Phiêu Miểu 3 - Quyển Thiên Chỉ - Chương 2: Mất mèo
Cập nhật lúc: 2026-03-06 06:30:37
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trời đêm mờ mịt, ánh trăng như dòng sông bạc chảy khắp bầu trời.
Nguyên Diệu cẩn thận di chuyển cây mẫu đơn nhỏ trồng giữa sân tưới chút nước. Bạch Cơ thấy thì vô cùng thích thú nhưng cũng lo lắng liệu cây sống .
Nguyên Diệu : "Ta những thợ vườn kể rằng Hoàng ở phường Khúc Trì yêu hoa, giỏi trồng trăm loài. Chi bằng chúng đến nhờ ông chỉ dạy về cách trồng hoa đii?"
Bạch Cơ trả lời: "Thôi thì nhờ Hồ Thập Tam Lang . Dù quen vẫn đáng tin hơn."
" Bạch Cơ, liệu Thập Tam Lang gặp nguy hiểm thật ?" Nguyên Diệu lo lắng hỏi.
Bạch Cơ thở dài: "Ta cũng nữa. Dù rằng tộc Cửu Vĩ Hồ là một đại tộc trong giới phi nhân, ít yêu quái nào dám săn hồ ly, nhưng ở thành Trường An , nơi ngàn yêu trăm quỷ tụ họp, chuyện gì cũng thể xảy . Mong rằng Thập Tam Lang vẫn bình an vô sự."
Nguyên Diệu buồn bã : "Ly Nô tìm , chỉ mong Thập Tam Lang vì ham chơi mà quên báo tin về nhà thôi."
Nguyên Diệu ngắm những bông hoa mẫu đơn khẽ rung rinh trong làn gió đêm, nhỏ giọng hỏi: "Bạch Cơ, hoa như thế luôn khiến lòng vui vẻ. Ngươi nghĩ hoa là gì ?"
Bạch Cơ mỉm , trả lời: "Hoa là mộng."
"Sao thế?" Nguyên Diệu thắc mắc.
"Một bông hoa chính là một giấc mộng, như đời ."
"Đời cũng là một giấc mộng ?"
"Ta rõ. Ta là rồng, nên thể hiểu hết cuộc đời của con . theo con cũng như hoa, từ khi sinh cho đến lúc tàn lụi. Sau một vòng sinh tử, tiếp tục một vòng sinh t.ử khác. Ta luôn chứng kiến hoa nở hoa tàn, cũng như chứng kiến cuộc đời sống c.h.ế.t. Vì thế thấy hoa như mộng mà mộng như đời ."
"Nghe vẻ huyền bí quá." Nguyên Diệu vốn là một thư sinh, bắt đầu chìm đắm trong những suy tư về nhân sinh ánh trăng bên hoa.
Sáng hôm , Ly Nô vẫn trở về nên Nguyên Diệu đành chợ mua ít đào và bánh quế về bữa sáng cho cả hai.
Ban đầu, Bạch Cơ và Nguyên Diệu cũng quá lo lắng về việc Ly Nô . Dù việc tìm Hồ Thập Tam Lang cũng mất thời gian, lẽ vì thế Ly Nô về kịp, tập trung tìm hồ ly là quan trọng hơn.
Vắng Ly Nô nấu ăn, hai thường ngoài ăn hoặc mua ít bánh quế về, dẫu cũng đến nỗi đói c.h.ế.t.
đến ngày thứ bảy, Ly Nô vẫn về Phiêu Miểu Các, mà chẳng chút tin tức nào, Bạch Cơ và Nguyên Diệu bắt đầu lo lắng.
Nguyên Diệu rầu rĩ : "Bạch Cơ, Ly Nô vẫn trở về? Có khi nào xảy chuyện ?"
Bạch Cơ khẽ quạt chiếc quạt tròn hình hoa mẫu đơn, bình tĩnh trả lời: "Chuyện cũng thật kỳ lạ. Bình thường Ly Nô lanh lẹ, tu vi của nó giữa ngàn yêu trăm quỷ cũng tệ, lý nào mất tích một cách vô lý như ."
