Phiêu Miểu 2 - Quyển Mặt Quỷ - Hồi 4: Thanh dạ đồ - Chương 1: Thử lầu

Cập nhật lúc: 2025-11-15 04:31:57
Lượt xem: 58

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên bờ sông Khúc, dòng nước thu tịch mịch, khói sương nhạt.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu dắt ngựa dạo bước dọc bờ sông Khúc, thưởng thức cảnh sắc mùa thu. Thực họ đến đây để du ngoạn mà là để đưa hương Tô Hợp cho Huyền Vũ. Tuy nhiên, khi đưa đồ xong thì vẫn còn sớm, thấy cảnh sắc bên bờ sông Khúc như tranh nên họ tiện thể ngắm phong cảnh.

Những chiếc xe ngựa sang trọng thi thoảng lướt qua bên cạnh Nguyên Diệu và Bạch Cơ, bên trong là những quý phu nhân đang dã ngoại. Họ mặc áo quần hoa lệ, tóc búi kiểu thời thượng, tay cầm quạt vẹt đầy màu sắc, ở trong xe đùa với bạn bè, du khách ở bên ngoài cửa sổ.

Xe ngựa qua để một làn gió thơm ngát, gợi nên bao suy nghĩ mơ màng.

Thời Đường phong tục phóng khoáng, thành các quý tộc nữ t.ử cũng táo bạo đa tình. Họ từ rèm xe du khách, gặp gỡ nam t.ử tuấn mỹ phong nhã sẽ ném tặng hoa tươi, khăn tay để bày tỏ tình ý.

Bạch Cơ nhận một bó hoa tươi, còn Nguyên Diệu thì vẫn tay .

Nguyên Diệu Bạch Cơ trong trang phục nam chỉ thấy nàng mặc áo dài trắng họa tiết cuộn cỏ, thắt lưng ngọc xanh, tay cầm quạt ngà voi, tuấn mỹ mỉm , ánh mắt đào hoa thế thực sự giống một công t.ử phong lưu tuấn tú.

Nguyên Diệu buồn bực : "Bạch Cơ đang lừa dối các cô nương xe ngựa đó."

Bạch Cơ mở quạt ngà voi, : "Hiên Chi là sai , các nàng vui mắt nên họ tặng hoa tươi, cả hai đều vui vẻ thì gọi là lừa dối ?"

Nguyên Diệu : " họ nghĩ ngươi là nam tử. Ngươi còn tươi với họ như , lỡ họ hiểu lầm là ngươi yêu mến họ thì ?"

Bạch Cơ : "Hiên Chi sai . Họ lòng tặng hoa tươi, chẳng lẽ với họ ư? Hơn nữa, ném hoa chỉ biểu thị sự ngưỡng mộ, đến giai đoạn hẹn hò mới tiến đến tình yêu."

Nguyên Diệu trừng mắt, : "Chẳng lẽ ngươi còn định hẹn hò với họ?!"

Bạch Cơ khúc khích, trả lời.

"Tại cô nương nào ngưỡng mộ ..." Nguyên Diệu oán trách.

Một chiếc xe ngựa tiến gần, một bàn tay ngọc ngà vươn từ rèm xe ném một đóa thu hải đường, đúng vai Nguyên Diệu.

Nguyên Diệu vô cùng vui mừng, tay chân lóng ngóng đón lấy. Hắn đang định với cô nương trong xe để bày tỏ cảm ơn thì ai ngờ, các cô nương trong xe khúc khích : "Ôi, trượt tay ném nhầm ."

"Hi hi, xin hãy đưa cho vị công t.ử áo trắng giúp với."

Nụ của Nguyên Diệu cứng đờ, ngơ ngác đưa đóa thu hải đường cho Bạch Cơ.

Bạch Cơ tươi với các mỹ nhân trong xe, từ trong xe một chiếc khăn tay bay .

Bạch Cơ đưa tay đón nhưng kịp, khăn tay gió thu thổi bay, đáp ngay lên mặt thư sinh, che kín gương mặt khổ sở của .

Xe ngựa xa dần trong tiếng khúc khích của các cô nương.

"Vị công t.ử áo trắng đó thật trai..."

"Tên mọt sách áo xanh đó thật ngốc..."

"Haha, hahaha..."

