Phiêu Miểu 3 - Quyển Thiên Chỉ - Chương 5: Kim Nhân

Cập nhật lúc: 2026-03-06 06:30:10
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng hôm , Bạch Cơ bên bàn ngọc xanh uống . Nguyên Diệu đối diện Bạch Cơ sách, hai trò chuyện vu vơ.

Đột nhiên, một vị thần mặc áo giáp vàng từ trời giáng xuống, mặt hai . Ban đầu, thần giáp vàng chỉ cao cỡ bình thường, nhưng khi chạm đất, lập tức to lớn lên, gần như chạm đến trần nhà.

Nguyên Diệu sợ hãi, ngẩng đầu ngây ngốc thần giáp vàng.

Thần giáp vàng cúi đầu, chằm chằm Bạch Cơ và Nguyên Diệu.

Bạch Cơ vui: "Ta ghét cảm giác khác xuống."

Bạch Cơ hất nước trong tay về phía thần giáp vàng, thần giáp vàng ướt, run lên, đột ngột mỏng dần dần thu nhỏ. Cuối cùng thần giáp vàng biến thành một giấy màu vàng cỡ bàn tay, ướt nhẹp đất.

Nguyên Diệu cúi đầu giấy, kinh ngạc há hốc miệng.

Bạch Cơ tủm tỉm: "Cảm giác khác từ xuống thật ."

Người giấy màu vàng run rẩy trong nước , thốt tiếng : "Thiên hậu triệu kiến, nhanh Đại Minh Cung."

Bạch Cơ xoa trán, : "Ôi, phiền phức ."

Người giấy màu vàng dần nước thấm ướt, : "Thiên hậu triệu kiến, nhanh Đại Minh Cung."

Bạch Cơ với giấy: "Xin về bẩm với thiên hậu, bệnh nặng liệt giường, đang vất vưởng nơi địa phủ nên thể gặp ở Đại Minh Cung ."

Nguyên Diệu lườm Bạch Cơ, : "Ngươi rõ ràng khỏe mạnh như rồng... Thiên hậu triệu kiến, ngươi tìm cớ sẽ tru di cửu tộc, đến lúc đó Ly Nô lão cũng thoát ."

Bạch Cơ đưa tay áo che mặt: "Hiên Chi, bệnh thật mà. Bây giờ đau đầu."

"Đau đầu ảnh hưởng đến việc gặp thiên hậu."

"Có ảnh hưởng."

"Không ảnh hưởng."

Khi Bạch Cơ và Nguyên Diệu đang tranh cãi, giấy màu vàng nước thấm ướt, thể động đậy nữa.

"Ôi chao, , ." Bạch Cơ lo lắng .

"Đây là do ngươi tự hất nước , thể trách khác. Mau gặp thiên hậu ."

giấy màu vàng ướt, thể về Đại Minh Cung truyền lời, Bạch Cơ đành gặp Võ Hậu.

Bạch Cơ Nguyên Diệu cùng, nhưng Nguyên Diệu từ chối với lý do "Ly Nô lão ngoài mua cá , ai trông coi Phiêu Miểu các, thì hơn." Bạch Cơ đành một .

Sau khi Bạch Cơ , Nguyên Diệu thấy giấy màu vàng ngâm trong nước tội nghiệp, cẩn thận vớt lên đặt hành lang phơi khô. Vừa phơi khô xong, giấy màu vàng bèn dậy với Nguyên Diệu một tiếng "Cảm ơn" chạy Đại Minh Cung.

Chiều tối, Bạch Cơ mới về. Nàng cầm trong tay tòa tháp đen mượn từ Vi Ngạn, vẻ mặt nghiêm trọng.

Nguyên Diệu nhịn hỏi: "Bạch Cơ, thiên hậu triệu ngươi cung thế?"

Bạch Cơ thở dài, : "Thiên hậu lệnh cho khiến rắn hai đầu biến mất khỏi Trường An."

"Á? Việc trừ yêu nên để Quốc sư Quang Tạng lo ?"

