Phiêu Miểu 1 - Quyển Cầm Đèn - Quyển 6: Cá mang đèn - Chương 1: Minh Đăng
Cập nhật lúc: 2026-03-06 04:26:26
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tháng ba thanh minh, cỏ dài chim bay.
Trong Phiêu Miểu Các, Nguyên Diệu đang lau một chiếc bình hoa sứ men màu, Bạch Cơ mang hai chiếc đèn giấy , : "Hiên Chi, tiết Thanh Minh sắp đến , treo những chiếc đèn ngoài cửa ."
Nguyên Diệu đổ mồ hôi lạnh: "Phiêu Miểu Các là mộ phần, treo đèn giấy ở cửa chứ?"
"Tháng ba thanh minh, linh hồn đem, đèn giấy thể soi đường cho linh hồn lạc lối."
"Tại soi đường cho linh hồn?"
"Soi sáng đường thể giúp linh hồn trở về nơi cần về, còn quanh quẩn ở nhân gian."
"Ồ, là . Xem r, treo đèn giấy cũng là việc nhỉ. Ta sẽ treo ngay." Nguyên Diệu mỉm nhận lấy đèn giấy, lấy một cây sào tre ngoài treo đèn.
Nguyên Diệu treo xong một chiếc đèn ở bên trái Phiêu Miểu Các, sang bên treo tiếp.
Nguyên Diệu treo xong chiếc đèn bên , thì phía : "Treo lệch . Dịch sang chút nữa."
Nguyên Diệu đầu, thấy rõ đến, : "Đan Dương, ngươi đến đây?"
Vi Ngạn ngoài Phiêu Miểu Các, : "Ta đến dạo. Vẫn lệch, dịch sang chút nữa."
Nguyên Diệu dịch thêm chút nữa, Vi Ngạn vẫn thấy lệch. Nguyên Diệu đành dịch thêm chút nữa, Vi Ngạn vẫn hài lòng. Cuối cùng Vi Ngạn kiên nhẫn, giật lấy sào tre của Nguyên Diệu tự treo.
Vi Ngạn treo đèn giấy nhanh, đối xứng hai bên, vô cùng hảo.
Vi Ngạn vỗ vai Nguyên Diệu, : "Hiên Chi, treo tệ chứ?"
Nguyên Diệu : "Đan Dương treo . ngươi thấy lạ tại treo đèn giấy ?"
Vi Ngạn để ý: "Có gì lạ , rảnh rỗi cũng thường treo đèn giấy ở lầu Nhiên Tê chơi."
Nguyên Diệu đổ mồ hôi lạnh. Hắn bao giờ dám khen ngợi sở thích quái dị của Vi Ngạn.
Vi Ngạn và Nguyên Diệu bước Phiêu Miểu Các, Bạch Cơ đang sắp xếp kệ hàng. Bạch Cơ thấy Vi Ngạn đến thì : "Hôm nay, Vi công t.ử mua bảo vật gì?"
Vi Ngạn thở dài, : "Hôm nay chỉ đến dạo, mua bảo vật. Ta phạt ba tháng bổng lộc, phụ cũng đang giận , gần đây tiền tiêu."
Nguyên Diệu lo lắng hỏi: "Đan Dương xảy chuyện gì thế? Tại ngươi phạt bổng lộc?"
Vi Ngạn lấy một miếng gỗ thô , : "Chính vì nó."
Nguyên Diệu nhận lấy miếng gỗ kỹ. Miếng gỗ là gỗ sam, to cỡ bàn tay, khô mục ngả vàng, còn vết bẩn do khói ám. Nói chung là bình thường, gì đặc biệt. Nguyên Diệu hiểu tại Vi Ngạn phạt ba tháng bổng lộc vì miếng gỗ .
Bạch Cơ ghé qua, ngửi thử: "Có mùi nước biển. Đây là ván tàu?"
Vi Ngạn gật đầu: "Chính xác là tàn tích của ván tàu."
Nguyên Diệu ngạc nhiên hỏi: "Tàn tích của ván tàu liên quan gì đến bổng lộc của Đan Dương?"
