Phiêu Miểu 2 - Quyển Mặt Quỷ - Chương 2: Hạt Đào

Cập nhật lúc: 2025-11-15 04:30:19
Lượt xem: 64

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bạch Cơ uống một ngụm rượu, chậm rãi : "Hán Vũ Đế nuốt ba hạt đào, mang về cung Vị Ương hai hạt và để cho hai hạt. Đó là cái giá của việc thực hiện nguyện vọng của ông . Hai hạt đào luôn giữ trong Phiêu Miểu các. Thời gian trôi qua, chớp mắt đến đời Tấn. Một ngày một học trò thích thơ giống như Hiên Chi bước Phiêu Miểu các, cầu xin thực hiện một nguyện vọng của ."

"Hắn nguyện vọng gì?" Nguyên Diệu hỏi.

"Vị khách khi còn trẻ một dạo trong núi, tình cờ bước một nơi đầy hoa đào nở rộ. Hắn ở trong chốn thế ngoại Đào Nguyên một thời gian, cảm thấy vui vẻ. Sau đó, trở về nhân gian nhưng vẫn luôn nhớ về Đào Nguyên. tìm bao nhiêu thì cũng thể tìm thấy con đường Đào Nguyên nữa. Hắn đau buồn, vẫn mơ đến Đào Nguyên, mong trở đó một trong đời." Bạch Cơ ngừng kể, ngẩng đầu cây đào đỏ rơi trầm tư.

Nguyên Diệu chăm chú mặt bên của Bạch Cơ

Nguyên Diệu ngạc nhiên: "Trong hạt đào Đào Nguyên ?"

Bạch Cơ : "Sao thể chứ? Có lẽ vì hạt đào tiên tiên khí nên theo dòng tiên khí đó mà gặp Đào Nguyên trong lòng . Sau đó vị khách rời xa phố thị đến điền viên ẩn cư. Hắn luôn mang hạt đào bên . Nghe cuộc sống của tuy vất vả nhưng nội tâm phong phú và vui vẻ. Sau khi qua đời đến nơi ở để lấy hạt đào. hai hạt đào mục nát . Ta thấy tiếc nên đường qua một ngôi làng chế nghiên mực, nhờ thợ chế nghiên mực nghiền nát hạt đào thành bột, trộn với nhọ nồi, da cá, đinh hương, ngọc trai để thành một chiếc nghiên."

Nguyên Diệu há hốc miệng: "Hạt đào của Hán Vũ Đế biến thành nghiên mực ư? Tiểu sinh xem chiếc nghiên đó ?"

"Được." Bạch Cơ : " hôm nay muộn , ngày mai sẽ lấy chiếc nghiên đó cho Hiên Chi xem nhé."

"Được." Nguyên Diệu gật đầu. Hắn nghĩ ngợi hỏi: "Bạch Cơ , dùng nghiên từ hạt đào tiên để mài mực chữ, chữ sẽ bay bổng và mang theo tiên khí ?"

Bạch Cơ : "Không nữa. chữ của Hiên Chi ngốc vụng, đây là lúc để thử đó."

Nguyên Diệu phản bác: "Chữ của tiểu sinh ngốc và vụng? Ngay cả Đan Dương cũng khen chữ của tiểu sinh."

Bạch Cơ ngáp một cái: "Nếu khen chữ của Hiên Chi thì Hiên Chi thể ký khế ước bán ?"

Nguyên Diệu phản bác: "Thượng Quan Chiêu Dung xem thơ của tiểu sinh, cũng khen chữ của tiểu sinh ."

Bạch Cơ dậy, vươn vai : "Đó là vì thơ của Hiên Chi quá tệ, đủ lọt mắt Thượng Quan Chiêu Dung, nàng nghĩ đến việc Hiên Chi liều mạng cứu Thiên Hậu nên nỡ Hiên Chi buồn, chỉ đành khen chữ."

Nguyên Diệu đả kích, ngơ ngẩn như gỗ.

"À, muộn , ngủ đây." Bạch Cơ bay ngủ.

