Phiêu Miểu 2 - Quyển Mặt Quỷ - Chương 6: Đào Ngột
Cập nhật lúc: 2025-11-15 04:30:23
Lượt xem: 58
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trang viên của Vương Duy, trong thư phòng.
Đèn sáng như hoa sen, Vương Duy và Đào Uyên Minh đều mặt. Vương Duy cầm bút cúi đầu gì đó, thỉnh thoảng dừng suy nghĩ, sàn rơi rải rác nhiều giấy.
Đào Uyên Minh bên cửa sổ gảy đàn cổ, ánh chiếu tóc và tay áo của ông, khắc họa nên hình dáng của ông, ông trông thật.
Vương Duy chống tay lên má nghiên mực hạt đào. Hạt đào chỉ còn một nửa, điều nghĩa là thời gian ông và Đào Uyên Minh ở bên còn nhiều. Thơ về Đào Nguyên còn xong, thôn Đào Nguyên cũng tìm thấy, Đào Uyên Minh mang đến cho một đoạn thời gian ấm áp và vui vẻ trong cuộc hành trình cô đơn của , nhưng thể báo đáp, chỉ thể để ông với ký ức trống rỗng.
Vương Duy đầu Đào Uyên Minh, trong lòng muôn vàn tâm sự.
Đào Uyên Minh ngừng gảy đàn, Vương Duy: "Sao ?"
Vương Duy thôi.
Đào Uyên Minh dường như hiểu tâm trạng của Vương Duy, : "Ma Cật tự khổ ."
Vương Duy : "Ta nỡ để rời . Dù rời thì cũng mong mang theo ký ức về thôn Đào Nguyên mà ."
Đào Uyên Minh . Ông một tri âm, một đoạn ký ức , những điều đủ để sánh với thôn Đào Nguyên .
Vương Duy nhặt giấy rơi sàn, ngâm lên những câu thơ lộn xộn: "Nhìn xa một chỗ tụ mây cây, gần ngàn nhà rải hoa trúc." "Trăng sáng thông phòng lặng lẽ, mặt trời mọc trong mây gà ch.ó ồn ào." "Khi đó chỉ nhớ núi sâu, suối xanh mấy khúc đến rừng mây."
Đào Uyên Minh ngắt lời Vương Duy: "Ma Cật, ngày Trùng Dương chúng cùng lên cao xa, ?"
Vương Duy đồng ý: "Được thôi."
Đào Uyên Minh vui vẻ, ông cảm thán: "Ta cảm thấy ký thác hồn quả đào, lang thang nơi trần thế hai trăm năm, dường như chỉ để chờ cùng Ma Cật lên cao xa."
"Ha ha." Vương Duy cũng . Tuy nhiên, trong lòng buồn bã.
Lúc , ngoài sân vang lên tiếng của Vương Quý và Chu Mặc. Vương Quý đang c.h.ử.i rủa, như đang ném thứ gì đó, "Choang" một tiếng, Chu Mặc cũng đang la lớn, như đang đuổi thứ gì đó.
Vương Duy dậy, ngoài xem chuyện gì, Đào Uyên Minh cũng theo.
Vương Duy đến sân, ánh trăng thấy Vương Quý và Chu Mặc đều mặc quần áo mỏng, chân trần đất. Vương Quý tay trái chống eo, tay cầm chổi, đang c.h.ử.i bới bóng tối ngoài hàng rào.
Chu Mặc bên cạnh Vương Quý, tay cầm một cây gậy, chân run rẩy, răng va .
Hàng rào thứ gì đó đổ một đoạn, một cái cuốc là của Vương Quý Chu Mặc ném .
Vương Duy thấy , hỏi: "Có trộm ?"
Vương Quý , : "Không trộm là hổ. Không từ một con hổ núi chạy tới, gần đây luôn lảng vảng quanh trang viên, lão nó sẽ gây chuyện nên lúc nào cũng cảnh giác. Quả nhiên là tối nay nó đến."
"Hổ... hổ ?" Mặt Vương Duy biến sắc.
Vương Quý vỗ lồng n.g.ự.c gầy gò, : "Thiếu lang quân cần lo lắng, hổ lão ném chổi đuổi . Không lão khoe khoang, lúc trẻ lão cũng từng học võ nghệ, sức mạnh thể vác đỉnh, vận khí thể bay mái nhà, một con hổ chẳng tính là gì ."
Vương Duy đổ mồ hôi lạnh, đầu hỏi Chu Mặc: "Quý bá hôm nay uống rượu ?"
