Phiêu Miểu 3 - Quyển Thiên Chỉ - Chương 7: Phi Thiên

Cập nhật lúc: 2026-03-06 06:30:02
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không bao lâu , bè đến tận cùng Thiên Hà.

Thiên Hà vốn là ảo, là dòng sông thực sự, nhưng ở tận cùng Thiên Hà một thác nước thực sự. Thác nước cao hơn nghìn trượng treo lơ lửng trong trung, thác nước đổ xuống, chảy Ngân Hà, trông vô cùng hùng vĩ. Nước từ thác cứ tiếp tục đổ xuống, thấy đáy cũng chảy .

Nguyên Diệu từ xa thấy thác nước thì ngạc nhiên mở to miệng, : "Bạch Cơ, thác nước thật thần kỳ và hùng vĩ!"

Bạch Cơ : "Đây là nguồn gốc của vũ trụ, thác nước là nguồn sống, do linh khí của vạn vật trong thế gian hội tụ mà thành. Ở bờ nó chảy từ cửu thiên xuống âm giới, ở bờ , chảy từ âm giới ngược về nhân gian, tuần ngừng, sinh sinh bất diệt."

Lời của Bạch Cơ sâu xa, Nguyên Diệu hiểu cũng hiểu. Có những thứ sâu xa cần tìm hiểu, chỉ cần thưởng thức vẻ độc nhất vô nhị của thiên địa là đủ .

Không xa thác nước một cây cổ thụ khổng lồ. Cây cổ thụ mọc trong hư , cành nhánh xù xì, cành trơ trụi một chiếc lá nào. Nhiều tiên nữ xinh cành cây đ.á.n.h đàn tranh, thổi sáo ngọc hoặc nhảy múa quanh cây cổ thụ. Các nàng mặc áo lụa rực rỡ, khoác áo mỏng như cánh ve, chân trần đạp hoa sen, điệu múa uyển chuyển vô cùng.

Bạch Cơ thấy, : "Thật phúc, thể thấy tiên nữ nhảy múa."

Khi bè qua cây cổ thụ, các tiên nữ đùa nhảy múa xung quanh bè , một lúc bông hoa từ trời rơi xuống, hương thơm thoang thoảng. Điệu múa của các tiên nữ mê hoặc, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Quang Tạng, Toan Nghê đến mê mẩn, gần như quên cả tiến lên.

Nguyên Diệu nhịn cảm thán: "Thật ..."

Bạch Cơ giơ tay đón một bông hoa trời lòng bàn tay. Nàng lấy từ tay áo một chai ngọc nhỏ chứa Xuân, Sắc, dùng ngón cái mở nắp chai, đổ một ít Xuân, Sắc lên bông hoa trời.

Bạch Cơ thổi nhẹ một bông hoa dính Xuân, Sắc, bông hoa từ từ bay , bay về phía cây cổ thụ nơi các tiên nữ đang tụ tập.

Khi bông hoa rơi xuống cây cổ thụ, thì tựa như yểm phép, cây cổ thụ ngay lập tức nhú mầm non, nở hoa. Trong chớp mắt, cây cổ thụ chuyển từ mùa đông lạnh giá sang mùa xuân tươi , trở nên xanh tươi, rợp bóng, tỏa ánh sáng của sự sống.

Các tiên nữ thấy cây cổ thụ gặp mùa xuân thì vui mừng, nhảy múa càng vui vẻ hơn.

Một tiên nữ hái một cành hoa từ cây cổ thụ, bay đến bè tặng cho Bạch Cơ để tỏ lòng ơn.

Bạch Cơ mỉm nhận lấy, vui vẻ.

bơi về thác nước, các tiên nữ theo bè nhảy múa quanh .

đến thác nước, nhưng do dòng nước quá mạnh nên thể tiến gần. Quang Tạng thử ở đầu thuyền, vươn nhưng chạm dòng nước, cách nào uống linh thủy, trong lòng lo lắng.

Một tiên nữ thấy , hái một cánh hoa sen đầu , bay đến thác nước, dùng cánh hoa sen như chiếc chén nhỏ để hứng nước từ thác, đó bay đến mặt Quang Tạng, đưa cho ông.

