Phiêu Miểu 3 - Quyển Thiên Chỉ - Chương 5: Lưu Chương

Cập nhật lúc: 2026-03-06 06:30:23
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày hôm , khi ăn sáng, Bạch Cơ và Nguyên Diệu gặp Bùi Tiên như hẹn, cùng thăm Lưu Chương. Ly Nô gọi hai con mèo hoang lông sạch sẽ phố, biến chúng thành những hầu mèo để khiêng hộp vàng cho . Nó tự chải chuốt một hồi, vui vẻ mang theo hầu mèo mua cá bướm mặt trăng.

Thúy Nương ở Phiêu Miểu các trông cửa hàng, vì nàng là linh hồn của sắp c.h.ế.t, còn nhiều sức lực để trong nhân gian nên ở Phiêu Miểu các để nghỉ ngơi. Bạch Cơ hứa với nàng sẽ đưa Lưu Chương đến Phiêu Miểu các gặp nàng.

"Làm một con chim mù thể trông coi cửa hàng chứ?" Trên đường gặp Bùi Tiên, Nguyên Diệu với Bạch Cơ, luôn cảm thấy yên tâm.

Bạch Cơ : "Nếu Hiên Chi yên tâm thì trông coi cửa hàng ."

Nguyên Diệu nghĩ đến việc Phiêu Miểu các, Bạch Cơ và Bùi Tiên cô nam quả nữ ở bên , tại , trong lòng cực kỳ .

"Tiểu sinh đến đây , cũng phiền phức. Ly Nô lão mua cá cũng mất nhiều thời gian, chắc sẽ xảy chuyện gì ."

Bạch Cơ và Nguyên Diệu bước khỏi chợ Tây, từ xa thấy Bùi Tiên đang chờ ở chỗ hẹn.

Hôm nay Bùi Tiên cực kỳ chải chuốt, mặc một bộ áo choàng rộng màu xanh hoa văn chim thú, tay áo thêu họa tiết núi bằng chỉ vàng bạc, búi tóc chải chuốt cẩn thận, mặt thoa phấn, môi bôi son. ... Đây là trang phục thịnh hành của nam giới thượng lưu thời Đường.

Bùi Tiên thấy Bạch Cơ thì vui mừng bước tới đón.

Bạch Cơ : "Để Bùi tướng quân chờ lâu ."

"Là quá háo hức nên đến quá sớm." Bùi Tiên lấy một cành hoa đường đưa cho Bạch Cơ, : "Khi ngoài, thấy hoa đường nở , kìm hái một cành mang đến cho Bạch Cơ cô nương cùng thưởng thức."

Bạch Cơ che miệng : "Bùi tướng quân nên tặng cành hoa đường cho Hiên Chi mới đúng."

Bùi Tiên ngạc nhiên hỏi: "Vì ?"

Bạch Cơ : "Trong Kinh Thi, hoa đường biểu tượng cho tình . Hoa đường là hoa tặng cho , Bùi tướng quân và Hiên Chi mới là , nên tặng cho mới đúng."

Bùi Tiên chợt hiểu , ngượng ngùng : "Ta là học võ, nhiều thi thư, hoa đường còn ý nghĩa , đúng là đường đột. Hiên Chi, tặng ngươi."

Nguyên Diệu đành nhận lấy cành hoa đường , : "Đa tạ Trọng Hoa."

Bạch Cơ : "Không nên chậm trễ, chúng thăm Lưu đại nhân thôi."

Bùi Tiên đồng ý.

Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Bùi Tiên bước đường đến phường Xung Hiền.

Bùi Tiên hỏi: "Không Bạch Cơ cô nương tìm đường phu của việc gì ?"

Bạch Cơ : "Ta đến thăm Lưu đại nhân một vị khách trong Phiêu Miểu các. Vị khách đó là cố nhân của Lưu đại nhân."

Bùi Tiên ngạc nhiên: "Đường phu của phụ mẫu mất từ lâu, cũng tỷ , mà còn cố nhân ?"

Bạch Cơ hỏi: "Lưu đại nhân là thế nào?"

Bùi Tiên : "Ta giao tình gì với nên rõ lắm. Ấn tượng chung thì tính tình cô độc, ít , nhiều bạn bè. Tuy nhiên, chí tiến thủ, việc chăm chỉ. Nên cuối năm thể thăng lên Lệnh sử."

Bạch Cơ mỉm gật đầu, thêm gì nữa.

Nguyên Diệu thấy Lưu Chương đường quan thuận lợi, trong lòng cảm thấy bất bình cho Thúy Nương.

