Phiêu Miểu 3 - Quyển Thiên Chỉ - Chương 8: Quy Mệnh

Cập nhật lúc: 2026-03-06 06:30:13
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Cơ liếc tháp Phật nhỏ vẫn ngừng tỏa khói đen, u sầu : "Xem , Xà phu nhân thua . Nguyên Diệu, chúng mạo hiểm thôi."

Nguyên Diệu vô cùng sợ hãi: "Xà phu nhân cũng địch nổi con rắn hai đầu, chúng cũng chỉ là c.h.ế.t, là ngày khác gọi thêm mấy giúp, cùng tiêu diệt yêu quái rắn thì hơn."

Bạch Cơ trầm ngâm : "Đấu với Xà phu nhân, yêu quái rắn hai đầu cũng ít nhiều thương, hôm nay tiêu diệt nó để ngày mai nó hồi phục sức lực, yêu lực tăng cường sẽ càng khó tiêu diệt hơn."

" mà..." Nguyên Diệu vẫn sợ hãi.

"Nguyên Diệu, đời ai cũng c.h.ế.t, hoặc nhẹ như lông hồng, hoặc nặng như Thái Sơn." Bạch Cơ khích lệ Nguyên Diệu.

Nguyên Diệu suy nghĩ, yêu quái rắn hai đầu g.i.ế.c , khiến cho Trường An hoảng loạn, cả và phi nhân đều chịu khổ sở. Nếu thể tiêu diệt nó, bảo vệ mạng sống của để bình an hạnh phúc, dù mất mạng cũng đáng.

Nguyên Diệu chợt thấy dũng cảm, dõng dạc với Bạch Cơ: "Đại trượng phu hy sinh vì nghĩa, chúng tiêu diệt yêu quái rắn thôi!"

Bạch Cơ : "Không chúng mà là ngươi , còn c.h.ế.t."

Nguyên Diệu trừng mắt Bạch Cơ, : "Ngươi đời ai cũng c.h.ế.t, hoặc nhẹ như lông hồng, hoặc nặng như Thái Sơn ?"

Bạch Cơ giải thích: "Ta , là phi nhân."

"Phi nhân cũng nên c.h.ế.t nặng như Thái Sơn!" Nguyên Diệu tức giận .

"Ừ, nếu ngày mai xác của chúng phát hiện cùng lúc, cùng nơi thì sẽ khiến hiểu lầm chúng tự t.ử vì tình, như sẽ ảnh hưởng đến danh dự của ." Rồng yêu c.h.ế.t, lấy lý do thoái thác.

"Không ai nghĩ chúng sẽ tự t.ử vì tình !" Tiểu thư sinh khóe miệng co giật, trong lòng gào thét. Hắn Bạch Cơ tức giận đến mức quyết định c.h.ế.t quách cho , chắp tay với Bạch Cơ: "Ngươi tiểu sinh ."

Nói xong, tiểu thư sinh đầu bước về phía phường Thường An, bước mạnh mẽ, bóng lưng kiên quyết.

Bạch Cơ bóng lưng của tiểu thư sinh, khóe miệng nở nụ quái gở, nàng giấu tiểu tháp Phật ống tay áo lập tức hóa thành một luồng ánh sáng trắng, lặng lẽ nấp lưng tiểu thư sinh.

Nguyên Diệu tuy quyết tâm tiêu diệt yêu quái rắn hai đầu nhưng trong lòng vẫn sợ hãi. Hắn bước qua ánh trăng, xuyên qua màn sương, lo lắng tiến về Chùa Phật Ẩn.

Nơi Nguyên Diệu qua một bóng , thậm chí đến cả Phi Nhân cũng , chỉ tiếng gió rít rợn .

Khi Nguyên Diệu đến chùa Phật Ẩn, tiếng gió cũng ngừng , xung quanh yên lặng như c.h.ế.t.

Dưới ánh trăng, trong ngôi chùa hoang, một con rắn khổng lồ màu xanh tím ngang trong đống đổ nát, ánh mắt vô hồn.

Nguyên Diệu giật , kịp sợ hãi, đến bên đầu rắn khẽ gọi: "Xà phu nhân, ngài chứ?"