Mặt Chu Mặc tái nhợt gật đầu, nhỏ: "Ông trong lòng phiền muộn, bữa tối uống hơn nửa hũ rượu. ông thực sự dùng chổi đuổi con yêu quái giống hổ đó thật."
Vương Duy kinh ngạc: "Yêu quái giống hổ?!"
Chu Mặc gật đầu, răng va : "Lông của nó dài hơn hổ, răng như lưỡi dao, khuôn mặt giống , là loại yêu quái gì..."
Vương Quý mắt mờ, khẳng định đó là hổ: "Rõ ràng là một con hổ, gì yêu quái nào?"
Chu Mặc khẳng định: "Không hổ là yêu quái."
Vương Quý vung chổi, khí thế hào hùng: "Dù là yêu quái hổ, thì nếu nó dám , lão sẽ cầm chổi đ.á.n.h nó."
Vương Duy thở dài, để ý đến Vương Quý đang say, lo lắng : "Bây giờ thể tìm trong làng giúp, đường sợ tấn công, đây?"
Chu Mặc cũng nghĩ cách, lo lắng gì.
Đào Uyên Minh bên cạnh Vương Duy, : "Dù là hổ yêu quái thì đều sợ lửa. Có thể lấy củi trong bếp đốt một đống lửa trong sân, quanh lửa đợi trời sáng."
Vương Duy thì mắt sáng lên, lập tức lệnh cho Chu Mặc .
Chu Mặc tuân lệnh rời .
Vương Quý dù cũng đặt chổi xuống lấy củi.
Trên chổi dính một ít tro đen, trong bóng tối phát ánh sáng màu tím.
Trên đỉnh vách đá phía Nam Sơn, một con yêu thú màu xanh yên, bờm dài bay theo gió, hình dáng như hổ nhưng mặt , mắt xanh, ánh mắt đầy tà ác và bạo ngược. Nó về phía trang viên chân núi, nơi đống lửa, lờ mờ thấy ba quanh lửa. Nó tiến gần nhưng ánh sáng màu tím từ đống tro chổi khiến nó co một bước. Nó dùng vuốt cào đất ngửa đầu phát tiếng "gầm gừ...". Nó bắt đầu phát điên, hình dần lớn lên, miệng nứt ngang, đầu to chia hai, răng nanh đan xen sắc như dao.
Tiếng gầm của yêu thú vang dội khắp núi rừng, rừng cây và cánh đồng im lặng đến đáng sợ.
lúc , trời vang lên tiếng hét t.h.ả.m "A a a...".
Yêu thú kịp ngẩng đầu thì một bóng đen từ trời rơi đúng lưng nó, lăn xuống vách đá, rơi xuống tảng đá lớn nhô cách đó ba mét. Yêu thú cú va chạm mạnh lăn một vòng đất.
Người đó vì rơi xuống mềm của yêu thú khi rơi xuống đất nên c.h.ế.t. Hắn tảng đá vách đá, kêu lên: "Ối, tiểu sinh ngã c.h.ế.t ..."
Một con rồng trắng từ trời hạ xuống dừng giữa trung, chằm chằm yêu thú xanh vách đá, mắt rồng vàng rực như lửa. Rồng trắng khiếp sợ với tiểu thư sinh tảng đá : "Hiên Chi, thì là Đào Ngột!"
Nguyên Diệu thấy Đào Ngột, cũng rõ lời rồng trắng, xoa vai tức giận : "Đừng nhắc đến đào nữa, tiểu sinh chữ 'đào' là tức giận..."
Đào Ngột ban đầu nhe răng, chuẩn nhảy xuống nuốt chửng Nguyên Diệu. khi rồng trắng xuất hiện thì nó dừng , dùng ánh mắt tà ác rồng trắng, mắt hiện lên sát khí tàn bạo.
"Xì!" Rồng trắng khiếp sợ, đầu bỏ chạy nhưng thấy tiểu thư sinh đá, dừng .
"Grrrrr..." Đào Ngột gầm lên, nhảy lên tấn công rồng trắng, nhe răng sắc nhọn định c.ắ.n cổ rồng.
Nguyên Diệu lúc mới thấy Đào Ngột, hoảng hốt: "Bạch Cơ, cẩn thận yêu thú..."
Rồng trắng ngửa đầu vẫy đuôi tránh cú tấn công của Đào Ngột, miệng phát tiếng gầm vang trời.
