Phiêu Miểu 2 - Quyển Mặt Quỷ - Chương 12: Thơ tế

Cập nhật lúc: 2025-11-15 04:29:21
Lượt xem: 59

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thời gian như thoi đưa, thoắt cái mười ngày trôi qua. Bạch Cơ lập kết giới mới, ngăn Quang Tạng và Sư Hỏa đến tìm chuyện. Nguyên Diệu cảm thấy Phiêu Miểu Các gì khác , nghĩ rằng kết giới chỉ tác dụng với Quang Tạng và Sư Hỏa thôi.

Nguyên Diệu đó Bạch Cơ đưa Quang Tạng và Sư Hỏa đến để tiếp tục tắm, nhưng mỗi hỏi thì Bạch Cơ chỉ hi hi.

Ly Nô đem đạo bào, giày, ngọc quan, phất trần mà Quang Tạng để cầm ba đồng tiền, chia cho Nguyên Diệu một đồng. Nguyên Diệu cảm thấy nhận thì trái với phong thái quân tử, nhưng nhận sợ Ly Nô tức giận, nên lén bố thí đồng tiền cho kẻ ăn xin gặp đường.

Bạch Cơ tâm trạng , vì để áo mẫu đơn nàng lượt mất một bộ cốc sứ nghìn phong màu xanh, một bình họa tiết chim sắc mật, một bồn tắm gỗ t.ử đàn, nửa hộp hương đề hồ. Nguyên Diệu an ủi nàng rằng, Võ hậu ban sáu nghìn lượng vàng, dù thế nào cũng đủ mua cụ, bình hoa, bồn tắm, hương đề hồ . Bạch Cơ vẫn vui, ngày ngày mặc đồ nam đến chùa Hiến Phúc thiền sư Nghĩa Tịnh giảng kinh giải sầu. Nguyên Diệu theo lời hẹn, mỗi ngày lẻ đều cùng nàng , nhưng cũng chỉ đến ngủ gật, lọt tai kinh văn.

Ngày hôm , Nguyên Diệu nhớ chính là ngày giỗ của Ngụy Quốc phu nhân, bèn bên bàn ngọc xanh, trải một tờ giấy, mài ít mực, dự định một bài thơ tế để đốt cho bà.

Đang giữa xuân, ánh nắng rực rỡ, hoa mẫu đơn bình phong nở rộ tươi . Nguyên Diệu nhớ cuộc đời của Ngụy Quốc phu nhân, lòng cảm xúc dạt dào, đề bút ngay.

Khi Nguyên Diệu xong chữ cuối cùng thì Vi Ngạn bước .

Vi Ngạn : "Thì Hiên Chi ở bên trong, còn tưởng hôm nay Phiêu Miểu Các ai chứ."

Nguyên Diệu : "Sao ai? Bạch Cơ đang ngủ lầu, Ly nô lão chợ mua cá ."

Vi Ngạn xuống đối diện Nguyên Diệu, giật lấy bài thơ xong của Nguyên Diệu: "Ồ, Hiên Chi đang thơ , để xem nào."

Nguyên Diệu mặt biến sắc, định giật nhưng nhanh bằng Vi Ngạn.

Vi Ngạn : "Long các phượng điện ngọc linh lang, hoả liên yêu kiều tu la trường. Lục mấn lãnh triêm tam nguyệt lộ, hồng yêu hương tẩm cửu cung sương. Dạ si ngâm mẫu đơn từ, tuế tuế khán hoa lệ thiên hàng. Độc lập tây phong hựu nhất niên, đa tình tổng vô tình thương*."

*Dịch đại: Lầu Rồng, Điện Phượng, hành lang. Sen lửa yêu kiều địa ngục trần gian. Tóc xanh lạnh lẽo dính sương tháng ba. Mùi thương thơm đẫm sương lạnh chín cung. Đêm mê mẩn ngắm mẫu đơn, Mỗi năm ngắm hoa, lệ rơi ngàn hàng. Một gió tây, đa tình vô tình tổn thương.

Vi Ngạn mặt biến sắc, "xoạt" một tiếng, xé tờ giấy, vo thành một cục.

Nguyên Diệu kinh hãi.

