Phiêu Miểu 2 - Quyển Mặt Quỷ - Hồi 2: Áo Mẫu Đơn - Chương 1: Thưởng Trà

Cập nhật lúc: 2025-11-15 04:20:50
Lượt xem: 60

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mưa xuân mịt mờ rơi, âm thầm thấm đẫm vạn vật. Sông Khúc xanh biếc như ngọc bích, lung tinh. Từ đình Cẩm Hương bên bờ sông Khúc , phong cảnh hoa lệ vô cớ hiện một chút thê lương trong mưa.

Nguyên Diệu trong đình Cẩm Hương thẫn thờ cây lê cách đó xa. Trên cây lê, những cánh hoa xếp như tuyết, một nhóm thiếu nữ yêu kiều nửa khỏa hoặc cây, hoặc giữa hoa, họ khoác vai đùa thích thú cùng tận hưởng mưa xuân.

Vi Ngạn bên cạnh Nguyên Diệu, thấy ngẩn thì hỏi: "Hiên Chi ?"

Nguyên Diệu bừng tỉnh, : "Cây lê thật rôm rả." Vi Ngạn theo ánh mắt của Nguyên Diệu, chỉ thấy một cây lê nở rộ trong mưa xuân.

Vi Ngạn mở quạt gấp, : " , hoa lê nở thật rôm rả." Nguyên Diệu , miêu tả những yêu tinh hoa lê cây cho Vi Ngạn, vì dù miêu tả thì Vi Ngạn cũng thấy.

Hôm nay, Vi Ngạn và Nguyên Diệu đến bờ công Khúc chơi xuân, ngờ trời đột nhiên đổ mưa, nhưng hai mang ô đành trú mưa trong đình Cẩm Hương.

Khoảng nửa giờ thì mưa xuân ngừng rơi.

Bầu trời trong xanh như rửa sạch, mây trắng như khói nhẹ, màu sắc của cỏ xanh, lá cây và hoa lá càng tươi tắn hơn đó vẫn còn đọng những giọt mưa trong suốt.

Vi Ngạn, Nguyên Diệu dọc theo bờ Sông Khúc, thưởng cảnh đàm tiếu. Thời tiết thuận lợi, hai chuyện thì trời đổ mưa. Hai đành chạy như bay trong đồng hoang để tìm nơi trú mưa.

Nguyên Diệu tinh mắt, thấy một trang viên trong cơn mưa mù mịt.

"Đan Dương, ở một trang viên, chúng đó trú mưa ."

Vi Ngạn quanh, nghi ngờ : "Trang viên ở ?"

Mưa xuân càng lúc càng nặng hạt. Nguyên Diệu kịp trả lời, vội kéo Vi Ngạn chạy về phía trang viên.

Nước xuân thấm đẫm, hoa dại rơi đầy cầu tre. Trang viên ẩn hiện trong hoa cỏ, yên tĩnh và thanh nhã. Trang viên rộng, từ bên ngoài chỉ thể thấy một góc mái vòm. Nguyên Diệu, Vi Ngạn bước lên bậc thềm cổng lớn, hai cánh cửa sơn đỏ đóng chặt, đinh đồng tối màu.

Nguyên Diệu ngẩng đầu lên tấm biển gỗ cổng sơn đỏ, ba chữ biển do thời gian lâu dài, mưa nắng mài mòn mà phai nhạt đến thể nhận .

Nguyên Diệu còn đang nhận diện chữ biển thì Vi Ngạn bắt đầu gõ cửa. Một lát , một ông lão dáng vẻ như là quản gia mở cửa, thò đầu . Ông qua Nguyên Diệu và Vi Ngạn, hỏi: "Hai vị công t.ử việc gì ?"

Vi Ngạn mở quạt gấp , : "Chúng trong trú mưa."

Quản gia ngạc nhiên.

Nguyên Diệu vội cúi chào, : "Chúng là khách chơi xuân đến sông Khúc. Vì trời đột nhiên mưa, mang ô nên đành tìm nơi trú mưa. Nếu thể tạm trú mưa trong quý trang viên thì đúng là cảm kích vô cùng."

Quản gia thấy Nguyên Diệu hòa nhã lễ độ thì : "Hai vị chờ một chút, báo với chủ nhân. Không nên xưng hô hai vị công t.ử thế nào ạ?"

Nguyên Diệu : "Tiểu sinh họ Nguyên, tên Diệu, tự Hiên Chi."

