Phiêu Miểu 3 - Quyển Thiên Chỉ - Chương 2: Thúy Nương
Cập nhật lúc: 2026-03-06 06:30:20
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phiêu Miểu các. Gian trong.
Bạch Cơ bên bàn ngọc xanh, chim tương tư đậu bàn ngọc xanh, Nguyên Diệu pha hai tách thơm, một tách đặt mặt Bạch Cơ, một tách đặt mặt chim tương tư.
Bạch Cơ liếc chim tương tư, mặt thoáng hiện một biểu cảm phức tạp.
"Ngươi điều ước gì?"
Chim tương tư : "Ta gặp phu quân của ."
Chim tương tư líu lo kể nỗi lòng của . Chim tương tư tên là Thúy Nương, Lĩnh Nam. Thúy Nương là ngọc quý tay của một thương gia giàu ở Lĩnh Nam, năm mười bảy tuổi, nàng tình cờ gặp một thư sinh nghèo khó, hai gặp yêu, thề non hẹn biển. Thư sinh tên là Lưu Chương, phụ mẫu đều mất, nghèo rớt mồng tơi. Phụ mẫu Thúy Nương ban đầu phản đối mối nhân duyên nhưng Thúy Nương quyết tâm yêu Lưu Chương, nếu cả đời thể gả cho Lưu Chương thì nàng thà tu, cả đời lấy phu quân.
Phụ mẫu Thúy Nương chỉ một con gái, cưng chiều nàng, thấy nàng kiên quyết như , đành đồng ý mối nhân duyên . Lưu Chương và Thúy Nương thành , mực yêu thương và hòa hợp. Lưu Chương phụ lòng Thúy Nương, sự hỗ trợ của nhạc phụ thi đỗ công danh, huyện lệnh ở Lĩnh Nam.
Ba năm huyện lệnh, Lưu Chương và Thúy Nương yêu thương , sống hạnh phúc. Lưu Chương thanh liêm yêu dân, thành tích truyền đến Trường An, triều đình trọng thưởng, Võ hậu bèn điều về kinh thành quan.
Lưu Chương định đưa Thúy Nương cùng Trường An nhưng Thúy Nương trải qua một trận bệnh nên cơ thể suy nhược, cần dưỡng bệnh, tiện đường xa. Hai bàn bạc quyết định, Thúy Nương ở nhà nương đẻ một thời gian , Lưu Chương một Trường An nhận chức, khi quen với môi trường mới ở Trường An, đợi việc sắp xếp xong xuôi sẽ cho tới đón Thúy Nương.
Thúy Nương ở Lĩnh Nam chờ Lưu Chương từ Trường An đến đón .
Không ngờ, đợi mãi đến ba năm.
Xuân qua thu , từ khi hoa đào nở đến lúc chim nhạn bay về phương Nam, nhưng vẫn tin tức gì về Lưu Chương.
Phụ mẫu Thúy Nương cử Trường An tìm hiểu, mỗi về mất nửa năm nhưng vẫn tin tức về Lưu Chương.
Thúy Nương nhớ Lưu Chương, ngày ngày đều , ngày càng gầy, ngày càng tiều tụy. Nàng tin rằng phu quân sẽ đến đón nàng, nàng chờ đợi trong vô vọng, nhớ nhung da diết, lòng đau như cắt, như như điên.
Phụ mẫu Thúy Nương nhiều nhờ quen Trường An tìm hiểu tin tức về Lưu Chương nhưng vì cách muôn trùng, tin tức nào hữu ích. Sau cuối cùng cũng một tin tức, rằng Lưu Chương thư lệnh ở Bộ Lại, tương lai rộng mở. Tuy nhiên mang tin còn mang đến một tin khác, hai năm Lưu Chương cưới con gái của Thị lang Bùi Tuyên Ngọc.
Thúy Nương tin tin tức , phụ mẫu Thúy Nương cũng dám tin. Vì nơi ở của Lưu Chương, họ bèn cử gia nhân ngày đêm Trường An tìm con rể.
Trong những ngày gia nhân vắng nhà, Thúy Nương nhớ nhung thành bệnh, nàng luôn nhớ những kỷ niệm ngọt ngào với Lưu Chương, những kỷ niệm đẽ khó quên. Nghĩ đến tin tức thể là thật, Lưu Chương vô ơn bỏ rơi nàng cưới khác, lòng nàng đau như cắt, như rỉ máu.
