Phiêu Miểu 3 - Quyển Thiên Chỉ - Chương 4: Bạch Ngọc Kinh
Cập nhật lúc: 2026-03-06 06:29:59
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh trăng sáng tỏ, mây đêm mơ màng.
Nguyên Diệu cưỡi lưng hạc, chỉ cảm thấy gió thổi bên tai, dám xuống chỉ đành đầu Bạch Cơ.
Bạch Cơ mặc một bộ áo trắng rộng tay, ánh trăng tràn ngập trong tay áo, tà áo bay bay. Nàng búi tóc thành kiểu vòng tròn, một lọn tóc mai bay trong gió, vương qua gương mặt xinh của cô.
Bạch Cơ nghiêng đầu thấy Nguyên Diệu đang chớp mắt, : "Hiên Chi đang gì ?"
Nguyên Diệu đỏ mặt, : "Trông ngươi thật giống như thần tiên trời."
Bạch Cơ nhíu mày, : "Ta thần tiên . Quy tắc tiên giới quá nhiều, thoải mái."
Nguyên Diệu tò mò, hỏi: "Người đời vẫn 'tự do như thần tiên', tiên giới nhiều quy tắc? Làm thần tiên thoải mái ?"
Bạch Cơ đáp: "Không quy tắc thì thành khuôn phép, tiên giới chữ 'giới', tự nhiên cần quy tắc để xác định cái 'giới' đó. Nơi thần tiên cư ngụ cũng giống như thế gian."
Hạc tiên đồng ý : "Quy tắc tiên giới thật sự quá nhiều, nghĩ đến đau đầu, chỉ cần chú ý là phạm quy."
Trên suốt chuyến , ngày càng nhiều hạc tiên lệnh gọi của hạc tiên, từ bốn phương tám hướng bay đến, hòa đám hạc.
Nguyên Diệu lo lắng rằng tất cả các hạc thế gian sẽ theo hạc tiên lên trời, bao giờ trở nữa.
Đột nhiên, từ hướng đông bắc truyền đến một tiếng gầm rống mạnh mẽ: "Gàooo..."
Một con sư t.ử vàng khổng lồ bước mây, chặn mặt Bạch Cơ và đoàn , gầm lên: "Cô cô, xin hãy dẫn cháu cùng đến Bạch Ngọc Kinh! Cháu lo lắng cho quốc sư, yên, thể đợi ở thế gian nữa."
Bạch Cơ suy nghĩ một chút, : "Cũng . Nếu về , nhiều chơi bài lá* cũng vui."
* là một loại trò chơi bài cổ đại, gồm bốn mươi lá bài, chia thành bốn loại: (Thập vạn quán), (Vạn quán), (Sách tử), và (Văn tiền). Về , trò chơi phát triển thành mạt chược. Theo truyền thuyết, phát minh trò chơi là nhà thiên văn học nổi tiếng của triều đại nhà Đường, Tăng Nhất Hành.
Nguyên Diệu tức giận Bạch Cơ, : "Bạch Cơ, tiểu sinh vẫn trở thế gian!!" Con sư t.ử khổng lồ thể cưỡi hạc, đành biến thành hình . Vì , Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô, và Sư Hỏa cùng cưỡi hạc bay lên bầu trời .
Thành Trường An dần thu nhỏ như ánh lấp lánh.
Tiên hạc mỗi khi bay qua một tầng mây, Nguyên Diệu cảm thấy như bước một thế giới khác.
Ánh trăng sáng hơn, dải ngân hà cũng rực rỡ hơn. Mây tiên bao la như biển, trong biển mây là những hòn đảo tiên trôi nổi di động. Mỗi hòn đảo tiên cảnh sắc khác , nơi là cung điện tiên khuyết tráng lệ, nơi là phúc địa huyền bí yên tĩnh, nơi là bảo tháp hùng vĩ, nơi cây phù tang khổng lồ nuôi dưỡng nhật nguyệt, nơi phượng hoàng tắm lửa bay lượn, nơi linh thú tên quanh quẩn, nơi lửa cháy trong nước.
