Phiêu Miểu 2 - Quyển Mặt Quỷ - Chương 6: Nữ Oa
Cập nhật lúc: 2025-11-15 04:29:15
Lượt xem: 67
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Cơ, Nguyên Diệu bộ bờ để đến tìm Huyền Vũ uống rượu.
Nguyên Diệu vẫn đang băn khoăn về chuyện Hàn Quốc phu nhân, kìm mà hỏi Bạch Cơ: "Tại Hàn Quốc phu nhân luôn gọi mẫu đơn là con gái? Hồn ma của Ngụy Quốc phu nhân ở hồ Thái Dịch ?"
Bạch Cơ : "Bởi vì bà coi mẫu đơn là con gái, coi Ngụy Quốc phu nhân là con gái, giống như bà chỉ chiếc áo mẫu đơn trong ký ức của , chứ chiếc áo mẫu đơn thật sự."
"Vì Hàn Quốc phu nhân chiếc áo mẫu đơn thật sự?"
"Có lẽ vì chiếc áo mẫu đơn quá cũ kỹ và xí chăng?"
"Tại Hàn Quốc phu nhân coi Ngụy Quốc phu nhân là con gái?"
"Bởi vì bà ."
"Tại bà ?" Nguyên Diệu thắc mắc, từ hành vi và cử chỉ của Hàn Quốc phu nhân thì vẻ bà nên yêu con gái , tại bà coi Ngụy Quốc phu nhân là con gái?
"Bởi vì lòng sâu xa, phức tạp."
"Hàn Quốc phu nhân bà hận... Bà hận ai?"
Bạch Cơ : "Ta cũng tò mò bà hận ai."
Nguyên Diệu lo lắng : "Đan Dương , Hàn Quốc phu nhân, Ngụy Quốc phu nhân đều c.h.ế.t vì Thiên Hậu. Không Hàn Quốc phu nhân hận là Thiên Hậu chứ?"
Bạch Cơ bí ẩn: "Có thể , thể ."
Nguyên Diệu lo lắng : "Nếu bà chạy đến Đại Minh cung loạn, Thiên Hậu sợ hãi thì lắm ."
"Có chiếc áo mẫu đơn lấy từ hồ Thái Dịch, bà thật sự thể đến Đại Minh cung đấy. Hiên Chi lẽ sẽ trò vui để xem." Bạch Cơ vui vẻ .
Nguyên Diệu : "Quang Tạng quốc sư lợi hại, nếu Hàn Quốc phu nhân loạn ở Đại Minh cung thì ông bắt bà luyện đan ?"
Bạch Cơ : "Mấy tháng gần đây, Quang Tạng sẽ rời Đại Minh cung du hành."
Nguyên Diệu : "Ai thế? Tiểu sinh nghĩ Quang Tạng quốc sư ý định du hành ."
Bạch Cơ : "Ta đấy. Ông sẽ cản trở đạt 'nhân quả', vì thế quyết định để ông du hành."
Nguyên Diệu : "Tiểu sinh nghĩ Quang Tạng quốc sư sẽ theo sự sắp xếp của ngươi ."
Bạch Cơ bí ẩn: "Ông sẽ thôi."
Trong lúc chuyện, Bạch Cơ và Nguyên Diệu tới bờ sông Khúc.
Mây nước dập dờn, cỏ xanh biếc, bờ sông Khúc phủ đầy ánh sáng cầu vồng. Trong ánh sáng cầu vồng một nữ t.ử . Cơ thể nàng cao ráo và đầy đặn, trán, cổ, và cổ tay đều đeo những trang sức từ xương thú, ngà voi và vỏ sò. Mái tóc dài của nàng trải dài cỏ, như một tấm lụa đen mượt mà. Phần cơ thể nàng quấn một tấm da thú, phần là một cái đuôi rắn, cuộn tròn cỏ.
Nguyên Diệu thấy nữ t.ử đuôi rắn, thì khẽ với Bạch Cơ: "Ê, . Không, là phi nhân."
