Phiêu Miểu 2 - Quyển Mặt Quỷ - Chương 4: Lăng Tiêu

Cập nhật lúc: 2025-11-15 04:30:21
Lượt xem: 54

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Ba ngày , Bạch Cơ xong túi thơm Thù Du. Trong thành Trường An, khí lễ Trùng Dương càng thêm rôm rả. Sáng hôm đó, thấy thời tiết khá , Bạch Cơ bèn bảo Nguyên Diệu tặng túi thơm cho Vương Duy và công chúa Ngọc Quỷ. Am Lăng Tiêu, nơi công chúa Ngọc Quỷ ở nhờ cũng chân núi Lam Điền gần biệt viện của Vương Duy nên Nguyên Diệu dự định cùng lúc.

Khi ăn sáng, Bạch Cơ yên lòng: "Hiên Chi, mấy ngày nay luôn mơ thấy thứ gì đó đang tiến đến Trường An."

"Thứ gì ?" Nguyên Diệu tò mò.

Bạch Cơ lo lắng: "Không rõ. Ta mơ hồ cảm thấy đó là thứ hung ác, rùng ."

Nguyên Diệu thờ ơ : "Trong thành Trường An nhiều yêu quỷ kinh khủng khiến lạnh sống lưng , thêm vài kẻ hung ác khiến rùng nữa cũng ."

Bạch Cơ vui : "Hóa trong lòng Hiên Chi là yêu quỷ kinh khủng, khiến lạnh sống lưng ư."

Nói xong, Bạch Cơ phất tay áo bỏ .

"Ơ, tiểu sinh ngươi." Nguyên Diệu vội vàng giải thích.

Ly Nô đối diện Nguyên Diệu thì vui: "Không chủ nhân, Ly Nô . Hóa trong lòng mọt sách, là yêu quỷ kinh khủng khiến lạnh sống lưng."

Nói xong, Ly Nô cũng tức giận bỏ .

"Tiểu sinh các ngươi, đúng là... cái gì trời!" Nguyên Diệu ở bàn trống , một húp cháo, buồn bã gì.

Buổi sáng, Nguyên Diệu chuẩn đến chân núi Lam Điền, mang theo một giỏ tre, trong giỏ hai túi thơm, hai phần bánh Trùng Dương, một phần cho Vương Duy, một phần cho công chúa Ngọc Quỷ.

Bạch Cơ : "Hiên Chi cho gửi lời hỏi thăm đến Vương công t.ử và công chúa Ngọc Quỷ nhé."

"Được." Nguyên Diệu đáp.

Bạch Cơ nghĩ ngợi thêm: "Trên đường cẩn thận, về sớm nhé."

Nguyên Diệu gật đầu: "Ừ."

Nguyên Diệu rời thành, thuận đường nhờ xe lừa của một nông phu đến chân núi Lam Điền. Nơi chia tay với nông phu gần am Lăng Tiêu hơn, nên dự định đến đó để tặng túi thơm cho công chúa Ngọc Quỷ.

Am Lăng Tiêu ở lưng chừng núi, quy mô lớn, chỉ hơn mười ni cô tu hành. Trong Am Lăng Tiêu ngoài thờ Phật Di Lặc, Quan Âm Bồ Tát, còn thờ Tây Vương Mẫu. Nghe , Bồ Tát ở Am Lăng Tiêu linh thiêng nên hương khói khá nhiều.

Khi Nguyên Diệu bước lên bậc đá, thỉnh thoảng gặp các thiện nam tín nữ, đến dâng hương bái Phật, đến du ngoạn mùa thu.

Trước đây công chúa Ngọc Quỷ vì một hiểu lầm, tưởng rằng Nguyên Diệu ghét nên xuất gia tu hành tại am Lăng Tiêu. Nguyên Diệu từng đến am Lăng Tiêu, thế nào để tìm công chúa Ngọc Quỷ.

Nguyên Diệu bước am Lăng Tiêu, thấy một ni cô mập đang quét lá rụng tháp Phật, bèn tới chào: "Xin hỏi đại sư, trong quý am ni cô nào tên là 'Ngọc Quỷ' ? Nàng mới xuất gia tu hành năm nay."

Ni cô mập ngẩn Nguyên Diệu đầy nghi ngờ và cảnh giác.

