Phiêu Miểu 3 - Quyển Thiên Chỉ - Chương 3: Thường An
Cập nhật lúc: 2026-03-06 06:30:08
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh nắng rực rỡ, gió hè thoảng nhẹ.
Trong Phiêu Miểu các.
Hốc mắt của Nguyên Diệu sưng lên, đau, Bạch Cơ bảo Ly Nô mua t.h.u.ố.c ngoài, pha với Bồ đề lộ bôi cho .
Bạch Cơ nhẹ nhàng bôi t.h.u.ố.c cho tiểu thư sinh: "May là thương mắt. Làm hùng cũng trả giá."
Tiểu thư sinh : "Tiểu sinh định nhờ đại ca Nhậm dạy võ, cũng thể hành hiệp trượng nghĩa, đ.á.n.h kẻ bất bình."
"Ha ha." Bạch Cơ : "Tư tưởng của Hiên Chi , nhưng học võ ngày một ngày hai là xong, hơn nữa hiệp nghĩa liên quan đến lòng , liên quan nhiều đến học võ."
"Bạch Cơ cũng hiểu hiệp nghĩa ư?"
"Không hiểu lắm, nhưng tình cờ là Ký Trát, Mạnh Thường, Việt Nữ, Tinh Kha, Chu Gia, Quách Giải từng là khách của Phiêu Miểu các, chuyện với họ cũng đôi chút về hiệp nghĩa."
Nguyên Diệu mở to miệng. Thì , Phiêu Miểu các từng nhiều hiệp khách đến .
"Bạch Cơ nghĩ gì về hiệp nghĩa?"
Bạch Cơ suy nghĩ một lúc, chỉ ánh nắng bên ngoài Phiêu Miểu các, : "Hiệp nghĩa giống như ánh nắng, khiến lòng tràn đầy ấm áp và hy vọng."
"Tiểu sinh cũng nghĩ như ." Nguyên Diệu gật đầu, tán thành với lời của Bạch Cơ.
Bôi t.h.u.ố.c xong, tiểu thư sinh trong thu dọn, chuẩn ngoài thăm Nhậm Mãnh.
Bạch Cơ theo bóng lưng tiểu thư sinh , mỉm : " nơi ánh nắng chắc chắn sẽ bóng tối. Sáng và tối vốn là một thể."
Bạch Cơ đang ngẩn ngơ bên quầy, thì một công t.ử mặc áo hoa Phiêu Miểu các.
Bạch Cơ ngẩng đầu , : "Ồ, Vi công tử, gần đây hiếm thấy ngài đến Phiêu Miểu các."
Vi Ngạn mở quạt giấy , thở dài, : "Gần đây Trường An lòng hoang mang, triều đình ai nấy đều lo lắng, lòng nào mà chơi nữa? Hiên Chi ? Hôm nay hiếm khi rảnh rỗi, đến tìm uống rượu."
Bạch Cơ : "Hiên Chi mới kết bạn với một , đang định uống rượu với đó."
Vi Ngạn thì vui, lớn tiếng : "Hiên Chi, Hiên Chi, đến tìm ngươi uống rượu đây."
Nguyên Diệu tiếng Vi Ngạn thì vội vàng ngoài: "Đan Dương, lâu gặp."
Vi Ngạn thấy Nguyên Diệu thương thì ngạc nhiên, : "Mắt ngươi thế? Chẳng lẽ Bạch Cơ đ.á.n.h ?"
Bạch Cơ thở dài: "Vi công t.ử đùa . Ta bao giờ đ.á.n.h ."
, nàng chỉ ăn thôi. Nguyên Diệu nghĩ thầm.
"Vết thương liên quan đến Bạch Cơ. Nói thì dài, nhưng ngắn gọn là tiểu sinh đắc tội với một tên ác bá tên là 'Ác quỷ Lai', đ.á.n.h tiểu sinh."
Vi Ngạn mở quạt, nhướng mày, : "Cháu của Lai Tuấn Thần ư?"
"Ngươi cũng ?" Nguyên Diệu ngạc nhiên hỏi.
Vi Ngạn buồn bã : "Hiện nay trong thành Trường An, ai Lai Tuấn Thần. Hắn dựa sự tin tưởng của Hoàng hậu cho triều đình trở nên hoảng loạn, ai cũng lo lắng cho . Phụ cũng từ quan, nhưng bây giờ từ quan sợ vu khống là sẽ theo Vương Lư Lăng phản. Ôi thật là phiền phức. Từ mùa xuân đến nay xảy thêm mấy vụ quan đêm yêu quái tấn công, hiện trường để một sống sót, ngay cả hầu cũng c.h.ế.t."
