Phiêu Miểu 2 - Quyển Mặt Quỷ - Chương 5: Đắc sủng

Cập nhật lúc: 2025-11-15 04:29:14
Lượt xem: 66

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyên Diệu và Ly Nô trở về Phiêu Miểu Các, Bạch Cơ đang quầy cầm mai rùa bói toán. Thấy Nguyên Diệu trở về bình an thì nàng : "Hiên Chi, mới bói một quẻ, ngay ngươi sẽ bình an vô sự mà."

Nguyên Diệu vẫn còn giận vì Bạch Cơ tối qua bỏ mà chạy , lạnh nhạt : "Cảm ơn Bạch Cơ nhớ tới," hậu viện rửa mặt.

"Haiz, Hiên Chi giận ." Bạch Cơ chống cằm bóng dáng Nguyên Diệu , thở dài.

Ly Nô : "Lão đạo ép tên mọt sách uống đan d.ư.ợ.c sợ c.h.ế.t khiếp, chắc chắn sẽ giận ."

Bạch Cơ : "Tối qua nếu thì thể mang bộ áo mẫu đơn về. Áo mẫu đơn chứa đầy oán khí, Quang Tạng sẽ cho phép mang khỏi Đại Minh Cung. Cái 'nhân quả' sẽ diễn biến ."

Ly Nô : "Cái 'nhân quả' đều do tên mọt sách gây , chủ nhân thực thể quan tâm để tránh khi đó chọc giận Thiên Hậu, đối đầu với lão đạo sĩ ."

Bạch Cơ im lặng một lúc, : "Vẫn nên giao bộ áo mẫu đơn cho Hàn Quốc phu nhân ."

Nguyên Diệu giận Bạch Cơ, cả ngày chỉ chăm chỉ việc thèm để ý tới Bạch Cơ.

Buổi sáng, Bạch Cơ : "Hiên Chi nghỉ ngơi một chút, đến uống thiền ."

Nguyên Diệu giận dỗi : "Tiểu sinh khát."

Buổi trưa, Bạch Cơ : "Hiên Chi nghỉ ngơi một chút, đến ăn bánh phù dung ."

Nguyên Diệu giận dỗi : "Tiểu sinh đói."

"Hiên Chi đang giận ?"

Nguyên Diệu giận dỗi : "Tiểu sinh giận."

Buổi chiều, Bạch Cơ cạnh quầy lớn tiếng : "Hiên Chi, Vi công t.ử đến , gặp Vi công t.ử ."

Nguyên Diệu từ trong phòng giận dỗi vọng : "Tiểu sinh gặp."

Trong đại sảnh, Vi Ngạn buồn bã: "Ta gì sai với Hiên Chi mà giận đến mức gặp thế."

Bạch Cơ an ủi Vi Ngạn: "Hiên Chi thường giận dỗi vô duyên vô cớ, quen sẽ thôi."

Nguyên Diệu cầm cây phất trần chạy vội , giải thích: "Đan Dương, là hiểu lầm. Tiểu sinh thuận miệng trả lời nên rõ Bạch Cơ gì."

Vi Ngạn , mở quạt : "Thì Hiên Chi giận Bạch Cơ, giận . Ta là gần đây gì sai với Hiên Chi mà."

Bạch Cơ phe phẩy quạt, buồn bã rời : "Hiên Chi quả nhiên là giận ."

Nguyên Diệu với bóng lưng của Bạch Cơ: "Ngươi bỏ tiểu sinh ở nơi nguy hiểm, tiểu sinh lo lắng sợ hãi, tiểu sinh thể giận ?"

Tiếng của Bạch Cơ vọng từ trong phòng: "Lần sai. Lần , dù gặp nguy hiểm gì thì cũng sẽ bỏ rơi Hiên Chi, ?"

Nghe , lòng Nguyên Diệu chợt ấm áp, giận dữ uất ức đều tan biến theo lời hứa "dù gặp nguy hiểm gì, cũng sẽ bỏ rơi Hiên Chi". Hắn thấy cảm giác lạ lùng, để che giấu, lớn tiếng : "Còn ư? Lần ngươi chắc chắn cũng sẽ bỏ rơi tiểu sinh mà chạy trốn thôi?"