Nguyên Diệu đả kích đau lòng, đành trăng mà thở dài. Ly Nô thấy thì đến an ủi Nguyên Diệu: "Mọt sách đừng buồn nữa, gia thấy chữ của ngươi như cá khô đó."

Nguyên Diệu xụ mặt xuống, càng thêm buồn: "Ly Nô lão chữ, đến trêu đùa tiểu sinh?"

"Không chữ thì thể thưởng thức cái của thư pháp ? Chữ của ngươi tệ, ngốc vụng!" Mèo đen tức giận kêu lên một tiếng chạy .

"Ôi!" Nguyên Diệu buồn bã thở dài, quyết tâm từ ngày mai sẽ chăm chỉ luyện chữ.

Ngày hôm , sáng sớm mưa lất phất, khí lạnh lẽo.

Sau khi ăn sáng, Bạch Cơ lấy nghiên mực đào từ kho đặt kệ: "Để ánh mặt trời vài ngày để bay hết bụi bẩn ."

Nguyên Diệu kỹ thì thấy đó là một chiếc nghiên mực cỡ bàn tay, đen như lụa đen, khắc hình nửa hạt đào, bề mặt còn hoa văn của hạt đào. Nguyên Diệu gần ngửi, mùi mực thoang thoảng mùi đào.

Nguyên Diệu : "Đây là nghiên mực hạt đào ? Nhìn khá bình thường nhỉ."

Bạch Cơ chỏ .

Nguyên Diệu cầm một chiếc ô tre, định việc hôm qua xong. Hắn mặc áo mỏng, ngoài gặp một cơn gió lạnh thì khỏi rùng .

"Đợi Hiên Chi." Nguyên Diệu bước mưa, thì Bạch Cơ gọi .

Nguyên Diệu dừng : "Có chuyện gì thế?"

"Đợi một chút." Bạch Cơ lên lầu. Một lát Bạch Cơ mang theo một chiếc áo choàng trắng thêu hoa văn con công, bước đến bên Nguyên Diệu, khoác cho buộc chặt.

"Hôm nay trời lạnh, Hiên Chi đừng để cảm lạnh nhé." Bạch Cơ .

Áo choàng ấm áp, xua tan cái lạnh của mưa thu, Nguyên Diệu chợt cảm thấy ấm áp trong lòng.

"Cảm ơn." Nguyên Diệu cảm động, nhưng : ", nhưng áo choàng là kiểu và hoa văn của nữ nhân mà."

Bạch Cơ : "Có thể giữ ấm là , Hiên Chi nên quá kén chọn kiểu dáng."

Nguyên Diệu đành khoác áo choàng của Bạch Cơ ngoài. Hắn nghĩ ngày mưa đường phố ít , chắc ai để ý đến .

Nguyên Diệu đến Phù Vũ Cư lấy khăn, mua bánh và cá khô, đó mang theo một gói lớn trở về Phiêu Miểu các. Hắn thấy mừng vì đường nhiều nên ai chú ý đến áo choàng của .

Khi Nguyên Diệu trở Phiêu Miểu các thì là giữa trưa, thu ô mái hiên bước . Bên quầy Ly Nô đang cầm một cuốn sách xem chăm chú, thấy Nguyên Diệu về thì hừ một tiếng, dán mắt sách.

Nguyên Diệu ngạc nhiên, hôm nay mặt trời mọc đằng tây , Ly Nô sách? Nó chữ, hiểu đây?

Nguyên Diệu bước đến quầy đặt gói đồ xuống: "Ly Nô , mua cá khô về cho ngươi nè."

Ly Nô : "Gia đang sách."

Nguyên Diệu liếc sách Ly Nô cầm, là cuốn "Luận Ngữ" mà thường . Ly Nô cầm ngược.

Khóe miệng Nguyên Diệu giật giật nhưng vạch trần, chỉ "ừ" một tiếng.

Ly Nô : "Từ hôm nay gia cũng là sách."

Nguyên Diệu thoáng qua quyển sách cầm ngược của Ly Nô, định gì đó nhưng cuối cùng nhịn .

Nguyên Diệu mở gói đồ , lượt lấy cá khô, điểm tâm và khăn choàng . Ly Nô thấy cá khô thì lập tức bỏ quyển "Luận Ngữ" xuống tiến gần.

