Phiêu Miểu 2 - Quyển Mặt Quỷ - Chương 9: Tha Thứ

Cập nhật lúc: 2025-11-15 04:19:55
Lượt xem: 66

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một cơn gió thổi qua, cỏ thu vàng óng nhấp nhô như sóng.

Mèo Ngọc Diện trong vũng máu, Tô Lượng đang thương, đôi mắt xanh biếc tràn máu: "Ta sống hơn một nghìn năm, từng gặp nhiều , nhưng bao giờ gặp ai kỳ lạ như ngươi. Họ đều tham lam, ích kỷ, tàn nhẫn, ác độc. Quá tin tưởng con , yêu thích con , kết cục luôn là đau lòng." Trước mắt mèo Ngọc Diện hiện lên từng cảnh quá khứ đau thương, màu m.á.u lan rộng.

Bão tuyết phong núi, trời băng đất tuyết, thợ săn vì thể săn b.ắ.n mà đói khát, con mèo của mỗi ngày vất vả trong gió tuyết, c.ắ.n c.h.ế.t hươu nai sâu trong núi tuyết, kéo về nhà cho thợ săn ăn. Mùa đông năm lạnh giá và kéo dài, con mèo mang về càng ngày càng ít con mồi, nó nhường mồi cho thợ săn ăn, chỉ ăn một ít rễ cây, vỏ cây. Nó tin rằng, mùa xuân sẽ sớm đến, nó và thợ săn thể chịu đựng đến lúc xuân về hoa nở. mùa đông dường như bao giờ kết thúc, bão tuyết cứ tiếp tục. Khi con mèo thể tìm thấy thức ăn, thợ săn dựng một cái nồi, bắt con mèo, nấu nó thành nồi súp để chống đói. Trong đôi mắt đỏ ngầu của lấp lánh sự đói khát, tham lam, tàn nhẫn và ác độc.

Cuối cùng, thợ săn c.h.ế.t. Mèo yêu nấu thành một nồi súp, qua mùa đông lạnh giá, kéo dài.

Trong một thị trấn nhỏ cảnh sắc như tranh ở Giang Nam, con mèo sống trong một gia đình giàu . Con mèo là thú cưng của tiểu thư nhà , nó ở bên tiểu thư từ khi ngươi còn là một bé gái nhỏ cho đến khi trở thành một thiếu nữ thông thạo sách vở, lễ nghĩa. Họ là những bạn nhất của . Tiểu thư gả cho một công t.ử phong lưu, con mèo cũng tiểu thư mang đến nhà chồng. Công t.ử phong lưu lăng nhăng, nhiều thê , thường lạnh nhạt với tiểu thư, tiểu thư đau lòng. Các thê tranh giành , cũng thường tiểu thư đẫm nước mắt. Tiểu thư với con mèo: "Nếu như, tất cả bọn họ đều c.h.ế.t thì mấy." Để tiểu thư còn đau lòng nữa, con mèo hóa thành mèo yêu, g.i.ế.c c.h.ế.t các thê của công tử. Từ đó, mỗi khi công t.ử nạp thê , thê đều c.h.ế.t một cách kỳ lạ. Các nô bộc thầm bàn tán, chắc chắn là đại phu nhân – tiểu thư đang dùng tà thuật nguyền rủa các thê . Công t.ử cũng nghĩ tiểu thư là yêu ma, sợ hãi nàng, bắt đầu xa lánh, lạnh nhạt với nàng, thậm chí còn bỏ nàng. Tiểu thư sợ chồng lạnh nhạt, bỏ rơi, bèn âm thầm mời pháp sư đến, nhân lúc con mèo đề phòng, bắt lấy nó. Con mèo hiện nguyên hình là mèo yêu trói bằng dây xích sắt giữa sân, tiểu thư rõ với công t.ử và , là mèo yêu g.i.ế.c các thê , liên quan gì đến nàng. Để chứng minh sự trong sạch của , nàng tự tay chặt đứt đuôi của mèo yêu. Bởi vì , pháp lực của mèo yêu ở đuôi. Mèo yêu chặt đứt đuôi đau đớn mà thét lên thê lương, xé lòng xé ruột. Váy của tiểu thư vấy đầy m.á.u mèo, mặt lộ nụ ích kỷ, tàn nhẫn, độc ác.

Cuối cùng, tiểu thư c.h.ế.t. Mèo yêu m.ó.c t.i.m nàng , nuốt bụng, để lấp đầy vết thương trong lòng .

Mất đuôi , con mèo vẫn lang thang trong nhân gian, nó qua nhiều nơi, gặp nhiều . Những đứa trẻ ngây thơ mà tàn nhẫn bắt nó về đ.á.n.h đập, tra tấn, coi như trò chơi. Pháp sư tâm thuật bất chính thuần phục nó, sai khiến nó trộm cắp, hại , coi như mưu lợi. Con mèo chạy từ nơi đến nơi khác, từ chủ nhân đổi sang chủ nhân khác, nó từng ở trong cung đình đầy mưu mô, đấu đá, cũng từng ở trong phố phường đầy tình ấm lạnh, nó từng theo hầu các nịnh thần gian ác, cũng từng theo bọn cướp g.i.ế.c gớm tay, mỗi con đều giống , ích kỷ, ác độc, vô tình, tàn nhẫn, lạnh lùng.