Tiếng thở dài của Bạch Cơ vọng : "Ôi! Con khi đang giận thì gì cũng lọt, đợi Hiên Chi hết giận sẽ giải thích rõ."

Vi Ngạn Nguyên Diệu, : "Hiên Chi giận trông thật buồn ."

Nguyên Diệu giận dỗi : "Có gì mà buồn ?"

Vi Ngạn : " . Ta đến tìm Hiên Chi là việc quan trọng với ngươi. Hôm qua, cũng đến vì việc nhưng say , kịp ."

Nguyên Diệu : "Việc quan trọng gì?"

Vi Ngạn bí ẩn : "Ngươi còn nhớ Hàn Quốc phu nhân mời chúng uống khi chúng dạo hôm ?"

Nguyên Diệu : "Nhớ, ?"

Vi Ngạn với vẻ mặt kỳ lạ : "Ta cảm thấy Hàn Quốc phu nhân gì đó lạ, khi về nhà hỏi Nhị Nương thử, các quốc phu nhân ở Đông Đô và Tây Kinh bà đều rõ như lòng bàn tay. Kết quả phát hiện một chuyện kỳ lạ. Vị Hàn Quốc phu nhân là tỷ tỷ của Thiên Hậu, tên là Thuận. Bà kết hôn với Hạ Lan An Thạch, một con trai và một con gái. Vì là tỷ tỷ của Thiên Hậu nên Hàn Quốc phu nhân thể tự do cung. Bà mối quan hệ thiết với tiên đế. Con gái của bà , họ Hạ Lan, cũng từng hầu hạ bên cạnh tiên đế và sủng ái, phong Ngụy Quốc phu nhân."

"Hả?! Con gái của Hàn Quốc phu nhân là phi t.ử của tiên đế ?" Nguyên Diệu khá ngạc nhiên, nhớ con ma nữ mặc áo mẫu đơn bên hồ Thái Dịch.

Vi Ngạn : "Khụ khụ, thực , Hàn Quốc phu nhân và Ngụy Quốc phu nhân đều coi là phi tần của tiên đế, chỉ thể coi là 'tình nhân'. Và điều quan trọng nhất là, họ c.h.ế.t hơn hai mươi năm . Chúng chắc chắn là gặp ma!"

Nguyên Diệu càng ngạc nhiên hơn: "Hả? Hàn Quốc phu nhân và con gái bà đều c.h.ế.t ?!"

Vi Ngạn : " . Ta điều tra , Hàn Quốc phu nhân c.h.ế.t năm thứ ba của niên hiệu Càn Phong, còn Ngụy Quốc phu nhân c.h.ế.t năm đầu của niên hiệu Càn Phong. Chúng chắc chắn gặp ma !"

Nguyên Diệu rùng , hỏi: "Hàn Quốc phu nhân và Ngụy Quốc phu nhân c.h.ế.t như thế nào?"

Hắn nhớ con ma nữ bên hồ Thái Dịch kể về cái c.h.ế.t đau đớn của , cảm thấy nàng dù đáng sợ nhưng cũng đáng thương.

Vi Ngạn xung quanh, hạ giọng: "Hàn Quốc phu nhân Thiên Hậu ép treo cổ tự tử. Ngụy Quốc phu nhân vì tiên đế quá sủng ái mà Thiên Hậu đầu độc c.h.ế.t. Nghe , Ngụy Quốc phu nhân luôn tự hào về nhan sắc vô song của , nên mấy tôn trọng Thiên Hậu. Thiên Hậu ghen tị với vẻ của bà nến nhấn chìm xác bà xuống hồ Thái Dịch cho cá ăn."

Nguyên Diệu khiếp sợ: "Thiên Hậu thật tàn nhẫn, đối xử như với tỷ tỷ và cháu gái của như chứ."

