Phiêu Miểu 3 - Quyển Thiên Chỉ - Chương 8: Trường Sinh
Cập nhật lúc: 2026-03-06 06:30:35
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời gian như tên bắn, vài ngày trôi qua. Vị khách mà Bạch Cơ vẫn đến Phiêu Miểu các, nhưng nhiều và phi nhân nhằm Thái Tuế mà tìm đến Phiêu Miểu các.
Đuổi vài nhóm đầu tiên, Bạch Cơ tạm ngưng kinh doanh, dốc hết tâm huyết dựng kết giới, ẩn giấu Phiêu Miểu các. Như đều thể thấy Phiêu Miểu các.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Phong Bát Lang cơ bản khỏi Phiêu Miểu các, chỉ Ly Nô thỉnh thoảng lén mua cá, vội ngoài vội trở về, dám dừng lâu.
Nguyên Diệu lo lắng, : "Bạch Cơ, Phiêu Miểu các đóng cửa, vị khách đó ?"
Bạch Cơ : "Không , treo đèn Trường Sinh ngoài cửa, sẽ thấy và thể ."
Bên ngoài Phiêu Miểu các một chiếc đèn lồng giấy chữ "Trường Sinh" đung đưa trong gió, tua rua bay phấp phới. Dù ngày đêm, đèn Trường Sinh luôn sáng.
Chiều tối hôm đó, bữa tối, Nguyên Diệu ở sân phù du rụng xác, cảm thán sự ngắn ngủi của cuộc sống. Bạch Cơ và Phong Bát Lang hành lang chơi đ.á.n.h bài, Ly Nô đang dọn dẹp bát đũa trong bếp.
Đột nhiên, đèn Trường Sinh tắt, khách đến.
Bạch Cơ nghiêng đầu : "Cuối cùng cũng tới."
"Ai tới cơ?" Nguyên Diệu tò mò hỏi.
Bạch Cơ : "Cứ gọi là khách Trường Sinh . Ta và Bát Lang tiếp đón , Hiên Chi bếp lấy một con d.a.o Hồ sắc bén đến phòng trong."
Nguyên Diệu ngạc nhiên, gật đầu : "Được."
Nguyên Diệu bếp lấy d.a.o Hồ, qua hành lang đến phòng trong.
Trong phòng thắp đèn, bên cạnh bức bình phong hình chuồn chuồn đậu lá sen, Bạch Cơ và một nam nhân đang quỳ đối diện , Phong Bát Lang bên cạnh chơi một chiếc ngọc như ý.
Nguyên Diệu đặt d.a.o Hồ lên bàn ngọc, liếc nam nhân. Người hơn ba mươi tuổi, da dẻ mịn màng, mặt mày hồng hào, đang ở thời kỳ đỉnh cao. tóc đen của vài sợi bạc, đôi tay lộ ngoài tay áo đầy nếp nhăn như da gà, trông kỳ lạ.
Gương mặt cứng cỏi, ngũ quan như tạc bởi d.a.o búa, lạnh lùng. Đôi mắt đen của trầm lắng một nỗi căm hận vô danh khiến sợ hãi. khi kỹ, thấy đôi mắt đầy sự tiêu điều và c.h.ế.t chóc, khiến vô cớ thấy tuyệt vọng.
Bạch Cơ : "Ngươi tới thì yên tâm , thật còn lo Thái Tuế mà ngươi tới."
Khách Trường Sinh bằng giọng trống rỗng: "Ta còn sống, tất nhiên sẽ tới."
Bạch Cơ : "Dù hiểu vì ngươi cố chấp sống trong đau khổ như nhưng nếu trường sinh là nguyện vọng của ngươi, và ngươi bước Phiêu Miểu các thì sẽ giúp ngươi thực hiện."
Khách Trường Sinh Phong Bát Lang, : "Thái Tuế là đứa trẻ ?"
Bạch Cơ gật đầu, gọi Phong Bát Lang: "Bát Lang, đây."
Phong Bát Lang chịu tới, liếc mắt Nguyên Diệu.
Nguyên Diệu đoán rằng Bạch Cơ lấy thịt của Phong Bát Lang, đành lòng, nhưng nghĩ kỹ nếu Bạch Cơ bảo vệ thì và Phong Bát Lang lẽ ngàn yêu bách quỷ chia ăn hết, còn mạng sống. Cắt một miếng thịt vẫn hơn mất mạng, hơn nữa thịt Thái Tuế cắt còn thể tái sinh, nguy hiểm đến tính mạng.