Dần dần, mèo Ngọc Diện cũng học sự ích kỷ, ác độc, vô tình, tàn nhẫn, lạnh lùng, nó coi những con nuôi dưỡng nó là "chủ nhân" để ký sinh, chứ bạn bè. Khi "chủ nhân" hại nó, nó sẽ g.i.ế.c họ; khi "chủ nhân" còn giá trị ký sinh, nó sẽ rời bỏ họ. Nó còn coi con là bạn bè, quan tâm đến sống c.h.ế.t của họ, quan tâm đến tâm trạng của họ. Nó sẽ bao giờ coi con là bạn bè nữa.

Tuy nhiên trong biển mênh mông, Mèo Ngọc Diện gặp Tô Lượng, nó bao giờ gặp ai giống như . Nó coi là "chủ nhân" để ký sinh, nhưng coi nó là bạn. Hắn chân thành, thiện đối xử với nó, coi nó là bạn nhất. Khi bệnh nặng, vì sống sót mà lấy nó vật hy sinh. Còn nó vì nghi ngờ mà tổn thương . Sau khi nó tổn thương , vẫn còn rơi nước mắt vì nó thương.

Mèo Ngọc Diện trong vũng máu, buồn bã Tô Lượng: "Ngươi thể tha thứ cho ?"

Tô Lượng đưa tay, vuốt ve đầu mèo Ngọc Diện: "Nếu ngươi sống tiếp, sẽ tha thứ cho ngươi."

Mèo Ngọc Diện yếu ớt nhắm mắt : "Ngươi quả nhiên tha thứ cho ."

Tô Lượng thấy mèo Ngọc Diện sắp qua khỏi, thì nức nở: "Ta tha thứ cho ngươi... tha thứ cho ngươi..."

Trong mắt mèo Ngọc Diện lóe lên ánh sáng dịu dàng, hạnh phúc, nhắm mắt .

Ly Nô thấy mèo Ngọc Diện nhắm mắt, vội vàng vỗ nó: "Này , A Thử, ngươi đừng c.h.ế.t mà!"

Mèo Ngọc Diện bỗng nhiên mở mắt, trừng mắt Ly Nô: "Than đen, ngươi nhẹ tay chút, vẫn c.h.ế.t! dường như càng ngày càng sức, mệt quá, mệt mỏi quá..."

Ly Nô lắc lắc mèo Ngọc Diện: "A Thử, ngươi thể c.h.ế.t. Khó khăn lắm mới gặp ngươi, ngươi c.h.ế.t thì mũ của đây?"

Mèo Ngọc Diện dựng tai lên: "Mũ gì?"

Ly Nô lau nước mắt: "A Thử, năm đó ngươi vội vàng trốn nạn, còn kịp tặng ngươi quà sinh nhật. Ngươi thích mũ nhất nên những năm qua, tích lũy nhiều mũ , định khi gặp ngươi sẽ tặng cho ngươi."

Mèo Ngọc Diện Ly Nô: "Than đen, ngươi còn nhớ thích mũ ? Ta vui. Nói thật, tính cách ngươi quá tệ, từ nhỏ ngoài thì bạn bè gì. E rằng, đến nay vẫn ai bạn với ngươi, ?"

Nghe , Ly Nô vui, chạy vội đến, c.ắ.n Nguyên Diệu kéo tới: "Ai tính cách tệ bạn chứ? Mọt sách là bạn của . Chúng sớm tối ở bên , chuyện hết, là tri âm tri kỷ." Ly Nô trừng mắt Nguyên Diệu, lộ nanh vuốt: "Có mọt sách?"

Nguyên Diệu dám phản bác, run rẩy : "Có thể tri âm tri kỷ với Ly Nô lão , tiểu sinh vinh hạnh..."

Mèo Ngọc Diện Nguyên Diệu, vẻ mặt áy náy: "Lần , ác ý đ.á.n.h ngươi, hôm nay cũng suýt g.i.ế.c ngươi... xin ..."

Nguyên Diệu thấy mèo Ngọc Diện hấp hối, trong lòng cũng buồn, còn cảm giác ghét nó nữa. Hắn mỉm , : "Những chuyện nhỏ nhặt đó, tiểu sinh để trong lòng. Ngươi khỏe , nếu sẽ buồn, Ly Nô lão cũng sẽ buồn..."

"Ừ." Mèo Ngọc Diện đồng ý như , nhưng mệt mỏi nhắm mắt.