Quang Tạng nhận lấy cánh hoa sen, ngửa đầu uống hết linh thủy, trong mắt ngài ngay lập tức hết tơ máu, cơ thể như trút bỏ gông cùm nặng nề, thoải mái hơn nhiều.

Quang Tạng lau miệng, thèm với tiên nữ: "Chưa uống đủ. Cho bản Quốc sư thêm một chén nữa."

Thấy Quang Tạng vô lễ như thì tiên nữ vui, vung tay áo bay .

Toan Nghê vội vàng lớn tiếng cảm ơn tiên nữ Quang Tạng: "Cảm ơn tiên nữ. Quốc sư của tính tình rộng rãi, câu nệ tiểu tiết, mong đừng trách."

Bạch Cơ với Quang Tạng: "Mọi việc đều giới hạn. Linh thủy ở cuối Thiên Hà uống nửa chén là thể tẩy sạch t.h.u.ố.c của Thiên Hư Đan, giữ tính mạng của ngài, uống nhiều quá sẽ hậu quả."

Quang Tạng hỏi: "Hậu quả gì? Cũng sẽ biến thành nữ nhân ?"

Bạch Cơ lấy tay áo che mặt, : "Không, đây là nguồn sống, uống nhiều sẽ khiến con biến thành khỉ."

Quang Tạng ngẩn , hình.

Toan Nghê lớn tiếng : "Dù Quốc sư biến thành khỉ cũng chê Quốc sư."

Nguyên Diệu tưởng rằng Quang Tạng lo biến thành khỉ, : "Quốc sư cần lo lắng, ngài chỉ uống nửa chén, chắc sẽ ."

Quang Tạng với Bạch Cơ: "Rồng yêu, ngươi dụng cụ đựng nước ? Cho bản Quốc sư mượn, bản Quốc sư mang một ít linh thủy về."

Nguyên Diệu thắc mắc: "Quốc sư mang linh thủy về gì?"

Quang Tạng : "Có vài kẻ đáng ghét luôn lén lút nhạo cái đầu trọc của bản Quốc sư. Nếu họ biến thành khỉ thì bản Quốc sư cũng thể nhạo họ."

Nguyên Diệu toát mồ hôi.

Bạch Cơ : "Hãy từ bỏ ý định , đừng phí công vô ích. Linh thủy ở tận cùng thế giới mang về nhân gian sẽ mất linh tính, trở thành nước thường."

Quang Tạng nhướng đôi mày vẽ hình lửa, : "Sao ngươi ? Chẳng lẽ ngươi thử ?"

Bạch Cơ lảng tránh: "À, trời còn sớm, chúng nên về nhân gian ."

Nguyên Diệu toát mồ hôi, : "Bạch Cơ mang linh thủy về nhân gian để biến ai thành khỉ thế?"

"Hiên Chi, nhanh kìa, ngôi đó quá!" Bạch Cơ .

"Bạch Cơ, xin đừng những việc hại và trêu chọc khác nữa!!!"

"Hì hì." Bạch Cơ quỷ quyệt.

Thời gian muộn, Bạch Cơ, Quang Tạng và những khác cưỡi bè trở về, các tiên nữ tiễn họ một đoạn mới rời .

lặng lẽ trôi dòng sông , xuôi dòng mà , gió trời phơ phất. Vì xuôi dòng nên cần chèo thuyền, Quang Tạng xếp bằng ở đầu thuyền thở hít dưỡng khí, Toan Nghê cúi ở đuôi thuyền ngủ . Nguyên Diệu những cung điện thần tiên tuyệt trôi qua hai bên, tâm trạng yên bình hào hứng.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu bên , ngắm cảnh thiên giới trò chuyện phiếm.

"Hiên Chi, trời ?"

"Đẹp thì , nhưng trống trải quá, yên tâm." Nguyên Diệu . Ngoài những cung điện thần tiên đẽ kỳ vĩ, mắt chỉ là một vô tận, lạnh lẽo, cô đơn, một chút khói lửa, trống vắng khiến thoải mái.

"Khác với vẻ ấm áp của khói lửa nhân gian, đây là một vẻ tĩnh mịch. Hiên Chi cảm nhận những vẻ khác ."