Nguyên Diệu gật đầu, Phong Bát Lang mới đến bên cạnh Bạch Cơ.
Bạch Cơ xoa đầu Phong Bát Lang, : "Đừng sợ, chỉ là cắt một miếng thịt nhỏ thôi, sẽ ảnh hưởng đến tính mạng của ngươi."
Phong Bát Lang ngoan ngoãn trèo lên bàn ngọc, xuống .
Bạch Cơ cầm lấy d.a.o Hồ, rút d.a.o khỏi vỏ.
Lưỡi d.a.o như nước, phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo khắp căn phòng.
Trong một khoảnh khắc nháy mắt, Nguyên Diệu thấy Phong Bát Lang bàn ngọc biến thành cây nắm thịt lớn bằng cái cối xay. Cây nấm lớn màu trắng như tuyết, lớp lớp tầng tầng như thể sự sống mà co và duỗi .
Bạch Cơ dùng d.a.o Hồ nhẹ nhàng cắt qua cơ thể Thái Tuế, Thái Tuế cảm thấy đau, run rẩy. Chỗ d.a.o cắt qua, chảy chất nhầy trắng như tuyết, Bạch Cơ cắt một miếng thịt lớn bằng lòng bàn tay.
"Xong ." Bạch Cơ tươi .
"Đau c.h.ế.t ! Hu hu hu!" Thái Tuế lóc bò chạy .
Nhìn thấy một cây nấm thịt lớn bò qua chân chạy về phía sân , Nguyên Diệu lo lắng lập tức đuổi theo.
Trong sân , cỏ xanh lượn sóng, Thái Tuế trong bụi cỏ thương.
Nguyên Diệu bước đến, an ủi: "Bát Lang đừng nữa, ."
"Nguyên công tử, ăn dưa hấu, còn ăn bánh sữa vàng." Thái Tuế buồn bã .
Nguyên Diệu : "Bánh sữa vàng thì , giờ tiệm bánh đóng cửa , dù nhờ Ly Nô lén mua cũng . Dưa hấu thì , để cắt cho ngươi."
Nguyên Diệu giếng lấy dưa hấu mang bếp cắt. Thái Tuế ở trong bụi cỏ gọi: "Nguyên công tử, đừng dùng con d.a.o cắt thịt mà cắt dưa hấu, sẽ ăn ."
"Biết ." Nguyên Diệu đáp.
Nguyên Diệu cắt dưa hấu xong, bày đĩa hổ phách, đem đến cho Thái Tuế. Thái Tuế thấy dưa hấu đỏ mọng thì lập tức quên đau đớn, ăn lấy ăn để, tâm trạng lên nhiều.
Nguyên Diệu thấy Phong Bát Lang nữa, lòng đầy tò mò về khách Trường Sinh nên bếp lấy thêm một đĩa dưa hấu mang phòng trong.
Trong phòng, khách Trường Sinh rời , đang đối diện chuyện phiếm với Bạch Cơ. Miếng thịt Thái Tuế thấy , khách Trường Sinh ăn cất .
Nguyên Diệu đặt đĩa dưa hấu lên bàn ngọc, một bên.
Bạch Cơ : "Ngươi định sống mãi cho đến khi trời đất diệt vong ?"
Khách Trường Sinh đáp: " . Nỗi hận trong lòng đến khi trời đất diệt vong cũng thể tiêu tan. Vì nàng là thần tiên, thọ mạng cùng trời đất, thể g.i.ế.c thần, chỉ thể sống mãi."
Bạch Cơ : "Ngươi cô đơn ?"
Khách Trường Sinh đáp: "Rất cô đơn. quen ."
Bạch Cơ : "Sống cũng . Có thể thấy sự đổi của thế gian, bể dâu biến đổi."
Khách Trường Sinh thở dài : "Gần đây bắt đầu còn mơ nữa. Trước , khi ngủ vẫn mơ thấy những chuyện cũ, mơ thấy những xưa. Bây giờ khi ngủ, giấc mơ chỉ là một màu đen vô tận, khiến chìm sự trống rỗng vô bờ."
Bạch Cơ : "Không mơ cũng . Dù cuộc đời vốn là một giấc mơ."
