Phiêu Miểu 2 - Quyển Mặt Quỷ - Chương 7: Hóa Hình

Cập nhật lúc: 2025-11-15 04:19:53
Lượt xem: 62

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng hôm , trời nắng ấm áp, gió thu dịu dàng. Sáng Bạch Cơ rời khỏi Phiêu Miểu Các, , đến chiều vẫn . Ly Nô hôm nay dám ngoài mua thức ăn, bèn sai Nguyên Diệu : "Mọt sách mau mua cá , đừng cả ngày lười biếng!"

Nguyên Diệu nhớ đến lời dặn của Bạch Cơ đó là ngoài một , nên dám : "Ly Nô lão , mua thức ăn nấu nướng là việc của ngươi, ngươi tự mà mua."

Ly Nô chịu , giơ nắm đ.ấ.m đe dọa Nguyên Diệu: "Mọt sách, ngươi ?"

Nguyên Diệu đáp: "Không ."

Ly Nô và Nguyên Diệu đùn đẩy , cãi cả buổi sáng, Tô Lượng chịu nổi nữa bèn cầm lấy giỏ chạy khỏi Phiêu Miểu Các mua thức ăn.

Trong ánh nắng thu nhàn nhã, Nguyên Diệu cầm cây phất trần phủi bụi giá hàng, Ly Nô quầy hàng, mặt mày nhăn nhó ăn khô cá.

Ly Nô buồn bã : "Nếu tình hình phát triển đến mức rời khỏi Trường An, thì mấy cái mũ của ?"

Nguyên Diệu đáp: "Mũ chỉ là vật ngoài ..."

Ly Nô : "Đó là vật ngoài , đó là quà tặng tặng cho A Thử."

Nguyên Diệu : "Cho phép một câu dễ . Theo như miêu tả của ngươi, ngươi và A Thử đó chỉ là bạn thời thơ ấu, nhiều năm trôi qua, A Thử chẳng đang ở , hơn nữa ai nhớ đến ngươi , nhận ngươi , ngươi giữ mấy cái mũ cũng ích gì ."

Ly Nô mặt mày buồn bã, phần đau lòng.

Bỗng nhiên, bước Phiêu Miểu Các. Nguyên Diệu và Ly Nô ngẩng đầu lên, thì thấy Bạch Cơ .

Bạch Cơ mặc một chiếc váy dài hoa văn mây, tay cầm một chiếc khăn trắng, tóc búi cao, bên cài một bông hoa hải đường màu đỏ. Nàng liếc Nguyên Diệu và Ly Nô một cái, tự về phía hậu viện.

Nguyên Diệu và Ly Nô để ý, một tiếp tục phủi bụi cho đồ cổ, một tiếp tục ăn cá khô. Chẳng bao lâu , từ hậu viện vang lên tiếng động lạ. Nguyên Diệu và Ly Nô thấy lạ, vội vàng chạy hậu viện xem chuyện gì đang xảy .

Lá thu rơi lác đác, cỏ vàng xào xạc. Bạch Cơ đang chất đống gỗ khắp nơi và đổ dầu thông lên cột nhà và cửa . Trông vẻ như nàng định phóng hỏa.

Nguyên Diệu sững sờ, run rẩy : "Bạch Cơ đang ?"

Ly Nô cũng giật : "Chủ nhân đang ?"

Bạch Cơ đầu , kỳ quái: "Đốt Phiêu Miểu Các chứ gì nữa."

Nguyên Diệu : "Tại ngươi đốt Phiêu Miểu Các? Phiêu Miểu Các là tâm huyết bao năm của ngươi, ngươi nỡ đốt nó?"

Ly Nô cũng : "Chủ nhân, nếu thật sự Trường An thì chúng trốn sang Lạc Dương là , cần đốt Phiêu Miểu Các. "

Bạch Cơ : "Đốt sạch sẽ thì hơn. Ta quyết định , các ngươi cần thêm."

Bạch Cơ tiếp tục đổ dầu thông khắp nơi, Nguyên Diệu và Ly Nô đành đó .

Bạch Cơ đầu , : "Các ngươi ngẩn đó gì? Mau giúp !"

Nguyên Diệu và Ly Nô còn cách nào khác, đành giúp Bạch Cơ chất củi, đổ dầu thông. Chẳng bao lâu , trong ngoài Phiêu Miểu Các đều chất đầy củi và đổ đầy dầu, chỉ còn thiếu châm lửa nữa thôi.