"Thiên hậu định cải triều xưng đế, dời đô đến Lạc Dương, Quốc sư Quang Tạng hiện đang ở Lạc Dương lo phong thủy cho tân đô, bận rộn kịp lo chuyện Trường An."

"Dù Quốc sư Quang Tạng bận, thiên hậu cũng nhiều thuật sĩ trừ yêu diệt ma, tại ngươi đối phó rắn hai đầu?"

Nguyên Diệu lo lắng cho Bạch Cơ, dù nguyên nhân của rắn hai đầu ở Phiêu Miểu các thì cũng nàng việc nguy hiểm.

"Vì thiên hậu đoán nguyên nhân của rắn hai đầu ở Phiêu Miểu các, và cũng nghĩ đến lúc thu hoạch , nên đồng ý."

"Chuyện nguy hiểm ?"

"Không ."

"Ngươi cẩn thận đấy." Nguyên Diệu dặn dò.

"Hiên Chi cũng ."

"Hả?!"

"Vì Hiên Chi sẽ cùng ."

"Hả?!"

"Không Hiên Chi luôn hiệp khách ? Đây là cơ hội . Trừ khử rắn hai đầu hại dân, bảo vệ hòa bình Trường An, trở thành đại hùng." Bạch Cơ tủm tỉm .

Mặt Nguyên Diệu xanh lét, : "Làm hiệp khách bao gồm trừ yêu..."

"Trừ gì quan trọng, quan trọng là rèn luyện dũng khí trong nguy hiểm."

Nguyên Diệu mặt mày khổ sở : "Từ khi việc ở Phiêu Miểu các, ngày nào cũng gặp yêu quái, cảm thấy dũng cảm , cần rèn luyện nữa."

"Hi hi. Rèn luyện thêm cũng hại gì. Thế nhé, chúng cùng ."

"Không thỏa thuận, ..."

Nguyên Diệu còn định từ chối thì Ly Nô chạy lớn tiếng gọi: "Chủ nhân, mọt sách, ăn cơm thôi."

Bạch Cơ tủm tỉm kéo Nguyên Diệu sân , : "Đói quá. Hiên Chi cùng ăn cơm nào." Thế là, Nguyên Diệu thể từ chối nữa.

Khói mờ nước lạnh, trăng lên cây hoa.

Nguyên Diệu nghĩ rằng Bạch Cơ đêm nay sẽ tìm rắn hai đầu nhưng ai ngờ Bạch Cơ chỉ trăng nghiền nấm linh chi Xà phu nhân tặng.

Nguyên Diệu bên cạnh nàng nghiền linh chi mà nàng đang gì. Bạch Cơ nghiền linh chi thành bột, trộn thêm một vài loại bột rõ nguồn gốc. Dưới ánh trăng, bột phát ánh sáng đủ màu sắc, tỏa một mùi hương lạnh lẽo.

Bạch Cơ hỏi Nguyên Diệu: "Ngươi vết thương nào ?"

Nguyên Diệu xắn tay áo lên, lộ cánh tay: "Vì mua cá nên sáng nay Ly Nô lão cào mấy nhát." Trên cánh tay nhỏ nhắn của thư sinh ba vết cào của mèo, da thịt rách.

Bạch Cơ thấy , mắng con mèo đen đang chơi đùa bên cạnh: "Ly Nô, Phiêu Miểu các cũng là một nơi thanh nhã, từ nay về cào Hiên Chi nữa. Hắn là con , vết thương lành chậm, dù nguy hiểm đến tính mạng thì cũng sẽ đau."

Con mèo đen cúi đầu, : "Vâng, chủ nhân. nếu thư sinh lười biếng, Ly Nô nên trừng phạt thế nào?"

Bạch Cơ : "Có thể giảng đạo lý với Hiên Chi, lấy đức phục ."

Mèo đen : "Được. Từ nay về , Ly Nô sẽ giảng đạo lý với thư sinh, lấy đức phục ."

Nguyên Diệu khổ sở : "Ly Nô lão , ngươi cứ cào còn hơn."

Bạch Cơ rắc một chút bột linh chi lên vết thương cánh tay Nguyên Diệu, vết thương kỳ diệu dần dần lành .