Bạch Cơ vén cỏ xanh, về phía nữ tử.
Nữ t.ử đuôi rắn đang bên bờ nước, dùng đất nặn những hình nhỏ. Nàng nặn hơn mười đất nhỏ, nam, nữ, già, trẻ. Rồi cầm một đất đặt lên môi, thổi một , đất nhỏ bèn động đậy, khúc khích, chạy nhảy quanh bờ. Nữ t.ử đuôi rắn dường như hài lòng, nàng cuộn đuôi rắn đập dẹp những đất.
Nữ t.ử đuôi rắn liên tục nặn đất, liên tục thổi , cho đất động đậy, dùng đuôi rắn đập dẹp chúng. Nàng say mê lặp lặp việc nặn đất, thổi đất, đập dẹp đất dường như vui vẻ.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu trong bụi cỏ, nữ t.ử đuôi rắn từ xa.
Nguyên Diệu khẽ hỏi Bạch Cơ: "Phi nhân là yêu tinh rắn ?"
Bạch Cơ lắc đầu: "Không ."
"Vậy nàng là ai?"
"Tính thì nàng lẽ là 'mẫu ' của Hiên Chi."
Nguyên Diệu hiếu thảo, lập tức tức giận: "Bạch Cơ, lấy mẫu của tiểu sinh trò đùa!"
Bạch Cơ định giải thích, nữ t.ử đuôi rắn thấy động tĩnh mặt . Dưới ánh trăng, mái tóc dài của nàng lấp lánh ánh xanh lam của con công. Nàng thấy Bạch Cơ, : "Tiểu Tự Nhân?!"
Bạch Cơ bước tới gần nữ t.ử đuôi rắn, : "Nữ Oa nương nương, xin hãy bỏ chữ 'tiểu' ."
Nữ Oa nương nương?! Nguyên Diệu giật , nữ t.ử đuôi rắn là Nữ Oa ?! Vị mẫu thần trong truyền thuyết thượng cổ, nặn đất tạo loài , luyện đá vá trời đây ư?!!
Nữ Oa cầm một nắm đất, nặn thành hình một con rồng. Nữ Oa thổi một , con rồng đất nhỏ quẫy đuôi sống dậy, bay quanh Nữ Oa.
Nữ Oa chạm sừng của con rồng đất nhỏ, cảm thán : "Ngày xưa Đông Hải, núi Bất Chu, mỗi ngày đều một con rồng nhỏ ngây thơ đáng yêu đến xem nặn đất."
Ngây thơ đáng yêu?! Nguyên Diệu toát mồ hôi. Hắn lén Bạch Cơ, phát hiện khóe miệng của Bạch Cơ đang co giật.
Bạch Cơ : "Xin Nữ Oa nương nương đừng méo mó ký ức, mấy lời cảm thán bậy bạ."
Nữ Oa : "Ài, Tiểu Tự Nhân ngày càng đáng yêu . , Tiểu Tự Nhân cũng đến Côn Lôn Khâu* thế? Không ngươi nên ở nhân gian thu thập 'nhân quả' ?"
Bạch Cơ xoa trán: "Đây là Trường An, Trung Thổ. Nữ Oa nương nương , lạc đường ."
"À? Đây Côn Lôn Khâu ư?" Nữ Oa mở to mắt, nàng kéo đuôi rắn tới lui, bực bội với chính : "Ta lạc đường ! Sao lạc đường nữa?! Thảo nào đợi ba ngày ba đêm vẫn thấy Phục Hy, hóa đây Côn Lôn Khâu! À, chắc chắn Phục Hy tới Thương Ngô Uyên tìm chim lửa ! Không ! Chim lửa là của , thể để giành !!"
"Tiểu Tự Nhân, hẹn ngày tái ngộ." Nữ Oa kéo đuôi rắn vội vã hướng về phía đông mà .
