối rối, tại do dự, khiến sinh ý định tự sát, rời khỏi trần gian.
Tay trái của Mã Tứ đặt lên ngực, dường như n.g.ự.c thứ gì đó. Bùi Ngọc Nương gạt tay Mã Tứ , lấy một chiếc trâm vàng điểm ngọc trong n.g.ự.c .
Trâm vàng còn dính m.á.u của Mã Tứ, trông vô cùng chói mắt.
Bùi Ngọc Nương chợt nhớ hôm nay là ngày kỷ niệm hai năm thành hôn của nàng và Mã Tứ, chiếc trâm hẳn là món quà Mã Tứ tặng nàng.
Bùi Ngọc Nương đau đớn tột cùng, : "Phu quân, ở ? Người khác vì tương tư thể hóa thành chim, vì oán hận thể hóa thành hồn ma, c.h.ế.t , thể hóa thành hồn ma gặp ?" Trong đại sảnh hồn ma của Mã Tứ.
Thi thể Mã Tứ im lìm trong vũng máu.
Xa cách muôn trùng, còn ngày gặp .
Bùi Ngọc Nương nắm chặt chiếc trâm vàng, thét lên đau đớn.
Bạch Cơ im lặng, nghĩ gì.
Nguyên Diệu cạnh Bạch Cơ, cảm thấy vô cùng đau lòng.
Bùi Tiên an ủi Bùi Ngọc Nương, nghĩ cách giải quyết chuyện của Lưu Chương cho giữ danh tiếng của nhà họ Bùi.
Ly Nô bên cửa sổ lặng lẽ rơi lệ, nó vẫn nhớ Tiểu Điệp.
Vì qua giờ giới nghiêm, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô ở Đại Bùi phủ qua đêm.
Bùi Tiên gọi hầu đến khâm liệm t.h.i t.h.ể Mã Tứ, đưa Bùi Ngọc Nương về Tiểu Bùi phủ, và thông báo việc cho Bùi Tuyên Ngọc.
Bùi Tiên quá bận rộn, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô chỉ thể tự lo liệu. Bùi Tiên bảo hầu đem bữa tối đến cho Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô nhưng ai tâm trạng ăn uống.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô buồn ngủ, cùng dạo bước trong vườn ánh trăng.
Thư sinh xoa trán, : "Bạch Cơ, hình như tiểu sinh hiểu rõ chuyện . Lão gốc cây liễu mới là Lưu Chương, tên giả Lưu Chương là tên cướp, tên cướp g.i.ế.c Lưu Chương và giả Lưu Chương. Tên cướp kết hôn với Bùi Ngọc Nương, chúng nhầm tưởng tên cướp là Lưu Chương và nghĩ rằng Lưu Chương phụ bạc Thúy Nương. Sau đó Lưu Chương biến thành chim, tên cướp cũng c.h.ế.t, còn liên lụy đến ba tên cướp khác. Chuyện thật phức tạp quá!"
Bạch Cơ : "Chuyện phức tạp là do lòng phức tạp."
Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, Lưu Chương và Thúy Nương ?"
Bạch Cơ vầng trăng khuyết trời, : "Có lẽ họ về Lĩnh Nam ."
Nguyên Diệu : "Họ sẽ mãi mãi bên chứ?"
Bạch Cơ : "Tất nhiên là sẽ. Trên trời nguyện chim liền cánh, ngay cả cái c.h.ế.t cũng thể chia lìa họ, còn gì thế gian thể khiến họ chia cách nữa?"
Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, tại khi Lưu Chương giả c.h.ế.t thể hóa thành hồn ma để gặp Ngọc Nương? Hắn yêu Ngọc Nương như thế, thể đành lòng chia cách âm dương?"
Bạch Cơ : "Hắn g.i.ế.c quá nhiều khi còn sống, khi c.h.ế.t hồn phách thể tự do, hồn ba lão của bắt ."
"Tiểu sinh luôn cảm thấy Ngọc Nương đáng thương."
" . Tương tư đúng là luôn đứt ruột đứt gan."
Ly Nô nhịn chen : "Chủ nhân, khi nào ngươi mới cầu hôn cho Ly Nô? Ly Nô nhớ Tiểu Điệp đến nỗi sắp đứt ruột !"
Bạch Cơ : "A ha! Không thì cũng quên mất, còn chuyện của Tiểu Điệp nữa. Thế , đợi Bùi tướng quân từ Tiểu Bùi phủ trở về, sẽ nhờ cầu hôn."
Trong lúc ba đang chuyện thì Bùi Tiên từ Tiểu Bùi phủ trở về.
Bùi Tiên âu sầu tiến đến chỗ Bạch Cơ, : "Bạch Cơ cô nương, báo cáo sự việc cho thúc phụ, thúc phụ kinh ngạc và đau lòng. Trong lúc đau buồn, thúc phụ bảo danh tiếng của Bùi già, lo lắng để thông báo sự việc với bên ngoài."