Nguyên Diệu ngạc nhiên hỏi: "Công văn của quan phủ , quan đêm tấn công là do bọn cướp . Chẳng lẽ ?"
Vi Ngạn quanh, nhỏ giọng : "Đó là tuyên bố ngoài, thực là do yêu quái. Võ Hậu đổi triều xưng đế, từ tới nay từng nữ đế, việc vốn kinh thiên động địa, hơn nữa danh chính ngôn thuận, gây sự phản đối của nhiều lão thần triều Lý. Lúc nếu xuất hiện chuyện yêu quái sẽ lòng dân hoảng loạn nên mới tuyên bố ngoài là do bọn cướp."
Bạch Cơ đầu, về phía tháp Phật đang tỏa khói đen kệ hàng, khóe miệng nở một nụ kỳ quái.
Nguyên Diệu lo lắng, : "Nghe vẻ nguy hiểm. Đan Dương, ngươi và Vi thế bá gần đây cẩn thận, nên đêm."
"Không việc ai đêm? Vì Hoàng hậu đổi triều xưng đế nên nhiều việc cần thảo luận, đều bận rộn. Phụ thường về nhà canh ba, nhị nương lo lắng, hàng ngày đều chùa cầu phúc."
Nguyên Diệu cũng lo lắng, : "Vi thế bá đêm cẩn thận. Bạch Cơ bùa hộ mệnh nào thể đưa cho Vi thế bá ? Ông thường đêm, sợ rằng sẽ gặp yêu quái tấn công triều thần."
Vi Ngạn cũng : "Bạch Cơ, bán cho một món bảo vật trừ tà. Bao nhiêu bạc quan trọng, chỉ cần thể bảo vệ phụ bình an."
Bạch Cơ , : "Thật hiếm khi Vi công t.ử lòng hiếu thảo như ."
Bạch Cơ đến bên kệ hàng, lấy tháp Phật đang tỏa khói đen đặt mặt Vi Ngạn.
"Muốn bảo vệ Vệ đại nhân đêm bình an thì gì hơn nó."
Vi Ngạn tháp Phật, mặt buồn bã : "Thứ qua thấy là chiêu tà, giống vật trừ tà, ngươi chắc chắn là đùa."
Bạch Cơ , : "Có câu , lấy độc trị độc. Tin , Vi đại nhân cầm tháp Phật , yêu quái sẽ tránh xa ông , dám tấn công."
"Bao nhiêu bạc?" Vi Ngạn nửa tin nửa ngờ, hỏi.
Bạch Cơ : "Tháp Phật còn cần dùng, bán. Vì Nguyên Diệu lo lắng cho Vi đại nhân, nên cho Vi đại nhân mượn vài ngày. Khi nào cần, sẽ đến Vi phủ đòi ."
Vi Ngạn mở quạt gấp , : "Hiếm khi ngươi rộng rãi như , sẽ mang về."
Nguyên Diệu cũng yên tâm. Bạch Cơ Vi Đức Huy cầm tháp Phật sẽ , thì chắc chắn sẽ .
Nguyên Diệu ngoài tìm Nhậm Mãnh, Vi Ngạn vui, kéo dài giọng : "Hiên Chi bạn mới quên bạn cũ, buồn."
Nguyên Diệu còn cách nào, đành sẽ đưa cùng, Vi Ngạn mới vui vẻ.
Bạch Cơ gói tháp Phật cho Vi Ngạn, cầm tháp Phật và cùng Nguyên Diệu ngoài.
Nguyên Diệu và Vi Ngạn về phía nam, đến phường Thường An. Nguyên Diệu cố ý mua hai bình rượu ngon ở tửu điếm Hồ Cơ, quà tặng cho Nhậm Mãnh.
Nguyên Diệu và Vi Ngạn đến phường Thường An, tìm thấy Chùa Phật Ẩn, bèn hỏi thăm đường.
Một ông già gốc cây hóng mát : "Lão ở phường Thường An sống gần nửa đời cũng chùa Phật Ẩn, nhưng góc tây nam một mảnh đất hoang bỏ hoang nhiều năm, thời tiền triều là một ngôi chùa, tên gọi là gì."