Nguyên Diệu cảm thấy đường đột, vội vàng giải thích: "Xin đừng hiểu lầm, ni cô Ngọc Quỷ là của tiểu sinh, nhân dịp lễ Trùng Dương nên tiểu sinh đến thăm nàng."

Ni cô mập lúc mới lắc đầu : "Không . Ni cô trẻ trong am đều thuộc thế hệ 'Thanh' ai tên 'Ngọc' cả."

"Ơ?" Nguyên Diệu nghi hoặc, công chúa Ngọc Quỷ ở am Lăng Tiêu? Hay là, khi xuất gia nàng đổi tên ?

Nguyên Diệu định hỏi kỹ thêm thì một ni cô gầy chạy , ôm trong lòng một con mèo li hoa.

Ni cô gầy với ni cô mập: "Thanh Huệ, mau giấu Tiểu Ngọc ! Nó chạy thiền phòng của sư phụ lục lọi kinh sách, sư phụ tức giận, phạt nó đấy."

Nguyên Diệu thấy con mèo li hoa trong lòng ni cô gầy thì há hốc mồm: "Ngọc... công chúa Ngọc Quỷ?!"

Con mèo li hoa thấy Nguyên Diệu thì đột nhiên nhảy lên, từ lòng ni cô gầy nhảy xuống đất, phóng vèo khỏi am Lăng Tiêu.

Nguyên Diệu vội vàng đuổi theo: "Công chúa Ngọc Quỷ! Đợi tiểu sinh!"

Ni cô mập và ni cô gầy tại chỗ ngơ ngác, hiểu chuyện gì đang xảy .

Con mèo li hoa chạy khỏi am Lăng Tiêu đến khu rừng, Nguyên Diệu đuổi theo đến khu rừng. Con mèo li hoa trốn một cây đa lớn, lộ đôi mắt xa xa về phía Nguyên Diệu: "Nguyên... Nguyên công tử?"

Nguyên Diệu dừng cây đa, vì chạy mà thở : "Chính là... tiểu... tiểu sinh..."

Con mèo li hoa thụt đầu , một lát mới thò đầu , lông xù ban đầu trở nên mượt mà hơn nhiều, đôi mắt sáng, nó e thẹn : "Nguyên công t.ử đến am Lăng Tiêu gì?"

Nguyên Diệu đáp: "Sắp đến lễ Trùng Dương nên tiểu sinh đến thăm công chúa Ngọc Quỷ, tiện thể tặng công chúa túi thơm Thù Du và bánh Trùng Dương. Chuyện đây là một hiểu lầm, tiểu sinh từng ghét công chúa Ngọc Quỷ, còn cảm ơn công chúa cứu tiểu sinh thoát khỏi móng vuốt của mèo Ngọc Diện."

Con mèo li hoa ngây .

Nguyên Diệu ngạc nhiên hỏi: "Công chúa Ngọc Quỷ ?"

Con mèo li hoa đột nhiên nhảy lên, hóa thành một con mèo li hoa lớn bằng con hổ, hình uyển chuyển, uy phong lẫm liệt. Mèo li hoa ngẩng đầu hú vang một tiếng, hưng phấn chạy như bay: "Ha ha, thật vui quá! Thật vui quá! Nguyên công t.ử ghét Ngọc Quỷ, còn tặng túi thơm Thù Du và bánh Trùng Dương cho Ngọc Quỷ! Ha ha ha ha..."

Tiếng hú của mèo li hoa vang vọng, chim muông trong rừng kinh hãi, Nguyên Diệu càng sợ đến mức run chân, răng đ.á.n.h cầm cập.

Mèo li hoa chạy xa, dùng việc chạy nhanh để biểu đạt niềm vui và phấn khích trong lòng, nơi nó chạy qua ngừng cho một đàn chim bay lên, khiến vài con thú hoang chạy trốn.

Nguyên Diệu tại chỗ, đàn chim thú bay trốn ở xa, trong lòng cảm thấy đắng: "Công chúa Ngọc Quỷ, ngươi còn lấy túi thơm và bánh Trùng Dương còn lấy mà..."

Nguyên Diệu thở dài một , công chúa Ngọc Quỷ sẽ hết lời . Hắn đợi một lát thấy mèo li hoa , bèn đặt bánh Trùng Dương và túi thơm bên cạnh cây đa lớn xuống núi đến nhà Vương Duy.