Nguyên Diệu lờ mờ thấy trong phòng tiếng chuyện giữa Bạch Cơ và ai đó, tò mò hỏi Ly Nô: "Ủa? Có khách ?"

Ly Nô cho một miếng cá khô miệng, lúng búng đáp: "Ồ, đang sách nên quên mất. Mọt sách, Vương biểu của ngươi đến thăm ngươi đấy. Chủ nhân đang tiếp chuyện, ngươi mau trong ."

"Gì cơ?!!" Nguyên Diệu kinh ngạc, kịp sắp xếp đồ đạc vội vàng chạy trong.

Nguyên Diệu bước phòng, qua tấm bình phong mỏng thấy một mặc áo dài màu lục đang đối diện chuyện với Bạch Cơ. Người hình thanh mảnh như một cây tre cứng cỏi trong rừng vắng. Nhìn bóng dáng thì chắc là Vương Duy.

Nguyên Diệu vội vàng bước đến gọi một tiếng: "Ma Cật?"

Người đầu , đôi mắt phượng dài sáng rỡ. Thấy Nguyên Diệu, mỉm : "Hiên Chi."

"Ma Cật đến Phiêu Miểu các?" Nguyên Diệu ngạc nhiên, Vương Duy đây? Người bình thường thể thấy Phiêu Miểu các, càng thể bước . Thường thì ai thể bước Phiêu Miểu các, sẽ trở thành 'nhân quả' của Bạch Cơ.

Vương Duy : "Hôm nay trời mưa rảnh rỗi, chợt nghĩ đến Hiên Chi nên tìm đến. Không ngờ giữa phố thị rôm rả một tiệm đồ cổ tĩnh mịch thế ."

Bạch Cơ uống một ngụm Vương Duy, ánh mắt sâu thẳm chỉ .

Nguyên Diệu xuống bên cạnh Vương Duy.

Vương Duy chằm chằm áo choàng của Nguyên Diệu: "Hiên Chi, cái áo choàng của ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-2-quyen-mat-quy/chuong-2-hat-dao.html.]

Nguyên Diệu ngượng ngùng, vội giải thích: "Đây là Bạch Cơ cho mượn tạm, của ."

Vương Duy rơi nước mắt: "Hiên Chi đến áo choàng cũng mặc áo của nữ nhân , đáng thương quá. Chắc Hiên Chi chịu nhiều khổ cực lắm."

Nguyên Diệu vội : "Không , áo choàng và áo đông của để cùng một chỗ, kịp lấy nên tạm mặc áo của Bạch Cơ. Ta chịu khổ ."

Vương Duy tin, thấy càng buồn hơn.

Nguyên Diệu khổ sở.

Nguyên Diệu với Vương Duy chuyện bán nô lê, một là vì nô lệ vẻ vang gì; hai là vì Vương Duy tính tình bụng, nếu Nguyên Diệu nô thì chắc chắn sẽ dốc hết tiền của cứu . Dù là biểu , Nguyên Diệu cũng Vương Duy mang món nợ lớn vì ."

Bạch Cơ : "Hiên Chi, Vương công t.ử với ngươi định từ bỏ công việc ở đây, rời khỏi Phiêu Miểu các ?"

Vương Duy : "Hiên Chi là con nhà danh giá, sách, lưu lạc chốn thị thành thế thật đáng, là cùng nhé."

Vương Duy chỉ nghĩ Nguyên Diệu ở nhờ việc ghi sổ sách, bán nô lệ. Bạch Cơ cũng vạch trần lời dối nhỏ của Nguyên Diệu.

Nguyên Diệu liếc Bạch Cơ, ánh mắt nàng lạnh như băng khiến Nguyên Diệu rùng , vội : "Không chuyện đó. Ta định rời cũng ức hiếp, sẽ tiếp tục việc trả nợ."

Bạch Cơ hài lòng : "Vương công t.ử , Hiên Chi định rời . Ta là từ bi, luôn đối xử nhân hậu với khác, sẽ bao giờ ngược đãi Hiên Chi xin ngươi đừng lo lắng. Khi nào đến lúc thì sẽ để ."