Nguyên Diệu và Vi Ngạn đến mảnh đất hoang, thấy cỏ dại mọc um tùm, tường đổ nát. Hai kiểm tra, thấy một đống đổ nát giống như đại hùng bảo điện, một bức tượng Phật đứt đầu.
Vi Ngạn ngạc nhiên hỏi: "Chuyện gì thế ? Chỗ giống ở. Đây là Chùa Phật Ẩn ? Nhậm Mãnh ?"
Nguyên Diệu : "Ừ, nơi thật sự giống ở, chắc là nhầm địa điểm."
Vi Ngạn suy nghĩ một chút, : "Có lẽ là Nhậm Mãnh sợ ác quỷ Lai chỗ ở của , gây rắc rối, nên bịa một chỗ lừa ngươi. Nguyên Diệu thật ngốc, tin ."
"Nhậm đại ca như , sẽ lừa chắc là nhầm."
"Hiên Chi quá tin ."
Nhìn bức tượng Phật đứt đầu cô độc, hương khói, thật đáng thương. Nguyên Diệu bái lạy và để hai bình rượu đồ cúng.
Nguyên Diệu và Vi Ngạn rời khỏi phường Thường An, tìm một tửu điếm để tiêu tốn cả ngày.
Chiều tối, Nguyên Diệu và Vi Ngạn chia tay, một trở về Phiêu Miểu các, một về nhà.
Nguyên Diệu trở về Phiêu Miểu các, với Bạch Cơ rằng tìm thấy Nhậm Mãnh, thất vọng.
Bạch Cơ an ủi tiểu thư sinh: "Nếu duyên chắc chắn sẽ gặp ." Nguyên Diệu mới yên tâm một chút.
Trăng lưỡi liềm mọc lên, tinh vân phiêu diêu.
Ly Nô ăn tối quá nhiều nên ngủ . Bạch Cơ từ nhặt một xương , gọi Nguyên Diệu mang đủ loại hương liệu trong sân điều chế hương cốt.
Nguyên Diệu bên cạnh Bạch Cơ một lúc, thực sự chịu nổi bèn chúc nàng ngủ ngon ngủ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-3-quyen-thien-chi/chuong-3-thuong-an.html.]
Nguyên Diệu trải xong chăn gối, gõ cửa lớn của Phiêu Miểu các: "Cốc...cốc cốc..." khách đêm đến? Nguyên Diệu ngẩn , vội mở cửa.
"Bên ngoài là ai? Có việc gì ?" Xét đến việc gần đây thành Trường An yên , Nguyên Diệu hỏi qua cánh cửa.
"Xà phu nhân. Thiếp đến tìm Bạch Cơ việc cần bàn." Bên ngoài truyền đến giọng lạnh lùng vang lên.
Nguyên Diệu mở cửa lớn.
Một vị quý phu nhân áo lộng lẫy ngoài Phiêu Miểu các, bà mặc một bộ hoa văn phức tạp, tà áo dài dài lê mặt đất, phát ánh sáng u ám trong đêm.
Xà phu nhân làn da trắng bệch, búi tóc cao vút, cài trâm ngọc. Dưới đôi lông mày là đôi mắt lạnh lùng đến đáng sợ, đôi môi đỏ tươi như rắn độc thè lưỡi.
Nguyên Diệu thấy ớn lạnh cả , rõ Xà phu nhân. Xà phu nhân là một yêu xà sống ba nghìn năm, áo lụa của bà bò đầy rắn rết cực độc. Nghe bà chỉ ăn mà còn ăn cả những sinh vật phi nhân. Trong thành Trường An, những sinh vật phi nhân đều sợ bà . Bạch Cơ cũng dặn dò Nguyên Diệu, khi gặp Xà phu nhân thì chắc chắn tránh xa.
Xà phu nhân liếc Nguyên Diệu, lạnh lùng : "Bạch Cơ ở đây ? Thiếp chuyện cần bàn với nàng."
Nguyên Diệu đáp: "Bạch Cơ ở trong sân . Xin để tiểu sinh thông báo."
Xà phu nhân bước Phiêu Miểu các, : "Làm phiền ."
Nguyên Diệu sân thông báo, Bạch Cơ nhướng mày : "Xà phu nhân? là khách quý. Mời bà ." Nguyên Diệu dẫn Xà phu nhân sân pha .
