Phiêu Miểu 2 - Quyển Mặt Quỷ - Chương 4: Tiệc Thần Nữ

Cập nhật lúc: 2025-11-15 04:32:24
Lượt xem: 57

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đinh đinh đông đông..." một loạt tiếng chuông vang lên đ.á.n.h thức Nguyên Diệu. Hắn mở mắt , phát hiện đang một cây hợp hoan khổng lồ, lá cây xen lẫn những chùm sợi đỏ, như những ngọn lửa. Trên cây treo vài cái chuông, phát âm thanh đinh đinh đông đông trong gió đêm.

Nguyên Diệu quanh nhưng thấy Bạch Cơ , hai thị nữ đeo mặt nạ quỷ xa đang chơi dây. Thấy Nguyên Diệu tỉnh dậy thì họ dừng chơi, : "Kim Phiến phu nhân tỉnh ?"

Nguyên Diệu ngớ , nhớ Kim Phiến phu nhân là . Hắn khẽ "ừ" một tiếng, đây là và Bạch Cơ , nhưng dám mở miệng .

Thị nữ mặt nạ quỷ : "Công Phượng phu nhân dặn rằng, ngài tỉnh dậy thì chúng sẽ đưa ngài dự tiệc. Xin mời theo chúng ."

"Ừ." Nguyên Diệu khẽ đáp, vội dậy. Hắn giẫm chân lên váy, suýt thì té ngã, thị nữ tới đỡ , sợ lộ phận nên vội đẩy thị nữ , liên tục xua tay. Sau đó tự nhấc váy .

Thị nữ dẫn Nguyên Diệu vòng qua cây hợp hoan, một tòa điện nguy nga hiện mắt hai . Trong điện đèn hoa lan cháy sáng, tiếng tơ trúc vang lên, qua cửa sổ mở toang thoáng thấy bóng dáng và tiếng vui vẻ.

Nguyên Diệu bước lên bậc thềm đại sảnh, thấy xung quanh mây mù bao phủ như thật như ảo, ngỡ như đến tiên phủ trời. Mười mấy tấm bình phong dường như vô tình chia đại sảnh thành nhiều gian lớn nhỏ khác , mỗi gian đều một ghế mỹ nhân, ghế một hoặc hai mặc áo quần lộng lẫy, mỗi đều đeo mặt nạ, là Phật, là ác quỷ, là động vật.

Nguyên Diệu tò mò trong lòng, những là ai. Hắn đếm sơ qua thì mười bảy, mười tám . Ở trung tâm đại sảnh một nam t.ử tuấn tú đang gảy đàn, một nam t.ử dũng đang múa kiếm.

Nguyên Diệu thầm nghĩ, Bạch Cơ tiệc thần nữ chào đón nam nhân ? Tại nhạc công là nam nhân?

Nguyên Diệu kỹ hơn thì càng kinh ngạc. Nam t.ử gảy đàn là Trương Xương Tông, nam t.ử múa kiếm là Trương Dịch Chi. Đây rốt cuộc là bữa tiệc gì? Tại họ Trương cũng mặt?

Nguyên Diệu theo thị nữ qua cạnh sân khấu, vì quá lo lắng mà đổ đầy mồ hôi, rút khăn thơm từ tay áo lau mồ hôi. Không ngờ tay run lên, khăn thơm bay lên đàn của Trương Xương Tông.

"A!!" Nguyên Diệu hoảng hốt, nhặt khăn tay.

Trương Xương Tông ngẩng đầu, thấy Nguyên Diệu, tưởng là một thần nữ dự tiệc bèn nở nụ tà mị, ánh mắt đầu khiêu khích.

Nguyên Diệu trong lòng thầm rủa, cũng cần khăn thơm nữa .

Nguyên Diệu theo thị nữ lên phía đến chỗ Bạch Cơ . Vị trí của Bạch Cơ cao hơn, rõ ràng là chỗ chính thể bao quát bộ đại sảnh.

Bạch Cơ dựa ghế mỹ nhân, mặt đeo mặt nạ quỷ dị. Bên cạnh Bạch Cơ còn một nữ t.ử mặc áo quần lộng lẫy khác, nàng mặc áo dài thêu hoa văn phượng xuyên mẫu đơn, tóc búi nửa chỏm, đeo mặt nạ chim xanh.

Bạch Cơ thấy Nguyên Diệu đến thì : "Ôi, Kim Phiến phu nhân đến ."

