Phiêu Miểu 2 - Quyển Mặt Quỷ - Chương 7: Vương Mẫu
Cập nhật lúc: 2025-11-15 04:30:24
Lượt xem: 62
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng hôm , chim hót hoa nở, nắng vàng rực rỡ. Nguyên Diệu tỉnh dậy mở mắt thì giật . Mặt Bạch Cơ ngay sát bên, lông mi dài như cánh quạt, thở thơm như lan.
Ôi, nàng biến thành hình ? Nguyên Diệu đỏ mặt, xoay tránh khỏi mặt Bạch Cơ. Sau khi xoay , đối diện với một khuôn mặt nữ t.ử lạ. Nữ t.ử mười bảy, mười tám tuổi, mặc váy dài hoa văn thú, tóc dài tết thành nhiều b.í.m nhỏ, trán một viên đá quý hình trăng lưỡi liềm. Nàng khuôn mặt trái xoan, sống mũi cao, đôi môi đỏ như đào, xinh và dễ thương. Nàng chớp chớp đôi mắt sáng Nguyên Diệu, miệng mỉm .
Ôi, nữ t.ử là ai?! Sao bên cạnh ?! Nguyên Diệu kinh ngạc, tưởng là ảo giác bèn dụi mắt . Nữ t.ử biến mất, vẫn bên cạnh tươi .
Nguyên Diệu kinh hoảng, trong lòng sợ hãi, hiểu đối mặt với Bạch Cơ, dám nữ t.ử . Bạch Cơ biến thành rồng trắng nhỏ, rồng nhỏ đang ngủ ngon, miệng mở khép .
Nguyên Diệu đưa tay chọc đầu rồng trắng, gọi nó dậy.
Rồng trắng lật chui đầu móng vuốt, tiếp tục ngủ say.
Nguyên Diệu còn cách nào đành tiếp tục .
Chắc chắn là ảo giác thôi?! Nguyên Diệu một lúc , định xác nhận . Khi thì nữ t.ử lạ biến mất, chỉ còn một con mèo li hoa cuộn tròn cỏ, mở to mắt .
Công chúa Ngọc Quỷ?! Nguyên Diệu kinh ngạc, há hốc miệng.
Lúc , ba bóng đen đột nhiên xuất hiện đầu Nguyên Diệu, liếc , Tam Đầu Nhân tỉnh dậy đang từ đầu xuống, giận dữ chằm chằm.
"A a..." Nguyên Diệu giật , nhảy bật lên.
"Bốp!" Nguyên Diệu đụng đầu Tam Đầu Nhân, đau đến hoa mắt choáng váng.
Mèo li hoa tức giận, nhảy lên, biến thành một con mèo lớn lao Tam Đầu Nhân: "Không đụng Nguyên công tử!!"
Mèo lớn hung dữ lao Tam Đầu Nhân, định c.ắ.n cổ , Tam Đầu Nhân sợ đến nỗi sáu mắt trắng dã. Nguyên Diệu vội bò dậy kéo mèo lớn : "Công chúa Ngọc Quỷ xin dừng tay, là tiểu sinh cẩn thận đụng thần nhân, liên quan đến thần nhân ."
Tam Đầu Nhân thấy đôi mắt đỏ ngầu của mèo lớn, thì lập tức ngã lăn đất, ngất xỉu.
Bạch Cơ tiếng động đ.á.n.h thức, mở một mắt rồng thấy mèo lớn và Tam Đầu Nhân, mới mở cả hai mắt.
"Thần nhân tỉnh , Công chúa Ngọc Quỷ cũng tỉnh ." Rồng trắng biến thành , dậy vươn vai.
Mèo lớn thấy Bạch Cơ, thu thái độ hung dữ bước đến mặt Bạch Cơ, lễ phép : "Ngọc Quỷ ơn ân cứu mạng của Bạch Cơ. Sau nếu việc cần Ngọc Quỷ thì Ngọc Quỷ nhất định dốc lòng báo đáp từ nan."
Bạch Cơ : "Công chúa Ngọc Quỷ khách sáo . Thực là nhờ Hiên Chi, nếu phát hiện ngươi thì cũng thể cứu ngươi."
Mèo lớn Nguyên Diệu với đôi mắt đỏ ngầu, nanh vuốt sáng lạnh: "Ngọc Quỷ định lấy báo đáp Nguyên công tử."
Nguyên Diệu , trong lòng sợ hãi bèn ngất xỉu, ngã xuống cạnh Tam Đầu Nhân.
