Phiêu Miểu 3 - Quyển Thiên Chỉ - Chương 3: Tụ Bảo

Cập nhật lúc: 2026-03-06 06:30:16
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chưa kịp đến giữa trưa, Nguyên Diệu nóng chịu nổi, lấy cớ kho tìm một cuốn kinh Phật để tĩnh tâm lên kho lầu hai. Kho chứa đầy các cổ vật, u ám và mát mẻ, thoải mái hơn bên ngoài nhiều.

Nguyên Diệu dựa giá kệ xuống, nhắm mắt nghỉ mát....Những ngày qua nóng chịu nổi, quạt, Nguyên Diệu thường trốn kho để tránh nóng.

Chiếc ly hoa sen sứ màu lục bích thấy Nguyên Diệu đến nhảy lên đầu : "Nguyên công tử, Bạch Cơ khi nào mới mang pha đây?"

"Có lẽ còn hy vọng gì nữa, Phiêu Miểu các bây giờ uống ăn điểm tâm nữa ."

Chiếc ly hoa sen sứ màu lục bích thở dài, : "Nguyên công tử, đêm qua mơ thấy Tiểu Thông, nó trong mơ kể với rằng nó đói đủ ăn, lạnh đủ mặc, thật đáng thương."

Nguyên Diệu an ủi: "Mơ là ngược . Ngươi đừng nghĩ nhiều."

Chiếc ly hoa sen sứ màu lục bích : "Tiểu Thông là bạn của , yên lòng, thăm nó."

"Vậy ngươi . Nó ở chợ Tây, Phù Vũ Cư."

Chiếc ly hoa sen sứ màu lục bích buồn rầu : "Không sự cho phép của Bạch Cơ, thì yêu vật chúng thể rời khỏi Phiêu Miểu các."

"Vậy thì còn cách nào."

"Có... một cách." Chiếc ly hoa sen sứ màu lục bích ấp úng .

"Cách gì?"

"Nguyên công t.ử mang ngoài."

Nguyên Diệu thế lắc đầu: "Không , , tiểu sinh mang ngươi khỏi Phiêu Miểu các, đó là ăn trộm! Ăn trộm là vi phạm giáo huấn của thánh nhân!"

Chiếc ly hoa sen sứ màu lục bích : "Ta đồng ý để Nguyên công t.ử mang ngoài, là ăn trộm. Hơn nữa chỉ thăm Tiểu Thông, chuyện với nó sẽ cùng ngươi trở về."

Nguyên Diệu do dự, : "Dù tiểu sinh giúp ngươi nhưng nếu Bạch Cơ phát hiện..."

"Ra ngoài một lát trở về, ngươi , thần quỷ , Bạch Cơ sẽ phát hiện !"

Không cưỡng lời khẩn cầu của Chiếc ly hoa sen sứ màu lục bích, Nguyên Diệu đành đồng ý: "Được thôi, nhưng đợi lúc Bạch Cơ bảo ngoài việc thì mới thể lén mang ngươi theo."

"Nguyên công t.ử đúng là !" Chiếc ly hoa sen sứ màu lục bích reo lên.

Buổi trưa, Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô uống hai bát nước lọc để bữa trưa như thường lệ, bụng của Nguyên Diệu càng đói hơn.

Sau bữa trưa, Bạch Cơ bảo Nguyên Diệu đến Phủ phường Chỉnh giao Ngọc Như Ý mà Hàn Thái Bảo đặt, Nguyên Diệu lén lút đến kho, bỏ chiếc ly hoa sen sứ màu lục bích trong hộp quà.

Không ai , Nguyên Diệu mang chiếc ly hoa sen sứ màu lục bích khỏi Phiêu Miểu các, chiếc ly hoa sen sứ màu lục bích vui mừng. Vì Nguyên Diệu đến phường Phủ Chỉnh việc, thể cùng chiếc ly hoa sen sứ màu lục bích đến Phù Vũ Cư, họ chia tay ở chợ Tây. Sau khi thành công việc, Nguyên Diệu sẽ đến Phù Vũ Cư tìm chiếc ly hoa sen sứ màu lục bích, cùng trở về Phiêu Miểu các.

