Phiêu Miểu 3 - Quyển Thiên Chỉ - Chương 6: Hoàng Mộc

Cập nhật lúc: 2026-03-06 06:30:42
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Cơ đưa tay , vẫy vẫy mặt Nguyên Diệu, khúc khích: "Sao Hiên Chi ngẩn ngơ thế? Lại ngu ngơ như ngày nào ."

Trên lòng bàn tay của nàng một vết thương sâu, da thịt lật còn sót dấu vết của máu.

Nhớ đôi tay trong bóng tối nở hoa từ m.á.u thịt, lòng Nguyên Diệu chợt đau nhói, : "Bạch Cơ, vết thương tay ngươi là để cứu ?"

"Đừng buồn gì, chỉ là vết thương nhỏ thôi, khi nào ngoài bôi ít t.h.u.ố.c là khỏi ngay." Bạch Cơ tươi dừng một chút, tiếp lời: " mà, tiền mua t.h.u.ố.c sẽ trừ tiền công của ngươi."

Nguyên Diệu giận đến nghẹn lời, nỗi buồn trong lòng thể thoát đành hét lên cho hả.

"Giờ là lúc nào mà ngươi còn nghĩ tới mấy đồng bạc vụn của hả?!"

 

Bạch Cơ che miệng khẽ: "Hì hì."

Ly Nô giữa vườn hoa, lớn tiếng : "Chủ nhân, chỉ cần ngoài, từ giờ Ly Nô cần lương tháng nữa! Tưới hoa bằng linh lực mệt mỏi lắm !"

Hồ Thập Tam Lang cũng yếu ớt lên tiếng: "Bạch Cơ, với đạo hạnh của , cùng lắm chỉ chống đỡ thêm hai ngày nữa. Nếu tìm thấy lối , chỉ cứu những , mà e rằng chính cũng sẽ cạn kiệt yêu lực mà c.h.ế.t."

Bạch Cơ thở dài: "Giường Phù Thế tạo từ Kiến Mộc, là thần mộc nối liền trời đất tồn tại từ thời thượng cổ. Sức mạnh của Giường Phù Thế đến từ giấc mơ của con , bao giờ cạn. Với chút yêu lực còn của bây giờ e là thể phá vỡ nhà tù của giấc mộng phù sinh để về hiện thực. Hơn nữa, một khi sức mạnh của giường Phù Thế hồi phục , chúng sẽ biến thành hoa, mãi mãi thể tỉnh ."

Ly Nô tức giận: "Một cái giường rách cũng dám loạn! Chủ nhân, dù cái giường đó cũng xích Vân Liên của khóa , chúng đập nát nó cho xong?"

Hồ Thập Tam Lang xoa mặt, : "Ngươi ngốc đó ? Nếu đập giường thể cứu , Bạch Cơ đập nát nó từ lâu, còn cần phí sức mà trói nó gì?"

Ly Nô thấy sai nhưng vẫn chịu thua, quát lên: "Im cái miệng hồ ly của ngươi , lo tưới hoa !"

Bạch Cơ sâu trong vườn hoa, : "Để nghĩ thêm, nhất định sẽ cách."

Nguyên Diệu giúp gì cho Bạch Cơ, sợ theo sẽ phiền, nên giúp Ly Nô và Hồ Thập Tam Lang tưới hoa.

Ly Nô và Hồ Thập Tam Lang xách những thùng gỗ chứa đầy nước giếng, họ dùng gáo múc nước từ thùng cẩn thận tưới lên gốc mỗi bông hoa, mỗi bông chỉ tưới một chút nước.

hoa trong sân quá nhiều, dù tiết kiệm nhưng để thể tưới đều khắp, cả hai đều dùng yêu lực quá độ, đến mức ngày càng yếu ớt, môi cũng tái nhợt hơn nhiều.

Nguyên Diệu là , yêu lực, thể biến nước giếng thành linh thủy, nước giếng tưới chẳng ích gì cho hoa.

Ly Nô cáu kỉnh mắng: "Đồ mọt sách vô dụng! Đừng cản đường, cút một bên , gia đang bực lắm đây!"

Hồ Thập Tam Lang nhẹ nhàng : "Nguyên công tử, ngài mới tỉnh, cơ thể còn yếu, chi bằng ngài sảnh nghỉ một lát."

Nguyên Diệu giúp gì, đó chỉ vướng víu thêm, đành đại sảnh.

Trong sảnh, bóng tối âm u bao trùm, chỉ giường Phù Thế xích Vân Liên khóa phát ánh lân quang yếu ớt.

Nguyên Diệu xuống đất, đối diện với Giường Phù Thế, lòng rối bời.

Ngồi một lúc, dần dần .

