Phiêu Miểu 2 - Quyển Mặt Quỷ - Chương 8: Thiên Xu

Cập nhật lúc: 2025-11-15 04:30:25
Lượt xem: 56

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gió thu nổi lên, hoa vàng đầy đất. Khi Nguyên Diệu, Bạch Cơ đến biệt viện của Vương Duy thì Vương Duy đang trong sân thở dài, mặt mày u sầu. Trong sân một đống lửa trại cháy thành tro, hàng rào cũng đổ một đoạn. Vương Quý và Chu Mặc đang dùng tre để sửa hàng rào.

Vương Quý tiếng vó ngựa thì ngẩng đầu , : "Lang quân, thiếu lang quân Nguyên đến ."

Vương Duy đầu , thấy Nguyên Diệu, Bạch Cơ thì dậy đón: "Hiên Chi, Bạch Cơ cô nương, các ngươi đến đây?"

Nguyên Diệu định về chuyện Đào Ngột, Bạch Cơ : "Ta và Hiên Chi dạo chơi ngoại ô, tiện đường ghé thăm, hôm nay trời muộn thể tá túc ở quý trang viện một đêm ?"

Vương Duy : "Bạch Cơ cô nương đến thăm, nhà tranh bừng sáng. Chỉ là may, tối qua xảy vài chuyện, ngươi và Hiên Chi ở đây e rằng sẽ gặp nguy hiểm." Vương Duy kể chuyện tối qua yêu thú tấn công, Vương Quý đ.á.n.h đuổi.

Bạch Cơ : "Ta đến vì nó mà."

Vương Duy giật : "Cái gì?"

Bạch Cơ : "Chuyện dài dòng. Ta gặp Đào ."

Vương Duy : "Chuyện liên quan gì đến Đào ?"

Bạch Cơ nghiêm túc : "Đây liên quan đến sống c.h.ế.t của Đào , cũng liên quan đến sống c.h.ế.t của ngài."

Vương Duy vội mời Bạch Cơ, Nguyên Diệu thư phòng. Bạch Cơ, Nguyên Diệu xuống, Vương Duy cẩn thận lấy nghiên mực hạt đào, nghiên mực hạt đào chỉ còn một nửa. Vương Duy nhỏ nước trong nghiên mài mực.

Bạch Cơ khẽ động mũi: "Mực thật thơm. Đào Ngột chắc chắn theo mùi hương linh khí mà đến." Theo mực hòa tan, Đào Uyên Minh hiện trong trung.

Đào Uyên Minh cúi chào, : "Lâu ngày gặp Bạch Cơ cô nương?"

Bạch Cơ : "Mọi thứ đều . Chỉ là gần đây vì mà gặp chút phiền phức."

Bạch Cơ kể chuyện Đào Ngột cho Vương Duy, Đào Uyên Minh .

Vương Duy hoảng sợ: "Nếu Đào Ngột ăn nghiên mực hạt đào thì sẽ biến mất."

Đào Uyên Minh bình thản: "Mệnh kiếp , cũng thể tránh. Đi sớm vài ngày, muộn vài ngày, cũng khác biệt gì. Ma Cật, để tránh liên lụy ngươi, hãy để Bạch Cơ cô nương mang nghiên mực hạt đào trở về Phiêu Miểu các ."

"Không! Bất kể thế nào cũng rời xa ." Vương Duy lắc đầu, kiên quyết từ chối, nắm chặt nửa nghiên mực hạt đào còn trong tay như cầm báu vật, chỉ sợ khác cướp .

Bạch Cơ cũng : "Ta sẽ mang nghiên mực hạt đào . Từ Phiêu Miểu các bán , nếu lấy thì sẽ mất ý nghĩa."

"Vậy, hãy ném nghiên mực hạt đào trong rừng." Đào Uyên Minh Bạch Cơ, cầu xin. Hắn hiểu rõ Đào Ngột nguy hiểm thế nào, Vương Duy liên lụy, cũng hiểu Vương Duy sẽ vứt bỏ nghiên mực hạt đào nên cầu xin Bạch Cơ.

Bạch Cơ lắc đầu: "Làm cũng mất ý nghĩa."

"Vậy thế nào?" Đào Uyên Minh hỏi.

