Phiêu Miểu 2 - Quyển Mặt Quỷ - Chương 6: Trộm Mặt
Cập nhật lúc: 2025-11-15 04:19:52
Lượt xem: 66
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ba năm , Tô Lượng ngoại ô săn, vì ham đuổi theo một con hươu rừng mà lạc với tùy tùng. Tô Lượng lạc đường trong rừng, khi mệt mỏi, đói khát và sợ hãi, thì một con mèo đuôi xuất hiện dẫn Tô Lượng khỏi rừng. Tô Lượng cảm kích con mèo , bèn mang nó về nhà. Con mèo trở thành thú cưng của Tô Lượng, đặt tên cho nó là Tiểu Tô.
Tô Lượng thích Tiểu Tô, dù là ăn uống, ngủ nghỉ ngoài thì đều mang nó theo, rời nửa bước.
Tiểu Tô cũng ngoan ngoãn, chỉ là nó vẻ cảnh giác với Tô Lượng. Dù Tô Lượng thiết và với Tiểu Tô đến thì Tiểu Tô vẫn luôn lạnh lùng. Sau , một ngày nọ, nó đột nhiên tiếng với Tô Lượng: "Này, , con , đừng với quá."
Tô Lượng giật , chằm chằm con mèo: "Sao mày ?"
Con mèo : "Ta là con mèo yêu sống hơn ngàn năm, tất nhiên là . Sao, ngươi sợ ?"
Tô Lượng lao đến, ôm chặt con mèo, xoa nắn: "Haha, sợ ? Dù ngươi thì ngươi vẫn là Tiểu Tô của ."
Con mèo thoát khỏi tay Tô Lượng, l.i.ế.m chân, lạnh nhạt : "Con đều là kẻ ác độc, lạnh lùng, tàn nhẫn, ngươi với như chắc chắn là mưu đồ."
Tô Lượng ôm chặt con mèo, : "Ta với ngươi chỉ vì thích ngươi thôi."
Con mèo Tô Lượng ôm thì bối rối.
Biết Tiểu Tô thể , Tô Lượng vẫn yêu quý nó, coi nó là yêu quái. Tiểu Tô chỉ chuyện mặt Tô Lượng, khi ngoài thì bao giờ . Tiểu Tô giỏi hóa hình, nó thấy ai thì thể biến thành đó y như thật. Tô Lượng kinh ngạc thôi. Thỉnh thoảng Tiểu Tô cũng hóa thành Tô Lượng loanh quanh, Tô Lượng giận mà còn thấy vui.
Tô Lượng đối xử chân thành với Tiểu Tô, nhưng Tiểu Tô luôn đề phòng và nghi ngờ Tô Lượng mưu đồ.
Mùa hè năm đó, Tô Lượng bệnh chữa mãi khỏi. Một thầy lang giang hồ kê đơn thuốc, d.ư.ợ.c liệu là mắt của con mèo già sống mười lăm năm. Con mèo sống mười lăm năm khó tìm, nhưng Tô gia một con mèo yêu sống hơn ngàn năm, Tiểu Tô.
Tô Lượng hại Tiểu Tô, nghĩ rằng chắc chắn cách khác để chữa bệnh. Tiểu Tô luôn nghi ngờ Tô Lượng lấy mắt nó, cố tình giữ cách với Tô Lượng. Nó nghi ngờ Tô Lượng sẽ bỏ t.h.u.ố.c độc thức ăn, nên ăn đồ Tô Lượng đưa mà tự bắt chuột ăn. Nó nghi ngờ Tô Lượng sẽ ám hại nó, nên dù gió mưa nó cũng ngủ trong phòng của Tô Lượng mà ngủ mái nhà.
Tiểu Tô luôn với Tô Lượng: "Ta ngươi g.i.ế.c , dùng mắt của thuốc."
Tô Lượng luôn giải thích: "Ta sẽ thế Tiểu Tô."
Tiểu Tô : "Ngươi dối. Con giỏi nhất là giả vờ, lừa dối."
Tô Lượng bất lực giải thích: "Ta thật sự sẽ thế."
Tiểu Tô tin lời Tô Lượng, ánh mắt u ám.
Một ngày nọ, Tiểu Tô với Tô Lượng: "Hôm nay thời tiết , chúng ngoại ô chơi ."