Tiên hạc bay càng lúc càng cao, khi bay qua thác ngược ở cuối biển mây, họ tiến tầng trời thứ năm của Ngọc Thanh Thiên.
Trong Ngọc Thanh Thiên, nhật nguyệt cùng treo trời, các ngôi đều chân, thác mây treo ngược, biển mây chảy ngược lên trời.
Nguyên Diệu kinh ngạc há hốc miệng, với Ly Nô: "Ly Nô lão , ngươi từng nhật nguyệt tinh tú đều chân, thác nước chảy ngược, lửa cháy trong nước, ngươi sẽ hòa thuận với Thập Tam Lang. Bây giờ những kỳ tích đều hiện mắt, ngươi nên giữ lời hòa thuận với Thập Tam Lang chứ?"
Ly Nô cũng ngạc nhiên, : "Không ngờ Ngọc Thanh Thiên cảnh tượng kỳ diệu như ..."
"Ly Nô nên hòa thuận với Thập Tam Lang chứ?" Bạch Cơ cũng .
Ly Nô gãi đầu, sang chỗ khác, : "Đợi về ."
Bạch Cơ cùng cưỡi hạc bay lên, xung quanh mây khói mờ ảo.
Bạch Cơ xuống biển chân, : "Cảnh như thế , Hiên Chi hãy một bài thơ ."
Nguyên Diệu run rẩy ôm chặt cổ tiên hạc, dám xuống , : "Tiểu sinh... tâm trạng thơ..."
Bạch Cơ suy nghĩ một lúc, lớn tiếng ngâm:
"Ba tháng đêm yên dài,
Cưỡi hạc dạo trời cao.
Non tiên quanh đảo ngọc,
Bồng Lai giữa biển sâu.
Đường trời mười hai phố,
Đèn sáng muôn dặm.
Điện ngọc đầy mây khói,
Thoi vàng dẫn phượng hoàng...."
Nguyên Diệu xong, nhịn ngắt lời Bạch Cơ: "Bạch Cơ, bài thơ đúng điệu."
"Im ." Bạch Cơ .
Nguyên Diệu ngập ngừng : "Nội dung bài thơ cũng giả, trời gì phố? Rõ ràng là một . Đảo ngọc, Bồng Lai cũng thấy, chỉ thấy những hòn đảo nổi kỳ lạ."
Bạch Cơ : "Hiên Chi, trí tưởng tượng, thì sẽ trở nên lạc hậu."
Ly Nô : "Mọt sách xưa nay vẫn lạc hậu."
"Tiểu sinh lạc hậu chỗ nào?!" Nguyên Diệu vui phản bác.
"Từ đầu đến chân đều lạc hậu." Ly Nô liếc mắt .
"Hehe." Bạch Cơ quái dị.
Nguyên Diệu còn định phản bác thì sư t.ử ngắt lời , chỉ về phía : "Cô cô ơi, đó là Bạch Ngọc Kinh ?"
Trong biển bao la, một hòn đảo nổi trắng như ngọc điêu khắc, xung quanh cầu vồng bao quanh. Nhìn từ xa hòn đảo nổi như một viên ngọc sáng chói, ánh sáng lấp lánh rực rỡ.
", đó là Bạch Ngọc Kinh." Bạch Cơ .
Tiên hạc kêu vang, dẫn đầu đàn hạc bay về phía Bạch Ngọc Kinh.
"Ai dám xông Bạch Ngọc Kinh?!" Bỗng nhiên, một con thú Kỳ Lân bay qua mây lao tới, đón đàn tiên hạc.
Dưới sườn Kỳ Lân đôi cánh, bốn móng hoa ảo nở rộ.
Kỳ Lân qua, đàn hạc bèn tản .
Kỳ Lân dừng mặt Bạch Cơ và cúi họ. Nó thấy tiên hạc, kinh ngạc : "Tiên hạc, ngươi trở về trời ? Những là ai?"
Tiên hạc : "Tối nay mới trở về. Đây là vài bạn. Họ đến Bạch Ngọc Kinh tìm ."