"Số mũ , đến tết Thanh Minh thì đốt cho ." Mèo Ngọc Diện yếu ớt , giọng gần như thấy. Cuối cùng nó mở mắt Tô Lượng, ánh mắt dịu dàng mà buồn bã.

Bạch Cơ từ xa, cỏ thu vàng óng nổi lên bên chân nàng. Nàng mèo Ngọc Diện trong vũng máu, khuôn mặt biểu cảm. Sinh t.ử vô thường, yêu hận như mơ, và phi nhân đều trong thế gian chịu kiếp nạn, bao giờ kết thúc. Cuộc sống từ hư vô mà đến, về hư vô, vết chân trong tuyết, để dấu vết, chỉ còn "nhân quả" rải rác trong lục đạo luân hồi.

Tô Lượng vuốt ve thể ngày càng lạnh ngắt của mèo Ngọc Diện, nước mắt ngừng rơi xuống. Hắn dậy, về phía Bạch Cơ, mặt nàng và : "Phiêu Miểu Các, thể thực hiện bất kỳ nguyện vọng nào, ?"

Bạch Cơ gật đầu: " ."

Tô Lượng : "Vậy, mong Tiểu Tô sống ."

Đôi mắt vàng của Bạch Cơ lấp lánh: "Có thể. ngươi gieo 'nhân'."

"Gieo 'nhân'?"

"Có 'nhân' mới 'quả'. Nó bước địa ngục suối vàng, nếu ngươi nó trở về nhân gian thì gieo 'nhân'."

"Gieo 'nhân' thế nào?"

Bạch Cơ những đám mây trôi bầu trời: "Nó mất sinh mạng. Nếu ngươi sẵn lòng chia sẻ sinh mạng của với nó, nó sẽ thể sống . Tuy nhiên, trong những năm tháng , nếu nó thương ngươi cũng sẽ thương; nếu nó c.h.ế.t, ngươi cũng sẽ c.h.ế.t. Ngược cũng . Vài chục năm , khi ngươi già yếu và c.h.ế.t , nó cũng sẽ c.h.ế.t."

Gắn sinh mạng của với một con mèo yêu là một việc điên rồ và ngu ngốc. Dù Tô Lượng thích mèo Ngọc Diện thế nào thì e rằng cũng sẽ đồng ý. Chỉ kẻ ngốc mới đồng ý gieo "nhân" .

Tuy nhiên, Tô Lượng chính là kẻ ngốc đó, đồng ý: "Được. Ta sẵn lòng gieo 'nhân', hãy để cho Tiểu Tô sống ."

Bạch Cơ , nụ hư vô và phiêu diêu. Nàng giơ tay, tay áo tuyết phủ qua mặt đất. Trên cỏ thu đang lung lay trong gió lập tức bay lên vô con bướm vàng, chúng giang cánh xoay vòng, hình dáng uyển chuyển, một nửa che phủ t.h.i t.h.ể của mèo Ngọc Diện, một nửa bao bọc lấy Tô Lượng.

Hàng ngàn hàng vạn con bướm tụ tập , hình thành hai kén lớn màu vàng. Kén lớn dừng giữa cánh đồng cỏ, ánh sáng vàng lấp lánh. Trên cánh bướm phát quầng sáng dịu dàng, rắc xuống những bột phấn vàng đẽ và huyền bí.

Gió ngừng thổi, cây cối lặng im, thời gian như ngưng đọng.

Xung quanh vô cùng yên tĩnh, Nguyên Diệu chỉ thể thấy tiếng tim đập.

Ly Nô bên cạnh Nguyên Diệu, vẻ mặt đau buồn.

Bạch Cơ cánh đồng cỏ, những con bướm bay lượn quanh nàng, nàng giơ tay lên, một con bướm đậu lên đầu ngón tay.

Bạch Cơ đưa con bướm lên môi, thổi nhẹ một .

Đôi cánh bướm lập tức phát sáng như đom đóm.

Bạch Cơ vung tay, con bướm giang cánh bay .

Con bướm bay qua, tất cả các con bướm khác cũng phát sáng. Ánh sáng lung linh kén lớn do những con bướm tạo nên, chớp sáng rực rỡ chói mắt.

Một cơn gió thổi qua, ánh sáng hai chiếc kén biến mất trong khoảnh khắc rực rỡ nhất.

Hàng ngàn hàng vạn con bướm giang cánh bay khắp bốn phương tám hướng, bóng bướm như ảo ảnh.

Nguyên Diệu theo bản năng dùng tay áo che đầu mặt, để tránh bướm đau. Những con bướm vốn là ảo ảnh, chúng xuyên qua cơ thể Nguyên Diệu biến mất dấu vết.

Trên cánh đồng cỏ, chỉ còn Tô Lượng và mèo Ngọc Diện đều đang hôn mê.

Bạch Cơ bước tới, đưa tay chạm cổ mèo Ngọc Diện, đầu ngón tay cảm nhận sự ấm áp của sự sống. Ly Nô lè lưỡi l.i.ế.m vết thương cổ, ngực, và bụng của mèo Ngọc Diện, những vết thương nứt nẻ từ từ lành với tốc độ thể thấy bằng mắt thường.

