Phiêu Miểu 2 - Quyển Mặt Quỷ - Chương 2: Hạ Lan

Cập nhật lúc: 2025-11-15 04:29:11
Lượt xem: 64

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày hôm , Bạch Cơ lục trong kho một bộ cốc của thời Trinh Quán, đưa cho Nguyên Diệu. Sau khi Nguyên Diệu cảm ơn thì cẩn thận gói gọn bộ , cầm tay rời khỏi Phiêu Miểu các.

Bạch Cơ theo bóng lưng Nguyên Diệu rời , nở một nụ tà mị.

Nước lạnh mênh mông, liễu rủ mềm mại. Nguyên Diệu đến sông Khúc, theo trí nhớ của ngày hôm qua tìm thấy ngôi trang viên của Hàn Quốc phu nhân. Nguyên Diệu gõ cửa, quản gia mở cửa. Nguyên Diệu giải thích lý do đến, khi quản gia thông báo thì dẫn Nguyên Diệu . Hàn Quốc phu nhân trong nhã phòng đợi Nguyên Diệu, hốc mắt bà đỏ như mới .

Nguyên Diệu hành lễ, : "Tiểu sinh xin chào phu nhân."

Hàn Quốc phu nhân : "Nguyên công t.ử cần khách sáo, mời ."

Nguyên Diệu , đặt bọc đồ xuống đất, : "Tiểu sinh hôm nay đến đây là xin phu nhân. Hôm qua tiểu sinh vỡ chiếc cốc hình lá sen, e rằng thể nào dán . Tiểu sinh lấy xin ."

Hàn Quốc phu nhân : "Không . Nguyên công t.ử cần để tâm."

Nguyên Diệu mở bọc đồ , với Hàn Quốc phu nhân: "Tiểu sinh chỉ thể đền cho phu nhân một bộ mới. Xin phu nhân nhận lấy."

Dưới ánh nắng, bộ cốc "Thiên Phong Thúy Sắc" tỏa ánh sáng nhẹ nhàng, màu sắc mịn màng.

Tỳ nữ mang cốc đến cho Hàn Quốc phu nhân, khi cầm lên chơi, phu nhân bỗng ngạc nhiên: "Bộ 'Thiên Phong Thúy Sắc' từng thấy trong cung Đại Minh, là vật dụng của hoàng gia, thể nào lưu lạc ngoài phố, Nguyên công t.ử lấy từ thế?"

Nguyên Diệu gãi đầu, : "Từ một nơi gọi là... Phiêu Miểu các... Tiểu sinh tạm thời ở Phiêu Miểu các việc vặt."

Hàn Quốc phu nhân ngẩn , : "Trên trời Lăng Nhan, đất Phiêu Miểu."

Nguyên Diệu ngạc nhiên: "Phu nhân cũng về Phiêu Miểu các ?"

Hàn Quốc phu nhân im lặng một lúc, : "Ta tìm kiếm nhiều năm, nhưng bao giờ tìm thấy Phiêu Miểu các."

Nguyên Diệu căng thẳng trong lòng, : "Phu nhân... cũng những nguyện vọng thể thực hiện ?"

Hàn Quốc phu nhân nắm chặt chiếc cốc, vẻ mặt trở nên kích động: "Nguyện vọng của ... nguyện vọng của ... nguyện vọng của ..."

Hàn Quốc phu nhân lẩm bẩm lặp lặp bốn từ , nhưng thể nguyện vọng của là gì. Sau một hồi lâu, Hàn Quốc phu nhân mới với Nguyên Diệu: "Nguyên công tử, dẫn công t.ử gặp con gái của nhé."

Nguyên Diệu ngẩn , tại Hàn Quốc phu nhân dẫn gặp con gái của bà. , vì phép lịch sự nên chỉ thể : "Được."