Từ bi? Đối xử nhân hậu? Con rồng keo kiệt luôn cắt xén tiền công dám chứ?! Nguyên Diệu thầm nghĩ, nhưng miệng : "Ma Cật cần lo cho , sống ở đây ."

Vương Duy thấy Nguyên Diệu , cũng bỏ ý định dẫn , chỉ rằng giờ đều ở Trường An , nhớ thường xuyên qua .

Nguyên Diệu đồng ý.

Mưa càng lúc càng lớn, Vương Duy tiện rời bèn ở Phiêu Miểu các uống chuyện cùng Nguyên Diệu. Bạch Cơ nhân cơ hội giới thiệu về đủ loại bảo vật cho Vương Duy, nhưng Vương Duy hứng thú với châu báu bèn kéo Nguyên Diệu mái hiên nhà mưa và thơ.

Bạch Cơ : "Nếu thơ thì hãy dùng chiếc nghiên ."

Bạch Cơ đến kệ hàng lấy chiếc nghiên mực hạt đào đưa cho Vương Duy: "Chiếc nghiên tiên khí, thể trợ hứng thơ."

Vương Duy cầm nghiên mực hạt đào kỹ đưa lên mũi ngửi: "Tiên khí thì chắc nhưng hương thơm thì đó."

Khi Vương Duy nhận lấy nghiên mực hạt đào, Nguyên Diệu như thấy trong nghiên truyền một tiếng thở dài u buồn. Hắn giật , kỹ nhưng còn thấy gì.

Chắc là ảo giác thôi. Nguyên Diệu thầm nghĩ.

"Là một chiếc nghiên , cảm ơn nhiều." Vương Duy với Bạch Cơ.

"Không gì." Bạch Cơ mỉm , ánh mắt u ám.

Vương Duy và Nguyên Diệu đến sân , mái hiên mưa, đất bày bút, mực, giấy, nghiên. Ly Nô mang và điểm tâm đến, hai tách Dương Hy bốc nghi ngút, bên cạnh là một đĩa bánh Ngọc Lộ và một đĩa hồng Quý Phi. Vương Duy và Nguyên Diệu mưa uống .

Vương Duy lấy chén sứ hứng vài giọt mưa đổ nghiên mài. Mực đen như lông quạ thoang thoảng mùi hương kỳ lạ.

Nguyên Diệu hít hà mùi mực. Mặc dù là mùa thu nhưng dường như thấy hoa đào đang nở rộ trong trung.

Nguyên Diệu nghĩ đây chỉ là ảo giác, nhưng Vương Duy dường như cũng thấy thế: "Giống như hoa đào đang nở xung quanh ."

Nguyên Diệu : "Giống như chúng đang ở trong Đào Nguyên tràn ngập hoa đào."

Vương Duy vỗ tay : "Ngày xưa Ngũ Liễu cuốn 'Đào Hoa Nguyên Ký', lòng ngưỡng mộ. Ngũ Liễu thanh cao, sống ngoài thế tục, điềm đạm tùy ý. Nếu cuộc đời thể gặp một tri kỷ như ông thì uổng một đời. Hiên Chi, chúng hãy lấy Đào Nguyên đề tài mà thơ ."

Nguyên Diệu đáp: "Được."

Vương Duy trầm ngâm một lúc cầm bút lên một câu: "Ngư chu trục thủy ái sơn xuân, lưỡng ngạn đào hoa giáp cổ tân."*

* Thuyền câu theo suối luyến non xuân, Đào nở đầy bờ chật bến xưa.(thivien)

Giấy trắng thấm mực đào, chữ hiện lên lấp lánh.

Vương Duy chăm chú chữ , đắm chìm trong suy nghĩ.