Con rắn lớn thở phì phò, ánh mắt hạ xuống về phía .

Nguyên Diệu theo ánh mắt của Xà phu nhân qua, lập tức kinh hãi, nó gần như c.ắ.n đứt đôi, m.á.u rắn nhầy nhụa khắp mặt đất.

"Cát Quy Mệnh..." con rắn lớn yếu ớt .

"Cát Quy Mệnh ở ?" Nguyên Diệu quanh, tìm cát Quy Mệnh ở để chữa trị cho Xà phu nhân.

"Bị... con rắn hai đầu nuốt mất ..." rắn lớn thè lưỡi, phát âm thanh nữa, cơ thể cứng đờ.

"Rì rì... rì rì..." một tiếng rì rì nhẹ nhàng từ một bức tường đổ nát truyền đến, Nguyên Diệu tò mò, cố gắng chịu đựng nỗi sợ hãi, bước về phía âm thanh phát .

Dưới ánh trăng, trong ngôi chùa hoang, tượng Phật đứt đầu hai cái xác tàn tạ đó, ruột gan móc , m.á.u và nội tạng vương vãi khắp nơi.

Không cần kỹ Nguyên Diệu cũng đó là Lai Tuấn Thần và ác quỷ Lai, rùng , cố gắng chịu đựng nỗi sợ hãi bước về phía bức tường đổ nát âm thanh phát .

Phía bức tường cháy đen, thấp thoáng một nam nhân cả trần truồng. Nam nhân xổm đất lưng về phía Nguyên Diệu, đang gì.

Nhìn từ phía , nam nhân dường như là Nhậm Mãnh.

Sự tò mò lấn át nỗi sợ hãi, Nguyên Diệu từng bước tiến về phía Nhậm Mãnh, ngay khi Nguyên Diệu đến gần Nhậm Mãnh đột nhiên đầu .

Miệng Nhậm Mãnh dính đầy m.á.u tươi, đang nhai một miếng gan đầy máu, ánh mắt mơ màng, miệng lẩm bẩm: "Kẻ bất trung bất nghĩa, g.i.ế.c. Kẻ bất nhân bất hiếu, g.i.ế.c. Kẻ chuyện , g.i.ế.c. Kẻ tham nhũng, g.i.ế.c. Yêu ma hại , g.i.ế.c. G.i.ế.c, g.i.ế.c, g.i.ế.c..."

Một hình xăm rắn hai đầu màu đen cơ thể Nhậm Mãnh chạy từ cánh tay lên cổ, từ cổ lên mặt cuối cùng dừng ở mắt trái của .

Nguyên Diệu chằm chằm con rắn hai đầu trong mắt Nhậm Mãnh, chỉ cảm thấy da đầu tê dại, chạy trốn nhưng đôi chân như đóng đinh thể nhúc nhích.

Nhậm Mãnh thấy tiểu thư sinh thì ngừng nhai, dậy bước tới gần . Gương mặt Nhậm Mãnh điên loạn, râu đỏ rung rung, con rắn hai đầu trong mắt nhảy loạn xạ: "Kẻ bất trung bất nghĩa, g.i.ế.c. Kẻ bất nhân bất hiếu, g.i.ế.c. Kẻ chuyện , g.i.ế.c. Kẻ tham nhũng, g.i.ế.c. Yêu ma hại , g.i.ế.c. G.i.ế.c, g.i.ế.c, g.i.ế.c..."

Nguyên Diệu thể động đậy, thấy Nhậm Mãnh bước tới sát bên , vòng quanh, khịt khịt mũi ngửi , lẩm bẩm điên loạn: "G.i.ế.c, g.i.ế.c, g.i.ế.c..."

Nguyên Diệu sợ hãi run rẩy, sợ rằng Nhậm Mãnh sẽ đột ngột g.i.ế.c . , Nhậm Mãnh chỉ vòng quanh tiểu thư sinh chứ hại .

Nguyên Diệu kinh ngạc, gì, đột nhiên thấy tiếng Bạch Cơ vọng lên: "Hiên Chi ?"