Hàn Quốc phu nhân dẫn Nguyên Diệu khỏi nhã phòng, qua khu vườn trồng đầy hoa mẫu đơn, đến một căn tú lầu. Trong tú lầu hương khói lượn lờ, hai tỳ nữ quỳ bàn gương đồng, cắt tỉa cành lá cho một cây mẫu đơn tuyệt , còn phủ lên cây mẫu đơn một lớp lụa trong suốt.

Nguyên Diệu nghĩ thầm, trang viên trồng đầy mẫu đơn, hầu cũng chăm sóc mẫu đơn một cách tỉ mỉ như , chắc hẳn cô nương thích hoa mẫu đơn.

Những tỳ nữ thấy Hàn Quốc phu nhân, thì hành lễ và : "Phu nhân, hôm nay tâm trạng của cô nương đấy ạ."

Hàn Quốc phu nhân mỉm , tiến đến cây mẫu đơn dịu dàng : "Mẫn Nhi, nương mang Nguyên công t.ử đến, đến từ Phiêu Miểu các."

Nguyên Diệu kinh ngạc, cô nương là một cây mẫu đơn ư?!

Hàn Quốc phu nhân chỉ cây mẫu đơn, với Nguyên Diệu: "Nguyên công tử, đây là con gái của ."

Nguyên Diệu mặc dù thấy kỳ lạ nhưng chỉ thể cúi chào cây mẫu đơn, : "Tiểu sinh Nguyên Diệu, tự là Hiên Chi. Xin chào cô nương."

Một cơn gió xuân thổi qua, cây mẫu đơn gương đồng rung rinh theo gió, duyên dáng và xinh .

Hàn Quốc phu nhân và cây mẫu đơn thì thầm vài câu, với Nguyên Diệu: "Mẫn nhi , nó vui vì gặp Nguyên công tử."

Nguyên Diệu đổ mồ hôi lạnh. Hắn chằm chằm cây mẫu đơn, nhưng thấy tinh linh yêu quái mà thường thấy. Một cây mẫu đơn thể chuyện với Hàn Quốc phu nhân? Và thể là con gái của Hàn Quốc phu nhân ?

Nguyên Diệu lúng túng : "Ừm, tiểu sinh cũng vinh hạnh vì gặp cô nương."

Hàn Quốc phu nhân thì thầm với cây mẫu đơn vài câu, ngẩng đầu với Nguyên Diệu: "Nguyên công tử, Phiêu Miểu các thể thực hiện bất kỳ nguyện vọng nào ?"

Nguyên Diệu gãi đầu, : "Theo lời Bạch Cơ, Phiêu Miểu các thể thực hiện bất kỳ nguyện vọng nào..."

Hàn Quốc phu nhân im lặng một lúc, : "Con gái mất một chiếc áo mẫu đơn, thể nhờ Bạch Cơ tìm giúp ?"

Nguyên Diệu hỏi: "Chiếc áo mẫu đơn của tiểu thư trông như thế nào?"

Hàn Quốc phu nhân ngoài cửa sổ, chìm hồi tưởng: "Đó là chiếc áo mẫu đơn duy nhất ở Trường An, nó tuyệt trần, khiến trăm hoa lu mờ."

Nguyên Diệu hiểu, hỏi Hàn Quốc phu nhân: "Chiếc áo mẫu đơn của tiểu thư mất ở ?"

Ánh mắt Hàn Quốc phu trở nên u ám, hồi lâu mới : "Đại Minh Cung. Hồ Thái Dịch."

Nguyên Diệu càng thêm nghi hoặc, chiếc áo mẫu đơn của tiểu thư mất ở hồ Thái Dịch trong Đại Minh Cung?

Hàn Quốc phu nhân nhận sự nghi hoặc của Nguyên Diệu, cũng giải thích, chỉ : "Ta Nguyên công t.ử nhiều thắc mắc, nhưng xin thể giải đáp. Nguyên công t.ử hãy trở về Phiêu Miểu các hỏi Bạch Cơ, nàng sẽ tự cho ngươi . Nguyên công tử, xin hãy nhờ Bạch Cơ tìm chiếc áo mẫu đơn cho con gái ."

