Phiêu Miểu 3 - Quyển Thiên Chỉ - Chương 3: Bất tử
Cập nhật lúc: 2026-03-06 06:30:30
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trước đây, một công chúa trong bộ tộc, nàng xinh . Vẻ của nàng như đóa hoa nở rộ đến mức tuyệt diệu khiến say mê. Nàng coi trọng nhan sắc của , chăm chút kỹ lưỡng, hy vọng nhan sắc mãi mãi tồn tại.
Giống như phần lớn các công chúa xinh khác, nàng cưới một đại hùng. Đại hùng là một vị vua của một bộ tộc, b.ắ.n rụng chín mặt trời trời, cứu sống muôn dân, dân chúng tôn kính và yêu mến.
Đại hùng yêu công chúa, nhưng là yêu vẻ trẻ trung xinh của nàng. Mười năm trôi qua, khi làn da của công chúa còn mịn màng mềm mại, dấu ấn thời gian hiện lên trán nàng, đại hùng bắt đầu theo đuổi nương t.ử trẻ của Hà Bá.
Trong thời kỳ hoang sơ đó, các bộ tộc dựa sông nước để sinh sống, vì tôn sùng sông nước như thiên thần, gọi là Hà Bá. Mỗi một thời gian nhất định, dân trong bộ tộc sẽ chọn thiếu nữ trẻ nhất trong tộc để hiến tế cho Hà Thần, những thiếu nữ xinh gọi là nương t.ử của Hà Bá.
Đại hùng mê đắm nương t.ử của Hà Bá tên là Vu Khương.
Công chúa đại hùng yêu nương t.ử của Hà Bá thì cảm thấy vô cùng tức giận, nàng căm ghét phu quân cũng căm ghét Vu Khương - cướp phu quân . Nàng lén lút xem Vu Khương, xem nàng rốt cuộc là như thế nào mà thể mê hoặc lòng vị đại hùng.
Nhìn thấy Vu Khương, công chúa khỏi ghen tỵ. Vu Khương tràn đầy sức sống, xinh lộng lẫy, thậm chí còn hơn cả khi nàng còn trẻ. Mỗi cử chỉ của Vu Khương đều quyến rũ, say đắm lòng .
Công chúa gương thấy dung nhan già nua, dù vẫn nhưng mất sự trẻ trung và sinh khí, thể sánh bằng Vu Khương.
Công chúa ghen tỵ, và tuyệt vọng.
Đại hùng quan tâm đến lời khuyên của dân chúng, cũng màng đến sự bất kính đối với Hà Bá, cưới Vu Khương nương tử, luôn bên cạnh nàng.
Vu Khương trẻ trung kiêu ngạo, dựa nhan sắc mà nhận sự cưng chiều, hề tôn trọng công chúa, còn thỉnh thoảng mượn cớ nhục nàng. Đại hùng cưng chiều Vu Khương, luôn thiên vị Vu Khương, nên dần dần xa lánh và lạnh nhạt với công chúa.
Công chúa luôn nhẫn nhịn, nàng còn cách nào khác ngoài nhẫn nhịn. Vũ khí duy nhất của nàng là nhan sắc nhưng bây giờ nàng mất vũ khí, chỉ còn để khác ức hiếp.
Dưới sự áp bức của Vu Khương, công chúa dù mang danh nghĩa là hoàng hậu nhưng mặc áo vải thô những công việc nặng nhọc của nô tỳ, ăn những thức ăn thô sơ. Không ai giúp đỡ công chúa, cũng ai cảm thông với nàng, đều bận rộn để lấy lòng Vu Khương, nịnh hót Vu Khương.
Thậm chí đại hùng còn chế giễu công chúa: "Nếu nàng còn dáng vẻ của hoàng hậu thì hãy tự nguyện lui xuống để Vu Khương hoàng hậu ."
Công chúa vô cùng tuyệt vọng.
Năm đó, đại hùng cầu t.h.u.ố.c bất t.ử từ Tây Vương Mẫu, uống t.h.u.ố.c bất t.ử thể giữ mãi tuổi xuân, sống lâu bất tử, thậm chí thể lên trời thành tiên.
Đại hùng dự định cùng Vu Khương uống t.h.u.ố.c bất tử, cùng sống mãi mãi.
Công chúa nhân lúc đại hùng và Vu Khương mở tiệc mừng sống lâu lén lấy t.h.u.ố.c bất t.ử và uống.
Công chúa uống t.h.u.ố.c bất tử, nàng cảm thấy tuổi xuân trở . Nàng cảm thấy cơ thể dần dần trở nên nhẹ nhàng như bay lên theo gió.