Trong giấc mơ, Nguyên Diệu thấy ai đó , tiếng quen thuộc lắm, chẳng là Vi Ngạn ?!

Nguyên Diệu chợt nhớ , những biến cố ảo thực đan xen , gần như quên mất Vi Ngạn. Lúc , Vi Ngạn đến biệt viện , cả hai Hoàng ám hại, biến thành hoa.

"Vi Ngạn ?" Nguyên Diệu áy náy trong lòng, lớn tiếng gọi: "Đan Dương, Đan Dương chứ? Ngươi ở ?"

"Hiên Chi?! Là ngươi ? Ta ở đây, mau tới..." Tiếng Vi Ngạn vang lên đầy vui sướng, như đuối nước vớ cọc.

Nguyên Diệu theo tiếng gọi, mò trong bóng tối mà , dần dần mắt chút ánh sáng.

Ngẩng đầu lên, thấy trời treo một vầng trăng non nhợt nhạt, xung quanh là một khu rừng tĩnh lặng và sâu thẳm. Dưới chân là một t.h.ả.m cỏ đầy hoa, rực rỡ sắc màu.

 

Vi Ngạn giữa biển hoa, thấy Nguyên Diệu đến bèn nấc lên: "Hiên Chi, đây rốt cuộc là chốn quỷ quái gì? Sao mãi mà thế?"

 

Nguyên Diệu ngơ ngác: "Ta cũng đây là nơi nào. Đan Dương, ngươi ở đây?"

Vi Ngạn ủ rũ : "Ta luôn ở đây, mãi cũng khỏi khu rừng ."

Nguyên Diệu ngước xung quanh, chỉ thấy ánh trăng lờ mờ, khu rừng u ám và biển hoa đang nở rộ mà chẳng đây là , đến từ nơi nào và .

Chẳng mấy chốc, biển hoa bỗng tràn ngập một làn sương trắng, sương trắng như băng, lan tỏa khắp nơi.

Nguyên Diệu hoảng hốt, nhưng Vi Ngạn trấn an: "Đừng sợ, đây là trò của đám hoa . Chỉ là những hình ảnh kỳ lạ nguy hiểm gì ."

Trong sương trắng các hình ảnh kỳ dị dần hiện lên, như một ảo cảnh xa xăm một màn múa bóng. Những hình ảnh trình diễn nền biển hoa kể về một câu chuyện kỳ bí.

Đó là một bộ lạc sống ngọn đồi đầy hoa, bao quanh bởi núi non trùng điệp. Bộ lạc tín ngưỡng cổ xưa, họ thờ một cây cổ thụ cao lớn, gọi là Kiến Mộc.

Hoàng Mộc là thầy tế của bộ lạc.

Nhiệm vụ của thầy tế là bảo vệ Kiến Mộc, và kết nối với linh hồn của nó qua những giấc mơ để dự đoán những sự kiện quan trọng như săn bắn, chiến tranh, và bệnh tật, giúp bộ lạc phòng tránh những điều xui rủi.

Trong thời đại hoang dã , các bộ lạc thường xuyên chiến đấu với , và các tín ngưỡng cũng hòa trộn . Nhiều vị thần mới đời, trong khi những vị thần cũ lãng quên.

Khi Hoàng Mộc thầy tế, một trong bộ lạc từ bỏ tín ngưỡng Kiến Mộc, bắt đầu thờ phụng những vị thần mới.

Số tin Kiến Mộc ngày càng ít, và Hoàng Mộc cũng ngày càng ít mơ thấy linh hồn của Kiến Mộc. Những lời tiên tri của ông dần dần trở nên sai lệch. Trong một trận chiến với Man tộc, vì lời tiên tri sai bộ lạc thua trận, nhiều chiến binh t.ử trận, cướp bóc lương thực, gia súc và nữ nhân.

Kể từ đó, dân làng còn tin Kiến Mộc cũng kính trọng Hoàng Mộc nữa. Họ thậm chí còn oán giận Hoàng Mộc, dùng những lời bịa đặt chứng cứ tội trạng, biến ông thành nô lệ.

Là một nô lệ, Hoàng Mộc sống trong cảnh khổ sở, mặc quần áo rách rưới, ăn những thứ thô sơ khác gì gia súc và những công việc nặng nhọc nhất. Dần dần, ông mất những giấc mơ, còn giao tiếp với hồn mộng của Kiến Mộc. Giấc mơ duy nhất ông là hình ảnh ngập tràn hoa dại khắp đồi núi. Những bông hoa chính là niềm an ủi duy nhất trong chuỗi ngày khổ cực của ông.