Khi đang chuyện, ba đến cửa nhà Lưu Chương.

Lần Bùi Tiên cùng nên Bạch Cơ và Nguyên Diệu thuận lợi nhà Lưu Chương, Lưu Chương coi như thượng khách. Phòng khách nhà Lưu Chương sang trọng, vật trang trí đều giá trị nhưng tầm thường. Hơn nữa, Lưu Chương là sách, phòng khách một bức tranh thư pháp tao nhã nào, đều là những món đồ vàng bạc tầm thường.

Lưu Chương cao lớn, hình vạm vỡ. Hắn khuôn mặt vuông chữ điền, lông mày rậm, mắt to, khóe miệng nét lạnh lùng. Dù mặc áo nho sinh nhưng hề khí chất nho nhã của sách, luôn toát vẻ thô lỗ.

Bùi Tiên giới thiệu hai bên, Lưu Chương miễn cưỡng chào hỏi Bạch Cơ và Nguyên Diệu. Sau khi chào hỏi, chuyện qua loa vài câu thì họ xuống uống .

Lưu Chương : "Không Bạch Cơ cô nương tìm Lưu mỗ việc gì?"

Bạch Cơ : "Lưu đại nhân còn nhớ Thúy Nương ?"

Lưu Chương chợt biến sắc, dường như nổi giận nhưng thấy Bùi Tiên nên bèn kìm .

Lưu Chương : "Không nhớ, từng cái tên ."

Nguyên Diệu nhịn : "Thúy Nương là thê t.ử kết tóc của ngươi! Lưu đại nhân, ngươi thể giả vờ nhớ! Thánh nhân , thê t.ử cùng hoạn nạn, thể bỏ rơi. Lưu đại nhân cũng xuất từ sách, thể trái lời thánh nhân chứ!"

Lưu Chương đột nhiên biến sắc, đập mạnh chén xuống đất và : "Ta các đang cái gì! Đường ca, dẫn loại lưu manh chợ búa đến giới thiệu cho chứ?! Lưu mỗ còn việc gấp, tiếp !"

Nói xong, Lưu Chương vung tay áo rời . Không lâu , gia nhân bước đuổi khách ngoài.

Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Bùi Tiên đuổi khỏi Lưu phủ, lang thang vô định phố.

Bùi Tiên : "Cả cũng đuổi! Bạch Cơ cô nương, Nguyên Diệu, những gì hai thật ? Lưu Chương thê t.ử kết tóc ?!"

Nguyên Diệu : " . Thê t.ử kết tóc của Lưu Chương tên là Thúy Nương, từ Lĩnh Nam đến Trường An tìm phu quân, hiện đang ở Phiêu Miểu các."

Bùi Tiên : "Chuyện lớn ! Nếu những gì các là thật thì Lưu Chương chỉ tự hại con đường công danh của mà còn liên lụy đến cả nhà họ Bùi!"

Theo luật nhà Đường, nương t.ử cưới thêm thì sẽ phạt tù một năm, nhà gái giảm một bậc. Nếu lừa dối cưới thêm thì phạt tù một năm rưỡi, nhà gái xử, cả hai hòa ly.

Lưu Chương thê t.ử mà cưới thêm thì sẽ kết án. Bùi Tuyên Ngọc mà vẫn gả con gái Bùi Ngọc Nương cho Lưu Chương cũng sẽ kết án. Bùi Tuyên Ngọc mà gả con gái cho Lưu Chương, dù kết án nhưng vẫn chê trách vì nhầm , mất mặt nhà họ Bùi, đời chê. Còn Bùi Ngọc Nương khi hòa ly với Lưu Chương cũng khó mà tái giá.

Tuy nhiên, theo luật nhà Đường, tội trùng hôn nếu dân tố cáo thì quan xử. Nếu đương sự báo quan thì phạm tội trùng hôn sẽ truy cứu. Nếu Thúy Nương tìm đến Trường An, thì Lưu Chương thể yên tâm vô sự. Nay nàng tìm đến, một khi Thúy Nương báo quan thì Lưu Chương sẽ gặp rắc rối lớn.

Bùi Tiên suy nghĩ nhanh như chớp, là con trưởng trong tộc, lo lắng cho danh tiếng của nhà họ Bùi. Vì tư lợi, Bùi Tiên : "Thúy Nương đến Trường An tìm Lưu Chương là tiền ? Nàng bao nhiêu, nhà họ Bùi thể cho, chỉ cần nàng báo quan."