Nguyên Diệu suy nghĩ : "Liệu Thập Tam Lang lừa bán cho một thuật sĩ giang hồ theo họ khắp nơi biểu diễn, Ly Nô chuyện nên rời Trường An để đuổi theo ?"
Bạch Cơ lắc đầu: "Không . Nếu rời khỏi Trường An chắc chắn Ly Nô sẽ báo tin chứ thể biến mất suốt bảy ngày như ."
Nguyên Diệu thở dài: "Giá mà thế để Ly Nô tìm Thập Tam Lang . Giờ chỉ mất hồ ly, ngay cả mèo cũng chẳng còn."
Bạch Cơ an ủi: "Hiên Chi đừng lo quá. Nếu Ly Nô cũng mất tích thì cứ nghĩ theo hướng , lẽ nó tìm thấy Thập Tam Lang cả hai đang ở với ."
Nguyên Diệu càng thêm lo lắng: " hai đó gặp là đ.á.n.h ngay, còn chẳng mong họ hòa thuận. Họ ở bên chỉ thêm khổ tâm mà thôi."
Bạch Cơ thể yên, bèn ngoài tự dò la tin tức.
Nguyên Diệu trong Phiêu Miểu Các "Luận Ngữ", nhưng vì lo lắng cho Ly Nô và Hồ Thập Tam Lang, tâm trí tài nào yên , chẳng thể nổi một trang sách thánh hiền. Vì đành gấp sách , chạy sân để tưới cây. Tuy nhiên, do tay trồng cây, mầm hoa mẫu đơn héo rũ sắp c.h.ế.t.
Đến chiều, Bạch Cơ trở về với nét mặt đầy vẻ trầm ngâm. Nàng vẫn dò la tin tức gì về Ly Nô và Thập Tam Lang.
Nguyên Diệu lo lắng đến nỗi cả trong giấc ngủ cũng mơ thấy Ly Nô và Thập Tam Lang bán , một mèo một hồ ly lang thang theo chân một tên giang hồ thuật sĩ, biểu diễn xiếc khắp nơi, ngày ngày đói rét, còn đ.á.n.h đập, chúng còn đ.á.n.h , thật đáng thương và thê thảm.
Trong giấc mơ, Nguyên Diệu rơi nước mắt, đến sáng hôm tâm trạng cũng vô cùng nặng nề.
Cả buổi sáng, Bạch Cơ trong phòng bày bày biện biện mai rùa, lời nào, sắc mặt nghiêm trang, hiển nhiên nàng lo lắng cho Ly Nô và Thập Tam Lang. Đến trưa, Bạch Cơ chào Nguyên Diệu một tiếng ngoài.
Nguyên Diệu đang trong Phiêu Miểu Các trầm tư thì Vi Ngạn bước .
Vi Ngạn ôm theo một chậu hoa, trông đầy phấn khởi. Hắn đặt chậu hoa xuống mặt Nguyên Diệu, hỏi: "Hiên Chi nhận loài hoa ?"
Nguyên Diệu cúi đầu , thấy trong chậu một bông hoa màu xanh lam, cánh hoa trông như chiếc nón rơm trông vẻ quen quen. Tuy nhiên, kỳ lạ là bông hoa mũ cỏ Vi Ngạn dùng dây buộc chặt, cố định chậu, cứ như sợ nó sẽ chạy trốn.
"Không nhận ." Nguyên Diệu lắc đầu, hỏi tiếp: "Vi công tử, ngươi trói nó thế?"
Vi Ngạn trả lời: "Sợ nó trốn mất chứ ."
Nguyên Diệu suy nghĩ một lát bỗng nhớ bông hoa mũ cỏ màu xanh . Vài ngày khi mua mầm hoa mẫu đơn ở chợ hoa chợ Đông, bán hoa tặng bông hoa mũ cỏ . Trên đường về, bông hoa đột nhiên tiếng bỏ trốn.
Nguyên Diệu hỏi: "Đan Dương lấy bông hoa ở ?"