Ly Nô rũ tai xuống, nom vẻ buồn.

Bạch Cơ vỗ đầu Ly Nô, hiệu cho nó đừng buồn.

Ly Nô : "Chủ nhân, Ly Nô một bí mật thú nhận với ."

Bạch Cơ : "Ai cũng bí mật."

Ly Nô : "Thật , Ly Nô quen mèo Ngọc Diện, nó là bạn chơi từ nhỏ của Ly Nô. Vừa , trong lúc đ.á.n.h , Ly Nô nhận nó nên nỡ hại nó. Nó cũng nhận Ly Nô."

Ly Nô ngờ rằng nó và A Thử sẽ tái ngộ hôm nay theo cách . Một khi tái ngộ, chúng trở thành kẻ thù. Một khi tái ngộ, suýt nữa là sinh ly t.ử biệt.

Bạch Cơ : "Ra là ."

Thảo nào trong lúc đ.á.n.h Ly Nô dùng hết sức, nhường nhịn mèo Ngọc Diện.

Ly Nô : "Chủ nhân, thể tha thứ cho A Thử ? Có thể là nó nghịch ngợm quá, rơi cảnh khó khăn. thực ."

Bạch Cơ : "Khoan dung là một đức tính ."

Ly Nô và Nguyên Diệu thở phào nhẹ nhõm.

Nguyên Diệu nghĩ rằng, lẽ hôm nay con rồng yêu hẹp hòi cảm động bởi Tô Lượng nên mới chấp lầm của mèo Ngọc Diện. Tuy nhiên, dù thế nào, sự tha thứ là một đức tính . Bạch Cơ khoan dung như là một điều đáng trân trọng.

Khi Nguyên Diệu cảm thấy an tâm, nụ của Bạch Cơ dần trở nên u ám: "Đáng tiếc, đức tính 'khoan dung' đí. Ta tha thứ, cũng bỏ qua. Nếu mèo Ngọc Diện c.h.ế.t, thì gì. bây giờ nó còn sống, từ biến thành để lừa gạt khắp nơi gây thù chuốc oán, cho đến biến Phiêu Miểu các thành nơi chứa đầy gỗ và dầu hỏa, khói bụi mịt mù, suýt nữa đốt cháy nơi , những món nợ , từ từ tính hết cả vốn lẫn lời với nó."

Một cơn gió thổi qua, cỏ thu lay động như sóng. Có lẽ vì gió thu lạnh lẽo, Nguyên Diệu và Ly Nô rùng .

Nguyên Diệu liếc mèo Ngọc Diện đang ngủ mê man, thở dài. mà, rằng con rồng yêu hẹp hòi thể nào đức tính 'khoan dung' . Có lẽ mèo Ngọc Diện mãi mãi tỉnh mới là một điều may mắn. Khi nó tỉnh , thứ chờ đợi nó sẽ là một phận thê thảm.

***

Sáng sớm mùa thu, sương lạnh đọng .

Nguyên Diệu mở cửa Phiêu Miểu các, bất ngờ phát hiện một gói giấy cửa. Nguyên Diệu về phía cây liễu lớn xa, chỉ thấy một đoạn đuôi mèo vằn.

Nguyên Diệu lớn tiếng gọi: "Là Công Chúa Ngọc Quỷ ?"

Đuôi mèo lập tức rút cây liễu, một con mèo vằn bay nhanh chạy .

Nguyên Diệu thể đuổi kịp nên cũng đuổi. Từ Công Chúa Ngọc Quỷ chạy , hơn nửa tháng gặp nó, cũng nhận quà của nó mỗi buổi sáng. Hắn lo lắng cho sự an nguy của nó, nhưng Bạch Cơ rằng ngay cả khi các yêu quỷ ở Đông Đô và Tây Kinh hợp , cũng thể gây hại cho Ngọc Quỷ, nên cảm thấy yên tâm hơn. hôm nay, nó xuất hiện.

Nguyên Diệu nhặt gói giấy lên, bước Phiêu Miểu Các. Hắn mở gói giấy, bên trong một bông hoa linh tiêu, một ít lông mèo và một viên Phật châu. Nguyên Diệu thầm thắc mắc, Công Chúa Ngọc Quỷ gửi ba món ý nghĩa gì.

Nguyên Diệu suy nghĩ mãi , khi ăn sáng xong, đưa ba món cho Bạch Cơ xem.

"Bạch Cơ, đây là quà Công Chúa Ngọc Quỷ gửi sáng nay, hiểu ý nghĩa của nó."

Bạch Cơ cầm lấy lông mèo, Phật châu và hoa linh tiêu lên xem xét, ánh mắt dừng tờ giấy gói ba món đồ. Bạch Cơ mở tờ giấy , phát hiện đó một hàng chữ nhỏ, : "Vì khinh khi, vạn niệm tan biến. Thanh đăng cổ Phật, kết thúc cuộc đời."