Vi Ngạn thở dài, : "Ba tháng sứ giả từ Phù Tang* trở về nước, Thái hậu phái phụ trách việc liên quan đến việc họ trở về, như chuẩn các quà và quà tặng từ Đại Đường cho Thiên Vũ Thiên Hoàng, cũng như kiểm kê các sách cổ, pháp điển, kinh văn và vật phẩm mà sứ giả sẽ mang về từ Trường An. Ta tự cho rằng chu đáo. Ai ngờ, họ may gặp bão biển, tàu chìm mất, ai sống sót. Hai ngày tin dữ đến Trường An, sứ giả báo tang mang về vài mảnh tàn tích của tàu, Thái hậu đau buồn, tâm trạng . Tên Bùi Tiên lợi dụng cơ hội dâng tấu, rằng tàu của sứ giả gặp nạn, cũng trách nhiệm thể chối bỏ. Thái hậu lập tức phạt ba tháng bổng lộc. Tên Bùi Tiên thật đáng ghét, chắc chắn đ.á.n.h một trận để xả giận!"
*Nhật Bản
Bùi Tiên là biểu của Vi Ngạn, hiện là Đại tướng quân Tả Kim Ngô Vệ, hai từ nhỏ lớn lên cùng nhưng hợp , là kẻ thù đội trời chung. Bùi Tiên thích Vi Ngạn, nhưng thích Nguyên Diệu và thường kết giao với Nguyên Diệu.
Nguyên Diệu : "Trung Hoa là võ tướng, Đan Dương ngươi thể đ.á.n.h ."
Vi Ngạn hận thù : "Dù cũng thể bỏ qua cho !"
Bạch Cơ thở dài: " là bất hạnh. Những Phù Tang cuối cùng thể trở về quê hương nhưng c.h.ế.t đường về."
Vi Ngạn : " , thật bất hạnh. Lần trở về là những tu sĩ đến Đại Đường học Phật pháp và những lưu học sinh đến học luật pháp, Tứ thư Ngũ kinh, họ ở Trường An nhiều năm . Người ở lâu nhất là một họa sĩ già đến từ thời Thái Tông, hơn năm mươi năm . Ta nhớ khi chuẩn khởi hành họ vui mừng, còn xúc động đến bật , đặc biệt là vị họa sĩ già tóc bạc trắng, ông nhiều nhất."
Nguyên Diệu cũng , nước mắt lưng tròng: "Lưu lạc nơi đất khách quê , nhớ nhà nhớ là điều thể. Giờ đây, thể trở về quê nhưng c.h.ế.t biển, họ thật quá đáng thương."
Bạch Cơ : "Người lúc gặp may, lúc gặp rủi, chuyện xảy cũng cách nào khác."
Vi Ngạn : "Mặc dù cũng thấy tiếc cho họ, nhưng còn tiếc ba tháng bổng lộc theo nước trôi của hơn."
Nguyên Diệu an ủi Vi Ngạn: "Đối với Đan Dương, ba tháng bổng lộc phạt thật oan uổng, nhưng chuyện đến nước cũng còn cách nào khác. Ngươi hãy rộng lòng một chút. Hôm nay thời tiết tệ, tiểu sinh sẽ cùng ngươi ngoài dạo chơi một chút?"
Vi Ngạn : "Mượn Hiên Chi một ngày tốn mười lạng bạc. Gần đây dư dả, vẫn nên ở Phiêu Miểu Các uống trò chuyện với Hiên Chi thôi. Bạch Cơ mới ? Pha một tách ngon nào."
Bạch Cơ : "Trà mới , cũ thì một ít. Ly Nô, pha cho Vi công t.ử một ấm ."
Ly Nô pha , Vi Ngạn trò chuyện cùng Nguyên Diệu suốt một buổi chiều, tâm trạng khi trở về .
Ly Nô hài lòng : "Mọt sách, ngươi lười biếng suốt một buổi chiều ."
Bạch Cơ : "Lần , mượn Hiên Chi trò chuyện cũng thu tiền."
Nguyên Diệu : "Các ngươi thật lòng cảm thông gì cả? Đan Dương mất ba tháng bổng lộc, tâm trạng buồn bực."
Ly Nô : "Mọt sách lười biếng việc, gia cũng buồn bực."
Bạch Cơ : "Không kiếm tiền cũng buồn bực."
Vi Ngạn để mảnh tàn tích của tàu ở Phiêu Miểu Các, Bạch Cơ và Ly Nô Nguyên Diệu vứt . Nguyên Diệu suy nghĩ một lúc, vẫn vứt, lén giấu nó hốc cây liễu ngoài Phiêu Miểu Các. Tiền mà cất công tích cóp ba xâu, viên minh châu mà Dận tặng cũng giấu ở đó.