Vi Ngạn mở quạt, : "So với Vương hoàng hậu và Tiêu thục phi* thì Hàn Quốc phu nhân và Ngụy Quốc phu nhân vẫn còn chán. Hiên Chi, nữ t.ử thật đáng sợ, ngươi tuyệt đối để nữ t.ử mê hoặc."

*Vương hoàng hậu và Tiêu thục phi: Phi tần của Đường Cao Tông Lý Trị, trong cuộc đấu tranh quyền lực với Võ Tắc Thiên thất thế, giáng thứ dân. Trong "Tư trị thông giám" ghi chép rằng, Võ Tắc Thiên cho đ.á.n.h mỗi 100 trượng, đ.á.n.h đến mức m.á.u thịt lẫn lộn, c.h.ặ.t t.a.y chân của hai , nhấn chìm trong chum rượu mà c.h.ế.t. (==. Thiên Hậu đúng là một đáng sợ. Uống ...).

Nguyên Diệu rùng .

Vi Ngạn lo lắng : "Hiên Chi Hàn Quốc phu nhân mà chúng gặp ở bên bờ sông Khúc là ma ?"

Nguyên Diệu thở dài, : "Không nữa. Tuy nhiên, cảm thấy Hàn Quốc phu nhân đáng thương. Nếu như những gì Đan Dương đều là thật, bà thấy g.i.ế.c con gái của thể gì, chắc chắn sẽ đau lòng. Cả hai đều là của , bà hẳn là buồn bã, đau khổ."

Vi Ngạn bĩu môi: "Đầu tranh quyền lực trong cung đình, chỉ kẻ thắng và kẻ thua, cái gì gọi là tình ?"

Nguyên Diệu : "Đan Dương là sai , con cỏ cây, ai mà tình cảm chứ?"

Vi Ngạn : "Hiên Chi ngây thơ quá."

Nguyên Diệu và Vi Ngạn chuyện một lúc nữa, Vi Ngạn khẳng định Hàn Quốc phu nhân là ma, lấy hai lá bùa hộ mệnh khai quang xin từ chỗ Hoài Tú, đưa cho Nguyên Diệu một lá để giữ bên trừ tà, mới cáo từ rời .

Nguyên Diệu cầm lá bùa hộ mệnh, cảm thấy ấm áp. Mặc dù Bạch Cơ và Vi Phi Yên đều Vi Ngạn là một cực kỳ ích kỷ, quan tâm đến khác, nhưng cảm thấy Vi Ngạn thực cũng là một quan tâm đến khác.

Sau khi Vi Ngạn rời , Nguyên Diệu suy nghĩ cả buổi chiều về việc nương con Hàn Quốc phu nhân là là ma, vì vẫn còn giận Bạch Cơ nên cũng hỏi Bạch Cơ.

Hoàng hôn buông xuống, đến giờ ăn tối, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô ăn trong hậu viện. Hôm nay ngoài món cá bao giờ đổi còn thêm một bát trứng hấp vàng ươm, bên điểm xuyết ba quả đào đỏ.

Bạch Cơ : "Hiên Chi ăn cá mãi chắc cũng ngán , đây là món trứng hấp tự tay cho Hiên Chi, coi như là xin Hiên Chi, Hiên Chi đừng giận nữa."

Nguyên Diệu ngạc nhiên, rồng yêu tự tay món ăn cho ?! Xem , nàng thực sự thành tâm xin , nên tha thứ cho nàng đây? Món trứng hấp trông thật ngon, vẫn nên tha thứ cho nàng thôi.

Nguyên Diệu mềm lòng, : "Tiểu sinh nào nhỏ mọn như ?"

Bạch Cơ : "Tốt quá, cuối cùng Hiên Chi cũng giận nữa ."

"Bạch Cơ, nàng chạy nữa."

Bạch Cơ hứa chắc như đinh đóng cột: "Được. Lần , sẽ để Hiên Chi chạy ."

"Thôi . Nếu gặp nguy hiểm thì cùng chạy . Ngươi bảo tiểu sinh chạy thì tiểu sinh cũng chẳng chạy xa."

Bạch Cơ : "Ừ. Lần sẽ cùng Hiên Chi chạy."

Nguyên Diệu cũng .

