Phiêu Miểu 3 - Quyển Thiên Chỉ - Chương 4: Phật Ẩn
Cập nhật lúc: 2026-03-06 06:30:09
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chợ Tây, Phiêu Miểu các.
Ly Nô tin lô vải tươi từ Lĩnh Nam vận đến bán, Bạch Cơ bèn sai Nguyên Diệu chợ mua. Nguyên Diệu xách giỏ tre, mang theo túi tiền chạy đến chợ, nhưng vải bán hết . Dù vải giá đắt nhưng vận chuyển đến Trường An phân phát đến các gia đình vương công quý tộc, nên còn gì.
Thương nhân Lĩnh Nam thấy Nguyên Diệu thất vọng bèn bảo đợi lô vải tiếp theo đến, lúc đó sẽ bán cho một ít, nhưng thêm mười lượng bạc.
Nguyên Diệu xách túi tiền nặng nề về, nghĩ nếu xách giỏ về thì Bạch Cơ chắc chắn sẽ vui nên định mua ít trái cây khác để bù .
Nguyên Diệu đang quanh chợ thì bỗng vỗ vai , : "Quả nhiên là Nguyên lão !"
Nguyên Diệu , thấy đó to lớn vạm vỡ, mặt đen râu ria xồm xoàm, là Nhậm Mãnh thì còn ai đây nữa?
"Nhậm đại ca, lâu quá gặp!" Nguyên Diệu vui vẻ .
Nhậm Mãnh thiết nắm tay Nguyên Diệu, : "Hôm nay gặp , đúng lúc vài hũ rượu ngon, đến chỗ uống vài chén nào!"
"Được." Nguyên Diệu vui vẻ đồng ý.
Nhậm Mãnh và Nguyên Diệu đến phường Thường An. Trên đường , Nguyên Diệu cảm thấy kỳ lạ. Bình thường, dù là ban ngày thì bên đường, mái hiên, trong bóng cây, góc tường đều ít nhiều những thứ con qua nhưng hại ai. hôm nay, khi bước phường Thường An thì thấy bóng dáng của một thứ con nào, dường như sạch sẽ một cách kỳ quái.
Nhậm Mãnh : "Ta luôn chờ Nguyên lão đến tìm uống rượu nhưng lão mãi đến."
Nguyên Diệu : "Sau chia tay, tiểu sinh đến tìm Nhậm đại ca, nhưng thấy chùa Phật Ẩn, cũng thấy , chỉ thấy một ngôi chùa hoang phế nhiều năm."
Nhậm Mãnh lớn: "Chắc chắn bên trong . Ta chỉ tá túc ở căn phòng chùa hoang đó."
"À, thì là ."
Nhậm Mãnh và Nguyên Diệu đến chùa hoang, băng qua cỏ dại, bước qua tường đổ nát bên trong. Trong đám cỏ dại cao đến eo, quả nhiên vài căn phòng tăng cũ kỹ ẩn hiện, đây là nơi Nhậm Mãnh tạm trú.
Nguyên Diệu bước tăng xá, thấy bày biện đơn sơ, chỉ một tấm chiếu và một cái chăn. Các góc tường đều mạng nhện, đất rải rác nhiều hũ rượu rỗng, tường treo một thanh đại đao.
Nguyên Diệu và Nhậm Mãnh xuống đất, Nhậm Mãnh lấy một hũ rượu ngon, đặt hai cái bát lớn, mở nắp rót rượu bát.
"Rượu tìm thấy bên cạnh tượng Phật ở sân , là vật cúng của ai. Phật tổ uống rượu, để đó cũng lãng phí nên lấy uống luôn."
Nguyên Diệu nhận đây là rượu để tượng Phật, : "Có lẽ, rượu vốn là dành cho Nhậm đại ca."
"Hahaha..." Nhậm Mãnh lớn, cùng tiểu thư sinh cạn một bát rượu.
"Nhậm đại ca là ở ? Năm nay bao nhiêu tuổi ?" Nguyên Diệu uống rượu hỏi.
Nhậm Mãnh : "Ta là Ứng Châu, từ nhỏ phụ mẫu đều mất, theo sư phụ học võ trong núi. Mười sáu tuổi lang bạt giang hồ hành hiệp khắp nơi. Giờ ba mươi tuổi ."
Nguyên Diệu : "Nhậm đại ca chắc qua ít nơi."
Nhậm Mãnh : "Giang hồ lãng tử, bốn biển là nhà, từ Nam chí Bắc nơi nào từng đến."