"Ơ? Đây giống như băng Thanh Sương cây Phục Thường ." Nguyên Diệu kinh ngạc .

Bạch Cơ : "Băng Thanh Sương cây Phục Thường là vật chữa lành tự nhiên, còn bột linh chi nghiền thành Cát Quy Mệnh là vật chữa lành nghịch thiên. Về hiệu quả, Cát Quy Mệnh hiệu quả hơn băng Thanh Sương, chỉ cần thoa lên thì dù đứt gân gãy xương, m.ổ b.ụ.n.g đứt ruột cũng thể lành như ban đầu, ảnh hưởng đến tính mạng."

"Ôi đây thật sự là thần d.ư.ợ.c kỳ diệu?!"

Bạch Cơ kỳ quái: "Chính xác mà thì đây là độc dược. Trải nghiệm sự kỳ diệu của nó sẽ trả giá."

Nguyên Diệu sợ hãi vội vã giật tay , : "Bạch Cơ trêu đùa ?"

Bạch Cơ ngăn Nguyên Diệu , : "Hiên Chi yên tâm, chỉ một chút sẽ hại ngươi."

"Vậy, nếu dùng nhiều Cát Quy Mệnh sẽ thế nào?" Nguyên Diệu run rẩy hỏi.

"Hi hi. Dùng nhiều Cát Quy Mệnh tất nhiên sẽ quy mệnh."

Nguyên Diệu rùng .

Bạch Cơ cất Cát Quy Mệnh một lọ sứ nhỏ đậy kín nắp.

Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ định khi nào tìm rắn hai đầu?"

"Ta dùng mai rùa bói toán, phát hiện 'quả' cần ba tháng nữa mới chín, nhưng thiên hậu thúc giục gấp, chỉ thể tìm cách thúc chín 'quả' . Ta yêu cầu thiên hậu phái một giúp , ngày mai chúng sẽ gặp ."

"À, là cao nhân phương nào thế?"

"Hi hi, ngày mai gặp, Hiên Chi sẽ ." Bạch Cơ dùng tay áo che mặt.

Hôm , trời trong xanh một gợn mây.

Bạch Cơ mặc một bộ áo lụa trắng ngọc, tóc dài chải thành búi nửa cao, cài hoa ngọc lan nở rộ. Trên mặt nàng phớt một chút phấn, da trắng như tuyết, lông mày cong mảnh, trang sức vàng rực rỡ.

"Hiên Chi ngoài với nhé." Bạch Cơ tươi .

"Đi gặp thiên hậu cử đến giúp ngươi ?"

"Ừ. còn sớm, chúng thăm chùa Phật Ẩn ."

"Được."

Bạch Cơ, Nguyên Diệu đến chùa Phật Ẩn, một đêm cháy lớn, cỏ hoang và khói đen thiêu rụi chỉ còn một đống tro tàn đen kịt. Bạch Cơ trong đống tro tàn, khịt mũi, : "Rắn hai đầu . Xem thể rời khỏi nơi ."

Nguyên Diệu run rẩy hỏi: "Bây giờ nó ở đây ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-3-quyen-thien-chi/chuong-5-kim-nhan.html.]

Bạch Cơ định trả lời thì đột nhiên gọi Nguyên Diệu: "Nguyên lão , gặp ."

Nguyên Diệu đầu, thấy Nhậm Mãnh ánh nắng, hào sảng.

Nguyên Diệu kinh ngạc: "Nhậm đại ca?!"

Nhậm Mãnh : "Nguyên lão , lời từ biệt thế? Ta uống say, ngủ một giấc tỉnh dậy thì ngươi ."

"À, , Nhậm đại ca..." Nguyên Diệu hỏi về chuyện Nhậm Mãnh biến mất, nhưng lúng túng nên lời.

"Dù ngươi đến . Đi trong uống vài chén nào." Nhậm Mãnh kéo thư sinh trong.

Thư sinh : "Nơi cháy rụi cả , chỗ để ?" Nhậm Mãnh gì, cứ kéo thư sinh trong, Bạch Cơ lặng lẽ bên cạnh họ.

