Phiêu Miểu 3 - Quyển Thiên Chỉ - Chương 3: Thăm bệnh
Cập nhật lúc: 2026-03-06 06:30:21
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến nhà Vi Ngạn thì là buổi chiều.
Nguyên Diệu thường đến nhà Vi Ngạn chơi, hầu ở Vi gia đều nhận , là bạn của đại công tử, một chạy báo tin, một dẫn họ đến lầu Nhiên Tê nơi Vi Ngạn ở.
Nam Phong, hầu của Vi Ngạn đón tiếp họ ở ngoài lầu Nhiên Tê, đưa Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến phòng của Vi Ngạn.
Nam Phong dẫn đường : "Công t.ử mấy hôm dầm mưa xuân nên cảm lạnh, giờ đang nghỉ dưỡng bệnh."
Nguyên Diệu lo lắng hỏi: "Đan Dương bệnh ư, nghiêm trọng chứ?"
Nam Phong : "Chỉ cảm thôi, đại phu , nghỉ ngơi vài ngày sẽ khỏi. À, Bùi tướng quân cũng đang ở đây, ngài đến thăm bệnh."
Nguyên Diệu vui vẻ : "Trọng Hoa cũng đến ? Lâu gặp ."
Bạch Cơ lặng lẽ bước , khi Vi Ngạn bệnh, nàng bèn đưa tay bẻ một cành hoa đào nở từ cây cảnh.
Nam Phong dẫn Bạch Cơ và Nguyên Diệu phòng ngủ của Vi Ngạn. Phòng của Vi Ngạn chia thành hai gian trong ngoài, ở giữa đặt một bức bình phong vẽ tranh thủy mặc. Sở thích của Vi Ngạn khá kỳ quái, bình phong vẽ hoa cỏ cũng vẽ mỹ nhân, mà vẽ một bức tranh Thập Diện Diêm La, dữ tợn và khủng khiếp.
Vi Ngạn giường La Hán, khinh bỉ Bùi Tiên đang chỉnh sửa y phục gương đồng đặt sàn.
Bùi Tiên, tự Trọng Hoa, là biểu ca của Vi Ngạn, hiện là Đại tướng quân Kim Ngô Vệ. Hắn và Vi Ngạn lớn lên cùng từ nhỏ nhưng hợp , là kẻ thù đội trời chung. Bùi Tiên thích Vi Ngạn nhưng thích Nguyên Diệu, quan hệ với Nguyên Diệu. Ngoài , Bùi Tiên đây trong sự kiện Cá đèn lồng và Thanh Dạ đồ yêu mến Bạch Cơ từ cái đầu tiên. Tuy nhiên, bày tỏ tấm lòng hai , nhưng Bạch Cơ vẫn động lòng.
Vừa , Bùi Tiên thấy gia nhân báo rằng Bạch Cơ đến, vội vàng chỉnh sửa y phục, chuẩn với hình ảnh phong độ tuấn tú để gặp cô nương mà yêu mến.
Nguyên Diệu chào Bùi Tiên chạy ngay đến bên giường Vi Ngạn, hỏi han ân cần.
Vi Ngạn cảm động, chỉ Bùi Tiên : "Vẫn là Hiên Chi , như tên , là đến thăm bệnh thực là đến chế giễu ốm yếu, gây phiền toái cho ."
Bùi Tiên để ý đến Vi Ngạn, thấy Bạch Cơ : "Bạch Cơ cô nương, chúng gặp ! là duyên!"
Bạch Cơ nghĩ một lúc, mới nhớ Bùi Tiên là ai, : "Thì là Bùi tướng quân!"
Bùi Tiên : "Không Bạch Cơ cô nương ở , ngày khác cũng đến thăm."
Bạch Cơ tươi : "Chợ Tây, Phiêu Miểu các. Bùi tướng quân hơn là nên đến, theo kinh nghiệm của thì phần lớn một khi bước Phiêu Miểu các, thì cuộc đời sẽ xuống và thể khôi phục nguyên trạng."
Bùi Tiên lớn tiếng : "Chỉ cần thể ở gần Bạch Cơ cô nương một chút thì đó là cuộc đời tuyệt vời ."
Bạch Cơ kịp gì thì Vi Ngạn giường nhịn nữa, cắt lời Bùi Tiên, với Bạch Cơ: "Bạch Cơ lễ nghĩa quá !"
Bạch Cơ mỉm bước đến, : "Vi công t.ử ?"
Vi Ngạn : "Hiên Chi thì . Ngươi là chủ nhân của Phiêu Miểu các, nàng đến thăm bệnh nhân mà tay đến, thấy quá thất lễ ?"
Lễ nghi xã giao thời Đường phức tạp, đa dạng nhưng thể bỏ qua. Lễ nghi chu đáo là tiêu chuẩn để đ.á.n.h giá một là phong nhã, một gia đình là gia đình văn nhã , càng là tầng lớp thượng lưu thì chi tiết càng nghiêm ngặt. Theo lễ nghi xã giao thì thăm bệnh thể tay , chuẩn quà và thơ văn. Trong các dịp xã giao, thất lễ là vấn đề nghiêm trọng, thất lễ sẽ coi là kẻ nhà quê thiếu giáo dục, khinh thường và chế giễu.