Nguyên Diệu ngưỡng mộ, : "Tiểu sinh cũng như Nhậm đại ca, lang bạt khắp nơi, hành hiệp trượng nghĩa."
Nhậm Mãnh lớn, : "Nam nhi chí ở bốn phương. Nếu lão chịu cùng kết bạn đồng hành thì sẽ tuyệt bao."
Nguyên Diệu tưởng tượng cảnh cùng Nhậm Mãnh hành hiệp khắp nơi, đúng là đẽ. nghĩ bây giờ ngoài loạn lạc, là thư sinh tay yếu chân mềm, e rằng khó mà bước . Hơn nữa thể cũng , chịu nổi khổ cực. Còn nữa, nếu đề nghị hành hiệp thì dù Bạch Cơ đồng ý, Ly Nô cũng sẽ mắng té tát.
Giấc mơ hành hiệp của Nguyên Diệu kịp bắt đầu tan biến: "Nghĩ kỹ , tiểu sinh hợp để hành hiệp."
Nhậm Mãnh : "Không nhất thiết hành hiệp mới là hiệp khách. Lão dũng cảm sợ hãi, dám bảo vệ kẻ yếu một tấm lòng hiệp nghĩa ."
Vì trời nóng bức, Nhậm Mãnh cởi áo ngoài, để trần cánh tay uống rượu thoải mái.
Nguyên Diệu thấy cánh tay trái của Nhậm Mãnh hình xăm một con rắn hai đầu đen thì khỏi giật .
Nhậm Mãnh uống rượu kể về những chuyện hành hiệp của .
Nguyên Diệu phần mơ hồ, những chuyện Nhậm Mãnh kể mâu thuẫn về thời gian, chẳng hạn như năm nào đó ở Từ Châu g.i.ế.c một tên tham quan ác độc, mà Nguyên Diệu tính nhẩm, năm đó theo tuổi của Nhậm Mãnh thì chỉ mới bảy tuổi. Hắn luôn kể về những chuyện xảy hai mươi năm , mà giờ mới ba mươi tuổi.
Nhậm Mãnh vẻ gì là đang dối, nguyên nhân và chi tiết của sự việc rõ ràng. Nguyên Diệu cảm thấy kỳ lạ nhưng chỉ , chỉ coi như Nhậm Mãnh uống say và nhớ nhầm thời gian.
"Nhậm đại ca đến Trường An gì thế? Cũng là vì du hiệp ?" Nguyên Diệu hỏi.
Nhậm Mãnh bối rối, nghĩ một lát : "Lần đến Trường An một việc quan trọng cần . Kỳ lạ là nhớ việc đó là gì?" Nhậm Mãnh đau khổ ôm đầu suy nghĩ, vẫn nghĩ . Dần dần, mồ hôi bắt đầu chảy ròng ròng đầu , hình xăm rắn hai đầu cánh tay trái bắt đầu bò da, chỉ trong chốc lát bò lên vai.
Nguyên Diệu kinh ngạc, thốt lên: "Hình xăm của Nhậm đại ca thật đặc biệt..."
Nhậm Mãnh cúi đầu hình xăm rắn hai đầu. Khi thấy hình xăm, trong mắt đầy sợ hãi. Đột nhiên, ngẩng đầu, hai mắt chằm chằm , như ma nhập, lẩm bẩm: "Kẻ bất trung bất nghĩa, g.i.ế.c. Kẻ bất nhân bất hiếu, g.i.ế.c. Kẻ chuyện , g.i.ế.c. Kẻ tham ô, g.i.ế.c. Kẻ tà ma hại , g.i.ế.c. G.i.ế.c g.i.ế.c g.i.ế.c..."
Tiểu thư sinh sợ hãi, run rẩy hỏi: "Nhậm đại ca ..."
Nhậm Mãnh đột ngột dậy, nhanh chóng bước về phía tường, rút đại đao tường , c.h.é.m về phía tiểu thư sinh, lẩm bẩm như ma nhập: "Bất trung bất nghĩa, bất nhân bất hiếu, chuyện , tham ô, g.i.ế.c g.i.ế.c g.i.ế.c..."
"A..." Tiểu thư sinh hoảng hốt, vội ôm đầu tránh né, may mắn thoát cú c.h.é.m của đại đao.
"G.i.ế.c, g.i.ế.c, g.i.ế.c..." Nhậm Mãnh giơ đao c.h.é.m tiểu thư sinh nữa, tiểu thư sinh nhanh chóng chạy ngoài, Nhậm Mãnh cũng đuổi theo.
Nguyên Diệu giữa cỏ hoang, thở hổn hển. Vừa thật quá đáng sợ, chẳng lẽ Nhậm Mãnh tà ma nhập?!