Mèo lớn ngạc nhiên: "Ồ, Nguyên công t.ử ngất xỉu?"
Bạch Cơ che miệng : "Hiên Chi vui mừng quá đấy mà."
Mèo li hoa gầm lên: "Ngọc Quỷ cũng vui mừng."
Bạch Cơ che miệng : "Hiên Chi quá vui mừng ."
Mèo li hoa gầm lên: "Ngọc Quỷ cũng vui mừng."
Bạch Cơ hỏi mèo li hoa: "Sao công chúa thương nặng như , ai ngươi thương?"
Mèo li hoa biến sắc, trong mắt lộ vẻ sợ hãi: "Là Đào Ngột..."
Đêm đó vì nhận quà của Nguyên Diệu, Ngọc Quỷ định cảm ơn , bèn theo thở của Nguyên Diệ, đến gần biệt viện của Vương Duy. Trong rừng núi, chim thú đều bỏ chạy tán loạn. Hóa một con Đào Ngột màu xanh đang tấn công các loài thú trong rừng. Nó g.i.ế.c thú để ăn mà để phát tiết ý g.i.ế.c chóc, tìm kiếm cảm giác thoải mái trong sự g.i.ế.c chóc. Trong lúc bối rối Ngọc Quỷ gặp Đào Ngột. Sát khí của Đào Ngột kích động ý g.i.ế.c chóc của mèo li hoa, khiến nó hóa thành yêu quái và giao đấu với Đào Ngột.
Nhớ cảnh chiến đấu khi đó, mèo li hoa run lên vì sợ hãi: "Đào Ngột thể g.i.ế.c ... Ta rõ ràng c.ắ.n đứt đầu nó nhưng cái đầu bay trở về cơ thể... Quá đáng sợ..."
Công chúa Ngọc Quỷ tuy dũng cảm nhưng cũng thể đối đầu với một con quái vật thể c.h.ế.t.
Bạch Cơ : "Đào Ngột là hồn phách của Cổn* biến thành, oán niệm lớn, thể g.i.ế.c c.h.ế.t. Hiện nay thời loạn, vì hung thú xuất hiện ở nhân gian..."
*
Mèo li hoa : "Khi thương nặng bất tỉnh, một con sóc sắp c.h.ế.t rằng Đào Ngột lảng vảng gần một gia đình vài ngày . Nó đến để tìm hạt đào tiên."
Bạch Cơ ngẩn : "Hạt đào tiên? Đào Ngột cần hạt đào tiên gì?"
Mèo li hoa kịp trả lời, Tam Đầu Nhân đang ngất xỉu đột nhiên mở sáu mắt, ba cái miệng cùng : "Ta tại Đào Ngột cần hạt đào tiên."
Bạch Cơ và Ngọc Quỷ cùng Tam Đầu Nhân, Tam Đầu Nhân hoảng sợ nhắm mắt giả vờ ngất.
Bạch Cơ bước đến bên Tam Đầu Nhân, mỉm : "Thần nhân gì? Không ngại cứ ."
Tam Đầu Nhân nhắm mắt, lắc đầu: "Không ."
Bạch Cơ hiệu cho Ngọc Quỷ, Ngọc Quỷ hiểu ý lao Tam Đầu Nhân.
Tam Đầu Nhân vội vàng dậy chạy trốn. Hắn chạy quá vội nên dẫm mạnh lên đầu Nguyên Diệu. Thư sinh "Á" một tiếng, đau đến tỉnh dậy.
"Ngươi dẫm lên Nguyên công tử?!!" Mèo li hoa tức giận, nhảy lên tấn công.
Tam Đầu Nhân mèo li hoa đè xuống sức vùng vẫy.
Mèo li hoa gầm lên, như sắp c.ắ.n đứt đầu Tam Đầu Nhân.
Tam Đầu Nhân kinh hãi, vội vàng : "A a, ... ba đầu sáu mắt, chuyện xảy ở núi Thái Ất gì ."
"Rất lâu lâu đây, Đào Ngột từng ăn trộm đào tiên của Tây Vương Mẫu, Tây Vương Mẫu g.i.ế.c c.h.ế.t, xác chôn ở núi Thái Ất."
"Gần đây, nhân gian mùi hương của đào tiên nên Đào Ngột sống , đến ăn hạt đào tiên."