Cuối dòng chữ một dấu bàn chân mèo.

Nguyên Diệu mở to miệng, nên lời.

Bạch Cơ vuốt trán, : "Hiên Chi, Công Chúa Ngọc Quỷ vì ngươi mà xuất gia ni cô ."

Nguyên Diệu kinh ngạc: "Xuất gia?!"

Bạch Cơ đáp: "Phải, xuất gia. Viên Phật châu đại diện cho Phật môn, lông mèo đại diện cho tóc xanh, lẽ nàng cạo đầu ."

"Lông mèo đại diện cho tóc xanh?! Ta nhớ Công Chúa Ngọc Quỷ tóc xanh."

"Có quan trọng, quan trọng là nàng cạo đầu ."

"Một con mèo cạo đầu?!"

"Ừ thì, dù Công Chúa Ngọc Quỷ xuất gia là do ngươi."

"Ta hiểu chuyện ! , hoa linh tiêu ý nghĩa gì?"

Bạch Cơ suy nghĩ một chút, : "Có lẽ, nó đại diện cho am Linh Tiêu ở ngoại ô phía tây Trường An? Công Chúa Ngọc Quỷ với ngươi rằng nàng xuất gia tại am Linh Tiêu?"

"Tại nàng cho nàng xuất gia ở am Linh Tiêu?"

"Có lẽ nàng ngươi thời gian thì đến thăm nàng."

"..." Nguyên Diệu cảm thấy bất lực. Hắn dự định, sẽ tìm thời gian đến am Linh Tiêu giải thích với Công Chúa Ngọc Quỷ. Dù rằng thể nàng sẽ bỏ chạy giữa chừng.

Nguyên Diệu cất viên Phật châu, lông mèo và hoa linh tiêu, bắt đầu dùng chổi gà để phủi bụi kệ hàng.

Bạch Cơ quầy chơi với mặt nạ mèo vằn.

Một nam nhân tóc xoăn, mắt xanh bước nhanh Phiêu Miểu Các, tay cầm vài gói đồ lớn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-2-quyen-mat-quy/chuong-9-tha-thu.html.]

Nguyên Diệu , thì là Tô Lượng.

Hôm đó khi tỉnh , mèo Ngọc Diện ôm đầu với Tô Lượng, giải tỏa hận thù và hòa thuận trở . Vận mệnh của họ từ đó gắn kết với . Tô Lượng đưa mèo Ngọc Diện về Tô phủ, nhưng Bạch Cơ cho Mèo Ngọc Diện rời , buộc nó sửa chữa lầm khi rời khỏi Phiêu Miểu Các. Mèo Ngọc Diện còn cách nào khác, đành từng bước khắc phục lầm của .

Mèo Ngọc Diện từng lấy một miếng da của Vương Tam ở cửa hàng da chợ Tây, nó xin Vương Tam và đưa t.h.u.ố.c chữa thương. Vương Tam vốn rộng lượng, thấy nó thành tâm xin cũng tha thứ cho nó.

Mèo Ngọc Diện tìm thấy Trương Ma T.ử trong rừng ngoài thành, nó xin lôi kéo Trương Ma T.ử và đồng bọn tấn công Nguyên Diệu và tiếp tục cho họ mượn từ đường lớn để ở. Trương Ma T.ử và mèo Ngọc Diện hòa giải, trở hòa thuận. Trương Ma T.ử nhắc đến việc lấy trộm mũ của mèo Ngọc Diện, Mèo Ngọc Diện cũng dám đòi , chỉ thể nén giận trong lòng. Trương Ma T.ử và đồng bọn sống ở Trường An qua mùa đông, đến mùa xuân năm họ trở về Thanh Châu. Trước khi Trương Ma T.ử để tất cả những chiếc mũ trộm của mèo Ngọc Diện trong đại từ đường.

Mèo Ngọc Diện xin từng mà nó giả Bạch Cơ để lừa cưới, giải tỏa hiểu lầm. Phần lớn những kẻ hại đều rộng lượng tha thứ cho nó. Một kẻ thô bạo, giận dữ, đ.á.n.h đập nó để xả giận, như trường hợp Lật, bắt về núi Thúy Hoa và lão hồ vương đ.á.n.h hai mươi roi, đ.á.n.h mèo Ngọc Diện hai mươi roi để giải tỏa. Mèo Ngọc Diện sai nên c.ắ.n răng chịu đựng. Chỉ Tô Lượng là đáng thương, khi mèo Ngọc Diện đánh, cũng chịu đau đớn.