Một ngày nọ, Hoàng Mộc mơ thấy Kiến Mộc. Kiến Mộc bảo với ông rằng sẽ một trận dịch bệnh khủng khiếp tràn qua bộ tộc, g.i.ế.c c.h.ế.t tất cả . Nguyên nhân của dịch bệnh là từ những con gia súc mà Man tộc dâng cho thủ lĩnh bộ tộc, kèm theo lời nguyền độc ác của pháp sư Man tộc.

Hoàng Mộc hoảng hốt, vội vã kể lời Kiến Mộc cho thủ lĩnh bộ tộc. Ông quỳ xuống, dập đầu đến rách cả trán nhưng thủ lĩnh tin hoặc tin. Sau trận chiến thất bại, bộ tộc mất nhiều gia súc, và với mùa đông lạnh giá đang đến, họ cần gia súc để vượt qua thời kỳ khó khăn .

Mùa đông năm đó, dịch bệnh lan tràn trong bộ tộc. Người già mất con trẻ, trẻ nhỏ mất phụ mẫu, cái c.h.ế.t bủa vây khắp nơi. Trên ngọn đồi từng tràn ngập hoa dại bên ngoài làng, giờ đây rải rác là những xác c.h.ế.t lạnh lẽo. Cả bộ tộc chìm trong nỗi buồn, sợ hãi, tuyệt vọng và cái c.h.ế.t. Người đổ cho Hoàng Mộc và Kiến Mộc.

Tại Hoàng Mộc là pháp sư của bộ tộc mà bảo vệ họ? Tất cả là của Hoàng Mộc! Thảm họa do Hoàng Mộc gây . Còn Kiến Mộc là thần hộ mệnh của bộ tộc tại cũng bảo vệ họ? Tất cả cũng là của Kiến Mộc!

Vào một ngày tuyết trắng xóa, những còn trong bộ tộc dẫn Hoàng Mộc rừng sâu, trói ông Kiến Mộc. Họ đốt lửa, trút cơn giận dữ lên Hoàng Mộc và Kiến Mộc, thiêu rụi cả hai.

Trong ngọn lửa dữ dội, cây đại thụ Kiến Mộc đốt cháy như chiếc ô rực lửa, cây và cành lá phát những tiếng rên rỉ đau đớn. Giữa ngọn lửa Hoàng Mộc gào thét trong đau đớn, cơ thể ông cuộn tròn sức nóng của lửa từ từ hóa thành tro than.

Nhìn qua màn lửa, Hoàng Mộc thấy khuôn mặt của những bộ tộc tràn đầy sự tàn nhẫn, lạnh lùng và thỏa mãn độc ác. Cái c.h.ế.t dường như là một liều t.h.u.ố.c mê, lúc lìa đời, Hoàng Mộc như thấy bên ngoài đều biến thành những bông hoa xinh , giống như những bông hoa ngọn đồi ngoài làng, đang lay động mắt ông.

Những bông hoa xinh tươi, dễ thương hơn con bao. Hoa trong sáng, thuần khiết hơn nhiều so với loài bẩn thỉu. Giá như thể biến tất cả loài thành hoa thì mấy. Giấc mơ của loài thật tầm thường và xí, còn giấc mơ của hoa thì đẽ, quyến rũ vô cùng.

À, nếu thể, hãy biến loài thành hoa. Như thế thế giới sẽ còn lạnh lùng, xa và tuyệt vọng nữa.

Do Kiến Mộc là một cây cổ thụ quá lớn, cộng với gió mùa đông quá mạnh, ngọn lửa từ Kiến Mộc lan nhanh, đốt cháy cả những cây xung quanh. Những trong bộ tộc tham gia lễ thiêu Kiến Mộc kịp chạy thoát, lượt ngọn lửa nuốt chửng, kêu la trong tuyệt vọng.

Gió cuốn theo ngọn lửa, chẳng mấy chốc cả khu rừng cháy rừng rực, ngọn lửa lan tới ngôi làng phía làng cũng chìm trong biển lửa. Những già yếu và bệnh tật kịp chạy thoát, c.h.ế.t trong đau đớn và tuyệt vọng.

Thủ lĩnh bộ tộc cũng kịp thoát . Khi lửa thiêu rụi, ông chợt nhớ đến lời tiên tri của Hoàng Mộc: "Bộ tộc sẽ xảy một đại dịch, cướp mạng sống của cuối cùng."

Ban đầu đó là lời tiên tri về dịch bệnh, cuối cùng trở thành lời nguyền của Kiến Mộc. Một khi là ý trời,dù là tiên tri lời nguyền, dù quá trình thế nào thì kết cục cũng sẽ xảy .

Ngọn lửa lan tràn khắp rừng và làng, ngọn lửa như những cánh hoa đỏ rực, từng lớp từng lớp bừng nở. Khi những đóa hoa lửa tàn lụi, mặt đất chỉ còn một đống tro đen, tuyết rơi như những bông bông, che phủ tội ác lớp vải trắng tinh khôi.