Kỳ Lân : "Tìm ? Bạch Ngọc Kinh là nơi thể tùy tiện tìm . Ồ, chẳng lẽ các ngươi đến tìm ăn trộm Thiên Hư Đan Đông Hoàng Thái Nhất trừng phạt ư?"
Nghe , sư t.ử lo lắng, : "Quốc sư ? Ngài ?"
Kỳ Lân : "Ông Đông Hoàng Thái Nhất phạt trồng thuốc, hàng ngày luân phiên trồng quả trí trong vực lửa, trồng mầm băng ngọc trong hang băng ngàn năm, trồng cỏ ký sinh trong đất sâu... Chịu đủ khổ sở, với phàm nhân thì e rằng ông chịu nổi lâu."
Nghe , sư t.ử lo lắng, kêu: "Hú hú, Quốc sư khổ mệnh!"
Bạch Cơ : "Tiểu Hống bình tĩnh ."
Bạch Cơ với Kỳ Lân: "Tiên quân thể thông cảm cho chúng Bạch Ngọc Kinh gặp Quốc sư Quang Tạng ? Chúng từ nhân gian đến đây quả thật dễ dàng."
Kỳ Lân họ bằng đôi mắt hổ phách, lạnh lùng : "Không . Bạch Ngọc Kinh là thần phủ của Đông Hoàng Thái Nhất. Ngoài khách Đông Hoàng Thái Nhất mời thì ai ." Kỳ Lân liếc Nguyên Diệu, càng tỏ ngạo mạn, : "Sao một phàm nhân hèn mọn lọt ..."
Nguyên Diệu sợ Kỳ Lân nên dám cãi .
Ly Nô vui nhảy lên lưng Kỳ Lân, nhổ một nắm lông của nó nhét miệng nó, : "Phàm nhân thì ? Đừng tưởng ngươi là thần tiên mà thể coi thường mọt sách!" Kỳ Lân đau đến chảy nước mắt, chật vật.
"Haha." Tiên hạc lớn.
"Hehe." Bạch Cơ che miệng quái dị.
Nguyên Diệu dở dở . Tuy nhiên, cảm kích Ly Nô vì bênh vực .
Một nam t.ử thanh nhã mặc áo bào rộng từ Bạch Ngọc Kinh , cưỡi mây tới, quát: "Ai dám loạn Bạch Ngọc Kinh?"
Nhìn thấy vị thần tiên , Nguyên Diệu khỏi sáng mắt, chỉ thấy tóc xanh mặt tuyết, khí độ bất phàm, tà áo tung bay trong gió như mây.
Kỳ Lân thấy thần tiên như thấy cọng rơm cứu mạng, : "Vân Trung Quân! Những quá vô lễ..."
Hóa , là Vân Trung Quân.
Nguyên Diệu Vân Trung Quân thì vô cùng ngưỡng mộ phong thái của .
Vân Trung Quân hờ hững liếc đám khách mời, ánh mắt dừng Bạch Cơ.
"Bạch Ngọc Kinh từ đến nay tiếp khách mời, hôm nay thật bất ngờ, ngay cả Thiên Long vương cũng đến."
Thiên Long vương ư? Bạch Cơ là Vua của tộc Thiên Long ư? Nguyên Diệu kinh ngạc.
Bạch Cơ : "Đã còn là vương từ lâu . Bây giờ, chỉ là một thương nhân góp nhặt nhân quả ở nhân gian."
Trước đây Bạch Cơ thật sự từng là Thiên Long Vương ? Sao nàng từng đề cập đến? Con rồng yêu gian xảo, tham lam, keo kiệt, thú vui ác độc thể là vua của một tộc?! Nguyên Diệu kinh ngạc mở to miệng, thể tin nổi.
Vân Trung Quân cũng : "Long Vương thu thập nhân quả mấy ngàn năm, vẫn thành Phật ?"
Bạch Cơ khổ lắc đầu, : "Con đường phía còn dài, ánh sáng Phật pháp vẫn thấy ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-3-quyen-thien-chi/chuong-4-bach-ngoc-kinh.html.]
