Phiêu Miểu 2 - Quyển Mặt Quỷ - Hồi 1: Ngọc Diện Ly Miêu - Chương 1: Báo Ơn
Cập nhật lúc: 2025-11-15 04:18:39
Lượt xem: 66
Vào tháng mười mùa thu vàng, đúng mùa hoa quế nở rộ.
Buổi sáng sớm, Nguyên Diệu mở cổng Phiêu Miểu các, cổng đặt một chiếc lá ngô đồng, chiếc lá ngô đồng ba miếng bánh hoa quế, hai miếng ở , một miếng ở .
Một con mèo Li Hoa nấp cây liễu lén lút về phía Phiêu Miểu các.
Khi Nguyên Diệu ngẩng đầu lên lúc bốn mắt chạm với mèo Li Hoa.
Mèo Li Hoa vội vàng rụt đầu , vẻ thẹn thùng, chạy biến thật nhanh.
"Này..." Nguyên Diệu gọi mèo Li Hoa , nhưng mèo Li Hoa chạy xa .
Nguyên Diệu thể đuổi kịp nó, đành thôi.
Nguyên Diệu ba miếng bánh hoa quế, dở dở .
Ba ngày , Nguyên Diệu đến chợ Tây tiệm Thụy Dung Trai mua bánh hoa quế, đường về Phiêu Miểu các, một con mèo Li Hoa theo , mắt chăm chú bánh hoa quế trong tay .
Nguyên Diệu đoán rằng, mèo Li Hoa lẽ ăn bánh hoa quế, bèn lấy hai miếng đặt chiếc lá sạch.
Mèo Li Hoa vui vẻ ăn.
Sau đó, suốt ba ngày liền, sáng nào Nguyên Diệu mở cổng Phiêu Miểu các cũng thấy một chiếc lá ngô đồng và ba miếng bánh hoa quế. Dù là một mọt sách ngốc nghếch cũng thể phát hiện một con mèo Li Hoa nấp cây liễu, thò đầu . Tuy nhiên, chỉ cần chạm ánh mắt của Nguyên Diệu thì mèo Li Hoa lập tức chạy biến.
Nguyên Diệu hỏi Bạch Cơ chuyện là thế nào, Bạch Cơ : "Đây là mèo Li Hoa đang báo ơn đấy, Hiên Chi cho nó ăn bánh hoa quế, nó cũng trả ơn Hiên Chi bằng bánh hoa quế."
Nguyên Diệu cầm bánh hoa quế Phiêu Miểu các, cảm thấy mèo Li Hoa ngày nào cũng đến báo ơn, thật sự khiến ngại ngùng.
Ly Nô mặc chỉnh tề bước , thấy bánh hoa quế thì bĩu môi: "Con mèo Li Hoa đó đến ? Mọt sách ngốc thật, lúc đó cho nó một con cá chép lớn thì bao, giờ thì ngày nào cũng cá chép lớn để ăn ."
"Ly Nô lão gì ?" Nguyên Diệu .
Nhớ điều gì đó, Nguyên Diệu với Ly Nô: "Con mèo Li Hoa ngày nào cũng đến tặng bánh hoa quế, thấy ngại, gọi nó nhưng nó chạy mất. Ly Nô lão và nó đều là mèo, quen nó ?"
Ly Nô tức giận : "Đừng so sánh với con mèo hoang từ đến! Ta là mèo nhà sạch sẽ thanh nhã, tổ tiên một phần tư dòng m.á.u Ba Tư, là quý tộc trong loài mèo. Ta cao quý tuấn như , thể quen con mèo hoang tầm thường xí đó?!!"
Nguyên Diệu gãi đầu: ", qua, Ly Nô lão cũng giống mèo hoang mà."
Ly Nô hét lên: "Đó là do mắt ngươi kém thôi!!"
Buổi sáng, Phiêu Miểu các ăn ế ẩm, Bạch Cơ rảnh rỗi chán nản, với Nguyên Diệu: "Hiên Chi, dạo chợ Tây . Trời cũng lạnh , mua thêm mấy bộ đồ mùa đông. Hiên Chi cũng thể mua một bộ, tháng sẽ cho ngươi tiền tiêu vặt nữa."