Nguyên Diệu tâm sự về những phiền muộn gần đây với hốc cây cầu nguyện một câu: "Hy vọng Bạch Cơ và Ly Nô lão mãi mãi phát hiện hốc cây ." Rồi ngủ.
Sáng hôm , Nguyên Diệu thức dậy, rửa mặt chải tóc xong, mở cửa Phiêu Miểu Các. Dưới ánh sáng buổi sáng, một nam nhân mặc trang phục Hỏa Nguyệt Lam, đầu đội mũ Lập Ô* đang bên cây liễu, ngẩng đầu chiếc đèn giấy treo ngoài Phiêu Miểu Các. Người hai mươi bốn, hai mươi lăm tuổi, dáng vẻ thanh tú như ngọc, trong sáng như nước thu, toát lên vẻ ôn hòa nhã nhặn.
* cmt
Nguyên Diệu ngẩn ngơ, vị khách đến thật sớm, trang phục của kỳ lạ, giống như Đại Đường.
Nguyên Diệu , với nam nhân: "Vị đài đến thật sớm, đến Phiêu Miểu Các mua đồ ?"
Nam nhân rời mắt khỏi chiếc đèn giấy: "Phiêu Miểu Các? Đây là Phiêu Miểu Các ư?"
" , đây là Phiêu Miểu Các." Nguyên Diệu kỳ lạ, bảng hiệu bên cạnh đèn giấy ba chữ lớn "Phiêu Miểu Các" ? Chẳng lẽ, chữ ư?
Nam nhân dường như thấu suy nghĩ của Nguyên Diệu, mỉm giải thích: "Tại hạ là Phù Tang, đến Trường An của quý quốc nhiều năm , tuy ngôn ngữ trở ngại, cuộc sống cũng quen thuộc, nhưng vẫn mấy chữ phức tạp. Khiến đài chê ."
Nguyên Diệu : "Hóa là khách quý từ phương Đông. Không đài xưng hô thế nào?"
Nam nhân đáp: "Tên Hán của tại hạ là Dư Nhuận Chi. Huynh đài xưng hô thế nào?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-1-quyen-cam-den/quyen-6-ca-mang-den-chuong-1-minh-dang.html.]
Nguyên Diệu : "Hóa là Dư . Tiểu sinh họ Nguyên, tên Diệu, tự Hiên Chi. Dư gọi tiểu sinh là Hiên Chi là ."
Dư Nhuận Chi : "Nguyên Diệu, Hiên Chi, đúng là cái tên ."
"Đâu , ." Nguyên Diệu nghĩ đến việc công chúa Thái Bình luôn gọi là "Yêu Duyên", đổi tên: "Dư trong , mua gì, tiểu sinh sẽ tìm giúp."
Dư Nhuận Chi bước Phiêu Miểu Các, xung quanh đến kệ bày bút lông và giấy tuyên. Hắn : "Ở Phù Tang, tại hạ là họa sĩ ngự dụng của Thiên hoàng Thiên Vũ*, vẽ tranh cho bệ hạ tôn quý. Thiên Hoàng đ.á.n.h giá cao tranh của tại hạ, tại hạ nâng cao kỹ thuật vẽ nên cử tại hạ đến Đại Đường để học hỏi mở mang kiến thức, học những kỹ thuật vẽ cao siêu hơn."
* Thiên hoàng Thiên Vũ (⒅天皇, Thiên hoàng Thiên Vũ (631-686), Hoàng t.ử Đại Hải, là Thiên hoàng thứ 40 của Nhật Bản ghi trong Hoàng phổ.
Nguyên Diệu : "Dư chắc hẳn là vẽ nhỉ."
Dư Nhuận Chi khiêm tốn : "Ở Bình Thành kinh, tại hạ tự hào cho rằng là bậc thầy vẽ tranh, ai sánh kịp. Đến Trường An, tại hạ mới hiểu chỉ là ếch đáy giếng, trò cho thiên hạ. Các họa sĩ Đại Đường mới thực sự là bậc thầy vẽ tranh, kỹ thuật tô màu, điểm tô của họ khiến tại hạ kinh ngạc. Những năm qua, tại hạ học hỏi ngừng, mỗi ngày luyện tập, từng dành mười mấy năm khắp Đại Đường, quan sát sông núi, thăm các bậc thầy danh tiếng. Giờ đây, kỹ thuật vẽ của tại hạ mới tạm thể mắt."