Nguyên Diệu vui, phản bác nhưng vì ngoài nên đành im lặng chịu đựng.

Bạch Cơ giới thiệu nữ nhân mặc áo quần lộng lẫy: "Đây là Thượng Nguyên phu nhân."

Nguyên Diệu gật đầu, hiệu chào.

Thượng Nguyên phu nhân lớn, nàng khách sáo kéo Nguyên Diệu bên cạnh , ánh mắt gian xảo: "Ta ngửi thấy một mùi yêu khí chua loét."

Nguyên Diệu mồ hôi lạnh rơi như mưa. Vì Thượng Nguyên phu nhân quá gần nên căng thẳng đến đỏ mặt, yên.

Bạch Cơ : "Hì hì, Hiên Chi nhát gan, ngài đừng trêu chọc nữa. Để các thần nữ khác phát hiện thì sẽ gặp rắc rối đó."

Thượng Nguyên phu nhân : "Rõ ràng là ngươi đang trêu chọc Yêu Duyên, để mặc thế , thật xem gương mặt ngốc nghếch chiếc mặt nạ , hahaha..."

Nguyên Diệu thấy mu bàn tay trái của Thượng Nguyên phu nhân một mảnh lá vàng nhỏ, nhớ đến họ Trương cũng mặt, lập tức hiểu điều gì đó, lớn tiếng : "Ngươi là Thái Bình..."

Bạch Cơ đưa tay bịt miệng mặt nạ hồ ly, chặn hai chữ "công chúa" trở miệng Nguyên Diệu, : "Ở đây chỉ Thượng Nguyên phu nhân thôi."

Thượng Nguyên phu nhân cũng : "Ở đây chỉ Thượng Nguyên phu nhân."

Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh, càng thêm nghi ngờ về tiệc thần nữ .

Thượng Nguyên phu nhân với Bạch Cơ: "Những thần nữ đều ở đây, ai là ngươi cần tìm ."

Bạch Cơ hỏi: "Tối nay, ai gọi là Vân Hoa phu nhân?"

Thượng Nguyên phu nhân gọi một thị nữ đeo mặt nạ quỷ, hỏi nhỏ một câu, thị nữ đeo mặt nạ quỷ lui xuống.

Thượng Nguyên phu nhân : "Thực , gọi là Vân Hoa phu nhân tối nay chắc ngươi cần tìm. Thần nữ đổi tên còn dễ hơn đổi áo, gọi tên nào đều là hứng thú nhất thời, dùng mãi một cái tên ."

Bạch Cơ : "Ta cũng hiểu. đó hỏi , tin tức nào về 'Thanh Dạ Đồ', dù cũng manh mối, chi bằng cứ thử vận may."

Thượng Nguyên phu nhân : "Ngươi 'Thanh Dạ Đồ' bán hơn hai trăm năm , cũng qua tay nhiều , manh mối thì mà tìm?"

Bạch Cơ : "Dù thì nhất định vẫn ở trong thành Trường An."

Chẳng mấy chốc, thị nữ đeo mặt nạ quỷ thầm vài câu tai Thượng Nguyên phu nhân.

Thượng Nguyên phu nhân phất tay, để thị nữ lui .

Thượng Nguyên phu nhân chỉ một góc phía nam, : "Đó là Vân Hoa phu nhân và Thái Chân phu nhân."

Nguyên Diệu đầu , thấy phía bình phong mơ hồ hiện hai bóng dáng.

Bạch Cơ : "Hai đó thực sự là ai?"

Thượng Nguyên phu nhân trầm ngâm một lúc mới lên tiếng: "Là hai tỷ tỷ cùng cha khác nương của ."

"Ồ, hai vị công chúa đó ." Bạch Cơ hiểu .

Nguyên Diệu mà đầu óc mơ hồ, nhưng tiện mở miệng hỏi.

Bạch Cơ : "Ta đột ngột đến hỏi thì quá bất tiện. Thượng Nguyên phu nhân quen thuộc với họ hơn, phiền ngài qua đó hỏi giúp một câu."

Thượng Nguyên phu nhân vuốt trán, : "Nếu thực sự là một trong họ dính líu với Lý Ôn Dụ thì chuyện sẽ trở thành một vụ tai tiếng lớn của gia tộc họ Lý. Không chỉ , nếu nương thì đừng hòng ai sống nổi."