Bạch Cơ vui vẻ vẫy tay: "Hẹn ngày tái ngộ."
Nguyên Diệu theo Nữ Oa rời , cảm thán : "Không ngờ với trí tuệ như Nữ Oa đại thần thượng cổ cũng thể lạc đường, hy vọng bà thể đuổi kịp Phục Hy đại thần."
Bạch Cơ : "Bà chắc chắn thể đuổi kịp."
Nguyên Diệu hiểu: "Tại ?"
Bạch Cơ che miệng : "Bà về phía đông, trong khi kết giới dẫn tới Côn Lôn Khâu và Thương Ngô Uyên đều ở phía tây. Haha, dù bao nhiêu năm trôi qua thì Nữ Oa nương nương vẫn phân biệt hướng đông tây nam bắc."
"Hả?!" Nguyên Diệu giật , bèn : "Ngươi rõ Nữ Oa nương nương sai đường, tại nhắc bà một tiếng?!"
Bạch Cơ quỷ quái: "Haha, ai bảo bà bỏ chữ 'tiểu' chứ."
Nguyên Diệu toát mồ hôi.
Nữ Oa chỉ còn cái bóng, Nguyên Diệu vội vàng chạy theo, lớn tiếng : "Nữ Oa nương nương, nhầm hướng , Côn Lôn Khâu và Thương Ngô Uyên ở phía tây!!"
, Nữ Oa sớm sốt ruột biến mất, thấy lời khuyên của Nguyên Diệu.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu bên bờ sông Khúc, một vui vẻ, một nhăn nhó.
Sau khi Nữ Oa , bên bờ sông Khúc chỉ còn những mảnh đất vụn. Đó là những mảnh đất của đất Nữ Oa đập nát. Thật kỳ diệu, những mảnh đất năm màu sắc, trông mắt.
Bạch Cơ : "Hiên Chi cởi áo ."
Nguyên Diệu đỏ mặt, : "Ngươi tiểu sinh cởi áo gì?"
Bạch Cơ bốc một nắm đất ngũ sắc lên, : "Đất ngũ sắc là báu vật khó tìm thế gian, chúng dùng áo của Hiên Chi để gói đất ngũ sắc ."
Nguyên Diệu chịu: "Gió xuân đêm lạnh, tiểu sinh cởi áo sẽ cảm lạnh, hãy về lấy đồ hoặc mượn một cái giỏ từ Huyền Vũ hẵng lấy đất ngũ sắc."
Bạch Cơ thì bắt đầu cởi khăn choàng, chuẩn gói đất ngũ sắc: "Đợi lấy đồ thì đất ngũ sắc sẽ khác lấy mất."
Nguyên Diệu thấy Bạch Cơ cởi áo thì sợ hãi. Dù Bạch Cơ là phi nhân, cũng cảm thấy hợp lễ, vội vàng cởi áo ngoài đưa qua: "Thôi, vẫn nên dùng áo của tiểu sinh ."
Bạch Cơ nhận lấy áo, mỉm khen ngợi: "Hiên Chi đúng là hiểu chuyện."
"Hắt xì!" Nguyên Diệu hắt xì một cái, tức giận Bạch Cơ.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu xổm cỏ, vốc từng nắm từng nắm đất ngũ sắc mà Nữ Oa để đặt lên áo ngoài. Đất ngũ sắc phát ánh sáng dịu dàng ánh trăng.
Nữ Oa vội vàng, kịp đập nát con rồng đất nhỏ mà nàng nặn. Con rồng đất nhỏ bay quanh Bạch Cơ và Nguyên Diệu, lắc đầu quẫy đuôi.
Bạch Cơ thấy con rồng đất nhỏ phiền phức bèn đưa tay bắt nó ấn xuống đất, chuẩn đập nát nó.
Nguyên Diệu ngăn : "Khoan . Bạch Cơ, để con rồng đất nhỏ cho tiểu sinh nhé."
