Phiêu Miểu 3 - Quyển Thiên Chỉ - Chương 5: Nguyệt Cung
Cập nhật lúc: 2026-03-06 06:30:00
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô rời Bạch Ngọc Kinh, cưỡi hạc bay lên trở về bầu trời.
Nhìn biển mênh mông, Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, chúng để tìm t.h.u.ố.c đây?" Bạch Cơ chìm suy nghĩ.
Ly Nô hiến kế: "Thái Thượng Lão Quân thích luyện đan, Cung Đâu Suất nhiều d.ư.ợ.c liệu nhất, chúng đến Cung Đâu Suất?"
Bạch Cơ lắc đầu: "Thái Thượng Lão Quân vốn keo kiệt, chúng quen ông , dù d.ư.ợ.c liệu ông cũng chắc chắn cho."
Ly Nô : "Vậy thì trộm lấy? Dù cung Đâu Suất nhiều thuốc, chắc ông phát hiện thiếu vài vị."
Bạch Cơ sờ cằm, nghĩ một lúc : "Ý kiến ."
Nguyên Diệu đồng ý với Bạch Cơ: "Trộm cắp hành vi của chính nhân quân tử."
Bạch Cơ : "Quân t.ử quan trọng, chỉ là lỡ bắt thì với sở thích quái đản của Thái Thượng Lão Quân, chúng thể ném lò luyện thành long đan, miêu đan và nhân đan mất."
Nguyên Diệu : "Quân t.ử là chuyện quan trọng!"
Ly Nô kêu lên: "Meo! Quá đáng sợ! Ly Nô trở thành miêu đan !"
"Vì , nhất nên ý định bất chính ở tiên giới." Bạch Cơ nghiêm túc .
Nguyên Diệu và Ly Nô gật đầu.
Một lúc , Bạch Cơ : "Có ! Nguyệt Cung cũng nhiều d.ư.ợ.c liệu, chúng Nguyệt Cung ."
Tiên hạc bay về phía Nguyệt Cung, như những ngôi băng trắng xóa.
Nguyệt Cung còn gọi là Thiềm cung, là cung điện do các thần tiên thiên giới xây dựng cho Hằng Nga. Cung điện biến hóa từ một con cóc tinh, nên còn gọi là Thiềm cung.
Nguyệt Cung lớn, cung điện nối liền , gồm một cung, hai quán, ba đình, bốn đài, năm điện. Trong cụm cung điện còn một khu vườn, trong vườn một đàn gọi là Nguyệt Đàn. Gần Nguyệt Đàn một giếng tên là giếng Lưu Ly. Giếng Lưu Ly thể thông đến Long Cung, Thái Hư Huyễn Cảnh, Bồng Lai, núi Côn Lôn, Nam Hải và các nơi khác trong tiên giới.
Tiên hạc chở nhóm Bạch Cơ lượn lờ trung của Nguyệt Cung, cuối cùng dừng ở quảng trường Quảng Hàn Cung.
Nguyên Diệu Quảng Hàn Cung như bước biển ánh trăng, cung điện lộng lẫy trong suốt như lưu ly, quảng trường vắng lặng đầy hoa quế rơi.
Không xa, một cây quế cao năm trăm trượng, một vị tiên nhân râu rậm đang vung rìu chặt cây, nhưng dù cố gắng thế nào ông cũng chặt đứt cây quế. Vì vết chặt cây từ nhát rìu sẽ liền ngay khi ông chặt nhát rìu tiếp theo.
Nguyên Diệu đoán rằng vị tiên nhân râu rậm chắc là Ngô Cương chặt cây quế ở Nguyệt Cung trong truyền thuyết.
Ngô Cương nhóm Bạch Cơ một cái, lờ tiếp tục chặt cây của .
Một tiên nữ xinh tuyệt trần từ Quảng Hàn Cung bước , xuống khách bậc thềm ngọc. Nàng mặc một bộ váy lụa màu xanh ngọc, tay kéo theo dải lụa màu ánh trăng dài chạm đất. Khuôn mặt nàng , đôi mắt trong sáng còn hơn ánh trăng, giữa đôi lông mày một chút buồn vương vấn, đó là nỗi buồn bí ẩn đọng theo năm tháng.
Vẻ của tiên nữ ánh trăng cũng lu mờ. Nguyên Diệu ngây ngất nàng.