"Haiz!" Nguyên Diệu kéo khăn tay xuống đưa cho Bạch Cơ, buồn bã : "Quả nhiên cô nương nào ngưỡng mộ ..."

Bạch Cơ đặt bó hoa tươi và khăn tay lên lưng ngựa, cúi xuống hái một chùm hoa linh lan từ bụi cỏ ném cho Nguyên Diệu, : "Ta ngưỡng mộ Hiên Chi."

Nguyên Diệu nhận lấy chùm hoa linh lan, dù hoa nhỏ, bình thường, sặc sỡ như những bó hoa của các quý phu nhân ném nhưng tâm trạng của đột nhiên lên nhiều.

Nguyên Diệu cũng hái một chùm hoa linh lan ném cho Bạch Cơ, : "Ta cũng ngưỡng mộ Bạch Cơ."

"Hahaha..."

"Hahaha..." cả hai cùng .

Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến bên bờ sông, nhắm mắt cảm nhận linh tính của nước. Bạch Cơ đặt những bông hoa tươi và khăn tay dòng nước để dòng nước mang những ước nguyện trôi xa.

Nguyên Diệu những bông hoa tươi xa dần, : "Ngươi vứt chúng như thế thấy tiếc ? Đây đều là những tình cảm ngưỡng mộ và yêu mến, nếu ý còn thể thông qua hoa tươi và khăn tay để kết giao tình cảm với chủ nhân của chúng."

Bạch Cơ âm u, : "Tình ý của quý phu nhân tuy nhưng cũng nguy hiểm. Dừng đúng lúc là nhất, quá gần gũi, quá đắm chìm sẽ 'quỷ ẩn' đấy."

Nguyên Diệu bất giác rùng , hỏi: "Quỷ ẩn là gì?"

Bạch Cơ càng quái gở hơn, : "Quỷ ẩn là quỷ ăn mất biến mất."

Nguyên Diệu sợ hãi.

Dạo chơi đến giữa trưa, Bạch Cơ và Nguyên Diệu mới cưỡi ngựa về thành.

Bụng Nguyên Diệu đói cồn cào nhưng về Phiêu Miểu Các ăn cá do Ly Nô , bèn đề nghị: "À, Bạch Cơ, chúng ăn gì đó hẵng về."

Bạch Cơ đồng ý, : "Cũng . Ta cũng đói ."

"Vậy chúng ăn đây?"

Bạch Cơ nghĩ một lát, : "Có , lầu Vạn Trân ."

Lầu Vạn Trân là tửu lâu hàng đầu trong thành Trường An, nổi tiếng với món ăn tinh tế và hương vị tuyệt hảo. Ngay cả những thực khách khó tính nhất cũng khen ngợi món ăn ở lầu Vạn Trân. Điều kỳ diệu nhất là từ các món ăn từ Nam đến Bắc thậm chí đến món ăn của nước ngoài, đều thể thưởng thức ở Lầu Vạn Trân, mà hương vị chính thống.

Lầu Vạn Trân bí ẩn, cấm khách hàng tìm hiểu về đầu bếp và nhà bếp. Chưa ai từng thấy đầu bếp của Lầu Vạn Trân, cũng ai từng nhà bếp của Lầu Vạn Trân.

, lầu Vạn Trân thể món ăn từ Nam Bắc, hẳn là nhiều đầu bếp. cũng , Lầu Vạn Trân lớn, giá cả món ăn cũng hợp lý, thể thuê nhiều đầu bếp như , tất cả món ăn đều do một đầu bếp . Có , đếm đến thăm dò lầu Vạn Trân, phát hiện lầu Vạn Trân nhà bếp. Cũng , nhà bếp của lầu Vạn Trân ở đất. Tóm là đủ lời đồn, ai chắc chắn cả.

Tuy nhiên lời đồn ảnh hưởng đến việc kinh doanh của Lầu Vạn Trân, bởi sự hấp dẫn của món ăn ngon thể cưỡng say mê cả lưỡi lẫn dày của .

"Tuyệt quá." Nguyên Diệu vui mừng, từ lâu đến lầu Vạn Trân để thưởng thức các món ăn đa dạng.

Bạch Cơ : "Đôi khi cũng nên đổi khẩu vị, thể lúc nào cũng ăn đồ ăn do mèo ."