Đào Ngột chấn động thì lùi ba bước.
Rồng trắng nắm lấy cơ hội, lao xuống bên cạnh Nguyên Diệu, dùng móng vuốt bắt lấy thắt lưng , mang bay lên trốn thoát.
Đào Ngột bay lên mây đuổi sát tha.
Rồng trắng bay phía , Đào Ngột đuổi phía .
Rồng trắng bay lo lắng: "Đào Ngột... là Đào Ngột... đúng là rắc rối..."
Nguyên Diệu vì rồng trắng bay quá nhanh mà chóng mặt: "Tiểu sinh... chịu nổi nữa... Bạch Cơ đừng đuổi nữa, dừng chuyện với Đào Ngột, chúng thù hận gì với nó, nó hẳn sẽ..."
Rồng trắng ngắt lời Nguyên Diệu: "Nếu thể chuyện thì nó gọi là Đào Ngột. Đào Ngột là một trong bốn hung thú thời thượng cổ, dù là phi nhân thì gặp nó đều c.h.ế.t. Nó g.i.ế.c vì thù hận săn mồi mà chỉ vì vui thích."
Bạch Cơ hết, Đào Ngột mở miệng phun ngọn lửa yêu xanh. Ngọn lửa như một cái roi khổng lồ quất rồng trắng. Rồng trắng kinh hoàng cuộn , dùng móng vuốt ôm chặt tiểu thư sinh, bảo vệ trong lòng.
Yêu hỏa thiêu đốt rồng trắng, vảy rồng lập tức cháy đen, từng mảng rơi lộ gân thịt.
"Grrrrrrrrr..." Rồng trắng đau đớn, phát tiếng gầm giận dữ.
Nguyên Diệu dù rồng trắng bảo vệ, vẫn cảm nhận sức nóng của ngọn lửa, nghĩ nếu rồng trắng che chắn thì thiêu thành tro . Trong gió đêm, ngửi thấy mùi thịt cháy khét, trong lòng lo lắng rồng trắng lửa yêu của Đào Ngột nướng chín ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-2-quyen-mat-quy/chuong-6-dao-ngot.html.]
"Bạch Cơ, ngươi còn... chứ?"
Rồng trắng yếu ớt : "Suýt nữa là nướng chín ."
"Nếu tiểu sinh thì ngươi thể tránh ." Nguyên Diệu rơi lệ, trong lòng vô cùng đau khổ, hận bất lực.
Rồng trắng an ủi Nguyên Diệu: "Hiên Chi cần tự trách, tránh yêu hỏa cũng tránh tấn công."
Đào Ngột trong lúc Rồng trắng tránh lửa tiến đến phía Rồng trắng. Rồng trắng thể tránh chỉ đành đầu đối chiến.
Dưới ánh trăng xanh, giữa mây đêm, một Đào Ngột và một Thiên Long đối đầu, một mắt xanh như trăng, bờm bay phấp phới, một mắt vàng như lửa, râu tóc dựng , trận chiến sắp nổ .
Nguyên Diệu thấy tình thế thì lấy hết can đảm, : "Bạch Cơ, ngươi ném tiểu sinh về phía Đào Ngột . Nó ăn tiểu sinh thể mất một ít thời gian, ngươi nhân cơ hội trốn thoát. Nhớ mỗi năm ngày đốt cho tiểu sinh vài tờ giấy tiền, coi như là tiền tiêu vặt."
Đào Ngột nhảy lên há miệng định c.ắ.n Rồng trắng, bờm bay phất phới như cây kích.
Rồng trắng : "Được, sẽ đốt thêm nhiều giấy tiền cho Hiên Chi."
Rồng trắng dùng sức ném Nguyên Diệu lên mây, tiểu thư sinh bay lên , sợ đến mức gần như ngất , hét lớn: "Ngươi thực sự ném ?! Còn ném lên cao thế ?! A a a...tiểu sinh ma cũng tha cho ngươi..."
Rồng trắng để ý đến Nguyên Diệu, dùng móng vuốt chiến đấu với Đào Ngột.
"Grrrr..." "Grrrr..." Tiếng gầm của rồng trắng và Đào Ngột vang lên mây, xen lẫn tiếng kêu t.h.ả.m thiết "A a a..." của tiểu thư sinh.