"Vẻ tiểu sinh quen, nhân gian vẫn hơn nhiều."

"Xem Hiên Chi duyên với Phật, cũng duyên với tiên, chỉ duyên với yêu ma quỷ quái thôi."

"Ngươi hả?!" Nguyên Diệu vui .

Thấy Nguyên Diệu còn để tóc xõa, Bạch Cơ : "Hiên Chi đừng giận, để giúp ngươi buộc tóc nhé."

Nguyên Diệu lúc mới nhớ để tóc xõa là đúng lễ, vi phạm lời dạy của Thánh nhân, bèn : "Vậy phiền Bạch Cơ ."

Bạch Cơ quỳ lưng Nguyên Diệu, giúp buộc tóc. Nàng gom hết tóc dài của buộc lên đỉnh đầu, nhưng phát hiện khăn và trâm cài tóc.

"Hiên Chi, trâm cài tóc và khăn của ngươi ?"

"Có lẽ rơi ở đó ." Nguyên Diệu gãi đầu, phiền muộn. Không trâm và khăn thì buộc tóc đây?

Bạch Cơ cành hoa tiên nữ tặng, : "Tạm thời dùng một đoạn cành cây trâm cài tóc nhé."

"Được." Nguyên Diệu cầm cành hoa, bẻ một đoạn dài bằng trâm cài tóc đưa cho Bạch Cơ.

Bạch Cơ nhận lấy cành cây cài lên tóc Nguyên Diệu, buộc chặt búi tóc.

Nhìn gương mặt sáng sủa của tiểu thư sinh, Bạch Cơ vui vẻ : "Hiên Chi trông sáng sủa."

"Cảm ơn Bạch Cơ." Nguyên Diệu cảm ơn.

Có lẽ cành cây Xuân, Sắc còn sót đột nhiên "bốp" một tiếng, trâm cài tóc của Nguyên Diệu nở một đóa hoa.

Bạch Cơ ngơ ngác đỉnh đầu của Nguyên Diệu.

"Bốp...bốp..." trâm cài tóc tiếp tục nở nhiều đóa hoa, từng đóa từng đóa, chồng chất lên .

Chẳng mấy chốc, tiểu thư sinh đội một đầu đầy hoa tươi.

Bạch Cơ Nguyên Diệu, lấy tay áo che mặt, khóe miệng co giật.

Nguyên Diệu cảm thấy điều gì đó , : "Hình như đầu tiểu sinh chuyện gì đó xảy ?"

Bạch Cơ bật , : "Trên đầu Hiên Chi nở đầy hoa tươi . Ấy , đừng hái xuống, đây là điềm lành đó."

"Bạch Cơ trêu chọc tiểu sinh ?!" Tiểu thư sinh đen mặt .

"Không. Lần thật sự là ngoài ý . Hahaha..." Bạch Cơ ôm bụng lớn.

Toan Nghê tỉnh dậy, thấy cái đầu đầy hoa tươi của Nguyên Diệu cũng nhịn ha hả. Quang Tạng mở mắt thấy tiểu thư sinh đầy hoa đầu, đến suýt ngã khỏi bè .

Nguyên Diệu tức giận nhưng cũng hết cách.

Thế là, trong tiếng suốt dọc đường, bè từ từ hạ xuống nhân gian, trở về trung của Trường An.

Ở nhân gian vẫn là buổi tối, nhưng bảy ngày kể từ đêm Bạch Cơ và những khác cưỡi hạc lên trời .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-3-quyen-thien-chi/chuong-7-phi-thien.html.]

Trăng khuyết treo bên trời, thành Trường An đen tối và yên tĩnh.

bay đến của Chợ Tây, nơi vốn là Phiêu Miểu các, chỉ thấy một vùng hoa Hồng Anh đỏ.

Quang Tạng kinh ngạc : "Rồng yêu, mới lên trời mấy ngày Phiêu Miểu các hoang tàn như ?"

Bạch Cơ buồn bã : "Đừng nhắc nữa. Sớm trồng hoa Hồng Anh đỏ , cũng thể cắt sạch những dây leo ."