Vi Ngạn : "Ta tên Vi Ngạn, tự Đan Dương. Chủ nhân nhà ngươi là ai?"

Quản gia : "Hàn Quốc phu nhân."

Quản gia báo.

Nguyên Diệu và Vi Ngạn chờ ở cửa.

Nguyên Diệu : "Hóa chủ nhân của trang viên là một vị quốc phu nhân*. Đan Dương, ngươi vị Hàn Quốc phu nhân ?"

*Quốc phu nhân: Trong đặc lệ của ngoại mệnh phụ triều Đường, ngoài nương và tỷ của Võ Tắc Thiên, nổi tiếng hơn cả là các tỷ của Dương Quý Phi, họ phong lượt là Hàn Quốc phu nhân, Quắc Quốc phu nhân, Tần Quốc phu nhân. Tuy nhiên, Hàn Quốc phu nhân trong văn là tỷ của Dương Ngọc Hoàn.

Thời Đường, hoàng đế thường phong cho mẫu thê của quan công. Thường thì mẫu , chính thất của quan nhất phẩm là quốc phu nhân, mẫu , chính thất của quan tam phẩm trở lên là quận phu nhân, mẫu , chính thất của quan tứ phẩm là quận quân, mẫu , chính thất của quan ngũ phẩm là huyện quân. Ngoài , còn một phong hiệu dựa phẩm cấp của chồng, con, như mẫu , tỷ của Võ Tắc Thiên, cũng phong là quốc phu nhân.

Vi Ngạn : "Không . Người mỗi năm phong quốc phu nhân, quận phu nhân nhiều ít, thể nhận từng ?"

Nguyên Diệu, Vi Ngạn một lúc thì quản gia mới , : "Phu nhân mời hai vị công t.ử . Phu nhân đang pha trong nhã thất, bà hai vị công t.ử tới trú mưa lúc cũng thật khéo, khéo kết duyên uống , mời hai vị công t.ử nhã thất thưởng ."

Nguyên Diệu và Vi Ngạn cùng : "Làm phiền , đa tạ." Rồi theo quản gia trang viên.

Trong trang viên, mái hiên chạm khắc tinh xảo, lầu các chồng chéo, nối tiếp từng lớp vô cùng tráng lệ. Trong vườn, hành lang của trang viên trồng đủ loại mẫu đơn, trắng như băng tuyết là Dạ Quang Bạch, xanh như ngọc bích là Lục Hương Cầu, vàng như vương miện là Diêu Hoàng, đỏ thẫm như m.á.u là Hắc Hoa Khôi, đỏ như ánh chiều tà là San Hô Đài... Gió xuân thổi qua lá cỏ lay động như dòng nước. Nước mưa rơi lá mẫu đơn sáng lấp lánh.

Nguyên Diệu khỏi đến mê mẩn.

Quản gia dẫn Nguyên Diệu và Vi Ngạn đến cuối hành lang, đến một nhã thất. Ông ngoài cửa cúi đầu : "Phu nhân, Nguyên công t.ử và Vệ công t.ử đến ."

Trong nhã thất vọng một giọng nữ: "Mời ."

Quản gia đẩy cửa nhã thất, hiệu cho Nguyên Diệu và Vi Ngạn .

Nguyên Diệu và Vi Ngạn bước nhã thất.

Nguyên Diệu bước nhã thất ngửi thấy một mùi hương thanh khiết, thấm lòng .

Nhã thất bày biện giản dị, tao nhã, chỉ một bức bình phong thủy mặc, một bức thư pháp của Vương Hi Chi, một giá sách đặt đầy sách tre, một lò hương chạm khắc hình rồng.

Một quý phụ mặc y phục màu nhạt quỳ bên chiếc bàn , đang pha . Hai thị nữ mặc y phục sặc sỡ quỳ quý phụ, tĩnh lặng như tượng. Quý phụ búi tóc nửa chừng, cài một cây trâm vàng điểm thúy. Ngũ quan của bà , trang điểm tinh tế, từ xa như một thiếu nữ đang độ xuân thì. gần sẽ thấy khóe mắt bà nếp nhăn, hai bên tóc mai cũng điểm sương.

Nguyên Diệu và Vi Ngạn hành lễ, : "Kính chào phu nhân."