Nghe thấy tiếng Bạch Cơ, nỗi cô đơn và sợ hãi trong lòng Nguyên Diệu lập tức tan biến, cảm thấy một cảm giác ấm áp lạ thường. Thật tuyệt, Bạch Cơ bỏ c.h.ế.t một , nàng luôn ở bên cạnh . : "Ngươi sẽ đến mà? Lại trốn ở để nhạo tiểu sinh ?"

Bạch Cơ trả lời câu hỏi của Nguyên Diệu, chỉ : "Bàn với Hiên Chi một chuyện."

"Chuyện gì?" Nguyên Diệu tò mò.

Bạch Cơ : "Còn thiếu chút ác ý nữa thì 'quả' mới chín. Xà phu nhân và hai bác cháu nhà Lai gục ngã, thể tạo ác ý nữa. Bây giờ chỉ thể trông cậy ngươi. Hiên Chi sinh chút ác ý để con rắn hai đầu nuốt ngươi ."

Nghe , Nguyên Diệu tức giận: "Tiểu sinh rắn nuốt ! Muốn nuôi rắn thì ngươi tự mà nuôi!"

"Ác ý của quá mạnh, con Phật Xà chịu nổi." Giọng Bạch Cơ vang vọng.

Có lẽ vì tức giận, trong giây lát Nguyên Diệu thực sự sinh ý nghĩ đưa Bạch Cơ nuôi rắn, con rắn hai đầu ngửi thấy chút ác ý đó bèn há to miệng, c.ắ.n vai tiểu thư sinh.

"A... a a..." Tiểu thư sinh đau đớn kêu lên, dùng hết sức đẩy Nhậm Mãnh .

Nguyên Diệu dùng hết sức, Nhậm Mãnh bất ngờ đẩy ngã, ngửa đầu ngã xuống.

Khi Nhậm Mãnh ngã xuống, trong mắt trái bùng lên một làn khói đen, một con rắn hai đầu xé mây chui , thè lưỡi rít lên. Con rắn hai đầu gặp gió lớn lên, trong nháy mắt to lớn như bánh xe, dữ tợn và đáng sợ.

Ngay khi con rắn hai đầu thành hình, Nhậm Mãnh biến mất dấu vết.

Nguyên Diệu con rắn hai đầu thẳng ánh trăng, quên cả đau đớn ở vai, kinh hãi kêu lên: "Bạch Cơ, cứu mạng!"

Giọng Bạch Cơ biến mất, như thể nàng từng xuất hiện.

Nguyên Diệu thầm mắng Bạch Cơ, con rồng yêu xảo quyệt chắc chắn thấy tình hình mà trốn mất . Thật là đáng c.h.ế.t, đêm nay thực sự lấy nuôi rắn ?

Có lẽ vì nghi ngờ và trách móc cũng là một loại ác ý, con rắn hai đầu ngửi thấy "ác ý", cong lao về phía Nguyên Diệu. Tiểu thư sinh nhấc chân bỏ chạy, con rắn hai đầu đuổi theo.

Nguyên Diệu chạy nhanh, con rắn hai đầu đuổi sát phía , địa hình đổ nát trong ngôi chùa hoang bảo vệ tiểu thư sinh, tránh né ở bên trong, con rắn hai đầu quá to linh hoạt, bắt tiểu thư sinh.

rơi miệng con rắn nhưng tiểu thư sinh cũng sợ c.h.ế.t khiếp, chỉ còn ý niệm sinh tồn, chạy mục đích.

"Rắc..." con rắn hai đầu c.ắ.n phá nát một đoạn tường cháy đen nơi Nguyên Diệu trốn.

Miệng của con rắn cách đầu Nguyên Diệu đến nửa tấc, Nguyên Diệu đổ mồ hôi đầm đìa, kinh hãi bật dậy chạy tiếp. Vừa chạy vài bước, con rắn hai đầu đuổi kịp , mùi tanh từ miệng rắn xộc mũi .

Đột nhiên "phạch..." một vật rơi từ trời xuống, rơi ngay mặt tiểu thư sinh.

Dưới ánh trăng, Nguyên Diệu thấy đó là một thanh đao lớn, lưỡi đao sáng loáng như nước.