Nguyên Diệu và Bạch Cơ hóa giải hiểu lầm, lành với .

Ly Nô cũng vui, ngừng thúc giục Nguyên Diệu: "Mọt sách mau thử món trứng hấp ! Mau thử !"

Nguyên Diệu múc một muỗng bạc, đưa miệng. Trứng hấp tan ngay trong miệng, thơm ngon và mềm mại.

Nguyên Diệu kìm mà khen ngợi: "Ngon thật. Không ngờ tay nghề nấu nướng của Bạch Cơ như ."

Bạch Cơ che mặt bằng tay áo: "Hiên Chi quá khen . Thật chỉ phụ trách đ.á.n.h trứng, còn đều do Ly Nô ."

Ly Nô : "Hề hề."

Nguyên Diệu đổ mồ hôi lạnh.

"Vậy mà nàng còn dám là món trứng hấp nàng tự tay ?!!" Câu thư sinh dám miệng, chỉ thể nuốt xuống theo món trứng hấp.

Ly Nô tươi Nguyên Diệu ăn trứng hấp, hài lòng: "Không uổng công gia bỏ tâm huyết, mọt sách quả nhiên thích ăn."

Trứng hấp ngon miệng, thỉnh thoảng còn c.ắ.n vài miếng thịt dai, thơm ngọt. Nguyên Diệu dùng đũa gắp một miếng, quan sát một chút hỏi Ly Nô: "Ly Nô lão , đây là thịt gì ? Thơm quá."

Ly Nô : "Mọt sách thật thưởng thức. Đây là thịt chuột mà Đồi Mồi tặng cho gia, đều là những con chuột béo g.i.ế.c tháng chạp năm ngoái, thịt cực kỳ thơm ngon. Gia luôn cất giữ trong hũ, nỡ ăn. Hôm nay chủ nhân một món ngon cho mọt sách nên gia mới lấy gia vị. Hề hề, gia ngay mọt sách sẽ thích ăn mà."

Nguyên Diệu lập tức sững sờ.

Bạch Cơ vốn định múc một muỗng trứng hấp để thử, xong lời của Ly Nô thì bình thản đổi đường của muỗng, đặt bát của Nguyên Diệu: "Hiên Chi ăn thêm một chút ."

Nguyên Diệu đột ngột dậy, mặt xám ngoét. Cổ họng của phát âm thanh ùng ục, một tiếng thét t.h.ả.m thiết, lao thẳng đến nhà xí để nôn.

Ly Nô hiểu gì cả, : "Hả? Mọt sách thế?"

Bạch Cơ thở dài một tiếng, vui vẻ : "Ôi! Tội nghiệp Hiên Chi."

Dưới ánh trăng mờ ảo, mây trôi lơ lửng.

Nguyên Diệu giường, chợp mắt thì cảm thấy đang chọc mặt , lập tức mở mắt .

Một thiếu nữ áo trắng quỳ bên cạnh gối của Nguyên Diệu, dùng ngón tay chọc mặt . Da của nàng trắng như tuyết, môi đỏ như máu, nửa khuôn mặt lộ ánh trăng, nửa còn ẩn trong bóng tối trông đáng sợ.

"Á! Ma nữ!!" Nguyên Diệu hoảng hốt dậy.

Bạch Cơ vui, : "Đâu ma nữ nào?"

Nguyên Diệu nhận là Bạch Cơ thì thở phào nhẹ nhõm, trách móc: "Bạch Cơ, đêm khuya ngủ đến hù dọa gì thế."

Bạch Cơ : "Hiên Chi, đêm nay trăng , cùng dạo đêm với nhé."

Nguyên Diệu xuống, lấy chăn trùm kín mặt, : "Không . Ta ngủ."

Bạch Cơ : "Hiên Chi ."

Nguyên Diệu khó hiểu: "Tại ?"

Bạch Cơ quái dị, : "Vì chỉ Hiên Chi mới đường đến gặp Hàn Quốc phu nhân."

Nguyên Diệu vén chăn dậy: "Ngươi gặp Hàn Quốc phu nhân ?"