Bạch Cơ : "Hiên Chi giữ nó gì? Đến sáng nó sẽ biến thành đất ngũ sắc thôi."
Nguyên Diệu con rồng đất nhỏ, : "Tiểu sinh thấy nó đáng yêu."
Bạch Cơ buông tay: "Hiên Chi thích thì cứ để . Hiên Chi đừng quá thích nó, vì sáng mai nó sẽ hóa thành đất thôi. Chắc chắn sẽ lúc chia tay, nếu quá thích thì lúc chia tay sẽ đau lòng."
Giọng Bạch Cơ buồn bã, Nguyên Diệu cũng bỗng nhiên cảm thấy buồn bã. Con rồng đất nhỏ bay về phía Nguyên Diệu bay vòng quanh .
Nguyên Diệu đưa tay , trêu đùa con rồng đất nhỏ: "Bạch Cơ, con rồng đất nhỏ là Nữ Oa nương nương nặn theo hình dạng của ngươi lúc nhỏ ?"
Bạch Cơ đầu thừa nhận: "Không giống chút nào."
Nguyên Diệu : "Tiểu sinh thấy giống, ánh mắt của nó giống y hệt ngươi, sừng của nó cũng giống như khi ngươi biến thành rồng."
Nghe , Bạch Cơ đưa tay bắt lấy con rồng đất nhỏ, đập nát nó.
Nguyên Diệu vội vàng bảo vệ con rồng đất nhỏ trong lòng, để Bạch Cơ cướp .
Bạch Cơ đành thôi, nàng gói đất ngũ sắc , giận dỗi bay : "Không giống chút nào. Hoàn giống."
Nguyên Diệu càng tin chắc rằng con rồng đất nhỏ giống Bạch Cơ lúc nhỏ. Hắn con rồng đất nhỏ, thể ngừng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-2-quyen-mat-quy/chuong-6-nu-oa.html.]
Bạch Cơ đất ngũ sắc thì đổi ý định, thăm Huyền Vũ nữa mà trở về Phiêu Miểu Các. Nguyên Diệu đoán rằng con rồng yêu gian xảo lo lắng Huyền Vũ sẽ đòi chia một nửa đất ngũ sắc nên mới vội vàng trở về. Dù đất ngũ sắc cũng lấy từ bờ sông Khúc, mà sông Khúc là đất tư của Huyền Vũ.
Khi Bạch Cơ và Nguyên Diệu trở về Phiêu Miểu Các thì là canh ba.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu về phòng ngủ.
Nguyên Diệu gối, con rồng đất nhỏ bay tới bay lui, khóe miệng nở nụ . nghĩ đến lúc trời sáng, con rồng đất nhỏ sẽ biến thành bụi đất thì thấy buồn.
Nguyên Diệu dần dần chìm giấc mộng, một giấc mộng ngọt ngào.
Sáng hôm , khi Nguyên Diệu tỉnh dậy thì trời sáng rõ.
Nguyên Diệu quanh, con rồng đất nhỏ biến mất, bên cạnh gối của một đống đất ngũ sắc.
Nguyên Diệu cảm thấy buồn bã, trong lòng chợt trống rỗng.
Sự chia ly khiến vô cớ đau buồn.
Nguyên Diệu dùng một tờ giấy gói đất ngũ sắc , đặt gối.
Nguyên Diệu rửa mặt xong thì mở cửa Phiêu Miểu Các. Hôm nay ai đến mua 'dục vọng' đây?
Ánh nắng rực rỡ, Phiêu Miểu Các ngâm trong ánh sáng hổ phách dịu dàng. Tâm trạng của Nguyên Diệu cũng yên bình như ánh nắng hổ phách . Bạch Cơ còn đang ngủ, xuống lầu. Ly Nô thì dậy nhưng ở trong sân , cũng ở nhà bếp, .