Nhà tranh ẩn trong núi, hoa vàng nở đầy lối. Khi Nguyên Diệu đến biệt viện của Vương Duy là buổi chiều, Vương Duy đang trong sân uống rượu thơ, thần sắc vui vẻ. Thấy Nguyên Diệu đến thăm, vui mừng dậy nghênh đón: "Hiên Chi, nghĩ đến ngươi thì ngươi đến ."

Nguyên Diệu theo Vương Duy xuống bên bàn đá: "Tiểu sinh cũng luôn nhớ đến Ma Cật. Sắp đến lễ Trùng Dương nên tiểu sinh đến tặng Ma Cật một ít bánh Trùng Dương."

Vương Duy : "Sao Hiên Chi một ? Bạch Cơ cô nương đến cùng ?"

Nguyên Diệu : "Gần đây Bạch Cơ bán một bức tranh cổ, nhiều việc bận rộn, tiện rời Phiêu Miểu các. Tuy nhiên nàng rằng sẽ tranh thủ đến ngoại ô leo núi chơi dịp lễ Trùng Dương, đến lúc đó sẽ đến quấy rầy Ma Cật. , Bạch Cơ một chiếc túi thơm Thù Du bảo tiểu sinh mang đến cho Ma Cật, là vật trừ tà bảo bình an, mong Ma Cật đeo bên ."

Vương Duy nhận túi thơm Thù Du, : "Làm phiền Bạch Cơ cô nương . Xin Hiên Chi bày tỏ lòng cảm ơn."

Nguyên Diệu thấy Vương Duy đang thơ bèn cầm tờ giấy mặt , vài câu lẻ tẻ lên đó: "Xa trông một chỗ tụ mây cây, gần ngàn nhà rải hoa tre." "Trăng sáng tùng cửa phòng yên tĩnh, mặt trời mọc trong mây gà ch.ó xôn xao."

Nguyên Diệu : "Vẫn là thơ Đào Hoa Nguyên ?"

Vương Duy gật đầu: "Phải, gần đây thường đàm đạo với Ngũ Liễu , nhiều tâm đắc."

Nguyên Diệu hỏi: "Đào còn thường đến ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-2-quyen-mat-quy/chuong-4-lang-tieu.html.]

"Ông đêm nào cũng đến." Vương Duy , thở dài: "Nếu ông thể mãi mãi ở đây thì ."

là gì?"

Vương Duy buồn bã: "Ta ngưỡng mộ , mong rằng thể mãi mãi kết giao với ông . Ta hỏi ông liệu thể luôn ở đây, ông ông thể mãi tồn tại, khi nghiên mực hạt đào dùng hết thì ông sẽ biến mất."

Nguyên Diệu : "Nghiên mực hạt đào dùng hết thì Đào sẽ còn nơi nương tựa linh hồn nữa."

Vương Duy : " . Vì thế bây giờ quý trọng việc sử dụng nghiên mực hạt đào, mỗi khi nghĩ đến sớm muộn gì cũng sẽ rời thì thấy buồn. Dù nữa, hy vọng khi ông rời thể tìm Đào Hoa Nguyên để ông thể đến đó xem một ."

Nguyên Diệu : "Tâm ý của Ma Cật thật . tìm Đào Hoa Nguyên ở đây?"

Vương Duy thở dài, im lặng .

Vì trời tối, Nguyên Diệu thể trở về Phiêu Miểu các bèn ở biệt viện của Vương Duy.

Trăng nhạt lúc hoàng hôn, gió lạnh bắt đầu thổi. Trong thư phòng thắp lên một ngọn đèn, Vương Duy và Nguyên Diệu cạnh chiếc bàn gỗ, đất một lò lửa và vài hũ rượu cúc. Vương Duy mài nghiên mực hạt đào, Đào Uyên Minh xuất hiện, vẫn là bộ y phục tay rộng thùng thình, thanh tao, trang nhã. Nguyên Diệu và Đào Uyên Minh chào hỏi, ba quanh lò lửa trò chuyện.

Vương Duy cất cẩn thận dùng phần nghiên mực hạt đào còn , dùng khăn lụa bọc kỹ đặt trong một chiếc hộp gỗ.

Đào Uyên Minh thấy , : "Ma Cật cần quá trân quý như , còn là , sớm muộn gì cũng chia tay với ngươi thôi."