Nguyên Diệu tức giận, : "Thúy Nương đến tìm Lưu Chương để đòi tiền, nhà nàng là thương gia giàu thiếu tiền bạc. Nàng đến vì tương tư, gặp kẻ bạc tình Lưu Chương một ."

Bạch Cơ im lặng từ nãy đến giờ, đang suy nghĩ gì. Lúc , nàng đột nhiên mỉm : "Bùi tướng quân lo Thúy Nương báo quan đến thế ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-3-quyen-thien-chi/chuong-5-luu-chuong.html.]

Bùi Tiên : "Chuyện liên quan đến danh tiếng của nhà họ Bùi, thể lo lắng."

Bạch Cơ : "Bùi tướng quân, chúng hãy một cuộc giao dịch ?"

Bùi Tiên hỏi: "Giao dịch gì?"

Bạch Cơ : "Xem thái độ hôm nay của Lưu đại nhân, và Hiên Chi hẳn là thể gặp để thuyết phục gặp Thúy Nương nữa. dù thế nào thì cũng để họ gặp một , cho nên phiền Bùi tướng quân giới thiệu Thúy Nương một nữa. Đổi , đảm bảo với Bùi tướng quân, Thúy Nương sẽ báo quan. Mọi chuyện thể giải quyết riêng tư."

Bùi Tiên thở phào nhẹ nhõm, : "Vậy thì quá. Chuyện để Thúy Nương gặp Lưu Chương cứ để lo, cũng Lưu Chương là quân t.ử là ngụy quân tử!"

Hai bên bàn bạc xong, Bạch Cơ chuẩn Phiêu Miểu các. Bùi Tiên chia tay Bạch Cơ sớm bèn mượn cớ Phiêu Miểu các mua bảo vật, cùng Bạch Cơ trở về Phiêu Miểu các. Vì còn nhờ cậy Bùi Tiên trong chuyện của Lưu Chương nên Bạch Cơ từ chối, dẫn Bùi Tiên về Phiêu Miểu các.

Lần đầu tiên đến Phiêu Miểu các, Bùi Tiên hào hứng. Hắn đông tây, ngắm nghía các bức tranh chữ, cổ vật, cảm thấy cũng là những thứ thú vị. Vì Ly Nô về nên Nguyên Diệu pha một bình Dương Hiệp mang đến cho Bạch Cơ và Bùi Tiên.

Bùi Tiên : "Bạch Cơ, Thúy Nương ở ? Có thể mời nàng gặp một chút ? À! Ta ý gì khác, chỉ là chuyện liên quan đến danh tiếng nhà họ Bùi, hỏi thêm một điều về Lưu Chương."

Bạch Cơ chiếc bình đôi hoa văn kỳ lân bằng men xanh ở gần đó, con chim tương tư đang cành hoa đào cắm trong bình, mỏ đang chải chuốt bộ lông đẽ. Thúy Nương là tinh linh, Bùi Tiên thể thấy nàng.

Bạch Cơ nhẹ : "Nam nữ khác biệt, tiện gặp . Chờ Bùi tướng quân mời Lưu đại nhân đến thì sẽ để Thúy Nương gặp."

Bùi Tiên đồng ý.

Bùi Tiên hỏi: "Xin tò mò, Bạch Cơ cô nương, tại đến giờ nàng vẫn còn độc thế?"

Bạch Cơ : "Vì hiểu ý nghĩa của tình yêu."

Bùi Tiên còn thêm nhưng bên ngoài bỗng truyền đến tiếng bước chân và tiếng .

Bạch Cơ hiệu cho Nguyên Diệu xem, Nguyên Diệu chạy thì thấy Ly Nô buồn bã trở về, đang đất lóc.

Ly Nô thấy Nguyên Diệu bèn òa lên: "Mọt sách! Đời thật khổ quá!"

Nguyên Diệu nhỏ giọng hỏi: "Đã xảy chuyện gì ?"

Ly Nô : "Tiểu Điệp mua mất ! Ta sẽ bao giờ gặp Tiểu Điệp nữa! Ta buồn quá!"

Nguyên Diệu thế nào để an ủi Ly Nô, chỉ đành : "Trời đất bao la, thiếu mỹ ngư, Ly Nô lão đừng quá buồn, giữ gìn sức khỏe là quan trọng."

Nghe , Ly Nô càng buồn, càng to hơn.

Bạch Cơ ở trong phòng tiếng của Ly Nô thì yên , bước xem chuyện gì.