Nguyên Diệu đến phường Phủ Chỉnh giao Ngọc Như Ý xong, trở Chợ Tây. Thấy còn sớm, dạo quanh chợ Tây, nghĩ rằng chiếc ly hoa sen sứ màu lục bích ngoài một dễ, để nó thời gian trò chuyện với chậu tụ bảo , hai món đồ vật xa cách lâu ngày, chắc chắn nhiều điều .

Đi ngang qua quán bánh hoành thánh, Nguyên Diệu đói bụng chịu nổi, sờ tay áo thấy còn hai đồng tiền....Đây là tiền còn từ tháng .

Tiểu thư sinh chịu nổi cơn đói, xông quán bánh hoành thánh như cơn gió lốc, gọi một bát hoành thánh tôm.

Nguyên Diệu ăn no uống đủ, bước khỏi quán bánh hoành thánh thì thấy trời còn sớm, bèn bước về phía Phù Vũ Cư.

Phù Vũ Cư kinh doanh, cửa đóng kín, cửa treo biển "Kiểm kê".

Nguyên Diệu cửa Phù Vũ Cư lớn tiếng gọi: "Ly hoa sen sứ màu lục bích ở! Ly hoa sen sứ màu lục bích ới..."

Một lát , một chiếc ly yêu từ bên trái Phù Vũ Cư . Chiếc ly hoa sen sứ màu lục bích trông vẻ đầy tâm sự, đôi mắt còn đỏ.

Nguyên Diệu khỏi hỏi: "Ly lão , ngươi chứ?"

Chiếc ly hoa sen sứ màu lục bích : "Ta , nhưng Tiểu Thông chuyện. Nguyên công tử, ngươi cứu Tiểu Thông, nó sắp kiệt sức ."

"Chuyện gì xảy thế?" Nguyên Diệu kinh ngạc hỏi.

Chiếc ly hoa sen sứ màu lục bích chỉ Phù Vũ Cư, mặt buồn rười rượi : "Tiểu Thông nhốt trong hầm của chỗ , ngày đêm nhặt đồng tiền, thỏi bạc và thỏi vàng. Chủ nhân nơi đây thật đáng ghét, cho Tiểu Thông nghỉ ngơi, cũng cho nó ăn, nếu nhặt chậm còn dùng roi da đ.á.n.h nó. Ôi, tội nghiệp Tiểu Thông..."

Nguyên Diệu vô cùng tức giận, : "Chủ tiệm Chu thật quá đáng!"

Nguyên Diệu đến cửa Phù Vũ Cư, đập cửa gọi: "Chủ tiệm Chu! Chủ tiệm Chu..."

Nguyên Diệu lý với Chu Bác Thiết, nhưng bên trong động tĩnh.

"Cộc cộc...cộc cộc..." Nguyên Diệu bỏ cuộc, vẫn tiếp tục gõ cửa.

Một lúc mới mở cửa, đến là Vương Nguyên Bảo.

Vương Nguyên Bảo sợ hãi : "Là Nguyên công t.ử của Phiêu Miểu các? Chủ tiệm ông ở nhà, chủ tiệm ở nhà..."

Nguyên Diệu thì ngay Chu Bác Thiết chắc chắn ở nhà, càng lớn tiếng gọi: "Chủ tiệm Chu, ông ở trong đó, phiền ngoài một lời."

Chu Bác Thiết thể trốn , e ngại chuyện Nguyên Diệu công khai về chậu tụ bảo ở chợ Tây, đành gặp.

Chu Bác Thiết đến cửa, lườm Vương Nguyên Bảo một cái, mắng: "Đồ vô dụng! Việc gì cũng ! Nuôi ngươi chỉ tổ lãng phí! Còn mau cút !"