Vân Trung Quân nhạt, : "Chi bằng, từ bỏ thành Phật Long Vương ?"
"Không thể nữa." Bạch Cơ , nụ của nàng vô cùng trống rỗng.
Vân Trung Quân đổi lời, : "Long Vương hôm nay thời gian đến Bạch Ngọc Kinh thế?"
Bạch Cơ : "Không giấu gì Vân Trung Quân, đến vì Quốc sư Quang Tạng. Không phạm gì mà Đông Hoàng Thái Nhất giam giữ ở Bạch Ngọc Kinh ?"
Vân Trung Quân Bạch Cơ, khóe miệng nở một nụ , dường như đang tính toán điều gì đó.
Một lúc , Vân Trung Quân mới mở miệng nhưng trả lời câu hỏi của Bạch Cơ: "Hôm nay ngoại lệ để các Bạch Ngọc Kinh một ." Vân Trung Quân phẩy tay về phía bầu trời đầy , tường vân ngũ sắc từ bốn phương tám hướng hội tụ , tạo thành một cây cầu mây hình cung. Cầu mây kéo dài từ chân Bạch Cơ và những khác thẳng đến Bạch Ngọc Kinh.
Bạch Cơ xuống khỏi lưng tiên hạc, bước lên cầu mây. Ly Nô, Toan Nghê cũng lượt bước lên cầu mây. Nguyên Diệu thấy cũng bước khỏi lưng tiên hạc xuống, bước lên cầu mây. Ai ngờ chân của Nguyên Diệu chạm đất thì xuyên qua cầu mây, cả rơi xuống. Bạch Cơ mắt nhanh tay lẹ mắt kéo lấy tay của Nguyên Diệu.
Nguyên Diệu treo lơ lửng giữa trung, mồ hôi lạnh chảy như mưa, răng va lập cập. Tiên hạc lao xuống cõng tiểu thư sinh lưng đến mặt Vân Trung Quân.
"Thì , còn một phàm." Vân Trung Quân , đưa tay vuốt đầu Nguyên Diệu. Một luồng tường vân ngũ sắc từ đỉnh đầu Nguyên Diệu nhập cơ thể , lập tức cảm thấy tinh thần sảng khoái, nhẹ như yến.
"Bây giờ ngươi thể cưỡi mây ." Vân Trung Quân với Nguyên Diệu. Nguyên Diệu cẩn thận bước từ lưng tiên hạc xuống, lên cầu mây. Lần , tiểu thư sinh cầu mây như đất bằng. Nguyên Diệu vui, với Vân Trung Quân: "Cảm ơn Vân Trung Quân."
Bạch Cơ vui : "Hiên Chi chỉ cảm ơn , cảm ơn ? Vừa nãy, nếu kéo Hiên Chi thì Hiên Chi rơi xuống ."
Nguyên Diệu với Bạch Cơ: "Cũng cảm ơn Bạch Cơ."
Bạch Cơ tủm tỉm : "Hiên Chi cần khách sáo. Công cứu mạng sẽ trừ tiền công của ngươi." Khóe miệng Nguyên Diệu giật giật.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô, Toan Nghê theo Vân Trung Quân Bạch Ngọc Kinh, tiên hạc và bầy tiên hạc bay lượn trong biển mây. Bạch Ngọc Kinh năm thành mười hai lầu, cung điện lầu các khí thế hùng vĩ, nguy nga lộng lẫy, thấy điểm cuối. Suối nước núi tiên hội tụ thành một hồ nước, lấp lánh ánh sáng phản chiếu một trăm lẻ tám mặt trăng sáng rực. Một trăm lẻ tám mặt trăng trời mà nước. Ánh sáng xanh nhạt từ nước chiếu lên, hoa nguyệt hiện , như mộng ảo.
Nguyên Diệu qua cầu nổi, trầm trồ kinh ngạc. Ly Nô nhân lúc Vân Trung Quân chú ý, vội vớt một mặt trăng từ nước lên, hít sâu một cái nuốt bụng. Nguyên Diệu mở to miệng, mặt trăng nước thể vớt lên? Còn thể ăn?!