Trong những kẻ mà mèo Ngọc Diện xin , quỷ vương của Quỷ Đạo là khó đối phó nhất. Quỷ vương nhất quyết chiếm Phiêu Miểu Các, chỉ lời xin của Mèo Ngọc Diện, mà còn thách thức Bạch Cơ đấu tay đôi với để giành Phiêu Miểu Các. Bạch Cơ tức giận, sáng ngày thách đấu, nàng mang Ly Nô đến Quỷ Đạo. Khi trở về buổi tối, Bạch Cơ và Ly Nô vui vẻ, Bạch Cơ mang về một tấm da kỳ lạ, còn Ly Nô mang về một cây đinh ba kỳ dị. Từ đó, quỷ vương còn đề cập đến việc chiếm Phiêu Miểu Các nữa.

Mèo Ngọc Diện còn việc nặng nhọc trong Phiêu Miểu Các để bù đắp cho tổn thương tinh thần mà nó gây cho Bạch Cơ. Bạch Cơ mỗi ngày đều sai khiến mèo Ngọc Diện, bắt nó đủ thứ việc vặt, từ quét dọn đến chạy việc vặt, từ bổ củi đến giặt quần áo, lúc nào nghỉ ngơi.

Nguyên Diệu cảm thấy thể nổi, bèn khuyên Bạch Cơ: "Người thường , nên tha thứ khi thể. Mèo Ngọc Diện và xin , nàng sai khiến nó như , chẳng quá đáng lắm ."

Bạch Cơ : "Mèo Ngọc Diện vốn dĩ việc nặng nhọc ba năm mới thể bù đắp cho tổn thương tinh thần mà nó gây cho . vốn rộng lượng, từ bi, cũng xem như vì Hiên Chi xin tha, nó đến mùa xuân năm thể rời khỏi Phiêu Miểu Các ."

Tô Lượng , thì xin Bạch Cơ: "Dù nữa, xin cho Tiểu Tô cùng trở về Tô phủ ăn Tết."

Bạch Cơ liếc Tô Lượng, : "Nếu ngươi thường xuyên đến việc nó, thì mùa đại hàn năm nay nó thể rời khỏi Phiêu Miểu Các ."

, Tô Lượng cũng thường xuyên đến Phiêu Miểu Các giúp mèo Ngọc Diện việc, cho Bạch Cơ sai khiến.

Hôm nay, Bạch Cơ sai Tô Lượng đến Phù Vũ Cư lấy y phục mùa đông nàng đặt .

Bạch Cơ hỏi Tô Lượng: "Y phục mùa đông lấy về chứ?"

Tô Lượng đặt gói hành lý xuống, : "Lấy về . Chủ tiệm Phù Vũ Cư , nàng hãy mặc thủ xem, chỗ nào thì mang sửa ." Bạch Cơ mở gói hành lý, lấy vài bộ y phục mùa đông, mở xem xét.

"Trông cũng tệ." Bạch Cơ , cầm y phục lên lầu mặc thử.

Tô Lượng đưa hai gói hành lý cho Nguyên Diệu: "Hiên Chi, đây là áo choàng của ngươi."

Nguyên Diệu ngạc nhiên: "Ta đặt áo choàng."

Nguyên Diệu vẫn mặc áo choàng cũ từ năm ngoái, áo choàng mới mà mua đây đưa cho Tô Lượng khi còn là kẻ ăn xin.

Tô Lượng : "Hai bộ áo choàng một là tặng ngươi, một là Tiểu Tô tặng ngươi." Nguyên Diệu nhận gói hành lý, mở xem, thấy một bộ áo choàng mới giống hệt bộ đưa cho Tô Lượng, và một bộ áo choàng mới giống hệt bộ từng thử mặc ở Phù Vũ Cư.

Nguyên Diệu : "Tô và mèo Ngọc Diện khách sáo quá."

Tô Lượng cũng : "Đó là điều nên . Ta tặng ngươi áo choàng để cảm ơn, Tiểu Tô tặng ngươi áo choàng để xin . , Tiểu Tô ?"

Nguyên Diệu đáp: "Ở sân bổ củi."

Trong sân , bên cạnh một đống củi bổ, một con mèo đen và một con mèo đuôi sát bên .

Mèo đen : "A Thử, ngươi nhận cái mũ tặng?"

Mèo Ngọc Diện ngập ngừng một chút, : "Than đen, ngươi thật sự lý do ?"

"Tất nhiên là ."

"Ờ thì, những cái mũ đó quá . Than đen, mắt thẩm mỹ của ngươi tệ quá."

Ly Nô tức giận, biến thành mèo yêu, một vuốt đẩy ngã mèo Ngọc Diện, đôi mắt xanh biếc rực sáng, miệng phun lửa: "A Thư, ngươi nữa xem."

Mèo Ngọc Diện bất đắc dĩ : "Than đen, tính tình ngươi vẫn tệ như , bạn bè cũng thôi."

Ly Nô ngẩn , mèo Ngọc Diện thừa cơ chạy thoát. Ly Nô đuổi theo mèo Ngọc Diện, mèo Ngọc Diện chạy đại sảnh. Mèo Ngọc Diện thấy Nguyên Diệu và Tô Lượng đang chuyện, nhưng thấy Bạch Cơ nên, nó lập tức biến thành hình dạng Bạch Cơ, bên quầy.