Bạch Cơ : "Chưa chắc là họ. Dù họ ngu ngốc táo bạo đến cũng đến mức giấu mất đứa biểu của ."

Thượng Nguyên phu nhân rầu rĩ rời , đến tìm Vân Hoa phu nhân và Thái Chân phu nhân.

Nguyên Diệu thấy ai xung quanh mới mở miệng hỏi Bạch Cơ: "Những thần nữ là ai? Thần ẩn là chuyện gì thế?"

Bạch Cơ : "Như Hiên Chi thấy đấy, Thượng Nguyên phu nhân là Thái Bình công chúa. Các thần nữ ở đây đều là công chúa quý phụ trong thành Trường An, một vì lý do nào đó kết hôn, một góa chồng hoặc ly ."

Nguyên Diệu kinh ngạc há to miệng.

"Nhân tiện thêm, phía tấm bình phong thứ ba bên phía Tây, Đông Hoa ngọc nữ đeo mặt nạ nô lệ Côn Lôn là hôn thê cưới của Hiên Chi, tiểu thư Phi Yên."

Nguyên Diệu hét lên: "Tiểu thư Phi Yên là phu nhân của Võ gia, vị hôn thê của !!"

"Những công chúa quý phụ độc cô đơn, khi họ khao khát tình yêu thì họ sẽ hóa thành thần nữ, gặp gỡ và yêu thương những nam t.ử bình dân. Vì phận cao quý nên họ thể yêu bằng phận thật, chỉ thể giả 'thần ẩn', mang yêu về phủ của cho họ tin rằng là thần nữ. Khi mối tình kết thúc họ sẽ tiễn yêu trở về. Mọi chuyện diễn thần quỷ , chỉ là trong thành Trường An sẽ thêm vài chuyện tình thần ẩn. Vì các thần nữ đều là quyền thế, hầu hết đều quen hoặc liên quan với vương tôn quý tộc, để tránh tai tiếng và phiền phức, họ chỉ thần ẩn những nam t.ử bình dân, du khách lưu lạc, và tránh xa vương tôn quý tộc."

Nguyên Diệu kinh ngạc há to miệng, cảm thấy chuyện thật khó tin.

"Thực , thần ẩn phổ biến hơn thời Ngụy Tấn, hoàng hậu Giả Nam Phong của Tấn Huệ Đế thích chơi trò thần nữ. Giờ đây phong khí phóng khoáng, phần lớn quý phụ đều noi theo thiên hậu, công khai nuôi dưỡng nam sủng. Hỡi ôi, thế phong ngày càng xuống dốc, dân phong còn cổ kính, vẫn là thần ẩn lãng mạn và thú vị hơn. Hiên Chi thấy thế nào?"

Nguyên Diệu hét lên: "Hai hành vi đều đúng! Dù là nam nữ thì đều nên kiềm chế hành vi của , tu dưỡng phẩm hạnh, nên đắm chìm trong sắc dục, buông thả tình riêng!!"

, chỉ là trò chơi thôi, Hiên Chi cần quá nghiêm túc." Bạch Cơ .

"Bạch Cơ, Vân Hoa phu nhân mà tiểu quận vương luôn nhớ nhung cũng là một quý phụ trong thành Trường An ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-2-quyen-mat-quy/chuong-4-tiec-than-nu.html.]

Bạch Cơ gật đầu, : "Hẳn là ."

Nguyên Diệu về phía nam, thấy Thượng Nguyên phu nhân đang chuyện với hai đeo mặt nạ quỷ phía bình phong.

"Hai vị thần nữ đó là ai? Ngươi họ là công chúa?"

Bạch Cơ : "Họ là tỷ tỷ cùng cha khác nương của Thái Bình công chúa, một là Tuyên Thành công chúa, một là Nghĩa Dương công chúa."

Nguyên Diệu kinh ngạc: "Một trong họ là Vân Hoa phu nhân mà tiểu quận vương luôn nhớ nhung ?!"

Bạch Cơ mắt đen u ám, : "Hy vọng . Nếu thì sẽ là đại họa."

Nguyên Diệu ánh mắt lạnh lẽo, chằm chằm Bạch Cơ, : "Ta còn một chuyện, nên hỏi ."

Bạch Cơ gượng : "Nếu Hiên Chi cảm thấy nên hỏi thì đừng hỏi."