Vi Ngạn xuống, nhấp một ngụm của Nguyên Diệu mới trả lời: "Ba ngày nhặt đường. Lúc đó một thì thấy bông hoa cứ trong bụi cỏ, miệng còn lẩm bẩm 'Lạc đường , về thế nào đây? Phải bây giờ?!' Ta bèn chạy tới bắt lấy nó. Đưa nó về nhà thì nó chẳng gì nữa, mặc cho chọc thế nào cũng lên tiếng. Đến đêm khuya nó định bỏ trốn, đành trói nó . Ta bao giờ thấy loại hoa , hỏi đám thợ vườn trong nhà cũng ai . Bạch Cơ hiểu rộng rãi, đoán nàng nên mang đến đây hỏi thử."
Nguyên Diệu : "Đan Dương đến đúng lúc , Bạch Cơ ngoài ."
"Không , đợi nàng về. Nàng thế? Bao giờ mới về?"
Nguyên Diệu thở dài: "Ly Nô và Thập Tam Lang mất tích, nàng dò la tin tức. Không khi nào mới về."
Vi Ngạn kinh ngạc: "Con mèo đen và hồ ly đỏ cuối cùng bỏ trốn cùng ?!"
Vì từng trải qua ít chuyện cùng , Vi Ngạn cũng Ly Nô và Thập Tam Lang là yêu quái mèo và hồ ly. Hắn vốn yêu thích những chuyện kỳ lạ nên thấy sợ, chỉ thấy thú vị.
Nguyên Diệu trả lời: "Xem ngươi kìa, cả hai chúng nó mất tích chứ bỏ trốn cùng ."
Vi Ngạn : "Mất tích cả hai chẳng cũng là cùng thấy tăm đó ? Khác gì bỏ trốn với ?"
Nguyên Diệu : "Giữa chúng vẫn sự khác biệt lớn."
Nguyên Diệu và Vi Ngạn chuyện trong khi chờ Bạch Cơ về. Gần đó một chậu hoa, cả hai bèn bắt đầu bàn về việc trồng hoa.
Nguyên Diệu : "Bạch Cơ định trồng hoa ở sân nhưng Thập Tam Lang tới, còn thì giỏi trồng hoa. Những cây mẫu đơn mới trồng vài ngày héo hết . Không ngươi qua Hoàng ở phường Khúc Trì ? Nghe ông giỏi trồng hoa, định tới nhờ ông chỉ giáo."
Khi Nguyên Diệu nhắc đến Hoàng ở phường Khúc Trì, bông hoa mũ cỏ bên cạnh khẽ rung động một cách kỳ lạ.
Vi Ngạn trả lời: "Trước đây để ý nhưng dạo gần đây thợ vườn trong phủ nhắc đến. Hoàng nổi tiếng lắm, ai trong giới trồng hoa cũng ông . Thợ vườn trong phủ loài hoa , còn bảo nên hỏi Hoàng ."
Hoa mũ cỏ thấy thì run lên dữ dội.
Nguyên Diệu trố mắt ngạc nhiên bông hoa đang cố gắng vùng vẫy trong sự kìm hãm của dây trói: "Đan Dương, hình như hoa đang sợ hãi điều gì đó!"
Vi Ngạn thấy thế, bèn dùng tay chọc bông hoa mũ cỏ, : "Ta ngươi thể chuyện, gì ?"
Cuối cùng, một lúc kiềm chế hoa mũ cỏ bật lên tiếng: "Đừng đến nhà Hoàng ở phường Khúc Trì! Nơi đó vô cùng đáng sợ! Đã thì thể trở !"
Nguyên Diệu nữa ngạc nhiên đến há hốc miệng.
Vi Ngạn thì lớn: "Tại thể đến? Ngươi rõ xem nào?"
Hoa mũ cỏ run rẩy trả lời: "Vì... trốn thoát từ nhà Hoàng !"
Vi Ngạn tò mò hỏi tiếp: "Ngươi là ai? Là hoa yêu ? Tại trốn khỏi nhà Hoàng ? Ông là ?"
Hoa mũ cỏ im bặt, thêm lời nào.
Vi Ngạn cam lòng, chọc tay hoa mũ cỏ nhưng nó vẫn im lặng.
Thấy thế, Vi Ngạn đe dọa: "Nếu , sẽ trả ngươi cho Hoàng !" hoa mũ cỏ vẫn gì.