Nguyên Diệu bay lên cao bằng mặt trăng xanh bắt đầu rơi xuống. Khi rơi đến độ cao rồng trắng và Đào Ngột đang chiến đấu, mặt b.ắ.n tung tóe chất lỏng màu xanh lạnh. Trong lòng căng thẳng, đó là m.á.u rồng. Hắn rõ Bạch Cơ thế nào nhưng tốc độ rơi quá nhanh, cảnh tượng Rồng trắng và Đào Ngột chiến đấu chớp nhoáng biến mất.
Nguyên Diệu rơi nhanh, gió rít bên tai, hai tay áo phồng lên vì gió và sắp chạm đất. Trong giây phút cận kề cái c.h.ế.t vì lo lắng mà quên cả sợ hãi. Rồng trắng chứ? Tại nó chiến đấu với Đào Ngột? Đào Ngột đáng sợ như chắc chắn thể thắng . Nó nên trốn thoát lẽ còn một tia hy vọng.
Nguyên Diệu thấy rừng cây, chỉ cách mặt đất mười mét, ngay lập tức sẽ nghiền nát. Hắn nhắm mắt suy nghĩ cuối cùng trong đầu là: Hy vọng Bạch Cơ bình an vô sự.
Nguyên Diệu nhắm mắt đợi hồi lâu nhưng dường như dấu hiệu chạm đất, ngược một sức mạnh chầm chậm nâng lên.
Nguyên Diệu mở mắt, một đầu rồng hiện mắt, mắt vàng rực rỡ, sừng cuộn xoắn. Rồng trắng bay đến phút cuối, dùng đuôi nâng tiểu thư sinh lên để rơi c.h.ế.t.
Rồng trắng thở phào: "May quá, kịp ."
Nguyên Diệu vui mừng: "Tiểu sinh còn sống..."
Rồng trắng mắt vàng rực rỡ: "Hiên Chi đừng nghĩ đến cái c.h.ế.t, ngươi còn việc trả nợ."
Nguyên Diệu hỏi: "Đào Ngột ?"
Rồng trắng ném Nguyên Diệu lên lưng, bay lên bầu trời đêm, hướng về thung lũng: "Ta dùng thuật khóa mây nhốt nó , nhưng giữ lâu, chúng mau thôi."
Nguyên Diệu đầu . Dưới ánh trăng xanh, một đám mây trắng tạo thành lồng giam, nhốt một con Đào Ngột cuồng bạo. Đào Ngột ngừng gầm thét giãy giụa, dường như sắp phá lồng thoát .
Nguyên Diệu ôm cổ rồng, phát hiện rồng trắng đầy vết thương, nhiều vảy rụng để lộ m.á.u thịt.
Nguyên Diệu đau lòng, nước mắt tuôn trào.
"Xì! Hiên Chi thể đừng ?" Rồng trắng như sấm vang.
"Ủa, ngươi tiểu sinh đang ?" Nguyên Diệu thắc mắc.
"Nước mắt ngươi rơi vết thương của . Ối, đau c.h.ế.t mất." Rồng trắng giận dữ .
"Ừ." Nguyên Diệu vội lau khô nước mắt.
Rồng trắng liếc Nguyên Diệu, im lặng. Nguyên Diệu vết thương Rồng trắng, trong lòng nghìn lời nhưng bắt đầu từ .
Khi bay đến thung lũng, một thời gian im lặng Rồng trắng và Nguyên Diệu đột nhiên đồng thanh : "Xin , Hiên Chi."
"Xin , Bạch Cơ."
"Hả?" Cả hai đều ngạc nhiên.
Nguyên Diệu vội đầu, nhưng ánh mắt những vết thương Bạch Cơ thu hút, lòng chấn động và đau đớn.
Trên cổ, tay, lưng của Bạch Cơ đầy vết thương, còn dấu vết cháy xém.
Nguyên Diệu run giọng : "Bạch Cơ, những vết thương ngươi... đau ?"
"Không , sẽ hết đau nhanh thôi." Bạch Cơ , lấy chất lỏng xanh giống rêu từ cây Phục Thường bôi lên vết thương. Chất lỏng xanh thấm vết thương, các vết nứt từ từ lành , chỗ cháy xém trở nên mịn màng.
Nguyên Diệu há hốc miệng: "Chất lỏng xanh thật thần kỳ."
"Đây là linh khí tụ từ cây Phục Thường." Bạch Cơ , bôi chất lỏng xanh lên khắp vết thương , nhưng thể với tới lưng, bèn gọi Nguyên Diệu giúp: "Hiên Chi, qua đây giúp bôi lưng với."