Nơi bộ tộc từng sống trở thành vùng đất c.h.ế.t hoang vu, ai đến cũng chẳng ai rời .

Không bao lâu trôi qua, từ nơi Kiến Mộc từng mọc lên một chồi xanh nhỏ bé đ.â.m chồi khỏi mặt đất. Chồi non dần lớn lên theo từng năm, cuối cùng trở thành một cây đại thụ. Cây giống Kiến Mộc nhưng là Kiến Mộc.

Cũng bao nhiêu triều đại đổi, một nhóm thợ đốn củi ngang qua khu rừng . Họ thấy cây cổ thụ và quyết định đốn hạ nó gỗ. Gỗ trải qua nhiều công đoạn, cuối cùng đến tay một thợ thủ công. Người thợ một chiếc giường la hán từ gỗ .

Chiếc giường , và chạm khắc hoa nổi sơn đỏ, sáng bóng như ngọc.

Ngay khi chiếc giường thành, từ những vân gỗ bỗng mở một đôi mắt. Khi thợ và gia đình đến gần chiếc giường, từng đều lượt biến thành những bông hoa.

Đôi mắt chiếc giường những bông hoa đầy yêu thương, say đắm chúng, yêu mến sự sống và những giấc mơ của loài hoa.

Vở diễn kết thúc giữa biển hoa, trong rừng, sương mù vẫn bao phủ, ánh trăng vẫn dịu dàng tuôn chảy, chỉ những đóa hoa tàn lụi rải rác khắp mặt đất.

Như thể ngọn lửa ma quái trong câu chuyện thiêu rụi cả biển hoa , tiêu tốn sự sống chỉ để kể một câu chuyện đầy đau thương.

Nguyên Diệu há hốc miệng kinh ngạc, hiểu chuyện gì xảy . Ý nghĩa của câu chuyện trong ảo cảnh là gì? Có đây chính là nguồn gốc của chiếc giường Phù Thế ?

Nguyên Diệ bối rối nhịn mà hỏi Vi Ngạn: "Đan Dương, chuyện ?"

Vi Ngạn lắc đầu, giống như cái trống bỏi, trả lời: "Không , giờ vẫn thế, một lát nữa những bông hoa sẽ điều quái dị thôi!"

Nguyên Diệu : "Dù thì cũng tìm cách thoát khỏi đây!"

Vi Ngạn ủ rũ : "Ta cũng để rời cả."

Nguyên Diệu đang buồn phiền thì đột nhiên thấy giọng của Bạch Cơ bên tai.

"Ngươi hãy nhỏ giọt m.á.u xuống trong cõi ảo ."

"Cái gì? Cõi ảo nào chứ?" Nguyên Diệu ngạc nhiên.

Vi Ngạn nhăn mặt : "Hiên Chi đang chuyện với ai ?"

Nguyên Diệu trả lời: "Ta thấy giọng của Bạch Cơ!"

Vi Ngạn thoáng chốc vui mừng, hớn hở : "Tốt quá , Bạch Cơ ?"

Giọng của Bạch Cơ vang lên bên tai Nguyên Diệu: "Ngươi đang trong giấc mộng của chiếc giường Phù Thế, thể . Hãy nhỏ m.á.u xuống đất sẽ , vì m.á.u của đang chảy trong cơ thể ngươi."

Nguyên Diệu trả lời: "Ta hiểu !"

Nguyên Diệu định c.ắ.n ngón tay để nhỏ m.á.u nhưng nghĩ mãi cũng dám cắn.

Vi Ngạn sốt ruột hỏi: "Hiên Chi , Bạch Cơ gì nữa thế?"

Nguyên Diệu trả lời: "Bạch Cơ bảo nhỏ m.á.u xuống đất để nàng thể đây. ... dám cắn, ngươi con d.a.o nào ?"

Nghe , Vi Ngạn bèn kéo tay Nguyên Diệu, mở miệng c.ắ.n mạnh.

Máu b.ắ.n tung tóe, rơi đầy mặt đất.

"Á, đau quá!" Nguyên Diệu la lên, mắt rơm rớm.

Ngay khi m.á.u ngấm mặt đất, một tia sáng chói lòa tỏa , xóa tan lớp sương mờ, khiến tất cả hoa mũ cỏ đều héo úa.

Bạch Cơ uyển chuyển xuất hiện vùng đất hoang vu, nàng : "Đừng trốn nữa, hãy mặt ."

Từ hư một hình bóng mờ dần dần hiện , nhẹ như làn khói.

Nguyên Diệu chăm chú , cảm thấy bóng đó giống với hình hài của con rối mang tên Hoàng .