Bùi Tiên cũng theo .

Ly Nô thấy Bạch Cơ, bèn nhào tới nắm tay áo nàng mà : "Chủ nhân, tim đau quá."

Bạch Cơ bối rối, Nguyên Diệu giải thích: "Ly Nô đến muộn, cá bướm mặt trăng bán ."

Bạch Cơ an ủi: "Ly Nô, đừng buồn nữa, chờ cửa hàng đó nguyệt mi điệp cá khác, mua một con khác là ."

Ly Nô lớn: "Ta chỉ Tiểu Điệp, cần cá bướm mặt trăng khác!"

Nghe Ly Nô , Bạch Cơ thấy đau đầu, : "Vậy hỏi chủ cửa hàng xem Tiểu Điệp bán cho ai?"

Ly Nô : "Ta hỏi , Tiểu Điệp hôm qua bán cho nhà Thị Lang Bùi Tuyên Ngọc ! Một khi nhà họ hầu thì sâu tựa biển, từ đây Tiểu Điệp là xa lạ. Ta bao giờ gặp Tiểu Điệp nữa ! Hu hu hu..."

Bùi Tiên gãi đầu, : "Tiểu Điệp là ai? Thúc thúc của mua ca nữ ?"

Bạch Cơ và Nguyên Diệu giải thích thế nào, Ly Nô thì ngừng.

Bạch Cơ mỉm với Bùi Tiên: "Chuyện quả thật duyên với Bùi tướng quân. Tiểu Điệp là một con cá, gia nhân của yêu thích nó. Mong Bùi tướng quân thể xin Bùi đại nhân bán cá bướm mặt trăng cho Phiêu Miểu các, giá cả thành vấn đề."

Bùi Tiên lập tức đồng ý, : "Ta sẽ giúp Bạch Cơ cô nương. Vừa , cũng cần với thúc phụ về chuyện của Lưu Chương."

Bạch Cơ : "Vậy phiền tướng quân . Chuyện của Thúy Nương cũng xin nhờ cậy."

Bùi Tiên một lúc cáo từ về.

Bạch Cơ lặng lẽ, đang suy nghĩ gì.

Ly Nô nhớ Tiểu Điệp, gục đất mà .

Nguyên Diệu sách một lúc, đột nhiên nhớ điều gì, với Ly Nô: "Ly Nô, còn cái... , Tiểu Điệp mua , hộp vàng Bạch Cơ đưa cho ngươi ?"

Ly Nô mới nhớ hộp vàng, gãi đầu : "Hộp vàng do hai con mèo khuân... Ủa, hai con mèo ?! Nghe tin Tiểu Điệp bán, sững sờ như trời giáng nên để ý đến chúng. Chẳng lẽ, hai con mèo đó thấy vàng mà nổi lòng tham bỏ trốn ?!"

Nguyên Diệu : "Ly Nô đừng nghĩ về đồng loại của . Có lẽ chúng lạc đường hoặc hộp vàng quá nặng, chúng nghỉ giữa đường, lát nữa sẽ mang hộp vàng về Phiêu Miểu các thôi."

Ly Nô chỉ nghĩ đến Tiểu Điệp, tranh luận với Nguyên Diệu, cứ đó mà .

Bạch Cơ : "Trong thành Trường An , yêu quái nào dám động đồ của Phiêu Miểu các, hộp vàng sẽ mang về thôi."

Tuy nhiên, đến đêm khuya, hai con mèo vẫn mang hộp vàng về Phiêu Miểu các.

Ly Nô cõi lòng tan nát, chỉ nghĩ đến Tiểu Điệp, chẳng màng đến chuyện mèo và hộp vàng. Nó bình kỳ lân men xanh cùng Thúy Nương hát "khúc Tương Tư": "Đêm nay là đêm gì mà cỏ thơm biếc xanh. Trăng sáng cao lầu, ngóng ngàn dặm. Tương tư dài lâu, hận biệt ly. Biệt ly đau đớn, mộng hồn đứt đoạn. Tương tư dài lâu, tê tái tim gan. Tê tái tim gan, tình khó dứt!"

Bạch Cơ yên , quyết định dạo đêm tìm hộp vàng.

Nguyên Diệu tiếng hát của Ly Nô và Thúy Nương cho ngủ , gọi Bạch Cơ lúc nàng đang chuẩn ngoài, : "Bạch Cơ, cho cùng với!"

Bạch Cơ : "Hiếm khi thấy Hiên Chi đòi dạo đêm với , thôi!"

 

Loading...