Ly Nô còn vớt mặt trăng thứ hai để ăn thì Bạch Cơ nhẹ nhàng gõ đầu nó, dùng ánh mắt hiệu đừng tham ăn, nếu ăn trộm thêm một mặt trăng nữa lẽ sẽ Vân Trung Quân phát hiện. Vân Trung Quân với Bạch Cơ: "Long Vương đến Bạch Ngọc Kinh khách là sáu ngàn năm đúng ?"
Bạch Cơ : "Hình như thế... Sáu ngàn năm đủ để bể dâu biến đổi, nhưng Bạch Ngọc Kinh dường như gì đổi, vẫn dáng vẻ như đây."
Vân Trung Quân : "Đối với thần linh thì thời gian là yên, nên cảm thấy may mắn bi ai đây."
Nguyên Diệu cảm thấy cuộc đối thoại của Bạch Cơ và Vân Trung Quân sâu sắc, cũng đáng ngẫm nghĩ.
Bạch Cơ hỏi Vân Trung Quân: "Ngài đưa chúng bái kiến Đông Hoàng Thái Nhất ?"
Vân Trung Quân : "Đông Hoàng Thái Nhất tâm trạng , đang tĩnh tọa thiền định, gặp ngoài. Các ngươi đến vì Quang Tạng, sẽ dẫn các ngươi gặp Quang Tạng ."
"Cũng ." Bạch Cơ .
Bạch Cơ hỏi Vân Trung Quân: "Tại Đông Hoàng Thái Nhất tâm trạng ? Quốc sư Quang Tạng tại giữ ở Bạch Ngọc Kinh?"
Vân Trung Quân thở dài, kể sự việc. Vào ngày sinh nhật của Đông Hoàng Thái Nhất, và Vân Trung Quân cùng thị sát nhân gian, thấy Quang Tạng đang thành tâm lễ bái thì chợt nổi hứng, phái Vân Trung Quân mời Quang Tạng đến Bạch Ngọc Kinh chơi. Quang Tạng mừng lo theo tiên nhân đến Bạch Ngọc Kinh.
Quang Tạng tầm thường, chỉ là quá mê chuyện trường sinh, yêu cầu Đông Hoàng Thái Nhất truyền dạy thuật trường sinh trong yến tiệc, Đông Hoàng Thái Nhất thấy Quang Tạng duyên với trường sinh nên từ chối . Quang Tạng cam tâm, lấy cớ say rượu rời tiệc, lén Thiên Nhất Các nơi Đông Hoàng Thái Nhất cất giữ đan dược, định trộm t.h.u.ố.c trường sinh. Đông Hoàng Thái Nhất và Vân Trung Quân nhận điều bất thường, đến Thiên Nhất Các thì Quang Tạng ăn ba viên Thiên Hư Đan. Thiên Hư Đan là quà mừng thọ mà Đông Hoàng Thái Nhất chuẩn cho Thái Thượng Lão Quân, luyện chế vất vả và chỉ ba viên.
Đông Hoàng Thái Nhất vô cùng giận dữ, giữ Quang Tạng ở Bạch Ngọc Kinh, cho trở về nhân gian. Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô, Toan Nghê toát mồ hôi lạnh, Quang Tạng thật quá hồ đồ và liều lĩnh, dám trộm t.h.u.ố.c mặt thần tiên, đúng là vô lễ.
Bạch Cơ : "Trở về thôi. Quốc sư Quang Tạng giam ở Bạch Ngọc Kinh là tự tự chịu, cần lo cho nữa."
Ly Nô cũng : "Tên mũi trâu việc mất mặt quá, thèm lo ."
Nguyên Diệu tại chỗ, .
Toan Nghê thấy thì há miệng c.ắ.n lấy vạt váy của Bạch Cơ, rũ tai xuống, : "Quốc sư chắc chắn là nhất thời hồ đồ mới sai chuyện thôi. Cô cô đến đây , thể quan tâm ngài !"
Vân Trung Quân lộ vẻ xảo quyệt, cũng mỉm khuyên Bạch Cơ: " như Toan Nghê , đến đây , cứ gặp một cũng ."