Bạch Cơ thi lễ, : "Bái kiến Hằng Nga tiên tử."
Hằng Nga ngạc nhiên: "Long Vương? Sao ngươi đến Quảng Hàn Cung? Chẳng lẽ, ngươi tìm thấy Nguyệt Nô ?"
Bạch Cơ : "Chuyện Thỏ ngọc, cố gắng nhưng tạm thời tin tức. Xin hãy kiên nhẫn chờ thêm vài ngày, chắc chắn sẽ tìm nó và đưa nó về Nguyệt Cung. Lần đến Nguyệt Cung là việc nhờ tiên t.ử giúp đỡ." "Chuyện gì?" Hằng Nga hỏi.
"Ta đang tìm bốn vị d.ư.ợ.c liệu cho Đông Hoàng Thái Nhất."
"Bốn vị d.ư.ợ.c liệu nào?"
"Trí Quả, Trùng Quỳ, Mầm Ngọc Băng, Lông Phượng Hoàng."
Hằng Nga suy nghĩ một chút : "Trí Quả, Trùng Quỳ, Mầm Ngọc Băng, Nguyệt Cung ba vị d.ư.ợ.c liệu . Lông Phượng Hoàng thì ."
Bạch Cơ : "Vậy xin tiên t.ử ban cho ba vị d.ư.ợ.c liệu."
Hằng Nga mỉm : "Ta thể cho ngươi d.ư.ợ.c liệu, nhưng một điều kiện."
"Điều kiện gì?"
"Các ngươi theo ." Hằng Nga mỉm .
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô bước lên bậc thềm đến bên cạnh Hằng Nga. Hằng Nga dẫn ba qua Quảng Hàn Cung, vườn hoa, đến Bách Hoa Quán nơi cất trữ các loại hoa kỳ lạ và d.ư.ợ.c liệu.
Trong Bách Hoa Quán nhiều kệ gỗ, kệ đặt đủ loại d.ư.ợ.c liệu, d.ư.ợ.c liệu đa dạng, bừa bộn theo thứ tự. Có vẻ như lâu ai đến dọn dẹp và sắp xếp.
Ngoài Bách Hoa Quán gần Lưu Ly Giếng, bên cạnh một vườn thuốc, trồng tiên thảo quỳnh hoa, hương thơm ngào ngạt.
Nguyên Diệu thấy một mảnh nhỏ ngọc Hồng Anh trong vườn hoa.
Bên cạnh Lưu Ly Giếng đặt một dụng cụ giã t.h.u.ố.c đủ kích cỡ lộn xộn, cối giã t.h.u.ố.c hình hoa sen, chày giã t.h.u.ố.c hình lá sen, chày đá bạch ngọc, chày đá tím... , các dụng cụ giã t.h.u.ố.c đều phủ một lớp bụi mỏng, vẻ lâu ai giã thuốc.
Hằng Nga thở dài, với Bạch Cơ: "Từ khi Nguyệt Nô bỏ , ai hái thuốc, giã thuốc, Bách Hoa Quán trở nên bừa bộn. Ta cần gấp một giã thuốc. Ta sẽ cho ngươi Trí Quả, Trùng Quỳ, Mầm Ngọc Băng, ngươi cho một giã thuốc. Đó là điều kiện của ."
"Chuyện dễ thôi." Bạch Cơ , chỉ Nguyên Diệu và Ly Nô: "Ngài tùy ý chọn một ở giã thuốc, khi tìm Thỏ ngọc, sẽ trả cho ."
Hằng Nga vui vẻ : "Ôi, là giúp một việc lớn ."
Hằng Nga tiến gần Nguyên Diệu, quan sát kỹ, bảo đưa tay , xem đủ sức giã t.h.u.ố.c . Vì Hằng Nga đến quá gần nên thư sinh đỏ mặt, tay chân lúng túng.
Bạch Cơ che miệng .
Hằng Nga hài lòng lắm với thư sinh, : "Thư sinh yếu ớt, e rằng giã t.h.u.ố.c ."
Bạch Cơ : "Giã t.h.u.ố.c thể từ từ luyện, Hiên Chi ở , luôn ngưỡng mộ tiên tử, cũng vì thể gặp ngài mà mới chịu lên thiên giới đấy."
"Hả?" Hằng Nga ngạc nhiên.