Nguyên Diệu chìm đắm trong ảo mộng về món ăn, nghĩ kỹ câu đầy ẩn ý của Bạch Cơ.

Chợ Đông, Lầu Vạn Trân.

Lầu Vạn Trân ở khu sầm uất của chợ Đông, mà tọa lạc ở góc Tây Nam khá yên tĩnh, nhưng nó luôn đầy ắp khách. Mọi ngại một đoạn đường dài để thưởng thức món ăn ngon.

Lầu Vạn Trân cổ kính, các tầng lầu bằng gỗ cũ kỹ, bàn ghế trong đại sảnh sạch sẽ đơn giản trang trí dư thừa. Thực , đối với một nhà hàng thì mùi thơm của món ăn quyến rũ trong khí là trang trí nhất.

Khách trong lầu Vạn Trân đông, cực kỳ rôm rả, tầng một gần như đầy ắp.

Tầng một, tầng hai là chỗ bình thường, bàn ghế rèm ngăn cách, tầng ba là chỗ riêng rèm ngăn. Bạch Cơ quyết định ngay lên tầng ba, nhưng tiểu nhị thông báo rằng hôm nay tầng ba Huyền Vương Lý Kế bao trọn để chiêu đãi khách, tiếp khách khác.

Bạch Cơ : "Huyền Vương mời bao nhiêu khách?"

Tiểu nhị : "Khoảng mười mấy . Còn năm ca nữ mời từ phường Bình Khang."

Bạch Cơ bĩu môi: "Dù là hai mươi cũng cần bao trọn tầng ba. Sắp xếp cho và Hiên Chi một chỗ riêng ."

Tiểu nhị : "Huyền Vương trả tiền bao trọn tầng ba, xin hai vị thông cảm, đừng khó tiểu nhân."

Bạch Cơ liếc ông chủ Từ đang dựa quầy tính toán, : "Vậy khó ông chủ Từ một chút."

"Bạch Cơ, hãy là thôi . Dưới lầu tuy nhiều một chút nhưng cũng ảnh hưởng đến việc ăn uống." Nguyên Diệu định ngăn cản nhưng Bạch Cơ bước .

Nguyên Diệu nghĩ rằng ông chủ Từ chắc chắn sẽ đồng ý yêu cầu ngang ngược của Bạch Cơ nên theo mà yên chờ đợi. Hắn đại sảnh, thấy bốn, năm phục vụ mặc trang phục ngắn màu xám nâu qua nhanh như bay, họ cầm khay, mang thức ăn cho thực khách. Họ khéo léo, như gió nhưng đổ một giọt súp nào trong khay.

Nguyên Diệu thầm thán phục. Hắn về phía Bạch Cơ và ông chủ Từ. ông chủ Từ gương mặt chuột, mắt ti hí, cằm ba sợi râu. Dáng ông nhỏ bé, nếu một chiếc ghế thì chắc chỉ cao bằng một nửa Bạch Cơ.

Bạch Cơ chỉ lên tầng ba, gì đó.

ông chủ Từ lắc đầu, kiên quyết từ chối.

Bạch Cơ , gì đó.

ông chủ Từ tức giận, lông mày dựng , đôi mắt nhỏ trừng Bạch Cơ.

Bạch Cơ thêm câu nữa đồng thời chỉ tay tất cả khách hàng, bộ mặt kinh hãi một cách khoa trương.

ông chủ Từ như nắm thóp, mặt cam lòng nhưng còn cách nào khác. Ông đổi thành khuôn mặt , gì đó với Bạch Cơ.

Bạch Cơ điềm tĩnh, mỉm chỉ lên tầng ba.

ông chủ Từ cúi đầu , liên tục gật đầu.

Bạch Cơ vẫy tay gọi Nguyên Diệu, mặt nở nụ gian xảo kiểu "Đại công cáo thành".

Nguyên Diệu nhăn mặt bước tới. Con yêu quái gây chuyện nữa . Không ông chủ Từ tội nghiệp nắm thóp gì đây.

Bạch Cơ : "Đã chuyện xong với ông chủ Từ , chúng lên tầng ba nhé."

Nguyên Diệu lo lắng : " Huyền Vương bao trọn tầng ba, cho ngoài lên, nếu phát hiện..."