Khách Trường Sinh : "Ngươi ? Thực , đau khổ, sống mãi thế gian, khắp nơi, gặp vô và phi nhân nhưng ai thể ở bên mãi mãi. Cuối cùng họ đều c.h.ế.t , chỉ còn ở . Ta càng ngày càng dám tiếp xúc với sinh vật sống, ngay cả một cái cây cũng , vì sự sống của chúng đều hạn, trong khi cuộc đời dài vô tận. Sự c.h.ế.t của họ mang theo trái tim . Ta là một trống rỗng, gia đình, bạn bè, chỉ một kẻ thù vĩnh viễn. Buồn là chính kẻ thù đó là lý do để sống tiếp."
Bạch Cơ : "Đau khổ ai cũng . Nghĩ thoáng một chút sẽ hơn."
Khách Trường Sinh thở dài : "Chỉ khi đến đây, mới thể những chuyện cũ kỹ , mong ngươi thấy chán."
Bạch Cơ : "Ta cũng thấy cuộc đời dài đằng đẵng, cố nhân đa phần qua đời, chẳng còn mấy ai để tâm sự."
Khách Trường Sinh : "Ta thường cảm thấy mơ hồ, yêu và hận cùng một gương mặt, thời gian dài vô tận nên cũng phân biệt nữa, yêu và hận đều mờ nhạt. mỗi khi c.h.ế.t thì nỗi hận sâu sắc đó trào từ tim , như ngọn lửa đốt cháy xương m.á.u khiến tiếp tục sống. Quá khứ của điểm dừng, tương lai cũng điểm dừng, hiện tại là một mảng hư vô, trong hư vô một đám lửa giận, đó là con đường trường sinh của ."
Bạch Cơ : "Sống lâu một việc sẽ trở nên mơ hồ. những chuyện quan trọng thì ngày càng sâu sắc."
Bạch Cơ và khách Trường Sinh trò chuyện đến tận khuya, khách Trường Sinh mới rời .
Khách Trường Sinh lên, lấy chiếc nón từ đất đội lên đầu, chào Bạch Cơ: "Lần gặp , là mấy trăm năm , cũng còn thể gặp ."
Bạch Cơ : "Nếu duyên chắc chắn sẽ gặp . Hiên Chi tiễn khách giúp ."
"Vâng." Nguyên Diệu đáp.
Nguyên Diệu tiễn khách Trường Sinh cửa, kìm hỏi: "Ngươi là phi nhân thế?"
Khách Trường Sinh : "Ta là ."
Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ từng kể một câu chuyện trường sinh trong đêm mưa núi hoang, về một vì lúc nhỏ ăn tám ngày thịt Thái Tuế mà sống tám trăm năm. Hắn vì sự phản bội và hành hạ của nương t.ử mà căm hận nương t.ử thành tiên, nên tiếp tục ăn thịt Thái Tuế mà sống mãi vì hận thù. Người đó là ngươi ?"
" ." Khách Trường Sinh .
"Sống mãi là cảm giác thế nào?"
"Thời gian dài đằng đẵng còn cuộc đời thì yên." Khách Trường Sinh .
Nguyên Diệu hiểu nhưng cũng hỏi gì thêm, lòng đầy băn khoăn.
Khách Trường Sinh : "Tạm biệt, duyên gặp ."
"À, tạm biệt." Nguyên Diệu cúi chào.
Bóng dáng khách Trường Sinh dần biến mất ở cuối con hẻm dài, hòa bóng tối vô tận.
Lần chia tay lẽ thật sự thể gặp nữa. Khách Trường Sinh đến Phiêu Miểu các lẽ là mấy trăm năm , khi đó Nguyên Diệu còn.
Tiểu thư sinh trong lòng bỗng dưng cảm thấy buồn bã, đối với nhân thế, đối với sinh mệnh, đối với trường sinh, đối với mãi mãi hiểu, cũng thể hiểu.
Khi Nguyên Diệu phòng trong, Bạch Cơ đang bên bàn ngọc ăn dưa hấu.
Nguyên Diệu xuống đối diện Bạch Cơ, bối rối hỏi: "Bạch Cơ, vị khách Trường Sinh rốt cuộc là ai?"
Bạch Cơ : "Ông họ Kiềm, tên Khang, loài các ngươi gọi ông là Bành Tổ."
Nguyên Diệu kinh ngạc há hốc miệng, : "Một c.h.ế.t một sống là hư dối, sống lâu như Bành Tổ là vô căn cứ, ông là vị Bành Tổ sống tám trăm năm đó !"
