Phiêu Miểu 3 - Quyển Thiên Chỉ - Chương 4: Tỉnh mộng

Cập nhật lúc: 2026-03-06 06:30:39
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ư..." Nguyên Diệu bừng tỉnh, mở mắt thì thấy đang ở giữa một khu vườn tràn ngập hoa cỏ.

Đêm buông xuống, ánh trăng như nước chiếu rọi khắp vườn. Trong vườn lan tỏa hương thơm dịu nhẹ của lan, hoa loa kèn tinh khiết, và những bông mẫu đơn rực rỡ. Khắp bụi cỏ còn điểm xuyết hoa cúc mắt rắn, cây long đởm và những cánh chim én đang bay lượn.

Nguyên Diệu nhớ thứ, đây là vườn nhà Hoàng , nơi và Vi Ngạn đến thăm. cả hai đều Hoàng kỳ lạ biến thành hoa. Hắn trải qua nhiều giấc mộng, mỗi mộng là một kiếp sống, nhưng trong mỗi kiếp đều Bạch Cơ và Ly Nô. Mãi đến khi hoa mũ cỏ xuất hiện, khuyên nhảy xuống giếng, mới thoát khỏi giấc mộng, trở về thế giới thực.

Nguyên Diệu lập tức quyết định, dù cách xa, chi bằng tiện đường gọi dậy Ly Nô và Hồ Thập Tam Lang cùng giấc mơ của Bạch Cơ. Ly Nô và Hồ Thập Tam Lang vốn chẳng , nếu họ và giấc mơ của Bạch Cơ, nếu xảy biến cố gì, cũng thêm hai hỗ trợ.

Nguyên Diệu và hoa mũ cỏ bước đến bên hoa tai mèo của Ly Nô. Hoa tai mèo đen nở yên lặng ánh trăng, hề lay động.

Nguyên Diệu lo lắng : "Làm gọi dậy Ly Nô đây?"

Hoa mũ cỏ trả lời: "Phải giấc mơ của nó ."

Nguyên Diệu thở dài: " thế nào giấc mơ của Ly Nô?"

Hoa mũ cỏ cũng bối rối, trả lời: "Ta ."

Nguyên Diệu hỏi : "Không ? Vậy ngươi thế nào giấc mơ của ?"

Hoa mũ cỏ trả lời: "Không giấu gì Nguyên công tử, cũng rõ nữa. Ta đến gần ngươi, nghĩ đến việc giấc mơ của ngươi và . Còn các hoa khác dù đến gần thế nào cũng chẳng giấc mơ. Đây cũng là lý do gọi dậy ngươi mà gọi ai khác. Cảm giác của bảo rằng Nguyên công t.ử điều gì khác lạ so với thường. Ngươi xem loài hoa đều rực rỡ sắc màu, chỉ riêng ngươi là trong suốt. Ta tin rằng chỉ ngươi mới cứu tất cả."

Nguyên Diệu buồn bã, thầm nghĩ hóa hoa mũ cỏ cũng chẳng cách gì cứu . Gọi dậy chỉ vì dễ gọi dậy nhất nhưng chẳng tin thể cứu ai. Ngay đến Bạch Cơ còn giải quyết , lo liệu nổi?

Nghĩ đến Bạch Cơ, lòng Nguyên Diệu trào dâng dũng khí. Dù thế nào nữa cũng thử một , thể để nàng rồng ngủ mãi, bởi thế giới của , dù là mơ thực, đều thể thiếu nàng.

Nguyên Diệu chăm chú hoa tai mèo đen, trong lòng thầm gọi tên Ly Nô. Chỉ chốc lát, lạc giấc mơ của Ly Nô, nơi thực hư khó phân.

Trong mơ ở cái giếng sân Phiêu Miểu các, Ly Nô đang xách một con cá trê lớn, chuẩn món cá hấp.

Nguyên Diệu chính là con cá trê .

Ly Nô ngân nga một điệu hát, chuẩn g.i.ế.c cá.

Nguyên Diệu hốt hoảng hét lên: "Ly Nô lão , tỉnh dậy !"