"Được." Nguyên Diệu đáp.
Ly Nô vội : "Chủ nhân, Ly Nô cũng cần tiền tiêu vặt nữa, ngươi mua cho Ly Nô một chiếc mũ nhé."
Bạch Cơ : "Ly Nô, ngươi hết tiền tiêu vặt , tiền tiêu vặt tháng của ngươi đều mua cá khô ."
Ly Nô nghĩ một lúc, : "Vậy dùng tiền tiêu vặt tháng của mọt sách ngốc để mua mũ cho Ly Nô ."
Bạch Cơ : "Được."
Nguyên Diệu tức giận : "Bạch Cơ, Ly Nô lão , xin đừng tự tiện dùng tiền mồ hôi xương m.á.u của khi sự đồng ý!" Bạch Cơ và Nguyên Diệu rời Phiêu Miểu các, đến chợ Tây. chợ Tây đầy cửa hiệu, thương nhân đông đúc. Bạch Cơ và Nguyên Diệu một tiệm may nổi tiếng "Phù Vũ Cư".
Trong "Phù Vũ Cư" áo quần sẵn, cũng thể đặt may. Tuy nhiên, hầu như đồ nữ. Vì thời nhà Đường, nữ t.ử quý tộc hoàng gia đều thợ may, thợ thêu riêng, thường mua áo quần ngoài. Nữ t.ử dân thường phần lớn thạo nữ công, áo quần của họ đều tự may, cũng mua áo quần ngoài. Bạch Cơ kiên quyết đặt may vài bộ đồ nữ, chủ tiệm "Phù Vũ Cư" đành gọi thê t.ử , để bà và Bạch Cơ bàn bạc chi tiết về vải vóc, kiểu dáng.
Nguyên Diệu thấy đặt may phiền phức, thử một chiếc áo dài màu xanh đen viền lông linh miêu. Chiếc áo dài chất liệu thượng hạng, dày dặn mà mềm mại, cắt may tinh xảo, thanh lịch mà vặn. Nguyên Diệu mặc , như là may đo riêng cho .
Bạch Cơ khen: "Hiên Chi mặc chiếc áo trông phong độ."
Thư sinh cũng hài lòng: "Vậy, sẽ mua nó."
Chủ tiệm "Phù Vũ Cư" : "Chuyện , e rằng . Công t.ử nên chọn chiếc khác thì hơn."
Nguyên Diệu ngạc nhiên: "Tại ?"
Chủ tiệm : "Chiếc áo là do Vương t.ử Ba Tư Sasan đặt may, hôm nay ông sẽ đến lấy." Nguyên Diệu thất vọng: "Hóa là do khác đặt may."
Bạch Cơ với chủ tiệm: "Vậy, ông hãy may một chiếc y hệt chiếc áo . Khi nào xong, chúng sẽ đến lấy."
Chủ tiệm khổ sở : "Không thể nào y hệt , vải là do Vương t.ử Sasan mang đến, quý, tiệm ."
Nguyên Diệu : "Thôi, cần phiền phức nữa, sẽ chọn một chiếc áo khác."
Bạch Cơ kiên quyết : "Chắc chắn là chiếc . Hiếm khi Hiên Chi mặc áo mà mùi chua của sách vở."
Nguyên Diệu tức giận phản bác: "Ngươi gì ? Ta mùi chua của sách vở khi nào?!"
Bạch Cơ : "À , chỉ đùa thôi, Hiên Chi đừng giận."
Bạch Cơ ở Phù Vũ Cư chờ Vương t.ử Ba Tư, Nguyên Diệu đành chờ cùng nàng. Bạch Cơ chủ tiệm Phù Vũ Cư kể rằng, Vương t.ử Sasan* tên tiếng Hán là "Tô Lượng", ông là hậu duệ của triều đại Sasan. Cha ông là Phi Lộ Tư, một hoàng t.ử Ba Tư, thời Cao Tông đến Trường An con tin, giữ chức tả Vũ Vệ tướng quân. Sau đó, triều đại Sasan diệt vong, Phi Lộ Tư ở Trường An. Phi Lộ Tư cưới một quận chúa họ Lý, sinh Tô Lượng. Tô Lượng một nửa dòng m.á.u Ba Tư, một nửa dòng m.á.u Đại Đường.