Toan Nghê đáng thương Bạch Cơ, cầu xin: "Cô cô hãy gặp quốc sư ."
Bạch Cơ động lòng, : "Tiểu Hống, ngươi nhõng nhẽo cũng vô ích."
Nguyên Diệu biểu lộ cảm xúc, : "Bạch Cơ, lầu Bát Quái bảo vật quý giá nhất của Quang Tạng Quốc Sư."
Toan Nghê hứa rằng nếu Bạch Cơ giúp nó tìm Quang Tạng, nó sẽ đào bảo vật quý giá nhất chôn lầu Bát Quái để đền đáp.
Con rồng yêu tham lam thấy từ "bảo vật" thì mắt lóe lên tia sáng, , bước theo Vân Trung Quân: "Đi gặp quốc sư cũng ."
Nguyên Diệu . Hắn quá hiểu tính tham lam của con rồng yêu .
Vân Trung Quân dẫn đến một vườn hoa đầy mây mù. Quang Tạng đang cởi trần dùng cái cuốc nhỏ xới lớp đất màu đỏ. Ngươi ông gầy còm, tinh thần uể oải, khắp đầy vết thương do lửa cháy, tay và chân đều đeo xích sắt. Ông còn là khách của Bạch Ngọc Kinh nữa mà trở thành tù nhân.
Sư t.ử Toan Nghê thấy bộ dạng thê t.h.ả.m của Quang Tạng thì nước mắt chảy như mưa, nghẹn ngào gọi: "Quốc sư..." Quang Tạng tiếng gọi thì bất ngờ đầu . Đôi mắt mờ đục và tuyệt vọng của ông khi thấy Toan Nghê, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Ly Nô lập tức sáng lên hy vọng, nước mắt trào .
Đất đỏ thực đất mà là vô những con sâu nhỏ. Khi Quang Tạng chạy về phía Toan Nghê, chân trần chạy nhanh kinh động đám sâu, khiến chúng c.ắ.n chân ông. Đôi chân của Quang Tạng m.á.u thịt lẫn lộn, gần như thể thấy xương trắng. Trên mặt ông hiện lên biểu cảm đau đớn, mồ hôi lạnh chảy xuống khuôn mặt nhợt nhạt và gầy gò.
Nguyên Diệu hít sâu một , rùng .
Toan Nghê nghẹn ngào, ôm lấy Quang Tạng lớn.
"Quốc sư, ngài khổ quá..."
Quang Tạng rơi lệ: "Đám sâu còn chán. Ở vực lửa mà trồng quả trí tuệ nóng chịu nổi, m.á.u thịt đều đốt cháy. Ở động băng ngàn năm trồng mầm ngọc băng, lạnh chịu ."
Toan Nghê : "Thật tội nghiệp cho quốc sư..."
Nguyên Diệu trong lòng dâng lên cảm giác thương xót. Xem , Quang Tạng chịu ít đau khổ ở Bạch Ngọc Kinh.
Vân Trung Quân lạnh lùng Quang Tạng một cái, : "Sinh nhật Thái Thượng Lão Quân sắp đến nhưng Thiên Hư Đan, Đông Hoàng Thái Nhất lo lắng, mặt mày ủ rũ. Việc luyện ba viên Thiên Hư Đan khó, nhưng vài vị t.h.u.ố.c trong Thiên Hư Đan hiếm, ở Bạch Ngọc Kinh còn nữa. Quang Tạng ăn mất Thiên Hư Đan, chỉ để ông trồng. Khi nào trồng t.h.u.ố.c thì khi đó mới cho ông về nhân gian."
Bạch Cơ nhíu mày: "Vậy thì e rằng ông mãi mãi thể về nhân gian ."
Vân Trung Quân : "Đó là lý do mời Long Vương Bạch Ngọc Kinh."
"Ý ngươi là gì?" Bạch Cơ liếc Vân Trung Quân.