"Không ." Bạch Cơ lắc đầu.

kế sách nào nên thư phòng chìm im lặng. Vương Duy Đào Uyên Minh, Đào Uyên Minh Bạch Cơ, Bạch Cơ nghiên mực hạt đào, Nguyên Diệu cúi đầu những câu thơ lẻ giấy trắng bàn. Thư phòng im lặng tiếng động, lò hương bên cửa sổ thỉnh thoảng tỏa mùi khói trầm hương.

Vương Quý bước dâng , thấy cả phòng đều im lặng thì khỏi ngạc nhiên. Ông đặt xuống ba chén , khẽ với Vương Duy:

"Thợ săn từ làng bên đến, Chu Mặc đang tiếp họ, lang quân nên chào một tiếng ?"

Vương Duy còn kịp , Bạch Cơ lên tiếng: "Đào Ngột loại hung thú mà thợ săn bình thường thể đối phó, Vương công t.ử hãy bảo họ về, tránh gây tổn hại cho vô tội."

Đào Uyên Minh cũng gật đầu: "Không nên liên lụy đến khác. Nếu , khó lòng yên tâm."

Vương Duy đồng ý, dậy theo Vương Quý ngoài bảo thợ săn về. Trước khi , quên gói kỹ nghiên mực hạt đào, đặt ngực: "Từ giờ trở , sẽ mang nghiên mực hạt đào theo , rời nửa bước."

Đào Uyên Minh kinh hãi: "Ma Cật đừng tự đưa chỗ nguy hiểm."

Vương Duy : "Ta sợ Đào Ngột, chỉ sợ rời ."

"Ngươi... Haizz!" Đào Uyên Minh thở dài nặng nề.

Vương Duy tiếp đãi thợ săn, cảm ơn những đến giúp đỡ và bảo Vương Quý đưa cho mỗi vài đồng tiền tiễn họ về. Thợ săn áy náy sắp xếp vài cái bẫy quanh biệt viện phòng khi cần thiết mới rời .

Trong thư phòng, Bạch Cơ chút khách sáo dựa ghế mềm, uống thơm đ.á.n.h cờ với Đào Uyên Minh. Đào Uyên Minh nhiều tâm sự, rõ ràng tập trung chơi cờ. Nguyên Diệu xem cờ lo lắng: "Bạch Cơ, bây giờ đây?"

Bạch Cơ đặt một quân cờ trắng xuống chặn một vùng quân đen: "Chỉ thể tính toán từng bước thôi."

Đào Uyên Minh tùy ý đặt quân cờ đen xuống, vây chặn một vùng quân trắng lớn. Đào Uyên Minh thấy Bạch Cơ lộ vẻ tức giận, : "À, chỉ là ngẫu nhiên, g.i.ế.c mất một đám quân, Bạch Cơ cô nương xin đừng giận."

Bạch Cơ xoa trán, : "Ta ghét nhất là chơi cờ."

Nguyên Diệu : "Bạch Cơ, dù ghét chơi cờ thì ngươi cũng sắp thua ván cờ ."

Bạch Cơ : "Im ."

Trăng thu cong như móc, rêu xanh đầy đất. Sau bữa tối, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Vương Duy, Đào Uyên Minh trong thư phòng, lo lắng Đào Ngột sẽ đến tấn công. Vì yên buồn chán nên Bạch Cơ đề nghị: "Dù cũng rảnh rỗi, chúng sân ngắm trăng ."

Nguyên Diệu mặt ủ mày chau : "Làm còn tâm trạng mà ngắm trăng nữa, nếu Đào Ngột đến thì ?"

Bạch Cơ : "Nếu Đào Ngột đến thì dù ngắm trăng nó cũng sẽ đến."

Đào Uyên Minh tán thành: " . Cảnh thu , ngắm trăng thư giãn tâm tình thôi."

Vương Duy cũng đồng ý, lấy thanh bảo kiếm tường đeo . Trước sân một đống lửa trại đang cháy, Vương Quý, Chu Mặc đang thêm củi lửa. Chu Mặc thấy chủ và khách sân ngắm trăng bèn lấy một tấm t.h.ả.m lông dày trải bên đống lửa. Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Vương Duy, Đào Uyên Minh quanh thảm. Chu Mặc lấy thêm vài bình rượu hoa cúc, mang ít bánh ngọt, để chủ và khách ngắm trăng.