Bạch Cơ : "Chuyện gì khó . Vì Thúy Nương và Lưu Chương hóa thành chim bay nên phu quân của biểu ngươi tất nhiên vẫn là Lưu Chương. Trong biệt viện của Lưu đại nhân xác của ba tên cướp, đều là tội phạm triều đình truy nã, cái c.h.ế.t của Lưu đại nhân nhiên là do ba tên cướp đột nhập biệt viện cướp bóc, Lưu đại nhân chính trực chịu nhượng bộ, cố gắng bắt cướp, may chúng g.i.ế.c c.h.ế.t, nhưng Lưu đại nhân cũng g.i.ế.c c.h.ế.t chúng. Lưu Chương vốn dĩ tên cướp g.i.ế.c, chẳng qua là báo cáo trễ ba năm mà thôi. Phu quân của biểu ngươi g.i.ế.c c.h.ế.t tội phạm truy nã, c.h.ế.t vì nhiệm vụ, Võ Hậu khi còn truy phong biểu dương nữa. Bùi gia những tổn hại danh tiếng mà còn vinh danh chứ."
Bùi Tiên bừng tỉnh, : "Nghe Bạch Cơ cô nương một câu, hơn mười năm sách! Cứ thế mà !"
Bạch Cơ : "Vừa xảy chuyện bất hạnh vốn nên nhắc đến việc lúc . gia nô của thật sự thích con cá bướm mặt trăng mà Bùi đại nhân mua, ngay lập tức. Ta mặt dày đến xin, mong Bùi tướng quân truyền đạt giúp."
Bùi Tiên : "Cá bướm mặt trăng ư? Có là con cá biển nhỏ màu vàng xanh đen ?"
Bạch Cơ : "Là nó."
Bùi Tiên ngập ngừng : "Chuyện , cần nữa. Con cá đó c.h.ế.t ."
Bạch Cơ : "Sao thế?"
Bùi Tiên : "Vừa báo tin Lưu Chương c.h.ế.t cho thúc phụ, thúc phụ đang bể cá ngắm cá. Thúc phụ giật vỡ bể cá, con cá rơi xuống đất giãy giụa một chút c.h.ế.t. Thúc phụ tiếc cho một trăm lượng vàng tiêu tan."
Ly Nô xong như sét đánh. Hắn đột nhiên gào t.h.ả.m thiết, biến thành một con mèo đen nhỏ, chạy về phía Tiểu Bùi phủ: "Tiểu Điệp! Ngươi c.h.ế.t t.h.ả.m quá! Ta trả thù cho ngươi!"
Nguyên Diệu thấy vội đuổi theo ngăn : "Ly Nô lão , bình tĩnh ! Khắp chân trời góc bể thiếu gì cá !"
Bạch Cơ cũng vội đuổi theo, sợ Ly Nô chạy ăn thịt Bùi Tiên Ngọc.
Ly Nô chạy nhanh nhưng nhanh bằng pháp thuật của Bạch Cơ. Một tia sáng trắng lóe lên, con mèo đen nhỏ đang chạy điên cuồng bỗng ngã xuống bãi cỏ.
Nguyên Diệu thở hổn hển, dừng , con mèo đen nhỏ bất tỉnh trong bụi cỏ, thật may vì Bạch Cơ kịp chặn .
"Giờ đây?" Bạch Cơ lo lắng .
"Ly Nô lão và Tiểu Điệp vì chia ly mà hóa thành đôi cá bay mèo bay ?" Nguyên Diệu lo lắng .
*
Chợ Tây, Phiêu Miểu các.
Ly Nô ngủ mê một đêm mới tỉnh dậy, khi tỉnh là sáng hôm .
Ly Nô ngủ bàn đá ngọc xanh trong phòng, bên cạnh là bể cá pha lê rửa sạch, trong bể một con cá bướm mặt trăng c.h.ế.t.
Ly Nô cá bướm mặt trăng trong bể, nước mắt như mưa.
Nguyên Diệu bước phòng thấy Ly Nô tỉnh, vui mừng : "Ly Nô lão tỉnh ."
Ly Nô mắng: "Tên mọt sách c.h.ế.t tiệt! Đừng đến phiền gia!"
Nguyên Diệu đến bên cạnh con mèo đen nhỏ, khuyên nhủ: "Ly Nô lão đừng buồn nữa. Bạch Cơ , cá bướm mặt trăng là cá biển, ở đất liền sống lâu, dù Bùi đại nhân vỡ bể thì nó cũng sống mấy ngày. Các ngươi hợp , duyên, tương tư chỉ khiến thêm đau khổ. Bạch Cơ xin xác của Tiểu Điệp, hy vọng ngươi thấy xác của nó thể hiểu chuyện."
Ly Nô con cá c.h.ế.t trong bể, : "Gia hiểu, tại gia duyên với Tiểu Điệp?"
