Phiêu Miểu 2 - Quyển Mặt Quỷ - Chương 3: Ma Cật
Cập nhật lúc: 2025-11-15 04:30:20
Lượt xem: 65
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời gian thấm thoát thoi đưa, năm ngày trôi qua, gần đến ngày Trùng Dương, thành Trường An ngập tràn sắc hoa cúc vàng.
Hôm trời thu cao xanh, ánh nắng rực rỡ. Nguyên Diệu thấy thời tiết nên ngoại ô thăm Vương Duy bèn xin phép Bạch Cơ: "Ta xin nghỉ một ngày thăm Ma Cật, mai sẽ về."
Bạch Cơ : "Được. Hiên Chi nhớ hái ít Thù Du về, túi thơm trừ tà." Thù Du, còn gọi là "Tị tà ông", mỗi dịp Trùng Dương đeo Thù Du trừ tà là một phong tục.
"Phi nhân cũng cần trừ tà ?" Nguyên Diệu kinh ngạc.
Bạch Cơ che mặt : "Nhập gia tùy tục."
Ly Nô cũng : "Mọt sách, nhớ hái ít hoa cúc về nhé."
Nguyên Diệu : "Ly Nô lão định bánh hoa cúc? Ủ rượu hoa cúc?"
Ly Nô lắc đầu: "Không, gia cá hoa cúc."
Cá hoa cúc chắc chắn khó ăn đây. Nguyên Diệu thầm nghĩ.
Nguyên Diệu chuẩn xong thì xuất phát.
Nguyên Diệu khỏi cổng thành, tiện đường nhờ xe ngựa của một nam nhân bán gỗ đến chân núi Lam Điền đến biệt viện của Vương Duy trong núi. Lúc đến ngã rẽ, Nguyên Diệu cảm ơn và chia tay nam nhân đó.
Trời xanh mây trắng, cỏ vàng rực rỡ, lá phong đỏ như lửa, suối nước trong vắt. Nguyên Diệu theo hướng Vương Duy chỉ, nhưng chốn vùng quê núi rừng thế tìm đường. Bèn hỏi thăm một bé chăn trâu đang cưỡi lưng trâu, bé may mắn quen Vương Duy nên bụng chỉ đường cho .
Khi Nguyên Diệu đến biệt viện của Vương Duy thì quá trưa. Biệt viện của Vương Duy ẩn trong cảnh núi non, là ngôi nhà lớn xa hoa mà là một căn nhà tranh tao nhã bảy tám gian. Trước nhà tranh trồng liễu rủ, trồng trúc thẳng, hàng rào trúc nở đầy hoa cúc vàng và đỏ, bậu cửa sổ đầy dây leo. Trong sân một lão bộc tóc bạc và một thư đồng đang phơi sách. Hôm nay nắng , thích hợp để phơi sách, tránh mối mọt.
Nguyên Diệu nhận lão bộc , ông là lão gia nhân của nhà họ Vương, theo họ chủ nhân tên là Vương Quý. Nghĩ lẽ là phu nhân Vương lão yên tâm để con trai lang bạt một ở Trường An nên phái Vương Quý theo để phục vụ. Nguyên Diệu nhận thư đồng áo xanh , đoán rằng lẽ là hầu mới Vương Duy mua về khi ở Trường An.
Nguyên Diệu ngoài hàng rào trúc gọi: "Quý bá."
Vương Quý đầu , thấy Nguyên Diệu thì : "Thiếu lang quân?!" Ông đặt sách xuống, bước tới vui vẻ : "Mấy ngày lang quân trở về rằng ở tình cờ gặp Nguyên thiếu lang quân ở phố, lão già còn tin. Không ngờ quả đúng là ."
Nguyên Diệu : "Tiểu sinh cũng ngờ thể tình cờ gặp Ma Cật."
Vương Quý Nguyên Diệu vài , cảm thán : "Mấy năm gặp thiếu lang quân, quả là cao lớn hơn nhiều, càng ngày càng giống Nguyên lão gia năm xưa." Nghe Vương Quý nhắc đến cha qua đời, lòng Nguyên Diệu bâng khuâng.