Mây đêm như tơ, rừng núi xung quanh đen kịt tiếng chim kêu, tiếng côn trùng, yên tĩnh đến kỳ lạ, chỉ khi gió đêm thổi qua mới tiếng xào xạc của lá cây.

Nguyên Diệu mở một bình rượu hoa cúc chuẩn rót chén cho .

"Rượu hoa cúc nhạt, uống bằng chén , uống bằng bình mới ." Bạch Cơ đợi Nguyên Diệu rót, mở một bình rượu ngửa đầu uống cạn. Rượu tràn khóe môi, nàng dùng tay áo lau lớn: "Ngon quá."

Đào Uyên Minh giơ ngón cái, khen: "Bạch Cơ cô nương uống rượu nhiều ghê."

Vương Duy cũng : "Đây là rượu hoa cúc dân làng tự nấu, tuy nhạt nhưng hậu vị mạnh."

Nguyên Diệu hô: "Bạch Cơ, đừng uống rượu thô lỗ như thế!"

Bạch Cơ : "Hiên Chi, 'uống nhiều' cũng là một loại thú vui tao nhã, thể gọi là 'thô lỗ'?"

Nguyên Diệu còn lý luận thì Bạch Cơ cầm bình rượu đổ miệng Nguyên Diệu. Nguyên Diệu sức mạnh như Bạch Cơ, đổ vài ngụm sặc đến ho liên tục, chân tay múa may.

Vương Duy, Đào Uyên Minh lớn. Vương Quý, Chu Mặc cũng trộm. Không từ lúc nào, trong tay Bạch Cơ một cây sáo ngắn, nàng : "Có rượu sáo, chỉ thiếu một điệu múa của Hiên Chi. Hiên Chi nhảy một điệu góp vui ."

Nguyên Diệu giận: "Tiểu sinh nhảy!"

Bạch Cơ cũng ép Nguyên Diệu, : "Vậy để ngọn lửa Hiên Chi nhảy múa."

Bạch Cơ thổi sáo, lửa trại bùng lên. Lửa bay lượn, dần dần hình thành một nữ vũ công. Nữ vũ công lửa rời khỏi đống lửa, nhảy múa trong sân theo nhịp sáo, hình uyển chuyển, váy lửa tung bay.

Vương Duy, Nguyên Diệu, Vương Quý, Chu Mặc há hốc miệng, kinh ngạc nữ vũ công lửa nhảy múa.

Nữ vũ công lửa bước , mỗi bước để một đóa sen. Theo nhịp sáo biến đổi, nữ vũ công lửa từ một hóa thành hai, từ hai hóa thành bốn, từ bốn hóa thành tám. Tám nữ vũ công lửa ban đầu nhảy quanh Bạch Cơ, Vương Duy, Nguyên Diệu, đó di chuyển đến bên cây liễu. Họ nhảy múa quanh cây liễu, khi tiếng sáo ngừng, bất ngờ chui xuống đất, để một biểu tượng "Ly"(1) của bát quái đồ (2) mặt đất.

(1) Ly: Trong Bát Quái của Phục Hy, Ly đại diện cho "Lửa".

(2) Bát quái đồ: Bát quái đồ sinh từ "Hà Đồ" và "Lạc Thư" cổ đại của Trung Quốc, truyền là do Phục Hy sáng tạo. Trong đó, "Hà Đồ" tiến hóa thành Tiên Thiên Bát Quái, "Lạc Thư" tiến hóa thành Hậu Thiên Bát Quái.

Sân viện vắng lặng, lửa trại bùng cháy.

Vương Duy hỏi Bạch Cơ: "Đây là pháp thuật gì thế? Thật thần kỳ."

Bạch Cơ : "Thuật điều khiển lửa. Hãy nhớ, nếu gặp nguy hiểm thì hãy đến cây liễu, thể tạm thời tránh nạn."

Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, Đào Ngột tối nay đến ?"

Bạch Cơ ngoảnh bóng tối, : "Nó đến ."

"Grrrr..." Đào Ngột gầm lên, bước từ bóng tối , mang theo gió. Nó hóa yêu, bờm dựng , mắt sáng xanh kỳ dị trong đêm, răng nanh lấp lánh như d.a.o ánh trăng.

Đào Ngột ngửi thấy tiên linh khí của đào hạch thì lập tức lao sân. Gió yêu thổi mạnh, cát bụi bay mù mịt, những cái bẫy thú quanh biệt viện "cạch cạch" khởi động, nhưng chạm sợi lông nào của Đào Ngột.