Bạch Cơ hiểu : "Núi Thái Ất xưa chính là dãy núi . Hạt đào tiên trong tay Vương Duy dẫn đến oán linh của Đào Ngột đến."
Nguyên Diệu tỉnh dậy, thấy lời của Tam Đầu Nhân thì trong lòng lo lắng: "Ma Cật sẽ gặp chuyện gì chứ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-2-quyen-mat-quy/chuong-7-vuong-mau.html.]
Mèo li hoa thấy Nguyên Diệu tỉnh , trong lòng hổ, nhảy lên, chạy cây Phục Thường. Một lúc , khi nó ló đầu biến thành một con mèo li hoa.
Tam Đầu Nhân thoát khỏi móng vuốt của mèo li hoa linh hoạt chạy trốn, định chui cây Phục Thường. Bạch Cơ nhanh tay nhặt một sợi dây leo quấn , dây leo như con rắn cuốn lấy mắt cá chân Tam Đầu Nhân, kéo lên treo ngược cành cây.
Nguyên Diệu Tam Đầu Nhân ngừng vùng vẫy, khổ sở : "Bạch Cơ, ngươi gì nữa hả?"
Bạch Cơ : "Ta còn vài chuyện với thần nhân, để chạy mất."
Tam Đầu Nhân đảo mắt liên tục: "Rồng yêu, ngươi hỏi gì?"
Bạch Cơ ánh mắt lạnh lùng, hỏi: "Có cách nào để g.i.ế.c c.h.ế.t Đào Ngột ?" Tam Đầu Nhân trả lời, nhắm mắt giả c.h.ế.t.
Bạch Cơ thấy thì : "Không ? Vậy thôi. Ta mang cây Phục Thường ." Bạch Cơ về phía cây Phục Thường, miệng lẩm bẩm chú ngữ, cây lớn lộng lẫy dần dần thu nhỏ .
Tam Đầu Nhân mở cả sáu mắt, ba cái miệng cùng kêu: "Dừng tay! Đừng động cây Phục Thường!"
Bạch Cơ ngừng niệm chú, Tam Đầu Nhân, hỏi nữa: "Có cách nào để g.i.ế.c c.h.ế.t Đào Ngột ?"
Tam Đầu Nhân : "Cung Thiên Xu, ba mũi tên Nhật, Nguyệt, Tinh."
"Ngày xưa, Tây Vương Mẫu dùng cung Thiên Xu và ba mũi tên Nhật, Nguyệt, Tinh để g.i.ế.c c.h.ế.t Đào Ngột."
"Nếu Đào Ngột trúng ba mũi tên, chắc chắn sẽ c.h.ế.t."
Bạch Cơ rơi trầm tư: "Cung Thiên Xu, ba mũi tên Nhật, Nguyệt, Tinh..."
Tam Đầu Nhân nhớ đến cây Phục Thường, vùng vẫy xuống đất: "Rồng yêu, mau thả xuống!"
Bạch Cơ tỉnh , để ý đến Tam Đầu Nhân, cũng thả xuống, còn định thu nhỏ cây Phục Thường mang . Tam Đầu Nhân thấy , một đầu lóc t.h.ả.m thiết, một đầu c.h.ử.i bới thô tục, một đầu van xin khẩn thiết.
Nguyên Diệu thể chịu nổi, với Bạch Cơ: "Cổ ngữ , giữ lời hứa là đức tính của quân tử. Ngươi hứa với Tam Đầu để cây Phục Thường , thể nuốt lời."
Bạch Cơ che miệng : "Hiên Chi, , cũng quân tử."
Nguyên Diệu nghẹn lời, tiếp: "Dù thế nào, nuốt lời là đúng, ngươi thể mang cây Phục Thường ."
Mèo li hoa ló đầu từ cây Phục Thường, nhỏ giọng ủng hộ Nguyên Diệu: "Nguyên công t.ử đúng."
"Ừ." Bạch Cơ suy nghĩ một lúc, : "Vì Công chúa Ngọc Quỷ , thì sẽ để cây Phục Thường. , giá của cây Phục Thường trừ tiền công của Hiên Chi."
"Ơ, trừ tiền công của tiểu sinh?!" Nguyên Diệu hét lên.
Bạch Cơ : "Bởi vì thể để Công chúa Ngọc Quỷ trả tiền ."
Mèo li hoa hổ : "Ngọc Quỷ lưu lạc bên ngoài tiền bạc gì cả. , Ngọc Quỷ sẽ cướp ở quan phủ hoặc nhà phú thương một thì sẽ tiền."