Ly Nô đuổi đại sảnh, thấy "Bạch Cơ", Nguyên Diệu và Tô Lượng đều ở đó, nhưng thấy mèo Ngọc Diện, nó hỏi: "Chủ nhân, thư sinh, Tô công tử, các ngươi thấy A Thư qua đây ?" Tô Lượng Ly Nô.

Nguyên Diệu hắng giọng, liếc "Bạch Cơ".

"Bạch Cơ" xị mặt, : "Ly Nô, trong Phiêu Miểu Các bao nhiêu việc cần , ngươi còn tâm trí rảnh rỗi mà dạo lười biếng?! Hãy bổ củi trong sân , đó lau dọn phòng trong, nhà bếp, hành lang, gửi ngọc như ý mà ông Từ đặt ở phường Trường Nghĩa, đó gửi hương bồ đề mà Trần công t.ử đặt ở phường An Nhân. Khi về, cũng nhàn rỗi, hãy lấy sương lạnh và sương thu ở nhà bà Mã ngoài thành. Đừng suốt ngày ngoài lười biếng p ăn cá khô."

Ly Nô , : "Chủ nhân, những việc đều do A Thử ?" "Bạch Cơ" giơ tay, chỉ Ly Nô: "Hôm nay, ngươi !"

"Được thôi." Ly Nô dù , nhưng dám trái lời Bạch Cơ, đành đồng ý.

Ly Nô ngoan ngoãn bổ củi trong sân .

Sau khi Ly Nô , "Bạch Cơ" lớn, Nguyên Diệu và Tô Lượng cũng .

Tô Lượng : "Tiểu Tô, ngươi thật nghịch ngợm."

Nguyên Diệu : "Chỉ hình dạng của Bạch Cơ mới thể lừa Ly Nô lão ."

"Bạch Cơ" che mặt bằng tay áo, tiến gần Nguyên Diệu: "Hiên Chi, chuyện với ngươi."

Nguyên Diệu : "Chuyện gì?"

"Bạch Cơ" quyến rũ, : "Ta thích Hiên Chi đấy. Chúng đính hôn từ mà."

"Bạch Cơ" là giả, mèo Ngọc Diện chỉ đang đùa giỡn, nhưng mặt Nguyên Diệu vẫn đỏ bừng.

Mèo Ngọc Diện thấy thì nắm lấy tay Nguyên Diệu, sâu lắng, bắt chước giọng Bạch Cơ : "Hiên Chi, dù gian trá tham lam, thô bạo, chút lòng từ bi nào, lười biếng đến vô dụng, độc ác đến mức thần đều phẫn nộ, nhưng thật lòng thích Hiên Chi mà." Không từ khi nào mà Bạch Cơ xuống lầu, nàng mặc bộ y phục mùa đông mới, lặng lẽ đến lưng mèo Ngọc Diện.

Mèo Ngọc Diện nhận , nó vẫn trong trạng thái và giọng điệu của Bạch Cơ, tự hạ thấp : "Hiên Chi chắc chắn thường xuyên âm thầm mắng c.h.ử.i . Ta cũng tội nặng nề, thể kể hết, luôn bắt nạt kẻ yếu, nô dịch khác, một rồng yêu như đáng sét đ.á.n.h c.h.ế.t, đáng lột da rồng, rút gân rồng, ném biển lửa thiêu, ném chảo dầu chiên..." Đằng mèo Ngọc Diện, mặt Bạch Cơ dần dần xanh .

Nguyên Diệu thấy sắc mặt Bạch Cơ , vội vàng : "Ngọc Diện lão , xin đừng suy đoán bừa bãi, bao giờ âm thầm mắng c.h.ử.i Bạch Cơ, trời đất chứng giám, ngày tháng chứng."

"Khụ khụ..." Tô Lượng ho khan, nhắc nhở mèo Ngọc Diện phía .

Mèo Ngọc Diện để ý, đắm chìm vai diễn của Bạch Cơ: "Hiên Chi, dù độc ác cay nghiệt, gian trá vô lương tâm, nhưng xin hãy kết hôn với ."

Nguyên Diệu mồ hôi lạnh chảy như mưa.

Tô Lượng sức nháy mắt, hiệu cho mèo Ngọc Diện phía .

Mèo Ngọc Diện ngẩn , đầu .

Bạch Cơ lặng lẽ lưng , trong đôi mắt vàng lóe lên ánh sáng lạnh lùng như lưỡi dao.

Mèo Ngọc Diện lập tức biến từ hình dạng "Bạch Cơ" trở thành một con mèo đuôi. Nó ha ha, định chạy trốn: "Sân còn một đống củi bổ."

Bạch Cơ vươn tay, túm lấy mèo Ngọc Diện, mỉm : "Bổ củi là chuyện nhỏ, gấp, tiên hãy định chuyện kết hôn lớn ."