* Vương triều Sassanid (226–651) Nhà Sassanid là triều đại cuối cùng của Ba Tư cổ đại. Bởi vì A Lạp, Bá đế quốc hưng khởi, cùng với vương triều liên tục hai vị quốc vương ám sát, vương triều Tát San sụp đổ, con trai của quốc vương đời cuối Ba Tư Y Tự Ai tam thế là Ti Lộ Tư Đông chạy trốn tới Đường triều, nhậm chức Hữu Vũ Vệ tướng quân, lúc Đường triều do Đường Cao Tông đương triều.
Bạch Cơ uống xong một chén thì Tô Lượng đến "Phù Vũ Cư". Tô Lượng dáng vạm vỡ, mặc một chiếc áo dài viền chỉ vàng thêu hoa văn sen tây. Hắn chỉ hai mươi ba, hai mươi bốn tuổi, mũi cao mắt sâu, tóc xoăn màu hạt dẻ, giống Trung Nguyên. Đôi mắt màu xanh thẫm, giống như hai hồ nước lạnh.
Bạch Cơ Tô Lượng một cái thì sững sờ, khóe miệng khẽ nở một nụ thú vị.
Tô Lượng thấy Bạch Cơ thì biểu cảm gì thẳng tới chỗ chủ tiệm "Phù Vũ Cư": "Ta đến lấy áo."
Chủ tiệm : "Ta sẽ đưa đến phủ ngài, cần phiền ngài đến lấy."
Tô Lượng : "Không . Tiện đường thôi."
Tô Lượng chuẩn thử áo, thấy viền áo lông linh miêu, đột nhiên nổi giận đùng đùng: "Ai cho phép ngươi dùng lông linh miêu viền áo?!!"
Chủ tiệm sững sờ, nịnh : "Áo mặc mùa đông thường dùng lông linh miêu, lông cáo viền áo, càng ấm áp hơn."
Tô Lượng trợn mắt, túm lấy cổ áo của chủ tiệm "Phù Vũ Cư", dữ tợn : "Dùng da viền áo chẳng ấm hơn ?"
Chủ tiệm gượng: "Ngài đùa ."
Tô Lượng dữ tợn : "Ta đùa! Tháo lông linh miêu , bằng da !"
Chủ tiệm toát mồ hôi lạnh: "Giữa ban ngày ban mặt, kiếm da cho ngài?"
Tô Lượng hỏi: "Lông linh miêu là ai đưa đến?"
Chủ tiệm đáp: "Là Vương Tam nghề buôn da. Nhà ông da linh miêu, da hồ ly, da hổ nhất chợ Tây."
Tô Lượng : "Tháo lông linh miêu , ngày mai sẽ mang đến cho ông một miếng da để ."
Da ư?!! Chủ tiệm sợ toát mồ hôi lạnh, chỉ : "Vâng." Tô Lượng giận dữ ném áo , chuẩn rời .
Bạch Cơ ngăn Tô Lượng : "Tô công t.ử xin dừng bước."
Tô Lượng cúi đầu Bạch Cơ: "Có chuyện gì?"
Bạch Cơ : "Ta mua một miếng vải của Tô công tử."
"Vải gì?"
"Vải của chiếc áo đó."
Tô Lượng nhe răng: "Thật là chuyện lạ, Bạch Cơ luôn chỉ bán đồ mua đồ."
Nguyên Diệu ngạc nhiên, Tô Lượng Bạch Cơ ?
Bạch Cơ cũng : "Thỉnh thoảng, cũng mua đồ."
Tô Lượng : "Vải vẫn còn. giá đắt."
Bạch Cơ : "Giá bao nhiêu? Nói thử."
Tô Lượng nhe răng, ánh mắt lộ vẻ hung ác: "Một tấm da rồng." Nguyên Diệu cảm thấy lạnh toát trong lòng.
Bạch Cơ mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo, che miệng : "Ồ, một tấm da rồng ? Ta tưởng là một cái đuôi mèo hoang chứ."