Nguyên Diệu cảm thấy lời của Dư Nhuận Chi đúng nhưng cũng suy nghĩ kỹ. Hắn : "Dư quá khiêm tốn ."
Dư Nhuận Chi chọn hai tờ giấy lụa La Văn, ba cây bút lông ngọc bích khác , lấy một thỏi vàng đưa cho Nguyên Diệu.
Nguyên Diệu gãi đầu, khó xử : "Hai tờ giấy tuyên thượng hạng cộng thêm ba cây bút lông ngọc bích cũng chỉ đáng hai lượng bạc, Dư đưa thỏi vàng thế , tiểu sinh đủ tiền để trả ."
Bạch Cơ từ đêm hôm qua vẫn về, quầy chỉ còn hai, ba xâu tiền, đủ bạc để trả Dư Nhuận Chi.
Dư Nhuận Chi đặt thỏi vàng xuống, : "Không , cứ để thỏi vàng đây. Khi nào đủ tiền trả thì đài đưa đến cho tại hạ là ."
Nguyên Diệu : "Cũng . Đợi Bạch Cơ về tiểu sinh sẽ mang tiền thừa đến Tứ Phương Quán* cho Dư ."
*Tứ phương quán: Tứ phương quán, tên quan thự. Thời Tùy Dương đế bố trí, dùng để tiếp đãi các dân tộc thiểu đông, tây, nam, bắc và sứ thần nước ngoài, phân bố bốn sứ giả, mỗi chủ quản các chuyện song phương qua và mậu dịch, thuộc Hồng Lư tự. Thời Đường, do Thông Sự Xá Nhân chủ quản, thuộc tỉnh Trung Thư.
Dư Nhuận Chi : "Tại hạ ở Tứ Phương Quán, hiện tạm trú tại Đương Quy Sơn Trang gần chùa Từ Ân."
Dư Nhuận Chi rõ địa chỉ rời .
Ly Nô từ bên trong bước , ngái ngủ : "Mọt sách, mới sáng mà ngươi chuyện với ai ?"
Nguyên Diệu : "Một họa sĩ từ Phù Tang đến. Hắn đến mua giấy tuyên và bút lông."
"Mới giờ Thìn thôi, Phù Tang dậy sớm thật. Ủa, một thỏi vàng ở đây?"
Nguyên Diệu : "Khách để . Sau tiểu sinh mang tiền thừa trả cho ."
Ly Nô bĩu môi: "Người Phù Tang thật giàu , mua giấy bút cũng dùng vàng."
Bạch Cơ trở về kịp lúc ăn sáng. Nguyên Diệu kể việc Dư Nhuận Chi đến mua giấy bút, đưa thỏi vàng lên.
Bạch Cơ cầm thỏi vàng xem, : "Thỏi vàng thú vị thật."
Nguyên Diệu : "Thỏi vàng gì thú vị ? Mau trả tiền thừa cho Dư mới là chính đáng."
Bạch Cơ tiện tay ném thỏi vàng quầy, lấy bạc đưa cho Nguyên Diệu, bảo mang đến cho Dư Nhuận Chi.
Nguyên Diệu cầm bạc lên đường.
Khi khỏi Trường An, đến gần chùa Từ Ân thì qua giờ trưa. Chùa Từ Ân ở ngoại ô phía nam Trường An, xung quanh là núi xanh nước biếc. Nguyên Diệu qua một con đường núi, thấy một trang viên lớn, là Đương Quy Sơn Trang.
Ngoài Đương Quy Sơn Trang hai tiểu đồng mặc áo đơn trắng đó.
Nguyên Diệu rõ lý do đến, một tiểu đồng báo tin.
Chẳng bao lâu , tiểu đồng : "Chủ nhân mời Nguyên công t.ử ."
Nguyên Diệu giày sạch tiểu đồng dẫn Đương Quy Sơn Trang. Bố cục, trang trí bên trong trang viên giống phong cách Đại Đường, các sân viện, phòng ốc, hành lang, cửa lùa, bình phong, bàn ghế, dụng cụ đều mang đậm phong cách nước ngoài.
Tiểu đồng dẫn Nguyên Diệu qua hành lang, từ chính sảnh phía vọng tiếng nhạc. Nguyên Diệu lắng tai , giống âm điệu Cung Thương Giác Chủy Vũ của Đại Đường* mà là một giai điệu chậm rãi và đơn giản. Có nam nhân dùng tiếng nước ngoài hát theo giai điệu, giọng hát mang vẻ buồn man mác.