Bạch Cơ : "Không chỉ tám trăm năm, ông bây giờ sống gần bốn nghìn năm ."
Nguyên Diệu càng kinh ngạc hơn.
Bạch Cơ thở dài, than thở: "Hiên Chi, thương vụ lỗ . Đã ba nghìn năm mà vẫn 'quả', e rằng cũng 'quả'."
Nguyên Diệu nghĩ một lúc, : "Bành Tổ vẫn còn sống đó là 'quả'. Bành Tổ sống tám trăm năm thấy ông thọ , nay ông cụ vẫn còn sống thật sự khó mà chấp nhận . Bạch Cơ, tại đời những sinh mệnh ngắn ngủi như phù du, những sinh mệnh dài lâu như thiên long, những thần tiên sống cùng trời đất? Tại sinh mệnh của đều như thế?"
Bạch Cơ nghĩ một lúc, : "Con và sự vật thế gian cần muôn vàn biến đổi, thế giới mới thú vị. Nếu thứ đều giống thì thế giới sẽ như một vũng nước c.h.ế.t, thế giới cũng c.h.ế.t theo. Sự khác biệt của vạn vật thế gian, các biến đổi khác , là nguồn sống của thế giới, cũng là 'trường sinh' của thế giới."
"Ý là gì? Ta hiểu." Nguyên Diệu ngơ ngác.
Bạch Cơ : "Nói đơn giản, Hiên Chi thể coi thế giới như một 'khách Trường Sinh', dù là phù du, con , thiên long, thần tiên, thứ đều sẽ biến mất, chỉ thế giới là trường sinh. Và sự biến mất của chúng cùng sự đời của thế hệ là nguồn sống bất tận của thế giới."
Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ cũng sẽ c.h.ế.t ?"
Bạch Cơ đáp: "Phật cũng sẽ diệt độ huống chi thiên long. Ta tất nhiên cũng sẽ già và c.h.ế.t, nhưng là trong tương lai xa, Hiên Chi lẽ thể dự tang lễ của ."
Nguyên Diệu cảm thấy buồn.
Bạch Cơ : " Hiên Chi thể gửi tiền phúng viếng . Hiên Chi định gửi bao nhiêu? Ta sẽ trừ tiền tháng của ngươi."
Nguyên Diệu tức giận quát: "Ta sẽ gửi tiền phúng viếng cho ngươi!"
Bạch Cơ vui : "Hiên Chi thật keo kiệt."
Trong mấy ngày khi khách Trường Sinh rời , Nguyên Diệu vẫn đắm chìm trong sự mơ hồ về sinh mệnh, trong lòng sinh nhiều sự trống rỗng và bối rối.
Phong Bát Lang thấy Nguyên Diệu luôn mơ màng thì lo lắng cho , : "Nguyên công tử, ngươi ăn một miếng thịt của ? Ăn ngươi thể sống nhiều năm. Những điều bây giờ ngươi hiểu, lẽ sẽ hiểu."
Nguyên Diệu từ chối : "Thôi , thứ hãy để thuận theo tự nhiên. Ta mới hai mươi tuổi, còn sáu mươi năm để suy nghĩ những điều hiểu. Hơn nữa nếu ăn thịt của ngươi thì ngươi sẽ đau lắm."
Phong Bát Lang : "Nếu là Nguyên công t.ử ăn , đau mấy cũng chịu . Ta ngươi ăn thịt của , thực một chút ích kỷ."
Nguyên Diệu hiểu hỏi: "Ích kỷ gì?"
Phong Bát Lang : "Khi Thái Tuế trở về vị trí sẽ trở về. Lần Thái Tuế xuất hiện lẽ là mấy trăm năm , nếu xuống nhân gian mà tìm thấy Nguyên công tử, thì sẽ cảm thấy cô đơn."
Nguyên Diệu cũng thấy buồn, an ủi Phong Bát Lang: "Dù còn thì Phiêu Miểu các vẫn còn, Bạch Cơ vẫn còn, Ly Nô vẫn còn, ngươi tìm họ, họ sẽ bảo vệ ngươi. Đừng thấy họ bình thường dữ tợn, thực đều là bụng."
Phong Bát Lang vui : "Ta chỉ tìm Nguyên công tử, tìm Bạch Cơ và Ly Nô."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-3-quyen-thien-chi/chuong-8-truong-sinh.html.]