Nguyên Diệu mưa rơi từ mái hiên nhớ đến Đào Nguyên của Đào Uyên Minh, trong lòng ngưỡng mộ, nhưng nghĩ đến lời Bạch Cơ Đào Nguyên tồn tại thì trong lòng buồn. Hắn suy nghĩ một lúc bèn cầm bút : "Không cốc vô nhân hoa tự phương, thủy thanh vân đạm bích thiên trường. Bất văn Vũ Lăng sơn ngoại sự, loạn thế phong yên tự thái tang."*

* Khe vắng hoa nở tựa hương, Nước trong mây nhạt trời xanh vươn. Ngoài núi Vũ Lăng chẳng , Loạn thế phong vân tự hái dâu.

Nguyên Diệu xong bèn đặt bút xuống về phía Vương Duy. Vương Duy vẫn đang trầm tư, vẻ mặt kỳ lạ như rơi một cơn mộng: "Đào Nguyên... Hiên Chi, tìm Đào Nguyên..."

"Gì cơ?!" Nguyên Diệu kinh ngạc.

Vương Duy đặt bút xuống, hưng phấn : "Ta tìm Đào Nguyên. Từ lúc nãy ý nghĩ cứ luẩn quẩn trong đầu mãi."

Nguyên Diệu : "Người đời ai cũng tìm kiếm Đào Nguyên, nhưng mà tìm?"

Vương Duy ngước mắt mưa thu, rơi trầm tư.

Nguyên Diệu cầm tờ giấy thơ của Vương Duy, nhỏ: "Ngư chu trục thủy ái sơn xuân, lưỡng ngạn đào hoa giáp cổ tân."

Vương Duy : "Chưa xong. Hiện giờ hứng nên thể tiếp tục. Đợi về sẽ tiếp."

"Dù xong, nhưng câu , cảm thấy Đào Nguyên như hiện mắt." Nguyên Diệu .

"Đào Nguyên ..." Vương Duy rơi trầm tư.

Khi mưa thu tạnh thì Vương Duy từ biệt về, mang nghiên mực hạt đào theo bèn với Bạch Cơ: "Ta mua nghiên mực hạt đào , bao nhiêu tiền thế?"

Nguyên Diệu nghĩ Bạch Cơ sẽ đòi giá cao nhưng ngờ Bạch Cơ chỉ : "Vương công t.ử là biểu ca của Hiên Chi nên lấy tiền. Nghiên mực hạt đào tặng cho ngươi, nó duyên với ngươi nên ngươi hãy trân trọng."

Vương Duy : "Vậy, cảm ơn nhiều. Ta một biệt viện ở ngoại ô, phong cảnh cũng , mấy ngày nữa đến Trùng Dương, Bạch Cơ cô nương và Hiên Chi thể đến biệt viện của ngắm thu, uống rượu hoa cúc, ăn bánh Trùng Dương."

Bạch Cơ đáp: "Được." Nguyên Diệu cũng vui vẻ nhận lời mời của Vương Duy, tiễn Vương Duy đến đầu ngõ mới chia tay.

Tiễn Vương Duy xong, Nguyên Diệu trở về Phiêu Miểu các thì thấy Bạch Cơ đang tựa quầy, tay cầm tờ giấy thơ Vương Duy : "Ngư chu trục thủy ái sơn xuân, lưỡng ngạn đào hoa giáp cổ tân. Thú vị, thật thú vị."

Nguyên Diệu hiểu: "Thú vị chỗ nào?"

Bạch Cơ ngẩng đầu lên mới phát hiện Nguyên Diệu về, nàng đặt tờ giấy thơ xuống : "Nói cho Hiên Chi thì mất vui ."

Nguyên Diệu vui: "Ngươi ?"

Bạch Cơ cầm lên tờ giấy khác: "Đây là thơ Hiên Chi ?"

"Phải. Ngươi thấy thế nào?" Nguyên Diệu hỏi, cảm thấy cũng tệ.

Bạch Cơ cúi đầu xem kỹ hai , mới : "Chữ khá." Nguyên Diệu đả kích, buồn bã viện.

Nguyên Diệu Bạch Cơ mới : "Thơ cũng . 'Loạn thế phong yên tự thái tang' câu ý cảnh." Nói xong, Bạch Cơ ngẩng đầu lên nhưng Nguyên Diệu còn ở đó.

Bạch Cơ quanh, ngạc nhiên hỏi: "Ủa? Hiên Chi ?"

 

Loading...