Vương Nguyên Bảo rụt rè, vội vàng lùi trong.

Chu Bác Thiết cũng mời Nguyên Diệu , ở cửa từ cao : "Không Nguyên công t.ử gì chỉ giáo?"

Nguyên Diệu : "Chủ tiệm Chu, Bạch Cơ dù giao chậu tụ bảo cho ông, ông trở thành chủ nhân của chậu tụ bảo, nhưng cũng xin ông đối xử với Tiểu Thông. Đồ vật linh cũng mệt mỏi, cũng buồn."

"Ta đối xử với đồ của thế nào là việc của , cần Nguyên công t.ử lo lắng." Chu Bác Thiết kiên nhẫn .

Nguyên Diệu còn tiếp tục khuyên, nhưng Chu Bác Thiết nữa, "Cạch..." một tiếng, đóng sầm cửa .

Nguyên Diệu dù tức giận nhưng cũng thể gì. Hắn thấy trời tối, sợ lỡ mất giờ giới nghiêm, đành mang chiếc ly hoa sen sứ màu lục bích trở về.

Nguyên Diệu trở Phiêu Miểu các, lén lút đưa chiếc ly hoa sen sứ màu lục bích về kho. Hắn bước xuống lầu, Ly Nô xong bữa tối gọi đến ăn.

Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô quanh bàn ăn, bàn một đĩa cá vược hấp, một đĩa rau chân vịt, một đĩa lá hẹ.

Rau chân vịt và lá hẹ còn gọi là rau nghèo, đều mọc đất hoang, mùi vị ngon. Dù là gia đình nghèo cũng chỉ ăn rau nghèo mùa đói. Ly Nô để lãng phí, mỗi ngày đều đường Kim Quang để nhổ rau chân vịt và lá hẹ món ăn. Dù thì rau chân vịt và lá hẹ tốn tiền.

Bạch Cơ cá vược trắng muốt, mắt sáng lên.

Ly Nô cá vược trắng muốt, chảy nước miếng.

Nguyên Diệu cá vược trắng muốt, cảm giác gì. Hắn ăn một bát hoành thánh tôm lớn, đói. Hơn nữa, đang nghĩ về chuyện chậu tụ bảo nên tâm trạng ăn.

Bạch Cơ và Ly Nô ăn cá như gió cuốn, Nguyên Diệu động lòng, chậm rãi nhấm nháp bánh hồ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-3-quyen-thien-chi/chuong-3-tu-bao.html.]

Bạch Cơ : "Hiên Chi hôm nay khẩu vị thế?"

"Tiểu sinh tâm sự."

"Hiên Chi tâm sự gì?"

"Tiểu sinh Tiểu Thông chủ tiệm Chu ngược đãi, cảm thấy buồn cho nó."

"Hiên Chi ' ' ?" Bạch Cơ mỉm , đôi môi đỏ khẽ nhếch lên một cách nguy hiểm.

Tiểu thư sinh dối, đành thú nhận bộ sự việc chiếc ly hoa sen sứ màu lục bích.

Bạch Cơ hề tức giận, : "Hiên Chi đừng lo lắng, tối nay sẽ cùng ngươi đến Phù Vũ Cư một chuyến, nhân tiện cũng nên xem 'quả' thế nào."

Nghe Bạch Cơ , tâm trạng của Nguyên Diệu mới khá hơn một chút, bèn ăn tối qua loa.

Trăng sáng treo cao, gió mát thoảng qua.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu bước khỏi Phiêu Miểu các ánh trăng, đến Phù Vũ Cư ở chợ Tây để gặp Chu Bác Thiết.