Vi Ngạn tức giận chằm chằm bông hoa, .
Nguyên Diệu thấy chuyện phần kỳ lạ, bèn an ủi: "Vi Ngạn đừng lo, Bạch Cơ giỏi giao tiếp với những thứ phi nhân, chờ nàng về sẽ rõ ngọn ngành."
Tuy , Vi Ngạn thể yên. Sự tò mò về Hoàng ở phường Khúc Trì trỗi dậy mạnh mẽ trong lòng .
"Hiên Chi, bây giờ còn sớm, chúng đến phường Khúc Trì thăm Hoàng ." Vi Ngạn đề nghị.
Nguyên Diệu từ chối: "Bạch Cơ ở đây, Ly Nô cũng , ở coi quán, thể rời Phiêu Miểu Các."
Vi Ngạn nhất quyết kéo bằng Nguyên Diệu : "Ngươi đúng là coi trọng yêu hơn bạn bè. Rời một lát thì ? Giờ còn sớm, xe ngựa của đang đợi ở ngoài hẻm, nhanh về."
Nguyên Diệu vốn khỏe bằng Vi Ngạn, kéo khỏi Phiêu Miểu Các và lên xe ngựa, và thẳng tiến đến phường Khúc Trì.
Trong khi đó, bông hoa mũ cỏ vẫn rung rinh trong chậu, như đang cố gắng vùng vẫy thoát nhưng thể.
Phường Khúc Trì gần sông Khúc, là một nơi yên tĩnh và tách biệt. Vi Ngạn và Nguyên Diệu xe ngựa đến đó, dò hỏi về nhà của Hoàng . Khi tới nơi Vi Ngạn bảo xe ngựa chờ ở ngoài, và Nguyên Diệu bộ .
Nhà của Hoàng bên bờ sông Khúc, một nơi vô cùng hẻo lánh, là ngôi nhà riêng biệt, xung quanh hàng xóm, chỉ một bức tường viện cao sâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-3-quyen-thien-chi/chuong-2-mat-meo.html.]
Quanh nhà Hoàng gia cây cối xanh mát, hoa cỏ mọc đầy. Cánh cổng lớn của gia đình nhà họ Hoàng trông cổ kính. Có lẽ vì cây cỏ xung quanh quá nhiều và ít lui tới, nên ngôi nhà toát lên vẻ u tịch, bức tường loang lổ và cánh cổng cũ kỹ dường như tách biệt khỏi thế giới bên ngoài, nơi đây tựa như một giấc mơ nhốt kín bức tường.
Vi Ngạn gõ cửa, một lúc cánh cửa lớn kêu "két" một tiếng mở . Một ông lão bên cạnh cửa, khuôn mặt biểu cảm, hỏi: "Các ngươi tìm ai?"
Vi Ngạn trả lời: "Chúng đến thăm Hoàng ."
Ông lão : "Ta đây. Các ngươi việc gì?"
Vi Ngạn trả lời: "Chúng phủ của nhiều giống hoa quý, tới mua vài loại."
Ban đầu, Hoàng ý định từ chối nhưng ông chợt liếc thấy Nguyên Diệu Vi Ngạn. Đôi mắt lờ đờ của ông bỗng sáng lên, thái độ đổi . Hoàng mỉm : "Mời hai vị xem thử."
"Được." Vi Ngạn phấn khởi đáp.
Hoàng mở rộng cửa để Nguyên Diệu và Vi Ngạn bước .
Nhà Hoàng trông cổ kính nhưng cũng bề thế. Mái hiên đỏ của tòa lầu cao vút đ.â.m thẳng lên bầu trời, tường cũ loang lổ phủ đầy dây leo. Những tán cây rợp bóng gần như che kín cả bầu trời. Khu vườn tràn ngập các loài hoa cỏ đủ sắc màu, từ lan thanh nhã, bách hợp thanh khiết, đến mẫu đơn rực rỡ, và cả loài hoa diễm lệ mang tên "cẩm đới". Giữa đám cỏ dại còn xen kẽ những bông hoa mắt rắn, hoa long đởm, cỏ thạch trúc và hoa phi yến, khiến cho cả khu vườn trông thật đa dạng, đẽ tựa một giấc mộng.