Đào Ngột bước sân, Vương Quý cầm gậy gỗ xông lên đ.á.n.h Đào Ngột. Ông cầm gậy chuẩn từ lâu, thấy chủ nhân và khách quý đối phó với Đào Ngột như đối phó ma thần, trong lòng ông khinh thường. Vì đêm qua ông chỉ dùng chổi quét nhẹ đuổi Đào Ngột. Ông dự định tối nay sẽ một nữa oai đuổi Đào Ngột , khiến kinh ngạc ông.

Tuy nhiên, gậy gỗ của Vương Quý kịp chạm Đào Ngột sát khí của nó gãy. Đào Ngột gầm lên một tiếng, Vương Quý hất văng xa ngã lăn đất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-2-quyen-mat-quy/chuong-8-thien-xu.html.]

"Quý bá!" Vương Duy thương xót Vương Quý già, sợ ông thương vội chạy đến. Đào Ngột ngửi thấy mùi của nghiên mực hạt đào Vương Duy thì há miệng lớn, định nuốt cả lẫn mực.

Đào Uyên Minh kinh hoàng: "Ma Cật, cẩn thận!"

Vương Duy rút bảo kiếm vung về phía Đào Ngột. Đào Ngột c.ắ.n nát lưỡi kiếm. Vương Duy kinh hãi, vội rút lui. Vương Quý ngất xỉu, Chu Mặc còn trẻ sợ hãi dám động đậy. Nguyên Diệu cũng sợ đến tái mặt, gì. Đào Uyên Minh thấy Vương Duy gặp nguy hiểm tihf liều lao tới, lấy chắn Đào Ngột: "Ma Cật, mau chạy !"

Đào Ngột dùng móng vuốt tấn công Đào Uyên Minh, n.g.ự.c ông xé toạc, m.á.u phun như suối.

"Tiên sinh!" Vương Duy kinh hãi kêu lên. Thân hình Đào Uyên Minh dần trở nên trong suốt, hóa thành một làn khói xanh chui trong n.g.ự.c Vương Duy.

Vương Duy cảm thấy nghiên mực hạt đào trong n.g.ự.c "rắc" một tiếng, dường như vỡ . Đào Ngột há miệng lớn c.ắ.n về phía Vương Duy đang ngẩn .

Cùng lúc đó, Bạch Cơ đập vỡ một bình rượu hoa cúc, nàng thì thầm một câu thần chú, rượu mặt đất bay lên, hóa thành một chiếc roi nước quất Đào Ngột. Khi Đào Ngột c.ắ.n về phía Vương Duy, chiếc roi nước quấn lấy nó kéo lên trời đêm.

"Grrrr..." Đào Ngột gầm lên, chiếc roi nước đứt thành từng đoạn, biến mất dấu vết.

Bạch Cơ thấy , vội c.ắ.n ngón tay trỏ, dùng m.á.u rồng lên trung năm chữ "Kim", "Mộc", "Thủy", "Hỏa", "Thổ". Năm chữ từ m.á.u rồng hóa thành năm con rồng lớn, bay về phía Đào Ngột.

Kim Long, Mộc Long, Thủy Long, Hỏa Long, Thổ Long quấn lấy Đào Ngột, gầm rú ngừng. Nguyên Diệu tranh thủ chạy đến bên Vương Duy, kéo Vương Quý đang ngất xỉu nhắc Vương Duy: "Ma Cật, mau đến cây liễu." Vương Duy mới sực tỉnh, cùng Nguyên Diệu kéo Vương Quý đến cây liễu. Chu Mặc như bừng tỉnh mộng, cũng run rẩy bò đến đó.

Trên trời đêm, năm con rồng đang chiến đấu với Đào Ngột, Kim Long c.ắ.n đầu Đào Ngột, Mộc Long, Thủy Long, Hỏa Long, Thổ Long c.ắ.n chặt bốn chân Đào Ngột, năm con rồng bay về năm hướng. Đào Ngột xé thành năm mảnh, m.á.u đen như mưa, nội tạng bay tứ tung.

Máu đen và nội tạng của Đào Ngột rơi khắp sân, một khối giống như ruột rơi cây liễu. Bạch Cơ b.ắ.n nhiều máu, áo trắng nhuốm đỏ như son.