Vân Trung Quân : "Mấy vị t.h.u.ố.c mà Bạch Ngọc Kinh thiếu, những vị thần tiên khác chắc hẳn là . Long Vương thần thông quảng đại, ngươi tìm đủ những vị t.h.u.ố.c đó thì Quang Tạng thể về nhân gian."
Bạch Cơ nhíu mày: "Sao ngươi và Đông Hoàng Thái Nhất tự tìm?"
Vân Trung Quân thở dài: "Đông Hoàng Thái Nhất là cổ thần, tính tình đạm bạc, thích yên tĩnh, ít giao du với các thần tiên khác."
Bạch Cơ đồng ý: "Ta cũng quen các thần tiên khắp nơi."
Quang Tạng rơi lệ: "Rồng yêu, ngươi thể thấy c.h.ế.t mà cứu..."
Bạch Cơ gằn: "Cách duy nhất để quốc sư tự cứu là nôn ba viên Thiên Hư Đan ."
Quang Tạng hối hận: "Ăn mà nôn ? Bản quốc sư thật sự là hối hận kịp!"
Nguyên Diệu thấy Quang Tạng thật lòng hối hận, trong lòng nỡ, bèn khuyên Bạch Cơ: "Người thánh hiền, thể phạm sai lầm chứ? Quốc sư Quang Tạng sai, nếu ngươi cách giúp ông thì hãy cố giúp. Cứu một mạng hơn xây bảy tòa tháp."
Quang Tạng lau nước mắt: "Rồng yêu, ngươi và luôn là kẻ thù, bản quốc sư đây còn định phong ấn ngươi, giờ cũng mặt mũi yêu cầu ngươi giúp. bản quốc sư từng phong ấn một yêu quái ác hại nhân gian, nếu bản quốc sư lâu ngày thì phong ấn sẽ lỏng lẻo. Những con yêu quái đó đáng sợ, một khi thoát khỏi phong ấn, Trường An sẽ gặp họa loạn, lúc đó sẽ nhiều và phi nhân gặp nạn. Nếu thật sự đến bước đó thì Phiêu Miểu các cũng sẽ liên lụy. Vì sự bình yên của Trường An, xin ngươi giúp bản quốc sư một tay, cho bản quốc sư rời khỏi Bạch Ngọc Kinh về nhân gian."
Toan Nghê cũng : "Cô cô, hãy giúp quốc sư ."
Bạch Cơ Quang Tạng, hiểu rõ lời ông giả. nàng vẫn tỏ ý giúp ông.
Vân Trung Quân thấy , : "Nếu Long Vương tìm đủ các vị thuốc, Đông Hoàng Thái Nhất sẽ quà cảm ơn."
"Quà gì?" Bạch Cơ Vân Trung Quân.
"Một lọ Xuân Sắc." Vân Trung Quân .
Bạch Cơ nghĩ một lúc, : "Thêm mười viên Tinh Hoa Thủy Nguyệt."
"Năm viên." Vân Trung Quân .
"Chín viên." Bạch Cơ .
"Sáu viên." Vân Trung Quân .
"Tám viên." Bạch Cơ .
"Được." Vân Trung Quân mỉm .
Thấy Bạch Cơ đồng ý tìm thuốc, Quang Tạng thở phào nhẹ nhõm, nước mắt rơi dài.
Bạch Cơ với Quang Tạng: "Quốc sư đừng vội mừng, tìm đủ t.h.u.ố.c còn tùy thuộc vận may."
Quang Tạng : "Bản quốc sư tin ngươi."
"Việc thể chậm trễ, và Hiên Chi, Ly Nô tìm thuốc. Tiểu Hống, ngươi ở Bạch Ngọc Kinh."
Toan Nghê : "Cháu cũng cùng cô cô."
Bạch Cơ : "Nhiều càng rối, ngươi cứ ở giúp quốc sư xới đất ."
"Được ạ." Toan Nghê .
Vân Trung Quân cho Bạch Cơ các vị t.h.u.ố.c cần thiết để luyện Thiên Hư Đan: "Thiếu bốn vị thuốc: Trí Quả, Trùng Quỳ, mầm Ngọc Băng, lông Phượng Hoàng. Chúc các ngươi may mắn."