"Để tránh đêm dài lắm mộng, đêm nay sẽ đưa áo mẫu đơn cho Hàn Quốc phu nhân. Hiên Chi ?"

Nguyên Diệu nhiều nghi vấn đối với Hàn Quốc phu nhân, Ngụy Quốc phu nhân và áo mẫu đơn, giải tỏa những thắc mắc trong lòng, vội : "Đi. Ta sẽ ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-2-quyen-mat-quy/chuong-5-dac-sung.html.]

"Vậy thì thôi."

"Được."

Bạch Cơ và Nguyên Diệu cưỡi ngựa trời trong thành Trường An, cửa Minh Đức, hướng về sông Khúc.

Trên đường , Nguyên Diệu hỏi Bạch Cơ: "Hàn Quốc phu nhân là tỷ tỷ qua đời của Thiên Hậu ?"

Bạch Cơ : " ."

Nguyên Diệu hỏi: "Ma nữ gặp bên hồ Thái Dịch đó là con gái c.h.ế.t của Hàn Quốc phu nhân, Ngụy Quốc phu nhân ?"

Bạch Cơ : "Chắc là . Có thể tìm áo mẫu đơn đều nhờ công của Hiên Chi. Hiên Chi đúng là một đặc biệt."

Nguyên Diệu : "Ý ngươi là luôn gặp yêu ma quỷ quái ?"

Bạch Cơ quái dị: "Hi hi."

Nguyên Diệu cái túi lưng ngựa, trong đó chứa mảnh vải rách mà ma nữ bỏ .

Nguyên Diệu : "Ta tưởng áo mẫu đơn sẽ , ngờ tồi tàn như ."

Bạch Cơ : "Ngâm hồ Thái Dịch hơn hai mươi năm, thể như xưa ?"

Không rõ là Bạch Cơ đang về áo mẫu đơn Ngụy Quốc phu nhân.

Nguyên Diệu nhớ ảo ảnh khi gặp Ngụy Quốc phu nhân đầu, dung nhan đẽ và áo mẫu đơn rực rỡ của bà thật quyến rũ và mê hồn. Lúc sống bà phong hoa tuyệt đại, đáng tiếc khi c.h.ế.t thê lương, giờ áo mẫu đơn tồi tàn, e rằng hồ Thái Dịch chỉ còn một bộ xương trắng thôi?

Người qua đời ở tuổi xuân xanh, đúng là điều đáng buồn và tiếc nuối.

Nguyên Diệu buồn bã, cảm thấy Ngụy Quốc phu nhân đáng thương.

"Bạch Cơ, tại Thiên Hậu cứ g.i.ế.c Ngụy Quốc phu nhân ?"

Bạch Cơ : "Nếu một món bánh ngon mặt, và Hiên Chi đều ăn, nhưng món bánh đó chỉ thể cho một ăn thì Hiên Chi sẽ gì?"

Nguyên Diệu suy nghĩ một lúc, : "Để cho Bạch Cơ ăn. Ta sẽ ăn món bánh khác, đời nhiều món bánh ngon, cớ gì tranh với Bạch Cơ?"

Bạch Cơ : "Đáng tiếc, Thiên Hậu là Hiên Chi."

"Hả?!" Nguyên Diệu mơ hồ, : "Thiên Hậu và thì liên quan gì? Bạch Cơ trả lời tại Thiên Hậu cứ g.i.ế.c Ngụy Quốc phu nhân?"

Bạch Cơ nghĩ một lúc, : "Nếu và Hiên Chi nhốt trong một căn phòng, chỉ một trong hai chúng thể sống sót , g.i.ế.c Hiên Chi thì là Hiên Chi g.i.ế.c . Hiên Chi sẽ gì?"

Nguyên Diệu suy nghĩ, : "Ta sẽ tự sát."

Bạch Cơ hiểu: "Tại ? Trong tình huống đó, Hiên Chi nên cố gắng tự bảo vệ , hết sức g.i.ế.c ?"

Nguyên Diệu mặt nhăn nhó : "Vô ích thôi, ngươi là yêu quái, đ.á.n.h ngươi."