Đại hùng và Vu Khương nổi giận g.i.ế.c công chúa.
Công chúa mỉm bay lên theo gió, : "Ta sẽ các ngươi già từng ngày một và c.h.ế.t. Vu Khương, đối với ngươi già nua còn đáng sợ hơn cái c.h.ế.t, tự cầu phúc ."
Công chúa đến cõi tiên vì nàng , các thần tiên đều thích nàng, xây cho nàng một cung điện để nàng ở.
Cung điện lộng lẫy mà trống trải, dù lạnh lẽo nhưng cũng khá .
Công chúa sống trong cung điện về nhân gian.
Thời gian trôi qua nhanh, Vu Khương già nua, nếp nhăn phủ đầy trán nàng. Đại hùng mê đắm một nương t.ử trẻ khác của Hà Bá và cưới nàng nương tử. Đại hùng vô cùng cưng chiều nương t.ử mới, bỏ rơi Vu Khương, Vu Khương lạnh nhạt, nom thê lương. Vu Khương may mắn như công chúa, duyên với t.h.u.ố.c bất tử, chỉ thể c.h.ế.t trong sự già nua và buồn bã. Không lâu đại hùng cũng già nua và c.h.ế.t. Ở trần gian ai thể tránh khỏi sinh lão bệnh tử.
Công chúa về nhân gian, ngày qua ngày, năm qua năm. Người đời rằng công chúa trộm t.h.u.ố.c tiên bay lên trời, sống một trong thiên cung sẽ cô đơn và hối hận bao, nhưng thực tế ngược . Công chúa hề cô đơn, hề hối hận, nàng còn cảm kích trời cao cho nàng t.h.u.ố.c bất tử, giữ mãi tuổi xuân và nhan sắc của .
Thời gian êm đềm trôi qua, công chúa hài lòng, niềm vui lớn nhất của nàng là ngắm dung nhan xinh của trong gương, say đắm trong đó. Nàng xinh như , mãi mãi xinh , dù là thần tiên phàm, khi thấy nàng đều khỏi ngạc nhiên và khen ngợi vẻ của nàng. Nàng kiêu hãnh và mãn nguyện.
Tuy nhiên, một ngày nọ, khi công chúa đang soi gương, nàng phát hiện mặt bắt đầu xuất hiện những nốt mụn như da cóc, những nốt mụn vội lan khắp cơ thể, nàng thấy hoảng sợ.
Công chúa ngày một trở nên xí như một con cóc hình , tiết chất nhờn thối thối. Nàng hiểu chuyện gì xảy , nghĩ tới nghĩ lui chắc là liên quan đến t.h.u.ố.c bất t.ử mà nàng uống.
Thuốc bất t.ử là vật của Tây Vương Mẫu.
Công chúa vội vã lên núi Côn Lôn, cầu xin Tây Vương Mẫu chỉ dạy.
Tây Vương Mẫu với công chúa, đời t.h.u.ố.c bất t.ử thực sự, công chúa chỉ uống một trong những sản phẩm thử nghiệm của bà. Năm đó, khi đại hùng xin bà t.h.u.ố.c bất tử, bà bèn thuận tiện đưa cho loại t.h.u.ố.c mà bà cũng sẽ hiệu quả gì.
Công chúa sợ hãi, cũng tuyệt vọng.
Tây Vương Mẫu với công chúa: "Thuốc dẫn của t.h.u.ố.c bất t.ử là nhục linh chi, tức là thịt Thái Tuế. Bệnh nan y đời, chữa tìm căn nguyên, ngươi thể thử ăn thịt Thái Tuế, thể hồi phục."
Tây Vương Mẫu đưa thịt Thái Tuế cho công chúa, công chúa quyết tâm ăn thử với tâm trạng "liều c.h.ế.t". Kết quả các nốt mụn như da cóc mặt và cơ thể công chúa đều biến mất, nàng trở dung mạo ban đầu.
Tây Vương Mẫu với công chúa, lẽ do t.h.u.ố.c bất t.ử chứa dịch nhầy của con cóc vàng nên khi công chúa uống t.h.u.ố.c bất t.ử gây bệnh cóc. Bệnh sẽ tái phát định kỳ, chữa tận gốc thì khó nhưng tạm thời giảm bớt thì thể. Hôm nay thử thịt Thái Tuế hiệu quả, bệnh tái phát chỉ cần ăn thịt Thái Tuế là thể tạm thời ức chế bệnh cóc.
Thần tiên sống lâu như trời đất, bệnh cóc tái phát cũng cách vài trăm năm, thịt Thái Tuế ức chế, công chúa nhiều thời gian để nghiên cứu cách chữa tận gốc bệnh cóc.