Vi Ngạn nghiêm nghị : "Hiên Chi, mấy từ cung đình như 'long các', 'phượng điện', 'tu la trường' thể bừa . Cũng may thấy, nếu kẻ ý đồ phát hiện tố cáo ngươi một tiếng, ngươi sẽ vô tù đó. Sau , tuyệt đối nữa."

Nguyên Diệu lòng đầy cay đắng, đây là bài thơ tế cho Ngụy Quốc phu nhân, cuộc đời Ngụy Quốc phu nhân thể thiếu nội dung cung đình? Hơn nữa, lát nữa sẽ mang đốt, để khác thấy? Tuy nhiên cũng tiện giải thích, chỉ thể : "Đan Dương dạy đúng, tiểu sinh nữa."

Vi Ngạn : "Nói đến cung đình, gần đây trong cung một chuyện lớn."

"Chuyện gì?" Nguyên Diệu tò mò.

Vi Ngạn : "Chuyện liên quan đến Quang Tạng Quốc Sư của Đại Giác Quan..." Buổi chiều mười ngày , ngay khi sự việc về áo mẫu đơn giải quyết, Bạch Cơ và Nguyên Diệu rời Đại Minh Cung, Võ Hậu khi xử lý một chính sự, chuẩn đến Tiên Cư Điện tắm.

Võ Hậu đến Tiên Cư Điện, mấy cung nữ suối nước nóng chuẩn hét lên chạy : "A a...... yêu quái......" "Thật đáng sợ......"

Cung nữ lóc: "Bẩm Thiên Hậu, một nam nhân tóc tai bù xù, trần truồng và một con sư t.ử vàng từ trời rơi xuống đang ngâm trong suối nước nóng."

Võ Hậu giận dữ, lệnh Kim Ngô Vệ bắt nam nhân và sư tử. Kim Ngô Vệ nhận lệnh ùa Tiên Cư Điện. khi Kim Ngô Vệ kịp thì một con sư t.ử phun lửa điên cuồng lao khỏi vòng vây, chở nam nhân dùng tay che mặt chạy thẳng về Đại Giác Quan.

Nam nhân hét lên: "Đồ ngốc! Đừng về thẳng Đại Giác Quan! Ra khỏi cung vòng một vòng lén lút !"

Sư t.ử : "Dù cũng về Đại Giác Quan, vòng một vòng gì cho phiền phức."

Thượng Quan Uyển Nhi tỉnh ngộ: "Thiên Hậu, là Quang Tạng Quốc Sư, ông ..."

Võ Hậu : "Nghe giọng thì thấy giống, nhưng tóc..."

Sư t.ử rẽ một vòng, chở Quang Tạng phi khỏi cung.

Kim Ngô Vệ định đuổi theo, nhưng Võ Hậu ngăn : "Thôi, cứ để mặc ông , dù cuối cùng cũng về Đại Giác Quan."

Từ xa, một nữa vang lên tiếng hét giận dữ của Quang Tạng: "Đồ ngốc! Đừng đường Chu Tước đông đúc, Quốc Sư vẫn còn trần truồng mà!!"

Thượng Quan Uyển Nhi đổ mồ hôi lạnh: "Thiên Hậu, dường như Quốc Sư càng ngày càng đáng tin..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-2-quyen-mat-quy/chuong-12-tho-te.html.]

Võ Hậu , : "Đại trí giả ngu, đó là trí tuệ của cao nhân. Khắp Đại Đường, ai trung thành và đáng tin cậy, thể sử dụng như ông ."

Nguyên Diệu Vi Ngạn kể xong thì há hốc miệng kinh ngạc. Thì , nơi mà Bạch Cơ đưa Quang Tạng và Sư Hỏa đến để tiếp tục tắm là Tiên Cư Điện. Con rồng yêu thật quá trêu ngươi. Nếu lúc đó Võ Hậu đang tắm thì chỉ sợ Quang Tạng xử t.ử tại chỗ ?

Nguyên Diệu hỏi Vi Ngạn: "Quang... Quang Tạng Quốc Sư cuối cùng thế nào? Không Thiên Hậu trừng phạt chứ?"