Hàn Quốc phu nhân mỉm , hiệu cho Nguyên Diệu và Vi Ngạn xuống: "Mời hai vị công t.ử . Nơi hẻo lánh của bình thường ít đến, hôm nay hai vị công t.ử đến âu cũng là duyên phận. Mời xuống uống chén ạ."

"Đa tạ phu nhân." Nguyên Diệu và Vi Ngạn xuống.

"Đa tạ phu nhân." Nguyên Diệu và Vi Ngạn xuống.

Trên bàn đặt một lò lửa đất đỏ, quạt lông ngỗng, khay , bồn , bình nước, chậu rồng, đũa tre, khăn . Trong ấm khói tỏa mịt mù, thơm pha sẵn.

Hàn Quốc phu nhân đưa đôi tay như ngọc chăm sóc kỹ lưỡng, từ từ rót thơm trong ấm ba chiếc chén sứ hình lá sen. Hai thị nữ bưng hai chén dâng lên cho Nguyên Diệu và Vi Ngạn.

Chén sứ mỏng như giấy, trắng hơn ngọc, cảm giác cầm trong tay mượt mà như lụa. Nước màu xanh nhạt, trong suốt, tỏa hương thơm nhẹ nhàng. Nguyên Diệu nhấp một ngụm, cảm nhận nước trượt cổ họng khiến lòng thấy khoan khoái, dễ chịu.Hắn tán thưởng: "Trà ngon."

Vi Ngạn cũng nhấp một ngụm thơm, cảm giác như làn gió xuân thổi qua mặt. Hắn hỏi: "Đây là loại gì thế, thơm quá."

Hàn Quốc phu nhân mỉm : "Loại gọi là 'Tịch Hạc', là cống phẩm quý báu do vua Phù Tang dâng lên cho thiên t.ử năm Càn Phong thứ ba. Nước pha là trận mưa xuân đầu tiên của năm Càn Phong đầu tiên."

Nguyên Diệu khỏi kinh ngạc, hóa và nước đều là vật từ hai mươi năm .

Khói lượn lờ, hương thơm ngào ngạt, Nguyên Diệu mất tập trung. Hắn cẩn thận trượt tay, chén sứ rơi xuống đất: "choang" một tiếng vỡ thành ba mảnh.

"Á?!!" Nguyên Diệu kinh ngạc, tay chân lúng túng xin Hàn Quốc phu nhân: "Á, xin ... cái , cái ..."

Vi Ngạn mảnh vỡ đất, : "Sao Hiên Chi là bất cẩn như thế? Bộ cụ vốn đủ bộ, thiếu một chiếc chén thì sẽ hỏng cả bộ mất."

Hàn Quốc phu nhân thấy chén vỡ, nhưng trách móc Nguyên Diệu, ánh mắt chỉ buồn bã: "Bộ chén hình lá sen là thứ con gái thích nhất, thật tiếc quá."

Nguyên Diệu áy náy, : "Thật xin , tiểu sinh vụng về... Tiểu sinh sẽ đền bộ chén ..."

Hàn Quốc phu nhân : "Thôi . Bộ chén lá sen là vật cống từ lò Nguyệt năm Càn Phong thứ nhất, chỉ duy nhất một bộ thôi."

Nguyên Diệu nhặt mảnh vỡ lên, : "Vậy, tiểu sinh sẽ tìm cách dán nó."

Nguyên Diệu nhớ vài ngày Ly Nô vô tình vỡ chiếc bình họa tiết chim quý của Bạch Cơ yêu thích, nó sợ Bạch Cơ trách mắng nên lập tức dùng pháp thuật dán , chiếc bình trở hảo như ban đầu. Hắn nghĩ là về nhờ Ly Nô dùng pháp thuật, chắc chắn cũng thể dán bộ chén .

Hàn Quốc phu nhân : "Gương vỡ khó lành, nước đổ khó hốt, chén vỡ thì mà dán ?"

Nguyên Diệu : "Tiểu sinh sẽ về thử một . Nếu dán thì sẽ đem trả phu nhân."

Hàn Quốc phu nhân đồng ý.

Nguyên Diệu và Vi Ngạn cùng Hàn Quốc phu nhân thưởng , trò chuyện. Phong thái Hàn Quốc phu nhân đoan trang, học thức phong phú, chuyện với bà khiến Nguyên Diệu và Vi Ngạn cảm thấy như tắm trong gió xuân. Hàn Quốc phu nhân , bà còn một con gái, dung mạo tuyệt trần, hơn cả hoa mẫu đơn. Khi nhắc đến con gái, ánh mắt của Hàn Quốc phu nhân trở nên dịu dàng, bà cũng chuyện hăng hái hơn. Hàn Quốc phu nhân vốn định cho con gái gặp Nguyên Diệu và Vi Ngạn, nhưng thị nữ sai về báo rằng: "Tâm trạng tiểu thư nên gặp ."