Thanh đao Nguyên Diệu quen thuộc, là đao của Nhậm Mãnh.

Sao đao của Nhậm Mãnh từ trời rơi xuống?!

Nguyên Diệu kịp nghĩ, chỉ thấy đao bốc lên một làn khói đỏ, khói đỏ dần dần hóa thành hình , hình dần dần hiện dáng dấp của Nhậm Mãnh.

Sắc mặt Nhậm Mãnh đầy tà ác, ánh mắt hiện lên sự tàn bạo và hung dữ, râu của đỏ tươi như nhuốm máu, cả như từ trong hồ m.á.u bước , mang theo sát khí đầy khắc nghiệt.

So với "ác" của tiểu thư sinh phát , ác ý nồng nặc trần trụi của Xích Nhiêm Khách rõ ràng thu hút con rắn hai đầu hơn. Nó bỏ qua tiểu thư sinh, đầu , cúi há to miệng, nuốt chửng Xích Nhiêm Khách.

Ngay lúc nuốt chửng Xích Nhiêm Khách, con rắn hai đầu biến đổi kỳ lạ, màu sắc của nó trở nên đen sẫm hơn. Đó là màu đen đặc quánh hơn cả đêm tối, như tụ hợp cái ác đời, khiến cảm thấy áp lực và tuyệt vọng.

Con rắn hai đầu phát tiếng động, vặn vẹo như điên cuồng. Theo sự vặn vẹo của nó, rắn đen sẫm xuất hiện vô xoáy nước, trong mỗi xoáy nước nổi lên một cái đầu . Những cái đầu vẻ mặt khác , nhưng đều hiện lên sự dữ tợn và tà ác, chúng là những kẻ con rắn hai đầu nuốt chửng, chúng giãy giụa như phá rắn mà thoát .

Nhìn những ác linh thoát khỏi , một đầu của con rắn hai đầu bỗng hóa thành dáng dấp của Xích Nhiêm Khách, nó cúi đầu c.ắ.n đứt những cái đầu lồi nuốt bụng.

Con rắn hai đầu tự c.ắ.n nuốt chính , rắn đầy những lỗ thủng, m.á.u me be bét. Càng nuốt chửng ác ý con rắn càng trở nên to lớn, màu sắc càng đen sẫm.

Nguyên Diệu ngạc nhiên thứ mắt, .

Tiếng Bạch Cơ đột nhiên xuất hiện: "Hiên Chi, 'quả' sắp chín . Bây giờ, chúng lập tức lấy cát Quy Mệnh từ bụng rắn , nếu , bác cháu Lai gia sẽ mất mạng."

"Làm để lấy cát Quy Mệnh ?" Nguyên Diệu hỏi.

"Hiên Chi thấy đại đao ? Nhặt nó lên c.h.é.m rắn ."

Thì thanh đại đao từ trời rơi xuống là do Bạch Cơ ném xuống. vấn đề là, tiểu thư sinh đến g.i.ế.c gà còn dám, dám cầm đao c.h.é.m rắn ?!

Tiểu thư sinh từ chối: "Thánh nhân dạy, sách nên g.i.ế.c sinh linh bừa bãi. Bạch Cơ thời gian chuyện, tự tay ?"

Bạch Cơ cũng chối: "Ta cầm tháp Phật rảnh tay. Hiên Chi đừng chần chừ nữa, thời gian đợi ."

Nguyên Diệu cách nào khác, đành cúi xuống nhặt thanh đại đao.

Thanh đại đao nặng, Nguyên Diệu vất vả mới nhấc lên .

Ngay khoảnh khắc Nguyên Diệu nhấc thanh đại đao lên, con rắn hai đầu như cảm nhận điều gì, nó dừng việc tự nuốt đầu lao về phía Nguyên Diệu.

Nguyên Diệu kinh hãi, suýt nữa thì buông thanh đại đao. ngay khi đối mặt với ánh mắt của Xích Nhiêm Khách, như điện giật, một luồng sức mạnh kỳ lạ từ thanh đại đao thức tỉnh, từ từ truyền cơ thể qua cánh tay đang cầm đao.