Ba tháng , gia nhân mới trở về, mang theo tin tức khiến Thúy Nương tuyệt vọng. Gia nhân đến Trường An, cũng tìm Lưu Chương, Lưu Chương thực sự thư lệnh, cũng thực sự cưới con gái của Thị lang Bùi Tuyên Ngọc. Lưu Chương dường như quên Thúy Nương, thậm chí gặp gia nhân, chỉ bảo với gia nhân rằng ông ly hôn với Thúy Nương, cưới nương t.ử khác, bảo Thúy Nương và gia đình nàng đừng đến Trường An phiền cuộc sống hiện tại của nữa.
Gia nhân tức giận, ly hôn lý do, tiểu thư nhà gì, vô cớ bỏ rơi? Lưu Chương cần lý do đuổi gia nhân . Gia nhân mắng Lưu Chương vô ơn, lòng lang sói tức giận trở về.
Thúy Nương mắc bệnh vì nhớ nhung, tin nàng phun một ngụm m.á.u đỏ tươi.
Từ đó, Thúy Nương giường bệnh, ăn uống, ngày ngày lóc, cuối cùng mù cả mắt. Phụ mẫu Thúy Nương than thở, chỉ hối hận vì tin nhầm Lưu Chương.
Cơ thể Thúy Nương ngày càng suy yếu, nhưng nỗi nhớ nhung ngày càng sâu đậm. Nàng vẫn tin rằng Lưu Chương bỏ rơi , nàng tin, nàng Trường An tìm Lưu Chương.
Nàng tìm !
Nỗi nhớ nhung mãnh liệt khiến Thúy Nương hóa thành một con chim, rời khỏi quê bay về Trường An.
Mắt Thúy Nương mù, chim tương tư thấy gì, chỉ thể dựa thính giác nhạy bén bay về Trường An để tìm nàng tìm.
Muôn trùng sông núi, muôn biển mây mù, nhờ niềm tin kiên định cùng với nỗi nhớ nhung yêu, chim tương tư cuối cùng cũng đến Trường An.
Tuy nhiên, chim tương tư mù tìm thấy tìm ở thành Trường An, nó lời của trăm yêu ngàn quỷ về Phiêu Miểu các nên đến nhờ Bạch Cơ thực hiện điều ước của nó.
Bạch Cơ xong câu chuyện của chim tương tư thì : "Nếu gặp Lưu Chương là điều ước của thì sẽ giúp ngươi thực hiện. Tuy nhiên, điều ước của ngươi chỉ là gặp thôi ? Hắn phụ bạc ngươi, phản bội ngươi, khiến ngươi đến mù mắt, linh hồn hóa thành chim bay nghìn dặm, ngươi hận , báo thù ?"
Đôi mắt đen nhánh của chim tương tư càng thêm u tối, : "Nói rằng trong lòng oán, hận thì là giả. Ta hận lắm, đau khổ lắm nhưng gặp , với rằng còn yêu nữa, như nỗi nhớ nhung của mới thể dừng . Ta bệnh đến mức thể chữa lành, chỉ mới thể chữa lành . Dù là một kẻ tham vinh hoa phú quý, phản bội lòng tin. Không, vẫn tin là như ! Ta tin!"
Thế gian bao nhiêu si tình và oán giận, một chữ tình trói buộc, một chữ yêu lầm lỡ. Nguyên Diệu thở dài trong lòng, đồng cảm với phận bi t.h.ả.m của Thúy Nương, và phẫn nộ với sự bội bạc của Lưu Chương.
Bạch Cơ : "Ta sẽ cho ngươi gặp Lưu Chương. Thành Trường An muôn vàn yêu ma quỷ quái tụ tập, ngươi khả năng tự bảo vệ sợ rằng sẽ gặp nguy hiểm, nên tạm thời hãy ở Phiêu Miểu các ."
Chim tương tư đồng ý. Nó vỗ cánh bay về phía bình ngọc lục hai tai hình kỳ lân xa, đậu một cành hoa đào cắm trong bình, dùng mỏ nhẹ nhàng chải lông.
Bạch Cơ nhận công việc mới nhớ quần áo vẫn còn ướt, nàng đến nhà bếp phía , thấy Ly Nô vẫn đang ngẩn ngơ thêm củi lò nhóm lửa.