Nguyên Diệu xoa đầu Phong Bát Lang, : "Đều như cả thôi."
Khi ăn trưa, Ly Nô lo lắng : "Chủ nhân, mấy ngày nay Ly Nô lén ngoài mua cá đều thấy mũi trâu và Ngũ công t.ử lảng vảng ở Chợ Tây, chắc là họ tin Thái Tuế ở Phiêu Miểu các, mũi trâu trường sinh đến điên cuồng, đang tìm Phiêu Miểu các bắt Thái Tuế. Đạo hạnh của mũi trâu là giả, nếu phá kết giới của chủ nhân Phiêu Miểu các g.i.ế.c mèo g.i.ế.c rồng cướp Thái Tuế, chuyện đùa . Hơn nữa, còn một đống và phi nhân thèm Thái Tuế, chừng ngày nào đó họ sẽ , thật là phiền phức."
Phong Bát Lang sợ, ăn nép bên Nguyên Diệu.
Nguyên Diệu cũng lo lắng, : "Ly Nô, gần đây ngươi nên ít ngoài, tránh gặp quốc sư để bắt , cũng tránh những thèm Thái Tuế bắt mất."
Ly Nô : "Mọt sách yên tâm, lanh lợi lắm, mũi trâu bắt , những khác càng bắt ."
Bạch Cơ vui : "Người Thái Tuế đến thì tai họa, hiểu thực sự là như . Từ khi Thái Tuế cửa, Phiêu Miểu các đóng cửa ẩn dật gần nửa tháng ăn gì, một đồng cũng kiếm , còn bỏ tiền nuôi Thái Tuế. Thế cũng đành, khổ nhất là càng ngày càng nhiều và phi nhân pháp lực cao thâm tìm đến Phiêu Miểu các vì Thái Tuế, họ đều dễ đối phó, cảm thấy kết giới lỏng ."
Ly Nô : "Vậy bây giờ? Chủ nhân, là chúng ném Thái Tuế ngoài? Ai tranh giành thì tranh giành, dù chúng cũng cần Thái Tuế nữa. Với , nó ăn nhiều quá !"
Phong Bát Lang thì dám ăn cơm nữa, sợ hãi òa lên.
Nguyên Diệu lo lắng : "Bạch Cơ, Ly Nô lão , thể ! Ném Bát Lang ngoài nó sẽ mất mạng."
Bạch Cơ Phong Bát Lang, mắt đảo một vòng, nghĩ một kế sách. Nàng vui vẻ, : "Trước đây, chỉ nghĩ đến chuyện Khách Trường Sinh, nên lãng phí bao nhiêu ngày kiếm tiền. Bát Lang, ngươi xem, ngươi ở đây với bao nhiêu ngày, chỉ bảo vệ ngươi hết mà còn cho ngươi ăn uống ngon lành mỗi ngày, đối với ngươi tệ chứ?"
Phong Bát Lang lắc đầu nhưng sợ Bạch Cơ giận sẽ ném ngoài, đành gật đầu dám gì.
Bạch Cơ : "Bát Lang cũng nên báo đáp mấy ngày chứ, đúng ?"
Phong Bát Lang lắc đầu, gật đầu, Nguyên Diệu cầu cứu.
Nguyên Diệu nhịn hỏi: "Bạch Cơ đang tính toán gì, cứ thẳng ."
Bạch Cơ : "Ta là thương nhân, tất nhiên theo thị trường, mưu cầu lợi ích. Mọi đều thịt Thái Tuế và đều Thái Tuế ở Phiêu Miểu các, thì sẽ thuận nước đẩy thuyền. Không giấu gì Hiên Chi, định bán thịt Thái Tuế, kiếm một khoản nhỏ."
Nguyên Diệu tức giận : "Ngươi điên ?! Bát Lang nhỏ như , bao nhiêu thịt mà bán? Ngươi mạng của Bát Lang ?!"
Bạch Cơ : "Ai bán thịt Thái Tuế thật? Bát Lang chỉ cần , chứng minh là Thái Tuế là , còn thịt... , dù họ cũng phân biệt , cứ lấy bất cứ loại thịt nào giả vờ qua mặt là ."
" mà..." Nguyên Diệu vẫn ngăn cản.
Bạch Cơ : "Không nhưng nhị gì hết. Hiên Chi, đợi phát tài sẽ tăng lương cho ngươi."