"Aaa..." Trong tăng xá vang lên tiếng gào thét đau đớn xé lòng của Nhậm Mãnh, âm thanh vật nặng rơi xuống đất.
Nguyên Diệu lo lắng, nhưng cũng sợ, do dự một lát bèn lấy hết can đảm xem tình hình.
"Nhậm đại ca?" Tiểu thư sinh cẩn thận bước tăng xá, thấy cảnh tăng xá trống rỗng, Nhậm Mãnh biến mất dấu vết, chỉ còn một đại đao và nhiều bình rượu trống.
Tăng xá chỉ một cửa, Nguyên Diệu luôn ngoài, thấy Nhậm Mãnh .
Nhậm Mãnh ? Sao biến mất dấu vết như thế?!
Nguyên Diệu trong căn nhà trống, nghĩ mãi .
Đứng một lát, thấy trời tối, Nguyên Diệu đành mặt mày ủ rũ trở về Phiêu Miểu các.
Phiêu Miểu các.
Ly Nô tựa quầy, bóc vải nghêu ngao hát.
Ly Nô hôm nay tâm trạng , nên dù tiểu thư sinh về muộn mang theo giỏ trống, cũng mắng.
Ly Nô : "Mọt sách ngốc, mau đây giúp bóc vải, lát nữa một đĩa cá vải."
Nguyên Diệu ngạc nhiên hỏi: "Vải ở thế?"
Ly Nô : "Vi công t.ử tặng. Hắn mất tháp Phật của chủ nhân, chủ nhân giận nên tặng vải tươi để tạ . Dĩ nhiên, chủ nhân ăn vải vẫn tha thứ cho ."
Nguyên Diệu đặt giỏ trống và túi tiền xuống, : "Bạch Cơ ở đây ? Ta chuyện kỳ lạ với nàng."
"Chủ nhân ở bên trong. Mọt sách ngốc, ngươi lười biếng, xong thì mau bóc vải giúp !"
"Được." Nguyên Diệu đáp, mặt mày ủ rũ bước trong.
Sau bình phong hoa sen, Bạch Cơ đang chống cằm bên bàn ngọc bích, ăn vải trong đĩa pha lê, suy nghĩ điều gì đó.
Bạch Cơ ngẩng đầu, thấy Nguyên Diệu thì : "Sao giờ ngươi mới về? Trên còn mùi rượu?"
Nguyên Diệu xuống đất, : "Ta gặp Nhậm đại ca cùng uống rượu."
Bạch Cơ đẩy đĩa pha lê đến mặt Nguyên Diệu, bên trong là những quả vải bóc vỏ trong suốt, : "Vi công t.ử tặng ít vải tươi, Ly Nô ngâm qua nước giếng , mát ngọt, ngươi ăn một ít giải rượu ."
"Cảm ơn Bạch Cơ." Nguyên Diệu lấy một quả vải, bỏ miệng. Tựa như một dòng suối ngọt mát trôi qua cổ họng, khiến tâm trạng nóng bức của dịu ít.
"Ngươi tâm sự ?" Bạch Cơ hỏi.
Nguyên Diệu mặt mày khổ sở : "Bạch Cơ, Nhậm đại ca kỳ lạ."
"Đại hiệp đa phần đều hành vi khó hiểu." Bạch Cơ để ý.
"Nhậm đại ca biến mất ."
"Đại hiệp đa phần hành tung lẩn khuất, thần long thấy đầu thấy đuôi." Bạch Cơ để ý.
"Nhậm đại ca hình xăm rắn hai đầu động đậy..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-3-quyen-thien-chi/chuong-4-phat-an.html.]
"Đại hiệp đa phần... Hình xăm rắn hai đầu động đậy? Ngươi nhầm chứ?" Nụ của Bạch Cơ biến mất, mặt trở nên nghiêm túc.
Nguyên Diệu gật đầu, khẳng định: "Tuyệt đối nhầm."
Nguyên Diệu hít sâu một , kể những chuyện xảy ở chùa Phật Ẩn hôm nay cho Bạch Cơ .
Nghe xong lời kể của Nguyên Diệu, Bạch Cơ rơi trầm tư. Một lát , Bạch Cơ mới : " chúng đến Chùa Phật Ẩn xem."
Nguyên Diệu gật đầu: "Được."
Thấy Bạch Cơ đang thất thần, Nguyên Diệu ăn vải hỏi: "Nghe Ly Nô , Đan Dương mất tháp Phật mượn của nàng?"