Bạch Cơ hài lòng, chống nạnh lớn: "Phải đốt lớn lên, đốt cho sạch sẽ, hahahaha"

Nguyên Diệu cảm thấy Bạch Cơ điên . Hắn liếc Ly Nô, nó khuyên Bạch Cơ đừng hành động vội vàng mà hãy tính toán kỹ lưỡng. Ly Nô luôn theo Bạch Cơ, Bạch Cơ gì nó nấy, nó tâm ý tham gia hành động đốt Phiêu Miểu Các.

Ly Nô chỉ mái nhà, : "Chủ nhân, đốt sạch sẽ thì mái nhà cũng đổ dầu thông."

Nguyên Diệu lòng đầy đắng cay, : "Ly Nô lão , ngươi quên mấy cái mũ của ngươi ?"

Ly Nô : "Chủ nhân đến Phiêu Miểu Các còn cần nữa, còn cần mấy cái mũ gì?"

Bạch Cơ khen ngợi: "Ly Nô, lên mái nhà đổ dầu thông ."

"Vâng, thưa chủ nhân." Ly Nô đáp.

Ly Nô chạy lên mái nhà đổ dầu thông, Nguyên Diệu mà toát mồ hôi lạnh, cảm thấy vô cùng . Hắn Bạch Cơ, khuyên nàng thêm vài câu. Bạch Cơ cũng , đôi mắt long lanh như nước mùa thu, mày thanh thoát như núi xuân.

Không rõ vì lý do gì, tim Nguyên Diệu đập nhanh hơn hai nhịp, mặt cũng bắt đầu nóng lên. Hắn vội vàng đầu , dám Bạch Cơ nữa.

Bạch Cơ đưa tay đặt lên vai Nguyên Diệu, ghé tai : "Ta thích Hiên Chi lắm."

Mặt Nguyên Diệu đỏ bừng, tay chân luống cuống: "Bạch... Bạch Cơ, nàng... nàng... tiểu sinh... tiểu sinh..."

Bạch Cơ mỉm, đôi môi đỏ nở một nụ quyến rũ: "Hiên Chi, chúng kết hôn ."

Mặt Nguyên Diệu càng đỏ hơn: "Chuyện ... chuyện ..."

Bạch Cơ : "Hiên Chi thích , đồng ý ?"

Tim Nguyên Diệu đập như trống, lắp bắp : "Không, , tiểu sinh... tiểu sinh... thích... ngôn ngữ cũng là một loại 'nhân quả'... tiểu sinh... thích..."

Bạch Cơ nắm tay Nguyên Diệu, : "Hiên Chi phản đối, thì việc quyết định ."

"..." Nguyên Diệu rối bời, cảm thấy điều gì đó kỳ lạ, như thể gì đó đúng. hiểu , khi Bạch Cơ thích , trong lòng một cảm giác vui sướng, ngọt ngào. Như một luồng gió xuân thổi qua cánh đồng hoang tàn c.h.ế.t chóc, tan chảy băng tuyết trắng xóa thành những dòng suối trong lành. Nơi dòng suối chảy qua, trăm hoa từ từ nở rộ, tạo thành một biển hoa xinh rực rỡ. Trên biển hoa, bướm bay lượn, đôi cánh kề .

Khi Bạch Cơ và Nguyên Diệu đang nắm tay sâu mắt , một bóng lướt qua hành lang, lặng lẽ đến hậu viện. Nguyên Diệu liếc mắt qua, thấy đến quen thuộc. Đó là một cô nương dáng vẻ thướt tha, mặc một chiếc váy dài hoa văn mây, tay cầm một chiếc khăn trắng, tóc búi cao cài một bông hoa hải đường màu đỏ. Gương mặt nàng , ở khóe mắt trái một nốt ruồi lệ đỏ như máu. Không Bạch Cơ thì là ai?

Bạch Cơ liếc quanh sân, ánh mắt vàng óng ánh dừng Bạch Cơ đang nắm tay Nguyên Diệu, che miệng quái dị: "Hì hì, thú vị thật."

Nàng Bạch Cơ khác buông tay Nguyên Diệu , đôi mắt đen trong nháy mắt biến thành màu vàng, cũng che miệng quái dị: "Hì hì, thú vị thật."