Nguyên Diệu , trong lòng hoảng hốt, vội : "Xin công chúa đừng việc bất nghĩa, hại vô tội. Bạch Cơ, giá của cây Phục Thường cứ trừ tiền tháng của tiểu sinh ."
Bạch Cơ : "Vốn nên như ."
Mèo li hoa cảm động, rơi lệ: "Nguyên công t.ử thật lòng với Ngọc Quỷ, Ngọc Quỷ thật cảm động..."
Nguyên Diệu giải thích rằng chỉ con mèo li hoa điều bất nghĩa, hại vô tội: "Không , tiểu sinh chỉ là..."
Bạch Cơ đưa tay, bịt miệng Nguyên Diệu, kéo : "Hiên Chi, chúng lấy giỏ tre."
Mèo li hoa bóng dáng tiểu thư sinh kéo , lớn tiếng kêu: "Ngọc Quỷ cũng thật lòng với Nguyên công tử!" Sau đó, mèo li hoa ngượng ngùng chạy .
"A ha?!" Bạch Cơ : "Hiên Chi xem ngươi thể phò mã của tộc mèo li hoa đấy." Nguyên Diệu lòng đầy đắng cay, nên lời.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu thu xếp giỏ tre, hành lý, chuẩn rời khỏi thung lũng. Bạch Cơ để cây Long Can, Nguyên Diệu thả Tam Đầu Nhân và xin Tam Đầu Nhân, một đầu trong Tam Đầu Nhân ngẩn ngơ cây Long Can, một đầu rủa thầm Bạch Cơ, một đầu tha thứ cho Nguyên Diệu. Ngọc Quỷ chạy , lẽ trở về am Lăng Tiêu . Nguyên Diệu lo lắng rằng nó sẽ gặp Đào Ngột đường, hai con thú dữ đ.á.n.h . Bạch Cơ rằng Ngọc Quỷ sẽ ngốc như , nếu gặp Đào Ngột nhất định sẽ tránh cần lo lắng. Nguyên Diệu cũng yên tâm.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu rời khỏi thung lũng, Tam Đầu Nhân cây phục thường gọi: "Rồng yêu!"
Bạch Cơ đầu : "Gì?"
Tam Đầu Nhân : "Hung thú xuất thế, thiên địa tất loạn. Nhất định trừ khử Đào Ngột. Nếu nhân giới nhất định rơi cảnh nước lửa."
Đồng t.ử vàng của Bạch Cơ sáng rực: "Đây là 'nguyện vọng' của ngươi ?"
Tam Đầu Nhân nghiêm túc : "Đây chỉ là nguyện vọng của , mà còn là nguyện vọng của tất cả sinh linh trong khu rừng ."
Bạch Cơ : "Hiểu . Thần nhân yên tâm, dù hi sinh Hiên Chi thì cũng sẽ trừ khử Đào Ngột."
"Ừ." Tam Đầu Nhân an lòng .
Bạch Cơ, Nguyên Diệu rời khỏi thung lũng.
"Đợi , Bạch Cơ, ngươi trừ khử Đào Ngột, tại tiểu sinh hi sinh?!"
"Ta chỉ thuận miệng thôi, Hiên Chi cần để ý."
"Sống c.h.ế.t quan trọng, tiểu sinh nghiêm túc rõ."
"Ấy, Hiên Chi kìa, trời chim bay."
"Xin đừng chuyển đề tài."
"Ấy, Hiên Chi, đất kiến kìa."
"Bạch Cơ!"
Bạch Cơ, Nguyên Diệu đến cửa thung lũng, hai con ngựa vẫn đang ăn cỏ bên suối. Bạch Cơ, Nguyên Diệu cưỡi ngựa phi tới quan đạo.
Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, bây giờ chúng ?"
Bạch Cơ nghĩ một lúc, : "Đi đến nhà Vương công tử. Đào Ngột nghiên mực hạt đào, bây giờ Vương công t.ử chắc đang gặp nguy hiểm."
Nguyên Diệu xong, vội : "Vậy chúng mau , tiểu sinh dẫn đường."
Bạch Cơ : "Ừ, tiên đến nhà Vương công t.ử xem tình hình nghĩ cách lấy cung Thiên Xu, ba mũi tên Nhật, Nguyệt, Tinh."
Nguyên Diệu giục ngựa dẫn đường, Bạch Cơ thúc ngựa theo , phi đến biệt viện của Vương Duy.