Tây Vương Mẫu an ủi công chúa lâu, công chúa mới yên lòng phần nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-3-quyen-thien-chi/chuong-3-bat-tu.html.]
Công chúa tạ ơn Tây Vương Mẫu rời núi Côn Lôn trở về cung điện của .
Công chúa còn dùng quãng thời gian dài để quan sát nhân gian nữa, nàng bắt đầu khai khẩn vườn t.h.u.ố.c trong cung điện, trồng đầy hoa kỳ lạ và các loại d.ư.ợ.c liệu quý hiếm, còn nuôi một con thỏ trắng để giã thuốc. Công chúa thỉnh thoảng lên núi Côn Lôn, học y lý và luyện đan từ Tây Vương Mẫu, tìm cách chữa bệnh cóc của .
hàng ngàn năm trôi qua, bệnh cóc của công chúa vẫn chữa khỏi, vẫn định kỳ tái phát, nàng luôn sống trong lo lắng vì lo sợ bệnh cóc phát tác, sẽ trở nên xí. Thuốc duy nhất của nàng là thịt Thái Tuế, chỉ thịt Thái Tuế mới thể cứu nàng khi bệnh cóc tái phát.
Cô nương mặc áo trắng kể xong, trong đôi mắt nàng lắng đọng nỗi bi ai thể tan biến theo năm tháng.
Mọi im lặng lửa trại, tiếng mưa ngoài nhà càng thêm ồn ào.
Nguyên Diệu nhịn : "Công chúa thật đáng thương."
Cậu bé : "Tiếp theo, ai kể chuyện?"
Nam nhân trung niên thôi, cuối cùng vẫn mở miệng: "Để kể."
Câu chuyện của nam nhân trung niên như .
Rất lâu đây, hai , phụ mẫu họ mất sớm, họ nương tựa mà sống, tình cảm sâu đậm.
Khi đó là thời kỳ loạn lạc các bộ tộc chiến tranh, đời lầm than, sinh ly t.ử biệt. Hai khó khăn mưu sinh, đấu tranh sống còn trong loạn thế, thấy nhiều cảnh sinh ly t.ử biệt, họ cùng trốn đến núi Thiên Thai yên bình, định cư ở đó.
Hai hòa nhập ngôi làng địa phương, sống bằng nghề trồng trọt chăn nuôi, cuộc sống ấm no bình yên. Họ thề rằng suốt đời suốt kiếp đến mãi mãi, tuyệt đối rời xa .
Một ngày, lên núi Thiên Thai chăn dê, đột nhiên gặp một vị tiên nhân. Không vì , tiên nhân trúng , cứ độ nó thành tiên.
Tiên nhân với : "Sau khi thành tiên, thể trường sinh bất tử, xa rời khổ nạn nhân gian. Ngươi tiên cốt, là kỳ tài ngàn năm một, nay cơ duyên đến nên trở về trời."
Đệ tò mò về việc thành tiên, khi thành tiên thể trường sinh bất t.ử xa rời khổ nạn nhân gian, càng thêm động lòng. Đệ đồng ý theo tiên nhân đến núi Thạch Thất tu luyện, vì vội vàng kịp về làng từ biệt ca ca, thậm chí bầy dê còn đang ăn cỏ núi.
Đệ mất tích, ca ca đau lòng, tìm kiếm khắp nơi tung tích của . Ca ca dò hỏi khắp nơi, vì một chút manh mối rõ thực hư mà bôn ba khắp nơi, hết đến khác hy vọng rơi tuyệt vọng.
Người đời khuyên ca ca: "Đệ ngươi thể sói núi ăn thịt khi chăn dê, sớm c.h.ế.t . Hoặc thể man tộc ngang bắt nhập ngũ, c.h.ế.t chiến trường . Tìm cũng vô ích, bằng từ bỏ ."
Ca ca : "Ta và thề sống c.h.ế.t bao giờ chia lìa. Nếu nó còn sống, chắc chắn tìm nó. Nếu nó c.h.ế.t tìm nơi chôn cất của nó, sẽ tự vẫn. Dù sống c.h.ế.t cũng tìm nó."
Ca ca tìm suốt bốn mươi năm, từ một thanh niên trở thành một ông lão tóc bạc phơ, gần như cố chấp mà tìm , bao giờ từ bỏ.
Một ngày, ca ca gặp vị tiên nhân độ hóa . Tiên nhân thấy ca ca tình sâu nghĩa nặng với bèn cho ca ca thành tiên và đang ở núi Thiên Thai.