Nguyên Diệu qua hai Bạch Cơ, trong phút chốc ngẩn ngơ, vội vàng chạy gọi Ly Nô đang vui vẻ đổ dầu mái nhà: "Ly Nô lão , ! Có chuyện lạ ! Tự nhiên hai Bạch Cơ xuất hiện!!"

Ly Nô dừng đổ dầu, xuống, thấy hai Bạch Cơ đang đối mặt . Nó kinh ngạc đến trượt chân, suýt thì lăn xuống mái nhà.

Nguyên Diệu suy nghĩ nhiều, đưa tay đỡ con mèo đen. Ai ngờ, con mèo đen giữa trung đột nhiên biến thành một thiếu niên mặc áo đen, chuẩn một cú nhảy hổ mạnh mẽ, đáp đất gọn gàng.

Nguyên Diệu lường , né kịp nên Ly Nô đè xuống. Ly Nô cũng ngờ Nguyên Diệu chắn đường, tránh kịp mà va , lăn lộn đất.

Ly Nô xoa đầu dậy, mắng Nguyên Diệu: "Ôi chao, suýt nữa c.h.ế.t ! Mọt sách c.h.ế.t tiệt, ngươi chắn đường gì?!"

Nguyên Diệu hoa mắt, phàn nàn với Ly Nô: "Ôi chao, suýt nữa tiểu sinh đè c.h.ế.t ! Ly Nô lão , đột nhiên ngươi biến thành gì thế?"

Nguyên Diệu và Ly Nô cãi dậy, hai Bạch Cơ cùng tiến gần họ, áo trắng mắt vàng, nốt ruồi lệ đỏ, dáng vẻ duyên dáng, khí chất như tiên. Hai dung mạo giống hệt , thần thái giống hệt , cử chỉ giống hệt , khí chất giống hệt như hai trong gương.

Nguyên Diệu và Ly Nô cú ngã phân biệt ai là Bạch Cơ đến , ai là Bạch Cơ đến, hai lòng đầy đắng cay, .

Nguyên Diệu hỏi Ly Nô: "Ly Nô lão , tận hai Bạch Cơ, đây?"

Ly Nô khổ sở : "Sao ? Dù , chắc chắn một chủ nhân là giả."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-2-quyen-mat-quy/chuong-7-hoa-hinh.html.]

Hai Bạch Cơ cùng : "Ta là thật, ả là giả."

Giọng , ngữ điệu, biểu cảm của cả hai đều giống hệt , thể phân biệt thật giả.

Nguyên Diệu ngớ , với Ly Nô: "Ly Nô lão , ngươi theo Bạch Cơ mấy trăm năm , chắc chắn ngươi nhận nàng, ngươi phân biệt ."

Ly Nô tới xoay quanh hai Bạch Cơ mấy vòng, vẻ mặt lộ rõ sự bối rối và đau khổ. Nó suy nghĩ một chút, với hai Bạch Cơ: "Có . Ai thể biến thành rồng, đó là chủ nhân."

Nguyên Diệu , cũng cảm thấy lý: " . Ai thể biến thành thiên long, đó là Bạch Cơ thật sự."

"Hì hì." Hai Bạch Cơ che miệng quái dị, lượt bay lên trung, hai luồng ánh sáng trắng lóe lên biến mất bầu trời.

Nguyên Diệu che mắt lên trời.

Bầu trời xanh biếc như ngọc, một cơn gió mạnh thổi tới mang theo nhiều mây trắng, những đám mây lớn dần dần tụ . Trên bầu trời, gió mây cuồn cuộn, tầng mây liên tục lan tỏa, cuộn trào, che lấp mặt trời, đổi cả trời đất.

"Ầm ầm ầm", mặc dù là trời nắng, nhưng ở cuối chân trời mây vang lên tiếng sấm rền. Trên tầng mây, hai bóng rồng trắng khổng lồ kiêu hãnh bơi lượn, sừng như liềm, râu bờm bay tứ tung, hình uyển chuyển như rắn thần, vảy phát ánh sáng bảy màu rực rỡ. Hai con rồng trắng cao lớn và khỏe mạnh, uy phong và đẽ, chúng lượn lờ trung của thành Trường An, lúc ẩn lúc hiện, nuốt mây nhả khói, phát tiếng rồng ngâm hùng dũng vang dội.