Con cá trê nức nở : "Ly Nô lão , đừng g.i.ế.c cá!"

Ly Nô ngỡ ngàng: "Con cá chuyện như mọt sách thế nhỉ?"

Con cá trê trả lời: "Con cá chính là đây! Ly Nô lão , ngươi đang mơ, mau tỉnh ! Bạch Cơ gặp nguy , nhốt trong giường Phù Thế, chúng cứu nàng!"

Ly Nô mở to mắt, trầm ngâm hỏi: "Vậy ngươi bảo tỉnh thế nào?"

Nguyên Diệu suy nghĩ một lúc, nhớ tỉnh dậy bằng cách nhảy xuống giếng, dù việc tác dụng với Ly Nô , nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, đành thử.

Con cá trê : "Ngươi thử nhảy xuống giếng, sẽ tỉnh ."

Ly Nô xong, bèn "bốp" một phát, dùng sống d.a.o đập ngất con cá trê.

Ly Nô g.i.ế.c cá, mắng: "Cái con cá c.h.ế.t tiệt , chỉ chuyện như mọt sách mà còn ngu như mọt sách! Nhảy xuống giếng thì c.h.ế.t đuối ngay, ngốc mà nhảy giếng! Muốn lừa nhảy xuống ư, đợi kiếp !"

Con cá trê c.h.ế.t tức tưởi tay Ly Nô.

Nguyên Diệu đột ngột tỉnh dậy, vẫn trong sân ánh trăng, hoa tai mèo đen bên cạnh lắc lư theo gió.

Gọi Ly Nô thành, Nguyên Diệu cảm thấy vô cùng bất lực, gì tiếp theo.

Hoa mũ cỏ khích lệ: "Nguyên công t.ử đừng nản lòng, thử thêm một nữa xem. Con trong giấc mộng khó mà phân rõ là thực, là ảo. Ta cũng thử nhiều mới gọi dậy ngươi đó."

Giấc mơ của Ly Nô diễn tại Phiêu Miểu Các. Trong một ngày hè oi ả, Ly Nô thảnh thơi hành lang sân , nhấm nháp cá khô thơm phức, trong khi Nguyên Diệu quỳ gối bên cạnh quạt cho nó. Cả sân ngập tràn đủ loại cá phơi, thậm chí cỏ cũng phủ kín những miếng cá khô thơm lừng.

Ly Nô nhai cá khô, lệnh cho Nguyên Diệu, khi thì bảo lấy đá, lúc thì bắt xoa đầu, vuốt lông, khi mắng lười biếng chịu việc. Trong giấc mơ , Nguyên Diệu nhẫn nhịn, mặc cho Ly Nô sai bảo.

Thấy thế, Nguyên Diệu thật sự bực bội. Hắn chợt nảy một ý, bèn nhập xác của trong mộng, mở miệng : "Ly Nô lão , xin đừng sai bảo tiểu sinh nữa!"

Ly Nô sững , bèn quát: "Ngươi dám cãi lời ? Đồ mọt sách c.h.ế.t tiệt, ngươi dám trả treo với ?!"

Ly Nô lập tức giơ móng vuốt định cào Nguyên Diệu, vội ôm đầu chạy, chạy : "Ly Nô lão , đừng mơ nữa! Mau tỉnh , chúng cứu Bạch Cơ!"

Ly Nô liền : "Chủ nhân đang ngủ lầu hai, gặp nguy hiểm gì , cứu gì?"

Nguyên Diệu kiên nhẫn thuyết phục: "Chuyện dài dòng lắm. Ly Nô lão , tất cả chỉ là một giấc mơ thôi, mau tỉnh !"

Ly Nô cáu kỉnh: "Mọt sách ngốc nghếch! Ta ngủ mà bảo tỉnh, vẫn đang tỉnh táo mà!"

Nguyên Diệu lo lắng, nữa. Nếu bảo Ly Nô nhảy xuống giếng, chắc nó sẽ g.i.ế.c mất.