Nguyên Diệu và Vi Ngạn lúng túng.

Hàn Quốc phu nhân mỉm cưng chiều: "Ôi, con bé lúc nào cũng như , đúng là ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-2-quyen-mat-quy/hoi-2-ao-mau-don-chuong-1-thuong-tra.html.]

Nguyên Diệu cảm thấy, Hàn Quốc phu nhân chắc chắn yêu quý con gái của .

Mưa tạnh, cũng uống xong, Nguyên Diệu và Vi Ngạn dậy cáo từ. Hàn Quốc phu nhân cũng giữ , chỉ : "Hai vị đường bình an."

Nguyên Diệu và Vi Ngạn cảm tạ rời khỏi trang viên của Hàn Quốc phu nhân.

Trên đường về thành, Nguyên Diệu vì vỡ chén buồn bã: "Không dán chén ... Nếu dán , tiểu sinh lấy gì mà đền cho Hàn Quốc phu nhân đây..."

Vi Ngạn mở quạt xếp : "Nếu dán chén thì Hiên Chi hãy đến nhà Hàn Quốc phu nhân hầu để trả nợ ."

Nguyên Diệu tức giận : "Đừng bậy, nợ của Phiêu Miểu các tiểu sinh còn trả xong ."

Vi Ngạn lấy quạt che mặt: "Hiên Chi thật đáng thương..."

"Haizz!" Nguyên Diệu thở dài.

Nguyên Diệu và Vi Ngạn chia tay ở phường Thiện Hòa, một về Phiêu Miểu các, một về Vi phủ.

Khi Nguyên Diệu về đến Phiêu Miểu các thì là buổi chiều.

Ly Nô ủ rũ quầy, buồn bã ăn cá hương khô.

Nguyên Diệu hỏi: "Ly Nô lão , Bạch Cơ ngoài ?"

Ly Nô vui : "Chủ nhân thiền sư Nghĩa Tịnh(2) giảng kinh Phật tại chùa Hiến Phúc(2) . Mọt sách, hôm nay ngươi lười biếng ."

(1) chùa Hiến Phúc: là chùa Tiến Phúc trong Phường Khai Hóa của thành Trường An, là nơi ở cũ của công chúa Tương Thành, con gái của Đường Thái Tông. Năm Quang Trạch nguyên niên (684) thời Võ Hậu, họ hàng hoàng tộc xây dựng chùa để cầu phúc cho Cao Tông, ban đầu tên là chùa Hiến Phúc, năm Thiên Thụ nguyên niên (690) thời Võ Hậu đổi tên thành chùa Tiến Phúc, là một trong những chùa nổi tiếng ở thành Trường An thời Đường.

(2)Nghĩa Tịnh: nhà sư nổi tiếng thời Đường, nhà lữ hành, là một trong bốn dịch giả kinh Phật nổi tiếng của Phật giáo Trung Quốc. Ông từng dịch kinh sách tại chùa Hiến Phúc và đề nghị xây dựng Tháp Tiểu Nhạn.

Nguyên Diệu nhờ Ly Nô dùng pháp thuật để dán chén giúp nên cũng phản bác, : "Ly Nô lão , tiểu sinh một việc phiền lòng nhờ giúp."

Ly Nô ném một miếng cá hương khô miệng, : " lúc, gia cũng một việc phiền lòng, nghĩ nghĩ chỉ mọt sách ngươi mới thể giúp."

Nguyên Diệu : "Trùng hợp ? Ly Nô lão , . Chỉ cần tiểu sinh thể giúp thì chắc chắn từ chối."

Ly Nô lôi một gói vải từ quầy, đặt mặt Nguyên Diệu, mặt mày ủ rũ.

Nguyên Diệu mở gói vải thì thấy một đống mảnh vỡ gốm.

Nguyên Diệu ghép các mảnh vỡ trong đầu, phát hiện đó chính là chiếc bình họa tiết chim quý mà Ly Nô dùng pháp thuật dán vài ngày .