Mèo Ngọc Diện lắp bắp: "Chuyện kết hôn gì?"

Bạch Cơ : "Ngươi và Hiên Chi kết hôn . Ngươi kết hôn với Hiên Chi mà?"

Nguyên Diệu , vội vàng phân bua: "Bạch Cơ, chuyện liên quan gì đến ."

Mèo Ngọc Diện hì hì : "Vừa , chỉ đùa thôi, đừng coi là thật. Dù là , yêu, cũng một chút khiếu hài hước mà."

Bạch Cơ chằm chằm Mèo Ngọc Diện, mặt lạnh như băng: "Quả nhiên hài hước, quá hài hước ." Một giọt mồ hôi lạnh trượt xuống trán Mèo Ngọc Diện.

Bạch Cơ với Mèo Ngọc Diện: "Từ hôm nay, mỗi ngày ngươi chỉ ngủ một giờ. Làm xong việc vặt ở Phiêu Miểu Các, thì quét dọn phố Chu Tước, quét sạch còn một chiếc lá rơi. Các bệ Phật trong những ngôi chùa lớn ở Trường An ngươi cũng lau chùi, lau sạch còn một hạt bụi."

Mèo Ngọc Diện than vãn: "Làm thể xong nhiều việc như trong một ngày?!"

Bạch Cơ , chỉ một cây hòe lớn ở phía đông nam của Phiêu Miểu Các, : "Thấy cây hoè ?"

"Thấy ." Mèo Ngọc Diện .

Bạch Cơ giọng lạnh lùng: "Không xong những việc , thì ngươi hãy lấy một dải lụa trắng và treo lên cây đó ." Mèo Ngọc Diện thì nuốt nước bọt, cầm chổi phố Chu Tước quét dọn.

Tô Lượng thấy cũng cầm một cái chổi theo: "Tiểu Tô, đợi , sẽ quét với ngươi."

Bạch Cơ tựa quầy, theo mèo Ngọc Diện và Tô Lượng xa, bĩu môi, : "Ta chỉ đùa thôi, nó thật sự quét, thật là khiếu hài hước."

Nguyên Diệu rùng : " là một trò đùa lạnh lẽo."

Bạch Cơ vui : "Hiên Chi cũng khiếu hài hước."

Nguyên Diệu : "Lạnh quá."

"Bịch!" "Bịch bịch" Ly Nô bổ củi ở sân : "A Thử dám chê mắt thẩm mỹ của tệ, nó thật chê mắt thẩm mỹ của tệ ?!! Bổ c.h.ế.t A Thử, bổ c.h.ế.t A Thử"

Trên phố Chu Tước, Tô Lượng và Mèo Ngọc Diện đang quét lá rơi, qua đường kinh ngạc họ như hai kẻ điên.

Tô Lượng nhăn nhó mèo Ngọc Diện, : "Tiểu Tô, ngươi biến thành ai , biến thành Bạch Cơ?"

"Bạch Cơ" hì hì, vung chổi, : "Nhìn thế , chẳng là yêu quái rồng đang quét đường ?! Tự tự chịu, mệt c.h.ế.t nó!"

Tô Lượng mặt tối sầm : "Tiểu Tô, dù ngươi biến thành Bạch Cơ, nhưng thực tế là chúng đang chịu khổ mà. Bạch Cơ lẽ đang hành lang sân thoải mái uống ăn điểm tâm đấy."

Mèo Ngọc Diện thở dài, : "Ít nhất là yêu quái rồng đáng ghét đang chịu khổ chứ?"

"Thực tế là chúng đang chịu khổ."

Mèo Ngọc Diện nghĩ ngợi, : "Này, con , đột nhiên cảm thấy chúng cùng chịu khổ thế , dường như cũng mệt mỏi lắm."

Tô Lượng , cũng : "Ừ, thì cùng quét lá rơi ."

Mèo Ngọc Diện và Tô Lượng cùng quét lá rơi, ánh nắng tháng mười ấm áp và rực rỡ, như tâm trạng của họ.

"Con , đến mùa đại hàn sẽ tự do."

"Chúng thể cùng đón Tết ."

"Ừ. Sau , chúng sẽ luôn cùng đón Tết chứ?"

"Quãng đời , chúng sẽ luôn cùng đón Tết."

"Ha ha, tuyệt quá."

"Tiểu Tô, ngươi thể biến thành hình dạng khác ? Nghe những lời từ miệng Bạch Cơ, cứ cảm thấy rùng ."

"Không. Ta sẽ cứ dùng hình dạng của nàng để quét sạch phố Chu Tước, cho ả mệt c.h.ế.t."

"Tiểu Tô thật nghịch ngợm."

"Ha ha ha ha"

Một cơn gió thổi qua, lá rơi tung bay, mùa đông sắp đến.

***Mèo Ngọc Diện hết***

(chương tóa)

Quyển 2: Áo Mẫu Đơn

 

Loading...