Bất chợt mây trời tụ , dần dần biến thành hình dáng một con cá khổng lồ.

Nguyên Diệu và Ly Nô đều dừng việc đuổi bắt, ngạc nhiên lên.

Con cá khổng lồ xoay tròn theo gió, lượn một vòng quanh Phiêu Miểu Các, há miệng nuốt chửng Ly Nô, khiến con mèo đen sững sờ kịp phản ứng.

Ly Nô biến mất trong tích tắc, khiến Nguyên Diệu . Bỗng nhiên, con cá khổng lồ biến thành một con hồ ly chín đuôi.

Từ trời, giọng Hồ Thập Tam Lang vang lên: "Nguyên công tử, đừng lo lắng, con mèo đen nuốt bụng. Ta chia cho nó một nửa linh lực từ viên hồ châu của , nó sẽ sớm tỉnh thôi. Trước khi giấc mơ tan biến, công t.ử hãy nhanh chóng thoát !"

Vừa dứt lời, đám mây mang hình hồ ly chín đuôi trời cũng tan dấu vết.

Nguyên Diệu cảm nhận xung quanh giấc mơ đang dần trở nên mờ ảo, như sắp biến mất. Hắn lấy hết can đảm lớn tiếng hét lên trong giấc mơ: "Ly Nô lão là con mèo đen lười biếng, tham ăn nhất đời, còn khó tính vô cùng!!!"

Hét xong, Nguyên Diệu cảm thấy nhẹ nhõm hẳn. Ly Nô lúc nào cũng bắt nạt , dù trong thực tại trong giấc mơ, đều dám phản kháng. Nay cơ hội la lên một câu trong giấc mơ của Ly Nô, dù nó tâm trạng cũng thoải mái hơn nhiều.

Chớp mắt, Nguyên Diệu về sân nhà Hoàng ở phường Khúc Trì. Hắn vẫn là một bông hoa trong suốt, bên cạnh là bông hoa mũ cỏ và hoa đuôi cáo đỏ. Hoa tai mèo màu đen dường như tỉnh dậy, vươn cành lá ánh trăng.

Hoa tai mèo ngáp dài, : "Dường như trải qua một giấc mơ dài."

Nguyên Diệu vui mừng reo lên: "Ly Nô lão tỉnh ?!"

Ly Nô liếc Nguyên Diệu, hỏi: "Ta mơ đó chứ? Sao bông hoa chuyện như mọt sách thế nhỉ?!"

Nguyên Diệu vẫy vẫy cành hoa, trả lời: "Ly Nô lão , đây là tiểu sinh mà."

Hoa đuôi cáo bèn mắng: "Đồ mèo đen ngốc nghếch, để giúp ngươi tỉnh táo, chia cho ngươi một nửa linh lực từ viên hồ châu của . Đừng mơ mộng nữa, mau cùng cứu Bạch Cơ nào."

Hoa tai mèo kinh ngạc thốt lên: "Chủ nhân cũng đến ?!"

Nguyên Diệu : " ! Bạch Cơ cũng Hoàng biến thành hoa, chúng nhanh chóng tới đó, lẽ chuyện còn hy vọng."

Nghe nhắc đến việc Bạch Cơ gặp chuyện, hoa tai mèo (Ly Nô) lập tức giãy giụa thoát , nhưng vì rễ bám chặt đất nên thể nào di chuyển.

Ly Nô thấy hoa lưu ly, hoa đuôi cáo và hoa mũ cỏ vẫn ngẩn ngơ ánh trăng, vội la lên: "Các ngươi còn đực đó gì? Mau kéo khỏi đây !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-3-quyen-thien-chi/chuong-4-tinh-mong.html.]

Lúc , cả ba bông hoa như bừng tỉnh, một bông đào đất, hai bông kéo mạnh, cùng nhổ bật hoa tai mèo khỏi mặt đất.

Sau khi thấy xung quanh ai, cả bốn bông hoa men theo con đường vắng, lén lút băng qua sân chạy về phía đại sảnh.

Gió lay cành, ánh trăng dịu dàng như nước.