Bạch Cơ bỏ ý định tắm, trở đại sảnh.
Bạch Cơ tươi với tiểu thư sinh xuống bắt đầu sách: "Hiên Chi, nhân lúc còn nóng chúng tìm tin tức về Lưu Chương ."
Nguyên Diệu : "Ngoài đang mưa, lạnh lắm, dù Lưu Chương cũng thư lệnh ở Bộ Lại, một thời gian ngắn thể chạy thoát, chi bằng đợi mưa tạnh ."
Bạch Cơ tươi : "Chính vì đang mưa nên mới ngay bây giờ đó."
Nguyên Diệu khó hiểu hỏi: "Ý ngươi là gì?"
Bạch Cơ : "Dù quần áo của cũng khô, sẵn tiện dầm mưa thêm chút nữa cũng chẳng ."
Nguyên Diệu lúc mới chú ý thấy Bạch Cơ vẫn mặc quần áo ướt dở, lòng xót xa, lớn tiếng : "Nhanh quần áo khô ! Kẻo cảm lạnh!"
Bạch Cơ lướt lên lầu hai một bộ hồ phục tay hẹp nền trắng hoa văn mây, vì trời mưa mặc đồ nam thuận tiện di chuyển. Nguyên Diệu mới đồng ý cùng Bạch Cơ ngoài việc.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu che ô trúc tím, bước trong thành Trường An mờ ảo mưa khói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-3-quyen-thien-chi/chuong-2-thuy-nuong.html.]
Thành Trường An nhỏ nhỏ, lớn lớn, vì tên và chức vụ của Lưu Chương, nên tìm hiểu nơi ở của khó, phủ của ở phường Xung Hiền.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu qua phường Hoài Viễn, bước đường phố phường Trường Thọ, gió tạt mưa phùn mặt cảm thấy lạnh.
Đột nhiên, Bạch Cơ dừng bước.
Nguyên Diệu chỉ mải cúi đầu kịp dừng , suýt chút nữa đ.â.m Bạch Cơ.
"Bạch Cơ ?" Nguyên Diệu hỏi.
Bạch Cơ nghiêng tai lắng gì đó, : "Hiên Chi thấy tiếng sáo ?"
Nguyên Diệu nghiêng tai lắng kỹ, quả nhiên thấy một tiếng sáo âm u. Tiếng sáo phiêu lãng như gió, tựa như thật tựa như , đỗi bi thương.
Nguyên Diệu : "Tiểu sinh thấy . Chắc là một vị phong nhã nào đó đang thổi sáo giải khuây, chỉ là tiếng sáo thật quá đỗi bi thương."
Bạch Cơ suy tư : "Bi thương như nhạc ma quỷ ."
Bạch Cơ và Nguyên Diệu qua một cây cầu đá thì thấy thổi sáo. Người thổi sáo là một nam nhân hai mươi tuổi, một gốc liễu rũ tránh mưa, mặc áo nho sinh cổ rộng màu xanh trời, đội mũ đen, mặt như ngọc, trông văn nhã.
Vừa một khúc sáo kết thúc, nam nhân ngẩng đầu trời, ánh mắt đỗi m.ô.n.g lung.
Nguyên Diệu thấy nam nhân cũng là một sách nên đồng cảm. Hắn thấy cây liễu thể che mưa, mưa xuân nhỏ vẫn ướt mũ và áo của nam nhân, khỏi đành lòng.
Nguyên Diệu bước đến bên nam nhân, đưa ô cho , : "Vị đài , mưa xuân khó tạnh ngay, vì đây dầm mưa chi bằng lấy ô của tiểu sinh mà ."
Nam nhân m.ô.n.g lung Nguyên Diệu, lẩm bẩm: "Đi? Ta nên ?"
Nguyên Diệu : "Tất nhiên là đến nơi ngươi ."
Nam nhân m.ô.n.g lung : "Ta ."
Nguyên Diệu gãi đầu gì tiếp.
Bạch Cơ cầu đá, kiên nhẫn : "Hiên Chi còn lề mề gì nữa? Giờ còn sớm nữa, chúng việc."