Nguyên Diệu chỉ thể đồng ý: "Được. Tiểu sinh sẽ nhờ thử xem."

Ngồi một lúc thì Nguyên Diệu xin cáo từ. Hàn Quốc phu nhân giữ , chỉ : "Nguyên công t.ử cẩn thận. Xin đừng quên nhờ Bạch Cơ tìm chiếc áo mẫu đơn giúp ."

Nguyên Diệu cúi chào: "Được. Tiểu sinh sẽ nhớ."

Khi Nguyên Diệu trở về Phiêu Miểu các thì là buổi chiều. Trong đại sảnh ai, trong phòng cũng thấy , khỏi ngạc nhiên, Bạch Cơ và Ly Nô đều ở đây ? Hắn đột nhiên ngửi thấy một mùi thơm và thấy tiếng khúc khích.

Nguyên Diệu theo mùi thơm đến hậu viện, thấy cảnh xuân đỏ bay phất phơ, mùi tỏa hương ngào ngạt, Bạch Cơ, Ly Nô, Vi Ngạn, Nam Phong đang ồn ào uống . Tám yêu hoa mặc y phục giản dị xung quanh ba chiếc lò nhỏ cao, quạt lửa, bẻ bánh , châm , dâng .

Bạch Cơ bảo hoa yêu bỏ bạc hà của , thêm vỏ quýt và trái thuốc.

Ly Nô liên tục thả cá khô và tôm nhỏ của , khiến hoa yêu vui, chịu đựng mùi tanh, giận dỗi nấu cho Ly Nô nữa.

Vi Ngạn say ngủ ngon lành đùi của Nam Phong.

Nam Phong lịch sự uống , mỗi khi chạm ánh mắt của hoa yêu đang nấu cho thì cảm thấy hổ và bối rối.

Bạch Cơ thấy Nguyên Diệu, : "À, Hiên Chi về . Lại đây, cùng uống thiền nào."

Nguyên Diệu mỉm bước tới, : "Đương lúc tiểu sinh thấy khát. Hôm nay thật rôm rả, cả Đan Dương cũng đến thế?"

Vi Ngạn đang ngủ, Nam Phong trả lời chủ nhân: "Hôm nay công t.ử đến tìm Nguyên công tử, chuyện quan trọng báo cho Nguyên công tử. Ai ngờ đến đúng lúc, Nguyên công t.ử ngoài . Bạch Cơ đang nấu , bèn mời công t.ử và cùng uống . Công t.ử sáng nay ăn gì, nấu đậm, uống hai bát say luôn."

Nguyên Diệu xuống, đổ mồ hôi lạnh: "Đan Dương mà cũng say ư?"

Bạch Cơ : "Thiền sư Nghĩa Tịnh gửi tặng mới của mùa xuân năm nay, Vi công t.ử nấu đậm quá, say ."

Hoa yêu hỏi Nguyên Diệu: "Nguyên công t.ử uống vị gì?"

Nguyên Diệu lười đợi hoa yêu nấu , qua của Bạch Cơ, : "Không cần phiền phức, tiểu sinh uống giống Bạch Cơ ."

Bạch Cơ : "Trà của , chỉ sợ Hiên Chi uống quen."

Nguyên Diệu đáp: "Chẳng chỉ thêm chút t.h.u.ố.c và bạc hà ? Có gì mà quen chứ."

Hoa yêu múc một chén của Bạch Cơ, dâng cho Nguyên Diệu. Nguyên Diệu nhận lấy bát , uống một ngụm thì lập tức phun : "Đắng quá... Bạch Cơ cho thêm gì ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-2-quyen-mat-quy/chuong-2-ha-lan.html.]

Bạch Cơ vui vẻ : "Ta thêm nhiều hoàng liên đó."