Hoa lưu ly, hoa đuôi cáo và hoa mũ cỏ nhẹ nhàng tiến tới cửa đại sảnh, cánh cửa chỉ khép hờ, bên trong hắt ánh sáng mờ ảo.

Hoa tai mèo định lao nhưng hoa lưu ly, hoa đuôi cáo và hoa mũ cỏ vội ngăn . Nguyên Diệu khẽ : "Ly Nô lão , đừng hấp tấp, hết xem thử Hoàng đang ở . Nếu để ông phát hiện chúng sẽ nhốt trong mộng."

Hoa đuôi cáo thì thầm: "Giờ chắc nghỉ ."

Hoa mũ cỏ, vốn tinh mắt, liếc qua khe cửa và thấy rõ tình hình bên trong. Trên chiếc giường phủ trắng sáng lấp lánh, Hoàng vật bên cạnh, dường như ngất .

"Hừm! Các ngươi theo !" Hoa mũ cỏ thì thào.

Hoa mũ cỏ nhẹ nhàng luồn qua khe cửa, hoa lưu ly, hoa tai mèo và hoa đuôi cáo cũng vội vàng bước theo. Vừa trong đại sảnh, cảnh tượng mắt khiến cả bốn bông hoa sững sờ.

Giữa căn phòng, chiếc giường trắng ngà một bông hoa trắng muốt đang nở rộ, tỏa sáng rực rỡ. Những cánh hoa trắng tinh khôi lấp lánh, tỏa ánh sáng chói lọi. Rễ của bông hoa cắm sâu giường, lan rộng khắp nơi, phủ kín cả mặt đất, thậm chí bò lên tường.

Hoàng bất động đất, rễ hoa quấn chặt, rõ sống c.h.ế.t. Xung quanh những loài hoa cỏ khác khô héo, như thể trời đất chỉ còn bông hoa trắng và chiếc giường đang giao chiến.

Hoa lưu ly, hoa tai mèo, hoa đuôi cáo và hoa mũ cỏ đều c.h.ế.t lặng.

Nguyên Diệu là đầu tiên tỉnh táo , vội chạy tới bên Hoàng , cúi xuống và kinh ngạc phát hiện: Hoàng mà chỉ là một con rối gỗ kích thước như thật. Đôi mắt gỗ vô hồn của ông mở to, chằm chằm sâu thẳm.

Nguyên Diệu liếc lên chiếc giường, bông hoa trắng vẫn yên lặng nhưng kiêu hãnh nở rộ giữa bóng đêm, ánh sáng trắng trong veo lan tỏa qua từng đường gân lá, biến cả căn phòng thành biển ánh sáng mê hoặc.

Bông hoa trắng là Bạch Cơ ?

, nhất định là Bạch Cơ! Ngoài con rồng thì còn ai thể mang khí thế áp đảo ngay cả khi biến thành hoa thế chứ?

Hoa mũ cỏ bông hoa trắng đang nở rộ, : "Nguyên công tử, giấc mơ của Bạch Cơ giống với giấc mơ của ngài, nhiều khe hở, hình như chúng thể bước . liệu đ.á.n.h thức nàng thì khó ."

Nguyên Diệu trả lời: "Bốn chúng cùng bước giấc mơ của Bạch Cơ thử xem ."

Hoa tai mèo, hoa đuôi cáo và hoa mũ cỏ và gật đầu, cả bốn bông hoa lấy hết can đảm, đồng loạt bước giấc mơ của Bạch Cơ.

Giấc mơ của Bạch Cơ sẽ như thế nào đây? Là những ngày bình yên tại Phiêu Miểu Các, nơi cô và Ly Nô và trải qua cuộc sống thường nhật? Hay là những d.ụ.c vọng hỗn loạn của trăm yêu ngàn quỷ tại thành Trường An?

Ý nghĩ thoáng qua, mắt Nguyên Diệu xuất hiện một cảnh tượng kỳ lạ. Đó chính là giấc mơ của Bạch Cơ...