Nguyên Diệu bật dậy, nắm lấy vai Bạch Cơ mà lắc, : "Trong tiệc thần nữ rõ ràng nam nhân, ngươi lừa mặc thế ?! Sau còn mặt mũi nào gặp ai nữa hả?!!"

Bạch Cơ choáng váng, : "Ối, Hiên Chi đừng giận. Ta cũng là vì cho ngươi. Ngươi mặc nam trang tới, nếu thần nữ nào đó thẩm mỹ quan sai lệch để mắt tới thần ẩn mất thì ai việc cho Phiêu Miểu các đây?"

"Tại thần nữ nào để ý thì là thẩm mỹ quan sai lệch?!!"

"Vì theo tiêu chuẩn thẩm mỹ hiện thời thì thần nữ thẩm mỹ quan sai lệch sẽ để ý tới ngươi."

"Ý ngươi là gì? Chẳng lẽ ?!"

Bạch Cơ lảng tránh : "À , màn biểu diễn của họ Trương kết thúc ."

Nguyên Diệu đả kích, buông Bạch Cơ xuống một bên ủ rũ buồn bã.

Bạch Cơ thấy Nguyên Diệu buồn thì an ủi: "Hiên Chi đừng buồn, gu thẩm mỹ của ít nhiều đều sai lệch, sẽ thấy ngươi mà."

"Bạch Cơ, xin đừng dùng giọng an ủi mà những lời càng tổn thương khác."

"Hì hì." Bạch Cơ gian.

Chẳng mấy chốc, ngưỡng mộ Nguyên Diệu xuất hiện. Trương Xương Tông nhẹ nhàng tiến đến, mang trả khăn thơm mà "Kim Phiến phu nhân" đ.á.n.h rơi. Hắn xuống bên cạnh Nguyên Diệu, : "Trước đây hình như từng gặp qua bóng dáng phu nhân..."

Nguyên Diệu trong lòng khổ sở nhưng thể mở miệng, chỉ thể trốn lưng Bạch Cơ, dùng ánh mắt hiệu cho Bạch Cơ mau đuổi Trương Xương Tông .

Bạch Cơ đảo mắt một vòng, : "Kim Phiến phu nhân nhút nhát sợ lạ."

Nguyên Diệu giận lắm.

Trương Xương Tông vươn tay kéo tay áo Nguyên Diệu, ánh mắt chứa đầy tình cảm hăn, : "Phu nhân đừng ngại, chỉ đến trả khăn thơm mà phu nhân đ.á.n.h rơi. Không hiểu ngay từ khi gặp phu nhân, cảm thấy chúng duyên."

Ai thèm duyên với ngươi! Nguyên Diệu mắng thầm trong lòng, rút tay áo về nhưng Trương Xương Tông nắm chặt, thể thoát .

Thượng Nguyên phu nhân bước tới, Bạch Cơ dậy đón tiếp, cả hai bên ngoài bình phong thì thầm.

Nguyên Diệu cũng qua đó xem họ gì, nhưng may Trương Xương Tông buông , giận, trừng mắt Trương Xương Tông.

Trương Xương Tông hiểu lầm rằng Nguyên Diệu tình cảm với , bèn tháo ngọc bội đeo bên bọc trong khăn thơm, nhét tay Nguyên Diệu, nhẹ nhàng : "Ngọc bội coi như là tín vật định tình với phu nhân."

Nguyên Diệu tức giận đến mức thổ huyết.

Lúc , Trương Dịch Chi bước tới, Trương Xương Tông bèn chạy đón. Huynh họ Trương cùng đến chỗ Thượng Nguyên phu nhân tâng bốc, nịnh nọt. Bạch Cơ nhân cơ hội thoát , trở tháp mỹ nhân, đắm chìm trong suy nghĩ.

Nguyên Diệu khẽ hỏi: "Thế nào ? Vân Hoa phu nhân là một trong hai vị công chúa ?"

Bạch Cơ lắc đầu: "Không ."

Nguyên Diệu thở phào nhẹ nhõm. May mà , nếu thì thật đáng sợ.

Trong đại sảnh hương thơm thoang thoảng, tiếng rộn ràng. Không từ lúc nào thêm một thiếu niên mặc trang phục lộng lẫy, họ giữa các bình phong, với các thần nữ.

Bạch Cơ dậy, : "Hiên Chi, chúng về thôi."

Nguyên Diệu từ lâu, lập tức : "Được."