Nguyên Diệu cũng lo lắng : "Không Thập Tam Lang bắt Thỏ ngọc , Ly Nô lão còn đang ở Nguyệt Cung đợi đổi chỗ với ."

hạ xuống hậu viện của Phiêu Miểu các, Bạch Cơ, Nguyên Diệu bước xuống, giẫm lên đám dây leo chằng chịt.

Sau khi chào tạm biệt, Quang Tạng, Toan Nghê chèo bè trở về Đại Giác Quan, Quang Tạng sẽ ở đó phép trả bè cho Đông Hoàng Thái Nhất.

Phiêu Miểu các yên tĩnh, khắp nơi đều là hoa Hồng Anh đỏ.

Bạch Cơ lo âu về phía gian trong đang sáng đèn.

Nguyên Diệu cũng theo.

Trong gian trong, cũng đầy dây leo xanh tươi, rậm rạp.

Sau bức bình phong mẫu đơn, bên bàn ngọc xanh phủ đầy dây leo, một con hồ ly đỏ và một con thỏ trắng nhỏ đối diện , chúng đang chơi đ.á.n.h cờ ánh đèn, trông vui vẻ.

Bạch Cơ khẽ ho một tiếng, tiểu hồ ly ngẩng đầu mới phát hiện Bạch Cơ và Nguyên Diệu trở về. Nó vui mừng : "Bạch Cơ, Nguyên công tử, các về ."

"Thập Tam Lang trông coi cửa hàng vất vả ." Bạch Cơ .

"Không vất vả chút nào, còn kết giao một bạn ." Tiểu hồ ly xoa mặt .

Thỏ trắng thấy Bạch Cơ, đảo mắt lên bỏ chạy.

Bạch Cơ nhanh tay lẹ mắt, bắt lấy thỏ trắng, xách nó lên.

"Đây chẳng là Nguyệt Nô ? Đã đến Phiêu Miểu các thì đừng vội nhé." Bạch Cơ mỉm .

Con thỏ trắng nhỏ cúi đầu, móng vuốt của , nhẹ giọng : "Đã lâu gặp Long Vương."

Bạch Cơ đặt con thỏ trắng nhỏ xuống đất, thỏ trắng lập tức hóa thành một thiếu nữ mặc áo trắng, tóc dài xõa xuống, đôi mắt trong veo, nom vô cùng xinh .

Bạch Cơ kéo Nguyệt Nô xuống, : "Nguyệt Nô ở trần gian chơi lâu như cũng nên về . Hằng Nga tiên t.ử nhớ , đến nỗi gầy ít ."

Đôi mắt Nguyệt Nô ngấn lệ, : "Ta cũng nhớ Hằng Nga tỷ tỷ. mà công việc giã t.h.u.ố.c quá cực khổ. Mấy ngàn năm nay ngày đêm giã thuốc, từng nghỉ ngơi một ngày. Hơn nữa cũng tiền công. Ta luôn tự cho một ngày nghỉ, chơi đùa một ngày vui vẻ. Lần khó khăn lắm mới ngoài, chơi đủ một ngày mới trở về."

Nguyên Diệu nhịn : "Nguyệt Nô cô nương, ngươi chơi nhiều ngày ."

Nguyệt Nô trừng mắt Nguyên Diệu, : "Không một ngày ở trần gian, mà là một ngày ở trời."

Nguyên Diệu đổ mồ hôi lạnh: "Ngươi chơi một năm..."

Nguyệt Nô đưa tay áo che mặt, : "Trần gian vui quá, một năm cũng đủ, còn nhiều nơi mà."

Bạch Cơ : "Ta đồng ý cho ngươi chơi một năm, bây giờ sẽ đưa ngươi về Nguyệt Cung..."

Nguyệt Nô nước mắt lưng tròng, đau đớn : "Nếu Long Vương bắt trở về Nguyệt Cung, thì sẽ... sẽ lén treo cổ ngoài Phiêu Miểu các, để ngươi thể ăn ."

Bạch Cơ méo miệng.

Nguyên Diệu mồ hôi lạnh, : "Nguyệt Nô cô nương xin bình tĩnh, chuyện gì cũng thể thương lượng."