Không một chút gió thổi, khi Nguyên Diệu ngang qua khu vườn, bên cạnh một tảng đá, bông hoa tai mèo đen lặng lẽ nở rộ. Gần đó một bông hoa đuôi cáo đỏ rực rung rinh đầy phấn khích mỗi khi Nguyên Diệu và Vi Ngạn qua nhưng cả hai đều chú ý.
Hoàng dẫn Nguyên Diệu và Vi Ngạn trong phòng khách. Căn phòng rộng lớn nhưng ánh sáng vô cùng âm u. Trong phòng đồ đạc gì ngoài một chiếc giường la hán lớn, chỉ còn những chậu hoa đủ loại.
Nguyên Diệu cảm thấy kỳ lạ, nhà ai bài trí phòng khách như thế ? Hoàng quả là một kỳ quái.
Hoàng : "Ta quen sống cô độc, hầu. Hai vị cứ tự nhiên, pha ."
Nói ông lão rời .
Nguyên Diệu và Vi Ngạn liếc .
Vi Ngạn khẽ : "Hiên Chi, thấy Hoàng thật kỳ quái."
Nguyên Diệu trả lời: " là lạ. Tuy nhiên, ông yêu hoa cỏ, lẽ vì mà khác thường."
Vi Ngạn thì thầm: "Hiên Chi, thấy ông lẽ ! Ngươi để ý , cử chỉ của ông cứng nhắc, như một con rối gỗ ! Ngươi chú ý mà xem, ông chỉ hai biểu cảm: một là , hai là biểu cảm!"
"Đan Dương nghĩ quá ." Nguyên Diệu trấn an Vi Ngạn, nhưng trong lòng cũng dấy lên chút nghi ngờ, giọng vì thế mà thiếu phần chắc chắn.
Nguyên Diệu đưa mắt xung quanh, ánh mắt lướt qua những đóa hoa đang đua nở, dừng chiếc giường la hán. Đó là một chiếc giường chạm trổ hoa văn nổi với màu sơn đỏ tươi rõ bằng chất liệu gì, bóng loáng như gỗ mà như ngọc.
Chỉ trong khoảnh khắc, Nguyên Diệu dường như thấy từ chiếc giường đó tỏa làn khói xanh nhè nhẹ, trong làn khói xuất hiện vô hình ảnh ảo diệu, ...
Trong sân vắng lặng, Nguyên Diệu kỹ nhưng thấy gì ngoài những cây cỏ im lìm. Đang băn khoăn trong lòng thì thấy Hoàng bưng .
Nguyên Diệu ngước lên, phát hiện Hoàng đúng như lời Vi Ngạn : từng cử chỉ, từng bước đều cứng ngắc, mặt hề biểu cảm, trông như một xác sống.
Khi ánh mắt họ giao , Hoàng lập tức nở nụ , nhưng vì đổi nét mặt quá đột ngột, ông trông càng thêm kỳ quái.
Một cơn lạnh sống lưng chạy dọc cơ thể Nguyên Diệu mà hiểu vì .
Hoàng mỉm : "Mời hai vị , uống nào."
Vi Ngạn liền phịch xuống chiếc giường La Hán, Nguyên Diệu đành bước tới định xuống cạnh. ngay lúc chuẩn thì một cánh hoa đỏ rực từ cửa sổ bay rơi ngay chân .
Nhìn xuống, Nguyên Diệu thấy cánh hoa hình dáng giống như đuôi cáo. Không kìm sự tò mò, cúi nhặt nó lên vì kịp giường.
Khi Vi Ngạn xuống, cơ thể khẽ run lên, thần trí vẻ lơ mơ.
Hoàng để lộ cảm xúc, nhẹ nhàng đặt hai chén lá sen lên bàn gỗ giường La Hán, : "Mời dùng Phù Sinh."
Vi Ngạn mơ màng thốt lên: "Trà Phù Sinh? Tên thật kỳ lạ."
Nguyên Diệu vẫn chăm chú cánh hoa đuôi cáo trong tay, thắc mắc: "Trên đời loài hoa nào trông như đuôi cáo thế ?"