Bạch Cơ chào từ biệt Thượng Nguyên phu nhân, Thượng Nguyên phu nhân cũng giữ , chỉ một câu: "Đi đường cẩn thận."

Trương Xương Tông dường như lưu luyến rời Kim Phiến phu nhân, ánh mắt đầy tình cảm.

Nguyên Diệu giả vờ thấy, theo Bạch Cơ.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu bước khỏi Hoa điện đến cây hợp hoan.

"Đinh đinh đông đông..." Gió đêm thổi qua, chuông cây hợp hoan rung lên theo gió.

Nguyên Diệu hỏi: "Đây là ? Là phủ của Thái Bình công chúa ?"

Bạch Cơ lắc đầu, : "Phải. Cũng ."

"Là ý gì?"

"Ta đưa Hiên Chi ngoài, Hiên Chi sẽ thôi." Nói xong, Bạch Cơ bước trong cây hợp hoan, đó biến mất còn dấu vết.

Nguyên Diệu kinh ngạc, thấy bóng dáng Bạch Cơ biến mất cây.

Nguyên Diệu ngơ ngác cây hợp hoan, gì. Đột nhiên, từ trong cây hợp hoan thò một cánh tay trắng nõn kéo trong: "Hiên Chi còn đó gì? Chẳng lẽ còn lưu luyến Trương công t.ử trong yến hội ?"

Nguyên Diệu bước trong cây hợp hoan, thấy xung quanh tối đen như mực, nhưng chân những bậc thang đá kéo dài trong trung. Bậc thang phát ánh sáng lân tinh màu xanh lam, dẫn đến .

Bạch Cơ và Nguyên Diệu bước bậc thang, xung quanh im ắng. Nguyên Diệu cảm thấy bước bậc thang cảm giác thật nhưng cũng rơi xuống vực thẳm tối đen. Chẳng bao lâu, cuối cùng của bóng tối xuất hiện một luồng ánh sáng, ánh sáng dần dần tiến đến gần và ngày càng lớn.

Trong khoảnh khắc, chân Nguyên Diệu chạm mặt đất. Hắn xung quanh phát hiện đang ở trong một gian phòng lộng lẫy. Hai chiếc đèn bảy nhánh giá cắm, ngọn lửa bùng cháy khiến căn phòng sáng rực.

Nguyên Diệu quanh, thấy nơi quen thuộc, nhớ thì lập tức nhận đây là thuỷ tạ của Thái Bình công chúa.

Bên cạnh một chiếc bàn gỗ chạm trổ, bốn thị nữ mặc áo màu đang quỳ gối, một đang cắt giấy hoa, ba còn chơi trò đ.á.n.h đố ánh đèn.

Khi họ thấy Bạch Cơ và Nguyên Diệu bèn dậy cúi chào.

Bạch Cơ : "Chúng về ."

Hai thị nữ cầm mặt nạ ác quỷ bàn gỗ, đeo lên mặt cầm một chiếc đèn lồng: "Nô tỳ sẽ tiễn hai vị phu nhân."

Nguyên Diệu tò mò tại đột nhiên đến thuỷ tạ của Thái Bình công chúa, vô tình , phát hiện tường treo một bức tranh cổ. Trong bức tranh một toà điện hoa ẩn một cây hợp hoan khổng lồ, xung quanh mây mù lơ lửng. Cây hợp hoan và đại điện giống hệt nơi mà Nguyên Diệu ở, giật , kỹ thì thấy trong điện hoa , những bóng nhỏ như kiến còn đang di chuyển.

Nguyên Diệu kinh hãi, chẳng lẽ và Bạch Cơ ở bức tranh cổ ?!

Hai thị nữ mặt nạ quỷ cầm đèn lồng phía , dẫn Bạch Cơ và Nguyên Diệu rời khỏi phủ Thái Bình bằng cửa hông. Bên ngoài phủ Thái Bình, đậu bảy tám chiếc xe ngựa, xe ngựa một xa phu đeo mặt nạ quỷ.

Nguyên Diệu và Bạch Cơ lên một chiếc xe ngựa, Bạch Cơ hai từ "chợ Tây", xe ngựa lập tức lướt trong đêm. Chẳng bao lâu, xe ngựa đến gần chợ Tây, Bạch Cơ và Nguyên Diệu xuống xe, bộ về Phiêu Miểu các.

 

Loading...