Ban ngày chợ Tây tấp nập qua nhưng ban đêm tĩnh lặng như c.h.ế.t, một bóng . Các cửa hàng hai bên đường đóng cửa nhưng nhà dân vẫn còn sáng đèn.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến cửa Phù Vũ Cư, thấy cửa chính đóng kín nhưng ánh đèn le lói từ sân của tiệm.

Nguyên Diệu giơ tay định gõ cửa, nhưng Bạch Cơ ngăn : "Hiên Chi, nửa đêm , đột ngột đến thăm thế sẽ chủ tiệm Chu hoảng sợ, đều là hàng xóm láng giềng, thể để cho rằng trong Phiêu Miểu các yêu quái ."

Nguyên Diệu đổ mồ hôi lạnh: "Vậy ?"

Bạch Cơ lấy một tờ bùa , chấm một ít nước bọt dán lên trán Nguyên Diệu, : "Vì Phù Vũ Cư gần, tối nay Hiên Chi là hồn mà là thật. Vậy nên, dán bùa ẩn thì sống sẽ thấy ngươi."

Nguyên Diệu hiểu , Bạch Cơ định lẻn Phù Vũ Cư. Nghĩ đến những hành động ban đêm đây, Nguyên Diệu chỉ hướng bức tường bao quanh sân của Phù Vũ Cư, cau mày : "Lại leo tường , mở cửa cho ngươi đúng ?"

Bạch Cơ : "Vòng sân để leo tường thì phiền phức quá, trực tiếp từ cửa tiệm nhanh hơn. Lần sẽ mở cửa cho ngươi."

Nói xong, Bạch Cơ hóa thành một tia sáng trắng lướt trong Phù Vũ Cư. Đồng thời, cửa tiệm Phù Vũ Cư mở một cánh, Nguyên Diệu vội vàng lẻn .

Bên trong Phù Vũ Cư yên tĩnh, ánh sáng, phía nội viện le lói ánh đèn, Bạch Cơ và Nguyên Diệu về phía đó.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu qua một sân nhỏ trồng vài cây trúc, tiến đến phòng bên đang sáng đèn. Nguyên Diệu nhớ thấy Chu Bác Thiết trách mắng vì phí dầu thắp đèn, cảm thấy thật hiếm khi ông chịu thắp đèn ban đêm mà tiếc dầu.

Cửa phòng bên đóng kín, nhưng vì trời oi bức mà mở cửa sổ.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu bên trong qua cửa sổ.

Phòng bên khá lớn, bên tường phía nam một chiếc giường La Hán, góc tây bắc một chiếc gương đồng , xung quanh treo vài tấm vải lụa cắt dở. Đây chắc là phòng ngủ của Chu Bác Thiết và Chu Trần Thị. Lúc , trong phòng chỉ ba , Chu Bác Thiết, Vương Nguyên Bảo, Tiểu Thông, thấy Chu Trần Thị ,

Chu Bác Thiết giường La Hán, uống nước lau mồ hôi. Ông mặc một bộ đồ cũ, tay áo và ống quần xắn cao để tiện việc. Có lẽ vì quá phấn khích khi chậu tụ bảo nên thiếu ngủ, Chu Bác Thiết trông gầy nhiều, sắc mặt cũng kém hơn.

Tiểu Thông quỳ gối sàn, buồn bã lấy tiền đồng từ chậu tụ bảo .

Từ khi đến Phù Vũ Cư, theo yêu cầu của Chu Bác Thiết, Tiểu Thông ngừng lấy vật từ chậu tụ bảo . Tay của nó mài mòn vì liên tục lấy tài bảo, những đồng tiền đồng đều dính máu. Dù mệt nhưng Tiểu Thông thể dừng vì đó là yêu cầu của Chu Bác Thiết, nó thể chống ông . Hơn nữa nếu nó ngừng , Chu Bác Thiết sẽ dùng roi da đ.á.n.h nó. Tuy nhiên hiểu , khóe miệng Tiểu Thông vẫn nở nụ , đôi mắt sáng rực như vui mừng.