Như một tảng đá khổng lồ ném xuống nước, gây một làn sóng xôn xao và náo động trong thành Trường An. Mọi đồng loạt khỏi nhà, tranh ngắm cảnh tượng kỳ vĩ của thiên long xuất hiện mây, các chùa lớn cũng lượt đ.á.n.h vang tiếng chuông đồng to dài, trong Đại Minh Cung cũng vang lên tiếng trống "bùm bùm".

Nguyên Diệu há hốc miệng: "Đó chính chân của Bạch Cơ ? Khổng lồ quá ! Còn nữa, tại hai con rồng? Chẳng lẽ Bạch Cơ giả cũng thể biến thành rồng?"

Ly Nô cũng ngơ ngác: "Có vẻ như kẻ giả mạo chủ nhân cũng đạo hạnh sâu."

Mây tản , thiên long ẩn . Trong hậu viện của Phiêu Miểu Các, hai Bạch Cơ đạp mây bay xuống, y phục tung bay. Họ bãi cỏ Ly Nô, che miệng .

Ly Nô cảm thấy đầu nổ tung, với Nguyên Diệu: "Ta thấy đau đầu, mọt sách ngươi qua phân biệt ."

Một Bạch Cơ với Nguyên Diệu: "Hiên Chi nhận ?"

Bạch Cơ khác cũng : "Nàng là Bạch Cơ, mới đúng."

Nguyên Diệu lượt hai Bạch Cơ, cũng cảm thấy đau đầu. Đột nhiên, nhớ điều gì đó, trong đầu lóe lên một tia sáng: "Có . Tiểu sinh cách ai là Bạch Cơ thật !"

Ly Nô vội hỏi: "Cách gì?"

Hai Bạch Cơ Nguyên Diệu, che miệng khúc khích.

"Dù thể giả trang giống hệt Bạch Cơ, thậm chí thể hóa thành thiên long, nhưng Bạch Cơ giả vẫn là giả, nàng thể những điều mà chỉ Bạch Cơ thật mới ." Nguyên Diệu điềm tĩnh , hỏi Bạch Cơ bên trái: "Bạch Cơ, đầu tiên gặp ngươi là ở Phiêu Miểu Các? Hay ở Vi phủ?"

Bạch Cơ nghĩ một chút, : "Tất nhiên là ở Phiêu Miểu các ."

Nguyên Diệu và Ly Nô , Ly Nô đột nhiên nhảy lên, hóa thành một con mèo hung dữ, lao về phía Bạch Cơ bên trái.

Nguyên Diệu : "Lần đầu tiên tiểu sinh gặp Bạch Cơ là một cây cầu đá ở phía nam thành, ở Phiêu Miểu các, cũng ở Vi phủ. Bạch Cơ thật thể điều ."

Bạch Cơ bên ha hả: "Thỉnh thoảng Hiên Chi cũng thông minh đấy."

Nguyên Diệu tức giận : "Thỉnh thoảng là chứ?!"

Khi Ly Nô lao "Bạch Cơ", "Bạch Cơ" đột nhiên hóa thành một làn khói xanh biến mất. Một giọng nam trầm u ám vang lên như gió: "Thì , tính sai. Tuy nhiên, hôm nay Phiêu Miểu Các chắc chắn sẽ thiêu rụi, tro bụi tan tành."

Giọng dứt, một đốm lửa bùng lên từ đống củi tưới dầu thông. Vì trong Phiêu Miểu Các khắp nơi đều là dầu và củi, ngọn lửa lan nhanh chóng, chỉ trong chớp mắt nuốt chửng cả khu vườn, lan về phía hành lang.

Nguyên Diệu hoảng hốt chạy trốn, nhưng xung quanh lửa cháy rực. Vừa bước , y phục của cũng bén lửa.

Ly Nô phục trong lửa, tai dựng , nó đang lắng xung quanh để xác định vị trí của Bạch Cơ giả.

Bạch Cơ thở dài, : "Lửa cháy , Phiêu Miểu Các cũng còn nữa."

Nguyên Diệu dập tắt lửa kêu lên: "Vậy ngươi mau nghĩ cách dập lửa ?!"

Bạch Cơ giơ tay, kết một pháp ấn, lẩm nhẩm vài câu chú, : "Ma Ha Bát Nhã Ba La Mật Đa, hỏa nghiệp cháy bừng, đều hóa thành hồng liên."