Hoàng : "Hoa như mộng, mộng như đời , thế gian muôn hình vạn trạng, kỳ lạ thì cũng hoa kỳ lạ."
Nguyên Diệu khẽ gật đầu.
Hoàng mỉm Nguyên Diệu: "Mời xuống uống ."
Vi Ngạn cầm lấy chén lên, vẻ mặt ngẩn ngơ như say như mê, ngây dại.
Nhận sự khác thường của Vi Ngạn, Nguyên Diệu vội đẩy nhẹ , lo lắng hỏi: "Đan Dương thế? Ngươi chứ?"
Khóe miệng Vi Ngạn nở một nụ kỳ dị, Nguyên Diệu, trong đôi mắt chỉ còn lòng trắng trông thật đáng sợ. Hắn đưa tay về phía Nguyên Diệu, nhưng còn sức bất ngờ ngã xuống giường La Hán.
Nguyên Diệu kinh hoàng, lạnh toát. Hắn lập tức lay mạnh Vi Ngạn, hốt hoảng gọi: " Đan Dương! Đan Dương!!"
Hoàng im bên giường La Hán, như một pho tượng hồn, chút biểu cảm.
Thân thể Vi Ngạn dần cứng đờ, co quắp . Đồng thời từ giường La Hán phát một luồng sáng kỳ lạ, ánh sáng lượn lờ như sóng nước, nhẹ nhàng bao bọc lấy cơ thể Vi Ngạn, dần dần cuốn chìm trong giường.
Nguyên Diệu cố gắng nắm lấy Vi Ngạn, nhưng giống như chạm một ảo ảnh, thể giữ , chỉ từ từ biến mất.
Ngay tại nơi Vi Ngạn biến mất, một làn khói tím bốc lên, trong làn khói hiện một bông hoa tím. Rễ của nó chìm sâu giường, còn những cành lá và bông hoa thì rung rinh theo gió, nhị hoa còn khẽ rung động như thể sự sống.
Nguyên Diệu lo lắng sợ hãi, phắt Hoàng , hét lớn: "Ngươi... ngươi là yêu quái ?! Ngươi gì Đan Dương?!"
Hoàng , đầu Nguyên Diệu bằng đôi mắt chỉ lòng trắng, con ngươi.
Ông trả lời, chỉ khúc khích, tiếng lan tỏa khắp đại sảnh, khiến rùng .
Quá kinh hãi, Nguyên Diệu vội vàng bỏ chạy. Hắn chuyện gì xảy , cũng chẳng rõ Vi Ngạn sống c.h.ế.t , chỉ rằng nếu còn ở đây, thể gì . Hắn cần chạy tìm Bạch Cơ, lẽ nàng sẽ cách cứu Vi Ngạn.
Tiểu thư sinh chạy thoát khỏi cửa lớn của phòng khách, nhưng bước ngoài thấy trở đại sảnh, vẫn là căn phòng đầy những đóa hoa kỳ lạ và chiếc giường la hán quái đản, đó là một bông hoa tím, còn bên cạnh giường, Hoàng bất động với thể cứng đờ, đôi mắt tròng đen.
Tiểu thư sinh thử nữa, nhắm thẳng cánh cửa mà chạy. mỗi khi chân bước qua ngưỡng cửa, cảnh tượng mắt vẫn y hệt như cũ, như thể nhốt trong một vòng lặp vô tận.
Chạy chạy đến khi mồ hôi chảy đầm đìa, cơ thể mệt mỏi rã rời mà vẫn thoát đại sảnh, lòng bỗng chốc tràn ngập tuyệt vọng, rằng còn cách nào thoát .
Quá mệt mỏi, tiểu thư sinh ngã phịch xuống đất, thở hổn hển từng .
Hoàng từ từ tiến đến gần, cao ngạo xuống , đôi mắt trắng dã đầy vô hồn, lạnh lùng cất giọng: "Ta từng thấy bông hoa nào như thế , thật quá !"
Răng Nguyên Diệu va lập cập vì sợ hãi, hoảng loạn đến mức thốt nên lời. Cuối cùng, một hồi cố gắng, mới run rẩy hỏi: "Ngài... ngài sẽ ăn ?"