Sâu trong đống tro tàn, tăng xá vẫn còn nguyên, tuy vẫn cũ nát nhưng cháy. Tuy nhiên, từ trong tăng xá ngừng toả những làn khói đen như rắn, mùi tanh nồng nặc. Dù là giữa trưa hè cũng khiến rùng , lạnh đến tận xương.

Nhậm Mãnh : "Nguyên lão ."

Nguyên Diệu ngước Bạch Cơ, Bạch Cơ lắc đầu thì thầm: "Rời khỏi đây."

"Tại rời khỏi?" Nguyên Diệu nhịn hỏi.

Nhậm Mãnh ngạc nhiên: "Nguyên lão đang chuyện với ai thế?"

Nhậm Mãnh quanh, dường như thấy Bạch Cơ.

"Với Bạch..." Nguyên Diệu định trả lời, Bạch Cơ đặt ngón tay lên môi : "Suỵt, thấy . Nếu ngươi tên thì sẽ thấy ."

Nguyên Diệu há hốc miệng, nên lời. Một lát , mới : "Không. Ta tự một thôi."

"Vào , chuẩn vài hũ rượu ngon." Nhậm Mãnh nhiệt tình .

"Hôm nay , còn vài việc , hôm khác gặp Nhậm đại ca." Nguyên Diệu cố gắng từ chối.

Nhậm Mãnh cũng ép, chỉ : "Vậy gặp ."

Bạch Cơ quanh Nhậm Mãnh vài vòng, kỳ quái. Nhậm Mãnh hề , chỉ mỉm Nguyên Diệu.

Nguyên Diệu cúi chào Nhậm Mãnh rời .

Bạch Cơ cũng cùng Nguyên Diệu.

Đi một lúc, Bạch Cơ đột nhiên kéo Nguyên Diệu: "Hiên Chi đầu ." Nguyên Diệu đầu, mắt mở to: "Ơ, tăng xá ?!" Từ xa , chỗ tăng xá ban nãy chỉ còn là một đống tro tàn, gì cả. Nhậm Mãnh cũng biến mất.

"Hiên Chi gặp yêu quái ." Bạch Cơ khúc khích.

"Nhậm... Nhậm đại ca là ma ?"

"Không , nhưng cũng ." Bạch Cơ bí hiểm.

"Rốt, rốt cuộc là chuyện gì thế?"

"Hiên Chi thể quá phụ thuộc để câu trả lời, đôi khi dựa mắt và trí tuệ của để tìm sự thật." Bạch Cơ .

"Tiểu sinh nếu mắt và trí tuệ thì cũng sẽ Phiêu Miểu các để sai khiến." Nguyên Diệu thầm nghĩ.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu rời phường Thường An, đến phường Bố Chính. Theo lời Bạch Cơ, họ cần thăm sống ở phường Bố Chính, họ sẽ đến nhà đó.

Khi đến Chợ Tây, gần trưa, Bạch Cơ và Nguyên Diệu đều đói. Vì thời gian hẹn là buổi chiều, họ định ăn trưa mới .

Dù cách Phiêu Miểu các xa, nhưng Bạch Cơ và Nguyên Diệu đều về ăn món cá hầm lẫn lộn mà Ly Nô gần đây thích nấu, họ định ăn tại tửu lâu. Tuy nhiên, khi ngoài hôm nay, cả hai đều quên mang theo tiền.

Trên con phố đông qua , Bạch Cơ và Nguyên Diệu bên cầu đá, lo lắng.

"Hiên Chi về lấy tiền ."

"Không." Nguyên Diệu mặt mày đau khổ . Nếu Ly Nô Bạch Cơ và Nguyên Diệu ăn món cá hầm lẫn lộn của ăn ngoài, chắc chắn sẽ cào tiểu sinh.

"Vậy thì chúng ăn một bữa thật lớn chuồn." Bạch Cơ đề nghị.

"Không ! Hành vi như là đê tiện, trái với giáo huấn của thánh nhân!" Nguyên Diệu hét lên.

Bạch Cơ vẫy quạt, : "Vậy bây giờ?"

Nguyên Diệu chằm chằm quạt hoa tay Bạch Cơ, hỏi: "Chiếc quạt từ thế? Trước đây, thấy ngươi cầm nó."