Nghe thấy Bạch Cơ giục, Nguyên Diệu kịp suy nghĩ nhiều, vội đưa ô trúc tím cho nam nhân, : "Huynh đài cứ từ từ suy nghĩ , chỉ cần mưa ướt là . Tiểu sinh còn việc, xin cáo từ."
Nguyên Diệu ôm đầu chạy mưa về phía Bạch Cơ, Bạch Cơ vốn chia sẻ ô với Nguyên Diệu, nhưng sợ Nguyên Diệu dầm mưa mắc bệnh tốn tiền mời thầy thuốc, đành cùng chung một ô.
Đi xuống cầu đá, Bạch Cơ đầu nam nhân m.ô.n.g lung gốc liễu, khóe miệng hiện lên một nụ sâu xa.
Phường Xung Hiền, phủ Lưu Chương.
Phủ Lưu Chương cửa đỏ dựng cao, sư t.ử đá xổm trông uy nghi.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu bước lên bậc thang, Bạch Cơ thu ô mái hiên, Nguyên Diệu bắt đầu gõ cửa. Cửa đỏ lập tức mở , một gia nhân thò đầu , Nguyên Diệu và Bạch Cơ một lượt, hỏi: "Các ngươi là ai? Có việc gì?"
Bạch Cơ suy nghĩ một chút định , tiểu thư sinh thật thà đáp: "Chúng Thúy Nương nhờ đến gặp chủ nhân của ngươi. Thúy Nương là chính thê của chủ nhân ngươi."
Nghe thấy tên Thúy Nương, gia nhân ngẩn , hai lời trực tiếp đóng cửa . Rõ ràng, Lưu Chương dặn gia nhân, liên quan đến Thúy Nương thì tiếp gặp.
Nguyên Diệu tức giận, định gõ cửa tiếp nhưng Bạch Cơ ngăn : "Hiên Chi, tiết kiệm sức lực . Người gặp liên quan đến Thúy Nương."
Nguyên Diệu : "Vậy ?! Không gặp kẻ vô ơn bội nghĩa Lưu Chương, thì lúc về ăn với Thúy Nương đây?"
Bạch Cơ suy nghĩ một chút, : "Hôm nay còn hy vọng, ngày mai đến. Dù , Lưu Chương cũng chạy thoát, nếu chỉ hai chúng thì ngày mai sợ ăn đóng cửa, chi bằng nhờ Vi công t.ử giới thiệu. Vi công t.ử quan trong Phụng Các, cũng là quan viên triều đình, khi quen Lưu Chương."
Nguyên Diệu nghĩ cũng chỉ thể như .
Bạch Cơ và Nguyên Diệu rời khỏi nhà Lưu Chương chuẩn tìm Vi Ngạn. Họ đến khúc quanh của con phố thì thấy ba bóng dáng lén lút.
Nguyên Diệu kỹ, thì là ba tên cướp đây ở ngoài thành cướp và Bạch Cơ, cuối cùng Bạch Cơ bắt khổ sai chuyển đồ về Phiêu Miểu các.
Ba tên cướp đang nấp một cây đại thụ thì thầm to nhỏ.
Tên cướp mập : "Ngươi lầm chứ, đúng là ?"
Tên cướp gầy : "Hắn hóa thành tro cũng nhận , tuyệt đối là !"
Tên cướp lùn : "Năm đó xong vụ đột nhiên bỏ lời từ biệt, ngờ đến Trường An, còn sống sung sướng như !"
Tên cướp mập nghiến răng : "Ba chúng sống cảnh ăn gió sương, cái đầu treo lủng lẳng bên thắt lưng, còn phát đạt hưởng phúc! Không thể tha cho !"
Tên cướp gầy còn định tiếp nhưng mắt tinh, thấy Bạch Cơ và Nguyên Diệu thì sợ đến nỗi nhảy dựng lên.
Tên cướp mập và tên cướp lùn qua theo ánh mắt của tên cướp gầy, cũng thấy Bạch Cơ và Nguyên Diệu, ba như đạp lửa nóng, thét lên một tiếng t.h.ả.m thiết bỏ chạy biến mất.
Nguyên Diệu gãi đầu : "Bạch Cơ, ba tên cướp hình như sợ ngươi."
Bạch Cơ : "Ngươi đầy chính khí, kẻ cướp tất nhiên sợ ."
Là đầy yêu khí thì ! Nguyên Diệu nghĩ thầm.