Người và Bạch Cơ . Hình bóng đó một sợi dây mây như làn mây trói buộc, sợi dây phủ đầy những phù chú vàng óng.

Trên tay Bạch Cơ cũng lóe lên những bùa chú vàng.

Người cố gắng vùng vẫy, thoát khỏi sợi mây trói buộc, nhưng càng giãy giụa, sợi dây càng siết chặt hơn, trong khi ánh sáng bùa chú của Bạch Cơ ngày càng rực rỡ.

Cuối cùng, bóng từ bỏ, buông xuôi, còn chống cự nữa.

Tiếng thở dài phát từ hình bóng , giọng buồn bã vang lên.

"Ta thua , kết giới của Hoa Trạch cũng phá, các ngươi thể rời khỏi đây bất cứ lúc nào. Tuy nhiên một nguyện vọng."

Bạch Cơ chăm chú Hoàng , hỏi: "Ngươi nguyện vọng gì? Xưa là Kiến Mộc nay ngươi gọi là Hoàng Mộc, hoặc Hoàng ."

Hoàng trả lời: "Ta một giấc mơ."

Bạch Cơ : "Ngươi quá nhiều giấc mơ ."

Hoàng lắc đầu: "Không, tất cả những giấc mơ là của . Ta bao giờ một giấc mơ thực sự. Suốt bao năm qua sống trong đau khổ và giày vò, thể quên sự tuyệt vọng khi c.h.ế.t và nỗi đau đớn của xác thiêu cháy. Những giấc mơ của kẻ khác chỉ giúp tạm thời xoa dịu nhưng thể xóa tan sự đau đớn sâu thẳm trong tâm hồn. Bạch Cơ, Phiêu Miểu Các vốn là nơi thực hiện điều ước của đời, xin ngươi hãy thương xót mà ban cho một giấc mơ thể nguôi ngoai nỗi đau ."

Bạch Cơ nở một nụ đầy ẩn ý: "Được thôi. quy tắc của Phiêu Miểu Các là một vật đổi một vật. Ngươi sẽ đổi bằng gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-3-quyen-thien-chi/chuong-6-hoang-moc.html.]

Hoàng trả lời: "Trong chiếc giường Phù Thế hạt giống của Kiến Mộc. Sự tồn tại của đến hôm nay, thu thập những giấc mơ của chúng sinh, đều nhờ hạt giống . Nếu là ngươi, ngươi thể trồng Kiến Mộc, loài cây biến mất khỏi thế gian. Điều đó đủ để đổi lấy một giấc mơ chứ."

Đôi mắt Bạch Cơ lóe sáng, nụ càng rạng rỡ: "Được, thỏa thuận thành công."

Hoàng nhẹ nhõm, nụ môi hiện lên nét giải thoát.

Ảo cảnh trong rừng dần tan biến, thứ như khói sương phai nhạt, dần dần biến mất.

Nguyên Diệu chợt tỉnh , thấy đang trong đại sảnh. Bạch Cơ ở bên cạnh , Hoàng cũng mặt nhưng thấy Vi Ngạn cả.

Tuy nhiên, chiếc giường Phù Thế khóa bởi sợi dây mây, giờ mọc lên một bông hoa tím.

Bạch Cơ đưa tay vuốt nhẹ trong trung, Hoàng và sợi dây mây biến mất như từng tồn tại.

Bạch Cơ sang Hoàng : "Hãy giải trừ lời nguyền hoa, trả về nguyên dạng ."

Hoàng gật đầu.

Ông bước đến bên giường Phù Thế, xuống, thể dần dần hòa chiếc giường, như khối băng tan chảy trong nước sôi từ từ biến mất.

Khi Hoàng tan biến chiếc giường ảo, ánh sáng từ giường bỗng chói lòa. Những đường vân gỗ mở một đôi mắt kỳ dị, ánh sáng từ đó lan tỏa như dòng nước, chảy xuống khắp sàn, tràn sân vườn nơi những bông hoa mang hình nở rộ, tạo nên một cảnh tượng huy hoàng.

Trước tiên, bông hoa tím giường biến trở thành Vi Ngạn. Hắn tỉnh dậy như thoát khỏi một giấc mơ dài, ngả vươn vai Bạch Cơ và Nguyên Diệu : "Ta dường như mơ một giấc mơ thật kỳ lạ và dài."

Nguyên Diệu thở phào nhẹ nhõm: "Tỉnh ."

Bạch Cơ nhoẻn miệng đầy bí ẩn.

Ánh sáng tiếp tục tràn qua sân vườn, những bông hoa mang khuôn mặt lượt biến thành những thanh niên tuấn tú, những bông hoa bách hợp mang tay biến thành thiếu nữ trẻ trung. Các loài hoa khác cũng dần trở hình dạng con : hoa mẫu đơn chân biến thành nữ nhân yêu kiều, hoa bìm bìm tai trở thành một đàn ông mập mạp. Những bông hoa như cúc rắn, long đởm, thạch trúc và phi yến mang mắt, miệng, mũi đều lượt trở về nguyên dạng là con .