Con hồ ly nhỏ : "Bạch Cơ, xin đừng để Nguyệt Nô treo cổ, khó khăn lắm mới kết bạn với một . Nếu Nguyệt Nô c.h.ế.t cũng sẽ lén treo cổ ngoài Phiêu Miểu các."

Bạch Cơ xoa trán, hỏi Nguyệt Nô: "Còn bao lâu nữa mới tròn một năm?"

Nguyệt Nô thấy cơ hội, đổi sang nụ xinh xắn, chớp đôi mắt long lanh, : "Theo thời gian trần gian thì còn một tháng nữa là tròn một năm."

Bạch Cơ : "Được , Nguyệt Nô , chơi thêm một tháng nữa . một điều kiện, chỉ chơi ở Trường An, nơi khác. Một tháng sẽ đưa về Nguyệt Cung."

Nguyệt Nô vui mừng, gật đầu liên tục: "Được. Vậy sẽ ở Phiêu Miểu các."

Bạch Cơ : "Được thôi. thể ở , giúp cơm, giặt giũ, dọn dẹp các việc vặt."

Nguyệt Nô gật đầu đồng ý.

Nguyệt Nô ở Phiêu Miểu các, dù hứa với Bạch Cơ sẽ việc nhưng thực đùn đẩy tất cả cho Hồ Thập Tam Lang , còn thì chạy ngoài chơi mỗi ngày, chỉ trở về lúc ăn cơm.

"Thập Tam Lang, chúng là bạn ?" Thỏ trắng nhỏ .

"Tất nhiên ." tiểu hồ ly xoa mặt .

Thỏ trắng nhỏ móng vuốt, rũ tai : "Long Vương bảo giặt quần áo, ngươi giúp giặt nhé, ngoài."

" mỗ mứt ngọc Hồng Anh, con mèo đen ở đây, mỗ còn mua thức ăn nấu cơm..."

"Thập Tam Lang, bạn bè thì giúp đỡ lẫn chứ." thỏ trắng nhỏ .

"Được... thôi." tiểu hồ ly nhượng bộ.

Thỏ trắng nhỏ nhảy nhót ngoài.

Thỏ trắng nhỏ ngày nào cũng , đẩy tất cả việc dọn dẹp, giặt giũ, nấu cơm mà Bạch Cơ giao cho tiểu hồ ly. Nếu tiểu hồ ly từ chối thì nó sẽ lấy lý do "bạn bè giúp đỡ lẫn " khiến tiểu hồ ly thể từ chối. Tiểu hồ ly lương thiện, từ chối, ngày nào cũng mệt lả .

Nguyên Diệu mỗi ngày cũng mệt lả . Bạch Cơ nhổ ngọc Hồng Anh, nhổ từ sáng đến tối cũng đuổi kịp tốc độ sinh trưởng của dây leo, ngoài việc thấy mệt thì chẳng hiệu quả gì.

Bạch Cơ lo lắng, vì Phiêu Miểu các ngọc Hồng Anh bao phủ nên một khách hàng nào.

Sáng sớm hôm đó, Bạch Cơ sai Nguyên Diệu nhổ ngọc Hồng Anh.

Nguyên Diệu đề nghị: "Ngươi từng long hỏa thể đốt cháy tất cả. Ngươi thử phun ít long hỏa đốt hết những dây leo ."

Bạch Cơ thở dài : "Nếu thì Phiêu Miểu các cũng sẽ cháy thành tro."

Tiểu thư sinh vểnh tai lên, : "Khế ước bán của cũng sẽ đốt cháy ?"

Bạch Cơ thở dài : "Hiên Chi yên tâm, khế ước bán của ngươi giữ , dù bộ thành Trường An đốt thành tro thì nó vẫn nguyên vẹn sứt mẻ."

Tiểu thư sinh cúi đầu.

Cuối cùng, tiểu thư sinh đề nghị: "Nếu ngươi cách nào thì tìm Quốc sư Quang Tạng . Ông là cao nhân huyền môn, lẽ sẽ cách."

"Cũng . Vậy đến Đạo Giác Quan một chuyến. Tiện thể, lấy tiền công Tiểu Hống hứa cho luôn." Bạch Cơ thu xếp một chút, thậm chí ăn sáng, ngoài.