Vương Quý : "Thiếu lang quân đường xa đến đây, mau trong ."
"Vâng." Nguyên Diệu , vòng qua hàng rào trúc bước sân.
Vương Quý đưa Nguyên Diệu sân hỏi thăm vài câu về tình hình gần đây, Nguyên Diệu đều trả lời từng câu.
Một cơn gió thổi qua hàng rào trúc, những bông cúc lớn nhấp nhô tạo thành những làn sóng vàng óng.
Nguyên Diệu hỏi: "Quý bá , Ma Cật ở nhà ?"
Vương Quý thở dài, khuôn mặt già nua hiện lên vẻ ưu phiền: "Lang quân đang ngủ trưa. Chu Mặc gọi lang quân dậy, Nguyên thiếu lang quân đến thăm ."
Thư đồng áo xanh đang phơi sách đáp một tiếng đặt cuốn sách trong tay xuống, định gọi Vương Duy.
Nguyên Diệu : "Khoan . Tiểu sinh việc gì gấp, cần đ.á.n.h thức Ma Cật , tiểu sinh sẽ ngoài sân phơi nắng chờ thức dậy cũng ."
Vương Quý : "Cũng . Dù , thiếu lang quân cũng ngoài. Chu Mặc pha cho thiếu lang quân."
"Vâng." Chu Mặc đáp pha .
Nguyên Diệu xuống ghế đá trong sân, uống Dương Khê mà Chu Mặc pha, phơi nắng mùa thu, cảm thấy thoải mái. Vương Quý và Chu Mặc tiếp tục phơi sách, thỉnh thoảng Vương Quý ngẩng đầu lên chuyện phiếm vài câu với Nguyên Diệu.
Khi Nguyên Diệu uống đến nửa chén thì bỗng thấy một nam nhân trong đám hoa cúc bên hàng rào trúc. Nguyên Diệu ngẩng đầu , nam nhân đó hơn ba mươi tuổi, đầu đội mũ Bộc đầu* xanh đen, mặc áo dài tay rộng màu nâu. Hắn nét mặt đoan trang, khuôn mặt là nụ hiền hòa mang cho khác cảm giác dễ chịu.
*
Người là ai? Hắn đến đây từ lúc nào? Chẳng lẽ là hầu hàng xóm? Nguyên Diệu trong lòng nghi ngờ nhưng thấy nam nhân với cũng đáp một nụ .
Vì buồn chán nên Nguyên Diệu đến bắt chuyện với nam nhân, bèn đặt chén xuống dậy. ngay khi cúi đầu xuống thì nam nhân bên hoa cúc biến mất.
Hả?! Nguyên Diệu ngỡ ngàng hàng rào trống trơn, hoa cúc rung rinh trong gió.
"Nguyên thiếu lang quân ?" Vương Quý nhận thấy sự khác thường của Nguyên Diệu, hỏi.
Nguyên Diệu hồi tỉnh, : "Không . Có lẽ tiểu sinh hoa mắt, hình như thấy một nam nhân mặc áo nâu bên hàng rào."
Mặt Vương Quý đột nhiên đổi: "Nguyên thiếu lang quân cũng thấy ư ?!!"
Chu Mặc cũng biến sắc: "A, ma !!!"
Thấy phản ứng của Vương Quý và Chu Mặc, Nguyên Diệu ngạc nhiên: "Hả? Có chuyện gì ?"
Vương Quý đặt cuốn sách trong tay xuống bước tới bên cạnh Nguyên Diệu, thoáng qua đám hoa cúc thôi. Cuối cùng ông vẫn mở miệng: "Thứ Nguyên thiếu lang quân thấy... lẽ là ma..."
"Ma ư?!" Nguyên Diệu giật .
Vương Quý khổ sở : "Con ma mới xuất hiện mấy ngày nay, dường như là một sách. Nó thường xuất hiện ban đêm, xuất hiện sẽ trò chuyện về sách vở với lang quân, đến sáng mới rời . Ban ngày thỉnh thoảng cũng thấy nó cây liễu bên đám hoa cúc, nhưng chỉ chớp mắt biến mất."