Mèo Đen nhanh nhảu : "Chủ nhân, Ly Nô giúp phát tài, cũng tăng lương cho Ly Nô nhé."
Bạch Cơ : "Không thành vấn đề."
Nguyên Diệu vẫn cố phản đối: " mà..."
Bạch Cơ : "Hiên Chi im miệng."
Ly Nô mắng: "Tên mọt sách, im miệng!"
Phong Bát Lang phản đối, Nguyên Diệu phản đối thành, chuyện bán thịt Thái Tuế cứ thế mà quyết định.
Buổi chiều, Ly Nô theo lệnh Bạch Cơ lén chợ, mấy , mua mười cân thịt lợn mỡ, ba thùng sữa dê tươi.
Nguyên Diệu Bạch Cơ ép trong sân cắt thịt lợn. Nguyên Diệu theo lệnh của Bạch Cơ cắt thịt lợn thành ba kích cỡ, một loại to bằng lòng bàn tay, một loại bằng nửa lòng bàn tay, một loại bằng ngón tay.
Phong Bát Lang Bạch Cơ ép hiện nguyên hình, ngâm cùng thịt lợn cắt trong thùng sữa dê lớn, chất nhầy mà Thái Tuế tiết hòa lẫn với sữa dê, thấm thịt lợn.
Cuối cùng, Bạch Cơ vớt Phong Bát Lang lên, quấn băng khắp rắc sữa dê lên.
Buổi tối, khi ăn cơm xong, Bạch Cơ mở kết giới Phiêu Miểu các, đón khách bốn phương, bán thịt Thái Tuế giả.
Người và yêu quái khắp chợ Tây tìm Thái Tuế ùn ùn kéo đến.
Bạch Cơ đặt giá tiền, miếng thịt Thái Tuế lớn giá một trăm lượng vàng, miếng thịt Thái Tuế giá năm mươi lượng vàng, miếng thịt Thái Tuế nhỏ giá mười lượng vàng.
Nguyên Diệu phụ trách tiếp khách, Bạch Cơ phụ trách thu tiền, Phong Bát Lang quấn băng quầy, để kiểm tra Thái Tuế thật giả. Ly Nô phụ trách cạnh Phong Bát Lang, tránh kẻ lợi dụng, c.ắ.n trực tiếp Thái Tuế.
Chưa đầy ba ngày, mười cân thịt lợn, , thịt Thái Tuế bán hết. Quang Tạng và Sư Hỏa mua mười miếng lớn, Quỷ Vương cử Đồi Mồi đến mua năm miếng , ngay cả Cửu Vĩ Hồ Vương cũng cử Hồ Thập Tam Lang đến mua ba miếng nhỏ. Vàng chất đầy phòng trong, Bạch Cơ vui mừng hớn hở.
Ly Nô hỏi: "Chủ nhân, nên mua thêm mười cân thịt lợn tiếp tục thịt Thái Tuế ?"
Bạch Cơ : "Thôi, thấy đủ là dừng, vàng đủ . Mưu kế nhiều biến đổi, nếu một chiêu dùng mãi sẽ vạch trần. Hơn nữa, trời đổi, cũng đến lúc Bát Lang về nhà ."
Phong Bát Lang đờ đẫn đất, mấy ngày qua đám và yêu quái ăn dọa cho ngây ngốc.
Nguyên Diệu đau lòng : "Bát Lang chứ?"
Phong Bát Lang đờ đẫn : "Ta . Nguyên công tử, đến lúc chia tay ."
Nguyên Diệu : "Ngươi về tộc Thái Tuế cũng , đều ăn ngươi, ngươi về đó sẽ an ."
Phong Bát Lang lưu luyến Nguyên Diệu, ôm lấy lớn.
Đêm trở vị trí cũ, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô tổ chức tiệc tiễn Phong Bát Lang.
Đêm hè gió mát, cỏ xanh như thảm.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô, Phong Bát Lang trong sân uống rượu ngắm trăng, bàn gỗ những món ăn ngon và điểm tâm phong phú, đều là những món Phong Bát Lang thích.
Bạch Cơ nỡ chia tay Phong Bát Lang, : "Bát Lang , ngươi về là về trời, cũng giữ . Lần trời xuất hiện, nếu vẫn là ngươi thì hãy nhớ Phiêu Miểu các nhé."
Nguyên Diệu gói những món điểm tâm như Ngọc Lộ Đoàn, Kim Nhũ Tô giấy dầu, bỏ hành lý, : "Bát Lang, đây đều là những điểm tâm ngươi thích, mang theo ăn đường nhé."