Nguyên Diệu thở phào nhẹ nhõm. Hôm nay thể nghỉ một ngày .

Thỏ trắng nhỏ ăn một bát ngọc Hồng Anh bữa sáng đẩy hết việc cho Hồ Thập Tam Lang , đó lấy ba mươi lượng bạc từ cái lọ quầy, chuẩn ngoài.

Nguyên Diệu ngạc nhiên : "Nguyệt Nô cô nương, bình thường ngươi chỉ lấy vài xâu tiền chơi, hôm nay lấy tới ba mươi lượng thế?"

Thỏ trắng nhỏ : "Hôm qua lang thang ở phường Bình Khang, phát hiện một sòng bạc lớn tên là 'Hoàng Kim Đài'. Nghe 'Hoàng Kim Đài' là sòng bạc lớn nhất thiên hạ. Ta thích cờ b.ạ.c nhất, ở Nguyệt Cung thường đ.á.n.h cược rượu hoa quế với Ngô Cương, giờ thể bỏ qua sòng bạc lớn nhất trần gian? Hôm nay chơi một chút."

Nguyên Diệu : "Đi sòng bạc chơi, năm lượng bạc là nhiều ."

Thỏ trắng nhỏ : "Ngươi sợ thua ? Yên tâm , kỹ thuật đ.á.n.h bạc của cao, tuyệt đối sẽ thua. Ba mươi lạng bạc chỉ mượn vốn cược, đợi thắng lớn sẽ trả cả vốn lẫn lãi."

Nguyên Diệu cảm thấy , : "Cờ bạc ở thế gian thua nhiều thắng ít. Chơi nhỏ một chút để giải trí , nhưng nếu ôm mục đích thắng tiền mà đ.á.n.h lớn thì chắc chắn sẽ tổn hại cả thể lẫn tài sản, lợi bất cập hại."

Thỏ trắng nhỏ Nguyên Diệu lải nhải, nhảy nhót bỏ .

Nguyên Diệu thể ngăn cản, chỉ thể gọi với theo: "Ngươi ít nhất cũng nên với Bạch Cơ một tiếng mới lấy bạc, vài xâu tiền thì , nhưng lấy một tiền lớn thế xin phép thì ..."

"Ta sẽ trả bạc mà..." tiếng của thỏ trắng nhỏ dần xa.

Thỏ trắng nhỏ đầy tự tin bước về phía phường Bình Khang. Nó đ.á.n.h bạc chỉ để vui chơi mà còn để ở trần gian lâu hơn. Trần gian quá vui, nó chơi đủ, hề về Nguyệt Cung giã thuốc. Sau thời gian ở cùng Bạch Cơ, nó phát hiện điểm yếu c.h.ế.t của nàng là tham tiền. Vậy nên chỉ cần nó đủ của cải, nó thể hối lộ Bạch Cơ, để nàng đồng ý cho nó ở trần gian thêm một thời gian nữa. Dù ở Nguyệt Cung một con mèo đen đang giã thuốc, để nó giã thêm vài ngày cũng .

Thỏ trắng nhỏ tiền để hối lộ Bạch Cơ nên chỉ thể nghĩ cách kiếm tiền. Để kiếm tiền trong thời gian ngắn, cách đơn giản, hiệu quả và tuân thủ quy tắc nhất của trần gian chính là đ.á.n.h bạc.

Thỏ trắng nhỏ tin rằng chắc chắn sẽ thắng, chỉ vì nó giỏi cờ b.ạ.c ở Thiên giới mà còn vì với một tiên nhân pháp thuật, thắng trần gian bàn bạc còn dễ hơn ăn ngọc Hồng Anh.

Xem xét việc mang nhiều bạc về Phiêu Miểu các tiện, khi phường Bình Khang, thỏ trắng nhỏ triệu hồi ba con thỏ yêu trần gian, bảo chúng thuê ba chiếc xe ngựa đợi ngoài 'Hoàng Kim Đài', để khi cần thể mang bạc về.

Thỏ trắng nhỏ hóa thành thiếu nữ áo trắng, đầy khí thế bước sòng bạc 'Hoàng Kim Đài' tráng lệ.

 

Loading...