Tô Lượng như một con mèo giẫm đuôi, nổi giận đùng đùng: "Câm miệng!"
"Haha, hahaha..." Bạch Cơ lớn, Tô Lượng đầy thương hại.
Tô Lượng vô cùng tức giận, mặt đỏ bừng: "Đồ yêu quái, thà đốt cháy miếng vải đó còn hơn bán cho ngươi!" Tô Lượng giận dữ bỏ .
"Hì hì." Bạch Cơ quỷ quyệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-2-quyen-mat-quy/hoi-1-ngoc-dien-ly-mieu-chuong-1-bao-on.html.]
Ngoài "Phù Vũ Cư", một cây hòe lớn, một con mèo Li Hoa đang thò đầu ngó.
Vì Tô Lượng bán vải, Nguyên Diệu chọn một chiếc áo khác, Bạch Cơ và Nguyên Diệu trả tiền rời "Phù Vũ Cư", mua mũ cho Ly Nô.
Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, ngươi quen vị vương t.ử Ba Tư ?"
Bạch Cơ : "Không quen."
"Thế gọi tên ngươi, cũng ngươi là ?"
Bạch Cơ trả lời câu hỏi của Nguyên Diệu, chỉ : "Vị 'vương t.ử Ba Tư' thú vị."
Nguyên Diệu bĩu môi: "Hắn trông hung dữ, gì thú vị?"
Bạch Cơ che miệng : "Chính vì hung dữ, giẫm đuôi mới thú vị."
Nguyên Diệu ngạc nhiên: "Hắn đuôi ?"
Bạch Cơ quỷ quyệt: "Hắn đuôi."
Bạch Cơ và Nguyên Diệu qua một tiệm da. Một khách hàng đang gọi chủ tiệm: "Vương Tam... Vương Tam..., chủ nhân nhà đặt năm tấm da cáo, là loại nhất."
Một nam nhân râu quai nón đáp: "Được. Không vấn đề gò."
Bạch Cơ thấy, suy nghĩ một chút, bước tiệm da. Nguyên Diệu cũng theo .
Vương Tam thấy Bạch Cơ, chào: "Sắp đến mùa đông, ngươi nương mua mấy tấm da áo khoác? Ở đây da cáo đen thượng hạng." Trong tiệm da nồng nặc mùi tanh hôi, Nguyên Diệu thấy khó chịu.
Bạch Cơ liếc mắt một vòng, hỏi: "Có da rồng ?"
Vương Tam toát mồ hôi, : "Cô nương đùa gì thế? Trên đời gì rồng? Dù rồng thì lột da rồng chẳng sẽ sét đ.á.n.h c.h.ế.t ?"
"Không thì ." Bạch Cơ , lấy hai tấm bùa, đặt lên quầy: "Thấy tiệm da rồng, tặng ông hai tấm bùa, dán lên cửa, sẽ bình an."
Vương Tam ngẩn , khó hiểu: "Cái gì?!"
"Hiên Chi, chúng thôi." Bạch Cơ giải thích, dẫn Nguyên Diệu rời .
Nguyên Diệu , thấy Vương Tam vo tròn hai tấm bùa, ném .
Nguyên Diệu lo lắng: "Bạch Cơ, hình như Vương Tam ném bùa ."
"Mặc kệ ." Bạch Cơ thờ ơ .
Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến một cửa hàng mũ, khéo thấy Tô Lượng cũng đang mua mũ.
Tô Lượng thấy Bạch Cơ thì giả vờ thấy, cúi đầu chọn mũ.
Bạch Cơ cũng để ý đến Tô Lượng, chọn mũ cho Ly Nô với Nguyên Diệu.
Nguyên Diệu lén Tô Lượng, thấy mua hơn chục chiếc mũ, lớn , nhỏ , thêu hoa , đơn sắc , lông thú , lụa , đủ loại kiểu dáng, đủ loại phong cách. Tô Lượng trả tiền, bảo mang về phủ rời .
Nguyên Diệu khỏi cảm thán: "Vị vương t.ử Ba Tư thật sự thích mũ..."
Người : " , Tô công t.ử sở thích sưu tầm mũ, mỗi tháng đều đến mua hơn chục cái. Số mũ sưu tầm còn nhiều hơn trong tiệm ."