Trong lúc mơ hồ, Nguyên Diệu thấy tiếng của Nhậm Mãnh: "Tà thắng chính, hiệp nghĩa vĩnh tồn."

Nguyên Diệu cảm thấy trong dâng lên một sức mạnh vô tận, mạnh mẽ và kiên định, sáng sủa và ấm áp. Hắn vung thanh đại đao c.h.é.m về phía con rắn hai đầu, động tác lưu loát, chỉ một nhát thành công.

Trong khoảnh khắc chớp nhoáng, lưỡi đao bén ngọt đ.â.m bụng con rắn hai đầu, c.h.é.m nó thành hai mảnh. Vô khói đen từ vết c.h.é.m bụng rắn tuôn ngừng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-3-quyen-thien-chi/chuong-8-quy-menh.html.]

Khói đen như thác lũ vỡ đê cuồn cuộn tràn gian, dần dần che lấp trăng, nuốt chửng Trường An.

Nguyên Diệu cảm thấy vô cùng hoảng sợ, trong lòng tràn đầy khiếp sợ.

Đột nhiên, bóng tối x.é to.ạc một vết, ánh sáng nhỏ bé đến từ một nữ t.ử áo trắng cầm tháp Phật đó. Trên nàng tỏa ánh sáng trắng yên tĩnh và thánh khiết.

Bóng tối hút trong tháp Phật tay nàng, tháp Phật vì hấp thụ sức mạnh tà ác mà rung động dữ dội, dường như thoát khỏi tay Bạch Cơ. thể thoát .

Một lúc lâu , khi bóng tối và khí đục trong gian tháp Phật hút hết, thì ánh trăng rải xuống ánh sáng trong như bạc.

Con rắn hai đầu biến mất dấu vết, đất chỉ còn một cái bình sứ đựng cát Quy Mệnh và một đóa hoa sen màu đen.

Hoa sen màu đen đung đưa theo gió, trong nhụy hoa một con rắn hai đầu nhỏ bằng ngón tay.

Bạch Cơ nhặt đóa sen lên đặt bên cạnh tháp Phật, con rắn hai đầu bò khỏi đóa sen, chầm chậm bò trong tháp Phật.

Ngay khi con rắn hai đầu rời khỏi hoa sen đen, hoa sen khô héo tan biến theo gió.

Khi con rắn hai đầu bò tháp Phật, một tấm bùa vàng phong kín cửa tháp. Cửa tháp lập tức đóng , tháp Phật ngừng phun khói đen, cũng còn cảm giác quái dị, trông yên tĩnh và bình thường.

Bạch Cơ hài lòng mỉm .

Nguyên Diệu thì giải thoát trạng thái mệt mỏi và sợ hãi, phịch xuống đất.

Bạch Cơ đặt tháp Phật xuống, nhặt lấy bình cát Quy Mệnh. Nàng đến chỗ bác cháu Lai gia, đổ cát Quy Mệnh lên xác họ. Như cây khô gặp xuân, như thời gian ngược, vết thương của bác cháu Lai gia dần dần lành , như từng thương.

Bác cháu Lai gia như ngáp dài dậy.

Lai Tuấn Thần thấy Bạch Cơ, lớn tiếng hỏi: "Sư giả, lão phu thành sứ mệnh của Thiên hậu ?"

Ác quỷ Lai thấy Bạch Cơ, sợ hãi đến mức run rẩy, dám gì.

Bạch Cơ mỉm : "Lai đại nhân , phụ lòng Thiên hậu. Mọi việc xong, Lai đại nhân thể đưa cháu về ."

"Vâng. Vậy lão phu xin cáo lui." Lai Tuấn Thần đáp, quát lên một tiếng với ác quỷ Lai đang sợ hãi, dẫn theo đứa cháu bất tài rời .

Nguyên Diệu bác cháu Lai gia xa, ngập ngừng hỏi: "Bạch Cơ từng , ngàn yêu trăm quỷ thích ăn gan ác, bác cháu Lai gia nhiều việc ác, nếu đêm nay một , nếu gặp yêu quỷ..."