Hoàng lạnh lùng trả lời: "Không. Ta ăn ngươi. Ta chỉ cần giấc mơ của ngươi. Ta yêu những giấc mơ, dù là của phi nhân. Ta ngươi trở thành hoa của để cho giấc mơ của ngươi."
Nguyên Diệu vội lắc đầu, đầu xoay như trống bỏi: "Không! Ta hoa!" Hắn hốt hoảng kêu lên.
Hoàng vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt: "Chuyện do ngươi quyết định. Tuy nhiên, vẫn hy vọng ngươi tự nguyện trở thành hoa của , vì ngươi là bông hoa nhất mà từng thấy với sắc màu độc nhất vô nhị thế gian."
"Ngươi là yêu quái gì ?! Xin hãy tha cho !" Tiểu thư sinh hoảng sợ van xin.
Hoàng trả lời: "Ta là giấc mơ của muôn loài. Ta thể tha cho ngươi, vì ngươi thực sự quá ."
Trong lòng Nguyên Diệu đắng ngắt, nghĩ một lát : "Ta đến từ Phiêu Miểu Các. Nếu trở về Bạch Cơ sẽ tìm đến đây."
Hoàng vẫn lạnh lùng trả lời: "Phiêu Miểu Các cũng chỉ là một giấc mơ. Cánh hoa đuôi cáo màu đỏ mà ngươi nhặt là của một con cửu vĩ hồ. Có một con mèo đen tìm đến, nó cũng đến từ Phiêu Miểu Các giống ngươi và trở thành hoa của . Nếu Bạch Cơ đến, nàng cũng sẽ trở thành hoa của , vì cả và phi nhân đều thể thoát khỏi giấc mơ ."
Đầu Nguyên Diệu như một tiếng sét đánh, đỏ rực! Bông hoa đuôi cáo chẳng lẽ là Hồ Thập Tam Lang? Nó Hoàng biến thành hoa? Và Ly Nô cũng ở đây, biến thành hoa ? Những ngày qua nó mất tích, hóa là giam cầm và biến thành loài hoa mà nó ghét nhất ?
Từ tận đáy lòng, Nguyên Diệu dâng lên cảm giác tuyệt vọng. Hồ Thập Tam Lang và Ly Nô đều thoát , huống chi là ? Bây giờ thể ngoài để gửi tin tức cho Bạch Cơ, nàng cũng chẳng cách nào đến cứu họ. Hơn nữa, giọng của Hoàng , dường như ông coi Bạch Cơ gì, nếu nàng đến thì cũng khó mà lành lặn trở về.
Nguyên Diệu sụp xuống đất, lòng trĩu nặng.
Hoàng : "Ta sẽ dẫn ngươi xem giấc mộng của thế gian, lẽ ngươi sẽ đồng ý ở đây hoa của . Vì ngươi đến từ Phiêu Miểu Các, sẽ dẫn ngươi xem giấc mộng của bông hoa tai mèo đen."
Hoàng lững thững bước khỏi phòng khách, thấy ông nhắc đến Ly Nô, Nguyên Diệu vội vàng dậy, loạng choạng chạy theo.
Nguyên Diệu mơ màng theo Hoàng bước khu vườn, trong lòng tràn ngập nỗi sợ hãi xen lẫn tò mò.
Mặt trời ngả bóng hoàng hôn, muôn sắc hoa trong sân vườn khẽ đung đưa theo làn gió chiều, như đang thì thầm lời thành tiếng.
Mỗi một hoa, mỗi hoa một giấc mộng.
Một đóa hoa tai mèo đen nghiêng gió, dường như nó đang say ngủ, yên tĩnh vô cùng.
Hoàng nhẹ nhàng đưa tay vuốt ve đóa hoa tai mèo.
"Ngươi thấy giấc mộng của nó ? Hãy tĩnh tâm mà ."
Nguyên Diệu chăm chú đóa hoa, chẳng thấy gì cả. một lúc , khi tĩnh tâm lắng đọng, như hòa và hoa, thấy một giấc mộng kỳ diệu.