Vương Duy : "Ta hy vọng ngày chia tay thể kéo dài thêm chút nữa."

Đào Uyên Minh đập bàn lớn: "Sống gì vui, c.h.ế.t gì sợ, đến gấp cũng vội. Biết sớm Ma Cật buồn thương sợ chia ly như thì với ngươi rằng sẽ khi mực đào dùng hết ."

Vương Duy : "Tiên sinh hào phóng, khó buông bỏ. Ta hy vọng thể ở với lâu thêm chút nữa, đợi tìm thấy Thôn Đào Nguyên cho xem."

Đào Uyên Minh khổ: "Thực còn mong đợi gì ở Thôn Đào Nguyên nữa ."

Nguyên Diệu khuyên: "Đào cần quá bi quan, lẽ trời xanh thương xót, để Ma Cật tìm thấy Thôn Đào Nguyên thì ."

Vương Duy : "Nếu tìm thấy thì ba ngươi chúng sẽ cùng Thôn Đào Nguyên uống rượu."

Đào Uyên Minh vỗ hũ rượu cúc, : "Giờ đây rượu ngon, tạm coi nơi đây là Thôn Đào Nguyên, say một trận thôi."

"Haha, !" Nguyên Diệu và Vương Duy vui vẻ đồng ý.

Nguyên Diệu, Vương Duy và Đào Uyên Minh uống rượu cúc ánh đèn, vui vẻ, nhận đến nửa đêm. Rượu uống nhiều, Nguyên Diệu buồn vệ sinh bèn dậy ngoài. Hắn sân, gió đêm thổi tỉnh táo hơn.

Trăng lưỡi liềm như chiếc lược mỹ nhân treo núi xa, mang theo ánh sáng xanh kỳ lạ.

Nguyên Diệu từ nhà vệ sinh , cảm thấy gió đêm lạnh, quấn chặt áo nhanh chóng trở về bên lò lửa tiếp tục uống rượu. Nguyên Diệu vô tình đầu thì đột nhiên thấy tảng đá lồi ở sườn núi phía nam một con thú lớn, lưng con thú là một vầng trăng lưỡi liềm xanh. Dưới ánh trăng xa xa, con thú lớn bằng con hổ, bờm bay trong gió, đuôi dài một trượng.

Nguyên Diệu cảm thấy tim đập mạnh, nghi ngờ sợ hãi. Chẳng lẽ núi hổ báo ? từ hình dáng của con thú, nó lớn hơn hổ báo nhiều, đầu của nó cũng giống hổ báo, mà giống... đầu ?!

Nguyên Diệu dụi mắt con thú. Dưới ánh trăng lưỡi liềm xanh, tảng đá lồi ở sườn núi phía nam trống rỗng chẳng gì cả.

Chuyện gì thế ? Là hoa mắt con thú chạy ? Nguyên Diệu hoang mang, suy nghĩ một lúc, để cẩn thận bèn đến bên hàng rào, cài chặt then cửa. Thực , nếu con thú biệt viện thì cài chặt cửa cũng chẳng ích gì, vì hàng rào xung quanh biệt viện cao, cũng vững chắc lắm.

Nguyên Diệu cài chặt then cửa nhà. Bất thình lình, một bóng đen từ trong bóng tối của hàng rào lao chặn đường . Nguyên Diệu giật , định hét lên, nhưng đó lên tiếng, thì là Vương Quý: "Nguyên thiếu lang quân, là lão đây."

Nguyên Diệu thở phào, vỗ n.g.ự.c trấn tĩnh: "Quý bá, chẳng nghỉ sớm ? Đêm khuya tiếng động lao tiểu sinh sợ c.h.ế.t khiếp."

Vương Quý thở dài, mặt mày u sầu: "Nghĩ đến thiếu lang quân uống rượu với ma bên cạnh, lão ngủ , ngủ ."

Nguyên Diệu : "Quý bá yên tâm, Đào dù là hồn ma nhưng hại ."

Vương Quý buồn bã : "Nếu ông là hồn ma hung ác thì gọi một đạo sĩ đến trừ là xong. Cái hại là ông là ma hại , nhưng hại thiếu lang quân."

Nguyên Diệu ngạc nhiên hỏi: "Đào hại Ma Cật chỗ nào?"