* https://tiengtrungcamxu.com/goc-kham-pha-am-nhac-trung-hoa-co.html đây để rõ hơn ạ
Khi Nguyên Diệu theo tiểu đồng chính sảnh, mới phát hiện nơi đây đang một buổi tiệc. Dư Nhuận Chi với vài chục nam nữ đang dự tiệc trong đại sảnh. Trang phục, dáng vẻ và cử chỉ của những đều mang đậm phong cách ngoại tộc, các nam nhân đội mũ Lập Ô, mặc áo Thú sọc, cầm quạt dơi. Các nữ nhân mặc váy nhiều lớp hoa văn rực rỡ, tóc đen bóng như lụa. Da họ trắng như ngọc, môi đỏ như đào, nhưng khi với Nguyên Diệu thì thấy răng họ nhuộm đen.
Dư Nhuận Chi dậy, với Nguyên Diệu: "Hiên Chi đến thật đúng lúc, chúng đang mở hội hát, ngươi uống cùng một chén ?"
Nguyên Diệu đưa một cái bọc nhỏ, : "Tiểu sinh đến để trả tiền thừa buổi sáng cho Dư . Tiểu sinh rành phong cách Phù Tang..."
Dư Nhuận Chi nhận bọc tiền tiện tay ném sang một bên, kéo Nguyên Diệu xuống: "Không rành cũng , cùng uống một chén, vui chơi một chút ."
Nguyên Diệu tiện từ chối lòng hiếu khách của Dư Nhuận Chi, đành xuống.
Dư Nhuận Chi giới thiệu các khách mời, họ đều là sứ giả từ Phù Tang đến Đại Đường. Trong đó quan , tăng nhân, âm dương sư, văn sĩ, nhạc công, nghệ nhân. Họ đều tiếng Hán và thiện, khí buổi tiệc vui vẻ và hòa hợp. Nguyên Diệu cùng một văn nhân tên Hán là Lữ Dật Sĩ thảo luận về Tam phần Ngũ điển, Tứ thư Ngũ kinh, kiến thức rộng lớn của Lữ Dật Sĩ khiến Nguyên Diệu vô cùng khâm phục.
Thời gian vui vẻ luôn trôi qua nhanh, bất tri bất giác sắp giờ Thân. Nguyên Diệu cáo từ trở về, nhưng Dư Nhuận Chi giữ : "Bây giờ dù Hiên Chi rời cũng kịp trở về Phiêu Miểu Các giờ giới nghiêm. Không bằng, tối nay ở đây ? Tại hạ phái tiểu đồng cưỡi ngựa đến Phiêu Miểu Các ngươi một tiếng.
Khách dự tiệc cũng đều cực kỳ nhiệt tình giữ Nguyên Diệu .
Nguyên Diệu thể từ chối thịnh tình của , bèn đồng ý.
Dân ca Phù Tang vang lên, đổi thành làn điệu vui vẻ, to uống rượu.
Buổi tối tiệc tùng mới giải tán.
Tất cả nghỉ ngơi ở Đương Quy sơn trang.
Nguyên Diệu ngủ trong phòng khách, bên tai truyền đến tiếng côn trùng kêu, tiếng gió, xa xa ai đó đang ngâm thơ:
Thường nhớ cố viên xuân đến sớm, mười năm sương mai về muộn.
Ước chừng canh ba, Nguyên Diệu tỉnh một để nhà xí. Trên đường trở về, từ xa xa thấy Dư Nhuận Chi từ bên ngoài trở về, trong lòng thấy kỳ quái, đêm hôm khuya khoắt thế , ngoài cái gì?
Thế nhưng Nguyên Diệu là khách, cũng tiện hỏi, bèn trở về tiếp tục ngủ.
Ngày hôm , Dư Nhuận Chi chiêu đãi Nguyên Diệu ăn điểm tâm xong đưa rời . Dư Nhuận Chi : "Cửa hàng bán giấy Tuyên Thành dùng , tại hạ còn mua mấy tờ. gần đây tại hạ tiện thành, thể phiền Hiên Chi đưa tới giúp ?"
Nguyên Diệu : "Tất nhiên là . Dư bao nhiêu? Khi nào ?"
Dư Nhuận Chi : "Trong quý tiệm bao nhiêu thì đưa bấy nhiêu. Tại hạ vội, Hiên Chi lúc nào rảnh thì đưa tới."
Nguyên Diệu : "Được."
Nguyên Diệu cáo từ rời .