Chu Mặc cũng khổ sở : "Con ma tự xưng họ Đào, công t.ử gọi là Ngũ Liễu . Công t.ử hình như thích , coi là bạn tri kỷ. Tuy rằng con ma trông vẻ ác ý, lời cũng đàng hoàng nhưng dù vẫn khiến thấy sợ."
Vương Quý cũng : "Người và ma khác biệt, kết giao chuyện . Nghĩ đến việc lang quân kết giao với ma thì lão già cảm thấy với lão phu nhân giao lang quân cho lão già chăm sóc. Lão già khuyên lang quân đừng kết giao với ma, lang quân trách lão già x.úc p.hạ.m bạn còn bảo lão già đừng can thiệp . Lão già là hầu nên thể nhiều. Xin thiếu lang quân hãy khuyên lang quân, đừng kết giao với ma nữa."
"Họ Đào... Ngũ Liễu ..." Nguyên Diệu nữa há hốc miệng, Vương Duy gặp hồn của Đào Uyên Minh ?! Vừa , bên đám hoa cúc là Đào Uyên Minh ư?
Trong khi Nguyên Diệu ngạc nhiên và Vương Quý thở dài, thì Vương Duy tỉnh giấc giấc ngủ trưa, mặc áo dài rộng rãi bước . Hắn ngáp một cái, duỗi lưng ngâm nga:
"Thuyền câu theo suối luyến non xuân
Đào nở đầy bờ chật bến xưa
Ngồi ngắm cây hồng xa chẳng
Tận nguồn suối bạc qua."
Nguyên Diệu : "Mấy ngày gặp, Ma Cật thêm hai câu thơ về Đào Nguyên ."
Vương Duy lúc mới thấy Nguyên Diệu, bất ngờ, vui vẻ: "Sao Hiên Chi đến thế? Chu Mặc, khách đến ngươi gọi dậy?"
Nguyên Diệu : "Tiểu sinh việc gấp nên bảo Chu Mặc đ.á.n.h thức Ma Cật."
Nguyên Diệu đến thăm khiến Vương Duy vui mừng, kéo Nguyên Diệu thư phòng: "Hiên Chi đến đúng lúc, mấy bài thơ mới đang tìm chỉ điểm đây."
Nguyên Diệu : "Chỉ điểm thì dám nhận, tiểu sinh nguyện xin vài bài."
Nguyên Diệu theo Vương Duy đến thư phòng của . Đây là một căn phòng đơn giản và trang nhã, cửa hướng sân, ánh sáng . Trên bàn gỗ óc ch.ó đặt bút mực giấy nghiên, mực là nghiên mực hạt đào lúc . Trên tường thư phòng treo một bức tranh sơn thủy thanh nhã và hai bức thư pháp, giá sách dựa tường chất đầy các thẻ tre và sách. Cửa sổ đối diện với ngọn núi phía , cửa sổ đặt một lư hương đồng hình hoa sen, trong lư hương tỏa hương thơm nhẹ nhàng của trầm hương.
Vương Duy và Nguyên Diệu bệt sàn, Vương Duy lật vài bài thơ mới gần đây, Nguyên Diệu qua thì khen ngợi vài câu.
Nguyên Diệu hỏi Vương Duy: "Ma Cật, bài thơ Đào Hoa Nguyên xong ?"
Vương Duy lắc đầu: "Chưa xong."
Nguyên Diệu hỏi: "Nghe Ma Cật gần đây đang giao du với một bạn ma ?"
Vương Duy , phấn khởi : " . Hiên Chi đoán xem đó là ai."
Nguyên Diệu : "Nghe Ma Cật gọi ông là Ngũ Liễu . Ông là Đào Uyên Minh, Đào Hoa Nguyên ?"
Vương Duy bí ẩn: "Hiên Chi đoán đúng , vị hồn ma chính là Đào Uyên Minh. Ông sẽ đến buổi tối, sẽ giới thiệu ông cho Hiên Chi."
"Ông thật sự là hồn ma của Ngũ Liễu ?" Nguyên Diệu kinh ngạc.