Vương Quý rơi hai hàng nước mắt, : "Từ khi thiếu lang quân kết giao với ma thì như lạc mê cung, ban ngày thần trí mơ hồ, hàng ngày chỉ mong đợi đêm đến cùng ma uống rượu thơ suốt đêm, bỏ bê kinh tế văn chương tìm Thôn Đào Nguyên. Thiếu lang quân đến Trường An là để cầu danh vọng, đây khó khăn lắm mới kết giao với mấy vị đại quan hiển quý, họ tán thưởng tài học của thiếu lang quân, định giới thiệu quan trường. Nay thiếu lang quân chỉ quanh quẩn ở biệt viện với ma, giao du với quý nhân trong thành, còn từ chối lời mời tụ tập của quý nhân, viện cớ là bệnh. Lão tuy hiểu học vấn thánh hiền, nhưng hiểu nhân tình thế thái, thiếu lang quân sẽ cố gắng để quan đây đổ vỡ. Nhìn thiếu lang quân như , lão cảm thấy hổ thẹn với lão phu nhân, càng hổ thẹn với lão gia suối vàng."

Thấy Vương Quý buồn, Nguyên Diệu bèn khuyên: "Quý bá cần lo lắng quá, tiểu sinh sẽ khuyên Ma Cật, để giao du với Đào bỏ bê chính sự. Có lẽ vì thời gian ở bên Đào còn nhiều nên Ma Cật quý trọng tình bạn , dốc lòng nhiều quá nên để ý đến việc khác."

Vương Quý lo lắng : " thiếu lang quân đắc tội với quý nhân, chỉ sợ còn đường quan trường."

Nguyên Diệu : "Ma Cật tài văn chương, tài trị quốc, ánh sáng của khó che lấp, chắc chắn sẽ thiếu thưởng thức."

Vương Quý lau nước mắt, : "Nghe thiếu lang quân thì lão yên tâm nhiều ."

Nguyên Diệu : "Quý bá nên tự phiền . Đã muộn , hãy nghỉ ngơi ."

"Được. Lão sẽ nhà vệ sinh một chuyến ngủ." Vương Quý .

Nguyên Diệu hỏi: "Quý bá, trong núi hổ báo thú dữ ?"

Vương Quý lắc đầu: "Trước đây . mấy ngày gần đây lão thấy bóng một con hổ. nông dân quanh đây hổ báo tấn công ."

"Tiểu sinh mới thấy một con thú núi."

Vương Quý : "Không , nó chắc dám xuống núi tấn công ."

"Ừ." Nguyên Diệu đáp.

Nguyên Diệu và Vương Quý tách , Vương Quý vệ sinh, Nguyên Diệu thư phòng.

Nguyên Diệu, Vương Duy và Đào Uyên Minh uống rượu đến hai giờ sáng, cả ba đều say, lộn xộn giường ngủ.

Nguyên Diệu ngủ mơ màng, đột nhiên thấy tiếng gầm thét của mãnh thú vang dội, bừng tỉnh. Thư phòng tối om, Đào Uyên Minh biến mất, Vương Duy ngủ say chân Nguyên Diệu.

"Gào...""Hú hú..." Trong núi xa, mãnh thú gầm rú ghê rợn, tiếng đáng sợ hơn tiếng , dường như hai con thú đang xé xác, đấu đá .

Nguyên Diệu vô cùng sợ hãi, bèn bò đến cửa sổ ngoài. Dưới ánh trăng xanh kỳ lạ, núi xa như vẽ bằng mực, một lớp đậm, một lớp nhạt, gió thổi qua lá cây, xào xạc.

Nguyên Diệu thấy gì, nhưng tiếng gầm rú đáng sợ của mãnh thú vẫn vang lên liên tiếp.

Nguyên Diệu vô cùng sợ hãi, mò đến bên giường đẩy gọi Vương Duy: "Ma Cật, tỉnh dậy..."

Vương Duy uống say, ngủ sâu, phản ứng.

Nguyên Diệu đành chịu. Hắn định ngoài gọi Vương Quý và Chu Mặc nhưng dám mở cửa. Tiếng gầm rú của mãnh thú trong núi kéo dài nửa giờ im lặng.

Nguyên Diệu dần buồn ngủ, trong nỗi sợ hãi mà ngủ .

 

Loading...