Tô Lượng cũng ngoài thư giãn, : "Được."
Tiểu Tô : "Đừng mang theo tùy tùng, chỉ hai chúng thôi."
Tô Lượng nghĩ ngợi nhiều, bèn đồng ý.
Tô Lượng và Tiểu Tô khỏi thành Trường An đến một khu rừng. Trong rừng tiếng chim hót, suối chảy róc rách, tinh thần của Tô Lượng cũng khá hơn nhiều. Ngồi một lúc, Tô Lượng với Tiểu Tô: "Ngồi im ngắm cảnh vẻ chán."
Tiểu Tô : "Vậy chúng chơi trốn tìm nhé."
Tô Lượng : "Chơi thế nào?"
Tiểu Tô bỗng hóa thành một con mèo yêu săn mồi. Toàn nó màu xám khói, lưng bảy vằn nâu, đuôi. Đôi mắt màu xanh thẳm của mèo yêu sáng rực, gian trá và hung tợn. Trên mặt nó những đường vằn đen giống như khuôn mặt đang , trông kỳ dị.
Mèo yêu chằm chằm Tô Lượng, nhe nanh dữ tợn: "Ngươi trốn , sẽ bắt ngươi. Bắt sẽ móc mắt ngươi , đó ăn thịt ngươi."
Tô Lượng tưởng Tiểu Tô đang đùa, đưa tay vỗ đầu nó: "Tiểu Tô, biểu cảm của ngươi thật đáng sợ."
Mèo yêu nổi giận, đưa móng vuốt cào Tô Lượng.
Tô Lượng kịp né, n.g.ự.c bèn một vết thương, m.á.u chảy ròng ròng.
"Tiểu Tô..." Tô Lượng bàng hoàng.
Ánh mắt mèo yêu lạnh lẽo, thè lưỡi l.i.ế.m m.á.u vuốt: "Con ích kỷ và giả dối, ngươi rõ ràng móc mắt nhưng lừa rằng ngươi sẽ . Ngươi giả vờ với thực là mất cảnh giác, đó thừa lúc chú ý mà móc mắt đúng ? Con thật giả dối, thật ác độc, thật tàn nhẫn."
Tô Lượng : "Ta... bao giờ nghĩ như ... bệnh của chắc chắn sẽ cách khác để chữa khỏi..."
"Hừ!" Mèo yêu lạnh lùng : "Thật là giả dối, ác độc, nếu ngươi g.i.ế.c , giấu d.a.o găm trong giày?"
Tô Lượng : "Đi ngoại ô mang theo tùy tùng, tất nhiên mang d.a.o găm để phòng ."
"Ngươi phòng , mà là g.i.ế.c !" Mèo yêu cứng đầu .
Tô Lượng nên lời. Hắn giải thích thêm, nhưng mèo yêu nhảy lên tấn công.
Tô Lượng thấy mèo yêu hung hãn lao tới, đành chạy. chạy thoát khỏi mèo yêu? Chẳng mấy chốc nó vồ ngã. Khi ngã xuống, đầu Tô Lượng đập trúng một hòn đá nhô lên, lập tức ngất .
Khi ngất , Tô Lượng nghĩ c.h.ế.t chắc . vẫn tỉnh . Khi tỉnh , là lúc hoàng hôn, trong rừng cây cối xào xạc, bóng cây chập chờn, Tiểu Tô cũng biến mất.
Tô Lượng thở phào nhẹ nhõm, Tiểu Tô g.i.ế.c cũng móc mắt , hóa nó chỉ đùa giỡn.
May mắn đó chỉ là một trò đùa.
Một cơn gió thổi qua, Tô Lượng cảm thấy lạnh bèn xuống, mới phát hiện trần truồng, mảnh vải che . Vết thương n.g.ự.c do mèo yêu cào đông máu, nhưng mỗi khi cử động vẫn đau nhức.
Ai cởi quần áo của ? Là Tiểu Tô ? Tô Lượng thắc mắc, quyết định trở về Tô phủ tính .
Bên ngoài rừng một ngôi làng. Tô Lượng lợi dụng ánh chiều tà, trần truồng chạy đến một nhà nông dân, mượn một bộ quần áo, tiện thể tá túc một đêm.