Bạch Cơ hỏi: "Từ khi nào Tô công t.ử sở thích sưu tầm mũ thế?"
Người đáp: "Ba năm . Trước đây, Tô công t.ử từng đến mua mũ."
Bạch Cơ .
Trước hàng loạt chiếc mũ, Bạch Cơ chọn cái nào, bèn để Nguyên Diệu chọn cho Ly Nô một cái. Nguyên Diệu nghĩ đầu của Ly Nô cũng lớn, chọn một chiếc mũ nhỏ màu bạc kiểu Thu Cốc. Trả tiền xong, Bạch Cơ và Nguyên Diệu rời .
Tại Phiêu Miểu các, trong đại sảnh.
Con mèo đen giá đỡ hàng hóa, đối diện một chiếc gương đồng, đầu nó đội một chiếc mũ bạc, tua rua mũ bay phấp phới theo gió. Mèo đen đội mũ trắng, trông kỳ quái và buồn . Nó lắc lắc ria mép, : "Xấu quá..."
Nguyên Diệu lúng túng, : "Không , , đội chiếc mũ nhỏ cũng tuấn."
Mèo đen nổi giận: "Tất nhiên là tuấn ! Ta chiếc mũ ! Mắt của ngươi tệ thật!"
Nguyên Diệu dám phản bác, lắp bắp : "Ly Nô lão hài lòng với chiếc mũ thì tự mua một cái khác ."
Mèo đen : "Thôi bỏ . Chiếc mũ để đội, định tặng cho một bạn quà. Ta đội hợp, thể nó đội sẽ hợp."
"Ly Nô lão còn bạn ?" Nguyên Diệu ngạc nhiên. Từ khi đến Phiêu Miểu các, từng thấy ai đến thăm Ly Nô. Người duy nhất của Ly Nô là Đồi Mồi. Đồi Mồi hiếm khi đến Phiêu Miểu các, và khi đến họ cũng cãi .
Ly Nô tức giận: "Ngươi thấy giống kẻ bạn ?!"
Nguyên Diệu gật đầu "giống", nhưng nhịn , đổi giọng hỏi: "Ly Nô lão , bạn ngươi tên gì? Sống ở ? Sao từng thấy đến Phiêu Miểu các chơi?"
Mắt Ly Nô tối , : "Nó tên A Thử, là bạn chơi từ nhỏ của . A Thử là một con mèo Ngọc Diện*, nhà nó ở bên cạnh nhà . đó là chuyện của hơn ngàn năm . Kể từ khi gia đình nó dọn , gặp nó, cũng nó đang ở ."
*âm hán việt là Ngọc Diện Ly Miêu, dịch sơ thì là mèo rừng mặt ngọc, nhưn em tra google thí nó giống con cầy vòi mốc á(nhưn ở đây đang mấy con mèo, nên vẫn cấn, ba cái tên con mèo em ngáo quá, ai khai thông cho em với nhớ) tra xem, còn em vẫn để mèo Ngọc Diện nha, vẻ văn nghệ hơn.
Nguyên Diệu : "Hóa là bạn trong ký ức... Ly Nô lão , là ngươi vẫn bạn mà."
"Ngươi mới bạn! Tên mọt sách đáng ghét!!" Mèo đen cào Nguyên Diệu một cái, bỏ chạy.
Lúc lên đèn, Bạch Cơ sắp xếp hàng hóa, bảo Nguyên Diệu lên kho tầng hai lấy hương liệu và cổ vật. Nguyên Diệu đến bên kho, thấy Ly Nô chui phòng chứa đồ bên cạnh kho.
Nguyên Diệu tò mò bước đến bên ngoài phòng chứa đồ thò đầu .
Dưới ánh nến màu cam, đất trống trong phòng chứa đồ, Ly Nô đang đặt chiếc mũ bạc một chiếc hộp lớn.
Ly Nô nghiêng đầu, thấy Nguyên Diệu, : "Tên mọt sách, ngươi đến đúng lúc lắm. Hộp đầy, ngươi giúp đặt nó lên ."