Mày Nguyên Diệu nhíu như hai con giun đất: "Ngươi thêm hoàng liên gì? Đắng quá ."

Bạch Cơ cầm chén , ngắm mây trôi trời: "Đắng mới thể thanh tịnh tâm hồn."

Nguyên Diệu : "Quá đắng khiến phiền lòng."

Ly Nô bưng bát đầy cá nhỏ và tôm đưa cho Nguyên Diệu, : "Mọt sách ngốc, uống của , đắng chút nào, còn tươi ngon nữa."

Nguyên Diệu thấy cá nhỏ trong bát còn lật mắt trắng, hoảng sợ niệm Phật: "A Di Đà Phật, Ly Nô , đây là uống thiền, nấu canh cá!!"

Ly Nô vui : "Ta đang tìm thiền trong cá, đây là cảnh giới cao nhất của thiền, mọt sách ngốc như ngươi hiểu ."

Nguyên Diệu dám phản bác.

Nam Phong với Nguyên Diệu: "Nguyên công t.ử hãy uống của công t.ử nhà ."

Nguyên Diệu đến bên Vi Ngạn, Nam Phong múc một bát thêm táo đỏ cho Nguyên Diệu: "Xin mời Nguyên công t.ử dùng."

"Đa tạ." Nguyên Diệu nhận lấy, uống một ngụm. Mặc dù đậm nhưng hương vị vẫn bình thường.

Nguyên Diệu lắc Vi Ngạn đang say: "Đan Dương, tỉnh dậy. Ngươi chuyện gì với tiểu sinh thế?"

Vi Ngạn mơ màng mở mắt, nhắm , lẩm bẩm: "Hạ Lan... Hạ Lan..."

Nguyên Diệu cảm thấy kỳ lạ, lắc Vi Ngạn: "Đan Dương, Hạ Lan là gì?"

Vi Ngạn mở mắt, Nguyên Diệu, lẩm bẩm: "Hạ Lan... mỹ nhân... Hiên Chi... mỹ nhân... Hiên Chi, thật ..."

Nguyên Diệu tức giận : "Đan Dương đang ?!"

Vi Ngạn đột nhiên nhảy lên, kêu to: "Không ghen tỵ với bình vàng, yêu cốc ngọc trắng, chỉ cần một cuộc đời say mê."

Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô, Nam Phong, hoa yêu đều giật .

Vi Ngạn lớn ba tiếng ngã xuống, miệng chảy nước dãi.

Bạch Cơ che miệng : "Ôi chao, Vi công t.ử say thật nhẹ."

Nguyên Diệu lau mồ hôi: "Đan Dương quả thật say nhẹ..."

Nam Phong vẻ ngại: "Công t.ử khiến cho Bạch Cơ và Nguyên công t.ử chê ."

Bạch Cơ Nguyên Diệu một cái, : "Hiên Chi về sớm thế? Ta Vi công t.ử , Hàn Quốc phu nhân mến Hiên Chi, còn giới thiệu con gái của bà cho Hiên Chi quen , bà chiêu Hiên Chi con rể ?"

Nguyên Diệu đỏ mặt, : "Bạch Cơ, đừng bậy. Con gái của Hàn Quốc phu nhân là một đóa hoa mẫu đơn..."

Bạch Cơ : "A ha? Hoa mẫu đơn?"

Ly Nô chen : "Mọt sách quá, xứng với hoa mẫu đơn, nhiều nhất cũng chỉ thể cưới một đóa hoa loa kèn."

Nguyên Diệu tức giận : "Cút ."

Bạch Cơ : "Con gái của Hàn Quốc phu nhân thể là một đóa hoa mẫu đơn ?"

Nguyên Diệu kể những gì thấy và trong biệt viện của Hàn Quốc phu nhân, cùng việc Hàn Quốc phu nhân nhờ nhờ Bạch Cơ tìm áo mẫu đơn cho con gái bà.

Bạch Cơ rơi trầm tư.