"Nếu là Hiên Chi và Vi công t.ử thì ?"

"Cũng ích gì. Đan Dương từ nhỏ học võ, cũng đ.á.n.h ."

"Nếu là Hiên Chi và một con gián thì ?"

Nguyên Diệu giận dữ : "Ai vô lý đến mức nhốt và một con gián trong một phòng để đấu sinh t.ử chứ?!"

"Ừ. Coi như gì."

Nguyên Diệu thở dài, : "Ta dường như hiểu . Ý của Bạch Cơ là Thiên Hậu và Ngụy Quốc phu nhân ở cùng một phòng, đều ăn cùng một món bánh ngon, trong tình huống đó chỉ một trong họ thể sống sót?"

Bạch Cơ : "Hiên Chi tư duy."

Nguyên Diệu : "Cuộc đời thật phức tạp. Tuy nhiên vẫn nghĩ rằng hành động của Thiên Hậu là vô nhân từ, vô nhân nghĩa, là sai lầm."

Bạch Cơ : "May mắn mà chỉ một Hiên Chi."

Nguyên Diệu hiểu: "Tại ?"

Bạch Cơ : "Nếu đều như Hiên Chi thì sẽ nhận 'nhân quả' mất."

Bên bờ sông Khúc, ánh trăng mờ ảo, tiếng vó ngựa vang lên giữa hương hoa.

Nguyên Diệu tìm đường theo trí nhớ, khi vượt qua một màn sương trắng mờ ảo thì thấy trang viện của Hàn Quốc phu nhân. Trong ánh trăng mờ, trang viện chỉ còn hai màu đen trắng, giống như một bức tranh thủy mặc.

Cổng đỏ mái ngói xanh đều mất màu sắc, là do ánh trăng ? Nguyên Diệu cảm thấy kỳ lạ, ngẩng đầu lên bảng hiệu treo cổng, phát hiện những chữ mờ nhạt đây giờ thể rõ, đó : phủ Hà Lan.

Nguyên Diệu tiến lên gõ cửa, lão quản gia mở cửa. Nguyên Diệu rõ rằng và Bạch Cơ đến để giao chiếc áo mẫu đơn, quản gia báo tin xong mới dẫn hai : "Phu nhân đang chờ trong vườn hoa."

Bạch Cơ, Nguyên Diệu phủ Hà Lan. Trên đường , Nguyên Diệu phát hiện ngói xanh, cột đỏ, cửa sổ xanh, cửa tím trong trang viện đều biến thành màu xám trắng, trông giống như một ngôi mộ mục nát. Tuy nhiên ánh trăng, những bông mẫu đơn trong sân vẫn rực rỡ, xinh như những đám mây màu. Gió đêm thổi qua, biển hoa biến đổi màu sắc tuyệt , những cánh hoa rơi lả tả.

Hàn Quốc phu nhân mặc một bộ đồ trắng cô đơn giữa biển hoa, khi thấy Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến gần thì bà với một bông mẫu đơn bên cạnh: "Mẫn nhi, mau xem, Bạch Cơ mang áo mẫu đơn đến cho con ."

Lão quản gia lặng lẽ lui xuống.

Nguyên Diệu một bông mẫu đơn kiều diễm Hàn Quốc phu nhân, gì đó nhưng ngập ngừng.

Bạch Cơ mỉm Hàn Quốc phu nhân.

Hàn Quốc phu nhân : "Làm phiền Bạch Cơ và Nguyên công t.ử đến đây đêm khuya, thật sự cảm kích. Đáng lẽ đến Phiêu Miểu các để thăm hỏi, nhưng duyên phận nông cạn chỉ danh Phiêu Miểu các mà mãi thể tìm ."

Bạch Cơ : "Duyên phận từ tới nay đều khó hiểu, bước Phiêu Miểu các là duyên, bước Phiêu Miểu các nhưng 'nguyện vọng' thể truyền Phiêu Miểu các cũng là duyên. Phu nhân tìm áo mẫu đơn, tìm giúp phu nhân . Phu nhân xem là chiếc ?"