Bạch Cơ thở dài một , : "Mất thật thì còn đỡ, chỉ sợ một kẻ khó đối phó nhất lấy ."
"Hả?" Nguyên Diệu hiểu.
Bạch Cơ cũng giải thích, thở dài một bay ngoài.
Vâng trăng cô đơn cao lạnh lùng xuống nhân gian.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu con đường vắng lặng, Bạch Cơ cầm một chiếc đèn xanh phía , Nguyên Diệu theo .
Nguyên Diệu sợ hãi, : "Bạch Cơ, nếu đường gặp quái vật rắn hai đầu ăn thịt thì ?"
"Chạy trốn."
"Chúng chạy nhanh hơn nó ?"
"Không . chỉ cần chạy nhanh hơn Hiên Chi là ."
"Ngươi... gì !" Nguyên Diệu tức giận.
"Đùa thôi, Hiên Chi đừng giận. Ta tuyệt đối sẽ bỏ Hiên Chi, để Hiên Chi quái vật rắn ăn ." Bạch Cơ .
Nguyên Diệu cảm thấy trong lòng ấm áp.
"Nếu như Hiên Chi ăn thịt, sẽ ai để sai bảo và trêu đùa nữa." Bạch Cơ nghiêm túc.
"Ngươi... thật quá đáng!" Nguyên Diệu càng giận hơn.
"Hi hi." Bạch Cơ che miệng .
Trong khi chuyện, Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến phường Thường An. Càng đến gần phường Thường An thì quỷ du hồn đêm càng ít, trong phường Thường An hầu như sinh vật phi nhân nào.
Bạch Cơ nhận điều bất thường, nhíu mày : "Nơi nguy hiểm."
"Tại ?" Nguyên Diệu hiểu.
"Một khu rừng nếu yên tĩnh, sinh vật sống nào thì một thợ săn kinh nghiệm sẽ lập tức rời khỏi. Bởi vì trong rừng chắc chắn một thứ đáng sợ khiến sinh vật thể tồn tại. Nguyên lý cũng áp dụng ở đây. Không phi nhân chứng tỏ ở đây một yêu ma đáng sợ hơn, nguy hiểm."
"Bạch Cơ, sợ..." Nguyên Diệu dừng bước.
"Hiên Chi dũng cảm, thể tham sống sợ c.h.ế.t." Bạch Cơ đẩy tiểu thư sinh.
Tiểu thư sinh tự chủ bước về phía , mặt mày khổ sở : "Ngươi chuyện mà đau lưng..."
"Ai ? Ta cũng cùng Hiên Chi bước về phía đấy chứ." Bạch Cơ tủm tỉm .
Bạch Cơ và Nguyên Diệu cãi tới cổng chùa Phật Ẩn.
Dưới ánh trăng, ngôi chùa hoang phế trông tiêu điều.
Bạch Cơ đám cỏ hoang, : "Có yêu khí."
Nguyên Diệu chạy, Bạch Cơ kéo , : "Hiên Chi đừng sợ, yêu quái bây giờ ở nhà."
Nguyên Diệu còn gì đó, Bạch Cơ cho , kéo chùa hoang. Hai qua những bức tường đổ nát, bước qua cỏ hoang, đến phòng tăng cũ kỹ.
Bạch Cơ bước phòng tăng, Nguyên Diệu cũng theo .
Trong phòng tăng tối đen như mực, Bạch Cơ giơ đèn lồng soi khắp nơi, chỉ thấy đầy rượu và một đại đao. Bạch Cơ đưa đèn lồng cho Nguyên Diệu để cầm, còn nàng cúi xuống nhặt một thanh đại đao.
Lưỡi đao ánh đèn sáng loáng, lạnh lẽo như nước.
Nguyên Diệu : "Đây là đao của Nhậm đại ca."
Bạch Cơ : "Đao vẫn sắc bén như xưa."
"Bạch Cơ quen Nhậm đại ca ư?"
"Nếu là chủ nhân của đao thì hai mươi năm , chúng gặp một , là khách của Phiêu Miểu các."
"Ơ? Hai mươi năm ? Lúc đó Nhậm đại ca mới mười tuổi thôi!"
"Không, lúc đó ba mươi tuổi. Hắn là đại hiệp ghét bỏ cái ác, ai tên thật của , vì g.i.ế.c nhiều nên râu của nhuốm đỏ, nên gọi là 'Xích Nhiêm Khách'. Hắn triều đình truy nã nên trốn chạy khắp nơi."
", lúc đó Nhậm đại ca mới mười tuổi thôi!"
"Ngươi là gặp Nhậm Mãnh, Xích Nhiêm Khách."