Nguyên Diệu đói bụng, nhưng thấy bóng dáng Ly Nô , ai nấu bữa sáng cho . Hắn đành nhịn đói, cầm một quyển "Luận Ngữ" quầy, lắc đầu : "T.ử : Quân t.ử thực vô cầu bão, cư vô cầu an, mẫn ư sự nhi thận ư ngôn, tựu hữu đạo nhi chính yên, khả vị hiếu học dã dĩ."
"T.ử : Phú dữ quý, thị nhân chi sở d.ụ.c dã. Bất dĩ kỳ đạo đắc chi, bất xử dã. Bần dữ tiện, thị nhân chi sở ố dã. Bất dĩ kỳ đạo đắc chi, bất khứ dã. Quân t.ử khứ nhân, ác hồ thành danh? Quân t.ử vô chung thực chi gian vi nhân, tạo thứ tất ư thị, điên bái tất ư thị."
"T.ử : Kiến hiền tư tề yên, kiến bất hiền nhi nội tự tỉnh dã."
Nguyên Diệu vài câu thì một con mèo đen thò đầu từ bóng tối kệ hàng, mắng: "Đồ mọt sách c.h.ế.t tiệt, đừng nữa, ồn ào c.h.ế.t !!"
Nguyên Diệu cúi xuống , ngạc nhiên : "Ly nô lão , ngươi trốn kệ hàng thế?"
Trong Phiêu Miểu Các ánh sáng chan hòa ấm áp, nhưng Ly Nô dường như sợ ánh nắng, nó nheo mắt rụt đầu : "Không tại ,hôm nay gia cảm thấy khỏe. Nhìn thấy ánh nắng thì mắt đau, đầu cũng mơ màng, tinh thần, chỉ ngủ thôi. Gia kệ hàng nghỉ một lát, mọt sách đừng ồn."
Nguyên Diệu bỏ quyển sách xuống, đến bên kệ hàng xổm xuống, quan tâm : "Ly nô lão , bệnh ? Tiểu sinh mời đại phu về xem nhé?"
Ly Nô đưa chân gãi tai: "Gia đây mạnh mẽ, thể bệnh chứ? Chút ốm vặt , gia để mắt, nghỉ chút là khỏe thôi. Hôm nay gia nấu cơm, mọt sách chợ mua chút đồ ăn về ."
Nguyên Diệu : "Được. Vậy, Ly nô lão nghỉ ngơi , tiểu sinh sẽ chợ ngay."
Ly Nô uể oải : "Làm phiền mọt sách ."
"Ly nô lão cần khách khí. Nghỉ ngơi ."
Nguyên Diệu thu xếp xong, chuẩn cửa.
Ly Nô thò đầu từ kệ hàng, uể oải : "Mọt sách, đừng quên mua cho gia hai cân cá hương khô."
"Được." Nguyên Diệu đáp.
"Dùng tiền tiêu vặt của mọt sách mua, tiền tiêu vặt của gia tiêu hết ." Ly Nô .
"Ly nô lão , tháng tiểu sinh dùng tiền tiêu vặt mua cá khô cho ngươi ba ." Nguyên Diệu tức giận .
Ly Nô lớn tiếng phàn nàn: "Mọt sách tình thương, sách thánh hiền cũng uổng phí, còn so đo vài đồng tiền với một con mèo bệnh."
Nguyên Diệu bất lực, : "Được , tiểu sinh sẽ mua cá hương khô cho ngươi. đây là cuối đấy."
"Ừ. Thế còn ." Mắt mèo đen híp thành hình trăng lưỡi liềm, hài lòng .
Nguyên Diệu mặt mày ủ rũ chợ.
Ly Nô cả ngày bệnh hoạn, uể oải, sợ ánh sáng, ham ngủ.
Bạch Cơ xoa đầu mèo đen, lật mí mắt nó xem hỏi: "Ly Nô, ngươi ăn gì đó kỳ lạ của yêu quái ?"
Ly Nô lắc đầu: "Không. Chủ nhân, hiểu Ly Nô mà, Ly Nô thích sạch sẽ cũng kén ăn, yêu quái quá bẩn, quá ghê tởm Ly Nô đều thèm ăn."