Nguyên Diệu kinh ngạc: "Bình ngươi dùng pháp thuật dán ? Sao vỡ nữa thế?"

Ly Nô buồn rầu : "Gương vỡ khó lành, nước đổ khó hốt, đồ vật vỡ là vỡ, dán ? Pháp thuật chỉ là một trò che mắt tạm thời, pháp thuật hết hiệu lực, bình vỡ như cũ. Việc thể giấu lâu, nghĩ nên sớm thú thật với chủ nhân là nhất. chiếc bình họa tiết chim quý là thứ chủ nhân thích, luôn nỡ bán. Nếu bình vỡ thì chắc chắn sẽ giận, còn phạt mấy tháng ăn cá hương khô. Haizz, thật khổ sở, thật phiền phức, gia nghĩ nghĩ , chỉ mọt sách ngươi mới thể giúp gia thôi."

Nguyên Diệu chiếc bình vỡ, lòng lạnh nửa phần. Hóa pháp thuật chỉ là trò che mắt, sẽ hết hiệu lực, việc dán chén lá sen cần nhờ đến Ly Nô nữa . Nguyên Diệu buồn bã : "Ly Nô lão tiểu sinh giúp thế nào?"

Ly Nô : "Rất đơn giản, Ly Nô sẽ thú nhận với chủ nhân, rằng chính mọt sách vỡ chiếc bình họa tiết chim quý, thế nào? Dù mọt sách cũng thích ăn cá hương khô, dù chủ nhân phạt ngươi mấy tháng ăn cá hương khô cũng chẳng ."

Nghe , Nguyên Diệu tức giận : "Ly Nô lão , nếu Bạch Cơ chiếc bình họa tiết chim quý là do tiểu sinh vỡ thì nàng chỉ phạt tiểu sinh ba tháng ăn cá hương khô, mà còn treo tiểu sinh lên đ.á.n.h ba tháng để hả giận. Tóm , việc tiểu sinh thể giúp, ngươi đừng mong tiểu sinh gánh tội , tiểu sinh nhiều nhất sẽ cho nàng bình vỡ thôi."

Ly Nô bĩu môi: "Vừa mọt sách rằng chỉ cần thể giúp thì chắc chắn sẽ từ chối ?"

Nguyên Diệu liên tục lắc đầu: "Chuyện tiểu sinh thể giúp, cũng dám giúp."

Ly Nô thở dài một , mặt mày càng thêm ủ rũ. Nó hỏi: "Vừa mọt sách việc gì cần gia giúp thế?"

Nguyên Diệu mảnh vỡ của chiếc bình, cũng thở dài một : "Bây giờ còn việc gì cần đến sự giúp đỡ của Ly Nô lão nữa ."

"Ừ." Ly Nô đáp một tiếng, tiếp tục ăn cá hương khô lo lắng.

Nguyên Diệu hậu viện, bắt đầu lo lắng. Bộ chén lá sen thể dán , giải thích thế nào với Hàn Quốc phu nhân đây?

Vào lúc hoàng hôn, Bạch Cơ mặc nam trang trở về. Tâm trạng Bạch Cơ , thấy Nguyên Diệu mở mở quạt gấp , : "Nghe thiền sư Nghĩa Tịnh giảng kinh đúng là một trải nghiệm tuyệt vời, Nguyên Diệu cũng nên thử."

Nguyên Diệu : "Tiểu sinh căn cơ, kinh Phật sẽ buồn ngủ."

Bạch Cơ đưa cho Nguyên Diệu một gói giấy, : "Thiền sư Nghĩa Tịnh tặng một ít thiền. Nguyên Diệu uống nhiều thiền sẽ căn cơ."

Nguyên Diệu kịp trả lời, Ly Nô chen , : "Mọt sách ngốc nghếch dù uống thiền như cơm cũng sinh căn cơ. Ly Nô thông minh, dù uống thiền, chỉ ăn cá hương khô cũng căn cơ."

Bạch Cơ tỏ ý tán thành.

Nguyên Diệu đến , nghĩ đến bộ chén lá sen của Hàn Quốc phu nhân, trong lòng lo lắng nên cũng lười tranh luận với Bạch Cơ và Ly Nô.

Trăng xuân như đèn, hoa bay khắp sân.

Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Ly Nô hành lang uống ngắm trăng, trò chuyện.

Bạch Cơ hỏi Ly Nô: "Cái bình họa tiết chim quý mà để trong phòng bằng ngọc như ý thế?"