Bạch Cơ nhận lấy bọc vải từ tay Nguyên Diệu, đưa cho Hàn Quốc phu nhân.

Hàn Quốc phu nhân vui mừng đón lấy bọc vải, nhưng khi mở thì chỉ thấy một tấm vải cũ kỹ, mặt bà lộ rõ vẻ thất vọng: "Không , đây là áo mẫu đơn của con gái . Đây chỉ là một tấm vải rách xí, thể là áo mẫu đơn chứ?"

Bạch Cơ khẽ , nhưng ánh mắt hề ý , giọng nàng như gió thoảng: "Ồ? Vậy áo mẫu đơn mà phu nhân là như thế nào?"

Hàn Quốc phu nhân ngước lên vầng trăng lưỡi liềm trời, : "Áo mẫu đơn đó đẽ và rực rỡ như con gái . Mẫu đơn tượng trưng cho phú quý, may mắn, áo mẫu đơn là vật phẩm quý giá mà Thứ sử Ích Châu dâng lên cho hoàng hậu, nhưng Mẫn nhi thích, thánh thượng yêu chiều Mẫn nhi nên ban áo mẫu đơn cho nó. Kết quả là hoàng hậu nổi giận. Sau đó, Mẫn nhi rời khỏi Đại Minh cung. Rồi cũng rời ."

Theo lời Hàn Quốc phu nhân, Nguyên Diệu thấy từ miệng, mũi, tai, thể bà tuôn những làn khói đen nhỏ như rắn. Hàn Quốc phu nhân hề nhận nhưng những bông mẫu đơn khói đen chạm nhanh chóng tàn úa, rụng xuống thành những cánh hoa đen.

Nguyên Diệu bỗng cảm thấy lòng lạnh lẽo.

Mắt Bạch Cơ chuyển thành màu vàng kim: "Phu nhân, phu nhân thật sự chiếc áo mẫu đơn trong ký ức ?"

"Tất nhiên." Hàn Quốc phu nhân . Vừa dứt lời, bà tuôn những làn khói đen dày đặc hơn.

"Bây giờ phu nhân chiếc áo mẫu đơn - tấm vải rách ?"

Hàn Quốc phu nhân nhíu mày: "Ta , tấm vải rách áo mẫu đơn."

Bạch Cơ mỉm : "Hiểu ."

Bạch Cơ bước tới, cầm tấm vải rách nát vung tay trải những bông mẫu đơn. Dưới ánh trăng, tấm vải rách xí hiện lên một màu xám xịt vô cùng tồi tàn.

Bạch Cơ hỏi: "Phu nhân, phu nhân yêu con gái của ?"

Hàn Quốc phu nhân : "Ta yêu con gái hơn tất cả thứ đời."

Với câu , từ mắt mũi tai của của Hàn Quốc phu nhân tuôn những làn khói đen dày đặc hơn, những bông mẫu đơn quanh bà nhanh chóng tàn úa, rụng rơi. Khói đen như những con rắn nhỏ bò nhanh về phía tấm vải biển hoa, như hút lấy một thứ dưỡng chất nào đó, tấm vải xám xịt bắt đầu tỏa những ánh sáng rực rỡ bảy màu.

Nguyên Diệu kinh ngạc tấm vải. Tấm vải dần dần khôi phục màu sắc và hoa văn ban đầu, cũng dần dần hiện hình dạng của một chiếc áo.

Bạch Cơ hỏi Hàn Quốc phu nhân: "Phu nhân còn nhớ con gái của phu nhân rời Đại Minh cung như thế nào ?"

Hàn Quốc phu nhân đột ngột mở to mắt, vẻ mặt bà trở nên đáng sợ: "Ta mãi mãi thể quên..."

Từ Hàn Quốc phu nhân tuôn những làn khói đen dày đặc hơn, những bông mẫu đơn rụng rơi từng đám lớn, chiếc áo mẫu đơn càng trở nên rực rỡ, chói lòa như đám mây ngũ sắc.