Bạch Cơ quan tâm đáp: "Vậy thì coi vận may và mệnh của họ... nhưng, dù ăn cũng thì vẫn còn cát Quy Mệnh, c.h.ế.t ..."

Nguyên Diệu rùng , trong đầu bất giác hiện lên bốn chữ "sống bằng c.h.ế.t".

Bạch Cơ đến bên Xà phu nhân, xem xét vết thương của nàng, thở dài một tiếng: "Không còn cách nào, đành dùng cát Quy Mệnh thôi."

Bạch Cơ dùng Cát Quy Mệnh chữa khỏi cho Xà phu nhân. Sau khi tỉnh , phu nhân con rắn hai đầu còn nữa, tảng đá treo trong lòng bấy lâu cuối cùng rơi xuống. Tuy nhiên khi Bạch Cơ dùng cát Quy Mệnh cho , trong mắt Xà phu nhân hiện lên một tia u ám.

"Thiếp cuối cùng cũng minh oan. Bạch Cơ xin hãy chứng, chuyện với ."

"Không vấn đề gì." Bạch Cơ đồng ý một cách dứt khoát, thấy sự u ám trong mắt Xà phu nhân, áy náy: "Dù nữa thì cũng thể nhẫn tâm phu nhân mất mạng. Dùng Cát Quy Mệnh cứu phu nhân là do tình thế bắt buộc, mong phu nhân đừng trách."

Xà phu nhân nghĩ một lát, cũng thể trách Bạch Cơ : "Tình thế như cũng còn cách nào khác. Nói cũng , còn cảm tạ ơn cứu mạng của ngài, chắc chắn sẽ chuẩn lễ vật hậu hĩnh để đến cảm ơn."

"Phu nhân cần khách sáo, lễ vật thì miễn , việc chỉ là chuyện nhỏ nên thôi." Vốn tham tiền là thế, rồng yêu từ chối.

Xà phu nhân hồi phục sức lực, chuẩn rời . Bỗng nhiên, nàng thấy tháp Phật đất, dường như nhớ điều gì thắc mắc hỏi: "Bạch Cơ, ngài ngoài đêm vì tháp Phật mà, tình cờ xuất hiện ở ngôi chùa hoang , còn trừ khử con rắn hai đầu và cứu nữa?"

"À." Nghe Xà phu nhân hỏi như thì tồng yêu khựng , đó và viện lý do: "Hiên Chi thấy tiếng oanh hót ở đây nên cứ đòi đến xem, kết quả là thấy phu nhân con rắn hai đầu tấn công. Ta cũng là lòng nghĩa hiệp, thể chịu đựng cảnh kẻ mạnh h.i.ế.p kẻ yếu nên trừ khử con rắn hai đầu ác độc đó, cũng là để bảo vệ Trường An khỏi một mối họa."

Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh. Rồng yêu thật tự dát vàng lên mặt . Rõ ràng là nàng lừa Xà phu nhân đấu với con rắn hai đầu, để cả hai thương và nàng thu lợi.

Xà phu nhân tin lời Bạch Cơ, cảm kích : "Có một yêu quái nghĩa hiệp như ngài đúng là phúc của Trường An."

Bạch Cơ hề hổ, thản nhiên : "Phu nhân quá khen. Ta chỉ những gì nên thôi."

Xà phu nhân hành lễ với Bạch Cơ rời .

Sau khi Xà phu nhân rời , Bạch Cơ thở dài lên trăng, lẩm bẩm: "Nếu để Xà phu nhân sự thật chắc chắn sẽ đến Phiêu Miểu các gây rối. Có lẽ, khi về lập một kết giới chống rắn. Thật phiền phức, nhưng dù gần đây quốc sư Quang Tạng cũng ở Trường An, chi bằng chuyển kết giới chống ông thành kết giới chống Xà phu nhân cho tiện."

Nguyên Diệu mặt đầy vạch đen, : "Bạch Cơ, lừa mới là cách tiện nhất."

Bạch Cơ thở dài lên trăng: "Hiên Chi sai. nếu lừa họ thì sẽ mất nhiều niềm vui lắm."

Nguyên Diệu khóe miệng co giật.