Tiểu Thông đặt đồng tiền đồng lên sàn, đống tiền đồng chất cao như núi nhỏ.

Vương Nguyên Bảo phụ trách dùng cái giỏ tre gom đồng tiền sàn, đến hầm bên cạnh giường La Hán, ném đồng tiền trong giỏ xuống hầm. Xong xuôi cầm giỏ trống gom đồng tiền, đến hầm ném đồng tiền hầm.

Vương Nguyên Bảo mệt, chân sưng lên nhưng dám lười biếng, vì nếu lười biếng Chu Bác Thiết sẽ dùng roi da đ.á.n.h .

Chu Bác Thiết uống nước tự nhủ: "Hầm gần đầy , lẽ đào thêm một hầm mới trong sân. Mụ vợ c.h.ế.t tiệt sợ hãi trốn về nhà nương đẻ, một thể đào hầm , thuê đào tốn tiền, hơn nữa nhiều chuyện thì e rằng tin về chậu tụ bảo sẽ lộ , đây?"

Tiểu Thông và Vương Nguyên Bảo đều dám trả lời, một cau mày tiếp tục lấy đồng tiền từ chậu tụ bảo, một mặt nhăn nhó tiếp tục chuyển đồng tiền.

Đột nhiên đèn dầu tắt, căn phòng chìm trong bóng tối.

Chu Bác Thiết tức giận : "Sao đèn dầu tắt?!"

Vương Nguyên Bảo nhỏ giọng : "Hết dầu ..."

Chu Bác Thiết lớn tiếng : "Ra bếp lấy."

Vương Nguyên Bảo nhỏ giọng : "Trong bếp cũng hết ..."

Chu Bác Thiết khó chịu : "Cái gì?! Ba ngày mới mua hai lạng dầu, nhanh hết ?!!"

Vương Nguyên Bảo : "Chủ tiệm, ngài mỗi đêm đều thắp đèn cả đêm, nửa cân dầu cũng đủ dùng!"

Chu Bác Thiết : "Quá lãng phí! Quá lãng phí! Sau thắp đèn nữa, ngày mai bắt đom đóm! Không thể vì chút tiền mà phung phí ."

Vương Nguyên Bảo cẩn thận hỏi: "Chủ tiệm, bây giờ đèn, cũng đom đóm, chúng thể nghỉ ngơi ?"

"Làm việc trong bóng tối! Đừng lười biếng!!" Chu Bác Thiết hét lên.

"Chát...chát..." cùng lúc, trong bóng tối vang lên tiếng roi da.

"A!!"

"Ôi! Đau quá..."

Tiểu Thông và Vương Nguyên Bảo cùng kêu lên t.h.ả.m thiết.

Ba Chu Bác Thiết tiếp tục việc trong bóng tối, gây nhiều tiếng ồn ào.

Bạch Cơ thở dài: "Cuộc sống của Tiểu Thông đúng là khổ sở!"

Nguyên Diệu lo lắng : "Vậy ngươi khuyên chủ tiệm Chu một chút, tiểu sinh thể chịu nổi nữa ."

Nghe thấy tiếng roi bên trong, Bạch Cơ từ chối: "Ta là nữ nhân, thể mặt đêm khuya thế ? Sẽ đàm tiếu. Chi bằng Hiên Chi ."

Nguyên Diệu phòng bên tối đen như mực, cũng dám : "Roi mắt, tiểu sinh cũng dám ."

Bạch Cơ khẽ nhếch đôi môi đỏ, với ăn phòng tối đen: "'Quả' cũng sắp chín , cố chịu thêm chút nữa. Ngươi sẽ sớm tự do thôi."

Nguyên Diệu hiểu: "Ai tự do?"

Bạch Cơ : "Bí mật."

Nguyên Diệu hỏi thêm cũng kết quả nên thôi hỏi nữa.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu bước về Phiêu Miểu các ánh trăng.

 

Loading...