Bạch Cơ tiến gần Hàn Quốc phu nhân, ghé tai bà bằng giọng như gió thoảng: "Phu nhân, nguyện vọng thật sự của phu nhân là gì?"

Gương mặt Hàn Quốc phu nhân lập tức trở nên méo mó, từ bà toát những làn khói đen như rắn độc: "Hận... hận... hận lắm..." Những bông mẫu đơn trong sân đều tàn úa, rụng rơi như tro bụi.

Dưới ánh trăng, cả trang viện chỉ còn hai màu đen trắng, tĩnh lặng như một ngôi mộ.

Những làn khói đen toát từ Hàn Quốc phu nhân đều biến thành những con rắn đen, bò lên chiếc áo mẫu đơn. Chiếc áo mẫu đơn càng trở nên xinh , rực rỡ như mây ngũ sắc, toát vài ánh sáng u buồn chói mắt.

"Ta... hận lắm... hận lắm..." Cơ thể Hàn Quốc phu nhân run lên bần bật, mắt bà bắt đầu hiện lên những tia máu, đôi môi đỏ tươi như đang nhỏ máu, mặt trắng bệch như tro tàn.

Nguyên Diệu mà thấy mà khiếp sợ, cảm giác như Hàn Quốc phu nhân sắp biến thành lệ quỷ để đòi mạng .

Bạch Cơ đưa ngón trỏ đặt lên môi Hàn Quốc phu nhân: "Suỵt, nguyện vọng của phu nhân đều ở áo mẫu đơn . Nhìn xem, chiếc áo mẫu đơn xinh bao, giống như ngâm trong m.á.u tươi và nọc độc ."

Hàn Quốc phu nhân đầu chiếc áo mẫu đơn, trong mắt bà phản chiếu một màu đỏ rực rỡ. Bà vội vã bước tới, cầm chiếc áo mẫu đơn, siết chặt trong tay. Vẻ mặt bà điên cuồng, như như : "Hu hu... áo mẫu đơn... ha ha, áo mẫu đơn... hu hu... ha ha..."

Không hiểu , Nguyên Diệu chợt thấy lạnh sống lưng.

Hàn Quốc phu nhân vung chiếc áo mẫu đơn khoác lên , một vòng tại chỗ, với những bông mẫu đơn bên cạnh: "Mẫn nhi, chiếc áo mẫu đơn quá..." Trong sân còn bông mẫu đơn nào, nhưng Hàn Quốc phu nhân hề nhận là bà giữa mảnh đất hoang tàn, chuyện với hư , đắm chìm trong ảo giác của chiếc áo mẫu đơn.

Bạch Cơ với Nguyên Diệu: "Hiên Chi, đưa áo mẫu đơn cho Hàn Quốc phu nhân . Chúng thôi."

Nguyên Diệu : "Được."

Vừa dứt lời, sân viện mà họ đang đột ngột biến mất, Hàn Quốc phu nhân cũng biến mất.

Dưới ánh trăng, Bạch Cơ và Nguyên Diệu giữa một mảnh đất hoang, xung quanh cỏ xanh um tùm, sương trắng mờ mịt.

"Hả?!" Nguyên Diệu kinh ngạc: "Chúng đang ở thế? Hàn Quốc phu nhân và trang viện của bà ?"

Bạch Cơ : "Chúng đang ở bờ sông Khúc."

Hàn Quốc phu nhân và trang viện của bà như giấc mộng nửa đêm tan biến dấu vết.

Nguyên Diệu : "Tiểu sinh thật sự hiểu nổi."

Bạch Cơ đưa tay, dùng tay áo lau trán và tóc của Nguyên Diệu.

Nguyên Diệu hiểu: "Ngươi đang ?"

Bạch Cơ : "Lau sương cho Hiên Chi."

"Đi ." Nguyên Diệu bực tức .

Bạch Cơ : "Hiên Chi, đêm nay trăng , chúng đừng về thành mà đường vòng tìm Huyền Vũ xin một chén rượu uống nhé?" Huyền Vũ là một con rùa sống ở bờ sông Khúc, nó sống hơn mười ngàn năm .

Nguyên Diệu : "Được."

 

Loading...