Vương Duy : " ."
"Ma Cật gặp ông như thế nào ?"
Vương Duy cầm lên miếng nghiên mực hạt đào bàn, : "Ngũ Liễu trú ngụ trong miếng nghiên mực hạt đào . Lần đầu gặp ông là tối hôm , khi ở đây mài nghiên mực hạt đào chuẩn thơ Đào Hoa Nguyên. Trong đầu nghĩ về Đào Hoa Nguyên, miệng niệm tên Ngũ Liễu ông xuất hiện. Ngũ Liễu cao quý đoan trang, học thức uyên thâm, là một thầy và bạn khó tìm thế gian. Ta và ông gặp gỡ như cố nhân, vô cùng hợp ."
Nguyên Diệu : "Có thể một tri âm, dù cũng là chuyện may mắn."
Hôm đó thể trở về thành, Nguyên Diệu ở biệt viện của Vương Duy. Trăng lưỡi liềm lên cao, ánh đèn như hạt đậu, buổi tối mùa thu nơi núi rừng lạnh, Vương Duy và Nguyên Diệu đốt một lò lửa trong thư phòng uống rượu trò chuyện.
Nguyên Diệu cầm một chén rượu ấm, trong lòng cảm xúc dâng trào, ngâm một bài thơ: "Đêm tiếng trống canh, gió đưa bông lau tuyết. Lạnh thấm cây đàn tám thước, chén rượu lơ lửng nửa vầng trăng."
"Bài thơ hợp cảnh, nên ." Vương Duy , nhỏ vài giọt nước nghiên, mài miếng nghiên mực hạt đào. Khi hương mực lan tỏa, hồn ma mặc áo nâu mà Nguyên Diệu thấy ban ngày - Đào Uyên Minh, dần dần hiện trong bóng tối.
Nguyên Diệu mở to miệng, mắt rời khỏi Đào Uyên Minh.
Vương Duy vui mừng : "Ngũ Liễu , ngài đến ."
Đào Uyên Minh nở một nụ hiền hòa, cúi chào: "Lại đến quấy rầy ."
"Không gì ." Vương Duy , giới thiệu Nguyên Diệu với Đào Uyên Minh: "Đây là biểu của , họ Nguyên, tên Diệu, tự Hiên Chi."
Nguyên Diệu vội dậy, cúi chào: "Đào ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-2-quyen-mat-quy/chuong-3-ma-cat.html.]
Đào Uyên Minh cũng cúi chào, : "Chúng gặp ban ngày ."
Vương Duy rót cho Đào Uyên Minh một chén rượu, ba quanh lò lửa, đàm luận ánh đèn.
Vì Nguyên Diệu, nên ban đầu Đào Uyên Minh dè dặt, nhưng vài câu chuyện, nhưng khi quen thuộc với Nguyên Diệu, ông trở nên cởi mở. Ba thơ đối đáp, thảo luận về học vấn trong sách, bàn luận về phong thổ nhân tình các nơi, khí hòa hợp.
Từ nhỏ ảnh hưởng bởi nương là Thôi thị nên Vương Duy kết duyên với Phật giáo, tâm tính thanh đạm, yêu thích sự tĩnh lặng, nhưng vì là trưởng t.ử trong nhà ngoài tìm kiếm công danh, bước chốn quan trường. Ở Trường An, kết giao với các quan to hiển quý, dạo chơi trong chốn danh lợi, dù cũng bạn bè nhưng khó lòng hợp tính hợp nết. Từ nhỏ Vương Duy thích thơ của Đào Uyên Minh, cũng ngưỡng mộ ông, nay cơ duyên gặp gỡ, và Đào Uyên Minh trở thành bạn, tâm đầu ý hợp. Tình bạn thêm một sắc màu ấm áp cuộc sống cô đơn của Vương Duy ở Trường An, cũng giúp tìm một điểm tựa cho tâm hồn cô độc của .
Đào Uyên Minh cũng một cảm giác kỳ lạ khó tả đối với Vương Duy. Ông vốn thuộc về cõi trần, chỉ còn một chút tâm tư lơ lửng trong hư , nhưng ông thu hút, kết duyên với . Vì họ linh hồn và tư tưởng tương tự nên nên hợp , trở thành tri âm.