Bạch Cơ bảo Ly Nô thè lưỡi , Ly Nô thè lưỡi , lưỡi màu xanh biếc.
Bạch Cơ : "Ly Nô, ngươi trúng độc ."
Như một tiếng sét đánh, Ly Nô rên rỉ: "Trúng độc?! Chủ nhân chắc chắn nhầm , Ly Nô gần đây ăn gì kỳ lạ cả!"
Nguyên Diệu giật , nhớ điều gì đó, : "Ly nô lão , nguyên nhân trúng độc là do ngươi ăn đống đan d.ư.ợ.c ở Đại Giác Quán ?"
Ly Nô thì ngây .
Bạch Cơ lắc quạt, : "Đan d.ư.ợ.c của Quang Tạng còn độc hơn yêu quái. Người đều đan d.ư.ợ.c của Quang Tạng là 'trường sinh đan', mà là 'vãng sinh đan', uống là c.h.ế.t, c.h.ế.t là qua cõi khác. Ly Nô, ngươi ăn đan d.ư.ợ.c của thật đó chứ?"
Hai giọt nước mắt lăn dài khóe mắt Ly Nô, nó nước mắt lưng tròng : "Lúc đó đầu óc nóng lên nên ăn. Chủ nhân, Ly Nô sẽ c.h.ế.t chứ?"
Bạch Cơ lắc đầu: "Không . Đan d.ư.ợ.c của Quang Tạng còn bí ẩn hơn cả lòng ."
Ly Nô gào : "Chủ nhân, Ly Nô c.h.ế.t! Nếu Đồi Mồi, A Thử và hồ ly thối vì một phút nông nổi uống đan d.ư.ợ.c mà c.h.ế.t thì sẽ chúng nó đến rụng răng."
Bạch Cơ vuốt ve đầu Ly Nô, an ủi nó: "Cũng chắc là sẽ c.h.ế.t."
Nguyên Diệu nhớ đến cái đầu trọc của Quang Tạng, : ". Có lẽ chỉ là rụng lông, trọc đầu."
Ly Nô to hơn, gào lên: "Vậy thì thà c.h.ế.t còn hơn."
Bạch Cơ, Nguyên Diệu an ủi Ly Nô vài câu ai việc nấy.
Ly Nô mặt mày ủ rũ, than thở, hối hận vì một lúc bốc đồng mà ăn đan d.ư.ợ.c của Quang Tạng.
Trăng thưa thớt, hoa xuân nở rộ. Bạch Cơ, Nguyên Diệu ở sân ngắm trăng, Ly Nô ngâm trong thùng nước ngủ, chỉ để một cái đầu mèo ở bên ngoài. Lúc hoàng hôn, lẽ là độc tính phát tác, Ly Nô bỗng nhiên nóng như lửa, thể chịu nổi. Bạch Cơ dám cho Ly Nô uống t.h.u.ố.c bậy chỉ thể cho nó ngậm một khối băng ngọc, ngâm trong thùng nước để hạ nhiệt.
Nguyên Diệu lo lắng : "Bạch Cơ, Ly nô lão chứ?"
Bạch Cơ : "Không . Ôi, tội nghiệp Ly Nô."
"Gào" đột nhiên, trong đêm vang lên một tiếng sư t.ử gầm, như xa tận chân trời, như gần ngay mắt.
Bạch Cơ , : "Ôi chao, quốc sư đến ."
Bạch Cơ, Nguyên Diệu để Ly Nô đang ngủ , rời khỏi sân . Bạch Cơ bên trong đợi, để Nguyên Diệu mở cửa đón Quang Tạng. Nguyên Diệu đến bên cửa lớn, mở cửa , Quang Tạng và Sư Hỏa quả nhiên đang bên ngoài.