Trời đất phân rẽ, từ thuở hoang sơ bắt đầu, giữa đại dương mênh mông, một hòn đảo khổng lồ hóa thành từ một con cá voi vĩ đại. Cá voi cõng đảo lưng, lướt trong biển xanh vô tận.

Trên đảo cá voi, một hẻm núi hoang tàn, đầy những tảng đá lởm chởm. Cả hẻm núi đỏ thẫm ngổn ngang những xác c.h.ế.t của cả lẫn phi nhân. Bốn con rồng khổng lồ uốn trong hẻm, mắt ngước lên trời.

Trên bầu trời mây mù cuồn cuộn, hai con rồng đang giao chiến. Một con rồng trắng, một con rồng đỏ, hình của rồng đỏ lớn gấp ba rồng trắng. Hai con rồng quyết đấu sinh t.ử giữa trời, lửa rồng cuồn cuộn, biển dâng sóng dữ, bầu trời đổi sắc. Thi thoảng tiếng rồng gầm vang, m.á.u xanh văng tung tóe khiến khỏi rùng .

Rồng đỏ tàn ác, rồng trắng kiêu ngạo, sự tranh đấu giữa hai loài rồng khiến trời đất trở nên tĩnh lặng, vạn vật từ sinh đến diệt, tuần bất tận.

Không bao lâu trôi qua, khi cả trời và biển đều ngập trong màu m.á.u xanh đỏ u ám, rồng đỏ rống lên một tiếng đau đớn rơi xuống nặng nề đảo cá voi.

Hẻm núi đảo nứt toác, rồng đỏ bẹp mặt đất, rách nát, đầu gần như đứt lìa, m.á.u xanh băng giá phủ kín đất đỏ. rồng đỏ chỉ còn chút tàn, đôi mắt to vô hồn ngước lên bầu trời.

Từ trời rồng trắng chậm rãi bay xuống, hóa thành một cô nương mặc đồ trắng.

Cô nương áo trắng mặt biểu lộ cảm xúc, đôi mắt vàng rực cháy rồng đỏ bại tay . Đôi môi đỏ như m.á.u thốt lên những lời lạnh lẽo: "Ta đ.á.n.h bại ngươi , Long Vương."

Rồng đỏ chỉ phát tiếng rên yếu ớt.

Bốn con rồng lớn quanh im lặng chứng kiến việc.

Rồng đỏ nhắm mắt .

Ngay khoảnh khắc đó, từ rồng đỏ bùng lên một ngọn lửa băng xanh như vương miện bay thẳng về phía cô nương áo trắng. Cô nương dang tay đón nhận, ngọn vương hỏa nhanh chóng hòa n.g.ự.c nàng.

Cá voi chở đảo kêu lên một tiếng dài, âm thanh vang vọng khắp đại dương, báo hiệu với muôn loài rằng một Long Vương mới đời.

Từ nay trời đất bốn phương, vạn vật đều rồng trắng thế rồng đỏ, trở thành Long Vương.

Dưới uy quyền của rồng trắng, bốn con rồng xung quanh cúi thần phục, chúng giẫm lên xác rồng đỏ, tôn kính bái lạy tân Long Vương, đồng thanh tung hô vạn tuế, chúc phúc cho nàng mãi mãi trường tồn như trời đất.

"Trở thành Long Vương... hóa chẳng gì thú vị. Cả thế giới thật vô vị." Cô nương áo trắng thở dài.

Nàng hóa thành rồng cuộn đỉnh cao nhất của đảo cá voi, từ cao xuống bộ hòn đảo, ánh mắt dừng ở đống xác c.h.ế.t chất cao như núi.

Rồng trắng chợt nhớ điều gì đó, hỏi: "Lúc đến đảo cá voi để thách đấu rồng đỏ, các ngươi hình như đang tiến hành một nghi lễ? Ta thấy nhiều con ."

Rồng phương Đông cung kính trả lời: "Thưa Long Vương, chúng thần đang cử hành lễ tế. rồng đỏ hung bạo thích ăn thịt . Những bộ xương là phần còn sót của các nạn nhân rồng đỏ ăn. Những con đều là vật tế mà các bộ tộc bốn biển gửi đến. rồng đỏ kịp ăn thì ngài..."