"Ta bối rối quá. Nhậm đại ca và Xích Nhiêm Khách là một ? Hay là khác ?"
"Nếu Nhậm đại hiệp hình xăm rắn hai đầu động đậy như Hiên Chi thì họ là một ." Bạch Cơ bí ẩn: "Nhậm đại hiệp là ánh sáng, Xích Nhiêm Khách là bóng tối, khi bóng tối xâm chiếm ánh sáng thì Nhậm đại hiệp sẽ trở thành Xích Nhiêm Khách, cũng bước Phiêu Miểu các."
Nguyên Diệu hiểu lời của Bạch Cơ, chỉ hỏi điều mà lo lắng nhất: "Bây giờ, Nhậm đại ca đang ở ?"
Bạch Cơ bí ẩn, : "Rắn hai đầu ở , ở đó."
Bạch Cơ tuần tra một vòng trong ngôi chùa hoang, đến chỗ tượng Phật đầu. Nguyên Diệu theo sát Bạch Cơ, dám rời nửa bước.
Đài của tượng Phật cao hơn xung quanh một đoạn, đó thể thấy một vùng cỏ hoang rộng lớn.
Bạch Cơ lên đài, Nguyên Diệu cũng lên, cỏ hoang xanh um ánh trăng dập dờn như sóng.
Bạch Cơ đám cỏ, đôi mắt vàng lấp lánh, : "Hiên Chi thấy bản chất của hiệp nghĩa ?"
"Hả?" Nguyên Diệu ngơ ngác.
Bạch Cơ vẫy tay áo, một cơn gió thổi qua, cỏ cúi rạp về một phía, tất cả đều dính chặt mặt đất.
Dưới ánh trăng, sự thật ẩn giấu trong đám cỏ hiện mắt tiểu thư sinh.
Hàng chục xác c.h.ế.t mục nát mặt đất, mỗi xác c.h.ế.t đều c.h.ế.t thảm, chúng méo mó, miệng há to, khoang bụng và n.g.ự.c trống rỗng như ai đó móc hết nội tạng .
Có lẽ do ánh trăng, thoáng qua giống những xác c.h.ế.t như vẫn đang đau khổ cựa quậy, khí như vẫn còn vang vọng tiếng thét khi c.h.ế.t của họ. Những đều là những mất tích trong thành Trường An, rắn hai đầu ăn mất gan.
Nguyên Diệu run rẩy : "Bạch Cơ, những... những ..."
"Họ phần lớn là vô tội, nhưng vô tình trở thành vật hi sinh cho hiệp nghĩa." Bạch Cơ thở dài .
Bạch Cơ và Nguyên Diệu một lát, tâm trạng phức tạp, quyết định rời .
Nguyên Diệu rơi nước mắt : "Bạch Cơ, những c.h.ế.t t.h.ả.m quá, xác ai chôn cất, thật đáng thương."
"Vậy, chúng hãy chôn cất họ, siêu độ cho họ ."
Bạch Cơ biến thành một con rồng trắng, bay lên trung quanh chùa Phật Ẩn. Rồng trắng phun lửa nghiệp thể đốt cháy vạn vật, ngọn lửa bao trùm chùa Phật Ẩn, lửa nuốt chửng những bức tường đổ nát, cỏ hoang và xương trắng.
Rồng trắng bay đến bên tượng Phật, nhấc tiểu thư sinh lên, ném lên lưng, một rồng một cưỡi mây bay .
Nguyên Diệu , thấy Chùa Phật Ẩn đang cháy dữ dội, lửa bốc cao. Đêm nay gió lớn, lo lửa sẽ lan cả phường Thường An, nhưng lửa giống như sự sống, chỉ cháy trong phạm vi Chùa Phật Ẩn lan xung quanh nên cũng yên tâm.
"A Di Đà Phật! Mong những c.h.ế.t oan thể thoát khỏi bể khổ, thuận lợi vãng sinh." Tiểu thư sinh thầm cầu nguyện trong lòng.
Về Phiêu Miểu các, Bạch Cơ đèn chơi với mai rùa, vẻ mặt càng thêm nghiêm trọng.
Nguyên Diệu tâm trạng nặng nề, lo lắng cho Nhậm Mãnh, ngủ .
Nguyên Diệu cầm một cây sáo vườn thổi để giải tỏa lo lắng. Tiếng sáo Ly Nô tỉnh giấc, con mèo đen tức giận chạy nhanh vườn , cào mạnh tiểu thư sinh đang gây ồn, tiểu thư sinh đành đặt sáo xuống xuống ngủ.