Đào Uyên Minh và Vương Duy , cần một lời cũng hiểu tâm tình của .
Nguyên Diệu uống một ngụm rượu ấm, những câu thơ rối rắm giấy, : "Ma Cật vẫn xong bài thơ Đào Hoa Nguyên nhỉ."
Đào Uyên Minh lớn: "Ma Cật xong thơ nên phạt rượu."
Vương Duy khổ sở : "Ta từng thấy Đào Hoa Nguyên, nên thể cầm bút . Ngũ Liễu , ngài thể dẫn thăm Đào Hoa Nguyên ?"
Nụ mặt Đào Uyên Minh biến mất, ông thở dài im lặng.
Nguyên Diệu và Vương Duy , bầu khí lập tức trở nên trầm lắng. Một lúc lâu , Đào Uyên Minh mới lên tiếng: "Thật bao giờ đến Đào Hoa Nguyên."
Vương Duy ngạc nhiên: "Vậy Đào Hoa Nguyên trong thơ của Ngũ Liễu ..."
Đào Uyên Minh buồn: "Sau khi c.h.ế.t mới đó chỉ là một giấc mơ hão huyền. Thế giới Đào Hoa Nguyên."
Vương Duy ngẩn , đó : "Không, đời Đào Hoa Nguyên, sẽ tìm nó."
Dưới ánh đèn, vẻ mặt của Vương Duy kiên định, ánh mắt sáng ngời.
Đào Uyên Minh Vương Duy, : "Nếu Ma Cật tìm thì nhớ dẫn xem Đào Hoa Nguyên của ngươi."
"Được." Vương Duy đồng ý.
"Nhất ngôn cửu đỉnh." Đào Uyên Minh .
Không vì , trong khoảnh khắc Nguyên Diệu xúc động, lẽ thế gian thật sự Đào Hoa Nguyên, vì Vương Duy tin rằng , và Đào Uyên Minh tin Vương Duy.
Đến canh hai khi mực trong nghiên dùng hết, Đào Uyên Minh biến mất. Vương Duy và Nguyên Diệu cùng ngủ, suốt đêm gì.
Ngày hôm , Nguyên Diệu ở nhà Vương Duy đến trưa chuẩn trở về thành. Vương Duy : "Trùng Dương tới Hiên Chi thể cùng Bạch Cơ cô nương đến đây ngắm cúc, uống rượu."
Nguyên Diệu đồng ý.
Vương Quý lén hỏi Nguyên Diệu: "Nguyên thiếu lang quân khuyên lang quân nên giao du với ma quỷ ?"
Nguyên Diệu : "Quý bá cần lo lắng, Ngũ Liễu ác ý, ông là một học giả uyên bác, quân t.ử đoan trang, Ma Cật giao du với ông là để tăng thêm học thức, rèn luyện phẩm cách."
Vương Quý mà nước mắt: "Nguyên thiếu lang quân, ngươi cũng ma quỷ mê hoặc ."
Nguyên Diệu lấy một cái giỏ tre hái một ít hoa cúc hàng rào nhà Vương Duy, lên núi nhà hái thêm một ít Thù Du dại. Sau khi ăn trưa, Nguyên Diệu mang giỏ tre chào từ biệt về.
Lúc Nguyên Diệu trở về Phiêu Miểu các gần đến giờ điểm canh. Nguyên Diệu bước Phiêu Miểu các, phát hiện trong sảnh và gian trong ai nhưng từ sân truyền đến tiếng ồn ào rôm rả.
Nguyên Diệu khó hiểu chạy nhanh đến sân , thấy Bạch Cơ hành lang tựa cằm về phía giếng cổ, trong tai nhét một nắm cỏ.
Bên cạnh giếng cổ thùng nước lật ngược, một cái lồng hấp lăn lóc mặt đất. Ly Nô hai tay chống hông, nước bọt b.ắ.n tung tóe, cãi với sáu . Sáu đó ba nam ba nữ đều mặc áo màu xanh đen, họ giận dữ vây quanh Ly Nô tranh cãi ầm ĩ. Vì tiếng quá ồn ào nên Nguyên Diệu rõ họ đang cãi gì, trong lòng tò mò.