Nguyên Diệu hỏi Bạch Cơ: "Hàn Quốc phu nhân rốt cuộc là như thế nào? Tại con gái của bà là một đóa hoa mẫu đơn?"

Vi Ngạn mơ màng, lẩm bẩm: "Hiên Chi... Hạ Lan... Hạ Lan..."

Bạch Cơ nhẹ, : "Không cho Hiên Chi."

Nguyên Diệu : "Không cho cũng . Thực , Bạch Cơ cũng Hàn Quốc phu nhân là ai ?"

Vi Ngạn lẩm bẩm: "Hạ Lan... Hạ Lan..."

Bạch Cơ , kế khích tướng của tiểu thư sinh thất bại.

Trên trời gió nổi mây bay, hoa đào rơi rụng, Bạch Cơ uống một ngụm , tự lẩm bẩm: "Tìm áo mẫu đơn thì khó. mà, ở đỉnh cao nhất của đế quốc sẽ ăn ngon ngủ yên vì nó."

Nguyên Diệu nụ kỳ lạ của Bạch Cơ thì lạnh .

Sau khi uống xong, Nam Phong Vi Ngạn lời cảm ơn, đó kéo Vi Ngạn say mềm lên xe ngựa trở về Vi phủ.

Tiễn Vi Ngạn và Nam Phong lên xe ngựa xong, Nguyên Diệu trở hậu viện, Ly Nô và Hoa yêu đều rời , chỉ còn Bạch Cơ cầm chén , mây trôi trời.

Nguyên Diệu tới, bên cạnh Bạch Cơ: "Bạch Cơ, Phiêu Miểu các rốt cuộc tồn tại vì điều gì?"

Bạch Cơ : "Vì 'dục vọng' của chúng sinh."

Nguyên Diệu Bạch Cơ, : "Ta nghĩ, Phiêu Miểu các tồn tại vì 'hạnh phúc' của chúng sinh."

Bạch Cơ ngẩn , : "Vì ?"

Nguyên Diệu : "Dù là phi nhân, trong lòng 'dục vọng' đều là vì đủ hạnh phúc đúng ? Họ đến Phiêu Miểu các tìm 'hạnh phúc', ngươi thực hiện 'dục vọng' của họ để họ 'hạnh phúc'. Vì thế Phiêu Miểu các tồn tại vì 'hạnh phúc' của chúng sinh."

Bạch Cơ Nguyên Diệu, : "Hiên Chi, 'hạnh phúc' chỉ là một loại d.ụ.c vọng, Phiêu Miểu các bao giờ tồn tại vì 'hạnh phúc'. Những , hoặc phi nhân bước Phiêu Miểu các, họ để thực hiện 'hạnh phúc', họ chỉ là để thực hiện 'dục vọng'."

Nguyên Diệu : " thực hiện 'dục vọng' ít nhiều cũng sẽ cảm thấy hạnh phúc ?"

Bạch Cơ uống một ngụm , vì quá đắng mà nhíu mày: "Có lúc thực hiện 'dục vọng', ngược sẽ càng đau khổ hơn."

Nguyên Diệu thể hiểu lời của Bạch Cơ, Bạch Cơ cũng giải thích, chỉ : "Hiên Chi tối nay sẽ Đại Minh Cung cùng chứ?"

Nguyên Diệu : "Đi hồ Thái Dịch tìm áo mẫu đơn ?"

Bạch Cơ gật đầu: " ."

Nguyên Diệu lo lắng: "Đêm hôm Đại Minh Cung, nếu bắt thì sẽ tru di cửu tộc ?"

Bạch Cơ che miệng : "Không chỉ tru di cửu tộc, còn lăng trì xử t.ử nữa."

Nguyên Diệu đổ mồ hôi lạnh.

"Hiên Chi ?"

Nguyên Diệu do dự một lúc, mới hạ quyết tâm, : "Đi."

 

Loading...