Khi Nguyên Diệu mang Lục An lên, chỉ thấy Xà phu nhân bên cạnh Bạch Cơ, phiền muộn : "Dù nàng tin tin thì gần đây thật sự là con rắn hai đầu ăn phi nhân . đều nghi ngờ đó là hóa của , ngay cả Quỷ vương cũng tin lời đồn quyết định đuổi . Thiếp sống ở thành Trường An suốt tám trăm năm , chuyển ."
Bạch Cơ : "Ta tất nhiên tin Xà phu nhân, nhưng để tin bà thì cần chứng cứ."
Xà phu nhân buồn bã : "Con rắn hai đầu đó xuất quỷ nhập thần, đến những nơi nó thường xuất hiện để truy tìm tung tích nhưng thấy. Bạch Cơ thần thông quảng đại, gì , thể chỉ điểm cho về con rắn ?"
Bạch Cơ : "Trong thành Trường An, nghìn yêu tụ hội, bách quỷ hành, thể hết từng con một ."
Xà phu nhân lấy trong tay áo một chiếc hộp gỗ nhỏ, đặt xuống đất và mở .
Một cây linh chi tím to như lòng bàn tay yên trong hộp, ánh sáng mờ mờ tỏa từ linh chi.
Đôi mắt Bạch Cơ sáng lên.
Xà phu nhân : "Đến gấp quá, thời gian chuẩn quà mắt thích hợp. Đây là linh chi mọc đá rắn, tuổi thọ của nó bằng với , hấp thụ tinh hoa của ba nghìn năm trời đất. Con ăn thể biến tóc bạc thành tóc xanh, già thành trẻ. Phi nhân ăn thể giảm bớt ngàn năm tu luyện khổ cực. Đây là chút tâm ý nhỏ của , mong Bạch Cơ chê."
Bạch Cơ : "Xà phu nhân khách khí . Hiên Chi, nhận lấy ."
"Ừ." Nguyên Diệu run rẩy cầm lấy hộp gỗ nhỏ, mùi tanh thối từ Xà phu nhân rùng .
Bạch Cơ uống một ngụm , : "Chuyện về con rắn hai đầu cũng nhiều. Ở vùng Tây Vực, rắn đen hai đầu gọi là 'Phật xà', vì nó thích ăn 'ác'. nó ăn ác vì thiện mà chỉ vì ác niệm thịt thêm tanh thối ngon lành. Bà hiểu gì ?"
Xà phu nhân gật đầu, : "Hiểu . Thiếp sẽ bắt vài kẻ tội ác tày trời, dùng thịt của chúng mồi nhử nó ."
"Hì hì." Bạch Cơ quỷ quyệt.
"Còn một chuyện nữa nhờ Bạch Cơ giúp đỡ."
"Chuyện gì?"
"Thiếp nhiều kẻ thù, chúng luôn đuổi khỏi Trường An. Dù tìm con rắn hai đầu chứng minh sự trong sạch của , mong nàng về phía chúng mà đuổi . Quỷ vương chúng mê hoặc, nếu nàng cũng đuổi thì Trường An sẽ còn chỗ cho nữa."
Bạch Cơ : "Xà phu nhân cứ yên tâm. Dù thế nào, cũng bà rời ."
"Cảm ơn Bạch Cơ." Xà phu nhân cúi cảm kích .
"Không cần khách sáo." Bạch Cơ đưa tay đỡ Xà phu nhân, .
Xà phu nhân cáo từ về.
Bạch Cơ ngừng pha chế hương cốt, ngẩng đầu trăng lưỡi liềm yêu khí bao phủ, nhíu mày: "Ngay cả phi nhân cũng bắt đầu ăn, sẽ kết 'quả' gì."
Nguyên Diệu mặt mày khổ sở hỏi: "Bạch Cơ, con rắn hai đầu mà Xà phu nhân là yêu quái tấn công quan ban đêm ?"
Bạch Cơ gật đầu : "Phải."
"Yêu quái từ Phiêu Miểu các chạy ?"
"Hiên Chi thông minh hơn !" Bạch Cơ khen ngợi.
"Thôi !" Nguyên Diệu giận dữ , nghĩ một lúc tiếp: "Nếu 'nhân' từ Phiêu Miểu các mà thì chuyện đều do nàng gây nên, nàng trách nhiệm ngăn chặn nó hại và phi nhân."
"Hiên Chi sai . Một dùng d.a.o g.i.ế.c , tội g.i.ế.c thuộc về chủ tiệm dao. 'Nhân' ở Phiêu Miểu các, cũng trách nhiệm kiềm chế 'quả'. 'Nhân' ở khách, 'quả' cũng ở khách. Ta chỉ chịu trách nhiệm thu thập 'quả' chín mà thôi."