Cả nhà nông dân già trẻ lớn bé đang trong sân, lúc Tô Lượng đột nhiên xông thì ông lão sợ đến ngất xỉu, nữ t.ử sợ đến hét lên, trẻ con sợ đến ngừng. Đám đàn ông bừng tỉnh, tiện tay cầm gậy gộc, cuốc xẻng vây đ.á.n.h Tô Lượng: "Con mèo yêu từ đến?!" "Đuổi nó !!"
Tô Lượng giải thích, nhưng khi mở miệng, mới phát hiện thể , chỉ phát những âm thanh "i i a a".
"I i a a hu hu" Tô Lượng đ.á.n.h mấy gậy, rên rỉ bỏ chạy.
Tô Lượng chịu đựng trong rừng một đêm, cuối cùng chờ đến sáng. Hắn tranh thủ lúc trời sáng hẳn lẻn làng, ăn trộm một bộ quần áo phơi trong sân mà chủ nhà quên cất .
Tô Lượng vội vã mặc quần áo, chạy thẳng về thành Trường An.
Nơi Tô Lượng qua, đều hoảng hốt bỏ chạy. Hắn cảm thấy kỳ lạ, xảy chuyện gì. Hắn đến Tô phủ, nhưng hầu ngày thường quen nhận , đều hoảng hốt kêu lên: "Mèo mèo yêu yêu"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-2-quyen-mat-quy/chuong-6-trom-mat.html.]
"I i a a i i a a" Tô Lượng mở miệng trách móc hầu vô lễ, xông phủ.
Người hầu hiểu ý Tô Lượng, nhưng thấy phủ đều sức ngăn cản.
Tô Lượng tức giận, đẩy ngã một hầu.
Người hầu nổi giận, cùng xông lên đ.á.n.h Tô Lượng.
Tô Lượng hai tay thể địch nhiều , kêu "i i a a" trong lúc đánh.
Lúc , Tô Lượng thấy một "Tô Lượng" khác từ trong Tô phủ bước , nhàn nhã tự tại. Hắn lạnh lùng đám gia nhân đang vây đ.á.n.h Tô Lượng, miệng nở một nụ lạnh lùng, gian tà.
Tô Lượng , "Tô Lượng" chắc chắn là Tiểu Tô. Hắn xông đám , kêu "i a" lao về phía "Tô Lượng", hỏi tại như . Mọi vội ngăn Tô Lượng .
"Tô Lượng" liếc Tô Lượng một cái, vui : "Con mèo yêu từ ? Đánh cho ! Đánh thật mạnh!"
Đám gia nhân lệnh đ.á.n.h Tô Lượng một trận tơi bời.
"I a" Tô Lượng chịu nổi trận đòn, chạy trốn trong nhục nhã.
Tô Lượng giả ở cửa Tô phủ ha hả.
Tô Lượng chạy đến một con sông, nước, mới hiểu tại sợ , gia nhân nhận . Hóa là mặt biến thành mặt mèo. Gương mặt mèo hung dữ và quái dị, ngay cả cũng thấy đáng sợ. Tô Lượng đó là trò của Tiểu Tô, nó đ.á.n.h cắp khuôn mặt của , khiến tức giận, đau lòng.
Tô Lượng đến Tô phủ vài nữa, nào cũng đám gia nhân vây đánh, thể cũng thể giải thích. Tiểu Tô lạnh lùng Tô Lượng đánh, vẻ mặt phức tạp. Vì Tô Lượng đến Tô phủ quá nhiều , Tiểu Tô sợ lộ nên gọi bắt Tô Lượng, bán cho bọn buôn . Tô Lượng thể cũng thể phản kháng, chỉ thể mở to mắt bán , trở thành nô lệ.
Vì Tô Lượng gương mặt mèo quái dị, nên ai mua gia nô. Tuy nhiên, dù cũng là một thanh niên khỏe mạnh, nên bán lao công ở Hàm Dương, ở núi Lương Sơn xây dựng lăng mộ Càn Lăng.
Những ngày ở Lương Sơn xây dựng lăng mộ Càn Lăng của Tô Lượng bi thảm. Mỗi ngày ăn no, ngủ ngon, mệt mỏi gần c.h.ế.t, còn chịu đòn roi của giám công. Hắn nhớ những ngày ung dung khi còn là công tử, nhớ đến Tiểu Tô, trong lòng tức giận buồn bã. Bệnh của Tô Lượng vốn khỏi, mấy tháng dậy sớm việc nặng, nên bệnh của tái phát càng nặng hơn.