Vậy là ca ca trở về núi Thiên Thai, tìm thấy cũng đang tìm . Ca ca là ông lão tóc bạc, vẫn còn tóc đen, ly biệt nửa đời, gặp bèn ôm nức nở, thề bao giờ chia lìa.
Đệ dẫn ca ca cùng tu tiên ở núi Thiên Thai, hy vọng ca ca cũng thành tiên để họ thể cùng trường sinh bất tử, bao giờ chia lìa. ca ca tiên cốt, cũng tiên duyên, thể thành tiên, thể trường sinh.
Ca ca thản nhiên với sinh tử, : "Người sinh , trời định thọ mệnh ba vạn ba nghìn tám trăm ngày, quá trăm tuổi. Sinh t.ử , cần uổng công."
Đệ cam lòng, ca ca c.h.ế.t, ca ca rời xa . Nghĩ đến tương lai dài đằng đẵng chỉ một cô độc lẻ loi, cảm thấy cô đơn và buồn bã. Nếu mất ca ca thì thần tiên còn ý nghĩa gì nữa? Không già c.h.ế.t, trơ trọi với thời gian còn ý nghĩa gì? Không bằng trở , cùng ca ca trải qua sinh lão bệnh t.ử sẽ càng viên mãn hơn.
Tuy nhiên, thần tiên thì , thì , thiên giới quy tắc nghiêm ngặt, ai thể vi phạm. Đệ thể thần tiên, chỉ đành nghĩ cách giúp ca ca trường sinh.
Đệ dù cũng là thần tiên, thiên giới nhiều kỳ tích, tìm khắp nơi, cuối cùng tìm phương pháp trường sinh. Tuy thể nghịch thiên ý giúp ca ca thành tiên nhưng thể cải mệnh cho ca ca trường sinh.
Đệ tìm phương pháp trường sinh là thịt Thái Tuế. Khi ca ca ăn thịt Thái Tuế mỗi trăm năm một , thể kéo dài sự sống của ca ca mãi mãi, để ca ca ở bên .
Ca ca ăn thịt Thái Tuế, chỉ dần khôi phục diện mạo thanh niên mà còn vô tình thoát khỏi vòng luân hồi sinh tử, sống thêm hàng nghìn năm. Ca ca thần tiên, nhưng tuổi thọ của ca ca ngang bằng với thần tiên.
Ca ca và vui vẻ tu tiên núi, sống những ngày bình yên. Họ đôi khi cũng đùa giỡn với những núi chặt củi. Ví dụ như trong triều đại nhà Tấn một chặt củi đến núi Thạch Thất, hai cố ý bày cờ đỉnh Tuyết Hồng để thu hút chặt củi xem.
Người chặt củi thích chơi cờ, thấy hai trung niên với phong thái thần tiên đang chơi cờ thì đặt rìu và củi sang một bên để xem.
Đệ tinh quái, đưa cho chặt củi một miếng thịt Thái Tuế nhỏ để ăn. Ngay lập tức, chặt củi cảm thấy cả tràn đầy sức sống, còn cảm thấy đói khát nữa, say mê bàn cờ.
Khi ván cờ kết thúc, chặt củi chuẩn mang củi về nhà thì phát hiện cán rìu mục nát hết, còn hai chơi cờ thì thấy nữa.
Người chặt củi cảm thấy kỳ lạ, trở về làng. Không là ảo giác , nhưng cảm thấy làng trở nên thịnh vượng hơn nhiều so với khi núi chặt củi. Khi bước làng, nhận ai và cũng nhận .
Người chặt củi vội vã về nhà, nhà vẫn ở đó, nhưng khác so với khi núi chặt củi. Trong sân một ông lão tóc bạc đang chơi đùa với cháu nhỏ. Người chặt củi vội vàng hỏi thăm, ông lão dậy trả lời. Sau khi hỏi thì chặt củi ngẩn , ông lão rưng rưng nước mắt gọi chặt củi là ông nội.
Hóa khi chặt củi xem một ván cờ núi, thế giới trôi qua hơn một trăm năm. Khi chặt củi núi, con trai chỉ mới , giờ đây cháu nội mái tóc bạc.
Ca ca và sống ẩn dật núi Thiên Đài, đời truyền tụng là một cặp thần tiên. Tuy nhiên thực chỉ là thần tiên, còn ca ca chỉ kéo dài sự sống nhờ thịt Thái Tuế.
Mỗi khi Thái Tuế xuất hiện, sẽ xuống nhân gian tìm thịt Thái Tuế cho ca ca, để kéo dài tuổi thọ của .
Nam nhân trung niên kể xong, vẫn im lặng ngọn lửa trại.