Bạch Cơ : "À, trời quá nóng, qua đây tiện tay lấy một cái từ quầy bán quạt. Hình bướm chơi đùa với hoa sen chứ?"

Tiểu sinh tức giận : "Không hỏi mà lấy là trộm. Ngươi như trái với giáo huấn của thánh nhân, trả cho ."

Không đợi Bạch Cơ giải thích, Nguyên Diệu giật lấy quạt hoa, đến quầy bán quạt để trả .

Bạch Cơ nguyên tại chỗ, dùng tay áo quạt gió, bĩu môi : "Hiên Chi thật cổ hủ. Ta lấy , để đổi xua đuổi con quỷ lao bệnh vai bán quạt ." Bạch Cơ cầu đá, chờ Nguyên Diệu suy nghĩ cách giải quyết bữa trưa.

Đột nhiên, lưng vang lên một tiếng dâm đãng.

Bạch Cơ giật thì thấy một công t.ử trẻ mặc áo gấm màu xanh lục, cài trâm ngọc đỏ đang tiến về phía nàng, phía còn vài tên ác nô mặt mày hung dữ.

là ác quỷ Lai.

Ác quỷ Lai dẫn ác nô qua, qua đường phố vội vàng tránh xa, sợ và đám ác nô gây phiền phức.

Ác quỷ Lai thấy Bạch Cơ thì ánh mắt đờ đẫn, lẩm bẩm: "Tiểu nương t.ử xinh ..." Bạch Cơ ác quỷ Lai thì ngây . Người tỏa ác ý khiến nôn mửa, thu hút nhiều tà ma quỷ quái bám quanh , chúng ăn ác ý của và chuyển hóa thành ác ý lớn hơn.

Ác quỷ Lai thấy Bạch Cơ thì lòng rung động, tiến đến trêu ghẹo: "Tiểu nương t.ử xinh của nhà ai mà một cầu đá thế?" Bạch Cơ thấy ác quỷ Lai tiến gần thì nhíu mày, lùi vài bước tránh .

Ác quỷ Lai lắc quạt đỏ, Bạch Cơ đầy thèm thuồng, giả vờ phong nhã tiếp tục trêu ghẹo: "Nương t.ử như hoa như ngọc một cầu thế thật đáng thương. Chắc hẳn phu quân ngươi tình mới, cùng thành đôi uyên ương tiên lữ nhỉ?" Giọng quái dị của ác quỷ Lai cùng nụ dâm đãng của khiến nổi da gà.

Bạch Cơ đưa tay áo che mặt, : "Chẳng công t.ử họ gì?"

Thấy mỹ nhân đáp lời, ác quỷ Lai vui, : "Ta họ Lai. Thị ngự sử Lai Tuấn Thần là bá phụ của ."

Trong mắt Bạch Cơ lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, : "Ồ, thì là Lai công t.ử nổi tiếng !"

"Ngươi cũng về ? Xem nổi tiếng ở Trường An nhỉ." ác quỷ Lai lớn, tiến gần Bạch Cơ, hôn nàng.

Bạch Cơ né tránh như cá bơi, tựa cầu đá, : "Tất nhiên là , ai ở Trường An mà Lai công tử?"

Thấy mỹ nhân giận, dường như ý với , ác quỷ Lai vui mừng, : "Nương t.ử đừng tránh, chẳng lẽ đáng sợ ?"

Bạch Cơ : "Để tránh hiềm nghi, tránh."

"Có gì mà tránh. Trên phố cũng nhiều ." ác quỷ Lai với Bạch Cơ, hung dữ lệnh cho đầy tớ: "Nương t.ử vui, các ngươi đuổi hết phố !"

Ác nô chuẩn theo thì Bạch Cơ : "Tránh hiềm nghi qua đường mà vì phu quân của đến."

"Ở ?" ác quỷ Lai quanh.

Bạch Cơ chỉ tiểu sinh đang trả quạt hoa, : "Đó là phu quân của ." ác quỷ Lai kỹ, nhận Nguyên Diệu là khiến đ.á.n.h , giận dữ kiềm chế .