"Không chuyện đó!" Nguyên Diệu bối rối, chỉ lấy kim khâu miệng Bạch Cơ .
Hằng Nga lấy tay áo che mặt, : "Lòng ngưỡng mộ của ngươi xin ghi nhận. , hiện tại cần một ngưỡng mộ , mà là một giã t.h.u.ố.c cho Nguyệt Cung."
Nguyên Diệu hành lễ : "Lòng ngưỡng mộ của đối với tiên t.ử là từ sự tôn kính thần tiên, sự khao khát với truyền thuyết cổ xưa, tuyệt ý kính trọng.
"Hi hi." Bạch Cơ gian xảo.
Mặt Nguyên Diệu đỏ bừng, ước gì thể tìm một kẽ đất để chui xuống.
Hằng Nga đến mặt Ly Nô, giơ tay nhấc con mèo đen lên, xem xét móng vuốt của nó. Nhìn chú mèo đen nhỏ, nàng nhớ đến con thỏ ngọc của , chìm nỗi buồn.
Một lát , Hằng Nga : "Ừ, chọn con mèo đen nhỏ ."
Ly Nô òa: "Chủ nhân, giã t.h.u.ố.c chắc chắn vất vả cho nên thỏ mới bỏ chạy, Ly Nô ở để giã thuốc."
Bạch Cơ dỗ dành: "Ly Nô hãy ở đây vất vả vài ngày, đợi tìm thỏ ngọc sẽ ngay lập tức ngươi về. Đến lúc ngươi trở về, sẽ tăng lương cho ngươi." Ly Nô vẫn chịu.
Bạch Cơ : "Mỗi tháng sẽ thêm hai gói cá khô."
Ly Nô hỏi: "Gói lớn gói nhỏ?"
Bạch Cơ nghiến răng: "Gói lớn."
Ly Nô đồng ý.
Hằng Nga tìm từ Bách Hoa Quán các loại d.ư.ợ.c liệu như Trí Quả, Trùng Quỳ, Mầm Ngọc Băng, lấy một mảnh lụa nhẹ dệt từ ánh trăng gói d.ư.ợ.c liệu đưa cho Bạch Cơ.
Bạch Cơ cảm ơn xong, cáo từ .
Ly Nô lưu luyến tiễn Bạch Cơ và Nguyên Diệu ngoài Quảng Hàn Cung, nó rưng rưng nước mắt dặn dò: "Chủ nhân, ngươi sớm tìm thỏ ngọc, đổi Ly Nô về."
"Yên tâm, một khi tìm thỏ ngọc, sẽ đổi ngươi về ngay." Bạch Cơ hứa.
Ly Nô và Bạch Cơ, Nguyên Diệu vẫy tay chào trong nước mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-3-quyen-thien-chi/chuong-5-nguyet-cung.html.]
Bạch Cơ và Nguyên Diệu cưỡi hạc lên trời, trở về giữa bầu trời .
"Bây giờ, chỉ còn thiếu lông phượng hoàng. Chúng đến đảo lửa, nơi tụ tập của phượng hoàng ." Bạch Cơ với Hạc Tiên.
"Hạcccc..." Hạc Tiên ngân dài, bầy hạc tiên một vòng cung, chuyển hướng đông bắc, bay về phía đảo lửa.
Đảo lửa lơ lửng giữa bầu trời , nơi đây là nơi phượng hoàng tái sinh, bao quanh bởi ngọn lửa, ánh lửa đỏ rực như tấm lụa. Qua từng đám lửa, thể thấy mờ mờ những ngọn núi tiên và hồ nước.
Bạch Cơ đưa cho Nguyên Diệu một vật, : "Hiên Chi, cầm lấy cái ."
Nguyên Diệu nhận lấy, cúi đầu , đó là một miếng thủy tinh hình vỏ sò, gần như trọng lượng, phát ánh sáng bảy màu .
"Đây là gì?" Nguyên Diệu hiểu hỏi.
"Đây là vảy của ." Bạch Cơ .
Nguyên Diệu giật : "Người đưa vảy rồng cho tiểu sinh gì?"
"Lửa tái sinh của phượng hoàng sẽ thiêu rụi tất cả thứ của nhân gian. Hiên Chi là phàm, sẽ lửa phượng hoàng thiêu thành tro bụi, cầm vảy của thì sẽ lửa đốt cháy. Nhớ là buông tay nhé."