Nguyên Diệu, Vương Duy kéo Vương Quý đến cây liễu, khi qua ký hiệu Ly, vì quá hốt hoảng, Vương Duy ngã một cú, nghiên mực hạt đào rơi khỏi ngực. Vương Duy vội nhặt nghiên mực hạt đào nhưng ruột của Đào Ngột bò lên trùm lấy nghiên mực hạt đào. Nghiên mực hạt đào chìm trong ruột Đào Ngột, tấm lụa bao mực nhuốm màu nâu đỏ.

Vương Duy kinh hãi, Nguyên Diệu cũng kinh hãi, Chu Mặc sợ đến mức ôm đầu hét lên. Vương Duy kịp sợ hãi và ghê tởm dùng tay trần giành nghiên mực hạt đào từ ruột Đào Ngột. Ruột Đào Ngột quấn lấy tay Vương Duy như rắn, Vương Duy giữ chặt lấy nó với Nguyên Diệu: "Hiên Chi, mau lấy nghiên mực hạt đào!"

Nguyên Diệu sực tỉnh, vội nhặt nghiên mực hạt đào trong vũng máu. Vương Duy hét lớn giật mạnh ruột Đào Ngột ném nó xa.

Trên trời đêm, năm con rồng mỗi con c.ắ.n giữ một phần của Đào Ngột. Khi ruột Đào Ngột Vương Duy ném thì năm phần của Đào Ngột trong miệng rồng đồng loạt cử động, đầu Đào Ngột lập tức phình to, há miệng lớn nuốt chửng Kim Long, bốn chi Đào Ngột trượt bụng rồng, phá vỡ n.g.ự.c rồng. Năm con rồng kịp kêu lên tan biến ngay lập tức.

Ngay khi năm con rồng biến mất, Bạch Cơ bỗng phun một ngụm m.á.u xanh, mặt tái nhợt. Năm phần của Đào Ngột hợp thành Đào Ngột chỉnh, m.á.u đen và nội tạng đất cũng trở . Một ánh sáng yêu quái xanh lóe lên, Đào Ngột chỉnh ngẩng đầu gầm lên một tiếng.

Đào Ngột lao nhanh về phía nghiên mực hạt đào, Nguyên Diệu cầm nghiên mực hạt đào gì, Vương Duy phản ứng nhanh, kéo Nguyên Diệu đến cây liễu.

Khi Đào Ngột tiến gần cây liễu, tám ký hiệu Ly đất đồng loạt bốc lên tám đốm lửa, tám đốm lửa biến thành tám thần nhân mặc giáp vàng, cao tám thước, oai phong lẫm liệt.

Khi lửa bốc lên thì Đào Ngột sợ hãi lùi . Nó cúi đầu phát tiếng gầm gừ, chằm chằm Nguyên Diệu cầm nghiên mực hạt đào lưng thần nhân lửa, chuẩn tấn công. thần nhân lửa canh giữ chặt chẽ, kẽ hở. Đào Ngột kiên nhẫn chờ đợi lao về phía Nguyên Diệu. Thần nhân lửa tức giận vung đao lửa, Đào Ngột đao lửa đ.á.n.h bật lăn xa.

Không thể tấn công cây liễu, Đào Ngột sang tấn công Bạch Cơ.

Khi Đào Ngột hồi sinh, m.á.u đen b.ắ.n lên váy áo Bạch Cơ bắt đầu trườn bò, biến thành những bụi gai đen. Gai càng siết chặt quanh Bạch Cơ, khi sắp xuyên qua thịt máu, Bạch Cơ thu thành một con rồng trắng nhỏ kích thước bằng cánh tay. Tiểu rồng trắng linh hoạt thoát khỏi sự trói buộc, đầu phun lửa xanh lam đốt cháy gai thành tro bụi.

lúc , Đào Ngột mở miệng tấn công, con rồng trắng nhỏ kịp trốn thoát, Đào Ngột ngoạm lấy. "Grrr..." rồng trắng nhỏ gầm lên trong miệng Đào Ngột, nhưng thoát .

"Bạch Cơ..." Nguyên Diệu kinh hãi, lo lắng Bạch Cơ Đào Ngột nuốt mất, một luồng khí nóng bốc lên đỉnh đầu, đưa nghiên mực hạt đào cho Vương Duy, nhặt lấy cây gậy gỗ đất chạy về phía Đào Ngột.