Nguyên Diệu do dự một chút, nỗi lòng bấy lâu nay: " nếu nàng bán 'nhân' cho khách thì sẽ xảy những chuyện mang tai họa cho khác. Họ ác nhân thì cũng sẽ ác quả."
"Phiêu Miểu các tồn tại vì d.ụ.c vọng của đời. Khách d.ụ.c vọng, sẽ bán cho cái 'nhân' thể thực hiện d.ụ.c vọng, chỉ thôi. 'Nhân' bản thiện cũng ác, một 'nhân' sẽ kết 'quả' tai họa phúc lợi, phụ thuộc ý niệm của khách."
"..." Nguyên Diệu còn tranh luận nhưng tìm lời nào.
Bạch Cơ : "Đã còn sớm nữa, Hiên Chi nghỉ ngơi ."
"Được. Nàng cũng nghỉ sớm." Nguyên Diệu đáp một tiếng ngủ.
Thời gian trôi nhanh, thoáng chốc bảy ngày trôi qua.
Trong bảy ngày , Phiêu Miểu các chuyện gì lớn, nhưng thành Trường An thì càng thêm hỗn loạn, phi nhân cũng càng thêm bất an. Một vô duyên vô cớ mất tích, sống thấy , c.h.ế.t thấy xác. Một quan tấn công ban đêm, t.h.i t.h.ể rải rác phố, tùy tùng ai sống sót. Triều đình thông báo rằng đây là do bọn cướp gây , yêu cầu hoảng sợ, triều đình chắc chắn sẽ bắt chúng. Tuy nhiên dân gian bàn tán xôn xao, cho rằng đây là yêu quái .
Vì sợ tấn công và mất mạng, nhiều quan giả bệnh ở nhà dám ngoài. Trong các quan tấn công ban đêm, một may mắn sống sót, đó là Vi Đức Huyền.
Vào nửa đêm, Vi Đức Huyền bận rộn công việc ở Học sĩ viện, cùng đồng liêu Vương Thế Tiến về nhà. Hai mỗi một xe ngựa, dẫn theo tùy tùng và thị vệ khỏi cổng Cảnh Phong về phường Sùng Nhân.
Chưa bao lâu thì xảy chuyện.
Vi Đức Huyền trong xe, lo lắng lắng tiếng hét t.h.ả.m liên tiếp của thị vệ, tùy tùng bên ngoài, kèm theo âm thanh "cạch cạch" của xương cốt nhai nát.
Một thái giám mang khay đến dâng lên Tháp Phật, bên trong tháp đen khói lượn lờ, vô cùng quái dị.
Thượng Quan Uyển Nhi ngăn thái giám tiến lên, : "Đợi một chút, dừng ở đó, tiếp cận Thiên Hậu."
Thượng Quan Uyển Nhi nhỏ giọng với Võ Hậu: "Thiên Hậu, vật lành, nên gần."
Võ Hậu gật đầu, hỏi Vi Đức Huyền: "Vi ái khanh, Tháp Phật khanh lấy từ ?"
"Đây là con trai thần mượn từ một bạn."
"Bạn nào?"
"Thần cũng rõ. Hình như là từ một cửa hàng tạp hóa của Hồ ở Chợ Tây, gọi là Hư Miểu Các Hư Vô Các gì đó."
"Phiêu Miểu các?" Võ Hậu nhướng mày.
"! Phiêu Miểu các! Thiên Hậu cũng Phiêu Miểu các ?"
"..." Võ Hậu im lặng.
"Thiên Hậu thánh minh!" Vi Đức Huyền vội quỳ xuống.
Một lúc , Võ Hậu mới : "Cao Ly tiến cống một nhân sâm thượng hạng, Vi ái khanh tối qua kinh hãi một trận, ban cho sáu cây nhân sâm Cao Ly để trấn tĩnh."
Vi Đức Huyền quỳ tạ ơn: "Tạ Thiên Hậu thánh ân."
Võ Hậu phất tay áo, : "Vi ái khanh lui xuống . Tháp Phật , tạm thời để ở đây."
Vi Đức Huyền dám tuân, chỉ thể về tay .
Vi Đức Huyền về đến nhà, Vi Ngạn Võ Hậu giữ Tháp Phật, rằng khả năng cao sẽ lấy , bèn vội vàng ngoài đến Phiêu Miểu các.