Nguyên Diệu suy nghĩ một lúc, : "Ly Nô lão , ngươi là mèo, Tiểu Điệp là cá, mèo ăn cá, nên các ngươi duyên."
Ly Nô suy nghĩ một lúc, : "Tên mọt sách ngốc, ý ngươi là gia yêu Tiểu Điệp vì ăn nó ?"
Lúc , Bạch Cơ ở ngoài gọi Nguyên Diệu: "Hiên Chi mau đến giúp treo bức tranh 'Phú Quý Mẫu Đơn' lên tường ."
"Có lẽ là ." Nguyên Diệu vội vàng trả lời Ly Nô, ngoài giúp Bạch Cơ treo tranh.
Con mèo đen nhỏ bể cá, chìm suy nghĩ.
Trưa hôm đó, bữa cơm trưa ở Phiêu Miểu các là cá bướm mặt trăng hấp. Bạch Cơ và Nguyên Diệu bên bàn ăn, há hốc miệng, ăn nổi cơm. Ly Nô ăn ngấu nghiến cá bướm mặt trăng, thắc mắc: "Chủ nhân, mọt sách ngốc, các ngươi ăn?"
Bạch Cơ : "Đó là Tiểu Điệp mà!"
Nguyên Diệu cũng : "Đó là Tiểu Điệp mà!"
Ly Nô : "Tiểu Điệp gì chứ? Đây chỉ là một con cá bướm mặt trăng thôi. Mọt sách ngốc đúng, là mèo, mà mèo thì ăn cá, nên duyên phận và tình cảm của với cá chỉ thể duy trì bằng cách ăn nó. Ta thích Tiểu Điệp nên ăn nó. Ăn Tiểu Điệp sẽ mãi mãi ở bên ."
Bạch Cơ : "Ly Nô hiểu thấu chuyện, đắm chìm trong tương tư, chủ nhân vui."
Nguyên Diệu : "Tiểu sinh vẫn cảm thấy chỗ nào đó đúng."
Ly Nô ăn một miếng thịt cá, : "Mọt sách ngốc, ngươi hiểu tương tư là gì!"
Tiểu thư sinh uể oải xúc một miếng cơm, : "Không hiểu tương tư cũng thể bình luận mà!"
Ly Nô ngấu nghiến ăn cá hấp, : "Cá biển hấp lên ngon ghê! Chủ nhân, Ly Nô thể thường xuyên mua cá biển ăn ?"
Bạch Cơ : "Cá biển đắt, vẫn nên ăn cá nước ngọt thì hơn. Dù , cũng đều là cá."
Nguyên Diệu : "Thật đáng thương cho Tiểu Điệp!"
Buổi chiều, A Thử đến. Nó đến để tặng quà sinh nhật cho Ly Nô, khó khăn lắm mới gom góp một trăm lượng vàng, chạy mua cho Ly Nô một con cá bướm mặt trăng. A Thử với Ly Nô: "Than đen, mau xem, mua Tiểu Điệp về cho ngươi !"
Ly Nô bể cá cá bướm mặt trăng, l.i.ế.m môi : "Tuyệt quá! Đồ ăn tối ."
A Thử rõ, vẫn : "Than đen, chúc các ngươi tương tương ái, hạnh phúc trăm năm."
Ly Nô giữ A Thử ăn tối, A Thử vui vẻ đồng ý.
Buổi tối, khi A Thử bên bàn gỗ, một trăm lượng vàng của trở thành một đĩa cá biển kho tàu, nó mà nước mắt, tâm trạng vô cùng sụp đổ.
Ly Nô : "A Thử, mau nếm thử , cá biển ngon hơn cá sông đấy!"
A Thử mắng: "Đồ than đen đáng ghét! Ngươi chỉ ăn! Một trăm lượng vàng của ơi!"
Bạch Cơ thở dài: "Một ngày ăn hết hai trăm lượng vàng, cuộc sống của Phiêu Miểu các dường như quá xa hoa ."
Nguyên Diệu thở dài: "Thật đáng thương cho A Thử!"
Buổi tối, Nguyên Diệu mơ. Hắn mơ thấy ở một nơi xa xôi thuộc Lĩnh Nam, hai con chim tương tư đang bay lượn trong rừng hoa đào. Chúng hát rằng: "Đêm nay là đêm gì mà cỏ thơm biếc xanh. Trăng sáng cao lầu, ngóng ngàn dặm. Tương tư dài lâu, hận biệt ly. Biệt ly đau đớn, mộng hồn đứt đoạn. Tương tư dài lâu, tê tái tim gan. Tê tái tim gan, tình khó dứt!"
Nguyên Diệu mơ thấy Bạch Cơ, trong giấc mơ hạnh phúc.
Một cơn gió đêm thổi qua, mùa xuân qua, mùa hè đến.
(Chim tương tư – hết)
Hồi 5: Trường Sinh Khách