Nguyên Diệu trả quạt xong thì , thấy Bạch Cơ và vài đang chuyện cầu đá, qua đường tránh né, hiểu chuyện gì xảy .

Tiến gần hơn, Nguyên Diệu lên cầu đá, thấy ác quỷ Lai và vài tên ác nô, trong lòng hoảng sợ, Bạch Cơ vẫy tay gọi: "Phu quân, phu quân...", khiến lảo đảo, suýt ngã.

Ác quỷ Lai thấy Nguyên Diệu thì giận dữ : "Bắt ! Tiểu sinh khiến đánh, tìm mãi , hôm nay nhờ nương t.ử đây mới gặp ." Ác nô xông lên bắt lấy Nguyên Diệu.

Nguyên Diệu tức giận : "Tiểu sinh phạm pháp, vì các ngươi bắt tiểu sinh?" ác quỷ Lai nham hiểm : "Không lý do gì cả, vì ưa ngươi thôi. Không, lý do, ngươi cấu kết với tên cướp, ý đồ phản loạn, sẽ bắt ngươi ngục của ngự sử đài, để bá phụ dùng cực hình tra khảo kỹ càng."

Nguyên Diệu tức giận : "Tiểu sinh phản loạn!"

Ác quỷ Lai gằn: "Vào ngục của ngự sử đài, chịu đủ cực hình, tin ngươi phản loạn."

Ngục ngự sử đài của Lai Tuấn Thần nổi tiếng với các hình phạt tàn khốc, vu cáo tội trạng, là nơi đều kinh hoàng, đó, về, chín phần c.h.ế.t một phần sống. Dù là vô tội, cũng sẽ nhận tội những hình phạt đẫm m.á.u tàn khốc, cầu mong cái c.h.ế.t để giải thoát. Vì ngục ngự sử đài là địa ngục trần gian, nên gọi đó là "Điện Diêm Vương".

Nguyên Diệu sợ hãi, đầu Bạch Cơ, mặt mày đau khổ : "Bạch Cơ, bây giờ đây?" Bạch Cơ đưa tay áo che mặt, : "Phu quân cũng hết cách thì nữ t.ử yếu đuối như thể gì? Có lẽ một chuyến đến Điện Diêm Vương ."

Nguyên Diệu mặt mày đau khổ, Nguyên Diệu khổ sở nên lời.

Ác quỷ Lai với Bạch Cơ: "Nàng cần đau lòng, nàng cứ theo bản công tử, bản công t.ử chắc chắn sẽ yêu thương nàng."

Bạch Cơ buồn bã : "Ta và phu quân dù cũng từng là phu thê, khi ngươi đưa đến Địa Ngục Đài, hãy để chúng cùng ăn bữa cuối cùng. Hơn nữa, là một nữ t.ử lương thiện, nếu tái giá cũng để cho một bức hưu thư mới ." ác quỷ Lai vốn để Bạch Cơ và Nguyên Diệu cùng ăn, nhưng thấy câu thì bèn đồng ý: "Cũng đúng, cần tìm một nơi để thư ly hôn."

Bạch Cơ chỉ về phía Tửu Lâu Kim Ngọc xa, : "Tửu Lâu Kim Ngọc , dù giá cả đắt đỏ nhưng món ăn ngon."

Ác quỷ Lai : "Vậy thì Tửu Lâu Kim Ngọc."

Bạch Cơ lo lắng : " và phu quân đều mang theo bạc."

"Nàng cần lo lắng, phu quân nhiều bạc mà." ác quỷ Lai nịnh nọt .

"Hiên Chi ăn thôi." Nghe ác quỷ Lai , Bạch Cơ kéo Nguyên Diệu về phía Tửu Lâu Kim Ngọc.

Nguyên Diệu khổ sở để mặc Bạch Cơ kéo .

Ác quỷ Lai thấy Bạch Cơ và Nguyên Diệu với thì trong lòng cực kỳ vui, nhưng nghĩ Nguyên Diệu sắp Địa Ngục Đài , mỹ nhân sắp thuộc về , bèn vui vẻ.

 

Loading...