Thấy trời khuya, Bạch Cơ bảo Nguyên Diệu mang tháp Phật và thanh đại đao, cùng về Phiêu Miểu các.

*

Đêm hè, trời tỏa sáng, gió mát rượi.

Trong Phiêu Miểu các, Bạch Cơ và Nguyên Diệu cạnh hành lang, họ ăn vải ướp nước giếng trò chuyện ngắm trăng. Ly Nô ăn xong một đĩa lớn cá vải, vui vẻ đang nhảy nhót trong bụi cỏ, chơi đùa với đom đóm tiêu hóa.

Vụ việc con rắn hai đầu giải quyết. Đối với Võ Hậu, những tin đồn lợi cho việc bà lên ngôi chấm dứt, bà thể tiếp tục chuẩn cho việc dời đô và lên ngôi. Đối với dân chúng Trường An, còn những kẻ cướp tấn công đêm nên yên tâm hơn. Đối với các yêu quái, còn con rắn hai đầu ăn bậy, họ thể yên tâm ban đêm .

Nguyên Diệu ăn vải với Bạch Cơ: "Chuyện Thiên Hầu lấy tháp Phật Đan Dương cũng thành tâm xin và gửi vải đến nhiều , ngươi cũng nên tha thứ cho . Hơn nữa, thiên hậu trả tháp Phật cho ngươi, chuyện con rắn hai đầu cũng giải quyết xong ."

Bạch Cơ ăn một quả vải trong suốt, : "Đợi hết mùa vải sẽ tha thứ cho ." Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh.

"Hiên Chi trở thành đại hùng trong mắt các yêu quái . Mọi đều , chính ngươi c.h.é.m g.i.ế.c con rắn hai đầu trừ hại cho dân."

"Ừ, đó là... cũng thế nào... Lúc đó cảm giác như vung đao c.h.é.m rắn mà là Nhậm đại ca." Nguyên Diệu nhớ tình cảnh khi đó, khỏi cảm thán. Trong khoảnh khắc , Nhậm Mãnh dường như ở gần, trời hợp nhất, cảm nhận sức mạnh từ Nhậm Mãnh, đó là ánh sáng của nghĩa hiệp, ấm áp và kiên định. Có lẽ đó là Nhậm Mãnh mượn tay c.h.é.m đứt cái "ác" của Xích Nhiêm Khách. Hoặc lẽ lạc lối hai mươi năm, trở về Trường An với mục đích tự tay kết thúc cái "ác" của , dùng "hiệp nghĩa" của Nhậm Mãnh để kết thúc cái "ác" của Xích Nhiêm Khách.

"Dù nữa thì Hiên Chi cũng dũng cảm. Trong lòng Hiên Chi cũng 'nghĩa hiệp'." Bạch Cơ .

Lời khen của Bạch Cơ Nguyên Diệu đỏ mặt. trong lòng ngọt ngào như mật.

"Nhậm đại ca mới là nghĩa hiệp thực sự." Nguyên Diệu .

Ngày hôm khi trừ khử con rắn hai đầu, Nguyên Diệu xin Bạch Cơ thanh đại đao của Nhậm Mãnh. Lúc đầu Bạch Cơ chịu cho, định đem bán, nhưng thấy tiểu thư sinh thật lòng nên cuối cùng cũng cho . Tất nhiên, nàng quên trừ ba tháng lương của .

Nguyên Diệu chôn thanh đại đao trong chùa Phật Ẩn, lập một ngôi mộ, ghi "Mộ của hiệp sĩ Nhậm Mãnh". Nhớ những kỷ niệm với Nhậm Mãnh, Nguyên Diệu buồn bã nức nở mộ.

Khóc xong, Nguyên Diệu chuẩn rời , : "Nhậm đại ca, ngày khác sẽ đến thăm ."

Ngay lúc , dường như thấy tiếng Nhậm Mãnh từ phía : "Nguyên lão , nhớ mang rượu ngon đến."

"Hả? Nhậm đại ca?!" Tiểu thư sinh đầu , thì chỉ thấy một ngôi mộ cô đơn.