Nguyên Diệu vung gậy đập đầu Đào Ngột.

Đào Ngột mở miệng, nhả rồng trắng nhỏ .

Rồng trắng nhỏ yếu ớt rơi xuống đất, nhắm mắt .

Đào Ngột giận dữ gầm lên với Nguyên Diệu, Nguyên Diệu một sức mạnh đẩy văng , ngã xuống hàng rào tre, đau nhức. Đào Ngột từng bước tới gần Nguyên Diệu, mắt xanh biếc đầy sát khí.

Nguyên Diệu vô cùng sợ hãi, lưng cũng đau nhức, lên Bạch Cơ. Rồng trắng nhỏ ngất xỉu đất, rõ sống c.h.ế.t. Thấy thể trông chờ Bạch Cơ, trong lúc nguy cấp Nguyên Diệu nhặt lấy cái chổi bên cạnh ném về phía Đào Ngột. Sau đó thì nhắm mắt chờ c.h.ế.t.

Không ngờ, khi Đào Ngột thấy cái chổi bay tới, ánh mắt lóe lên một tia sợ hãi lập tức đầu bỏ chạy. Chỉ trong vài bước Đào Ngột chạy tới ngọn núi xa.

Gió đêm thổi qua lửa trại bập bùng, Nguyên Diệu, Vương Duy và Chu Mặc thở phào nhẹ nhõm. Rồng trắng nhỏ cũng mở một mắt, thấy Đào Ngột mới mở hai mắt, hóa thành cô nương áo trắng tao nhã dậy.

Nguyên Diệu đang lo lắng cho sự sống c.h.ế.t của Bạch Cơ, nhưng thấy nàng tự dậy bèn giận dữ : "Bạch Cơ giả c.h.ế.t ?!"

Bạch Cơ phủ nhận, : "Người thường , đ.á.n.h thì chạy, chạy thì giả c.h.ế.t. Đây mới là cách sinh tồn."

Nguyên Diệu hét lên: "Không câu đó! Đại trượng phu giữa trời đất, sống quang minh lạc, c.h.ế.t oai phong lẫm liệt, thể giả c.h.ế.t để lừa gạt để sống sót chứ?"

Bạch Cơ chỉnh tóc mai, : "Lời của Hiên Chi sai, nhưng giữ mạng , mới cơ hội tìm cung Thiên Xu g.i.ế.c Đào Ngột. Để tránh Đào Ngột phá hủy Thiên Cương, gây họa cho sinh linh, quan trọng hơn là để tránh nó phá hoại trật tự của hàng ngàn yêu ma quỷ quái ở Trường An."

Nguyên Diệu : " cũng thể giả c.h.ế.t !"

Bạch Cơ hì hì, tới chỗ cái chổi nhặt lên xem xét. Nguyên Diệu dậy phủi bụi , tiến gần Bạch Cơ : "Chuyện gì thế? Đào Ngột vẻ sợ cái chổi ."

Bạch Cơ tro hương màu tím đen cái chổi, : "Đào Ngột sợ cái chổi, mà là sợ tro hương chổi."

Bạch Cơ cầm cái chổi về phía cây liễu, Nguyên Diệu vội vàng theo.

Bạch Cơ nhẹ nhàng : "Vừa cảm ơn Hiên Chi."

Nguyên Diệu ngẩn mới hiểu Bạch Cơ về việc liều mạng chạy tới đ.á.n.h Đào Ngột, khiến Đào Ngột nhả rồng trắng nhỏ .

Mặt Nguyên Diệu đỏ bừng: "Ừ, gì."

Bạch Cơ lấy tay che miệng : "Hiên Chi hôm nay cứu , định sẽ lấy báo đáp Hiên Chi."

Nguyên Diệu ngay lập tức sững ngây đó, trong đầu muôn vàn suy nghĩ trở thành một mớ hỗn độn.

Bạch Cơ vài bước : "Đùa thôi, Hiên Chi cần coi là thật."

Nguyên Diệu lấy suy nghĩ, mặt đỏ bừng hét lên: "Xin đừng tùy tiện đùa như thế!"

Bạch Cơ ma mãnh: "Hì hì."

Dưới cây liễu, Chu Mặc đang ấn huyệt nhân trung của Vương Quý, Vương Quý từ từ tỉnh .