Quang Tạng mặc đạo bào màu tím đen, tóc búi đen nhánh, hôm nay vẽ lông mày hình ngọn lửa, cả trông phấn chấn hẳn. Sư Hỏa đeo vòng cổ tám bảo vật, bờm bay phấp phới, uy phong lẫm liệt.
Thấy Nguyên Diệu mở cửa thì Sư Hỏa kêu một tiếng: "Chào ngươi phụ."
Nguyên Diệu mặt đỏ lên, ngượng ngùng : "Đừng gọi bậy."
Quang Tạng ho nhẹ một tiếng, lớn giọng : "Rồng yêu ở đây ?"
Nguyên Diệu : "Bạch Cơ đang ở bên trong đợi quốc sư."
Quang Tạng, Nguyên Diệu, Sư Hỏa bên trong.
Sau bình phong mẫu đơn, bên ngọn nến, Bạch Cơ , bên cạnh ngươi ba cái rương lớn.
Quang Tạng thấy Bạch Cơ, thì hừ một tiếng: "Rồng yêu giấu Phiêu Miểu Các kỹ quá, hại bản quốc sư tìm suốt ba năm."
Bạch Cơ : "Đâu giấu ? Phiêu Miểu Các luôn ở đây, chỉ là quốc sư chịu hạ đến chơi thôi."
Quang Tạng hừ một tiếng, xuống đối diện Bạch Cơ: "Đêm nay bản quốc sư đến đòi vàng ngươi lừa gạt."
Bạch Cơ : "Chuyện cũ thì đừng nhắc . Những gì trả cho quốc sư chuẩn sẵn ."
Bạch Cơ đưa tay, lượt mở ba cái rương, bên trong rương đầy vàng, sáng chói lóa.
Bạch Cơ : "Tất cả những thứ đều là của quốc sư."
Bạch Cơ việc dứt khoát, lề mề, điều Quang Tạng tin nổi, nhướng mày lửa lên, : "Rồng yêu giở trò gì đó chứ?"
Nguyên Diệu cũng dám tin, cảm thấy chắc chắn mưu đồ. Đánh c.h.ế.t thì cũng tin con rồng yêu xảo trá sẽ nhả vàng nuốt.
Bạch Cơ thở dài, đưa tay áo lên che mặt: "Thật , lúc dùng phấn 'Thần Tiên Ngọc Nữ' lừa gạt quốc sư, khiến quốc sư trọc đầu, rụng lông mày cũng áy náy, ba năm nay ngày đêm khó ngủ. Hiên Chi thường , của cải phi nghĩa nên lấy, cũng thấy câu lý. Giờ trả tiền cho quốc sư thì cũng thấy yên tâm hơn. Ta dám mong quốc sư tha thứ, nhưng vẫn hy vọng quốc sư thành ý xin của mà bỏ qua lầm đây."
Bạch Cơ một cách cảm động, còn rơi hai giọt nước mắt.
Nguyên Diệu thấy trong đầu hiện lên bốn chữ: Chắc chắn mưu đồ!
Nguyên Diệu đoán rằng thông minh như Quang Tạng chắc chắn sẽ tin Bạch Cơ, nhưng lẽ ba rương vàng quá chói mắt, chỉ mờ mắt Quang Tạng, mà còn mờ cả đầu óc , tin: "Biết mà sửa thì gì bằng. Nhìn thái độ thành khẩn của ngươi và việc trả vàng, bản quốc sư là rộng lượng nên sẽ tha thứ cho ngươi."
Bạch Cơ lau nước mắt, khóe miệng nhếch lên một nụ quỷ quyệt: "Quốc sư đúng là rộng lượng."
Nguyên Diệu cảm thấy điều , nhắc nhở Quang Tạng đừng lơ là cảnh giác, kẻo Bạch Cơ lừa gạt.
Nguyên Diệu định lên tiếng, Bạch Cơ như cảm nhận , : "Hiên Chi pha cho quốc sư một tách ngon."
"À, ." Nguyên Diệu đành pha , trong lòng vô cùng lo lắng.