Mọi bừng tỉnh và trong sự ngỡ ngàng. Khi nhận còn sống, họ vui mừng khôn xiết, lẫn lộn vội vã rời khỏi biệt viện của Hoàng .

Hoa mũ cỏ biến thành , tất cả đều bỏ chạy tán loạn, con mèo đen và hồ ly đỏ đang tưới hoa bằng linh lực hoảng sợ đến nhảy dựng. Khi nhận kết giới phong tỏa ngôi nhà hoa biến mất, chúng bèn chạy vội về sảnh chính, định báo với Bạch Cơ và Nguyên Diệu để cùng trốn thoát.

Trong đại sảnh, Bạch Cơ và Nguyên Diệu cạnh chiếc giường ảo, nét mặt đầy phức tạp. Vi Ngạn cũng ngơ ngác, chuyện gì đang xảy .

Ly Nô chợt hiểu , reo lên: "Ra là do chủ nhân đ.á.n.h bại cái giường quái quỷ nên kết giới mới biến mất!"

Hồ Thập Tam Lang mừng rỡ, xoa tay mặt : "Cuối cùng cũng thể về nhà !"

Bạch Cơ khẽ: "Còn một việc nữa mới thể về."

Ly Nô thắc mắc: "Chủ nhân, còn việc gì nữa? Có gì quan trọng hơn việc về nhà ăn cá chứ?"

Nguyên Diệu trả lời: "Bạch Cơ hứa với Hoàng , chính là cái giường ảo là sẽ cho ông một giấc mơ. Phải xong việc đó mới về."

Ly Nô ngạc nhiên: "Một cái giường mà cũng cần mơ ?! Hơn nữa, cái giường hại chúng khốn khổ như , đập tan nó là nhân từ , còn để nó mơ nữa chứ!"

Đôi mắt giường ảo Ly Nô đầy giận dữ.

Bạch Cơ : "Ly Nô, cần tha thứ, lấy đức báo oán là một đức tính cao quý."

Nguyên Diệu ngại ngùng : "Ngươi mà cũng đến đức tính đó ? Nếu hạt giống Kiến Mộc e rằng ngươi thẳng tay trả thù từ lâu ."

Bạch Cơ mỉm : "Hiên Chi gì thế?"

Nguyên Diệu giật , vội : "Không, gì. Bạch Cơ, mau giúp Hoàng giấc mơ , thấy ông chờ nổi nữa ."

Đôi mắt chiếc giường ảo sáng rực, đầy khao khát bước một giấc mơ của riêng .

Bạch Cơ mỉm : "Để đưa giường Phù Thế giấc mơ, còn thiếu một thứ nữa."

Nguyên Diệu ngạc nhiên: "Thiếu gì cơ?"

lúc đó, một bông hoa mũ cỏ bay đại sảnh, nó giận dữ lớn: "Tại đều biến thành , còn vẫn là hoa?"

Bạch Cơ khúc khích: "Thứ còn thiếu chính là nó."

Nguyên Diệu ngơ ngác hỏi: "Ý ngươi là gì?"

Bạch Cơ trả lời, nàng mỉm bông hoa mũ cỏ: "Ngươi ngươi thể biến thành ?"

Hoa mũ cỏ nức nở: "Không , mà, mặt vẫn còn đây, vẫn nhớ rõ là ai, từ đến!"

Bạch Cơ : "Ngươi là ai, từ đến?"

Hoa mũ cỏ nghẹn ngào: "Ta họ Trang, tên Chu, tự T.ử Hưu, đến từ đất Mông của nước Tống."

Hoa mũ cỏ chính là Trang Chu? Là "Tiêu Dao Du" và "Tề Vật Luận"?

"Trang , ngươi là Trang Tử?" Nguyên Diệu kinh ngạc thốt lên.

Ly Nô bĩu môi: "Trang T.ử gì chứ, gia đây còn là Trụ T.ử đây !"

Hồ Thập Tam Lang và Vi Ngạn việc với ánh mắt ngơ ngác.

"Ngươi thật sự là Trang Chu ?" Giọng của Bạch Cơ vang lên nhẹ nhàng như mộng, ánh mắt nàng dõi theo hoa mũ cỏ.

Hoa mũ cỏ suy nghĩ, đôi mắt nhỏ của nó dường như mờ mịt, chút nghi hoặc nhưng vẫn khẳng định: "Ta đến từ đất Mông của nước Tống, tên... Trang Chu?"