Ly Nô : "Tiếc là cá Thái Tuế. Bát Lang cho gia mấy miếng thịt , gia phơi thành khô Thái Tuế, để cá Thái Tuế. Ngươi xem, ngươi ở Phiêu Miểu các ăn béo lên nhiều , mang nhiều mỡ thế mà đường cũng mệt, bằng cắt cho gia."
Phong Bát Lang sợ quá lớn.
Nguyên Diệu khổ sở : "Ly Nô lão , Bát Lang sắp , ngươi đừng dọa nó nữa."
Bạch Cơ : "Bát Lang đừng , chúng cùng ăn uống, hát múa nào."
Bạch Cơ vươn tay áo phủ qua sân, bỗng nhiên xuất hiện bốn nhạc công mặc áo xanh trong bụi cỏ. Họ quỳ mặt đất, một cầm khổng hầu, một ôm tì bà, một thổi sáo, một gõ khánh cổ, bắt đầu biểu diễn những giai điệu du dương. Trong chớp mắt, tám vũ nữ mặc áo vàng xuất hiện ở trung tâm sân, bắt đầu nhảy múa t.h.ả.m cỏ xanh, vũ điệu của họ đẽ và quyến rũ.
Một yêu ma dạo đêm thấy cảnh hát múa trong sân, kìm mà dừng chân và tham gia . Bạch Cơ đành bảo Ly Nô lấy thêm rượu ngon để đãi những khách phi nhân tham dự yến tiệc.
Trăng lên đến đỉnh, sân Phiêu Miểu các tụ tập đông đảo yêu ma quỷ quái thức ăn và rượu ngon hấp dẫn mà dừng chân . Mọi để ý đến nhạc công và vũ nữ, tự do ca hát, nhảy múa hết , vui chơi vô cùng thỏa thích.
Bạch Cơ nhảy múa, Ly Nô hát vang, Phong Bát Lang thấy vui vẻ cũng theo.
Nguyên Diệu vẫn đang đóng gói điểm tâm cho Phong Bát Lang ăn đường. Hắn nghĩ đến việc Phong Bát Lang , dù trở nhân gian thì cũng là trăm năm , nó và thể gặp nữa thì khỏi buồn bã.
Trên bầu trời đêm, trời dời về phía đông, một ngôi vàng ở phía đông nam lặng lẽ ẩn trong mây thấy nữa.
Phong Bát Lang Nguyên Diệu vẫn đang bỏ thêm điểm tâm hành lý, kìm mà . Trong lòng cũng buồn bã và luyến tiếc, : "Nguyên công t.ử thật sự ăn thịt của ?"
Nguyên Diệu : "Không ăn."
Phong Bát Lang tiến gần Nguyên Diệu, thì thầm tai : "Vậy cho ngươi một bí mật."
Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Bí mật gì?"
Phong Bát Lang thì thầm một câu khiến tiểu thư sinh nhảy dựng lên vì kinh ngạc.
Bạch Cơ khóe mắt liếc thấy tất cả, biểu lộ cảm xúc mà .
Phong Bát Lang với Nguyên Diệu: "Ta cho ngươi nơi ở của tộc Thái Tuế , nếu ngươi gặp thể đến tộc Thái Tuế tìm . ngươi đừng cho ai nhé."
Nguyên Diệu gật đầu. Phong Bát Lang tin tưởng như , cảm động. Hắn thầm thề rằng sẽ tiết lộ nơi ở của tộc Thái Tuế cho bất kỳ ai, để tránh đem nguy hiểm cho Thái Tuế.
Phong Bát Lang kéo Nguyên Diệu giữa đám yêu ma nhảy múa, vì xung quanh yêu ma quá đông, Nguyên Diệu và Phong Bát Lang nhảy một lúc thì tách .
Khi ngôi vàng ẩn bầu trời đêm còn dấu vết, Phong Bát Lang cũng biến mất giữa đám yêu ma quỷ quái.
Bạch Cơ chỗ Phong Bát Lang biến mất, khóe miệng nở một nụ . Ly Nô bên lò lửa, đang chăm chú nướng cá cho đám yêu ma dự tiệc. Nguyên Diệu Phong Bát Lang , vẫn tìm kiếm giữa đám yêu ma nhảy múa.