Bạch Cơ mở quạt ngà voi : "Không , chúng sẽ lên từ phía khác. ông chủ Từ sẽ sắp xếp cho chúng một chỗ đặc biệt, chúng thể thấy Huyền Vương nhưng Huyền Vương thể thấy chúng ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-2-quyen-mat-quy/hoi-4-thanh-da-do-chuong-1-thu-lau.html.]

ông chủ Từ dẫn đường phía , Bạch Cơ và Nguyên Diệu theo . Họ rời khỏi đại sảnh một phòng, từ cầu thang bí mật lên tầng ba.

Ở chính giữa tầng ba, màn chắn giữa các phòng riêng dỡ bỏ, bố trí thành một tiệc đường trang nhã. Khi ông chủ Từ, Nguyên Diệu, Bạch Cơ qua hành lang, thì thấy mười mấy đang ăn uống qua cửa sổ, họ mặc trang phục sang trọng, vương công thì cũng là hiển quý. Năm ca nữ xinh , một đ.á.n.h đàn, một thổi sáo, ba múa tấm t.h.ả.m lông giúp vui cho tiệc.

"Ủa?! Đan Dương cũng ở đó?!" Nguyên Diệu tinh mắt, nhận Vi Ngạn trong đám dự tiệc.

Vi Ngạn đang uống rượu với một công t.ử áo gấm thần sắc tiều tụy, hình như hứng thú hỏi gì đó, nhưng công t.ử áo gấm vẻ hứng thú chỉ cắm đầu uống rượu.

Bạch Cơ chăm chú : "Bữa tiệc vẻ thú vị nhỉ."

"Suỵt!" ông chủ Từ đặt ngón trỏ lên miệng hiệu cho Bạch Cơ và Nguyên Diệu nhỏ thôi, kinh động trong tiệc.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu theo ông chủ Từ một phòng cạnh đại sảnh. Phòng lớn nhưng bày trí trang nhã, phía nam là cửa sổ hướng đường, thể thấy bộ chợ Đông. Phía tây là đại sảnh tầng ba, cách một bức tường nhưng vì lý do gì thể rõ ràng thấy tình hình tiệc trong đại sảnh và thấy cuộc trò chuyện. Từ đại sảnh , tường treo một bức "Bách Hoa Đồ", thấy bên trong.

ông chủ Từ với Bạch Cơ: "Đây là nơi tự ăn uống, tiếp khách. Ngài tạm dùng bữa ở đây nhé."

Bạch Cơ xuống bên bàn gỗ, thích thú đại sảnh rôm rả.

Nguyên Diệu thì thấy chỗ , vẻ như đang trộm khác.

Bạch Cơ : "Rất . Hiên Chi ăn gì? Đừng khách sáo, hôm nay ông chủ Từ mời khách."

ông chủ Từ tiếp tục gượng, nhưng nụ còn khó coi hơn là .

Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh. Không ông chủ Từ Bạch Cơ nắm điểm yếu gì mà nàng tống tiền như ? Hắn cảm thấy đau lòng cho cho ông chủ Từ, : "Ừ, chỉ cần vài món đơn giản cho hai ăn là , cần quá phiền phức, cũng cần quá đắt."

Bạch Cơ : "Hiên Chi những món ăn ngon nhất, đắt nhất của lầu Vạn Trân, chiên xào nấu nướng, đồ sống đồ chay, thiếu món nào, thực đơn bao nhiêu món thì mang hết bấy nhiêu món lên."

Mặt ông chủ Từ dần dần đen , như sụp đổ.

Nguyên Diệu hét lên: "Ta như !"

Bạch Cơ : "Thôi , chỉ là đùa thôi. Xin ông chủ Từ giới thiệu cho chúng vài món ngon đủ cho hai ăn là . Thêm một bình rượu ngon nữa."

ông chủ Từ thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trán, : "Không vấn đề gì."

ông chủ Từ cúi chào lui ngoài sắp xếp.

Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Bạch Cơ, rốt cuộc ông chủ Từ điểm yếu gì ngươi nắm thế?"

Bạch Cơ tươi : "Vì Hiên Chi nên ăn xong ."

"Ồ." Nguyên Diệu đáp.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu thưởng thức ca múa trong đại sảnh chờ món ăn mang lên. Vũ nữ còn múa xong một điệu thì tiểu nhị mang các món ăn lên.