"Ngươi hãy nghĩ thêm một chút." Bạch Cơ càng tươi.

Trong lòng hoa mũ cỏ ngập tràn hoang mang, nó tìm kiếm sự thật giữa những tầng sương mù ký ức, và từ sâu thẳm, một thứ gì đó nhẹ nhàng bay . Sự thật đến gần, gần.

Thứ xuất hiện từ đám sương mù chính là một con bướm xanh.

Cánh bướm màu lam, hoa văn cánh tựa hình chiếc mũ cỏ.

Tâm trí của bông hoa mũ cỏ bỗng chốc sáng tỏ, nó buồn bã : "À, nhớ ! Ta Trang Chu, mà là con bướm trong mơ của Trang Chu! Chả trách thể trở hình dạng con ."

Bạch Cơ nhẹ nhàng vươn tay, khẽ chạm bông hoa mũ cỏ. Bông hoa từ từ rút khuôn mặt biến thành một con bướm xanh đẽ.

Bạch Cơ : " thế, ngươi là bướm của Trang Chu, chỉ ngươi mới thể tự tỉnh dậy khỏi giấc mơ phù sinh, chỉ ngươi mới thể giấc mơ của , cũng chỉ ngươi mới thể đưa giường Phù Thế chìm giấc mơ."

Con bướm xanh bay lượn, ánh lên vẻ diệu kỳ. Nó vỗ cánh rải những tia sáng xanh huyền ảo xuống.

Bướm xanh bay đến bên giường Phù Thế, rải những tia sáng xanh lên đôi mắt đang mở của giường. Đôi mắt cháy bỏng dần khép như thể kiệt sức, chìm giấc mơ mà nó hằng mong ước.

Khoảnh khắc giường Phù Thế chìm giấc ngủ, cả chiếc giường lặng lẽ vỡ vụn thành cát bụi tan biến theo gió.

Một làn gió mát thổi qua cuốn những hạt bụi bay tứ phía, để lộ một quả xanh biếc đất, đó chính là hạt giống của cây Kiến Mộc.

Bạch Cơ nhặt lấy hạt giống, vui vẻ.

*

Đêm hè, Phiêu Miểu Các.

Mây nhạt gió nhẹ, trời lấp lánh như bàn cờ.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu hiên uống rượu, Ly Nô nhảy nhót trong bụi cỏ, bướm của Trang Chu bay lượn giữa những ngọn cỏ.

Hôm đó khi giường Phù Thế chìm giấc mơ, rời khỏi nhà Hoàng. Hồ Thập Tam Lang trở về núi Thúy Hoa, Vi Ngạn về phủ. Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô trở Phiêu Miểu Các, và bướm của Trang Chu cũng bay theo về đó.

Trong thành Trường An đột nhiên xuất hiện một nhóm kỳ lạ, trong đó cả những từng mất tích từ các nơi đó. Những tự nhận đến từ nhiều thời đại, rằng họ trải qua một giấc mơ và đến hiện tại, khiến phố phường xôn xao một thời gian. Tuy nhiên chẳng bao lâu , tin tức cũng trở thành chuyện cũ, và những tỉnh mộng dần biến mất khỏi tầm mắt . Vì Trường An là thành đô nơi trăm yêu quái ẩn , ma quỷ lượn lờ, ở đó bao giờ thiếu những câu chuyện kỳ lạ, đẫm m.á.u hấp dẫn hơn.

Nguyên Diệu, khi trở về từ Hoàng gia, lúc nào cũng suy ngẫm về mối quan hệ giữa giấc mơ và cuộc đời, nhưng với trí tuệ hạn hẹp cũng chẳng nghĩ điều gì sâu xa.

Bạch Cơ, khi trở về, từ bỏ ý định trồng hoa trong Phiêu Miểu Các. Mỗi ngày nàng chỉ tĩnh dưỡng trong phòng, còn Ly Nô thì nhổ hết những cây mẫu đơn mà Nguyên Diệu trồng đó, ném và giơ tay thề thốt: "Gia cứ thấy hoa là nhức đầu! Từ nay trở , ở Phiêu Miểu Các hoa thì mèo, mèo thì hoa!"

Bướm của Trang Chu cũng ở Phiêu Miểu Các, ngày ngày bay lượn hoặc đậu cây đào, suy ngẫm về đời bướm.

Chén sứ thanh tao chứa đầy rượu trăm hoa, phản chiếu ánh trăng huyền ảo, mặt nước phẳng lặng chút gợn sóng.

Bạch Cơ vươn tay nhấc chén rượu lên đưa ánh trăng cổ họng. Môi nàng nở một nụ mãn nguyện.

"Hiên Chi, đêm nay quá, rượu cũng ngon tuyệt."