"Bạch Cơ, xảy chuyện gì ? Ly Nô đang cãi với ai thế?"
Bạch Cơ phản ứng.
"Bạch Cơ..." Nguyên Diệu gọi một tiếng.
Bạch Cơ vẫn phản ứng.
Nguyên Diệu đưa tay vẫy vẫy mặt Bạch Cơ.
Bạch Cơ giật đầu , đồng thời rút nắm cỏ khỏi tai: "Thì là Hiên Chi về , sợ quá."
Nguyên Diệu : "Ngươi nhét cỏ tai gì?"
Bạch Cơ : "Bên ồn quá."
Nguyên Diệu đặt giỏ tre xuống bên cạnh Bạch Cơ: "Đã xảy chuyện gì? Ly Nô đang cãi với ai thế?"
Bạch Cơ : "Là thế . Sáng nay, Vi công t.ử mang đến cho Hiên Chi sáu con cua lớn, Hiên Chi ở đây nên nhận . Ly Nô định hấp cua món ăn tối nhưng mấy con cua đồng ý, từ lồng hấp bò cãi với Ly Nô, họ cãi hơn nửa canh giờ ."
Nguyên Diệu mở to miệng kinh ngạc về phía giếng cổ. Lúc mới rõ, sáu mặc áo màu xanh đen đều tay, chỗ lẽ là tay thò hai cái càng lớn. Mấy con cua tinh đang vung vẩy càng lớn cãi với Ly Nô, Ly Nô hề sợ hãi chống hông cãi , nước bọt b.ắ.n tung tóe, tình cảnh ồn ào.
Nguyên Diệu : "Chuyện giống phong cách xử sự của Ly Nô."
Nguyên Diệu nghĩ rằng, với tính cách hung hăng thường ngày của Ly Nô thì nó sẽ đập ngất cua cho lồng hấp, kiên nhẫn cãi với cua.
Bạch Cơ thở dài, : "Ly Nô bây giờ nó cũng là con mèo sách, thể dùng bạo lực giải quyết vấn đề, dùng lý lẽ phục , dùng đức phục ."
Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh.
Bạch Cơ nhét cỏ tai.
Nguyên Diệu nổi nữa, bước đến khuyên: "Ly Nô đừng cãi nữa, mấy vị cua đại tiên cũng xin yên lặng, đây chỉ là một sự hiểu lầm thôi."
Mấy con cua tinh : "Không hiểu lầm gì cả, con mèo đen hấp chúng ăn."
Ly Nô : "Cua dở c.h.ế.t, thèm ăn, chỉ hấp cho mọt sách ăn thôi."
Nguyên Diệu : "Cảm ơn ý của Ly Nô. thôi đừng cãi nữa, chúng ăn cua nữa."
Mấy con cua tinh : "Không ăn thì thả chúng xuống sông."
Nguyên Diệu : "Được. Hôm nay trời tối, ngày mai tiểu sinh sẽ mang các vị đại tiên đến bờ sông phóng sinh, tuyệt đối dối."
Mấy con cua tinh , tin lời Nguyên Diệu cãi với Ly Nô nữa, hóa thành sáu con cua xanh bò thùng nước.
Nguyên Diệu thở phào nhẹ nhõm.
Ly Nô bĩu môi : "Mọt sách cua để ăn . Thật thể thuyết phục chúng lồng hấp mà."
Nguyên Diệu : "Tiểu sinh thấy hình của họ thì mà ăn nổi? Người và phi nhân đều là chúng sinh, vẫn nên thả họ ."
Ly Nô bĩu môi: "Mọt sách thật ngốc."
Đêm thu gió trong, trời treo ngân hà, ánh trăng trải xuống sân tĩnh mịch một màu bạc trắng.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô mái hiên, thắp hai chiếc đèn thu đất. Bạch Cơ đang việc kim chỉ, nàng dùng Thù Du mà Nguyên Diệu mang về may túi thơm trừ tà.