Một đĩa tôm nướng, tôm ướp với gia vị đặc biệt, xếp thành hình đèn lồng, màu đỏ tươi hấp dẫn. Một đĩa thịt gà trộn với sữa tươi, trông ngon mắt. Một đĩa thịt cua và gạch cua cuộn trong bánh tráng mỏng, cắt thành từng đoạn, xếp thành hình chữ Phúc. Một đĩa ngỗng nướng nguyên con trong bụng cừu, mùi thơm ngào ngạt, trong bụng ngỗng cơm nếp ngũ vị, bên cạnh đặt d.a.o nhỏ để cắt thịt ngỗng. Một đĩa thịt cừu, mềm và ngon. Một canh rau tươi ngon.

ông chủ Từ mở một hũ rượu Thu Lộ Bạch, rót đầy chén cho Bạch Cơ và Nguyên Diệu, : "Hai vị từ từ thưởng thức, nếu điều gì chu đáo thì xin hãy bỏ qua."

Nhìn những món ăn ngon mắt, Nguyên Diệu nuốt nước miếng cảm ơn ông chủ Từ bắt đầu thử từng món, thể dừng đũa .

Bạch Cơ nếm một miếng cơm ngũ vị, khen: "Thức ăn của lầu Vạn Trân quả nhiên danh bất hư truyền, thật sự ngon."

ông chủ Từ : "Cảm ơn lời khen. Xin đừng truyền bí mật của chúng ngoài."

Bạch Cơ gật đầu : "Đó là điều đương nhiên. Nếu thiếu lầu Vạn Trân thì nhiều thực khách ở Trường An sẽ đau lòng."

ông chủ Từ cúi chào lui ngoài.

Nguyên Diệu kìm tò mò hỏi: "Bạch Cơ, rốt cuộc ông chủ Từ bí mật gì thế?"

"Suỵt!" Bạch Cơ , gắp một miếng tiên nhân lỗ đưa miệng: "Ăn xong ."

"Được thôi." Nguyên Diệu vui vẻ c.ắ.n một miếng thịt cua."

Trong đại sảnh bên cạnh, tiếng nhạc du dương, ca múa vui vẻ. Huyền Vương và khách đang uống rượu trò chuyện, đề tài bất ngờ chuyển sang "thần ẩn" và "quỷ ẩn".

Trong thành Trường An, luôn những chuyện "thần ẩn" và "quỷ ẩn" xảy .

Ở Trường An thời nhà Đường, cái gọi là "thần ẩn" chỉ việc vô cớ biến mất, nhưng một thời gian bất ngờ trở về. Thời gian mất tích thể ngắn chỉ vài ngày hoặc dài đến vài năm. Những trở về, nhớ gì về việc xảy khi mất tích, thì nhớ rõ thần tiên yêu quái dẫn đến một nơi nào đó, trải qua những sự việc kỳ lạ. Còn cái gọi là "quỷ ẩn" thì chỉ việc biến mất . Người quỷ ẩn hoặc là mất tích vĩnh viễn, hoặc là một thời gian tìm thấy xác c.h.ế.t. Trong những câu chuyện đồn thổi ở Trường An, thần ẩn là một câu chuyện vui gây hại, còn quỷ ẩn thì là một tai họa đáng sợ.

Từ cuộc trò chuyện của Huyền Vương và những khác, Nguyên Diệu dường như vị công t.ử áo gấm uống rượu với Vi Ngạn đó gặp thần ẩn.

Công t.ử áo gấm đó tên là Lý Ôn Dụ, là con trai thứ ba của Kỷ Vương Lý Thận, năm ngoái phong Quận Vương. Xét về bối phận thì Huyền Vương Lý Kế và là chú cháu, nhưng thực còn lớn hơn Lý Kế hai tuổi. Sáu tháng , Lý Ôn Dụ mất tích trong lễ cưới, gặp thần ẩn, rõ tung tích. Mãi đến nửa tháng thì đột nhiên trở về, phát hiện ngất xỉu cầu đá ở phía tây thành. Gia đình truy hỏi nơi đến, chỉ gặp thần nữ, cùng thần nữ sống những ngày tháng hạnh phúc như thần tiên trong một phủ tiên suốt hơn nửa năm.

Sắc mặt Lý Ôn Dụ luôn u ám, khuôn mặt tuấn cũng trở nên gầy gò và hốc hác.