*
Khi trăng lặn về phía tây, đám yêu ma quỷ quái dần tản , Nguyên Diệu vẫn lo lắng tìm kiếm Phong Bát Lang, sợ nó đám yêu ma tham dự yến tiệc ăn mất.
Bạch Cơ thấy thì : "Hiên Chi đừng tìm nữa, Bát Lang ." Nguyên Diệu , điểm tâm gói cho Phong Bát Lang, lòng tràn đầy sự trống trải.
"Nó ? Nó còn kịp tạm biệt , cũng mang theo điểm tâm ăn đường."
Bạch Cơ : "Vì tạm biệt quá đau buồn, ngay thì bớt buồn hơn. Điểm tâm mang theo cũng quan trọng, dù là về lòng đất, đường cũng ăn ." Nguyên Diệu đau lòng, kìm mà rơi lệ.
Bạch Cơ an ủi Nguyên Diệu: "Hiên Chi đừng buồn, dù Bát Lang cho ngươi nơi ở của tộc Thái Tuế , nếu ngươi nhớ Bát Lang sẽ dẫn ngươi gặp nó."
Nguyên Diệu đầu Bạch Cơ, : "Sao ngươi Bát Lang cho nơi ở của tộc Thái Tuế?"
Bạch Cơ che miệng : "Không giấu gì Hiên Chi, lúc đó ở phía gió nơi các ngươi chuyện, thấy . rõ cụ thể, Hiên Chi thể cho ?"
Nguyên Diệu tức giận : "Đây là bí mật của Bát Lang, sẽ cho ngươi. Bạch Cơ, lén khác chuyện là trái với lời dạy của thánh nhân, hành vi của quân tử!"
Bạch Cơ : "Ta là nữ tử, quân tử."
Nguyên Diệu : "Nữ t.ử cũng nên như quân tử!"
Bạch Cơ bĩu môi : "Hiên Chi thật cổ hủ!"
Nguyên Diệu ngẩng đầu lên bầu trời đêm, tại , nghĩ đến Hằng Nga trong cung trăng, nghĩ đến Xích Tùng T.ử và Xích Tu T.ử ở núi Thiên Thai, nghĩ đến Ma Cô và Vương T.ử Kiều lẽ đang thăm bạn ở Trường An, nghĩ đến Bành Tổ đang lang thang nơi . Họ sống nhiều năm như , trời đất bao la, cuộc đời vô hạn, trong lòng họ cô đơn, tịch mịch ?
Nguyên Diệu đầu Bạch Cơ đang nâng ly rượu, Ly Nô đang nướng cá bên lò lửa, cảm thấy nếu Bạch Cơ và Ly Nô, thì dù chỉ sống một trăm năm cũng sẽ cảm thấy cô đơn. Nếu và việc quan trọng lấp đầy cuộc sống, thì trường sinh cũng là một việc vô cùng cô độc, mang đầy khuyết điểm. Có và việc quan trọng, cuộc sống ngắn ngủi cũng sẽ đầy đủ và trọn vẹn. Sự dài ngắn của cuộc sống đúng là một vấn đề huyền bí, còn tốn nhiều thời gian suy nghĩ.
Bạch Cơ : "Hiên Chi đang nghĩ gì ?"
Nguyên Diệu : "Ta đang nghĩ về sự sống c.h.ế.t của con , về hoa nở hoa tàn."
Bạch Cơ cũng trầm ngâm.
Nguyên Diệu kìm hỏi: "Bạch Cơ đang nghĩ gì thế?"
Bạch Cơ : "Ta đang nghĩ về sự sống c.h.ế.t của rồng, về hoa nở hoa tàn."
"Người và rồng khác biệt gì?"
"Khác biệt lớn lắm. trong chuyện sống c.h.ế.t thì đều như , đều thể sống hơn trời đất, đều cô đơn."
"Cảm ơn Bạch Cơ."
"Tại Hiên Chi cảm ơn ?"
"Vì ngươi nên cuộc sống của còn cô đơn nữa." Tiểu thư sinh vui vẻ .
Bạch Cơ Nguyên Diệu, dịu dàng mỉm .
"Có Hiên Chi ở đây, cuộc sống của dường như cũng còn nhàm chán nữa."
Sao trời ẩn khuất, cỏ xanh lay động, một làn gió đêm thổi qua, mùa hè sắp qua .
(Hết "Trường Sinh Khách")
Hồi 6: Phù Mộng Sàng