Khi tiểu thư sinh đầu nữa, ảo ảnh của Nhậm Mãnh hiện lên mộ, mỉm với tiểu thư sinh, nụ rạng rỡ.

"Bạch Cơ, thế giới thắng chính, nghĩa hiệp mãi mãi tồn tại."

"Có lẽ ." Bạch Cơ .

"Bạch Cơ, một thắc mắc."

"Hiên Chi hỏi ."

"Dùng cát Quy Mệnh nhiều thì sẽ thế nào?" Bạch Cơ dùng cát Quy Mệnh cứu mạng Xà phu nhân, nhưng phu nhân dường như vui.

Bạch Cơ hỏi ngược Nguyên Diệu: "Nguyên Diệu, mấy ngày nay Ly Nô cào ngươi ?"

"Không." Mấy ngày nay, dù mèo đen tức giận thế nào cũng cào Nguyên Diệu, chỉ cãi với .

Mèo đen chen : "Chủ nhân, Ly Nô cũng là một con mèo sách, dùng đức phục tên mọt sách."

"Ừ, mấy ngày nay Nguyên Diệu thương ?"

"Hôm qua ngoài mua rau, đường đá vấp ngã, thương nhẹ." Tiểu thư sinh kéo tay áo lên, cánh tay vài vết trầy xước nhẹ, nghiêm trọng: "Trước đây ngã đau mấy hiểu đau như rách thịt, đau suốt cả ngày. Rõ ràng chỉ là vết thương nhỏ, đau đến mức , nghi ngờ yêu quái tác quái ."

Bạch Cơ : "Không yêu quái tác quái mà là Nguyên Diệu đó dùng một ít cát Quy Mệnh, đây là 'quả' của cát Quy Mệnh. Cát Quy Mệnh là vật nghịch thiên, nó thể vết thương nhanh chóng lành , thậm chí hồi sinh c.h.ế.t. một cái giá trả, dùng nó nếu thương nữa sẽ cảm thấy đau đớn gấp bội. Hiên Chi dùng ít nên nhẹ. Bác cháu Lai gia và Xà phu nhân dùng nhiều, nếu vô ý thương nữa, dù chỉ là vết thương nhỏ cũng sẽ đau đớn như cắt xương róc thịt. Sẽ như suốt đời cho đến khi c.h.ế.t." Nguyên Diệu nghĩ đến cảnh đó, khỏi rùng .

"Bạch Cơ, nếu thương, sẽ luôn đau đớn như ?"

"Không. Nguyên Diệu dùng ít, qua một thời gian sẽ hồi phục như thường."

"Một thời gian là bao lâu?"

"Vài năm." Bạch Cơ chớp mắt.

Nghĩ đến cảnh trong vài năm tới, Ly Nô chỉ cần cào nhẹ một cái là sẽ đau đến lăn lộn, thì Nguyên Diệu khỏi mặt mày ủ rũ.

"Đùa thôi, Nguyên Diệu đừng coi là thật. Nguyên Diệu dùng ít, nhiều nhất là nửa tháng sẽ hồi phục như bình thường." Tiểu thư sinh nghĩ Bạch Cơ đang an ủi nên mặt mày vẫn ủ rũ.

Để phân tán sự chú ý của Nguyên Diệu, Bạch Cơ đề nghị: "Đêm như thế , nên thơ là tuyệt nhất, Nguyên Diệu một bài thơ ."

Nghe đến thơ, Nguyên Diệu lập tức quên hết muộn phiền, bắt đầu suy nghĩ. Hắn nghĩ đến Nhậm Mãnh, nghĩ đến Xích Nhiêm Khách, nghĩ đến con rắn hai đầu, trong lòng cảm xúc, bèn ngâm rằng:

"Cuộc đời ngắn ngủi, như côn trùng lạc,

Tâm linh giao hòa, rắn Phật uốn quanh.

Mái tóc dài buông, kiếm vung khí thế,

Hào kiệt một lòng, đất trời truyền danh."

Gió thổi qua, cỏ xanh cúi rạp, như tiếng ai thở dài.

(Xà Phật Tự hết)

Hồi 3: Tụ Bảo Bồn

 

Loading...