Nguyên Diệu uống một ngụm rượu thanh mát, cảm thấy hương hoa dịu nhẹ len lỏi trong dư vị.

"Trong mơ chẳng thể uống rượu ngon thế , thức dậy vẫn hơn." thư sinh nhịn cảm thán.

Bạch Cơ quái gở: "Ai mà , khi chúng vẫn đang ở trong mơ đấy."

 

Nguyên Diệu bật : "Nếu tiểu sinh tỉnh giấc nữa."

Bạch Cơ bầu trời đầy , khẽ thì thầm: "Nếu ai cũng thể sống mãi trong giấc mơ yêu thích bao giờ tỉnh thì đó cũng là một điều hạnh phúc."

Nguyên Diệu chợt nhớ điều gì, chần chừ một lúc : "Bạch Cơ, một chuyện... nên hỏi ?"

Bạch Cơ đầu Nguyên Diệu, ánh mắt nàng dịu dàng như nước.

"Hiên Chi cứ hỏi ."

Nguyên Diệu hít sâu một , lấy can đảm hỏi: "Chuyện ... ờm, lúc ngươi biến thành hoa, và Ly Nô, Thập Tam Lang và bướm đều lạc giấc mộng của ngươi. Khung cảnh ... thật sự khá đáng sợ. Bạch Cơ, thật ngươi từng g.i.ế.c nhiều như ?"

Bạch Cơ lặng Nguyên Diệu, ánh mắt dịu dàng vô cùng.

Một lúc nàng mỉm , chậm rãi : "Bể khổ vô biên, đầu là bờ. Đặt d.a.o xuống, Phật tính sẽ hiện. Mỗi sinh mệnh đều đáng để trân trọng."

Bạch Cơ phủ nhận khiến lòng Nguyên Diệu khỏi xót xa. cũng nhớ rằng Bạch Cơ bây giờ đổi nhiều, còn hung bạo và tàn nhẫn như trong mộng. Nàng từng vô cớ hại ai, còn liều cứu , tiếc hy sinh yêu lực để cứu những biến thành hoa. Điều đó chứng tỏ bản tính nàng . Trời cao luôn lòng từ bi, lẽ việc nàng thu thập nhân quả trần gian chính là một cơ hội để nàng chuộc lầm, để đầu giác ngộ mà thành Phật.

Nguyên Diệu : "Bạch Cơ, rồng thánh nhân, ai mà chẳng mắc sai lầm? Chuyện quá khứ qua nên thể đổi. Chỉ cần ngươi sửa sai, nhiều việc thiện, giúp đỡ khác thì ngươi vẫn thể trở thành một con rồng mà."

Bạch Cơ mỉm : "Ta bao giờ nghĩ sai điều gì cả. nếu Hiên Chi thì sẽ cố gắng trở thành một con rồng ."

Từ trong bụi cỏ, con mèo đen Ly Nô kêu lên: "Ly Nô cũng một con mèo ngoan!"

Chú bướm của Trang Chu bay đến, đậu một nhành hoa, cất tiếng : "Bạch Cơ, quấy rầy cô nương mấy hôm nay, đêm nay định xin phép từ biệt."

Nguyên Diệu kìm mà hỏi: "Bướm định thế?"

Chú bướm trả lời: "Ta từ giấc mộng mà đến nên tất nhiên trở về trong mộng."

Bạch Cơ nở nụ thoáng chút ma mị: "Ngươi tìm thấy một giấc mộng mới ?"

Chú bướm ngượng ngùng: "Chuyện gì cũng qua mắt Bạch Cơ."

Bạch Cơ : "Trước khi hãy uống một ly rượu ."

Chú bướm lượn quanh chiếc chén rượu của Bạch Cơ, chạm nhẹ đôi cánh xanh bề mặt rượu, tạo nên những gợn sóng lấp lánh.

Chú bướm mỉm : "Lần tìm một nơi đầy những giấc mộng ở phương Đông. Ta sinh trong mộng, vui sống trong mộng, chỉ ở nơi tràn ngập những giấc mộng, mới thấy thỏa mãn."

Bạch Cơ : "Vậy ngươi . đừng để lạc trong mộng mà quên mất là bướm nữa nhé."

Chú bướm mỉm bay cao lên bầu trời đêm, chỉ còn một ánh xanh lấp lánh từ đôi cánh.

"Người và bướm, ai đang mơ về ai?"

Nguyên Diệu thì thầm lặp lời của chú bướm, cảm nhận một sự tỉnh ngộ sâu sắc trong câu đó.

Bạch Cơ cũng khẽ : "Ta và Hiên Chi, ai đang mơ về ai đây?"

Gió nhẹ thổi qua, cỏ xanh đung đưa trở sự tĩnh lặng.

(Phù Thế Giường - Hoàn)

 

 

 

 

Loading...