Ngọn lửa trong Phiêu Miểu các bùng lên, những ngọn lửa màu vàng dần dần chuyển thành đỏ rực như những đóa hoa sen, chói mắt. Một cơn gió thổi qua, ngọn lửa lung lay như cánh hoa sen, những cánh hoa bay tán loạn. Theo sự tan biến của những đóa hồng liên, lửa cũng tắt. Những nơi lửa thiêu đến, kỳ diệu vẫn giữ nguyên vẹn như khi cháy.

Những cánh hoa sen đỏ bay tán loạn, che mờ tầm , Nguyên Diệu thậm chí rõ Bạch Cơ bên cạnh và Ly Nô đất. Khi cánh hoa rơi xuống, Nguyên Diệu mới rõ Bạch Cơ.

Bạch Cơ cũng đầu Nguyên Diệu, nàng khẽ "Ồ" một tiếng, trong mắt lộ vẻ thú vị: "Ồ, hai Hiên Chi."

Nguyên Diệu đầu , cũng "Ồ" một tiếng. Bên cạnh là một thư sinh áo xanh, thư sinh đó gương mặt quen thuộc, thường thấy trong gương. Thư sinh thấy Nguyên Diệu, cũng "Ồ" một tiếng. Hai Nguyên Diệu trong cơn mưa hoa, sắc mặt kinh ngạc và hoang mang.

Đầu Nguyên Diệu chợt trở nên mơ hồ, nhưng nhanh chóng tỉnh táo . Hắn hiểu rằng chắc chắn yêu quái giả mạo Bạch Cơ giả dạng thành để gây nhầm lẫn cho .

Nguyên Diệu với Bạch Cơ và Ly Nô: "Vàng thật sợ lửa, xin Bạch Cơ và Ly Nô lão hãy hỏi một câu mà chỉ tiểu sinh mới , để phân biệt thật giả."

"Nguyên Diệu" khác cũng : "Xin Bạch Cơ và Ly Nô lão phân biệt thật giả."

Bạch Cơ và Ly Nô , .

Bạch Cơ : "Không cần phân biệt thật giả, Phiêu Miểu các đang thiếu , cứ để cả hai Hiên Chi cùng việc ."

Ly Nô l.i.ế.m lưỡi, cũng : "Không cần phân biệt thật giả, một thư sinh hấp, một thư sinh chiên giòn, đúng bữa ăn ."

Nguyên Diệu tức giận đến run rẩy: "Các ngươi... các ngươi..."

"Nguyên Diệu" khác thì hóa thành một làn khói xanh, bỏ chạy. Ly Nô phản ứng nhanh, nhảy vọt lên đuổi theo. Khói xanh lượn qua cây đào đỏ, Ly Nô đuổi theo qua cây đào đỏ. Khi khói xanh và Ly Nô khỏi cây đào đỏ biến thành hai Ly Nô. Hai con mèo giống phục bãi cỏ, , miệng phát tiếng "gừ gừ".

Nguyên Diệu ngẩn ngơ, hỏi Bạch Cơ: "Ly Nô lão biến thành hai, để phân biệt?"

Bạch Cơ : "Không cần phân biệt. Ly Nô bắt nó , đừng để nó chạy thoát."

"Vâng, chủ nhân." Ly Nô bên trái đáp. Nó nhảy lên, như tia chớp lao về phía con mèo bên . Móng vuốt của nó sắc như liềm, lướt qua tạo thành một cung tròn, để ba vết xước lưng con mèo bên .

Ly Nô gầm lên: "Meo! Dám giả dạng , quỳ xuống chịu c.h.ế.t !"

Ly Nô giả từ từ lột bỏ lớp ngụy trang, hiện nguyên hình. Nó cũng là một con mèo, màu khói thông, lưng bảy vệt nâu, đuôi. Mặt nó hoa văn đen giống như mặt đang trông quái dị.

Mắt nó lóe lên ánh sáng xanh u ám, gian xảo và hung ác. Chính là con mèo Ngọc Diện.

Ly Nô thấy hình dạng của mèo Ngọc Diện thì chợt ngẩn .

Mèo Ngọc Diện với giọng u ám: "Xì! Đại gia chẳng thèm giả dạng ngươi, đồ xí như than đen."

Ly Nô tức giận, nhe răng lao : "Con mèo hoang đuôi, dám to mồm ?!"

"A" Mèo Ngọc Diện giương móng vuốt sắc bén, lao đ.á.n.h .

 

Loading...