"Ừ." Nguyên Diệu đỏ mặt, ngần ngại: "Mạnh T.ử , nam nữ thụ thụ bất ( nam và nữ trao và nhận trực tiếp gần gũi với ) đó là lễ. Ngươi thế tiểu sinh gần hợp lý lắm."
Bạch Cơ bĩu môi: "Mạnh T.ử cũng , tẩu tẩu đuối nước đưa tay vớt, đó là quyền biến*."
*quyền là quyền hành xử theo tự do phán đoán chứ chỉ là quyền hành xử theo phán đoán của "đạo thường", Xử trí linh hoạt: Biến đổi linh hoạt, ứng biến, quyền biến.
Nguyên Diệu gãi đầu, : " Bạch Cơ ngươi tẩu tẩu của tiểu sinh, cũng rơi xuống nước."
Bạch Cơ thở dài, : "Hôm nay mới Hiên Chi kiếp c.h.ế.t như thế nào."
Nguyên Diệu thắc mắc: "Tiểu sinh kiếp c.h.ế.t như thế nào?"
"Không quyền biến, c.h.ế.t vì ngu ngốc." Bạch Cơ .
"Hả." Nguyên Diệu á khẩu.
Bạch Cơ bất ngờ biến thành một con rồng nhỏ bằng cánh tay, mắt vàng rực rỡ: "Như thế , Hiên Chi chắc thể giúp chứ?"
Nguyên Diệu gật đầu đến bên Rồng trắng. Những vết thương đen lưng rồng trắng giống như mặt đất nứt toác, tràn m.á.u rồng màu xanh. Nguyên Diệu đau lòng, nghĩ hẳn là nàng đau. Hắn dùng tay thấm nước xanh, cẩn thận bôi lên lưng rồng. Nước xanh nhẹ nhàng và mát lạnh thấm da như dòng nước.
Rồng trắng thoải mái vươn vai, híp mắt : "Phật , hình tướng đều là hư vọng. Dù là rồng nữ nhân đều là ảo ảnh, đều là hư vọng. Khi nào Hiên Chi giác ngộ cũng thể cửa Phật."
Nguyên Diệu : "Tiểu sinh hòa thượng."
Rồng trắng vươn móng gõ nhẹ đầu Nguyên Diệu, thở dài: "Kẻ si thể dạy ."
Nguyên Diệu giận dỗi: "Xin đừng tùy tiện gõ đầu tiểu sinh!"
Rồng trắng bay , lượn một vòng quanh cây Phục Thường, khi xuất hiện mặt Nguyên Diệu nữa thì biến thành một nữ t.ử mặc áo trắng.
Nguyên Diệu ngạc nhiên, một lượt những mảnh áo rách rơi đất, Bạch Cơ đang mặc áo chỉnh tề: "Hả, ngươi tìm áo ở ? Tiểu sinh thấy ngươi mang theo quần áo thế mà!"
Bạch Cơ che miệng , nháy mắt: "Quần áo cũng là một trong những ảo ảnh, thực mặc gì cả!"
Nguyên Diệu đỏ mặt, vội đầu.
Bạch Cơ đưa tay kéo đầu Nguyên Diệu : "Đùa thôi, Hiên Chi cần coi là thật. Đối với Thiên Long thì vảy rồng chính là quần áo."
Nguyên Diệu trừng mắt Bạch Cơ, hét lên: "Xin đừng tùy tiện lấy tiểu sinh trò đùa!"
Bạch Cơ bịt tai, : "Trò đùa cũng là ảo ảnh thôi."
Đêm khuya, Bạch Cơ và Nguyên Diệu nghỉ cây Phục Thường, Ngọc Quỷ ngủ trong hốc cây, Tam Đầu Nhân hôn mê cỏ. Dù là cuối thu nhưng trong thung lũng ấm áp, cỏ cũng lạnh. Bạch Cơ Đào Ngột thể thung lũng , Nguyên Diệu cũng yên tâm phần nào nhưng vẫn ngủ .
Nguyên Diệu mở mắt những nhánh cây xanh biếc của Phục Thường, trong đầu lởn vởn hình ảnh đáng sợ của Đào Ngột. Có lẽ quá mệt mỏi nên Bạch Cơ xuống ngủ ngay, nàng ngủ liền biến thành một con rồng nhỏ, mũi rồng phập phồng phát tiếng ngáy nhỏ.
Nguyên Diệu rồng trắng nhỏ, đếm mũi rồng phập phồng cũng dần chìm giấc mơ.