Nguyên Diệu bước , trong phòng chứa đồ ngoài một vật dụng lặt vặt, còn chục chiếc hộp lớn xếp chồng lên .
Nguyên Diệu chiếc hộp bên cạnh Ly Nô đậy nắp, phát hiện trong hộp nhiều mũ.
Nguyên Diệu kinh ngạc: "Ly Nô lão , ngươi tích trữ nhiều mũ như để gì? Định rời khỏi Phiêu Miểu các sẽ mở tiệm bán mũ ?"
Ly Nô trừng mắt: "Ta mở tiệm bán mũ gì? Nếu mở cũng mở tiệm bán cá khô!"
Nguyên Diệu tò mò: "Vậy những chiếc mũ ..."
Ly Nô mắt tối : "Những chiếc mũ là để tặng cho A Thử."
Nguyên Diệu : "Chính là bạn trong ký ức của ngươi ?"
Ly Nô gật đầu, cảm xúc dâng trào, bắt đầu kể về A Thử.
A Thử là bạn chơi từ nhỏ của Ly Nô, nhà ở bên cạnh nhà Ly Nô, họ thường chơi cùng . A Thử là một con mèo Ngọc Diện giỏi biến hóa. Nó thích mũ, thường đội những chiếc mũ khác hóa thành những khác sống động như thật. Ly Nô luôn chọc khoái trá. Vì A Thử nên tuổi thơ của Ly Nô tràn đầy niềm vui.
Tuy nhiên, niềm vui kéo dài, cha của A Thử kẻ thù truy sát, cả gia đình chạy trốn. A Thử rời vội vàng, thậm chí kịp chào tạm biệt Ly Nô.
Cuộc chia ly kéo dài cả ngàn năm, dòng đời vô tận, biển mênh mông, Ly Nô và A Thử từng gặp , cũng tin tức của .
Ly Nô tiếc nuối : "Ngày A Thử rời là đúng ngày sinh nhật của nó, chuẩn một chiếc mũ cho nó nhưng kịp tặng."
Trong những năm tháng dài đằng đẵng, thỉnh thoảng Ly Nô nhớ về A Thử, nhớ về những thời gian vui vẻ của tuổi thơ. Không từ khi nào, Ly Nô thói quen sưu tập mũ, mỗi năm mua một hai chiếc, từ lúc nào những chiếc mũ đầy hàng chục chiếc hộp lớn.
Ly Nô : "Sau gặp A Thử, sẽ tặng tất cả những chiếc mũ cho nó. Chắc chắn nó sẽ vui."
Nguyên Diệu nụ của Ly Nô, cũng theo. Hóa lúc nào Ly Nô cũng độc ác, miệng lưỡi độc địa, vô lý, mà cũng lúc ấm áp, hiền lành, tình bạn chân thành, ký ức ấm áp, ước mơ đẽ.
Nguyên Diệu : "Ly Nô lão , ngươi để Bạch Cơ giúp ngươi thực hiện ước mơ gặp A Thử?"
Ly Nô chạy đến cửa phòng chứa đồ, thò đầu xác nhận Bạch Cơ ở đó, vẫy nắm đ.ấ.m với Nguyên Diệu: "Tên mọt sách, nếu ngươi chuyện với chủ nhân hoặc khác, sẽ ăn thịt ngươi!!"
"Tại ?" Nguyên Diệu hiểu, đây là việc hổ gì, tại cần giữ bí mật?
Ly Nô hét: "Ta là Ly Nô, một cái tên vang chấn động cả Trường An! Ta chủ nhân và khác cũng lúc ủy mị, đa cảm."
"Ít thôi! Ta thấy là ! Tóm chuyện tối nay, ngươi với ai một chữ!" Ly Nô đe dọa.
Nguyên Diệu chỉ đành : "Được, sẽ ."
Ly Nô đậy chiếc hộp lớn , bảo Nguyên Diệu đặt lên, cùng Nguyên Diệu khỏi phòng chứa đồ, đóng cửa .
Nguyên Diệu và Ly Nô lấy hương liệu và cổ vật từ kho mang xuống đại sảnh, giúp Bạch Cơ sắp xếp hàng hóa. Hàng hóa sắp xếp xong, ba ai nấy về phòng ngủ.