Ly Nô toát mồ hôi lạnh, vội : "Ly Nô cất chiếc bình họa tiết chim quý . Ly Nô nghĩ rằng, đầu xuân lấy điềm 'như ý' để cầu phúc thì một năm mới thể tài lộc dồi dào, 'nhân quả' dứt. Nếu chủ nhân thích thì Ly Nô sẽ cất ngọc như ý , đặt chiếc bình họa tiết chim quý ."

Bạch Cơ : "Không cần cất ngọc như ý , cũng bày bình họa tiết chim quý . Mùa xuân hoa nở rộ, bình họa tiết chim quý thể dùng để cắm hoa, tăng thêm sinh khí và màu sắc cho Phiêu Miểu các."

Ly Nô đáp một cách áy náy: "Vâng."

Nguyên Diệu trăng xuân lo lắng: "Bạch Cơ, Phiêu Miểu các bộ cụ nào quý giá ? Giá trị thể sánh với vật cống phẩm từ lò Nguyệt năm Càn Phong ?"

Bạch Cơ nghĩ một lúc, : "Có. Ta nhớ trong kho còn hai bộ cụ xanh lò Nguyệt thời Trinh Quán. Sao Nguyên Diệu đột nhiên hỏi về cụ thế?"

Nguyên Diệu thở dài một , tự trách : "Tiểu sinh hôm nay một chuyện ngu ngốc..."

Bạch Cơ : "Hiên Chi cần tự trách, dù ngươi vẫn thường những chuyện ngu ngốc mà."

Nguyên Diệu tức giận : "Tiểu sinh chuyện ngu ngốc chứ?!"

Bạch Cơ : "Ta chỉ thuận miệng thôi, Hiên Chi đừng giận. Hôm nay ngươi chuyện ngu ngốc gì thế?"

Nguyên Diệu buồn rười rượi : "Chuyện là thế ..."

Nguyên Diệu kể chuyện hôm nay cùng Vi Ngạn đến trú mưa ở trang viện Hàn Quốc phu nhân, uống , vỡ bộ chén lá sen. Vì hứa với Ly Nô việc nó vỡ chiếc bình họa tiết chim quý, nên Nguyên Diệu giấu đoạn nhờ Ly Nô dùng pháp thuật sửa chén, chỉ rằng đền bộ cụ cho Hàn Quốc phu nhân.

Bạch Cơ xong thì đầy hứng thú: "Hàn Quốc phu nhân? Năm Càn Phong thứ ba? Thật thú vị."

Nguyên Diệu : "Hàn Quốc phu nhân thì gì thú vị?"

Bạch Cơ thần bí: "Không gì. Nguyên Diệu định đền cho Hàn Quốc phu nhân một bộ cụ khác ?"

Nguyên Diệu : "Chỉ còn cách đó thôi. Vật cống phẩm thời Trinh Quán chắc là sánh với vật cống phẩm thời Càn Phong. vật cống phẩm chỉ hoàng thất mới hưởng, Bạch Cơ thế?!"

Bạch Cơ xoa cằm, : "Làm vật cống phẩm, Hiên Chi cần . Hiên Chi nên nghĩ xem, ngươi bạc để mua ?"

Nguyên Diệu bạc, đành : "Xin Bạch Cơ cho tiểu sinh nợ . Tiểu sinh mỗi ngày sẽ việc vặt của hai để trả."

Bạch Cơ : "Ta quá thiệt thòi . Hiên Chi quá vụng về, việc của hai thực chỉ việc của một thôi."

Nguyên Diệu khổ sở : "Vậy, ngươi tiểu sinh gì?"

Bạch Cơ suy nghĩ một lúc, : "Hiên Chi hai lựa chọn. Một, mùa xuân thích hợp cho ca múa, mỗi tối Hiên Chi ở trong sân nhảy một điệu múa để cho và Ly Nô giải trí. Hai, mùa xuân thích hợp cho sự thanh tịnh, cứ mỗi ngày lẻ, Hiên Chi hãy đến chùa Hiến Phúc kinh với ."

Lời của Bạch Cơ dứt, Nguyên Diệu vội vàng : "Tiểu sinh sẽ kinh với ngươi."

Bạch Cơ mỉm hài lòng: "Hiên Chi thường xuyên kinh Phật, chắc chắn sẽ dần dần căn cơ."

 

 

Loading...