Tô Lượng đất, thở thoi thóp, sốt cao, mê man tỉnh.
Giám công thấy Tô Lượng sống nổi nữa, lãng phí lương thực và nước bèn gọi kéo và những nô lệ khác mệt c.h.ế.t, bệnh c.h.ế.t đến vứt ở thung lũng. Gần Càn Lăng một thung lũng vứt xác, nơi đó chất đầy xác nô lệ c.h.ế.t khi xây dựng lăng, mùi hôi thối nồng nặc. Trong thung lũng nhiều quạ và cú đêm bay lượn, chúng sống nhờ ăn xác thối. Binh lính vứt Tô Lượng và vài cái xác xuống thung lũng, dừng một giây nào vội vã rời .
Cũng may Tô Lượng mạng lớn, đêm đó một trận mưa lớn tỉnh . Hắn mượn ánh sáng của sấm chớp rõ tình hình trong thung lũng, sợ hãi bò dậy chạy trốn. Tô Lượng kéo lê thể ốm yếu chạy trối c.h.ế.t trong mưa bão, cũng lấy sức mạnh lớn như . Chạy mãi, chạy đến khi kiệt sức thì Tô Lượng ngã xuống cửa một ngôi chùa.
Sáng hôm , vị sư mở cửa quét sân phát hiện Tô Lượng bèn cứu chùa. Lão phương trượng từ bi, tinh thông y thuật, thu nhận Tô Lượng và chữa khỏi bệnh cho .
Sau khi Tô Lượng khỏi bệnh, trong lòng m.ô.n.g lung nên ở chùa việc vặt, rảnh rỗi thì các sư tụng kinh. Lão phương trượng và các sư đều cho rằng Tô Lượng là mèo yêu, Tô Lượng thể cũng thể giải thích.
Lão phương trượng luôn khuyên Tô Lượng xuất gia, ông cho rằng nếu thể độ hóa một con mèo yêu thì sẽ là một công đức lớn. Các tăng nhân cũng khuyên Tô Lượng xuất gia, họ cảm thấy việc một con mèo yêu sư sẽ mới lạ và thú vị.
Tô Lượng vẫn còn nhớ Tiểu Tô, vẫn ôm hận việc Tiểu Tô đ.á.n.h cắp khuôn mặt của , xuất gia. Lão phương trượng và các tăng nhân từ bỏ, vẫn thường xuyên những câu như "hồng trần khổ ải, Phật môn thanh tịnh" "ái hận si mê, đều là hư vô" để khuyên Tô Lượng xuất gia, nhưng vẫn đồng ý.
Một đêm nọ, lão phương trượng và các tăng nhân lén cạo trọc đầu của Tô Lượng khi đang ngủ.
Tô Lượng tỉnh dậy, phát hiện tóc cạo sạch thì tức giận. Trong cơn giận dữ, rời khỏi chùa.
Sau khi rời chùa, Tô Lượng cảm thấy thế giới bao la nhưng , suy nghĩ kỹ lưỡng một hồi, quyết định trở về Trường An. Bất kể thế nào, cũng tìm Tiểu Tô, hỏi cho rõ tại đối xử với như và buộc nó trả khuôn mặt cho .
Tô Lượng về phía đông, trở Trường An hai năm xa cách. Rút kinh nghiệm , Tô Lượng dám đối đầu trực tiếp với Tiểu Tô, cải trang thành kẻ ăn xin, lẩn trốn gần Tô phủ để quan sát.
Sau hai tháng quan sát, Tô Lượng buồn bã nhận Tiểu Tô thế . Từ phụ mẫu đến các gia nhân, bạn bè và đồng liêu, tất cả đều coi Tiểu Tô là , ai nhận biến mất.
Tô Lượng tức giận và đau lòng. Hắn đối xử với Tiểu Tô như , tại nó tàn nhẫn với đến thế?
Tô Lượng lẩn trốn gần Tô phủ, tìm cơ hội tiếp cận Tiểu Tô nhưng dịp. Một ngày nọ thấy Nguyên Diệu Tiểu Tô đánh, tức giận giúp Nguyên Diệu nhưng dám lộ diện, đợi Tiểu Tô mới đến đỡ Nguyên Diệu. Nguyên Diệu nhầm Tô Lượng là Công chúa Ngọc Quỷ, bèn dẫn về Phiêu Miểu Các.