Vương Duy mở khăn lụa trong tay nghiên mực hạt đào vỡ vụn, nhẹ nhàng gọi: "Tiên sinh, , ngài còn ở đó ?"

Một cơn gió đêm thổi qua, thổi tan bụi nghiên mực hạt đào, chỉ để một mảnh nhỏ bằng móng tay khăn lụa.

Vương Duy rơi lệ, lòng đầy đau buồn. Có lẽ, Đào Uyên Minh sẽ bao giờ trở nữa, trong khi còn nhiều điều với ông, còn cùng ông ngắm Đào Hoa Nguyên.

Bạch Cơ niệm một câu chú ngữ, tám vị thần lửa biến mất. Bạch Cơ tới chỗ Vương Duy, vỗ vai hiệu cho đừng buồn nữa: "Đào vẫn còn nhưng yếu, cần dưỡng sức, tạm thời thể hiện ."

"Thật ?!" Vương Duy từ buồn chuyển sang vui.

"Thật." Bạch Cơ gật đầu. Nàng với Vương Duy, tình trạng của nghiên mực hạt đào, lẽ tới Đào Uyên Minh xuất hiện sẽ là lúc ông vĩnh biệt Vương Duy mãi mãi.

Bạch Cơ hỏi Vương Duy: "Vương công tử, tro hương cái chổi từ thế?"

Vương Duy kỹ, ngơ ngác lắc đầu: "Không . Chu Mặc, ngươi ?"

Chu Mặc lúng túng, đẩy trách nhiệm: "Công tử, cái hỏi Quý bá."

Vương Quý tỉnh , Bạch Cơ hỏi câu , dám trả lời. Ông chỉ Chu Mặc, : "Lang quân, tất cả đều là chủ ý tồi của tên nhóc ."

Chu Mặc biện bạch: "Không liên quan tới . Ta chỉ thấy Quý bá phiền muộn vì ma quỷ mới đề nghị ông tới am Lăng Tiêu thắp hương, lấy tro hương về để trừ ma. Tro hương là do ông mang về."

Vương Quý và Chu Mặc thuật sự việc.

Hóa vì Đào Uyên Minh xuất hiện ban đêm, ảnh hưởng tới cuộc sống xã hội của Vương Duy, Vương Quý lo lắng cả ngày thở dài. Mấy ngày Chu Mặc chịu nổi, bèn cho Vương Quý một ý tưởng, bảo ông tới am Lăng Tiêu thắp ba nén hương. Bởi đó một gia đình ở làng bên gặp ma quỷ, cũng tới am Lăng Tiêu thắp ba nén hương, rắc tro hương cửa sổ, ngoài cửa, thành công đuổi ma quỷ.

Vương Quý động lòng. Sáng hôm ông lấy cớ mua đồ, mang theo tiền tới am Lăng Tiêu. Hôm đó, khách viếng am Lăng Tiêu đông, nhất là những thắp hương cho Phật Di Lặc và Quan Âm Bồ Tát, đông đến nỗi tràn ngoài đại điện.

Vương Quý chờ đợi, thấy điện thờ Tây Vương Mẫu ít ông bèn đến thắp ba nén hương cho Tây Vương Mẫu. Ông quỳ chờ hương cháy hết, gói tro hương một tờ giấy bỏ trong túi. Vương Quý để tiền hương lửa rời Am Lăng Tiêu.

Chiều tối hôm đó, Vương Quý rắc tro hương cửa sổ, ngoài cửa, nghĩ rằng sẽ đuổi Đào Uyên Minh. Ai ngờ Đào Uyên Minh tối hôm đó vẫn tới, sáng , tro hương tác dụng trừ ma. Vương Quý tức giận mắng am Lăng Tiêu lừa đảo, sợ Vương Duy phát hiện bèn lén dùng chổi quét sạch tro hương cửa và ngoài cửa sổ.

Chu Mặc cho rằng tro hương trừ ma là do Vương Quý thờ sai thần, Tây Vương Mẫu quản chuyện trừ ma, lẽ thờ Phật Di Lặc hoặc Quan Âm Bồ Tát mới hiệu quả.

Bạch Cơ xong câu chuyện của Vương Quý và Chu Mặc, : "Hiên Chi, thể lấy cung Thiên Xu ."

Nguyên Diệu hỏi: "Lấy ở ?"

Bạch Cơ đáp.

 

Loading...