Nguyên Diệu chọn chỉ màu cắt tua rua ánh đèn.
Ly Nô trải hoa cúc lên chiếc giỏ mây phơi ánh trăng, hỏi: "Chủ nhân, mọt sách, hoa cúc trông , năm nay Ly Nô cũng bánh hoa cúc."
Bạch Cơ : "Bánh hoa cúc vẫn nên để Thập Tam Lang thì hơn, bánh nó hương vị chính thống hơn."
Nguyên Diệu : "Bánh hoa cúc mà Ly Nô luôn mùi tanh của cá."
Ly Nô kêu lên một tiếng: "Mọt sách kén chọn! Chủ nhân, đừng gọi hồ ly đó đến, hãy cho Ly Nô một cơ hội nữa, Ly Nô cũng thể hương vị chính thống của bánh hoa cúc."
Bạch Cơ : "Được thôi, Ly Nô cố gắng nhé."
Mèo đen đầy quyết tâm gật đầu: "Vâng."
Ngồi nhàn rỗi việc gì , Nguyên Diệu bèn kể cho Bạch Cơ chuyện gặp Đào Uyên Minh ở nhà Vương Duy, hỏi: "Hồn ma của Đào cư ngụ trong nghiên mực hạt đào thế? Chuyện là thế nào ?"
Bạch Cơ may vá, : "Vì như với Hiên Chi đó, văn nhân mua hột đào tiên từ Phiêu Miểu các thời Tấn chính là Đào Uyên Minh. Lúc sinh tiền ông chấp niệm về Đào Hoa Nguyên nhưng suốt đời thực hiện ước nguyện, khi c.h.ế.t một chút tàn niệm còn lưu nghiên mực hạt đào, rời . Vương công t.ử và Đào Uyên Minh duyên, nên vài trăm năm họ tình cờ gặp ."
"Đây là chuyện ?" Nguyên Diệu hỏi. Mặc dù Đào Uyên Minh ác ý, nhưng như Vương Quý , và ma khác đường tiện kết giao, cho nên Nguyên Diệu lo lắng, Vương Duy tổn thương.
Bạch Cơ lắc đầu: "Không . Ta chỉ thể chờ 'nhân quả', thể dự đoán 'nhân quả'."
Nguyên Diệu lo lắng.
Bạch Cơ thấy , : "Thời gian thể ngược, 'nhân quả' gieo thì sẽ tự nhiên mà sinh , thể ngăn cản . Hiên Chi lo lắng cũng vô ích, chi bằng hãy thả lỏng tâm hồn để chuyện thuận theo tự nhiên. Số Thù Du mà Hiên Chi hái vẫn còn dư, sẽ may thêm một túi thơm trừ tà cho Vương công t.ử để bảo vệ bình an."
"Ừ, phiền Bạch Cơ ." Nguyên Diệu .
Bạch Cơ dự định may năm túi thơm trừ tà, một chiếc màu trắng ngà nàng tự đeo, một chiếc màu tím công phượng tặng Nguyên Diệu, một chiếc màu đen cho Ly Nô, một chiếc màu xanh da trời cho Vương Duy, và một chiếc màu hồng thêu mèo li hoa.
Nguyên Diệu hỏi: "Chiếc túi thơm màu hồng tặng ai ?"
Bạch Cơ : "Công chúa Ngọc Quỷ. Trước đây nàng giúp tìm nhiều thứ và giúp đỡ nhiều mà lời cảm ơn. Bây giờ là lễ Trùng Dương, tặng nàng một chiếc túi thơm quà cảm ơn."
Nguyên Diệu : "Công chúa Ngọc Quỷ , lâu nàng đến Phiêu Miểu các ."
Bạch Cơ : "Vì Hiên Chi vẫn giải thích với nàng, nàng vẫn hiểu lầm rằng Hiên Chi ghét nàng, nên đến Phiêu Miểu các nữa. Đợi xong túi thơm thì Hiên Chi mang đến cho công chúa Ngọc Quỷ, tiện thể giải thích hiểu lầm."
Nguyên Diệu : "Được."