Huyền Vương đùa: "Thần nữ đó đến mức nào mà khiến ngươi bỏ rơi tân nương ngay trong lễ cưới thế?"

Lý Ôn Dụ khổ sở đính chính: "Không , tình hình lúc đó phức tạp."

"Phức tạp thế nào?"

"Rốt cuộc xảy chuyện gì?"

Mọi đều tò mò, liên tục dò hỏi.

Thấy truy hỏi chuyện thần ẩn, Lý Ôn Dụ nhíu mày uống rượu một , thêm một lời nào.

Mọi thấy hỏi gì thì cũng tiếp tục truy hỏi, bắt đầu trêu đùa .

"Ôi ôi, ước gì cũng một thần nữ xinh đến thần ẩn thì quá."

"Với dung mạo của ngươi thì xoa đến thần ẩn đúng hơn đấy."

"Tuy tuấn tú, phong độ bằng tiểu quận vương, nhưng cũng đến nỗi , thần nữ chịu hạ , nhưng ít nhất cũng nên một yêu nữ quyến rũ tình tứ đến với chứ."

"Chỉ sợ yêu nữ quá đa tình chịu thả ngươi trở về, thần ẩn thành quỷ ẩn luôn."

"Haha..."

Mọi lớn, nhưng Lý Ôn Dụ càng thêm sầu muộn.

Bạch Cơ nhíu mày : "Thật kỳ lạ."

"Kỳ lạ gì?" Nguyên Diệu gặm đùi ngỗng, hỏi.

"Chuyện thần ẩn."

"Chuyện đó gì kỳ lạ ư? Nếu quả thực sự tồn tại của những thứ thì thần ẩn cũng là chuyện bình thường thôi mà? Vị đài đó lẽ thật sự gặp thần nữ."

"Những là vương tộc thì cũng là quyền quý, hồ tiên và thần nữ trong thành Trường An sẽ chọn họ để thần ẩn."

"Tại ?" Nguyên Diệu tò mò. Hắn nghĩ những câu chuyện đồn đại về những nam nhân thần nữ, hồ nữ "thần ẩn" một thời gian trở về, dường như nhân vật chính đều là thư sinh nghèo khổ, lãng tử, từng ai là quan quyền quý.

Bạch Cơ sâu xa, : "Bởi vì thần nữ và hồ tiên đều thích những nam nhân bình thường, ghét vương hầu quyền quý."

Nguyên Diệu cảm thán: "Thần nữ và hồ tiên thật , coi trọng gia thế môn ."

Bạch Cơ bí ẩn gì.

Nguyên Diệu : "Vị đài đó phận cao quý như thế, tại cũng thần ẩn?"

Bạch Cơ uống một ngụm rượu Thu Lộ Bạch trong chén sứ thanh hoa, ngắm Lý Ôn Dụ đang sầu muộn một lúc, : "Trong lòng một 'nguyện vọng' mạnh mẽ. Ta 'nhân quả' ."

Nguyên Diệu : "Vấn đề là, thể bước Phiêu Miểu Các ?"

Bạch Cơ : "Vi công t.ử sẽ đưa đến Phiêu Miểu Các."

"Làm ngươi ?" Nguyên Diệu về phía Vi Ngạn, thấy đang cầm chén rượu Lý Ôn Dụ, khóe miệng hiện lên một nụ nham hiểm.

Bạch Cơ Vi Ngạn, : "Trên mặt Vi công t.ử rằng ' với Bạch Cơ thể thực hiện nguyện vọng của , dẫn đến Phiêu Miểu Các thì thể chuyện thần ẩn mà chịu , tiện thể còn thể thu một khoản phí giới thiệu.'"

Nguyên Diệu dụi mắt, kỹ Vi Ngạn thì ngạc nhiên : "À, mặt Đan Dương nhiều chữ như ? Sao thấy?!"

Bạch Cơ khóe miệng giật giật, : "Trên mặt Hiên Chi cũng hai chữ."

"Chữ gì?" Nguyên Diệu tò mò sờ mặt.

"Bên trái là chữ 'ngốc', bên là chữ 'nghếch'."

"Ta ngốc nghếch!" Nguyên Diệu lớn tiếng hét lên.

Bạch Cơ bịt tai .

 

 

Loading...