Vi Ngạn : "Quốc Sư sĩ diện, thừa nhận nam nhân cưỡi sư t.ử chạy trốn khỏi Tiên Cư Điện là , ông là đầu trọc, còn đó tóc, tuyệt đối thể là . Thiên Hậu cũng truy cứu. Quốc Sư dâng lên Thiên Hậu ba cây thảo d.ư.ợ.c trẻ mãi, Thiên Hậu vui, khen ngợi lòng trung thành của ông ."

Nguyên Diệu bối rối : "Tóc của Quốc Sư..."

Vi Ngạn bí ẩn: "Ta từ một tiểu đạo sĩ của Đại Giác Quan, Quốc Sư tự cạo tóc, giả đầu trọc. Để duy trì đầu trọc khiến nghi ngờ, thì tóc cứ dài thì ông thầm cạo ."

"Trải qua nghìn năm vất vả mới mọc tóc, nhưng vẫn giả đầu trọc..." Nguyên Diệu thương cảm cho Quang Tạng. Đồng thời cũng lo lắng, Bạch Cơ liên tục trêu chọc Quang Tạng, ông nhớ đến việc tìm Bạch Cơ để báo thù .

Nguyên Diệu pha một ấm , cùng Vi Ngạn trò chuyện.

Gần đến trưa, Bạch Cơ từ từ bay xuống, thấy Vi Ngạn thì : "Vi công t.ử đến mua bảo vật ."

Vi Ngạn : "Hôm nay mua. Ở phủ , hoa mẫu đơn nở , định buổi chiều đưa Hiên Chi uống rượu ngắm hoa."

Bạch Cơ ngáp một cái: "Hôm nay cho mượn Hiên Chi, chiều nay cùng đến chùa Hiến Phúc thiền sư Nghĩa Tịnh giảng kinh."

Nguyên Diệu kinh với Bạch Cơ, chỉ uống rượu ngắm hoa với Vi Ngạn, nhưng dám nhiều.

Bạch Cơ thấy vẻ mặt buồn bã của Nguyên Diệu, thì đảo mắt : " nếu Vi công t.ử mua hương đề hồ kệ thì chiều Hiên Chi thể cùng ngươi đến quý phủ giao hương."

Vi Ngạn nhăn mặt: "Bao nhiêu bạc?"

"Mười lượng. Đó là một hộp lớn đấy." Bạch Cơ .

"Rõ ràng Quang Tạng Quốc Sư dùng hai nắm." Nguyên Diệu lí nhí như muỗi kêu.

Vi Ngạn xòe quạt gấp: "Mười lượng bạc? Rẻ hơn một chút."

Bạch Cơ : "Không mười lượng bạc, là mười lượng vàng."

Vi Ngạn co giật khóe miệng: "Ngươi vẫn nên cướp thì hơn."

Bạch Cơ : "Vệ công t.ử đùa ."

Cuối cùng, Vi Ngạn và Bạch Cơ trả giá xuống năm lượng vàng mới đưa Nguyên Diệu .

Nguyên Diệu và Vi Ngạn rời , Bạch Cơ xuống bên bàn ngọc xanh. Nàng thấy cục giấy Vi Ngạn vứt bèn cúi nhặt lên, mở vuốt phẳng, mới phát hiện đó là bài thơ tế cho Ngụy Quốc phu nhân của Nguyên Diệu.

Bạch Cơ : "Hiên Chi đúng là một kẻ ngốc. bài thơ cũng tệ."

Bạch Cơ cầm một lư hương, đến hậu viện, đối diện Đại Minh Cung đốt bài thơ tế trong lư hương.

Ngọn lửa thiêu hết, tro giấy hóa thành một chuỗi cánh hoa mẫu đơn đỏ bay về hướng Đại Minh cung.

Bạch Cơ giữa cỏ xanh những cánh hoa bay xa, lẩm bẩm: "Một đời phong nguyệt là hoa hư ảo, ba đời bồ đề là trí tuệ Phật. Hy vọng nàng thể phá vỡ ảo giác, từ bỏ chấp niệm, đến nơi nàng nên đến."

Một làn gió thổi qua khiến cỏ xanh d.a.o động, cánh hoa bay xa thể truy tìm.

(Kết thúc "Áo Mẫu Đơn")

Dài tóa!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Hồi 3: Nghiên mực hạt đào

 

Loading...