Nguyên Diệu hổ, : "Đan Dương, tiểu sinh và Bạch Cơ hôm nay việc đột ngột đến thăm , ở lầu Nhiên Tê mới ngươi bệnh, nên kịp chuẩn quà và thơ văn thăm bệnh, quả thực thất lễ. Hôm nay ngươi rộng lượng bỏ qua cho chúng , ngày mai tiểu sinh chắc chắn chuẩn đầy đủ mới đến thăm bệnh."
Vi Ngạn : "Hiên Chi cần tự trách, của Hiên Chi."
Vi Ngạn nhớ những khi mua báu vật ở Phiêu Miểu các, Bạch Cơ luôn nâng giá để lừa . Hôm nay ốm yếu, cuối cùng cũng cơ hội để lừa Bạch Cơ, mà nàng mang quà tới, trong lòng cảm thấy thoải mái.
Bạch Cơ : "Không liên quan đến Hiên Chi, thì liên quan đến . Vi công tử, ai mang quà đến thăm bệnh, đây mang đến một cành xuân sắc ?"
Nói , Bạch Cơ lấy một cành đào hái từ trong chậu cảnh, tươi đưa đến mặt Vi Ngạn.
Vi Ngạn hài lòng : "Đây chỉ là một cành đào thường thấy, thấy xuân sắc cả."
Bạch Cơ thổi một lên cành đào, và chuyện kỳ diệu xảy . Những bông hoa cành đào biến thành từng tiểu mỹ nhân xinh cỡ ngón tay cái. Các nàng trang điểm bằng hoa đào, mặc y phục lộng lẫy màu hồng đào, ai nấy đều rực rỡ tươi tắn. Một nàng vươn eo thon thả, đưa chân ngọc lên trời; khác như linh xà cuốn quanh cành cây, múa lượn lá đào. Các nàng dáng vẻ yểu điệu, quyến rũ, khiến ngẩn ngơ.
Vi Ngạn kinh ngạc há hốc miệng, dậy khỏi giường bệnh, nhận lấy cành hoa từ tay Bạch Cơ.
Bạch Cơ : "Vi công t.ử dưỡng bệnh chắc hẳn buồn chán, cành xuân sắc tặng ngươi giải khuây. Cắm cành xuân sắc bình hoa, dùng nước trong mà dưỡng thì thể thưởng thức đến khi hoa đào rụng. Ngươi thấy đó, mang đến món quà thú vị thế ngươi còn cho là thất lễ ?"
Vi Ngạn thái độ đổi, : "Không thất lễ, thất lễ, Bạch Cơ thật chu đáo!"
Bạch Cơ : "Thật hôm nay đến là chuyện nhờ Vi công tử."
Vi Ngạn vui, sai Nam Phong lấy bình hoa, : "Bạn bè gì cần giúp, quyết từ chối."
Bạch Cơ : "Vì một việc nên đến gặp Lưu Chương, Thư Lệnh Sử của Lại Bộ, nhưng chỉ là một nữ t.ử nhỏ bé, Lưu đại nhân chịu hạ gặp . Vi công t.ử giao thiệp rộng rãi, chắc hẳn quen Lưu đại nhân, nên đến nhờ ngươi giới thiệu giúp."
Vi Ngạn suy nghĩ một lúc, : "Ta chức nhàn tản ở Phượng Các, Lại Bộ và Phượng Các dù đều là cơ quan triều đình nhưng giao thiệp gì. Ta từng tên của Lưu Chương nhưng ấn tượng gì, càng qua . Ngươi nhờ giới thiệu cũng nhưng e rằng khó, Lưu Chương chắc chịu gặp ngươi vì ."
Bạch Cơ kịp trả lời thì Bùi Tiên vội : "Ta quen Lưu Chương, còn nữa. Bạch Cơ cô nương, để giới thiệu cho nàng."
Bạch Cơ đầu Bùi Tiên, : "Vậy thì quá."
Vi Ngạn chua chát : "Kim Ngô Vệ cận với Lại Bộ khi nào thế?"
Bùi Tiên : "Cha nương t.ử của Lưu Chương là Bùi Tuyên Ngọc, là thúc thúc của , Lưu Chương là phu của . Ta giới thiệu, chắc chắn từ chối gặp."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-3-quyen-thien-chi/chuong-3-tham-benh.html.]
Bạch Cơ : "Vậy phiền Bùi tướng quân ."
Bùi Tiên mừng rỡ.
Thế là giới thiệu giao cho Bùi Tiên.
Vì trời tối, hôm nay tiện đến thăm Lưu Chương, Bạch Cơ định ngày mai. Bạch Cơ vốn chỉ định nhờ Bùi Tiên một lá thư giới thiệu nhưng Bùi Tiên kiên quyết cùng, Bạch Cơ đành đồng ý.
Nguyên Diệu thấy Bùi Tiên ân cần với Bạch Cơ, hiểu trong lòng thấy chua xót.