"Ăn thịt thú vị lắm ?" rồng trắng hỏi.

Câu hỏi khiến bốn con rồng Đông, Nam, Tây, Bắc lúng túng, đáp thế nào.

Rồng phương Đông ngập ngừng: "Long Vương thử xem là ngay thôi. Dù những con đều là vật tế của ngài."

Rồng trắng : "Đưa vật tế lên đây."

Một nhóm thanh niên nam nữ quần áo rách nát dẫn tới mặt rồng trắng. Họ thấy xác rồng đỏ khổng lồ hẻm núi, sợ đến xanh mặt, run rẩy ngước vị tân Long Vương trắng toát...

Mặc dù rồng trắng vô cùng to lớn nhưng toát lên vẻ dịu dàng, ánh mắt vàng của nó như dòng nước êm đềm, phản chiếu hình ảnh của nhân thế phàm trần.

Rồng trắng khẽ vẫy tay, một trai khỏe mạnh lập tức bước khỏi đám đông, tiến đến mặt nó. Chàng trai ngước lên rồng trắng, trong khi rồng trắng cũng chăm chú xuống .

Dưới ánh mắt của rồng trắng, trai cảm thấy con rồng vẻ dịu dàng hơn nhiều so với rồng đỏ hung tàn mà cả bốn biển đều khiếp sợ. Bị chọn vật tế và đưa đến đảo cá voi, sớm từ bỏ hy vọng sống sót. phận kỳ lạ , trong lúc cái c.h.ế.t tưởng chừng gần kề thì đột nhiên một vị Long Vương mới thế. Nếu Long Vương lòng từ bi ăn thịt thì thể còn sống, thậm chí cơ hội trở về bộ tộc, gặp cô nương yêu.

Chàng trai đang mơ màng trong khao khát sống bỗng cảm thấy n.g.ự.c lạnh buốt. Hắn cúi xuống , thấy móng vuốt sắc nhọn của rồng trắng xuyên qua lồng n.g.ự.c , m.á.u đỏ rực chảy dọc theo vuốt rồng, nhỏ xuống đất.

Sự sống và cái c.h.ế.t chỉ là khoảnh khắc thoáng qua, như một giấc mộng phù du.

Rồng trắng g.i.ế.c c.h.ế.t trai há miệng nuốt trọn. Những còn vốn là vật tế sợ hãi nấc lên. Họ nên mong đợi rằng rồng trắng sẽ nhân từ hơn rồng đỏ, bởi kẻ g.i.ế.c c.h.ế.t con rồng hung bạo như rồng đỏ thì tuyệt đối thể lòng từ bi. Nó chỉ thể tàn ác và nhẫn tâm hơn mà thôi.

Rồng trắng đưa lưỡi l.i.ế.m sạch vết m.á.u còn dính vuốt.

"Ăn thịt chẳng gì thú vị cả, nhưng g.i.ế.c thì thú vị. Máu ấm áp hơn m.á.u lạnh của rồng nhiều, và màu đỏ rực như ngọn lửa, khiến cho thế giới vô vị bỗng trở nên sống động hơn. Ha ha ha..." rồng trắng như điên dại.

Chỉ để cảm nhận sự ấm áp của m.á.u , rồng trắng g.i.ế.c hại chín mươi chín , cả nam lẫn nữ.

"Từ nay trở mỗi năm lượng vật tế của các bộ tộc loài tăng lên gấp mười . Nếu bộ tộc của các ngươi sẽ tiêu diệt." Long Vương tuyên bố.

Bốn con rồng Đông, Nam, Tây, Bắc đều rùng khiếp sợ.

Kể từ đó, xác chất đống đảo cá voi ngày càng nhiều, đến mức cả nước biển quanh đảo cũng nhuốm màu đỏ như máu, tựa như ngọn lửa bùng cháy giữa đại dương.

 

Loading...