"Hóa là . Tiểu sinh hiểu."
Hạc Tiên lao xuống, xuyên qua từng lớp lửa, dừng đảo lửa.
Tộc phượng hoàng sinh sống và tái sinh đảo lửa.
Trên đảo lửa đầy rẫy những ngọn núi kỳ lạ, cả sông suối thác nước, ngọn lửa vàng đỏ cháy trong nước trông như những bông hoa nở trong nước. Một cây ngô đồng nghìn năm cực kỳ tươi mọc ở giữa đảo, gần như phủ kín một phần ba hòn đảo.
Nguyên Diệu cầm vảy rồng lạnh buốt, dù xung quanh là lửa nhưng hề cảm thấy nóng chút nào.
Bạch Cơ một tảng đá đen lớn, đưa tay che mắt, xung quanh: "May mắn thì thể nhặt vài chiếc lông phượng hoàng."
Nguyên Diệu ngọn lửa rực rỡ khắp đảo, mặt nhăn nhó : "Đi để nhặt? Nhặt thì ?"
Bạch Cơ : "Nếu nhặt , thì chỉ thể tìm Phượng Vương và Hoàng Hậu thôi."
"Phượng Vương và Hoàng Hậu ư?"
" , Hoàng Hậu là một dễ chuyện, nhưng Phượng Vương là một kẻ khó tính." Bạch Cơ vẻ lo lắng.
"Kẻ khó tính ư..." Một giọng giận dữ vang lên từ lưng Bạch Cơ và Nguyên Diệu, ầm ầm như sấm sét.
Nguyên Diệu đầu , thấy một con phượng hoàng hình uyển chuyển, hoa văn rực rỡ. Đầu nó giống gà lôi, hình như chim uyên ương, cánh của đại bàng, chân dài như hạc tiên, đuôi như lông công.
Phượng kiêu ngạo và tức giận : "Long Vương, ngươi dám địa bàn của ?!"
Bạch Cơ , : "Phượng Vương vẫn phong độ như xưa, oai phong lẫm liệt, quả hổ danh là vua của trăm loài chim."
Phượng châm chọc : "Đó là điều đương nhiên. Ta thành tiên, giống như Long Vương ngươi, sa sút thế , còn luôn lang thang nhân gian, lẩn quẩn trong yêu đạo, còn khoác lên cái vỏ phàm ngu ngốc."
Bạch Cơ cũng tức giận, : "Từ lâu còn là Long Vương nữa. Ta cũng quen với cái vỏ phàm ."
"Hừ!" Phượng khinh thường hừ một tiếng: "Ngươi đến đảo lửa gì?"
Bạch Cơ : "Một là, chiêm ngưỡng phong thái của Phượng Vương. Hai là, cầu xin Phượng Vương và Hoàng Hậu ban cho vài chiếc lông phượng hoàng."
Phượng : "Không cho."
Bạch Cơ : "Xin Phượng Vương rộng lượng, cần lông phượng hoàng để cứu một bạn đang giam giữ ở Bạch Ngọc Kinh."
Nguyên Diệu cũng cầu xin: "Xin Phượng Vương rộng lượng, chúng thật sự cần lông phượng hoàng để cứu ."
Phượng dùng mỏ dài chải chuốt bộ lông đuôi đẽ của , : "Không cho."
Nụ của Bạch Cơ bắt đầu trở nên âm u.
Hạc Tiên cũng lên tiếng khuyên nhủ: "Phượng Vương, đảo lửa rơi rụng ít lông phượng hoàng, cho họ vài chiếc cũng ?"
Phượng lạnh lùng và tức giận : "Nếu là khác đến xin cho . con thiên long đến xin thì cho. Ta ghét rồng! Rất ghét! Phượng rõ ràng hơn, may mắn hơn, nhưng những ngu ngốc mỗi nhắc đến đều xếp rồng phượng. Long Phượng, Long Phượng, thật quá đáng giận! Thật quá ức chế! Rõ ràng là 'Phượng Long' mới đúng!"
Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh. Phượng Vương thành tiên mà vẫn còn giữ mối hận sâu đậm về thứ tự .
Bạch Cơ lạnh lẽo, : "Phượng Vương thích 'Long Phượng', sẽ thỏa mãn ngươi, để ngươi bao giờ nữa."