Hẹn thời gian và địa điểm gặp ngày mai xong, Bạch Cơ và Nguyên Diệu cáo từ rời khỏi Vi phủ, về Phiêu Miểu các.
Hoàng hôn buông xuống, mưa xuân tạnh từ lâu.
Bạch Cơ , Nguyên Diệu cầm ô trúc tím , bóng hai kéo dài ánh hoàng hôn.
Nhìn bóng lưng mảnh mai của Bạch Cơ, Nguyên Diệu nhịn hỏi: "Bạch Cơ, vì thấy Trọng Hoa thích ngươi thì lòng thấy chua xót lắm?"
Bạch Cơ dừng bước, đầu , ánh hoàng hôn vẽ nên đường nét hư ảo khuôn mặt thanh tú của nàng, khiến nàng như ảo ảnh.
"Hiên Chi, trái tim, ?"
"Bạch Cơ, tương tư là gì thế?"
"Theo nghĩa đen thì là một nhớ một khác."
"Bạch Cơ, nếu một ngày rời Phiêu Miểu các thì ngươi sẽ nhớ chứ?"
"Không."
Nguyên Diệu thất vọng, trong lòng như thiếu vắng một mảnh.
"Ta sẽ nhớ Hiên Chi. Ta sẽ tìm Hiên Chi về, dù là chân trời góc bể, dù là âm ti địa ngục."
"Hu hu..." Nguyên Diệu rơi nước mắt, trái tim trống rỗng của như lấp đầy bởi một sự ấm áp dịu dàng, cả cảm thấy hạnh phúc. Hắn cũng hiểu vì một câu của Bạch Cơ thể khiến rơi từ thiên đường xuống địa ngục, từ địa ngục bay lên thiên đường.
"Hiên Chi gì thế?"
"Ta cảm động quá! Bạch Cơ thật tình nghĩa!"
"Hiên Chi cần cảm động, tìm ngươi chỉ vì ngươi còn việc trả nợ, thể trốn việc ."
"Hu hu!" Nguyên Diệu càng t.h.ả.m hơn, cảm thấy rơi xuống địa ngục.
Bước theo tiếng trống canh, Bạch Cơ và Nguyên Diệu trở về chợ Tây. Họ bước đầu ngõ, từ xa thấy Thúy Nương bay qua bay bên ngoài Phiêu Miểu các, vẻ lo lắng.
Bạch Cơ tới Phiêu Miểu các, hỏi: "Thúy Nương, ngươi ở ngoài ?"
Thúy Nương tiếng Bạch Cơ, thở phào nhẹ nhõm, : "Bạch Cơ cuối cùng về! Phiêu Miểu các cháy, mù nên dám bay lung tung, cũng tìm ngươi!"
Bạch Cơ và Nguyên Diệu kinh ngạc, Phiêu Miểu các, thấy hàng hóa vẫn bày giá gỗ trong sảnh, dấu vết của lửa cháy, thứ như thường.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu bối rối hiểu.
Nguyên Diệu : "Trong đại sảnh gì bất thường, thứ đều bình thường mà."
Thúy Nương : "Là ở nhà bếp phía !"
Bạch Cơ và Nguyên Diệu để ý đến Thúy Nương, vội vã chạy về phía nhà bếp ở sân để xem chuyện gì xảy .
Trong sân , cỏ xanh mơn mởn đung đưa theo gió.
Một con mèo đen bên ngoài nhà bếp, ngẩn ngơ bên trong, vẻ mặt lo lắng.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến bên cạnh mèo đen, nhà bếp. Họ thấy cảnh tượng khiến họ kinh hoàng: nhà bếp đầy khói, củi chất đống lộn xộn, nồi niêu bát đĩa rơi vãi khắp nơi, như thể trải qua một trận đại họa.
Mèo đen thấy Bạch Cơ thì cụp tai xuống, mặt mày lo lắng: "Chủ nhân, Ly Nô sai ."
Bạch Cơ thở dài, xoa thái dương, : "Chuyện gì xảy ?"
Ly Nô hổ thẹn : "Tất cả là của Ly Nô. Khi nhóm lửa Ly Nô lơ đãng chất quá nhiều củi, lửa cháy quá lớn. Ly Nô định dập lửa nhưng nhầm lẫn đổ một thùng dầu thông lên, lửa bùng lên dữ dội. May mà Ly Nô phản ứng nhanh, dốc sức dập lửa nên mới kiểm soát , gây đại họa."
Đến nước thì trách móc cũng vô ích, Bạch Cơ đành : "Không xảy chuyện lớn là . Bị cháy một năm nay buôn bán sẽ càng thịnh vượng."
Ly Nô : " , cháy một càng ... À! Không đúng! Chủ nhân, Ly Nô dám nữa!"
Bạch Cơ : "Lần coi như bỏ qua, tái phạm! Dọn dẹp nhà bếp, đừng để chậm trễ bữa tối!"
Không phạt, Ly Nô vui mừng cọ chân Bạch Cơ: "Chủ nhân với Ly Nô nhất! Chủ nhân là nhất đời!"