Tại Phiêu Miểu Các, Tô Lượng kể cho Bạch Cơ về mong của và họ kết thành "nhân quả". Hắn nhớ đến Tiểu Tô, vẫn luôn cảm thấy buồn bã. Nhìn thấy Bạch Cơ và Ly Nô hòa thuận, nhớ đến và Tiểu Tô từng như thế, kìm nước mắt.
Giờ đây, khôi phục gương mặt và giọng , bao cảm xúc trào dâng, bao cay đắng và chua xót, cảm thán vô cùng.
Tô Lượng rơi lệ : "Rõ ràng đối xử với Tiểu Tô như , nó đối xử với như thế?! Ta chắc chắn hỏi cho rõ!"
Nguyên Diệu khuyên nhủ: "Tô , hãy tính toán kỹ lưỡng. Con mèo yêu đó kiêu ngạo, hách dịch, nếu tìm nó thể nó biến thành mèo đấy."
Bạch Cơ cũng : "Hãy nhẫn nhịn một chút. Biết nó sẽ tự đến Phiêu Miểu Các."
Tô Lượng gì đó nhưng cuối cùng im lặng.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Tô Lượng lặng lẽ đó, gió thổi qua sân, chuông gió mái nhà kêu leng keng. Mặt trăng dần lên cao, những đám mây bầu trời đêm tạo hoa văn mắt như khảm ngọc trai tấm gương trăng.
Khi mặt trăng lặn về phía tây thì Ly Nô trở về.
Ly Nô khó hiểu : "Chủ nhân, chuyện kỳ lạ, đều hôm qua ngài cầu hôn họ. Ly Nô giải thích rằng chủ nhân bao giờ cầu hôn bừa bãi, chắc chắn họ nhận nhầm . họ khẳng định chắc chắn là ngài, nhầm . Vì ngài cầu hôn quá nhiều nên tức giận, ngài đùa giỡn họ như thế là quá vô lễ."
Nguyên Diệu và Tô Lượng lén Bạch Cơ, xem phản ứng của nàng.
Bạch Cơ cầm ly rượu, mặt trăng, khẽ "ồ" một tiếng.
Ly Nô tiếp tục: "Chủ nhân, Ly Nô rõ xảy chuyện gì, nhưng thật sự nghiêm trọng. Yêu ma quỷ quái khắp Trường An đều tức giận, ngài quá đáng, lấy hôn nhân đùa giỡn là một sự x.úc p.hạ.m lớn, họ dự định liên kết g.i.ế.c rồng, c.h.é.m mèo, thiêu rụi Phiêu Miểu Các."
Bạch Cơ cầm ly rượu, mặt trăng, khẽ "ồ" một tiếng.
Ly Nô nuốt nước bọt, tiếp: "Ly Nô sợ, nhưng cảm thấy câu 'chúng nộ nan phạm' (cơn giận của khó mà chống ) cũng lý. Dù thế nào, chủ nhân hãy cùng Ly Nô đó lánh nạn một thời gian. Phiêu Miểu Các để cho mọt sách canh giữ, chắc ."
Nguyên Diệu thì tức giận : "Ly Nô lão , đừng đưa ý kiến tồi nữa! Ta ở mồi cho yêu ma quỷ quái !"
Bạch Cơ uống một ngụm rượu hoa quế, : "Hiên Chi quá gầy, chắc mồi cũng đủ."
Ly Nô đồng ý: "Mọt sách còn chua lè nữa, chắc ướp mật ong mới ăn ."
Nguyên Diệu tức giận, nhưng dám phản bác, chỉ thể cằn nhằn: "Ta là thức ăn!"
Ly Nô : "Chủ nhân, Ly Nô sẽ thu xếp đồ đạc, đêm nay chúng trốn khỏi Lạc Dương? Chờ khi tình hình lắng xuống trở về Trường An giải thích."
Bạch Cơ suy nghĩ một lúc, : "Hôm nay muộn , hãy ngủ . Ngày mai tính tiếp."
Lúc vầng trăng khuyết lặn về phía tây, bốn lượt ngủ.