"Hả?" Phượng hiểu lời của Bạch Cơ.
Bạch Cơ bỗng hóa thành một con rồng trắng khổng lồ, thể như linh xà, sừng như san hô, móng vuốt như liềm, bờm râu như giáo mác, đan xen ngọn lửa xanh lam, uy mãnh và xinh .
Rồng trắng ngẩng đầu rống dài một tiếng, cúi Phượng: "Ăn ngươi , ngươi sẽ bao giờ nữa."
"To gan!"
Nguyên Diệu trong lòng đắng chát, lo lắng Bạch Cơ Phượng Vương tổn thương, lo Phượng Vương Bạch Cơ ăn mất, ngăn cản rồng phượng giao đấu, nhưng cách nào, chỉ thể đó lo lắng.
Đột nhiên, giữa trung vang lên một tiếng sấm sét, một tia sáng vàng rơi xuống như băng.
Phượng rời từ trời xuống, nặng nề đập một tảng đá, tảng đá vỡ tung, lửa b.ắ.n tung tóe.
Phượng rơi xuống cho lông vũ rơi rụng, nó bi ai kêu lên một tiếng, vỗ cánh bay lên, nhưng rồng trắng gầm lên, dùng vuốt giữ chặt cổ Phượng, ghìm nó xuống đất, thể cử động.
Phượng liều mạng giãy giụa, nhưng vuốt của Rồng trắng như chiếc kìm sắt, khiến nó thể cử động.
Đôi mắt vàng của rồng trắng rực sáng, ngẩng đầu hú dài, khiến trời đất rung chuyển.
Bị khí thế của rồng áp chế, Phượng từ bỏ giãy giụa, nó cúi đầu xuống vô cùng chán nản. Nó dường như hiểu tại luôn 'rồng phượng', chứ 'phượng rồng'. Ngay từ đầu nó sai lầm. Con thiên long dù lạc nhân gian, một lòng hướng Phật, nhưng bản chất của nó vẫn là vị thiên long vương từng cho bốn biển sáu cõi phong vân biến sắc.
Rồng trắng há miệng, dường như nuốt chửng Phượng bụng.
Phượng vô cùng sợ hãi nhưng vì lòng tự tôn và kiêu hãnh của vua loài chim, nó thể mở miệng cầu xin tha mạng.
Nguyên Diệu sợ c.h.ế.t khiếp, Phượng Vương dù cũng là thần, nếu Bạch Cơ thực sự ăn nó, thì sẽ rắc rối lớn.
Nguyên Diệu đang định ngăn cản rồng trắng thì tồng trắng : "Chậc! Cũng gầy như Hiên Chi, ngon!"
"Ngươi cái gì hả?!" Nguyên Diệu giận dữ hét lên.
Rồng trắng dùng vuốt trái nhấc Phượng Vương lên, vuốt xé một nắm lông đuôi rực rỡ của nó.
"Á á... á á á..." Phượng Vương gào thét t.h.ả.m thiết.
Rồng trắng vung vuốt ném Phượng Vương xuống hồ nước chân núi.
"Á á..." Phượng Vương rên lên một tiếng, rơi xuống núi.
"Tõm..." một tiếng, Phượng Vương rơi xuống hồ nước.
Rồng trắng biến thành hình dáng của Bạch Cơ cầm một nắm lông phượng nhổ, tít mắt với Nguyên Diệu và tiên hạc đang xa: "Một nắm lông phượng chắc là đủ ."
Nguyên Diệu, tiên hạc đổ mồ hôi như mưa. Phượng Vương trong khi giao đấu với Rồng trắng rụng ít lông, bây giờ nhổ thêm một nắm, nó... nó còn lông đây?
Nguyên Diệu lau mồ hôi: "Thật tội nghiệp..."
Tiên hạc lau mồ hôi: "Thật đáng sợ..."
Bạch Cơ, Nguyên Diệu cưỡi tiên hạc rời khỏi đảo lửa.
Khi cưỡi tiên hạc bay lên trung, Bạch Cơ mỉm vẫy tay chào Phượng Vương đang ngâm trong hồ nước: "Cảm ơn Phượng Vương hào phóng tặng lông, tạm biệt."
Phượng tức giận run rẩy, nó ngửa đầu gầm lên: "Ta ghét rồng! Ta ghét rồng lắm! Trên thế gian , ghét rồng nhất!!"